Khiêm đến với vẻ mặt lo âu. Tại sao lại xảy ra chuyện này? Trong lòng Khiêm lúc này bất an vô cùng.
Tiếng bước chân gấp gáp ngoài hành lang. cho thấy người này đang rất vội vã.
Thấy 2 bóng dáng ngồi trước phòng bệnh anh lập tức chạy lại.
Mẫn ngước mặt lên nhìn Khiêm lúc này toàn thân cậu ta toàn là mồ hôi. Gương mặt lo lắng đến phát tội.
_” Khiêm”.
_” Chuyện này là sao hả?. không phải Thiên Thiên đang rất khỏe mạnh sao?. Tại sao lại gặp tai nạn. Thiên Thiên sao rồi đã tỉnh lại chưa?”.
Khiêm mất kiểm soát ra sức nắm hai vai Thiên Mẫn hỏi lien tục vẻ mặt sợ hãi có lo lắng có. Vẻ mặt này nhìn thật khiến người khác khiếp sợ.
_” KHiêm cậu bình tĩnh lại được không?. Nó cũng là em gái tôi đấy. không phải riêng cậu”. Mẫn tức giận quát lên trừng mắt nhìn Khiêm.
Còn Nhân thì nảy giờ ú ớ không nói được gì. Cậu này không phải bạn trai cũ của Thiên Thiên à. Nhân chỉ tay vào mặt Khiêm lấp bấp hỏi.
_” Cậu là……… Khiêm?”.
Khiêm cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn Nhân. Cái gã này không phải lúc trước theo đuôi Thiên Thiên bị mình làm cho mấy trận tơi tả sao?.
_” Tại sao cậu lại ở đây?”.
Một câu nói lạnh lung khiến Nhân nhớ lại cảnh trước kia không khỏi rùng mình. Không phải hỏi tội đó chứ.
_” chuyện này xảy ra như thế nào?”. Khiêm hỏi.
_” $!#$%(“.
Nhân kể đầu đuôi câu chuyện cho Nhân nghe.
_” Mẹ nó”.
Khiêm tức giận đấm mạnh vào tường. màu từ khớp tay không ngừng chảy ra.
_” Cậu làm cái quái gì thế muốn chết sao?”. Mẫn nảy giờ im lặng thấy hành động tự hại mình vửa rồi của Khiêm khiến anh bực mình quát lên.
_” Mặc kệ mình”. Khiêm ngước mặt lên _” Thiên Thiên soa rồi?”.
Lúc nảy giờ lo hỏi thằng khốn nào làm Thiên Thiên bị thương mà quên mất không biết tình hình nó soa rồi?.
Thiên Mẫn nghe Khiêm hỏi buổn bã ngồi xuống ghế.
_” Hô hấp rất yếu. chỉ tam thời ổn định thôi. Đã qua thời kì nguy hiểm nhưng não đã bị chấn động mạnh”.
Từng lời nói ra đau đớn vô cùng như có một con dao cắt vào cổ họng anh vậy.
_” Lúc nào mới có thể vào thăm Thiên Thiên?”. Khiêm la lắm rất muốn được gặp nó.
Thiên Mẫn lắc đầu_” Tình hình không mấy khả quan hiện giờ còn phải xem lại không thể vào thăm được”.
Khiêm ngồi xuống ghế cười khổ.
_” Tìm ra kẻ đó chưa?”. Khiêm hỏi.
_” Tấn Nguyên đã cho người điều tra chủ chiếc xe đó sẽ nhanh chống tìm ra kẻ đó thôi. Môi người đừng lo”. Nhân nói.
Từ xa có một bóng dáng nhỏ nhắn đang hoảng loạn chạy từ cửa bệnh viện vào. Không khó đón được người đó là ai?.
_” Thiên Thiên………….. thien Thiên nó bị làm sao vậy?”. Linh Nhi hoảng loan hỏi.
Lúc nảy cô nghe lén cuộc trò chuyện của Khiêm khi đang đến nhà tìm Thiên Thiên.
3 người dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Nhi. Và cùng có chung một suy nghĩ tại sao cô biết?.
_” Làm sao em biết Thiên Thiên bị tai nạn?”. Khiêm hỏi vẻ mặt nghi ngờ.
Nhi chỉ tay vào mặt Khiêm.
_” Em nghe anh Khiêm nói”.
_” Hả”. Khiêm bất ngờ hỏi, vô tình bị vu oan.
Nhi lỡ lời nói vội che miệng lại.
_” không phải không phải. là em nghe trộm anh Khiêm nói chuyện điện thoại khi em đến nhà tìm thiên Thiên”.
_” Thì ra là vậy”.
_” Nó sao rồi mấy anh. Có sao không?”. Nhi lo lắng hỏi.
_” Chưa biết được nữa em à”. Mặt 3 người buồn rầu.
………………………………….
Tại một căn phòng kín, không đèn không ánh sáng chỉ toàn một màu đen.
Người con gái ngồi trên ghế nở một nụ cười độc ác trên môi.
_” Cậu làm rất tốt”. gương mặt vẻ hài lòng.
Người đàn ông phía trước cũng cười sủng nịnh.
_” Thù lao của tôi, cũng đã tới lúc đưa rồi đúng không cô?”.
Hắn ta nở một nụ cười tà mị. làm cái nghề này chẳng qua cũng chỉ vì tiền mà thôi.
Cô ta cầm sấp tiền trên tay vỗ qua vỗ lại, sau đó ném về phìa hắn ta đang đứng.
Chụp lấy được sấp tiền trên tay vui không tả được.
_” 50 triệu này. Nếu muốn cứ mở ra đếm lại cũng chẳng sao tôi không ngại nói gì đâu?”.
Cái giá này cũng không quá đắt để lấy mạng Thiên Thiên.
Hắn nhìn sấp tiền trên tay mỉm cười vẻ hài lòng.
_” Nếu cô Gia Tuệ đã đưa rồi thì tôi yên tâm. Bảo đảm rằng không thiếu một xu hahahaa”.
Cô ngước mặt lên nhìn hắn ta.
_” Cậu có chắc rằng đụng như thế này con bé đó chết rồi không?”. Mặt dù chừng kiến cảnh nó bị đụng nhưng lần trước không chết, nên lần này cũng có phần hơi bất an.
Hắn nhếch miệng tự cao nói_” Tôi đã ra tay thì cô khỏi lo. Với vận tốc như vậy có tiên mới cứu được huống hồ là bác sĩ Việt Nam rất ………….. kakakaka”.
Nhưng thật ra hắn đụng không quá mạnh. Vì hắn thấy nó quá đẹp nên hơi thất thần. một cô gái đẹp như vậy chết đi thì rất là đáng tiết.
Chỉ cần lấy được tiền đi một nơi khác thật xa. Dù cô bé đó còn sống hay không cũng đã không cón quan trọng.
Gia Tuệ lúc đầu còn hơi nghi ngờ nhưng khi nghe câu nói này của hắn ta thì hoàn toàn tin ngay. Cô ta không tin mạng của nó lại lớn như vậy?.
_” Được như vậy thì tốt cậu có thể đi”.
_” Vậy thì xin chào tạm biệt cô Gia Tuệ”. Trên thế gian này ai cũng vì tình yêu của mình mà giở những thủ đoạn ác độc giết người như cô thì đàn ông trên thế gian này thà không lấy vợ ở giá còn hơn. Đó là những suy nghĩ của hắn về Gia Tuệ người con gái độc ác này.
Khi hắn bước ra khỏi của Gia Tuệ vui sướng ngã người ra sau ghế. Tận hưởng hương vị của điếu thuốc trên tay.
Trong lòng chợt nhớ đến Minh Khang. Cô ta liền cười vui vẻ cầm túi xách đi ra ngoài.
Cuối cùng những gì mình muốn cũng đã đạt được. Thiên Thiên à cô chớ có trách tôi có trách thì trách cô không chịu nghe lời. tranh giành Minh Khang với tôi làm gì không biết.
_” HAAAAAAAAAAAAAAA”.
…………………………..
_” Đã khuya thế này rồi tại sao lại chưa thấy về?”. hắn lo lắng đứng lên ngồi xuống không yên.
Bây giờ cũng đã 10 giờ rồi. bình thường Thiên Thiên đâu có về trễ như vậy chứ?. Cô ấy đã đi đâu, hắn lo lắng cho nó( Chưởi nó cho đã rồi lo lắng).
Hắn tự biết mình hôm qua thật sự rất quá đáng. Nhưng hắn cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi. Đêm qua nó đã không về hắn cứ nghĩ nó về nhà mẹ giận dỗi hắn ít giờ thôi. Nhưng tới bây giờ cũng đã 2 ngày hắn thật sự rất lo.
Giang trong nhà bếp thấy hắn lo như vậy trong lòng cũng lo theo. Nó đi hum nay nữa cũng đã 2 ngày, nó chưa từng như vậy dù ở nhà mẹ đi chăng nữa tối cũng nhất định sẽ về.
_” Ting tang”.
Tối như vậy rồi còn ai đến nữa vậy trời. đó là suy nghĩ lúc đầu của hắn.
_” Có khi nào là Thiên Thiên về”. hắn chợt nghĩ ra chạy nhanh đi mở cửa.
Nhưng người trước mặt tươi cười hạnh phúc nhìn hắn không phải nó mà là Gia Tuệ. Chợt mặt hắn nhanh chống biến mất cái nụ cười mừng rỡ trên môi.
Gia Tuệ nhận thấy được điều đó tức tối đen mặt mài.
_” Anh………… anh không định mở cửa cho em vào à”. Giọng nói của cô ta nhỏ nhẹ yếu đuối vô cùng. Khác với hoàn toàn khi cãi nhau với Thiên THiên.
Hắn nhìn cô ta_” Em đến đây làm gì?. Trời cũng đã khuya rồi em về ngủ sớm đi. Anh còn phải nghỉ ngơi nữa”.
Hắn thật sự đã hối hận vì mắng Thiên Thiên. Cô ấy đi đâu rồi không biết, còn Gia Tuệ thì cứ ngày nào cũng đến tìm hắn.
Cô ta tức tối nhìn hắn nhưng nhanh chống nở lại một nụ cười xinh xắn.
_” Em thấy dạo này anh không được khỏe nên muốn đến đây chăm sóc anh. Dù gì Thiên Thiên cũng đã bỏ mặt anh không thèm đếm xỉa tới”. cô ta nói nhiều ngữ điệu khác nhau.
Hắn lườm cô_” Anh không cần em phải chăm sóc. Vì cứu em gia đình anh đã đủ phiền phức rồi”.
Mắt cô ta bắt đầu ươn ướt nhìn hắn.
_” Tại sao anh lại đối xử với em như vậy chứ. Em thật lòng yêu anh mà”.
Hắn thấy cảnh tượng này cũng không đành lòng cứ nghĩ nói như vậy Gia Tuệ sẽ giận dỗi bỏ về nhưng không ngờ lại khóc đến như vậy.
Hắn thật sự không còn yêu Gia tUệ nữa nên hắn không muốn Cô ta còn niềm tin với tình cảm ảo của riêng mình nữa. hắn định nhẫn tâm để cô ta quên đi nhưng……….
Hắn đành phải mở cửa cho cô ta vào, đứng khóc ở ngoài như vậy lỡ thiên thiên về thấy được thì không hay.
_” Em vào đi”.
Ánh mắt cô ta có nét cười đắc ý.
Định dùng chiêu này để tôi buông tha anh sao?. Anh đừng có mơ, tôi không phải là đứa nhóc anh nói gì cũng tin như Thiên Thiên đâu.
Cô ta biết hắn cứu mình là vì không muốn nó càng phạm càng sai. Khi thấy lần thứ hai hắn định dùng biện pháp mạnh để trị nó.
Nhưng cũng thật sự vui mừng vì nó cứ nghĩ hắn nói những lời đó là thật. nó nghĩ hắn vẫn còn yêu người tình cũ.
Cò người được lợi nhất chính là cô ta.
Tên thuộc hạ được Gia Tuệ thuê ám sát Thiên Thiên tên là Kiệt. hắn cũng là một trong số những ngườì đâm thuê chém mướn.
Vụ này có thể hắn sẽ đi lâu hơn mọi lần.
Tuy có phần tiết chiếc xe đẹp đẽ này nhưng không thể giữ được vì đó là bằng chứng phạm tội của hắn.
Hắn chạy chiếc xe có biển số XX lên bờ núi cao. Rồi cài bên trong một
quả bom có thiết bị điều khiển từ xa, rồi đi ra cách xe khoảng 10 mét.
Hắn nhấn nút điều khiển trên tay_” Bùm zzzz”. Mọi chứng cứ đã tan thành mây khói.
Nhưng hắn không thể ngờ rằng có người luôn đi theo sau và quan sát rất kĩ mọi chuyện hắn đang làm.
…………………………
_” Reng reng”.
Thấy số điện thoại trên màn hình Nhân nhanh chống bắt máy.
_” Alo sao rồi tìm được chưa?”. Anh gấp rút hỏi.
_” Đã tìm được chủ nhân của chiếc xe, hắn đã cho bom nổ phá hủy chiếc
xe đó rồi. mình nghi ngờ hắn đang có ý định ra sân bay. Cậu đến ngay đi.
“. Nguyên căn thẳng nói.
_” Sao rồi có tin tức gì chưa?”. Khiêm và Mẫn lo lắng hỏi.
Nhân quay sang nhìn mọi người_” Có tin rồi hắn đang trên đường đến sân bay chúng ta phải lập tức đến đó”.
Mẫn nhìn Khiêm_” Cậu cùng đi với Nhân đi. Thiên Thiên ở đây có tôi chăm sóc là được rồi”.
_” Em đi nữa”. Linh Nhi lên tiếng.
Khiêm nhìn Nhi nhăn mài_” Chuyện này không phải đùa đâu em là con gái
không nên đi”. Nhìn vẻ yếu đuối này đi chỉ thêm phiền phức.
_” Con gái thì sao em muốn đi em muốn giết kẻ đã đụng Thiên Thiên”. Nhi kiên quyết.
Nhân thấy không được_” Em đi rồi bọn anh còn phải lo cho em nữa, không được đâu”.
Nhi lườm 2 người lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.
Sao 2 hồi chuông đầu dây bên kia có người nghe máy.
_” Alo tui nghe nè”. Khánh Hoàng nói.
_” Cậu đến bệnh viện ngay đi mình có chuyện cần cậu giúp”. Nhi lạnh lung nói, nhìn 2 người đang không hiểu gì?.
_” Cứu binh đấy”. Mẫn thấy vậy nói.
_” Chuyện gì sao?”. Hoàng hỏi.
_” Kêu đến liền thì đến đi nói nhiều quá”. Nhi bực mình quát lên.
_” Đến liền đến liền”.
Nhi cúp máy quay sang nhìn Khiêm và Nhân.
_” Bây giờ có thêm một người nữa anh tâm bảo vệ tôi rồi các anh không
cần lo đi được rồi chứ?”. Nhi khoanh tay bực mình trừng mắt 2 kẻ khinh
thường mình.
_” Ừ cô cứng đầu quá không cho đi cũng không được”. Nhân nói.
Nhi chỉ lườm anh một cái rồi đi ra ngoài. Thời gian gấp rút ở đây cải chỉ thêm chuyện thôi.
……………………………..
Trên đường tới sân bay.
_” Két ttttt”.
3 chiếc xe phanh gấp khói bay mịt mù. Người đàn ông ngồi bên trong nhìn 3 chiếc xe chặn phía trước mặt mài tái xanh.
Không thể nào nhanh chư vậy lại tìm ra chứ.
5 người trong xe bước ra không ai khác là Khiêm, Nhân, Linh Nhi, Nguyên và Khánh Hoàng.
5 gương mặt đầy sát khí đến nỗi muốn giết người, toàn thân hắn bắt đầu
run rẫy. cả 5 người lần lượt tiến về phía chiếc xe của Kiệt.
_” Xuống”. giọng nói lạnh băng đầy sát khi này không ai khác là của tứ bang chủ.
Hắn trong lòng sợ hãi bước xuống xe.
_” Thay xe nhanh nhỉ”. Nguyên khinh bỉ nói có chút mỉa mai. Vừa mới vức
chiếc xe kia liền có ngay xe mới cho hắn chạy. xem ra người thuê hắn
cũng không phải con nhà bình thường.
Hắn trợn mắt nhìn Nguyên_”
Cảnh sát Nguyên nói sao em không hiểu?”. hắn ở ngoài chợ đời bao lâu
nay làm sao không biết cảnh sát Tấn Nguyên chứ khắc tinh của bọn tội
phạm đây mà.
Nguyên cười_” À thì ra chú em đây quen biết tôi sao?”. Hắn ta từng bị anh bắt giam vì tội hành hung người khác.
Lúc này 4 người kia thấy giọng điệu nói chuyện của Kiệt máu bắt đầu sôi lên.
Khánh Hoàng tiến tới mặt đầy mùi thuốc súng, 2 tay siết chặc lấy cổ hắn.
_” Ặc”. hắn do bị bất ngờ cùng hoảng sợ mặt mài tái xanh nhìn Hoàng.
_” Nói kẻ nào sai mày Thiên Thiên”. Khi nghe tin này anh chỉ có một ý nghĩ trong đầu bắt được thằng đó là giết.
_” Khụ khụ……… anh thả tôi ra trước đi”. Hắn thở không được ra sức nói.
Nhi thấy vậy tiến lại chỗ Hoàng.
_” Cậu buông hắn ra đi nếu giết hắn rồi thì coi như uổng công vố ích”.
Hoàng tức giận đẩy mạnh hắn ngã ra sau cánh cửa một tay bóp chặc cắm hắn.
_” Giờ thì có chịu nói hay không. Hay mày muốn xuống dưới nói cho Diêm Dương nghe?”.
_” Tôi không biết tôi không có đụng ai hết”. hắn ra sức chối.
Lúc này Nhân cũng tiến lại đấm mạnh vào bụng hắn làm hắn đau điến ôm bụng la inh ỏi.
_” Mày tưởng tụi này là đồ ngốc cho mày gạt à. Lúc nảy mày tiêu hủy
chiếc xe đó tao còn ghi lại một đoạn video nè”. Nhân cầm chiếc I phone
trên tay quơ qua quơ lại khiêu khích cùng uy hiếp nhìn hắn.
Hắn
há hốc miệng không thể tin được nhìn Nhân. Không thể nào trước khi làm
chuyện đó hắn đã nhìn kĩ xung quanh rõ ràng không có ai tại sao??.
Đoạn băng đó là do Nguyên ghi lại. làm bằng chứng khi chiếc xe đã mất.
chỉ định làm bằng chứng thôi nhưng không ngờ nó lại có công hiệu nhanh
như vậy?.
_” Mày dùng cái đó ra hù tao sao?. Tao không có tiêu
hủy chiếc xe nào hết mày không tin thì tùy”. Hắn dám khẳng định rằng
không ai thấy. làm cái công việc này cần phải rất cẩn thận chứ.
_” Bốp “. Khiêm tức giận đấm vào mặt hắn.
_” Đến lúc này mà còn ra sức chối quả thật không biết trời cao đất dày gì mà”.
Nhân cười nham hiểm._” Nếu mày không tin thì để tao bắt cho mày coin ha”.
Nhân cầm chiếc điện thoại bắt đoạn video đó lên đưa trước mặt hắn.
_” Sao lại có thể như vậy được?”. hắn ngạc nhiên lên tiếng.
_” Đó là lí do vì sao bọn tội phạm tụi bây luôn bị cảnh sát bắt”. Nguyên nói.
Hắn trợn mắt nhìn Nguyên_” Là anh. Anh đã theo dỗi tôi sao?”.
Nguyên lắc đầu_” Đến nước này rồi mày phải hiểu rõ một điều. nếu mày
không nói với cái tội danh láy xe giết người này cũng đủ làm mày ăn cơm
tù mọc rong.
Còn nếu mày nói ra thì người chủ mưu sẽ bị tội nặng hơn. Mày có công
giúp điều tra nhất định sẽ được khoan hồng”. từng lời nói đầy sức thuyết
phục.
Nhưng ngoài miệng thì nói vậy thôi chứ anh biết chắc hắn ta không sống nổi tới 2 ngày.
Hắn như bị thuyết phục hoàn toàn từng lời nói của Nguyên được hắn nghe
rất kĩ. Và hắn cũng không muốn ăn cơm tù lâu. Người đàn bà kia quá ác
độc không nên nghĩ cho cô ta nữa.
Hắn ngước khuôn mặt đã sung húp do bị đánh lên nhìn 5 người.
_” Được tôi nói. Chuyện này do cô Gia Tuệ bỏ 50 triệu ra thuê tôi làm”.
Cả 5 người đều ngạc nhiên. Người cảm thấy tức giận nhất là Hoàng và Nhi.
_” 50 triệu mày có bị khùng hay lú lẫn gì không?. Cái mạng của Thiên
Thiên mà chỉ đáng giá 50 triệu. con này có nghèo không vậy?”. Nhi tức
giận bất bình nói.
_” Trên chốn ăn chơi này có biết bao nhiêu
người muốn giết nó. Cái giá cũng lên tới 1 tỉ mua cái mạng nó. Mày thật
là thằng quá ngu”. Hoàng lắc đầu tiết núi.(hơi chém xíu nha bà con). 4 người nghe nói vậy trợn mắt nhìn 2 kẻ vừa nói ngạc nhiên không tả nổi.
_” Thì……….. Thì gia tài nhà nó cũng quá trời nó là con gái một triệu
phú cái mạng có 50 triệu không phải quá rẻ sao?”. Nhi nhanh miệng thoát
tội.
_” Ừ đúng rồi đó”. Hoàng hùa theo.
_” ừ”.
_” Quả nhiên là cô ta”. Khiêm tức giận nói.
_” Bây giờ phải tìm cô ta tính sổ”. Nhi nói.
Mọi người đang định đi thì Nhân kêu lại.
_” Khoan đã. Trước hết phải cho Khang thấy bộ mặt thật của Gia Tuệ. Đó
là câu nói trước khi Thiên Thiên gặp chuyện”. vẻ mặt an có chút buốn
khổ.
_” Được tạm thời tha cho cô ta một mạng”. Nhi nói. Hành hạ
cô ta cho đến chết Thiên Thiên mới vui được. đó là suy nghĩ hiện tại
cua Nhi.
_” Nhưng bây giờ chúng ta cần phải làm gì?”. Hoàng nói.
Nhân trầm tư _” Có cách rồi. muốn bắt được con mồi trước hết dụ nó vào bẫy”.
Kì này cô thê thảm rồi Gia Tuệ ạ. Kiệt lắc đầu buông xui, hắn chợt nhớ ra Hoàng là ai. Tứ bang chủ kì này hắn chết thật rồi.
Cả 4 người đều đồng ý với sáng kiến của Nhân.
_” Còn hắn ta chúng ta giải quyết luôn sao?”. Khiêm nói.
_” Đừng cứ giam hắn trong kho đi đừng ra tay”. Nhân ngăn.
Nguyên thấy bạn mình vì nể mình nên chỉ lắc đầu noi_” Thôi mình có việc rồi chuyện này giao cho các cậu mình vể sở đây”.
Anh nghĩ mình tự đi mọi người sẽ thoải mái làm việc hơn dù gì anh cũng
là một cảnh sát không cho phép người dân phạm tội mà. Dù biết nhưng
không thấy ngăn cản thì tất nhiên được xem là không vi phạm nghề nghiệp.
Nhân hiểu ý Nguyên_” Cảm ơn cậu ngày hôm nay đã giúp mình tìm ra hắn. đi thông thả”.
_” Tạm biệt”. cả 4 người vẫy tay tạm biệt chiếc xe cảnh sát đang khuất dần.
_” Cậu cảnh sát này được đó chứ?”. Mọi người ai cũng hiểu vì sao Nguyên về trước.
_”………….”. Nhân chỉ cười không nói gì.
_”bây giờ chúng ta tiến hành theo kế hoạch đi”. Khiêm nói.
_” Ừ đi thôi” cả 5 người tiến về xe của mình. Nhi và Hoàng đi chung. Còn xe kia là của Khiêm và Nhân.
Mỗi người đi một hướng riêng cho nhiệm vụ riêng của mình.
_” ting tang”. Cửa nhà lại vang lên.
_” tối rồi ai lại đến tìm anh vậy?”. Gia Tuệ đang ngồi gọt trái cây. Còn hắn thì mặt mài ủ rủ. Thiên Thiên về sao?
Hắn chạy nhanh ra mở cửa, nhưng lần thứ 2 lại thất bại. người ngoài cửa là Khiêm Nhi Nhân và Hoàng không phải Thiên Thiên.
_” Tôi có chuyện muốn tìm cậu”. Khiêm không khách khí nói.
Hắn lườm Khiêm_” Chuyện gì lần trước chưa đủ sao?”.
Nhi thấy không ổn liền ra tay giả hòa_” Chuyện gì vào nhà nói. Hay thầy
định không cho tụi này vào đứng đây hoài sao?”. Nhi ngó bên vào bên
trong.
_” Con Gia Tuệ đang ở bên trong đúng không?. Thầy thật quá đáng”. Nhi tức giận khi thấy con Gia Tuệ bên trong nhà.
Hắn nhất thời không biết nói gì_” Chuyện này……….. vào đi “. Hắn đánh trống lãng quay qua kéo cửa cho mọi người vào.
5 người đi vào trong hắn thì nhìn Gia Tuệ không nói gì. Còn Gia Tuệ thấy mọi người đều đến nhất thời không biết làm sao?.
Nhi lên tiếng_” Cô cũng mặt dày thiệt đó nhân cơ hội Thiên Thiên không
có ở nhà đến đây quyến rũ chồng người ta. Đúng là hồ ly tinh mà”. Nhi
chẳng khách khí khi đối diện với loại đàn bà không bằng cầm thú này.
Gia Tuệ tức giận đến đỏ mặt_” Cô ăn nói cẫn thận đấy”.
Lúc này cô ta mới quay qua nhìn 3 người con trai và chết trân tại chỗ khi thấy Nhân cũng có mặt ở đây.
_” Nhân”. Cô ta nói không nên lời.
Nhân cười mải mai nhìn Tuệ_” Hazzzz coi như tôi có mắt không tròng”. Vẻ mặt tiếc nuối.
Cô ta liền đi lại nắm tay bám lấy Nhân_” Mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu”.
_” Ặc” chợt nhớ ở đây có cả Minh Khang. Nhất thời cô ta bị dồn vào đường bí.
_” Buông bàn tay cô ra”. Nhân mạnh bạo quát lên.
Minh Khang nhìn cô không nói gì, trong lòng suy nghĩ vì người như thế này mà trách Thiên Thiên………….
_” Bốp bốp”. Nhi vỗ tay như xem kịch vui.
_” Ôi cha cha. Có bạn trai ùi đấy sao?. Làm thế nào bây giờ cả 2 đều ở đây hazzzzzzz khó xử à nha”. Nhi mỉa mai.
Tuệ lườm Nhi bắng ánh mắt căm phẫn. rồi cô ta dùng ánh mắt đáng thương nhìn Nhân.
_” Biến”. Nhân phun ra một câu làm cô ta đứng hình.
_” Hazzzz biểu biến kìa lúc này mà cô còn mặt mũi ở đây sao? Gặp tui
tui bấm nút biến ngay lập tức”. Hoàng không chịu được lên tiếng đã kích.
_” Các người các người được lắm”. Gia Tuệ tức giận cầm giỏ xách hống hách đi ra.
Chết tiệt tại sao 2 người lại quen biết nhau . làm sao bây giờ.
Trong phòng lúc này không khí căn thẳng.
_” Anh đã nhìn ra bộ mặt thật của cô ta rồi phải không?”. Nhân nói.
Hắn ngước mắt lên nhìn Khiêm.
_” Thiên Thiên đang ở đâu?”. Giọng nói lo lắng mọi người có thể cảm nhận được.
_” Thầy làm tổn thương nó bao nhiêu đó chưa đủ sao?”. Nhi không kìm được trách móc.
Mặt hắn ân hận_” Tôi chỉ muốn Thiên Thiên bớt cái tính cách bướng bỉnh
của mình thôi. Thật sự việc cô ấy làm với Gia Tuệ rất quá đáng.
_” quá đáng. Anh có biết đầu đuôi mọi chuyện không?”. Khiêm Nói.
Hắn Ngạc nhiên quay qua nhìn Khiêm_” Đầu đuôi mọi chuyện là sao?”. Hắn thật sự không hiểu, hắn đã hiểu lầm hắn chăng.
Nhân thở dài vẻ mặt đau xót khi nhớ lại cảnh nó đang nằm trong bệnh viện.
_” Cậu hãy nghe tất cả những gì ghi trong này đi”. Nhân đưa đoạn ghi âm cho hắn nghe.
_” …………….”. hắn nhận lấy áp lên tai.
Từng lời nói trong đây hắn nghe rõ mồn một. hắn thật sự đã trách lầm nó sao. Hắn dùng ánh mắt bi thương nhìn Nhân.
_” Hiện giờ cô ấy đang ở đâu tôi muốn gặp cô ấy?”. hắn ra sức kéo tay Nhân.
_” Thầy con hỏi sao? Vì Thầy mà Thiên Thiên mới ra nông nổi như vậy?” nhi thấy thương cho nó không nhịn được khóc thành tiếng.
Thấy Nhi khóc trong lòng hắn có cái gì đó rất bất an.
_” Thiên Thiên đâu. Nói nói”.
_” Cô ấy bị tai nạn giao thông đang nằm cấp cứu trong bệnh viện tình hình hiện giờ rất nguy kịch”. Khiêm nói trong đau đớn.
_” Cái gì?”. Hắn trợn mắt lên không tin vào tai mình.
Hắn như điên chạy ra ngoài đi đến bệnh viện mà không quan tâm. Trên
người mình chỉ là một bộ đồ ở nhà mỏng manh. Nhìn thảm hại vô cùng.
Nhân nhìn hắn lắc đầu_” Phải chi ngay từ đầu cậu chịu tin tưởng thì đã không như thế này”.
_” Bây giờ cúng ta làm gì. Để thấy ấy đến thế nào cũng làm chấn động
đến bệnh viện”. hắn đang điên như zầy thế nào cũng phá tan cái phòng đòi
vào gặp Thiên Thiên.
_” Điện thoại cho Thiên Mẫn đi”. Khiêm nói.
_” Ừ”.
_” Reng reng”.
_” alo Mẫn, Minh Hoàng đang như điên chạy đến bệnh viện cậu ngăn cậu ấy lại nha”. Hoàng nói.
_” Tôi biết rồi”. giọng nói lo lắng lại vang kên.
_” Vậy thôi cúp máy đây” .
_” Ừ”. Mẫn cúp máy.
_” Bây giờ tính sao?”. Nhi nói.
_” Dụ cáo lồi đuôi”. Nhân nói.
_” Kiệt ra đi”. Khiêm nói nhìn Kiệt từ chiếc xe bước ra.
_” Bây giờ tới lúc cậu làm việc nên làm rồi đấy”. Khiêm nói.
Vẻ mặt Kiệt lo lắng_” Tôi cần phải làm gì?”.
!@$^^**((
……………………………………..
_” Reng reng”.
_” Alo chuyện gì vậy?”. Giọng Gia Tuệ có phần hơi cáo gắt. vừa nảy vì
chuyện ở nhà Minh Khang bị Nhân bắt gặp làm cô ta tức giận vô cùng.
_” Tiểu thư ơi không hay rồi”. giọng Kiệt hoảng loạn.
Cô ta bắt đầu cảm thấy bất an.
_” Chuyện gì vậy?. không nói là lấp ba lấp bấp cái gì?”. Cô ta quát lên.
Kiệt nói nhỏ_” Vừa lúc nảy tôi đi vào bệnh viện khám vết thương hôm bữa
đụng xe á. Tui thấy………… tui thấy”. hắn lưỡng lự không biết nói hay
không?.
Cô ta bực bội_” Có chuyện gì thì nói nhanh đi?”. Lề mề hết biết.
_” Thiên Thiên vẫn còn sống tình hình đã đỡ hơn rồi”. hắn lo lắng nói.
Gia Tuệ như bị sét đánh vào tai_” Cái gì vẫn còn sống”.
Tại sao cô không chết cho khuất mắt tôi. Tại tôi xui xẻo hay mạng cô quá lớn. Thiên Thiên tôi căm thù cô.
_” Tôi xin lỗi tôi không ngờ cô ta còn sống. cô ta nhìn thấy mặt tôi làm sao bậy giờ?”. Hắn sợ hãi cầu cứu Gia Tuệ.
Cô lấy tay xoa xoa thái dương mẹ kiếp lại thất bại.
_” cậu bình tĩnh nó đang ở phòng bệnh số mấy”. mặt cô ta lúc này đầy thù hận không thể bâm Thiên Thiên ra trăm mảnh.
_” Số phòng 254. Tiểu thư tính như thế nào”. Kiệt hỏi.
Cô ta nở một nụ cười tàn ác_” Nếu mạng cô ta lớn như vậy thì chính tay tôi sẽ xử lý triệt để”. _” Cô…. Cô”. Hắn sợ ấp a ấp úng.
Gia Tuệ khẽ nhăn mài_” Có một chuyện như vậy cũng không thể trách cậu. hãy cầm tiền và trốn ngay đi”.
Hắn cười khổ tôi mà trốn được đợi cô nói à.
_” Tôi biết rồi tôi sẽ nhanh chống vượt biên đi. Tiểu thư bảo trọng”.
_” Được rồi chú đi ngay đi”. Cô ta nói xong ngắt máy.
………………………………..
Cả 4 người nở một nụ cười hài lòng.
Kiệt quay qua nhìn bọn họ run rẩy_” Cô ta nói sẽ chính tay làm”.
Kiệt không ngờ người con gái bề ngoài xinh đẹp hiền lành này quá mức tàn ác như vậy. đến hắn con phải bất ngờ.
_” Con này tự đưa mồi vào miệng cọp”. Hoàng tức nghiến răng nói.
Nhi cười mỉa mai_” Tôi xem cô ta còn tự cao tự đại phá hoại cuộc sống của Thiên Thiên được bao lâu?”.
_” Bây giờ thì đến bệnh viện bắt hồ ly thôi”. Hoàng nói.
Ánh mắt mọi người lúc này đã sáng hơn rất nhiều.
_” Đi”. 3 chiếc xe phi nhanh đến bệnh viện.
CHƯƠNG 16: THẾ GIỚI CỦA 2 NGƯỜI
_” Thiên thiên”.
Hét hét vang vọng của hắn dọc theo dãi hành lang , giọng nói đau đớn của một người đang mất đi một thứ rất quan trọng . tiếng hét của hắn làm cho không ít người ngoái lại nhìn người đàn ông quá bất bình thường.
Thiên Mẫn thấy vậy bỗng nhăn mài. Nó cũng biết ân hận cho những gì mình đã làm rồi sao? Đó là suy nghĩ hiện tại của Mẫn.
Hắn từ xa thấy Thiên Mẫn cũng đang nhìn mình hớt hải chạy lại ghì chặc cánh tay anh.
Hơi thở gấp gáp_” Thiên Thiên đâu cô ấy sao rồi?”. giọng nói có phần đuối sức.
Chạy một quãng đường từ nhà tới đây không phải chuyện dễ dàng gì?. Nhưng hắn lại đi với một cái vận tốc hết sức là khiếp người.
Anh lắc đầu vẻ đau thương nhìn hắn_” Bây giờ cậu mới chịu nghĩ tới nó sao?. Nó nằm trong đây ngày hôm nay là ngày thứ 2 rồi đấy”. thật sự hắn ta làm anh rất thất vọng.
Hắn đơ người mình thật sự vô dụng như vậy sao?
_” Tôi…..”. hắn không nói nên lời cụp mắt xuống gương mặt hiện lên vẻ bi thương tột cùng.
_” Nó yêu cậu. tôi có thể cảm nhận được điều đó. Mà tại sao cậu lại nở làm tổn thương đứa em gái bé nhỏ của tôi?. 2 ngày cậu có biết nó trong cậu đến như thế nào không?”. Mẫn hơi kích động.
2 ngày nay tình hình Thiên Thiên vẫn như thế khôn g có một tí chuyển biến nào?. Anh lo lắm sợ nó xảy ra chuyện gì không hay.
Anh dấu hết ba mẹ không cho mọi người biết sẽ lại càng lo lắng thêm. Thức suốt đêm trong chừng sức khỏe của nó.
Từ nhỏ tới lớn anh luôn bảo vệ cho nó. Nó muốn gì thích gì anh đều đáp ứng tất cả. kể cả những chuyện không vui nó đều tâm sự với anh. Vừa là anh trai vừa là một người bạn thân.
Làm sao không đau khổ khi thấy nó nằm bất động trên giường như vậy.
_” Tôi biết mình là người có lỗi. nhưng chuyện đó sau này anh có thể tính sổ với tôi nhưng bây giờ tôi xin anh cô ấy đang ở đâu tôi muốn gặp cô ấy”. hắn nghẹn ngào không thốt nên lời_” Cô ấy rất cần tôi”.
Anh cũng không đành lòng thấy hắn như vậy mà không cho gặp nó. Và điều quan trong hơn là anh biết nó rất cần bàn tay chăm sác của hắn.
Anh nhìn hắn_” Nó đang ở bên trong cậu vào đi”.
Hắn nhìn cánh cửa phía sau anh. Cô ấy đang trong đó sao? Không nghĩ nhiều hắn bước vào thật nhẹ nhàng như thể sợ người con gái bên trong không yên giấc.
_” Cạch”.
cửa phòng được hắn mở ra.
Mùi thuốc ồng nặc làm người khác không khỏi khó chịu.
Hắn tiến lại phía người con gái đang nằm bất tỉnh trên giường. mặt hắn trở nên chua sót bi thương khi nhìn thấy nó.
Đôi mắt thăm lại, đôi môi khô hốc không còn sức sống căng mọng như mọi ngày. Gương mặt trở nên nhợt nhạt gò má bắt đầu hiện rõ ra, nó ốm đi không ít. Trên đầu còn có một miếng vải trắng quấn chặt.
Hắn nhìn nó ngồi xuống ghế nắm chặc đôi bàn tay lạnh ngắt của nó.
_” Thiên Thiên à anh đến rồi đây em mau tỉnh lại đi. Đừng ngủ nữa mà”. Hắn nói nhỏ môi chạm nhẹ vào bàn tay nó, hắn muốn dùng đôi bàn tay to lớn của mình sưởi ấm đôi bàn tay nhỏ bé của nó.
Hắn áp má vào tay nó_” Tay em lạnh quá Thiên Thiên à. Tỉnh lại đi 2 chúng mình về nhà, anh sẽ nấu món canh em thích nhất, bảo đảm em không cón lạnh luôn”. Hắn có phần trêu ghẹo, cùng đau khổ.
Hắn muốn tìm lại cảm giác ấm áp khi nó còn bên cạnh hắn. lúc nào cũng thích đấu khẩu với hắn. nó rất thích ăn món canh do hắn nấu mặt dù không ngon lắm. nhưng là tình cảm hắn dành cho nó, Nó đều thích.
Miệng thì lúc nào cũng chê dỡ ẹt nhưng lần nào hắn nấu nó đều anh hết, còn ban cho hắn một nụ cười ấm áp trên môi. Một nụ cười mà suốt đời này hắn không sao quên được.
Một giọt nước nóng bỏng rơi trên tay nó. Đó chính là nước mắt của hắn. nó là người con gái đầu tiên làm cho hắn rơi lệ.
Dù hôn mê nhưng nó có thể cảm nhận được hắn đang bên cạnh đang nói cái gì với nó. Nó cố mở mắt nhưng không thể mắt nó cứ như vậy, giống như không còn là của nó nữa.
Cơ thể cũng chẳng nghe lời không chịu nghe theo sự sai khiến của nó. Nó chỉ có thể nằm nó nghe hắn nói mà không thể tra lời.
Mắt hơi đau cảm giác ứ nước trong mắt, dù tiềm thức không có nhưng nó lại có thể cảm biết được mình cũng đang khóc.
Hắn nhìn nó thấy được cảnh tượng trước mắt. tim đau điến, lòng lòng tan rã. Nó có thể cảm nhận được lời hắn nói sao?.
_” Em có thể trách anh. Em có thể mắng anh. Em có thể đánh anh cho hả giận. nhưng em không thể nằm đây được. dù em làm cách gì để khiến anh đau khổ và phải trả giá cho những gì anh đã làm. Nhưng anh xin em đừng trừng phạt anh bằng cách này, không chỉ có anh đau mà còn những người trong nhà cũng sẽ rất đau. Coi như anh cầu xin em tỉnh lại đi”.
Hắn nói trong nước mắt nhìn chằm vào gương mặt người con gái đang ngủ say chưa chịu tỉnh lại. từng lời hắn nói ra là thật lòng trong tim, hắn mong nó có thể nghe được mà mở mắt ra nhìn hắn.
Thiên Mẫn đứng ngoài cửa chứng kiến cảnh đó nước mắt không tự chủ được cũng theo đó mà rơi.
Thiên Thiên à em nghe Minh Khang nói gì không?. Cậu ta đã hối hận lắm rồi, em tỉnh lại đi. Anh thầm cầu nguyện trong lòng.
Anh cứ đứng nhìn một người con trai ngồi trên ghế ra sức nói mong người con gái có thể nghe được. một khung cảnh hết sức cảm động.
_” Thiên Thiên em ở đó có buồn không?”. Hắn thầm nói.
_” Hay để anh cùng em qua thế giới hiện tại em đang sống nha. Em sẽ không còn buồn nữa”. hắn nhắm mắt dựa mặt vào bàn tay nhỏ bé của nó. Chìm vào thế giới của nó và hắn.
Ngoài cửa bệnh viện.
_” Phanh zzzzzzzz”. Chiếc xe phanh gấp do chạy quá lố tốc độ không kịp dừng lại.
_” Ui”. Đầu Linh Nhi bị đập mạnh ra phía trước. phần trán đau điến.
Nhi quay sang nhìn kẻ thủ phạm bằng một ánh mắt sắc bén.
Hoàng biết mình đã làm gì hiện tại chưa muốn tu di cửu tộc, đành đánh trống lảng ra chỗ khác.
_” Đầu không sao thì tốt rồi. vào nhanh đi không biết tình hình Thiên Thiên có tiến triển gì chưa nửa”. Hoàng quay qua tháo dây an toàn, biết dùng điểm yếu của Nhi để cô không tức giận.
Ngon à dám đánh trống ra chỗ khác, không phải chuyện thiên Thiên quan trong hơn thì nhà ngươi chết bằm với ta. Nhi không ngừng trù ẻo những lời độc địa nhất.
_” vào”. Nhi lườm hắn nhanh chân bước xuống xe tiến vào bệnh viện.
Khiêm Và Nhân đã tống Kiệt vào bên trong từ lúc nào từ lúc nào.
…………………………………..
Nhân Khiêm Hoàng Nhi và Kiệt vào tới thì đã thấy trên mặt Mẫn có nước. bọn họ tin chắc rằng anh vừa mới khóc.
_” Chuyện gì vậy?”. Khiêm lo lắng nhìn anh hỏi.
Mẫn không trả lời nhìn vào bên trong cánh cửa. mọi người cũng theo đó mà nhìn theo.
Khang đang ngồi trên ghế nhắm mắt ôm chặc tay nó nằm im.
_” Cậu ấy sao vậy?”. Nhi hỏi khi thấy có cái gì đó bất thường.
Mẫn vô thức lắc đầu.
_” Cậu ấy nói, muốn mình vào trạng thái của Thiên Thiên cậu ấy muốn giống như Thiên Thiên cùng con bé nằm đó, im lặng như đi vào trạng thái bất tỉnh. Những gì con bé chịu đựng cậu ấy sẽ chịu y như vậy”.
Mọi người há hốc miệng_” sao lại như vậy? tại sao anh không ngăn cảng anh ấy. một người bị chưa đủ mệt sao?”. Khiêm nói.
Mẫn nhìn ánh mắt xa xăm.
_” Đó là một bệnh tâm lý học. khi con người có cảm giác tội lỗi muốn bù đắp, và không đành lòng để người mình yêu bơ vơ trong thế giới bị cách biệt bên ngoài thì người đó sẽ cố gắng đi vào bên trong thế giới của người mà mình yêu thương, cùng chung sống một thế giới im lặng, không muốn bất cứ ai phá hoại”.
( nói đại nha mấy bạn theo suy nghĩ của mình thôi, đừng lật sách ra mà tìm không có đâu).
Ai cũng kinh ngạc khi nghe Mẫn nói như vậy?. một bệnh tâm lí học sao?.
_” Cậu ấy sẽ như thế này cho đến lúc Thiên Thiên tỉnh lại sao?”. Nhân hỏi, giọng có chút nghi ngờ.
Mẫn gật đầu_” Cũng có thể được xem là như vậy”.
_” Oh No”. nhi ngồi thụp xuống ghế.
Mẫn quay sang nhìn thấy có một người lạ.
_” cậu ta là ai?”. Mẫn chỉ vào Kiệt hỏi.
Nhi nhìn Kiệt nhíu mài. Kì này cậu thảm rồi.
_” Là người chính tay gây ra tai nạn cho Thiên Thiên”. Khiêm nói.
Ánh mắt Mẫn nhanh chống trở nên sắc bén và lạnh lung, một vùng sát khí đè nặng trên hơi thở anh, cho thấy đây là cực độ.
_” Bốp” cú mốc phải vào mặt Kiệt hết sức bất ngờ.
_” Đồ khốn”. Mẫn mất bình tỉnh ra sức đạp tới tấp vào người Kiệt mặt cho anh ta la hét.
_” Mẫn…………… thôi cậu ta còn giá trị lợi dụng, không được đánh chết cậu ấy……….. Nhân vào ngăn cậu ấy lại”. Khiêm hét lên.
Hai người ra sức ngăn con sư tử đang lên cơn tức giận. các cô y tá đi ngang qua thấy cảnh đó không khỏi tái mặt. vị bác sĩ hiền lành tốt bụng đẹp trai của bọn họ bình thường vui vẻ hòa đồng bây giờ lại biến thành một người hoàn toàn ghê sợ.
Nhi thì không bất ngờ lắm vì cô biết rõ việc này. Trên đời này chỉ có một mình nó mới có thể làm Thiên Mẫn tức giận như vậy?.
Khi mọi người đã bình tĩnh trở lại, không khí yên lặng khác thường.
Nhi bỗng nhiên đứng lên_” Em đi mua nước uống cái”. Nhi quay sang nhìn mọi người.
_” Có ai uống gì không em mua luôn?”.
_” một lon coca là được rồi”. Hoàng nói.
Còn Nhân chỉ nhìn Nhi ý bào đi đi.
Nhi thấy tình hình căn quá lắc đầu đi ra ngoài.
…………………………..
Khi đang đứng bên ngoài bệnh viện Nhi thấy một chiếc xe đời mới dừng trước cửa người bước xuống là một cô gái, không ai khác là Gia Tuệ.
Cô thấy vậy bèn đi theo Gia Tuệ vào bên trong mà quên cả việc mình đang mua nước. nhi biết cô ta vào đây chỉ có một nguyên nhân duy nhất.
Nhi theo Tuệ vào một căn phòng trang phục dành cho các nhân viên trong bệnh viện. cô ta nói chuyện với một người y tá còn đưa một cái phong bì đầy cui cho người y tá đó nữa.
Cô y tá kia vui vẻ nhận lấy gật đầu rồi đi ra.
Còn cô ta ở lại cười khinh bỉ đắc thắng quay vào trong.
Nhi biết cô ta đang giở trò gì?. Bèn lấy điện thoại ra nhắn tin cho Mẫn.
_” Gia Tuệ đang trong phòng thay đồ em nghĩ cô ta định giả làm bác sĩ anh kêu mọi người chuẫn bị đi”.
Một tin nhắn được gửi đi trong toàn bô kế hoạch được sắp xếp trước.
…………………………
_” Tít tít” thông báo có tin nhắn.
Mẫn đang trong tâm trạng buồn bực cầm điện thoại lên.
Thấy người hiển thị là Nhi bèn mở ra xem.
_” ………….”.
Khi đọc được tin nhắn anh nhếch mép cười.
_” Xem ra cô ta cũng đến sớm nhỉ?”.
Khiêm và Nhân nghe xong mặt khẽ giản ra. Đúng là như những gì đã tính.
Kiệt ngồi trên ghế người đầy thương tích do đại ca Mẫn để lại cũng không nhẹ tí nào.
Nghe bọn họ nói Gia Tuệ sắp đến hắn không khỏi thất thần trong lòng thầm nghĩ cô nộp mạng sớm hơn tôi nghĩ.
Mẫn quay vào trong phòng bệnh nơi nó nằm, nhìn hắn một lúc Mẫn tiến lại.
_” Minh Khang cậu nên về nghĩ rồi đấy”. dù biết hắn không trả lời.
Mẫn gọi Khiêm và Nhân lại cùng nhau đỡ Hắn ra chỗ khác, vì hắn mà ngồi ở đây tiếp tục thì không thể nào thực hiện theo kế hoạch.
Vừa chạm vào người hắn chưa kịp kéo đi thì.
_” Bốp”. Mặt Khiêm đau điến.
Hắn lên cơn diên khi có người keo hắn rời xa nó. Hắn không thể chắp nhận dù người đó là ai hắn đều không nương tay.
Khiêm bị đánh bất ngờ ánh mắt đầy tia máu.
_” Công nhận da cô rất mịn nha”. Cô ta mỉm cười khen ngợi.
_” Mồ hôi chảy hết ra rồi kìa”. Cô ta vừa nói vừa lấy chiếc khăn tay bên kệ y tá lao mặt nó.
_” Con đàn bà này nhìn sao giống khùng quá vậy?”. Khiêm thấy vậy không khỏi lên tiếng. Nhân lắc đầu_” Thì ra cô ta bị điên thật”.
Mẫn nảy giờ quan sát tình hình thấy biểu hiện của cô ta kì lạ đột nhiên anh la lên.
_” Nguy rồi”.
Mọi người nghe vậy cũng hoảng loạn theo anh chạy ra khỏi cửa.
Nhưng hiện tượng trước mắt làm mọi người phải khiếp sợ. mặt ai nấy đều hằn lên tia máu.
Mặt nó bây giờ phải nói chỉ còn duy nhất một màu tím.
_” Chiếc khắn tay có độc”. Nhân hét lên.
Nhân liền chạy đến lại bóp chặc cổ Gia Tuệ.
Còn Mẫn thì không còn tâm trí đâu mà thanh toán Em gái hắn nếu chậm thêm một phút sẽ mất mạng ngay.
_” Bác sĩ bác sĩ đâu?”. Nhi hoảng loạn hét lên.
Cả 5 người bác sĩ tiến lại phía nó. Nhìn sắt mặt nó hoàn toàn xấu.
_” Mọi ngươi ra ngoài hết đi”. Mẫn quát lên.
Nhân và Khiêm tức giận nắm đầu con Gia Tuệ lôi ra ngoài. Nhi cũng không đành lòng nhưng cũng phải bước ra.
Cửa phòng trắng tinh một lần nữa lại khép chặc.
_” Đồ khốn”. Khiêm quát lên trên cơn lữa giận.
_” Chát”. Mặt cô ta in hằn lên 5 dấu tay của Nhi.
_” Mày đúng là một con hồ ly tinh không nhân tính mà”. Nhi tức giận.
_” Hahahaha Nhi à mày đừng tưởng lúc mày theo tao tao không phát hiện. khi tao đến đây rồi thì chỉ muốn con Thiên Thiên chết không cần biết tao còn mạng ra không nhưng nhất định con Thiên Thiên Phải chết”.
Cô ta lên cơn hét lên.
_” Rắc”. Cánh tay phải của cô ta bị Hoàng bẻ lội ngược lại cùng với tiếng hét.
_” á aaaaaa”. Một cảm giác đau đớn đến tận xương tủy. Tuệ có thể cảm nhận được xương mình đang gãy ra từng khúc.
Thì ra cô ta đã biết mọi kế hoach. Vì lòng thù hận cô ta không màn tính mạng. dù thế nào cô ta cũng phải lấy máu của nó tế vong hồn chết đi của Châu Linh đứa em gái mà cô yêu nhất.
_” Chuyện của Thiên Thiên quan trọng hơn. Còn cô ta”. Khiêm nhìn Tuệ ánh mắt sắt bén như muốn ăn tươi nuốt sống cô ta.
_” Chúng ta sẽ hành hạ cô ta gấp trăm ngàn lần cái cảnh mà thiên Thiên phải chịu”.
Hoàng nghe vậy cũng nở một nụ cười gian. Lấy điện thoại ra gọi cho tụi đàn em.
_” Tút ……………Tút”.
_” Alo đại ca gọi em”. Một thằng bên đầu dây cung kính trả lời.
_” cử 2 thằng qua bệnh viện tôi có quá cho các cậu”. ý trong lời nói quà là Gia Tuệ( Hiểu sắp làm gì chưa).
Bên kia tụi nó cười hí ha hí hửng_” Dạ quà thì tụi em qua liền”.
_” Ừ nhanh đi ấy không nguội mất”. Hoàng nói xong cúp máy.
_” Tụi bây định làm gì tao?”. Cô ta cũng có thể hiểu được một số ý tứ trong câu nói của bọn chúng.
Hoàng ngồi xuống cạnh Tuệ. Lấy tay bóp mạnh cằm cô ta lên quan sát khuôn mặt.
_” Thảo nào nhìn cô tôi thấy quen như vậy?”. Hoàng đã nhớ ra cái gương mặt này không ai khác Châu Linh.
Tuệ cười khinh bỉ_” Mày hại nó ra sau tất nhiên là quen rồi”. Cái ngày mà cô nhận được cái xác Châu Linh cô không còn tiết đến mạng sống bắt nó phải trả gấp ngàn lần.
_” Chuyện này là sao?”. Nhi chỉ hiểu man mán lời họ nói.
Hoàng quay sang nhìn Nhi_” Cô ta là chị cảu Châu Linh”.
Nhi cũng hơi bất ngờ trước câu nói kết luận này. Nhưng nhanh chống nở một nụ cười nham hiểm.
_” Chị em nhà này đúng là giống nhau. Thế thì xử lí cũng giống nhau luôn đi”. Nhi tiến lại gần Tuệ.
_” Tôi sẽ cho cô biết cái cảm giác gần chết của Châu Linh vui như thế nào. À quên còn một chuyện tôi quên nói với cô”. Ánh mắt Nhi hơi ngấn lệ.
_” Người rat ay giết Châu Linh là tôi không phải Nhi”.
_” hahahahaa mày hay con nhỏ đó thì đã sao nó là thủ lĩnh còn mày cũng chỉ là đứa nghe theo mệnh lệnh của nó. Nó đáng chết”.
_” Mày lầm rồi. Thiên Thiên đã tha cho em mày, do thấy nó bị hành hạ quá nhiều nên thương hại. còn tốt bụng đưa em mày vào viện. lỗi của em mày quá lớn chắc mày chưa biết em mày từng cho người giết Thiên Thiên. Nhưng nó chỉ dạy em mày một bài học mà thôi”.
Ánh mắt Gia Tuệ khổ sở_” dạy một bài học mà em tao lại chết sao?. Thiệt nực cười”.
Nhi lắc đầu_” Em mày chết là do nó cắn lưỡi tự tử thôi. Trước khi trả thù cần phải tìm hiểu rõ nguyên nhân chết của em mày chứ”.
Nhi nói xong để lại vẻ mặt hết sức ngạc nhiên của Gia Tuệ. nhưng sau đó thay vào nét mặt cười khinh bỉ.
_” Hahahaha mày tưởng tao tin mày à. Dụ người cũng phải coi người đó là ai chứ? Em tao khi nhận xác đó. Giấy chứng nhận tử thi nói là bị xâm hại tình dục nghiêm trong trước khi chết.”.
Cô ta dùng ánh mắt căm hận nhìn Nhi.
_” Toàn thân hơn 30 vết cắt sâu. Đó gọi là tha sao?” hahahahhahaa.
Mẹ ơi con này lanh thiệt.
_” Tài diễn suất của bà giảm rồi đấy”. Hoàng nói, mẹ khiếp ngày đó anh là người chứng kiến tất cả cánh tương Châu Linh bị hành hạ. lúc nảy nghe Nhi nói vậy hắn thật thấy đáng thương cho Châu Linh.
_” Định cho cô ân hận trước khi chết mà không được rồi, đáng tiếc đáng tiếc.”.
Chết không gì đau đớn hơn khi biết mình phạm phải một lỗi lầm không tha thứ, Nhi định dùng cách này với Gia Tuệ để lúc cô ta ân hận đánh không dám phản kháng.
Nhưng giờ xong ùi biết hết ùi, trong quá trình hạnh hạ chắc tốn không ít giẻ lau nhét vào miệng cô ta. Đàn bà hét nghe nhức óc lắm.
Ngoài hành lang có 2 thanh niên đang tiến lại phía bọn nó đứng.
_” Đại ca”. 2 tên đó cung kính chào.
_” quà đây tụi bây vác đi về nhà kho đi. Xử xong để đó không được cho nó chết nghe rõ chưa”. Hoàng ra lệnh mắt hướng về phía cô ta.
_” Dạ”.
2 tên thanh niên tiến lại vác Gia Tuệ đi.
_” Buông tao ra lũ khốn khiếp”. Tuệ ra sức vùng vẫy.
_” Bốp”.
Một trong 2 thằng đó tát một cái rõ đau vào mặt cô ta.
Nước mắt lăn dài trên má gương mặt ấm ức, trừng mắt nhìn bọn họ.
Nhi vẫy tay_” Đem đi nhanh dùm cái nhìn cái mặt chị sợ lại tát cho vài bạt tay thì mấy đứa ăn mất ngon đấy”. Nhi nói giọng đáng tiếc.
Không ai không hiểu ý tứ trong câu nói của Nhi người gì đâu mà ác mồm ác miệng quá trời.
_” Dạ”. Một cục giấy tấm vải to đùng được nhét vào miệng Gia Tuệ.
Nhi gật đầu vẻ hài lòng._” Mấy đứa chuyên nghiệp rồi đấy,biết tụi này cho gái mà chuẩn bị trước một thiết bị cách âm một cách hiệu quả”.
_” Chị quá khen”.
2 tên đó nói xong vác Tuệ trên vai ung dung đi ra khỏi bệnh viện.
Lúc này mặt ai nấy đều trở lại với trạng thái lo lắng không còn nét hứng thú như lúc nảy nữa.
_” Tất cả dừng tay lại đi”. Một giọng nói quen thuộc vang lên, đầy kiên quyết. giọng này không của ai khác là Minh Khang.
Đối với một người có sức lực khỏe như Minh Khang tác dụng của thuốc mê không quá lâu.
2 tên kia nghe vậy cũng đứng lại.
Còn Nhi Khiêm, Hoàng Nhân thì nheo mắt nhìn người đang nói bằng ánh mắt hình viên đạn.
Trong đó ngay cả Kiệt cũng không khỏi ngạc nhiên. Còn Gia Tuệ thì mừng thầm trong lòng, không tốn công sức nảy giờ của mình.
_” Cậu vừa nói gì?”. Khiêm cất vọng nói.
Hắn nhìn thẳng vào Khiêm_” Tôi bảo dừng tay lại đi”.
Tuy hắn hận Tuệ nhưng hắn đã nghe toàn bộ, hận chồng thêm hận tới khi nào mới dứt đây?
Tuy hắn muốn Gia Tuệ trả giá nhưng lại không nở nhìn cảnh thương vong trước mắt.
Nhi lúc này cũng chẳng khác gì đang bốc cháy.
_” Quả thật tôi không nghĩ Thiên Thiên tại sao vì Thầy mà hi sinh nhiều như vậy?”. người đàn ông này ngang nhiên bênh vực người đàn bà làm hại vợ mình như hắn không đáng để nó yêu thương.
_” Tại sao các người không nghĩ Thiên Thiên cũng giống như tôi đều không muốn như vậy?”.
Hắn tin là nó cũng có suy nghĩ giống như hắn, vì hắn biết nó rất nhân từ.
_” Giống như anh à? Thật nực cười. anh đừng quên chính cô ta là người hại Thiên Thiên nằm bên trong đấy”. Nhân quát lên.
Hắn cười đau khổ_” Nếu các người để tôi bên cạnh cô ấy. nếu các người không làm tôi mê man nếu các người không cho cô ấy tiếp cận Thiên Thiên thì có chuyện như thế này không hả. anh nói đi?”.
Hắn cũng tức không kém. Do hắn vô dụng do hắn không thể bảo vệ nó.
Khiêm Nhi Nhân Hoàng và cả Kiệt cũng điều á khẩu khi nghe hắn nói vậy.
Đúng quả thật không sai, nếu không cho cô ta vào thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Mọi chuyện đều cho mình hại nó. Tất cả đều do mình hại cô ấy. đây là suy nghĩ của tất cả những người có mặt.
Khiêm chấn động ngồi bịch xuống đất_” Là tôi tất cả sao?”.
Nếu không vì tìm bằng chứng mà lấy Thiên Thiên làm mồi nhử thì sẽ không có chuyện như bây giờ xảy ra.
Khiêm thật sự suy sụp hoàn toàn khi biết mình là kẻ gián tiếp gây nên nguy hiểm cho nó.
Còn Nhi nước mắt không ngừng rơi vì nghĩ mình thật sự có lỗi với nó.
Nhân Hoàng hoàn toàn bất động nhân sự.
_” Thả cô ta xuống”. Khiêm ra lệnh.
Nhân Nhi Hoàng đều nhìn Khiêm.
_” Bi kịch một lần là đủ rồi tôi không muốn lại có lần sao người nữa đến trả thù cho cô ta”. Bi kịch bao nhiêu đã khiến nó đau lắm rồi.
_” Không nghe lời tôi nói sao”. Khiêm quát.
2 tên đó đưa mắt cầu cứu nhìn Hoàng.
_” Buông đi”.
Nhân nói tiếp_” Mọi chuyện kết thúc được rồi con cô ta thì đừng làm gì giam giữ cho tời khi nào Thiên Thiên tỉnh lại”.
Ánh mắt Khiêm khi nhắc tới Thiên Thiên lập tức sắc bén.
_” Không ai được đụng tới cô ta. Không nghe thì đừng trách”. Anh quay sang nhìn Tuệ.
_” Thiên Thiên Ngày nào chưa tỉnh ngày đó cô chưa được ra ngoài”. Anh nghĩ đây là cách giải quyết tốt nhất cho cả 2 bên.
Bây giờ hắn mới yên tâm khi nghe Khiêm nói vậy. giữ một mạng người còn hơn giết một mang người.
Nhìn căn phòng trắng.Hắn đau đớn hơn bao giờ hết. khi hết thuốc mê, hắn tỉnh lại đi tìm nó, khi hắn quay lại căn phòng chỉ thấy bên trong bị bao kính.
Ánh đèn nhấp nháy màu đỏ trước cửa phòng sáng lên thì hắn đã biết có chuyện không hay.
Nhưng tình cờ hơn nữa là nghe câu chuyện này, hắn thật sự không muốn bi kịch lần nữa xảy ra.
Hắn đã hứa bảo vệ nó nhưng hắn không làm được. hắn hứa sẽ tin tưởng nó nhưng hắn lại gây ra tổn thương cho nó.
Hắn không có quyền trách ai vì hắn là kẻ gây nên hậu quả ngày hôm nay.
Sao khi ra lệnh. 2 tên kia lôi Gia Tuệ đi không thương tiếc nhưng chủ đã ra lệnh như vậy bọn chúng không dám đụng tới con nhỏ này đành phải ngậm nước miếng vào trong.
Lại một thời gian khá dài nữa trôi qua.
7 giờ sau.
_” Cạch”.
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Mẫn bước ra gương mặt nhể nhãi mồ hôi.
Gương mặt anh mệt mỏi hơn bao giờ hết.
_” Bịch”.
_” Mẫn”. sau đó là tiếng hét thất thanh của mọi người.
Chăm sóc nó suốt mấy ngày liền lại còn làm phẫu thuật không ngừng sức khỏe dù có tốt đến đâu cũng không thể chịu đựng được.
Căn phòng trắng xoa 2 người nằm 2 bên. Mẫn chỉ vì đuối sức nên ngất xỉu không đáng ngại gì?.
Nhưng nó thì vẫn đang trong thời gian nguy hiểm có thể ra đi bất cứ lúc nào.
_” Cô ấy thế nào rồi”.
Hắn hỏi vị bác sĩ cùng làm chung ca phẫu thuật với Mẫn. hắn tin anh ta là một vị bác sĩ giỏi.
Bác sĩ lắc đầu_” Cho thấy không mấy khả quan. Tình hình nguy kịch nhất rất có thể xảy ra, bây giờ phải dựa vào ý chí của bệnh nhân”.
Hắn như sét đánh ngang tai, không thể tin được, tình hình có thể chuyển biến xấu hơn bất cứ lúc nào. Mạng sống của nó bây giờ chỉ dựa vào số phận và ý chí thôi sao?.
_” Chắc chắn Thiên Thiên sẽ không sao?”. Nhi buồn bã nói trong nước mắt.
Trong phòng bệnh không khí lạnh hẳn đi. Không tiếng nói chỉ có hơi thở nhọc nhằn của hắn.
_” Tôi tin cô ấy nhất định sẽ tỉnh lại”. Giọng nói nghe có vẻ quen thuộc
Mọi người đểu hướng mắt ra nhìn người con gái này.
_” Lâm Nguyệt”. nhi chợt nhận ra.
_” Không phải cậu về Pari rồi sao?”. Nhi bất ngờ hỏi.
Nguyệt chỉ cười trừ tiến lại phía nó nắm lấy tay nó. Một giọt nước nóng hỏi rơi trên lòng bàn tay nó.
_” Cô ta là ai thế?”. Hắn nheo mắt nhìn Nguyệt.
Nhi quay sang nhìn Nguyệt ánh mắt biết ơn.
_” Là người lần trước cứu Thiên Thiên khi bị Châu Linh cho người ném xuống sông”. Nếu lần đó không có Nguyệt chắc chắn nó sẽ chết. đây là suy nghĩ của Nguyệt.
Nhưng Nhi đâu hề biết sự tình bên trong cái vở kịch này.
_” Là cô gái này?”. Hắn ngạc nhiên hỏi.
_” Đúng vậy”. Nhi trả lời một cách đương nhiên.
Còn hắn thì, cô ta không phải người bạn thân của Gia Tuệ sao? Hàng loạt câu hỏi đang trong đầu hắn.
Thật ra chuyện này là như thế nào?. Hắn cúi xuống nhìn người con gái đang vì vợ mình mà rơi nước mắt.
Từ lúc nảy đến giờ Nguyệt chẳng nói câu nào, chỉ im lặng nhìn nó. Nỗi ân hận trong lòng dâng lên đến tột cùng.
Nguyệt từ khi quen biết nó, Nguyệt đã biết người con gái này là người tốt. nhưng cô không thể làm gì khác vì Gia Tuệ là bạn thân của cô. ( Có thể các bạn vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra lúc trước).
CHƯƠNG 17: KHI ÁNH SÁNG BẮT ĐẦU HÉ LỘ
Quay lại kí ức.
_” Em muốn cô ta chết”. đó là yêu cầu của Châu Linh khi nói chuyện với Tuệ.
Tuệ thở dài_” Chuyện giết người không phải là khó nhưng chị cảm thấy giết cô ta như vậy vẫn chưa hay”.
Mà cô ta đau khổ khi thấy người mình yêu bên người khác mới là hạnh phúc.
_” em không biết em muốn cô ta phải chết”. Châu Linh bướng bỉnh muốn làm theo ý mình.
Tuổi trẻ nông nổi, Linh là một cô gái như vậy làm không bao giờ nghĩ đến hậu quả. Nhưng mọi chuyện vẫn đâu vào đấy khi bên trong cô luôn có Gia Tuệ làm chỗ dựa.
_” Được được giết thì giết”. không thể làm em gái mình buồn lòng cô đành nghe theo.
_” hihi cảm ơn chị 2”. Linh ra sức nịnh chị của mình.
Tuệ lắc đầu bó tay. _” Theo kế hoạch mà làm chị sẽ gửi mail cụ thể qua cho em”.
Và mọi chuyện bắt đầu từ đó. Ai cũng nghĩ Linh là người chủ chốt nhưng thật sự có một người còn lợi hại và độc ác hơn đang đứng phía sao cô ta.
Cúp điện thoại Tuệ mỉm cười nhìn người con gái bên cạnh.
_” Tao thật sự không biết làm cách nào dạy nó cái tính suy nghĩ trước khi làm”. Làm gì chỉ để hả giận mà thôi.
Người con gái kế bên cũng cười phì_” Lại chuyện gì đây?”. Cái này quá bình thường khi Linh còn ở đây.
_” Nó muốn tao giúp nó khử một người”.
Người con gái kia có phần hơi bất ngờ.
_” Em mày càng ngày càng gan nha. Cả giết người cũng làm”. Thật sự khi chơi với Tuệ cô không mấy thích cô em gái luôn làm theo ý mình và gây phiền phức cho người khác như Linh.
_” Biết sao giờ. Đó là em tao mà, bản tính trời cho”. Giống cô mà ghét ai cũng muốn người đó.
………….
_” Mày định làm sao?”. Cô gái hỏi.
_” Nguyệt à mày giúp tao chứ?”. Tuệ hỏi.
Nguyệt nhướn mày_” Giúp à. Mà giúp cái gì, tao không biết giết người nha”.
_” Tao không bảo mày phóng hỏa giết người. tao chỉ mượn mày làm một người tốt”.
_” e hèm. Nói đi”. Nguyệt nhìn Tuệ.
_” Tao không muốn cô ta chết. nếu chết như vây em tao còn gì vui nữa, tao muốn cô ta sống trong đau khổ khi thấy em gái tao bên cạnh người con trai kia”. Cô có những suy nghĩ khiến người khác đau đớn nhưng không nhất thiết là phải giết người đó mà là bắt người đó sống không bằng chết.
Nguyệt trầm tư_” Vây mày muốn tao cứu cô ta à”. Đó là suy nghĩ của Nguyệt. cô quá rành chị em nhà này mà.
_” Chỉ có mày là hiểu tao”. Một nụ cười nham hiểm trên môi Gia Tuệ.
Sau đó là một vở kịch hoàn hảo diễn ra.
…………………………………..
Thiên Thiên bị người đàn ông đó ném xuống hồ, và không có sự trùng hợp nào khiến Nguyệt cứu Thiên Thiên khi không có sự sắp đặt của Tuệ.
Và cái Email đó cũng là một trong dự tính.
Nhưng nằm ngoài suy nghĩ của Nguyệt. nó rất dễ thương lại xinh đẹp , tính tình khong kiêu kì hoàn toàn khác hẳn với Linh. Và Nguyệt đã hiểu nguyên nhân vì sao người con trai đó chọn nó.
Một thời gian dài sống chung với nhau, thấy sự suy sụp của nó Nguyệt bắt đầu thấy thông cảm cho nó và có phần ái náy trong chuyện này.
Nhưng một điều không ngờ là Nguyệt lại thích nó. Thích một người con gái quá dỗi dễ thương. dù biết cái loại tình cảm riêng biệt của mình không thể nào được đáp lại.
Và Nguyệt lại là con gái một chuyện không thể xảy ra.
Hằng ngày chăm sóc nói trò chuyện cùng nó. Khoảng cách giữa 2 người ngày càng gần và sau đó 2 người trở thành bạn thân.
Nguyệt không cho Tuệ biết gì về tin tức của nó cô ta bảo nó trốn thoát rồi. sau đó Nguyệt cũng không hề đến tìm Tuệ nữa mà âm thầm cùng nó quay về nước.
Bắt đầu từ lúc đó mọi kế hoạch đề ra đều bị cắt hoản vì Nguyệt không đồng ý giúp Tuệ nữa.
Tuy là bạn thân nhưng nhiều lúc 2 người bất đồng rất nhiều ý kiến. Nguyệt hiểu Tuệ hơn ai hết và hiểu cả tính cách độc ác của Tuệ.
trong thời gian nó mất tích Nhi ra sức tìm kiếm khắp nơi trong im lặng, không điều tra kĩ Nguyệt cũng chưa hẳn biết được chuyện này.
…………………………………
Cho đến khi nghe tin nó bị bắt cóc Nguyệt rất sợ nó bị Tuệ hại nên vội vàn chạy đến nhà hoang tìm nó, khi bước vào hoàn toàn không giống như cô nghĩ, trước mắt Linh đang nằm dưới đất mắt nhấm nghiền.
khi cô biết được Nó là ai người như thế nào thì cũng không quá bất ngờ vì cô đã có thể đoán trước được và cho người điều tra nó, không hề nói gì với Nguyệt.
đã theo lau thì phóng theo luôn cô ta vờ như không biết chuyện gì, để mặt Linh bị hành hạ. thật ra lâu nay Nguyệt không hề ưa gì Linh, một người con gái luôn muốn người khác làm theo ý mình đây là một báo ứng đáng trừng phạt.
tuy nói vậy nhưng khi thấy Linh như vậy Nguyệt cũng có chút đau lòng nhưng làm sao được Nguyệt không muốn nó hận Nguyệt đành phải im lặng rời đi.
…………………………………….
3 ngày sao khi Linh mất.
_” Reng reng”. Tiếng chuông điện thoại Nguyệt vang lên.
_” Alo, “. Giọng nói hơi thất thần người gọi là Tuệ.
_” Nguyệt cậu có thể giúp mình một chuyện không?”. Giọng Tuệ có phần hơi ái nái.
_” Chuyện gì?”. Nguyệt nén giọng nói.
Còn bên Tuệ ra sức cắn răng chịu đựng.
_”mình muốn tìm Thiên Thiên xin lỗi về chuyện cũ mình thấy em mình đã quá sai rồi mình ân hận lắm cậu có thể cho mình biết địa chỉ cô ấy không?”.
Giọng Tuệ vờ như không biết chuyện Linh mất, nhưng thật ra cô ta đã biết và nhận được xác em mình, và bây giờ đang tiến hành trả thù mà không cần sự giúp đỡ của người bạn phản bội. Nguyệt suy nghĩ thật sự tuệ chưa biết Linh chết sao?. Nếu gặp Thiên Thiên chắc sẽ ra xung đột.
_” Mình thật sự không biết”.
Tuệ bắt đầu nghĩ cái này chắc không được.
Cô ta bắt đầu khóc_” Trước khi chết Linh có nhờ mình xin lỗi Thiên Thiên vì nó đã sai quá nhiều chết không đáng tội nhưng nó lại làm gia định Thiên Thiên tan nát. Nó có lỗi nó muốn nhờ mình thay vong hồn nó xin lỗi Thiên Thiên”.
Nước mắt là thật nhưng câu nói hoàn toàn giả dối và tràng ngập thù hận.
Nguyệt đắn đo cứ nghĩ thật_” Được nếu cậu đã ăn năng như vậy thì…….. số nhà Thiên Thiên nè XXX”. Nguyệt gửi qua cho Tuệ.
( Mọi chuyện sao đó chắc các bạn đã biết)
Nguyệt được lệnh gọi của bố nên quay về Paris một thời gian ngắn nhưng khi cô cảm thấy có cái gì đó không ổn ở đây. Và Tuệ đả biết Linh do Nó giết ngay lập tức cô quay về Việt Nam.
Nhưng mọi chuyện ngoài sức tưởng tượng của cô nó bị Gia Tuệ trả thù một cách tàn nhẫn.
Cô thấy mình thật có lỗi và đáng trách nỗi buồn cứ vây kích tâm hồn, người con gái có một nụ cười xinh xắn trên môi bây giờ đang nằm trước mặt cô bất động.
…………………………….
Mọi người đều nhìn Nguyệt cứ ôm lấy tay nó mà khóc. Ai cũng không biết tại sao Nguyệt lại kích động như vậy dù sao cũng chỉ mới quen mà.
Họ không hiểu được cái mà cô đang vằn xé, cái mà cô ân hận đến tột cùng.
Cô đứng lên lau nước mắt vì biết mình ngồi đây cũng đã quá lâu rồi.
_” Tôi xin lỗi vì đã làm phiền, khi nào Thiên Thiên khỏe xin hãy gọi cho tôi biết. cám ơn.”. cô đưa tấm danh thiếp cho hắn cúi đầu cảm ơn một cách hối lỗi rồi quay đi.
_” Khoan đã”. Hắn cảm thấy kì lạ và thật sự rất muốn biết cái kì lạ đó nằm ở điểm nào.
Cô quay lại nhìn hắn ánh mắt chờ đợi hắn lên tiếng.
_” Tôi muốn nói chuyện với cô”. Một câu ngắn gọn hắn bước ra khỏi phòng không nói một lời nào khác.
Nguyệt nghi hoặc bước theo sau. Ra tới hành lang bệnh viện nơi ít người qua lại hắn xoay sang hỏi Nguyệt.
_” Cô là như thế nào với Thiên Thiên”. Tìm nhiều câu hỏi nhưng chỉ có câu này là hắn thấy hợp lí.
Nguyệt nhìn hắn _” Bạn thân”.
Hắn nheo mắt_” Từ lúc Paris về à”. Hắn có thể nhận ra ánh mắt Nguyệt nhìn Thiên Thiên có cái gì đó khác thường.
_” Đúng vậy. tôi quen cô ấy từ lúc ấy. khoảng thời gian tuy với nó là đau khổ nhưng với cô là hạnh phúc.
_” Cô và Tuệ đã làm gì Thiên Thiên”. Ánh mắt hắn chợt lóe lên tia sắt bén.
Không lẽ cậu ta đã biết mình và Tuệ là bạn không thể nào?.
_” Anh nói vậy là sao tôi không hiểu?”. Nguyệt làm lơ không biết. cái tội ác này không ai biết có lẽ lòng cô sẽ thấy thanh thản hơn.
_” Cô thừa biết tôi nói gì mà. Trăng khuyết”. hắn thừa cơ hội công kích nguyệt bằng cái tên gọi mà Tuệ đã gọi cô ta.
Ngày Tuệ và cô ta gặp nhau hắn chỉ tình cờ thấy khi ở trước cổng nên cô ta không hề biết hắn.
Ánh mắt Nguyệt hiện rõ sự sợ hãi. Trúng tim đen rồi.
_” Cô là người cấu kết với Tuệ hại Thiên Thiên đúng không?”. Chỉ là theo phỏng đoán thôi nhưng nếu muốn biết sự thật chỉ còn cách là liều nói đại, trúng không trúng thì chuyện đó nói sao.
Nhưng theo trực giác cho hắn biết thì đây là sự thật.
_” Không có không có”. Nguyệt ngồi xuống đất ánh mắt bi thương. Nỗi đau của tội lỗi vây kính tâm hồn cô.
Hắn tiến lại gần Nguyệt_” Tôi sẽ dẫn cô đi gặp một người”.
Hắn nói rồi đứng lên kéo theo cả Nguyệt cùng đi với hắn.
……………………………..
Sợi dây trói trên tay cô ta dần dần được nới lỏng ra nhờ con dao trong hộp dụng cụ y tế lúc nảy định giết nó vẫn còn nằm trong túi.
Tuệ nhanh chống tự cởi trói cho mình. Và cầm sẵn vị trí con dao thật chặc trong tay.
Nhưng bọn chúng đến 2 tên với khả năng và thân thể yếu ớt Tuệ không thể thoát ra được vì thế…………
_” Tôi khác”. Tuệ làm bộ mặt tội nghiệp nhất có thể.
2 tên đó thấy gái đẹp lại đang chịu khổ đâu nở lòng nào thấy cô ta khác mà không lấy nước.
_” Mày lấy đi”. Một thằng hất cắm về phía thằng kia ra lệnh.
_” Mày càng ngày càng giống tía tao”. Nói thì nói vậy thôi chứ chân thì đi lấy nước. tụi nó hay nạnh nhau vậy mà.
_” Đau”. Ánh mắt cô ta lộ vẽ cầu cứu nhìn tên còn lại.
Tên đó nhếch mép cười tiến lại con thỏ đáng yêu đang kêu cứu.
Hắn ta nhất cằm Tuệ lên_” Cho anh mi một cái anh sẽ cởi trói ra cho nha”. Hắn ta vừa nói tiến người về phía trước.
Đại ca đã nói không được đụng vào người cô ta chứ đâu nói không được mi cô ta đâu?.
Khi môi gần tới gương mắt trắng noãn kia thì…..
_” Sực……. á aaaaaaaaaaa”.
Tiếng hét chói tay vang lên tên kia nằm la liệt dưới đất. máu ngoài sau gáy không ngừng chảy ra, một nhát cô ta chỉ dùng một nhát dao vào sau gáy hắn.
Nghe tiếng la của hắn tên còn chạy lập tức chạy vào vừa đến cửa thì………
_” Rầm”. hắn bị một cái ghế đậo mạnh vào đầu bất tỉnh.
Lúc cô ta định leo qua cửa sổ thoát thì.
_” Bụp bụp bụp”. tiếng vỗ tay của người nào đó van lên.
Cô ta ý thức được chuyện chẳng lành vì mình bị phát hiện lập tức quay người lại.
_” quả nhiên không thể xem thường cô”. Hắn nói giọng mỉa mai.
_” Minh Khang” tại sao hắn ta lại ở đây rõ ràng hắn đã nói không muốn gây thêm thù oán tha cho mình rồi mà không lẽ…………. ánh mắt cô nhìn hắn bỗng tối sầm lại. thì ra đây là một cái bẫy.
Còn cả Nguyệt nữa.
_” Chào Gia Tuệ”. Nguyệt tiến lại phía Gia Tuệ, tình bạn giứa cô và Tuệ đã chấm hết từ lâu.
_” Mày còn có thể đến gặp tao sao? Lâm Nguyệt”. Tuệ khinh bỉ nhìn Nguyệt.
Nguyệt lắc đầu_” Với hạng người chỉ biết vì mình như mày không đáng để tao xem là bạn”.
Cô ta hoàn toàn vì bản thân mình lợi dụng Nguyệt đủ điều.
_” 2 người định làm gì?”. Cả Khang và Nguyệt đều tiến tới cô ta.
Hắn mỉm cười_” Cô nghĩ xem người hại vợ mình ra như thế tôi sẽ tha cho sao?”. Thật ra hắn chỉ muốn tự tay mình xử lí cô ta thôi.
Tất cả đều tại cô ta hết đều tại cô ta hại nó ra nông nỗi như thế này. Hại người vợ vui vẻ hoạt bát của hắn nằm trên giường bất động.
Vì những âm mưu cô ta bày ra hại hắn trách lầm nó, hại hắn phải cảm thấy hối hận tột cùng tất cả tất cả đều tại cô ta mà ra nguyên nhân của mọi chuyện.
Nguyệt cũng không mấy bất ngờ trước câu nói này của hắn. vì người mình yêu dù có hiền lành đến mức nào cũng trở thành ác quỷ.
_” Anh định làm gì?”. Cô ta hoản sợ ki hắn càng ngày càng đến gần.
_” tôi muốn cô phải giống như Thiên Thiên chịu cảnh đau đớn. tôi muốn cô chịu đựng hơn cả cảnh đau mà Thiên Thiên đã chịu”. hắn hận tất cả những người làm hại đến Thiên Thiên.
_” Bụp”. một thanh roi dài được hắn cầm trên tay từ lúc này quất thẳng vào người Gia Tuệ.
Một âm thanh ghê tởn làm kinh động lòng người tiếng hét cai ngiệt của cô gái làm xé tan đi không gian yên tĩnh vốn có.
Nguyệt cũng đứng đó trừng mắt nhìn hành động vừa rồi thật quá tàn ác.
_” Cô hiểu cảm giác sợ hãi khi Thiên Thiên bị Châu Linh bắt chưa?”. Hắn muốn tái diễn lại từng chút từng chút một.
Hắn đi lại kéo Tuệ lại thùng nước gần đó.
_” Không biết cái cảm giác bị nước đi vào trong miệng mũi mà không thể vùng vẫy chống cự hoàn toàn bất lực sẽ như thế nào nhỉ”. Miệng hắn nói môi mỉm cười đau khổ khi nhớ lại những vết thương trên người nó.
_” Hụp….”.
Đầu Tuệ bị nhận mạnh vào trong nước. cô ta cố vủng vẫy nhưng không được hắn quá mạnh.
Đến lúc tưởng chừng như không còn thở được nữa hắn mới kéo cô lên.
_” Thế nào thích chứ?”.
_” Xin anh tha cho tôi”. Cô ta chỉ còn cách van xin thôi, nếu không lúc hắn đang điên như thế này cô sẽ chết mất.
_” Cô thấy thế nào tha không?”. Hắn nhướng mày nhìn Nguyệt.
Ánh mắt Nguyệt nhìn Tuệ một cách bi thương. Nguyệt biết Tuệ đã phạm nhiều sai lầm nhưng cũng không nở thấy Tuệ bị hành hạ như vậy.
Vai Tuệ bắt đầu ứa máu do vết roi khi nảy.
_” Hãy tha cho cô ấy đi”. Nguyệt nhìn hắn ánh mắt cầu xin. Tuy không có cách nào tha thứ cho tuệ nhưng dù gì 2 người cũng là bạn thân.
Tuệ nhìn Nguyệt bằng ánh mắt cảm ơn.
_” Lần này tôi tạm thời tha cho cô, nhưng không có lần sao đâu. hãy sống làm sao cho không thẹn với đời, cô làm quá nhiều chuyện ác thế nào cũng gặp quả báo”. Hắn buôn Tuệ ra đi về phía cửa.
Nguyệt nhìn Tuệ đng ngồi dưới đất ánh mắt đau buồn rồi cũng nhanh chống bước ra.
Khi 2 người ra bóng dáng Tuệ cũng theo đó mà đi ra, cô đi trong đau đớn khi ra tới cửa kho thì.
_” Rầm ……….két……..”.
Tuệ nằm dưới đất toàn thân đầy máu. Cô nhắm mắt đi trong yên lặng.
CHƯƠNG 18: VỢ À THA THỨ CHO ANH
Bản tin thời sự.
_” Chiều nay tại căn nhà kho đường XX phát hiện một sát nữ. theo tình hình sơ bộ cho thấy cô gái này bị xe đụng khá nghiêm trọng do không được cấp cứu kịp thời dẫn đến tử vong”.
Đài truyền hình quay cận cảnh cái xác nữa đó. Người con gái toàn thân trắng toát gương mặt đầy máu nằm dưới mặt đất kia không ai khác ngoài Tuệ.
Một cái chết đau đớn đã đến với cô ta. Và đó là sự trả giá cho những gì cô ta đã làm.
Nhi nhìn Khiêm_” Tại sao cô ta lại chết rõ ràng đã bị Hoàng cho người giam lại rồi sao?”. Nhìn xác cô ta Nhi cũng không khỏi rùng mình.
Khiêm nhìn vào màn hình. Đúng như anh đã dự đoán.
_” Em không hay tin đàn em Hoàng báo 2 tên hôm qua giữ Tuệ được đưa vào bệnh viện từ hôm qua rồi sao?”. Mà nghĩ cô gái này đúng là cái gì cũn dám làm.
_” Ặc không lẽ cô ta trốn không may đâm đầu vô xe chết”.
Khiêm trầm tư_” Thôi chuyện qua rồi nhắc lại cũng được gì đâu quan trọng bây giờ là chờ Thiên Thiên tỉnh lại”.
Nhi cũng bất giác buồn theo nó không biết chừng nào mới chịu tỉnh.
……………………………………
2 tháng trôi qua, nó vẫn nằm đó hắn bên cạnh không nói không lời với ai. Nằm đó nắm tay nó.
Tối đến lại kể chuyện lúc trước cho nó nghe, mọi người ai nấy đều hết sức đau lòng khi thấy cảnh này.
Ba mẹ nó đi công tác đã lâu chưa về nên không hề hay biết. còn ba mẹ hắn thì đâu xen vào cuộc sống vợ chồng tụi nó nên cũng không biết.
Hôm nay thời tiết rất đẹp hắn nheo mắt thức đây bên chiếc ghế 2 tháng nay mình vẫn nằm Tiến lại phía cửa sổ hắn mỉm cười quay đầu nhìn nó. Hắn biết nó rất thích ánh sáng mặt trời như thế này.
Những lúc thấy nó thức dậy cũng làm như thế này mỉm cười nhìn hắn. nhớ lại mà lòng hắn lại thấy đau.
Hắn rất nhớ tiếng nói của nó, nhớ ánh mắt yêu thương nó nhìn hắn. hắn nhớ nhớ đến phát điên lên rồi.
Hắn nhắm mắt cho tâm trạng thanh thản một chút, hắn tiếng lại giường nắm chặc tay nó.
_” Đủ rồi đó Thiên Thiên à, em hành hạ anh nhiêu đó là đủ rồi. anh thật sự chịu không được nữa”.
Hắn đau lắm 2 tháng rồi 2 tháng nó không mở mắt nhìn hắn lấy một lần cảm giác đau nhói trong tim không sao diễn tả được.
_” Cậu cũng nên dưỡng sức đi đừng ở đây suốt như vậy?”. Mẫn nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi tim khẽ nhói lên một cái.
Anh cũng không nở nhìn hắn như vậy?.
Hắn chỉ quay qua nhìn Mẫn một lần rồi vẫn quay lại ánh nhìn ban đầu vẫn nhìn nó chăm chú ngoài nó ra hắn 2 tháng nay không nói chuyện với bất cứ ai.
_” Nếu nó tỉnh lại mà thấy cậu như vậy sẽ rất đau lòng”. Lần đầu tiên anh nhìn thấy hắn xanh xao như vậy gương mặt tái nhợt đến phát sợ.
Hắn quay qua nhìn Mẫn lộ rõ vẻ bất cần không cần người khác nói.
Mẫn lắc đầu_” Mình mua đồ ăn rồi đó cậu ăn gì đi chứ cứ ngồi như vậy riết nó tỉnh lại thì người bệnh tiếp theo là cậu”. Mẫn đặt đồ ăn xuống bước ra ngoài.
Hắn không thèm để ý những gì Mẫn nói hắn chỉ biết nhìn nó. Nhìn một cách chăm chú như thể sợ ai cướp nó đi khỏi tầm mắt hắn vậy.
……………………………
1 tuần nữa lại trôi qua.
Nhi bước vào căn phòng nhìn có vẻ đầy đủ ánh sáng nhưng không khí lúc nào cũng âm u vô bờ bến.
Nhi tiến lại giường_” Thiên Thiên à mày coi tao đem cái gì cho mày nè”.
Nhi lấy trong giỏ xách ra một cây son dưỡng mới mua. Nhi Thấy môi nó dạo này khô quá nên cố tình đem đến cho nó.
_” Môi mày không biết giữ gì hết khô hết cả rồi để tao thoa lên cho mày nha”. Nhi nói xong lấy cây son còn nguyên trong hộp thoa nhẹ lân môi nó.
Hắn nhìn nó mỉm cười. nhìn nó có vẻ tươi hơn mọi ngày, tại sao hắn lại không nhớ rằng nó cần loại mĩ phẩm này.
_” Thiên Thiên nè giờ mày đẹp hơn lúc nảy rồi đó. Nảy nhìn môi mày trắng tươi nhìn thấy mà ghê”. Giọng nói thì cứ như trước. như lúc nó chưa bị tai nạn.
Nhi còn nhớ những lúc mà nói chuyện với nó bằng cái giọng điệu đó lần nào cũng bị nó chơi lại cho mấy zố rõ đau.
Nhớ lại những chuyện trước kia, dù muốn quên lắm nhưng không được.
Một giọt nước nóng rơi trên mắt nó. Nhi cúi xuống.
_” tao xin lỗi mày nha làm mặt mày lem hết rồi hihi”. Nhi mỉm cười lau vết nước trên mặt nó.
Sao đau thế này không biết, nhìn thấy nó như thế này Nhi lại không thể kìm chế được chỉ muốn khóc thật to lay người cho nó tỉnh.
Hắn cầm khăn ấm lại giường lau mặt cổ và tay cho nó.
Nhìn thấy cảnh này vừa mừng thay vì cuối cùng hắn cũng biết nó quan trọng với hắn như thế nào.
Nhưng cũng lại rất buồn, Nhi có thể hiểu được cái cảm giác khi nhìn thấy người mình yêu nằm bất động không nhìn mình không nói chuyện với mình.
Hang ngày nhìn cô thể người mình yêu càng suy ốm mà mình lại không thể kêu cô ấy tỉnh lại cảm giác này đau đớn biết chừng nào?”.
Nhi để cây son trên cái tủ cạnh giường quay sang nhìn hắn.
_” Môi Thiên Thiên hay bị khô khi đó thầy thoa cho nó một ít son dưỡng là được. em để ở đây. Xin phép thấy em về”.
Nói rồi Nhi quay mặt bước đi, một lần nữa Nhi lại rơi nước mắt.
_” Nín đi rồi cô ấy cũng sẽ tỉnh lại”. Nhân đứng ngoài cửa với Khiêm nhìn vào bên trong nhưng cả 2 đều không dám bước vào.
Khiêm nhìn người con gái bên trong nét mặt đau đớn, khốn khổ. Đã bao lần anh muốn vào trong thăm nó nhưng anh không dám anh không biết phải đối diện với người con gái đang nằm đó như thế nào dù chỉ là một ánh mắt.
Anh quay người lặng lẽ bước đi mang theo bao nhiêu nỗi nhớ bao nhiêu đấu cắt sâu vào tim.
Sáng hôm sau Thiên Thiên đã tỉnh lại Khang đưa Thiên về nhà và tiếp tục cuộc sống hp . Nhi yêu Nhân và Nguyệt Mỹ yêu Khiêm hai đôi tổ chức đám cưới và sống hp The end
Nó cứ nằm đấy chẳng màn chuyện xung quanh yên lặng vào giấc ngủ dài. Cứ thế lại nữa năm trôi qua.
Ánh sáng khắp cả căn phòng, nó vừa trải qua một đêm rất dài. Hắn cứ ngồi đấy ngủ rồi lại nhìn nó mãi.
Ngón tay trỏ khẽ động đậy. mắt hơi nheo. Điều mà mọi người mong chờ cũng đã đến.
Trong phòng lúc này không có ai. Nó cố mở mắt ra nhìn thế giới mà đã lâu mình không được gặp.
Sao trời hôm nay lại tối thế này. Không ai mở đèn sao. Đó là thắt mắt đầu tiên của nó.
Khi nằm đây nó có thể cảm nhận được có người luôn ở bên cạnh nó, ngày lẫn đêm nhưng. Nó nghĩ chắc là hắn chứ không ai khác.
Nhưng tại sao hắn biết nó sợ tối mà không mở đèn. Nó cố ngồi dậy lấy tay sờ xung quanh.
Nó chẳng đụng được gì cả, hắn không có ở đây.
Trước mắt bây giờ chỉ toàn một màu đen, nó không nhìn thấy được gì cả. cố gắng nheo mắt một lần nữa, toàn thân tê cứng do quá lâu không cử động.
Dù nó cố gắng nhìn như thế nào thì vẫn vậy trước mắt nó chỉ là một màu đen.
Sắc cảnh âm u bắt đầu vây kính nó. Chắc tại anh ấy quên không mở đèn. Nó mệt mỏi nằm xuống.
_” Cạch”.
Cửa phòng được mở ra, 2 người con trai bước vào.
_” Cậu cứ để những chuyện đó cho y tá làm cần gì phải đích thân làm vậy?”. sáng khi Mẫn ra sau bệnh viện thì thấy hắn đang phơi đồ cho nó.
Hắn nhìn Mẫn _” Đồ của cô ấy tất nhiên mình phải giặc”. thời gian qua hắn bắt đầu quen với việc chỉ nhìn nó, nên dần dần cũng đã trở lại minh Khang như ngày nào.
Hắn đã thông suốt hắn muốn khi nó tỉnh lại thì thấy một Minh Khang không thay đổi gì cả vẫn là Minh Khang sức khỏe dồi dào.
_ Tối như thế này mà anh ấy vẫn giặc đồ cho mình, hix thật tội nghiệp chồng mình, thì ra ảnh vì mình làm nhiều việc như vậy?_ nó thầm vui trong lòng, nó đang có ý định sáng nay làm hắn bất ngờ.
_” Thôi cậu muốn làm gì thì làm, nhưng đừng có đi giặc đồ sáng sớm như vậy nữa không tốt đâu”. Mẫn nhắc hắn.
Nó như sét đánh vào tai_ Đừng giặc đồ vào buổi sáng_ bây giờ là buổi sáng sao?.
Đầu nó ung ung cái thứ tiếng gí đó.
Hắn tiến lại phía cửa sổ_” Thiên Thiên rất thích nắng sáng như thế này”. Hắn mở cửa sổ ra hít một hơi không khí trong lành.
Mẫn ngồi xuống ghế nắm lấy tay nó_” Em thấy chưa chồng em thương em như vậy mau tỉnh lại đi Thiên Thiên à”.
Nó đã nằm đây quá lâu mọi người cũng đã biết hết cả ba lẫn mẹ gia đình 2 bên. Ba mẹ nó yên tâm đế nó bên cạnh Minh Khang chăm sóc.
Nữa năm nay đó đã về nhà về căn phòng mà lúc trước nó và hắn cũng nhau ở.
_Tại sao mình không nhìn thấy gì cả tại sao?_
Nó đau đớn gào thét trong tâm. Cái nó nhìn thấy buổi sáng cái bình minh mà nó yêu nhất bây giờ là một màn đêm, cái màn đêm mà nó sợ nhất.
_ Tại sao ông trời không lấy luôn mạng của con đi. Để con sống mà không nhìn thấy ánh sáng thì có ý nghĩa gì nữa_ Tim đau vì không thể nhìn thấy hắn.
_” Tình hình của con bé đã ổn định hơn nhiều chắc trong một thời gian ngắn nữa sẽ tỉnh lại”. Mẫn nhìn hắn nói.
Hắn mỉm cười_” 9 tháng mình còn chờ được mà.
_ Thì ra nó đã hôn mê 9 tháng_ nó đã làm gánh nặng cho hắn quá nhiều hixhix.
Ý nghĩ tỉnh lại của nó chắm dứt nó không muốn mọi người biết chuyện này. Nên nó quyết định nằm đó, nằm như chưa có chuyện gì xảy ra.
……………………..
Ngày hôm sau.
Hắn đã đi lấy thuốc định kì cho nó. Nên nó có thể yên tâm hơn.
Môi khô không còn giọt nước, nó bước xuống giường lấy tay lần góc cạnh quen thuộc.
Ngoài cổng hắn đi lấy thuốc về. Cứ vào thứ 7 lại đi vào bệnh viện lấy thuốc.
_” rầm”. Từ phòng nó vọng ra. Hắn hoảng hốt chạy lên lầu.
_” Aaa”. Nó chỉ than nhẹ một cái rồi ngồi thoa bàn chân bị đá vào cạnh ghế.
Hắn thấy nó đã tỉnh lại mừng như muốn hét lên cho mọi người biết cô ấy đã tỉnh.
Khi hắn định đến gần ôm nó thì………..
_” Hixhix tại sao tại sao?”. Nó bỗng nhiên khóc lớn lên tự tát vào mặt mình.
Hắn đứng trước mặt nó, nhìn nó cử chỉ lạ lùng. Nhưng một chuyện hắn không thể nào ngờ hơn là anh đứng trước mặt nó nhưng nó lại khôn nhìn thấy hắn.
Tự mắt thấy nó hành hạ bản thân mình, cơ thể hắn bỗng dung bất động bắt động.
_ Không lẽ, mắt cô ấy_ tim bỗng nhói lên.
Nó lau nước mắt cố gượng ngồi dậy. đi tiếp chặn đường mà mình đang đi lúc nảy. hắn đứng đó một giọt nước mắt rơi xuống nền nhà khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Nó một cô gái hoạt bát vui vẻ sau nhiều tháng xa vắng mọi người tại sao khi tỉnh lại ông trời lại lấy đi đôi mắt của cô ấy chứ.
Hắn biết bây giờ mà tiến lại nó thì chỉ làm cho nó thêm tổn thương thôi nên hắn quyết định đứng đó im lặng.
_” Rằm……….. cốp….”. tiến ly thủy tinh rớt vang lên.
Ánh mắt hắn hoảng loạn. nó đi đụng phải cạnh tủ 2 cái ly rơi xuống đất vỡ tan.
Nó ngồi phịch xuống đất_” Mình trở thành người vô dụng rồi sao?”. Tay nó cào mạnh xuống nền thủy tinh.
Một dòng máu tươi chảy ra từ tay nó, hòa quyện vào những giọt nước mắt rơi trên tay.
Tim nó như ngừng đập bàn tay dù đau cách mấy cũng không thể nào làm nó dừng lại cái động tác đó. Nó ra sức hét lên bàn tay vấu chặc xuống.
_” Thiên Thiên”. Khang nghẹn lời tiến thật nhanh lấy khăn tay cầm máu cho nó.
Nhìn thấy nó tự hành hạ bản thân mình như vậy hắn không nỡ hắn không muốn nó không còn niềm tin trong cuộc sống.
Tiếng của hắn không lẽ nảy giờ hắn đã nhìn thấy tất cả.
_” Đừng lại gần em”. Nó ra sức đẩy hắn khỏi cơ thể mình.
Hắn đau lòng nắm chặc bàn tay đang lạnh ngắt của nó.
_” Em còn có anh mà đừng như vậy nữa có được không?”hắn ôm chặc nó vào lòng.
Từng giọt nước mắt rơi trên mặt nó. Nó đã làm lien lụy hắn quá nhiều.
_” Đừng hành hạ mình như vậy em tỉnh lại là tốt rồi. dù không thấy đi nữa bây giờ em là vợ anh. Anh sẽ làm đôi mắt cho em. Enh xin em xin em đừng hành hạ bản thân mình”.
Hắn nói không thành lời.
Nó nằm gọn trong ngực hắn ngập ngừng từng tiếng nấc.
_” Em không thể nhìn thấy được gì ngoài bóng tối em rất sợ sợ lắm anh à”. Nó nói trong nước mắt. tim đập liên hồi bàn tay truyền đến cảm giác tê buốc.
_” Tay chảy máu nhiều như vậy cần phải đưa đến bện viện ngay”. Mẫn chay vào thấy tay nó toàn máu mặt đầy nước mắt.
_” Anh hai”. Nó kêu trong tiếng nắc.
Mẫn và hắn đỡ nó đứng lên.
_” Chuyện gì thì sao hãy nói em vừa tỉnh tay tại sao lại như thế này?. “. Mẫn quay sang nhìn hắn.
_” Mau bế con bé đến bệnh viện nhanh ấy không lại nhiễm trùng”. Mẫn hối thúc.
_” Thiên Thiên chúng ta đi”. Hắn nói lại bế nó.
_Phỏng đoán của mình quả thật không sai_ ngay từ lúc kiểm tra Mẫn đã đoán được khi nó tỉnh lại mắt nhất định không thấy gì?.
Phải đưa nó vào bệnh viện kiểm tra lại mới biết được. nhưng không tới nổi nghiêm trọng.
Hắn bế nó xuống lầu trước ánh mắt mừng rỡ của Giang.
_ Cô chủ nhỏ cuối cùng đã trở lại_ Giang thầm vui trong lòng.
…………………….
_” Vợ à anh xin lỗi em, tất cả đều vì anh nên em mới ra nông nỗi này”. Hắn ôm nó giọng nói thiết tha vô cùng.
_” Chuyện qua rồi thì cứ để cho nó qua đi”. Nó không chấp nhất chuyện cũ bây giờ có hắn bên cạnh nó là nó vui lắm rồi.
_” anh cám ơn em nhiều lắm Thiên Thiên à. Mắt em sẽ không sau đâu nhất định sẽ không sau”. Hắn tin chắc là như vậy, hắn tin là ông trời không nỡ đối xử với nó như vậy.
Mẫn khiểm tra sơ bộ mắt cho nó. Anh mỉm cười nhìn kết quả trên tay. Đã trúc hết nỗi lo trong lòng. Anh bước ra gương mặt tươi vui. Hắn thấy vậy mài khẽ nhăn lại.
_ Mắt cô ấy không thể nhìn thấy mà hắn lại cười_ Hắn thầm rủa tong lòng.
_” Mắt của em sao rồi anh 2”. Nó lo lắm nó lo rằng mắt của nó sẽ bị mù vĩnh viễn.
Mẫn ngồi xuống xoa đầu cô em gái bé nhỏ của mình.
_” Không cần phải lo như vậy. mắt em chẳng sao cả, chỉ do phần đầu bị chấn động vả lại hôn mê sâu nên dẫn đến tình trạng mắt bị mờ thôi, khoảng một tuần mắt em sẽ hồi phục”. Mẫn cười vui vẻ nói.
Nó vui lắm, thì ra chỉ là một số tổn thương nhỏ. Vậy mà làm nó khóc còn bị đứt tay nữa.
_” Hazzz uổng cho cái bàn tay xinh đẹp của em gái tui không?”. Mẫn cầm tay nó lên xoa xoa.
Cuối cùng em gái của hắn cũng tỉnh lại.
_” Buông ra mau”. Hắn giật phắt cái bàn tay đang nắm chặc tay nó.
Hắn quay sang lườm Mẫn_” Cậu đừng tưởng là anh 2 cô ấy thì tôi cho cậu muốn Xoa tay cô ấy thì xoa đâu nha”. Hắn giận dỗi nắm chặc tay nó như muốn lau sạch đi đấu tích Mẫn đã để lại cho nó.
Hồi nảy nó làm hắn sợ hết cả hồn hắn cứ nghĩ nó không nhìn thấy nữa rồi chứ rồi cuộc đời nó sẽ ra sao. Nhưng bây giờ thì tốt rồi mắt nó chỉ bị tổn thương nhẹ hắn vui mừng hơn ai hết.
_” Anh có chịu buông em ra chưa?. Em khác”. Hắn cứ nắm tay nó ghị tới ghị lui làm nó đau đành phải kêu hắn đi lấy nước.
Hắn lập tức nghe theo_” Bà xã đại nhân nói thì tất nhiên anh đi lấy liền”. hắn đi lấy nước mỉm cười trong hạnh phúc.
……………………….
1 tuần sau
_” Dzô “.
Mọi người làm một bữa tiệc ăn mừng nó tỉnh lại và mắt hoàn toàn bình phục.
Cả nhà bạn bè thân thiết của hắn và nó đều đến đông đủ.
_” Nào cùng cạn ly chúc mừng công chúa nhỏ bình phục. trở lại với gương mặt đáng yêu ngày nào”. Khiêm hô lên.
_” Cạn ly”. Cả đám người vui vẻ cười đùa.
Bên trong vườn hoa .
_” Anh à anh không định ra sao?”. Nó hỏi.
Hắn ôm nó từ phía sau hơi thở phả vào tai nó.
_” Anh chỉ muốn ôm em như thế này không muốn đi đâu cả. vợ yêu à”. Hắn nói giọng ám muội.
_” A”.
Hắn ngậm lấy vành tai nó cắn nhẹ làm nó giậc mình không khỏi kêu đau.
Nó quay sang nhìn hắn nhưng nhanh chống môi nó đã bị hắn giữ trọn.
_Đời này kiếp này chỉ có nhau_ đó là ý nguyện và lời hứa của nó và hắn.
_” E hèm thì ra là trốn ở đây làm bậy há”. Nhi không thấy nó và hắn đâu nên đi tìm ai ngờ bị Nhi bắt ngay tại trận vợ chồng nhà này đang tình tứ ngoài vườn hoa.
Nó và hắn bị người khác thấy như thế này ngượng đến chin đỏ cả mặt. nó úp mặt trong ngực hắn môi khẽ mỉm cười.
_” Mọi người ơi Thiên Thiên và Minh Khang đang ở đây này”. Nhi vẫy tay kêu mọi người lại. Hắn lườm Nhi_” Không gian yên tĩnh tự dưng có người phá đám”.( ông này không biết chị Nhi mình có cái tật đó hay sao?)
Chưa đầy một phút tất cả những người trong nhà đều có mặt ngoài vườn hoa.
_” Phạt thế nào đây nhỉ”. Nhi giả bộ nheo mắt suy ngẫm nhìn nó và hắn. sau đó Nhi nở một nụ cười nguy hiểm.
_” Mọi người ơi vũ khí bí mật đâu rồi nhỉ”. Nhi nói ra hiệu với hoàng.
_” Bùm”.
Một tiếng thật lớn. Trên bầu trời pháo hoa nở tung tóe, thật đẹp mắt.
Hắn và nó hạnh phúc ngắm nhìn bẦu trời. Nhi quay sang Hoàng Nhân Và Khiêm giơ ngón tay lên ra hiệu quá thành công.
Nó nằm gọn trog lòng hắn tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà nó và hắn cuối cùng cũng đạt được sau bao nhiêu sống gió.