“Anh cho rằng mình đã nói rất đầy đủ rõ ràng.”
“Hôm nay anh muốn hay là muốn từ lâu rồi?”
“Điều này rất quan trọng sao?”
Gia Hiên thấy mình như sắp bị đánh bại. Cô không lường được chuyện gì sẽ xảy ra nên hạ mắt xuống, nhìn vào đống vỏ táo trên bàn, nói lí nhí: “ Em mệt rồi. Chúng ta ngày mai nói sau...”.
Cô rút tay ra khỏi bàn tay anh rồi đứng dậy bước về gian phòng khách. Thái Văn hụt hẫng trước ánh mắt buồn và sự lùi bước của Hiên. Anh đứng dậy chậm rãi xoay người rời đi. Trước khi bước chân ra khỏi cánh cửa anh khẽ nói:
“ Có lẽ em cần thời gian. Anh sẽ chờ...!”
Trong căn nhà vắng lặng, đồng hồ đã điểm mười hai giờ, Thái Văn cảm nhận rất rõ hơi ẩm của không khí đang lan ra trong phòng khách. Với tay tìm ví tiền và điện thoại, anh khoá cửa rồi bước ra khỏi nhà. Hà Nội hoàn toàn vắng lặng. Đêm cô đơn và đêm trầm tĩnh, cơn mưa phùn mùa đông ngấm dần vào chiếc áo vest của người đàn ông đẹp trai đang lạc hướng. Những quán hàng đã đóng cửa từ lâu, người ta không còn thấy tiếng người qua đường, chỉ thỉnh thoảng có tiếng rao đêm đầy mỏi mệt. Đưa tay lên vẫy một chiếc taxi, Thái Văn đọc địa chỉ rồi ngả người xuống ghế đầy mỏi mệt. Palm Court vẫn đông khách như mọi ngày, cười nhạt anh bước về chiếc ghế gần quầy bar nhất rồi gọi một ly Brandy. Mùi rượu xộc vào cuống họng, những giọt chất lỏng màu hổ phách ấy chảy tới đâu đều mang hơi ấm để lại. Một nơi nào đó lạnh giá trong cõi lòng như được sưởi ấm. Anh không nhớ mình uống bao nhiêu ly, chỉ nhớ là cho đến khi gục xuống khiến người phục vụ nhìn anh đầy lo lắng. Khoé môi khẽ nhếch lên, Thái Văn rút ví rồi hỏi cô nhân viên có vẻ mặt còn non nớt:
“ Thế này đủ rồi chứ?”
Trong hơi men, anh đứng dậy bước ra khỏi bar. Lúc này trời đã chuyển giao sang ngày mới. Có thể do mưa càng lúc càng dầy hạt nên thứ ánh sáng lờ mờ vào lúc 3, 4h sáng đều không tìm ra nổi. Anh chỉ thấy thấm lạnh, tóc đều ướt sũng. Bước chân lảo đảo. Con đường vắng tanh, một chiếc taxi cũng là hiếm hoi trong trời đông giá buốt. Mưa ngấm khiến anh thấy tỉnh táo hơn đôi phần, mơ hồ vẫn tìm được đường về nhà, nhưng vừa bước vào trong cửa thì chân anh đã khuỵu xuống. Hình như rất lâu rồi anh mới vận động theo kiểu hành người đi bộ vài km. Trong thứ ánh sáng báo hiệu ngày mới đang tới, Văn không thể nào thuyết phục bản thân nhắm mắt lại dù cả đêm hôm qua anh chẳng hề chợp mắt được bao lâu. Đầu anh như muốn nổ tung ra đến nơi, dạ dày cồn cào và không ngừng gào rú. Bám theo thành sofa, anh trở về phòng tắm và nôn bằng sạch. Dịch vị cuộn lên khiến anh càng thấy đau dữ dội. Lục tìm chiếc điện thoại, anh gọi tới số máy quen thuộc của chị dâu.
Tiểu Nguyễn vẫn còn đang nằm trên giường, hiếm khi cô mới được cuộn mình trong chăn ấm buổi sáng. Gần một tuần nay cô đều bận rộn với những ca phẫu thuật lúc nửa đêm. Kể từ khi Phillip đi thì công việc càng chất lên vai mỗi lúc nhiều hơn. Hoàng vừa làm xong bữa sáng, anh mang sữa và cháo vào trong phòng ngủ cho vợ, thấy điện thoại của cô kêu, anh hơi nhíu mày. Tiểu Nguyễn nheo mắt nũng nịu:
“ Anh đưa máy cho em.”
Hoàng liếc qua thấy số của Văn, anh đưa máy cho vợ rồi làu bàu:
“ Thằng này không biết mấy giờ à mà gọi người ta sớm như thế!”
Tiểu Nguyễn vẫn trong trạng thái ngái ngủ, giọng vẫn nghẹt lại:
“ Alo. Có chuyện gì vậy chú?”
“ Dạ dày em ngẩm đau, nhức đầu nữa. Chị mang thuốc qua cho em!”
Nói rồi anh tắt máy và tiếp tục chạy vào tolet nôn khan. Tiểu Nguyễn vùng dậy ra khỏi chăn rồi nhanh chóng làm vệ sinh và thay đồ. Hoàng đang cho con ăn thấy cô vội vàng như vậy liền cao giọng:
“ Chú ấy có chuyện gì à? Sao thế?”
Cô vừa cột tóc, vừa đáp lời chồng:
“ Anh cho con ăn nhanh lên, chú ấy không khoẻ. Em phải qua tiêm cho chú ấy xem sao.”
Cho con xuống trường, rồi Hoàng chạy xe nhanh hơn thường ngày. Quặt lái vào khu chung cưa của Văn, anh không rời đi ngay mà cùng vợ lên xem sao. Phải một hồi chuông rất lâu Văn mới trở ra mở cửa được. Tiểu Nguyễn đưa tay lên trán anh kiểm tra rồi gắt gỏng:
“ Chú bị sốt cao thế này mà không biết đường đi viện à? Đi bệnh viện.”
Tính khí trẻ con của Văn nổi lên:
“ Không. Không đi viện.”
Cô đảo mắt nhìn người anh, cả người là bộ quần áo có những vết dính rất rõ. Chiếc quần tây sáng màu không dấu được những vết đất bám vào. Mùi rượu vẫn còn nồng nặc trong hơi thở. Hoàng cũng nhíu mày trước bộ dạng của em trai, anh trầm giọng:
“ Chú chơi bời cả đêm qua rồi sáng sớm gọi vợ chồng tôi đến chịu hậu quả là sao?”
Tiểu Nguyễn véo tay chồng:
“ Giờ không phải là lúc trách chú ấy. Anh giúp em thay quần áo cho chú ấy đi. Em sợ nhất là vết thương ở tay chú ấy đang trong quá trình hồi phục bị dính nước dễ nhiễm trùng lắm. Chú ấy lại đang sốt, sức đề kháng sẽ rất yếu.”
Hoàng đành gọi điện xin nghỉ buổi sáng. Văn yếu ớt cười khẩy rồi nhìn Hoàng:
“ Thật hiếm khi được anh trai quan tâm. Chẳng biết là phúc hay hoạ.”
“ Câm miệng đi!”
“ Em làm mất buổi sáng ngọt ngào của anh nên anh cáu với em đấy à? Anh em với nhau mà sao nỡ lòng nào?”
Hoàng đá mạnh vào chân Văn một cái rồi lột áo hộ em. Anh không nói gì chỉ là động tác thô bạo khiến Văn thỉnh thoảng khẽ á lên. Tiểu Nguyễn sau khi dặn chồng xong liền chạy xe tới viện lấy thuốc. Khi cô trở về chồng cô đang ninh nồi cháo trong bếp. Cười với anh đầy âu yếm rồi cô trở vào phòng ngủ kiểm tra cho em chồng. Nhiệt độ của Văn vẫn rất cao, Tiểu Nguyễn khẽ lắc đầu rồi lấy đồ trong túi ra. Dùng qua một chút cháo trắng khiến Văn bắt đầu có tí tỉnh táo hơn. Khuôn mặt anh thôi bớt nhợt nhạt. Nhưng chiếc ống truyền trên tay khiến anh khó chịu, Muốn dứt ra mà không dám. Đợi cho đến khi truyền xong nước biển, Tiểu Nguyễn đo lại nhiệt độ một lần nữa. Cô mỉm cười:
“ Chắc là mấy ngày tới chú sẽ khó chịu. Nhưng nhớ uống thuốc đúng giờ và ăn uống đều đặn sẽ nhanh khỏi thôi.”
Buổi chiều Hoàng hôn tạm biệt vợi rồi rời nhà em trai tới cơn quan. Tiểu Nguyễn tranh thủ đi siêu thị mua ít đồ và hoa quả chất đầy tủ lạnh cho Văn. Cô nhớ phải đi đón con và tạt qua viện, thấy Văn đang ngủ say nên cô không nỡ gọi cậu ấy dậy. May sao vừa bước ra khỏi cửa thì Hiên cũng vừa tan sở về. Tiểu Nguyễn nhìn Hiên dịu dàng và nói:
“ May quá. Gặp em ở đây, giờ chị phải đến viện mà chú Văn đang bị ốm. Chị đã truyền nước cho chú ấy nhưng chắc trong người vẫn còn mệt với ảnh hưởng của thuốc nên còn lâu mới tỉnh. Thỉnh thoảng em có thể đảo qua kiểm tra nhiệt độ của chú ấy giúp chị được chứ?”
Hiên ngạc nhiên, ánh mắt cô thoáng buồn, cô nhìn Tiểu Nguyễn dò hỏi:
“ Anh ấy bị sao vậy chị? Tối qua em thấy anh ấy vẫn còn rất khoẻ.”
“ Ừ. Chú ấy không tiện nói nên chị cũng chẳng hỏi. Sáng sớm đến thì thấy chú ấy đang bị đau dạ dày và mất sức, lại sốt cao nữa. Hình như chú ấy dầm mưa cả đêm, quần áo toàn bùn đất rồi mùi rượu nữa.”
Hiên cúi đầu khẽ nói với Tiểu Nguyễn:
“ Vậy chị cứ yên tâm về đi. Có gì em sẽ gọi cho chị.”
Tiểu Nguyễn nắm tay cô và mừng rỡ:
“ Vậy tốt quá. Em dặn chú ấy nhớ uống thuốc và ăn những đồ ăn nhạt hộ chị. Sáng mai chị sẽ qua kiểm tra sau! Đang thời kỳ cuối năm, cả hai anh chị đều bận quá. Thôi, chị về đón cháu đã nhá!”
Nói rồi cô chào Hiên và rời đi. Hà Nội vẫn như ngày hôm qua chỉ là có những người sẽ phải đổi khác...!
( Còn tiếp)
Gia Hiên hiểu sự im lặng chỉ có tính tương đối, vận động mới là tiếp nối, cái gì rồi cũng sẽ biến đổi. Sau những gì anh nói tối qua thì có lẽ cô không thể trốn chạy trong lúc này vì cô nhận ra….bản thân hình như cũng thích thích anh. Nhưng nghĩ về mình và những nỗi đau đã từng hiện hữu cô không sao thuyết phục được chính mình gật đầu trước anh. Đó là những gì cô nghĩ cả đêm qua, còn lúc này cô thật sự lo cho người đàn ông ấy.
Trở về nhà thay đồ rồi cô bắt tay vào hầm cháo cho Văn. Cô còn kỳ công làm thêm salad hoa quả để anh dùng kèm đỡ ngán. Cô biết anh rất lười ăn rau, mấy lần đi ăn cùng anh cô chỉ thấy anh động đũa đến thịt. Nhưng lúc này người bệnh không nên ăn thịt quá nhiều, chỉ nên dùng đồ ăn ít dầu mỡ….Cánh cửa căn hộ của anh chỉ được khép lại chứ không hề khoá, cô mang theo đồ ăn đặt lên bàn. Xắn tay quét dọn rồi lại cho quần áo bẩn vào máy giặt. Vận động một hồi khiến Hiên thấy nóng lên. Thái Văn nghe loáng thoáng thấy âm thanh ngoài phòng khách nhưng bản thân anh quá mệt, phần do thiếu ngủ lại bị thuốc ngấm nên anh chỉ biết khép chặt mắt lại rồi tiếp tục thiếp đi. Hẳn là Tiểu Nguyễn vẫn ở đây nên anh chẳng quan tâm gì nhiều!
Có lẽ Văn vẫn ngủ rất say, Gia Hiên nhẹ chân bước vào. Đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng ngủ của anh. Toàn bộ đồ đạc trong phòng từ ga trải giường tới chăm mềm, màu sơn..toàn bộ đều là màu tím. Trong gam màu tối ấy cô thấy Văn đang nằm ngủ rất yếu ớt. Đưa tay khẽ chạm nhẹ vào trán anh, cô hơi giật mình. Cầm nhiệt độ kiểm tra rồi Gia Hiên đứng dậy đi dấp khăn và cẩn thận đắp cho anh. Cô ngồi ngây ngốc nhìn anh ngủ, khi anh ngủ lông mi dài nhắm lại, môi hơi vểnh, lông mày khẽ nhăn, đầu lệch sang một bên hệt như một đứa trẻ. Dáng vẻ này so với con người thường ngày thật vô cùng khác biệt. Hình ảnh này làm Gia Hiên có chút mê mẩn, một cảm giác mềm mại xen lẫn tình cảm từ từ lan chảy trong lòng. Lúc ngủ mà anh vẫn không hề thoải mái, cánh tay bị bó bột có vẻ rất khó chịu, anh đè lên ngực. Cô nghe nói những người khi ngủ đặt tay lên ngực sẽ rất dễ khiến tim bị ảnh hưởng và dễ rơi vào những giấc mơ hỗn loạn. Gia Hiên khéo léo nhấc tay của anh ra và cẩn thận đặt xuống. Vô tình những ngón tay của cô và anh chạm nhau.
Cô chỉ biết ngồi nhìn anh như vậy, bàn tay cô vô thức chạm nhẹ nhàng lên khuôn mặt anh. Có chút run run nhưng cô không thể bảo mình dừng lại được. Xót xa! Cô cảm thấy nếu không phải vì mình chắc chắn đêm qua anh đã không uống rượu và dầm mưa như thế. Chỉ qua một đêm mà anh đã gầy đi trông thấy, gân xanh nổi lên quanh viền mắt. Cô không hiểu nổi mình muốn gì, nhưng giờ phút này cô cũng chẳng còn tâm trí để muốn tìn hiểu căn nguyên của mọi việc. Thái Văn biết có người ở cạnh từ lúc cánh tay anh bị đặt xuống nhưng anh lười khác không muốn mở mắt ra. Chỉ cho đến khi bàn tay mềm và mang theo hơi lạnh chạm nhẹ vào khuôn mặt vẫn nóng của anh thì anh biết người đó không phải là bà chị dâu. Vì Tiểu Nguyễn sẽ không bao giờ chơi những trò hù doạ người ta như vậy! Anh vừa muốn mở mắt ra để nhìn cô nhưng lại sợ đánh mất giây phút khó khăn mới có được. Sau vài giây lưỡng lự, Văn quyết định thu vào tầm mắt khuôn mặt thanh tú của người con gái ngồi cạnh. Gia Hiên bị giật mình. Cô rụt vội bàn tay về và gượng gạo:
“ Em muốn xem….anh còn sốt không. Để em đi hâm lại cháo cho anh!”
Cô chưa kịp bước đi thì bị bàn tay của anh kéo lại, do bước chân đang đứng dậy chưa vững nên cả người cô bị ngã xuống chiếc giường tím sậm. Thái Văn gượng gạo ngồi dậy ôm cô vào lòng rồi trầm giọng:
“ Đừng đi, ở lại với anh một lúc thôi, được không?”
Giọng nói của anh trầm ấm, nhẹ nhàng. Gia Hiên cựa mình muốn thoát ra mà không đủ sức hoặc chính bản thân cô hoàn toàn không hề có ý nghĩ muốn kháng cự lại anh. Bàn tay chống lên ngực anh để tạo một khoảng cách nhưng vô tình cô càng bị anh xiết chặt. Người này rõ đang ốm nhưng chỉ bằng một tay thôi anh đã cố định cô ở trong lòng. Trong hơi thở đầy mệt nhọc, anh khẽ thì thầm bên tai cô:
“ Vì sao không cho anh được theo đuổi em? Vì sao lại từ chối tình cảm của anh?”
Cô không biết nói gì, chỉ biết nín lặng. Anh thả lỏng cô ra, bàn tay anh mang theo hơi ấm mơn man gò má hồng của cô. Cô không đủ dũng cảm để nhìn anh, đôi mi dày khẽ rủ xuống. Thái Văn nghiêng đầu và tiến lại gần khuôn mặt của cô, bàn tay anh xiết chặt eo cô không để Hiên có cơ hội từ chối. Dùng nụ hôn phủ lên môi cô. Gia Hiên lùi theo phản xạ nhưng càng bị ôm chặt hơn. Môi anh rất lạnh, nhưng lòng bàn tay lại rất ấm. Thái Văn hôn rất thành thạo, không dùng sức nhưng khiến Gia Hiên không thể hô hấp. Cô không thể nào thoát khỏi nụ hôn của anh, chỉ biết để mặc anh đưa mình vào những cảm xúc vô cùng khó nói. Không biết qua bao lâu anh cuối cùng cũng chịu buông cô ra, nhìn chăm chú vào cô, anh khẽ cười:
“ Rất ngọt!”
Cô dùng sức đẩy anh ngã xuống giường rồi chạy nhanh ra khỏi phòng ngủ. Thái Văn cảm thấy tinh thần vô cùng phấn chấn, vui vẻ. Anh cười nhìn theo dáng người cô khuất dần sau cánh cửa.
……………………………………
Gia Hiên thẫn thờ ôm khay đồ ăn trong lòng. Hít một hơi thật sâu, cuối cùng cô lấy hết can đảm để bước vào đối mặt với anh. Dịu dàng, cô khẽ nói:
“ Anh ăn cháo cho nóng.”
Đặt khay thức ăn xuống kệ gỗ cạnh giường, cô muốn xoay người bước đi nhưng Văn trầm giọng lên tiếng:
“ Em không thấy anh đang ốm à? Có thể chăm sóc bệnh nhân một cách cẩn thận hơn được không? Anh chỉ có một tay.”
Gia Hiên ngẩng đầu nhìn vẻ mặt gian gian của anh, cô lừ mắt với anh rồi bưng tô cháo còn nóng tiến lại gần. Gia Hiên cẩn thận đút từng thìa cháo cho anh. Không hiểu vì cháo cô nấu hay vì quá nóng mà anh thỉnh thoáng lại nhíu mày. Bực bội, cô lí nhí:
“ Anh không muốn ăn nữa thì em mang đổ đi. Cho anh bệnh chết luôn đi!”
Mặt anh xị xuống rồi hờn dỗi:
“ Chẳng qua chỉ bệnh con nít hai mươi năm rồi mới chơi lại, uống thuốc có thể khỏi nhưng tâm bệnh mà không được an ủi thì mãi mãi đau lòng!”
Hiên không thể né tránh ánh mắt và câu nói đầy ẩn ý của anh. Cô cúi đầu, khẽ cắn môi cô khó khăn nói:
“ Anh có tin vào tình yêu không?”
“Trước đây không tin, anh cho rằng tình yêu chỉ là ảo tưởng mà thôi. Có người may mắn đem tình yêu chuyển thành tình thân thì tự cho mình có được cả đời. Có người xui xẻo biến tình yêu thành vết thương lòng, đau khổ cả đời.”
Ngừng một lát, anh nói tiếp:
“Nếu là người thông minh sẽ biết cách làm cho mình sống dễ chịu, họ sẽ nhận ra vết thương cũ chỉ giống như gia vị trong bữa chính, đau một lần rồi từ từ sẽ quên.”
Cô đưa ánh mắt nhìn anh dò hỏi:
“ Còn giờ thì sao? Đừng nói là anh yêu em, em sẽ không tin đâu! Em nghĩ…chỉ đơn giản đó là cảm mến.”
Văn cười, anh khẽ lắc đầu rồi chậm rãi nói tiếp:
“ Những người yêu nhau thực chất trước khi bước đến bên nhau đều là những người xa lạ, ngược đường ngược lối. Vì thế, tình yêu cũng cần có một cơn sở và quá trình nuôi dưỡng. Cảm mến như em nói có thể coi là thích. Nhưng anh không thích em. Vì anh cảm thấy tình cảm của mình dành cho em….nhiều hơn thích rất nhiều! Nếu em bảo đó không phải là tình yêu thì anh đành chịu. Nhưng anh vẫn mong muốn em cho anh cơ hội để được bên em nhiều hơn. Anh tin rằng em cũng có tình cảm đặc biệt với anh. Và anh tin theo thời gian tình cảm của chúng ta sẽ lớn dần lên…!”
“ Nhưng em….”
“ Không nhưng gì cả. Anh thật sự….đang rất đói!”
Cô cười và đút cho anh hết tô cháo. Có phải cô đã nghĩ quá nhiều và lo lắng quá nhiều? Cô bỗng nhớ đến những gì Tâm Hiếu một lần từng nói: “ Khi yêu ai đừng suy nghĩ nhiều quá cũng đừng lo lắng quá nhiều. Hãy để mọi việc tự nhiên.”. Bởi cô đã từng thất bại trong hôn nhân nên cô cảm thấy lòng mình đối với tình yêu luôn chùn bước. Nhưng liệu điều đó là đúng hay sai? Thái Văn nhìn cô âu yếm. Anh khẽ nói:
“ Em đừng nghĩ gì nữa được không? Anh không phải là người đàn ông tốt nhưng anh hứa sẽ không bao giờ làm tổn thương em. Cho anh một cơ hội mà cũng khó vậy sao? Những chuyện buồn đã qua đừng nhắc đến và đừng mang theo trong lòng nữa. Bản thân em sẽ không thoải mái và anh cũng sẽ rất khó để được gần em thêm chút nữa!”
Cô khẽ gật đầu như một lời đồng ý với anh. Dù cô có cố biến mình thành một con ốc sên núp mình sau lớp vỏ cứng thì sâu bên trong tim ốc vẫn rất mềm….
………………………………………
Buổi sáng, Hiên mang cháo sang cho Văn đã thấy anh ngồi rất nghiêm chỉnh trong phòng khách. Cô đặt tô cháo xuống rồi khẽ nói:
“ Em về đi làm đây! Anh nhớ ăn xong thì uống thuốc nhé.”
Anh gật đầu, trước khi cô bước đi đã bị anh gọi lại. Cô đưa tay lên mặt mình và dò hỏi:
“ Mặt em có gì à?”
“ Ừ. Em lại gần đây, để anh lau cho.”
Cô lại gần anh và khẽ ngồi xuống nhưng người kia ăn gian khẽ thơm vào má cô một cái rồi cười. Cô đánh vào ngực anh rồi xấu hổ chạy về phía cửa nhà mình. Chưa bao giờ Thái Văn thấy buổi sáng mùa đông lại đẹp và ấm áp đến thế. Anh ăn hết bát cháo rồi huýt sáo theo tiếng nhạc đang trôi dìu dịu trong phòng khách. Tiểu Nguyễn và Hoàng hơi ngạc nhiên khi thấy thần sắc tươi tỉnh của anh. Hoàng đưa tay khẽ nâng cằm và chăm chú nhìn em trai:
“ Lẽ ra chú nên báo trước là đã khoẻ để vợ chồng anh không phải dậy sớm qua đây nữa.”
Tiểu Nguyễn nheo mắt dò hỏi:
“ Ngoài thuốc bác sĩ đã dặn thì còn có thuốc tiên nữa à? Mách nhỏ hộ cái để đây còn biết đường sản xuất làm thần dược.”
Thái Văn bật cười. Một lúc sau anh nghiêm túc nhìn hai người họ và nói:
“ Em và Gia Hiên sẽ chính thức hẹn hò. Được không?”
Tiểu Nguyễn hơi sững sờ, bàn tay đang cầm kéo của cô sựng lại. Lấy lại bình tĩnh cô gật đầu rồi nâng cánh tay Văn lên và tháo bột. Hoàng im lặng nhìn ra khung cửa sổ, một lúc anh khàn giọng:
“ Chú suy nghĩ kỹ chứ? Cô ấy đã từng ly hôn và không thể có con.”
“ Anh. Từ bao giờ anh lại ích kỷ như vậy!”
“ Anh không có ý đó. Nhưng chú có biết là với tính khí của chú rất dễ mang đến tổn thương cho người khác. Chú thấy đấy, tự chăm sóc cho bản thân chú còn không làm được thì chú lấy gì bảo đảm một tương lai cho người ta. Còn bố mẹ thì sao? Chú sẽ nói gì với bố? Và chú có chắc những lời gió thổi qua tai của mọi người không khiến cô ấy bị tổn thương?”
“ Em mặc kệ.”
Tiểu Nguyễn cẩn thận kiểm tra vết thương trên tay Văn rồi dặn dò:
“ Chú đừng vận động quá nhiều. Vì chú khó chịu và vết thương cũng tiến triển khá tốt nên chị tháo bột luôn cho chú. Còn chuyện của chú với em Hiên….chị nghĩ anh Hoàng nói rất đúng. Nếu xác định không mang lại được tương lai cho người ta thì đừng tiến quá xa và cũng đừng để bản thân lấn sâu. Có những thứ phải biết từ bỏ .”
“ Cảm ơn anh chị đã quan tâm. Nhưng chuyện này em muốn làm theo ý mình!”
Hoàng tức giận cầm theo chìa khoá xe rồi đóng sập cánh cửa lại. Tiểu Nguyễn lắc đầu rồi dịu giọng:
“ Chị sẽ gọi cho Phillip trao đổi về tình trạng bệnh của Gia Hiên. Việc chú cần làm bây giờ là có trách nhiệm với tình cảm của chính bản thân mình! Còn anh ấy để chị sẽ khuyên từ từ.”
Gia Văn nhìn Tiểu Nguyễn với ánh mắt thể hiện sự kính trọng chưa bao giờ có. Anh khàn giọng:
“ Cảm ơn em Tiểu Nguyễn. Dù em là chị dâu của anh nhưng anh muốn được cảm ơn em với tư cách một người bạn thân từ bé.”
Tiểu Nguyễn cười buồn rồi cầm theo túi xách chào Văn. Cả chặng đường về viện, cô và chồng đều rơi vào trong trầm mặc. Cô hiểu Hoàng đang nghĩ gì. Quay sang anh, cô dịu dàng:
“ Em xin lỗi! Vì em mà anh càng thấy áp lực nhiều hơn đúng không?”
Hoàng khẽ nhíu mày và lên tiếng:
“ Em nói gì vậy! Chẳng liên quan gì đến em cả!”
“ Nếu em không mang nhóm máu hiếm, nếu em có thể sinh đẻ nhiều lần bình thường như những người phụ nữ khác thì anh sẽ không thấy áp lực với việc cần người nối dõi cho nhà họ Đặng…”
Cô chưa kịp nói hết câu thì anh đã nổi cáu với cô:
“ Em nói lung tung gì thế? Càng nói càng chẳng ra sao hết!”
Tiểu Nguyễn im lặng, đưa ánh mắt nhìn ra phía xa, cô thấy lòng nặng trĩu.
.....................................
Đưa tay lên khẽ ấn nhẹ vào hai bên thái dương, Gia Hiên cảm thấy đầu có chút choáng váng. Ánh mắt thâm quầng chất chứa đầy mỏi mệt. Cả đêm hôm qua hầu như cô đều không tài nào chợp mắt nổi, những ngón tay chạm nhẹ lên cánh môi hồng, nhớ về nụ hôn của Văn đêm qua cô khẽ cười, đôi má chỉ trong thoáng chốc đã hồng lựng. Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, Gia Hiên cất tiếng:
“ Mời vào ạ.”
Cô nhân viên cấp dưới tươi cười đặt trước mặt Hiên một bó thiên điểu vàng rực rồi khẽ nói:
“ Có fan hâm mộ gửi cho chị mà khổ nỗi đi từ đầu hành lang tới phòng chị, người ta cứ nghĩ là của em có khổ không cơ chứ!”
Gia Hiên tròn mắt hỏi lại:
“ Gửi cho chị á? Hôm nay có phải lễ tết gì đâu? Chị cũng không quen ai có thói quen gửi hoa thế này.”
“ Vậy chị cứ xem đi rồi biết! Đây là cửa hàng điện hoa mang đến. Ai cũng tò mò muốn chết xem anh nào lãng mạn thế không biết!”
Gia Hiên bật cười, bàn tay cô với tấm thiếp trên bó hoa và khẽ nói:
“ Chưa biết chừng là một cô gái gửi tặng cũng nên!”
Cô nhân viên cúi chào Hiên rồi đóng cửa phòng lại, nụ cười trên môi Gia Hiên tắt hẳn, những ngón tay khẽ lật mở chiếc thiệp hoa. Sửng sốt và bất ngờ...những nét chữ quá quen hiện ra, vẫn là thứ mực xanh loang loảng hiện trên nền thiệp màu hồng phấn:
“Anh rốt cục cũng chỉ là một thằng đẹp trai, chạy ôtô, có việc làm ổn định, không xỉn say, không cờ bạc. Một thằng đàn ông khó tìm nhưng không phải không tồn tại những người như anh ngoài cuộc đời kia. Anh đã từng sống trong cảm giác tiếc nuối...Tiếc nuối vì đã không được nhìn em thướt tha trong chiếc váy xanh vào buổi tối hôm ấy. Tiếc nuối vì đã không được đọc những chia sẻ của em mỗi ngày như chúng ta đã từng làm bao lần trước ngày anh hẹn em. Tiếc nuối vì đã không can đảm để tìm em...Nhưng tiếc nuối là những điều tuy không bao giờ có thể sửa đổi, nhưng tiếc nuối có thể bù đắp. Hãy cho anh một cơ hội để bù đắp những tiếc nuối của chính mình được không? Gia Hiên_Anh yêu em.
Nick.”
Gia Hiên đưa tay chặn trước ngực. Cô cảm thấy nghẹt thở. Nick? Người đàn ông trong những trang nhật ký màu xanh, anh ấy biết tên cô, biết nơi làm việc của cô. Anh ấy- nói-yêu cô? Anh ấy....anh ấy có thể là ai? Cô không hiểu sao trong lòng bỗng thấy sợ hãi, bàn tay đang cầm tấm thiệp khẽ run nhẹ, tâm trạng Hiên hoàn toàn bị xao động. Hiên không nhớ mình đã ngồi bao lâu, chỉ cho đến khi tiếng chuông điện thoại kêu cô mới biết trời chiều đã nhuộm hoàng hôn từ lúc nào không hay. Cầm theo túi xách, cô bước ra khỏi phòng làm việc...
Bước về phía người đàn ông đứng cách đó không xa, Hiên khẽ nhíu mày và lên tiếng:
“ Anh đang ốm mà còn ăn mặc phong phanh.”
Thái Văn nghiêng đầu cười:
“ Đây có được coi là em đang quan tâm tới anh không?”
Gia Hiên hơi mỉm cười, cô chợt nhớ ra cái tay đau của anh liền khẽ kêu:
“ Ấy. Tay anh? Sao đã tháo bột rồi? Mà anh còn chạy xe nữa?”
Khoé môi anh cong lên, anh nhìn cô âu yếm và nói:
“ Em có biết là cái tay anh mà không tháo chắc nó sẽ ngứa điên lên mất.”
Anh vén tay áo len lên cho cô xem và nói tiếp:
“ Đây em xem. Đã bảo không sao rồi mà!”
Anh mở cửa xe cho cô, cô vẫn đứng yên nhìn anh dò hỏi:
“ Sáng mai anh sẽ đưa em đi làm sao? Xe của em vẫn để ở đây.”
“ Dạ vâng. Rất hân hạnh ạ.”
Cô trừng mắt với anh rồi bước vào xe. Thái Văn cười cười rồi cũng bước về phía ghế lái. Chiếc Audi A4 chậm rãi rời khỏi toà án, anh nắm lấy bàn tay cô rồi quay sang Hiên mỉm cười, sau đó lại tập trung vào tay lái. Trầm giọng, anh khẽ nói:
“ Anh cảm thấy rất vui...”
Gia Hiên vẫn im lặng, cô thất thần đưa mắt ra ngoài dường như không nghe được những gì anh nói. Thái Văn cho xe chạy chậm lại, anh cao giọng:
“ Em à...”
Giật mình, cô khẽ dạ với anh. Thái Văn tiếp tục hỏi:
“ Em đang nghĩ gì mà thất thần ra vậy?”
Cô nhìn anh khẽ cười, ánh mắt trầm tư cô khẽ nói:
“ Em cảm giác như mình đang bị theo dõi. Cảm thấy không được thoải mái.”
Tiếng xe phanh kít lại. Anh quay sang cô với ánh mắt đầy yêu thương:
“ Sao lại thế?”
Cô mím môi lắc đầu, đôi mi dầy khẽ rủ xuống cô nhỏ giọng:
“ Hôm nay có một người gửi hoa cho em. Nhưng em không biết người đó là ai còn anh ta lại biết tất cả về em. Em cảm thấy....có chút bất an và không quen. Ngày còn bé em rất sợ chơi trò trốn tìm và lớn lên càng sợ, sợ người ở trong bóng tối còn mình ngoài chỗ sáng. Có nhiều việc không nói trước được điều gì! Kể từ lúc đặt chân vào trường Luật thì em đã tự tạo cho mình thói quen cảnh giác và bình tĩnh với tất cả. Nhưng hôm nay em không được bình tĩnh...”
“ Vậy bó hoa đó đâu?”
“ Em...em không dám mang về!”
Kéo cô vào lòng, bàn tay anh khẽ vuốt những lọn tóc thơm dìu dịu, Thái Văn vừa cười, vừa nói:
“ Giờ anh mới biết hoá ra em chỉ là con hổ giấy!”
Rồi anh buông cô ra và tiếp tục chạy xe theo hướng nhà mình. Lục tìm chìa khoá, cánh cửa căn hộ mở ra. Gia Hiên đặt túi xách và hướng theo căn phòng bếp để bước đi nhưng cô đã bị Văn kéo lại. Anh khẽ ấn vai cô ngồi xuống sofa, lấy từ trong túi áo vest khoác ngoài một chiếc hộp nhung. Khoé miệng nhoẻn cười, anh khẽ mở chiếc hộp và nâng niu sợi dây trong tay. Gia Hiên cũng cười:
“ Cái này tặng em sao?”
Anh không nói gì, cẩn thận ướm chiếc lắc vào chân cô và khoá lại. Gia Hiên cầm tay anh khẽ nói:
“ Tại sao một chiếc dây đẹp như vậy lại để làm lắc chân.”
Anh ngồi lên véo má cô rồi khàn giọng:
“ Em thích chứ?”
Bàn tay búp sen chạm vào sợi dây được thiết kế đơn giản, ngôi sao sáu cánh màu xanh dương là điểm nhấn duy nhất nhưng lại làm người đeo có cảm giác huyền ảo và mơ hồ. Rất đẹp! Gia Hiên không thể thôi nhìn vào ngôi sao ấy. Hiểu ý cô, Thái Văn xiết nhẹ bàn tay cô và nói:
“ Trong thần thoại Hy Lạp, ngôi sao sáu cánh tượng trưng cho phép thuật. Ai cũng cần nó cho ước mơ của mình!”
“Vậy điều ước của anh đã bao giờ thành hiện thực chưa?”
“ Điều đó phải do chính em trả lời.”
“ ???”
“Bởi vì...anh đã ước một cô gái xinh đẹp như em cho phép anh được yêu.”
Gia Hiên kinh ngạc về điều ngọt ngào anh vừa nói, đánh khẽ vào ngực anh cô cúi đầu xấu hổ chạy nhanh về gian bếp. Người đàn ông này như có một ma lực cuốn cô vào trong vòng xoáy do chính anh tự tạo. Cô chỉ là một cô gái bình thường, một cô gái đã từng có trong mình ít nhiều thương tổn, nhưng cô vẫn cần được yêu thương. Tin rằng mình được yêu là một hạnh phúc không gì so sánh được. Và anh đã mang niềm tin ấy trở lại bên cô một lần nữa!
( Còn tiếp!)