XtGem Forum catalog
HomeTop jAVTải Game
Trang chủ » Truyện Tình Yêu

Lần Nữa Lại Yêu Phần 1

  • Thể Loại: truyện tình yêu
  • Ngày đăng: 26/12
  • Tình trạng: hoàn thành
  • Người gửi: WapSinhVien.Net
  • Nguồn: sưu tầm

  • Chương 19: Biết không có kết thúc thì đừng nên bắt đầu.


    Người đàn ông ngày thường vẫn nói cười cùng cô bỗng chốc như trở thành một người khác. Ánh mắt anh hững hờ và lạnh lùng. Khuôn mặt hằn lên những nỗi buồn chỉ cần thoáng qua cũng biết. Cô sợ anh không khoẻ nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô lại sợ anh gặp phải chuyện gì không vui...Cuối cùng sau một hồi trăn trở cô quyết định trở ra bấm chuông cửa nhà anh.
    Ánh mắt hai người chạm nhau. Cô như con mèo ngoan mà anh nuôi hồi bé, tròn xoe mắt nhìn anh dò hỏi. Còn anh hơi ngạc nhiên với tâm trạng vẫn còn chất đầy mâu thuẫn, rối bời. Khói thuốc bủa vây căn phòng khách khiến Gia Hiên cảm thấy vô cùng khó chịu, muốn nói một câu gì đó nhưng chưa kịp nói cô đã bị anh kéo mạnh vào lòng. Chưa bao giờ cô thấy anh lạ lùng đến vậy, bàn tay bé nhỏ muốn đẩy anh ra nhưng tiếng anh trầm ghé sát tai cô:
    “ Đừng. Để anh được ôm em một lát được không? Một lát thôi!”
    Trong gió lạnh của mùa đông thổi tới, Gia Hiên dường như nghe rất rõ từng nhịp đập của trái tim anh. Vòng tay anh đủ rộng nhưng vẫn không thể mang lại cho cô hơi ấm. Cô cảm nhận anh đang qua cô để nhớ về một người nào đó...Phải chăng anh cũng như cô? Ai cũng có một vết thương lòng và một bóng hình đã ăn sâu khó bỏ? Phải chăng anh đang nhớ đến một cô gái mà anh từng một thời yêu đương say đắm? Họ chôn chân trong cái ôm xiết chặt, cô chỉ biết vùi mặt mình vào ngực anh để cảm nhận mùi Ck bạc hà đang thoang thoảng bên mình. Cô còn cảm nhận rất rõ hương Mild Seven đang phả ra trong hơi thở của anh...Tiếng một người thứ ba vô tình khiến cả hai người họ buông nhau ra trong ngại ngùng. Hoàng lên tiếng:
    “ Lần sau nhớ đóng cửa nhá. Anh xin lỗi đã làm phiền hai người.”
    Anh khẽ ho, đang định quay người bước đi thì Hiên đã cúi đầu ngượng ngùng và chạy nhanh về phía căn hộ của mình. Cô vẫn nghe rất rõ trái tim mình đang đập rất vội. Cô vừa làm điều gì vậy? Hai bàn tay áp lên đôi má đỏ, cô thấy khuôn mặt mình nóng rát. Bất giác nghĩ đến một Thái Văn lạ lùng mà cô chưa từng thấy, Gia Hiên cảm giác có những mất mát khó gọi thành tên. Hoá ra, cô không hiểu gì về anh dù hai người đã tưởng như nhiều lúc cũng được coi là thân thiết.
    Bàn tay buông thõng xuống nhìn theo bóng cô rời đi rất vội, anh trở về sofa và ngồi xuống đối diện với anh trai mình. Hoàng đặt chiếc chìa khoá xe lên bàn rồi khẽ nói:
    “ Xe của chú anh đã lấy về rồi đấy! Sao thế? Anh đến không đúng lúc nên tức giận à?”
    Rút điếu thuốc trong chiếc hộp vẫn mở nắp trên bàn, Thái Văn tiếp tục châm lửa và rít tiếp từng hồi. Đưa mắt về phía Hoàng, anh nói:
    “ Ngày mai em sẽ về dưới nhà một thời gian. Tự nhiên muốn ở gần bố mẹ. Ở trên này buồn sắp chết rồi!”
    “ Chẳng phải có cô hàng xóm xinh đẹp rồi sao?”
    Khẽ nhíu mày, anh khẽ nói:
    “ Nhờ vợ anh, em vô tình muộn chân mất rồi!”
    Hoàng không nói gì, anh đứng dậy thọc hai tay vào túi quần rồi tỏ ý ra về, trước khi đi anh để lại cho Văn một câu:
    “ Biết không có kết thúc, tốt nhất đừng nên bắt đầu! Anh chỉ nói vậy thôi, chú tự hiểu.”
    Cánh cửa đóng lại, người đàn ông ngả mình xuống sofa và cười nhạt. Thì thôi, đành như thế thôi!

    ................................................
    Bến xe Mỹ Đình ngày cuối tuần đông hơn ngày thường, Thái Văn bước ra khỏi taxi. Anh vẫn đeo cánh tay phải chắn ngang ngực. Tay trái cầm cặp số bước về phía chiếc xe khách Hoàng Long đi từ Hà Nội về Hạ Long. Cả quãng đường dài đầy mệt mỏi anh đã ngả người và ngủ từ lúc nào không biết. Trong giấc ngủ chập chờn ấy, anh nằm mơ thấy căn nhà mà mình mới sống chưa đầy một năm. Anh thấy bóng dáng của Gia Hiên trong căn bếp có gam màu vàng ấm áp. Anh còn thấy.....một đứa trẻ toét miệng cười. Nhưng sợ hãi ập đến, đứa trẻ bước ra khỏi khung cửa sổ sát đất lộ thiên trong phòng khách và rơi xuống. Thái Văn sợ hãi kêu ú ớ. Sực tỉnh, hoá ra chỉ là một giấc mơ. Một phụ nữ trung niên ngồi cạnh đưa khăn giấy cho anh và khẽ nói:
    “ Chú lau mồ hôi đi. Thấy chú ngủ say quá nên tôi không dám gọi.”
    “ Dạ. Cảm ơn bác. Cháu mệt quá nên ngủ lúc nào không biết!”
    “ Chú nằm mơ thấy vợ và con hay sao? Tôi thấy chú gọi con trong sợ hãi. Mệt quá vẫn hay gặp ác mộng. Không sao cả!”
    “ Dạ.....cháu vẫn chưa có vợ ạ!”
    “ Ồ. Chưa có vợ mà đã nằm mơ thấy vợ con. Chú mà có gia đình hẳn sẽ quan tâm vợ con phải biết!”
    Văn khẽ dạ một tiếng rồi đưa mắt nhìn những đoạn đường đang lùi lại phía sau.
    Vừa bước xuống xe, anh đã hít hà không khí có vị mặn mòi của muối, cảm giác như đang được bơi trong đại dương vậy. Anh bước theo con đường sải rộng ven bờ biển, khu biệt thự Tuần Châu chẳng mấy đã hiện ra trước mắt. Mẹ anh thấy con trai về vội chạy ra mở cổng. Nhìn cánh tay gẫy của Văn, bà xót xa:
    “ Sao lại bất cẩn thành ra thế này chứ? Chẳng đứa nào chịu báo cho mẹ một tiếng gì cả!”
    “ Con không sao mà. Chỉ cần một tháng nữa là tháo bột rồi lại bình thường thôi mà. Tuy bất tiện nhưng con quen rồi.”
    Đàn chó con trong vườn thấy Văn vội chạy ra và thi nhau sủa. Thích thú, anh nheo mắt nhìn bọn chúng rồi hỏi mẹ:
    “ Con Tô nhà mình đẻ dã man quá mẹ. Bao giờ con đi, mẹ cho con một chú mang theo nhá!”
    Bà cười con trai, đón chiếc cặp từ tay Văn bà khẽ cười:
    “ Ừ. Để mẹ bảo thằng Hoàng về đón con. Tiện mang cho cháu nội của mẹ nữa.”
    ......................................

    Gia Hiên xắn tay áo lên rồi cùng vào bếp với mẹ. Bố mẹ cô bao năm nay vẫn ở tại mảnh đất cha ông để lại. Căn nhà quá rộng chỉ tiếc thiếu tiếng trẻ nói cười. Có hai ông bà, cảnh già như hoàng hôn cuối chiều, buồn và lẻ loi. Cô biết, nhưng cô vẫn muốn sống một mình. Cuộc sống của hai thế hệ rất khó để dung hoà, dù người đó là bố mẹ đẻ của cô!
    Suốt bữa ăn mẹ cô đều gắp thức ăn và kêu cô phải ăn vào chứ dạo này gầy quá. Còn bố cô uống xong chén rượu thuốc, ông khàn giọng và hỏi cô:
    “ Chàng trai hôm qua không tồi đâu! Bố đã hỏi qua bên tham mưu nghe nói nó đang chuẩn bị phong hàm. Tuổi trẻ nhưng đã có rất nhiều cống hiến, con giờ cũng không thể như trước nên đừng có quá kén chọn!”
    “ Bố. Bố đừng nói thế mà! Không như bố mẹ nghĩ đâu!”
    “ Thế chị bảo tôi phải nghĩ thế nào? Chị giờ đã cứng tuổi rồi, lại ly hôn. Liệu mà tìm một người để nương tựa, nếu không tôi và mẹ chị sẽ xen vào chuyện này thay chị.”
    Hiên chỉ biết cúi đầu dùng cơm mà không dám cãi lại ba mẹ mình. Thật là! Chẳng lẽ giữa nam và nữ không thể có cái gọi là tình bạn trong sáng? Cô không tin. Bất giác....cô nhớ đến một người quen thuộc! Nhớ đến cái ôm không lời của anh tối qua.
    Bước chân ra khỏi con phố quen mà cô từng lớn lên, Gia Hiên gọi điện cho Thuỳ Trang nhưng đáp lại cô là tiếng tút dài. Lắc đầu, cô đưa chân về khu nhà mình đang sống. Những đôi tình nhân tay trong tay đang lướt qua cô, Yesterday hiện hữu trong đôi mắt đen sâu thẳm. Cười buồn, Gia Hiên bước vào và gọi cho mình một ly Lattee. Cô nhân viên thấy Hiên liền dịu dọng ngọt ngào:
    “ Lâu lắm rồi mới lại thấy chị đến đây! Anh ấy dạo này cũng ít tới, nhưng hôm trước em thấy anh ấy đến ngồi rất lâu rồi mới rời đi.”
    Gia Hiên mỉm cười lịch sự, cô ủ đôi tay của mình trong tách cafe vẫn đang nóng. Nhấp môi ngụm lattee thơm ngào ngạt, bàn tay Gia Hiên lật mở cuối Nhật Ký một thời cô hay viết. Những nét chữ của anh hiện ra rất gần:
    “Đôi khi, anh ước ao rằng em ở cạnh anh lúc này để anh hiểu mình vẫn còn một điểm tựa ở đâu đó xung quanh. Em ở đâu?”
    Gấp lại trang giấy còn thoảng hương vani dìu dịu, có lẽ anh ấy hỏi cô gái trong lòng chứ không phải hỏi cô! Có lẽ anh ấy cũng đã sớm quên một người dưng như cô rồi mới phải. Dù không biết anh ấy là ai, nhưng Gia Hiên cảm giác người đàn ông ấy ở rất gần mình. Cảm giác anh ấy có thể nhìn thấu những nỗi lòng của cô. Cảm giác tin tưởng....chỉ là cô đã từ chối để nhìn thấy anh trong cuộc sống này!
    Dãy hành lang tĩnh mịch, căn nhà đối diện đóng kín và không hề sáng đèn. Thẫn thờ nhìn khung cửa và số nhà của anh rồi cô trở vào căn hộ của mình. Trong hơi thở mỏng manh, cô cuộn mình trong tấm chăn ấm áp. Ánh đèn vàng mở nhạt, Gia Hiên trở mình, lăn qua lăn lại nhưng không tài nào ngủ nổi. Tự nhiên cô nghĩ về những ngày tháng qua...những ngày tháng kể từ khi bước chân Gia Minh dần xa cuộc sống của cô. Một cuộc sống mới, và những người bạn mới. Có lẽ sự thay đổi lớn nhất trong những ngày cô đơn ấy chính là sự xuất hiện của Thái Văn. Đôi môi mím chặt vào nhau, cô không hiểu sao sau cái ôm lạ lùng của anh hôm qua, cô nghĩ về anh nhiều hơn. Anh như một phương trình mà cô ngỡ đã tìm ra ẩn số, cuối cùng mới hiểu mình đã giải sai. Đáp án hoàn toàn lạ lẫm. Sau vẻ bề ngoài cởi mở, vui vẻ và nhiệt tình ấy thì anh là ai? Dòng suy nghĩ miên man, Gia Hiên ngồi dậy dựa vào thành giường. Bàn tay cô lục tìm chiếc Ipod trong ngăn kéo đầu giường, vô tình chạm phải phong thư màu xanh dương vẫn còn mờ mờ nếp gấp. Đọc lại lá thư của người đàn ông lạ mặt đó vô tình Hiên lại rơi vào tâm trạng trầm mặc. Bản Canon in D vẫn còn đang trôi theo từng phím đàn thì cô đã nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết!
    ..........................................

    Nằm trên chiếc giường thuở nhỏ, Thái Văn cảm giác mình vẫn còn rất bé. Lâu rồi anh mới có thể ngủ ngon đến vậy. Thái Văn thức dậy rất sớm, anh nghe thấy tiếng chim hót bên khung cửa sổ, hơi sương lành lạnh nhưng lại làm anh thấy tinh thần vô cùng thoải mái. Anh bước xuống vườn nhìn ba mình đang tỉa cây cảnh, mùi thức ăn của mẹ anh nấu trong bếp vô cùng hấp dẫn. Những con sóng ngoài biển du dương chạm vào bờ rất khẽ. Hít một hơi thật sâu, anh dùng tay trái bế con chó nhỏ mập nhất đàn vào lòng và vuốt ve. Nghiêng đầu nhìn nó, anh cao giọng nói với mẹ mình trong bếp:
    “ Mẹ ơi. Con nhận con chó lông trắng mập nhất đàn này rồi đấy!”
    Ba anh bước lại gần và nghiêm giọng:
    “ Không được. Con đó là của Bim Bim. Ba đã hứa phải giữ con đó cho cháu nội rồi!”
    “ Con không biết. Con này con nhận rồi! Nhà nó vẫn có một con chó Nhật già. Ba chỉ biết đến cháu nội mà không quan tâm gì đến con trai út.”
    Ba anh cười vang rồi trách anh:
    “ Anh cứ lấy vợ rồi sinh cho tôi cháu nội xem, lúc ấy anh muốn gì tôi cũng chịu. Niềm vui của ông bà già là được ẵm cháu. Mẹ anh cũng sốt hết cả ruột mấy năm nay. May thay Tiểu Nguyễn lại sinh cho nhà này một đứa trẻ đáng yêu đến thế! Giờ nhiệm vụ tiếp theo đến lượt anh.”
    Nháy mắt với ba mình, anh cười:
    “ Vậy thì con chó này ba để cho con dâu tương lai đi.”
    Nói rồi anh ôm luôn con cún nhỏ vào phòng khách và bắt tay nó, vuốt ve.
    Cuối tuần, Hoàng đưa con gái về thăm bố mẹ tiện đón em trai trở lại Hà Nội. Thoáng một cái, Văn đã ở nhà được một tuần. Anh thật sự nhớ căn hộ quen thuộc của mình, nhớ người con gái ấy! Gia Hiên cũng vậy, ngày nào tan làm cô cũng nhìn vào khung cửa câm lặng của nhà đối diện, ánh đèn đã tắt cả tuần mà không thấy sáng. Không hiểu sao cô có cảm giác lo lắng cho anh. Cũng thấy nhớ anh từng chút, từng chút một! Mỗi ngày tan làm, cô lại thấy căn nhà của mình trở nên tẻ nhạt...
    Tiểu Nguyễn kéo rèm cửa sang một bên, ánh sáng tràn ngập trong căn phòng khách nhà Văn. Cô xắn tay áo rồi bắt tay vào quét dọn. Đang chuẩn bị đi xuống siêu thị gần nhà thì cô thấy Hiên cũng vừa bước ra. Gia Hiên cúi đầu chào Tiểu Nguyễn:
    “ Chị đến ạ? Lâu rồi em thấy nhà anh ấy toàn đóng cửa. Anh ấy đi đâu vậy chị?”
    “ À. Chú ấy về dưới nhà với bố mẹ chồng chị. Anh Hoàng đang đưa chú ấy lên rồi. Em đang đi đâu sao?”
    “ Em định đi mua thức ăn thôi. Ngày nghỉ ở nhà mãi cũng oải.”
    “ Vậy chị em mình cùng đi, tối nay em qua bên này ăn cơm với bọn chị nhá! Chị dặn anh Hoàng mang mực tươi lên. Chị sẽ làm mực hấp gừng cho em ăn thử. Ngon lắm!”
    Hai cô gái xinh đẹp cùng khoác tay nhau nói cười và bước đi trong nắng đông....!
    ( Còn tiếp)

    Chương 20: Yêu rất đau lòng!


    “Chị nghĩ có một điều mà chúng ta đều e sợ: cảm giác không biết. Không biết rằng điều diễn ra trước mắt có phải là điều xứng đáng cho tất cả hy sinh? Không biết rằng mình nên từ bỏ hay phải cố gắng đi tiếp đoạn đường này? Không biết rằng vì sao ta phải làm điều chúng ta đang làm, khi không biết được mục đích là gì? Nó giống như những ngày còn rất nhỏ, chúng ta chạm bàn tay mình vào bếp lửa chỉ bởi vì chúng ta không biết rằng nó có thể nóng đến mức làm bỏng bản thân mình. Cảm giác không biết luôn làm đau chúng ta, ngay từ những lúc bắt đầu....”
    Tiểu Nguyễn nói xong liền đưa ánh mắt nhìn Hiên trìu mến. Nắm lấy bàn tay giá lạnh của Hiên, cô mỉm cười rất khẽ:
    “Chính vì vậy chị mong em phải thay đổi cách sống một cách tích cực hơn. Không thể sống mãi cho những nỗi đau được. Hôm qua đi thăm anh Hiếu, chị thấy anh ấy rất có thiện cảm với em. Không biết hai người có thể đi được đến đâu nhưng thấy hai người có thể nói chuyện và làm bạn....chị rất vui!”
    Ánh mắt Hiên sáng lên, cô đặt ánh nhìn vào Tiểu Nguyễn và hỏi đầy sửng sốt:
    “ Anh Hiếu bị ốm hả chị? Em mới gặp anh ấy cách đây một tuần trước. Em không biết!”
    “ Ừ. Anh ấy bị cảm lạnh em ạ. Khổ thân, anh ấy lại chỉ có một mình!”
    Gia Hiên bần thần, suy nghĩ một lúc lâu cô nói với Tiểu Nguyễn:
    “ Chắc em xin lỗi không dùng cơm với anh chị được đâu! Chị cho em xin địa chỉ nhà anh Hiếu được không? Em muốn đi thăm anh ấy. Sợ mai đi làm lại không có thời gian!”
    Tiểu Nguyễn cảm thấy rất vui, cô dịu dàng nói:
    “ Vậy em đi thăm anh ấy đi. Lúc khác chị em mình lại tâm sự sau vậy!”

    Gia Hiên vừa chạy xe ra khỏi chung cư thì chiếc santafe của Hoàng cũng quặt lái vào khu nhà quen thuộc ấy. Thái Văn bước ra dắt theo Bim Bim, còn Hoàng ôm chiếc hộp lớn, bên trong là hai chú chó nhỏ đang không ngừng động loạn. Tiểu Nguyễn mở cửa rồi ôm con gái vào lòng:
    “ Công chúa của mẹ, con có bị mệt không?”
    Khuôn mặt bé Bim xị xuống, bé con chun mũi véo von:
    “ Mẹ ơi, chú Văn xấu tính. Ông nội bảo là để con cún mập nhất cho con, nhưng chú ấy xí mất rồi.”
    Thái Văn cười nhìn cháu rồi lên tiếng:
    “ Nhà cháu chẳng phải có Mi Mi rồi sao? Tham lam quá không tốt, bố mẹ cháu không dạy thế à?”
    Nói rồi anh bóc chiếc hộp mà anh trai mình vừa đặt xuống, tay trái Văn ôm con cún nhỏ vào lòng. Tiểu Nguyễn thấy thích mắt liền cất giọng:
    “ Thích thật đấy! Chú bị dị ứng với chó mà, còn đòi nuôi làm gì? Để anh chị nuôi hết cho.”
    “ Không được. Em dùng con này để tặng!”
    Tiểu Nguyễn thốt lên “ À, ra vậy!” rồi trở vào trong bếp. Hoàng rửa tay xong trở ra liền cao giọng với Vợ:
    “ Em ơi. Sao em bảo có cả em Hiên đang ở đây mà! Em ấy đâu rồi?”
    “ Anh Hiếu bị ốm, em ấy đến thăm rồi. Chưa biết chừng hai người đó thành đôi cũng nên!”
    Hoàng nhếch môi cười cười rồi ôm con gái vào lòng trong khi khuôn mặt của Thái Văn tối sầm lại. Tiểu Nguyễn trở ra phòng khách chỉ thấy chồng mình và con gái, cô liền huých tay Hoàng và khẽ nói:
    “ Chú ấy đâu rồi?”
    Hoàng đưa mắt về cánh cửa phòng ngủ được đóng kín và thì thầm vào tai vợ:
    “ Thằng này đến chết vẫn không hết tính trẻ con! Ai bảo em lại động chạm đến vấn đề thương tâm của nó!”
    “ Ơ. Em có nói gì đâu, sao anh lại đổ cho em chứ!”
    “ Chú ấy thích em Hiên, em lại đi làm mối cho bạn thân của em, thử hỏi chú ấy vui sao nổi.”
    Tiểu Nguyễn vuốt ve con chó nhỏ trong tay bé Bim rồi nhíu mày:
    “ Xì. Thích là một chuyện, có mang lại hạnh phúc được cho người ta hay không lại là một chuyện khác! Em nghĩ Gia Hiên và anh Hiếu thật sự rất hợp! Anh ấy từng trải lại là người trầm tĩnh, biết suy nghĩ, ăn nói và quan tâm tới người khác. Còn chú Văn nhà mình công tử quá mà em Hiên thì cần một người có thể che chở cho em ấy!”
    Hoàng cũng gật đầu với vợ. Tiểu Nguyễn đứng dậy và gõ cửa phòng Văn rồi cất tiếng:
    “ Chú ra ăn cơm thôi, mệt thì cũng phải ăn rồi ngủ sau.”
    Hoàng cũng nói theo:
    “ Ăn cho anh chị còn đưa cháu về!”

    ......................................
    Gia Hiên mua đồ xong liền tìm theo đúng địa chỉ mà Tiểu Nguyễn đưa. Thực ra cô có thể đến thăm Tâm Hiếu vào lúc khác nhưng sự thực là cô muốn tránh mặt Thái Văn và Hoàng. Cái ôm hờ hững tuần trước, cô vẫn để tâm nhưng chẳng thể từ chối lời mời của Tiểu Nguyễn. Vậy là phải cảm ơn anh Hiếu ốm đúng lúc rồi! Mỉm cười, cô bước vào thang máy tìm nhà anh. Tiếng chuông cửa kéo dài mà vẫn không thấy người ra mở. Gia Hiên đang định quay người bước đi thì anh trở ra.
    “ Sao lại là em?”
    “ Dạ. Em thấy chị Hạnh Nguyễn nói anh ốm nên em tới thăm. Không biết anh đã đỡ chút nào chưa?”
    Tâm Hiếu mời Gia Hiên vào nhà, cô hơi ngạc nhiên khi thấy một người con gái khác cũng đang ngồi trên sofa, khuôn mặt được trang điểm khá đậm, đôi mắt đỏ hoe như vừa mới khóc, lớp mascara trôi xuống khiến nhìn qua thấy cô gái ấy có đôi nét thảm hại và trông hơi sắc cạnh! Tâm Hiếu khẽ ho rồi anh nói với cô gái đó:
    “ Em vào rửa mặt rồi nghỉ đi! Anh có khách.”
    Ngô Thanh đứng dậy cúi chào Hiên rồi bước về phía phòng ngủ. Tâm Hiếu rót trà, thỉnh thoảng anh lại lấy tay chắn ngực để che những cơn ho dữ dội. Khàn giọng, anh khẽ nói:
    “ Thật xin lỗi em!”
    Gia Hiên mỉm cười:
    “ Em đoán được người đấy là ai rồi! Không sao đâu. Em mang cho anh chút đồ. Toàn sữa và hoa quả. Anh bị ốm thì phải tích cực ăn uống mới chóng khỏi được.”
    Nói rồi cô đứng dậy khi chén trà vẫn chưa nhấp qua môi. Cô lịch sự nói:
    “ Nếu biết anh đang bận em đã không vào nhà rồi.”
    Cô nháy mắt với anh rồi tiếp tục:
    “ Em về đây. Có gì em sẽ gọi điện thăm hỏi anh sau vậy!”
    Tâm Hiễu sững sờ rồi anh cũng đứng dậy hiểu ý gật đầu với cô. Anh tiễn cô xuống dưới nhà, vừa đi anh vừa chậm rãi nói:
    “ Thật xin lỗi em quá! Đúng là hôm nay anh vừa mệt, lại gặp phải những chuyện không như ý muốn. Cô ấy phát hiện chồng ngoại tình nên kiên quyết đòi ly hôn và đến tìm anh để an ủi! Anh chẳng biết phải nói gì cả, chỉ biết để mặc cô ấy khóc thôi.”
    Gia Hiên cười buồn, cô dừng bước và quay sang anh:
    “ Hoá ra nhiều người rơi vào thất bại trong hôn nhân chứ không riêng mình em! Nhưng chị ấy thật may mắn vì có một người luôn hết lòng yêu mình như anh. Em nghĩ, chị ấy sẽ biết trân trọng. Và anh hãy tận dụng cơ hội thuộc về mình nhé! Em tin anh sẽ hạnh phúc, anh trai ạ.”
    Tâm Hiếu đưa tay ra vỗ vai cô rồi dặn dò:
    “ Đi đường cẩn thận. Cảm ơn vì có một người bạn, một người em gái như em. Cảm ơn em đã thông cảm cho anh.”
    Gia Hiên vẫy tay chào anh rồi lấy xe. Những con đường quen bỗng chốc thành xa lạ, cô không về nhà mà quặt lái vào Bách Thảo. Những chiếc lá vàng phủ kín gót giầy. Chậm rãi bước đi theo con đường men hồ, những con bồ câu trắng thấy người liền vỗ cánh bay. Nơi đây cô đã từng cười ngọt ngào với người chồng cũ. Cô vẫn nhớ lúc chụp ảnh cưới, cũng chính nơi này khi những khóm sen cạn đang khoe sắc, chiếc cầu quấn quanh những gốc cây cổ thụ bắc qua hồ. Cô đã từng tạo dáng như những cô dâu trẻ kia. Sự tuyệt vời nhất của một tấm hình là nó chẳng hề thay đổi dù có biết bao năm tháng trôi qua hay dù cho những con người trong đó đã, đang và sẽ có biết bao nhiêu đổi thay.....Ngồi xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo, ngắm nhìn những đôi tình nhân đang trao nhau những ánh nhìn âu yếm, những cái nắm tay xiết chặt, những nụ hôn vội vàng mà chan chứa yêu thương, Gia Hiên thấy lòng lạnh tê tái! Thọc sâu đôi bàn tay vào túi áo len ấm áp, cô cười buồn. Cười với chính mình, nụ cười cho những ngày xưa đã trôi về phía cũ, vừa ấm áp, vừa đớn đau.
    Ánh chiều đã dần nhuộm tối, Gia Hiên dắt xe ra khỏi công viên, cô tiếp tục chạy xe về đường Bà Triệu rồi mua vé vào rạp. Megastar chỉ có mình cô một mình! Nhưng ai cấm một mình thì không được đến xem film? Hờ hững với những lứa đôi, những gia đình hạnh phúc ngày chủ nhật, cô tìm chiếc ghế của mình và lặng lẽ xem lại Thanh Xà Bạch Xà. Cuối cùng cô đã tìm được đáp án của Thái Văn khi xem bộ film này lần trước. Cuối cùng cô đã khóc, chỉ tiếc không có anh ở cạnh để cô có thể mượn bờ vai rộng dựa vào! Hoá ra tình yêu lại đau đớn thế. Tiếng đôi tình nhân ngồi cạnh khẽ thủ thỉ với nhau. Người đàn ông lạnh lùng nói với cô gái của mình rằng: “ Yêu không đau lòng, hết yêu mới đau lòng!”. Gia Hiên tự nhủ, thật sao? Vậy tại sao Xà Tinh vẫn còn yêu Hứa Tiên, vẫn còn yêu sâu sắc mà phải sống trong quằn quại và đớn đau? Yêu thật sự rất đau lòng!
    Cô trở về nhà khi đêm đã khuya, hơi thở mỏng manh mang theo những làn khói mỏng, lục tìm chiếc chìa khoá căn hộ của mình lúc này cô mới để ý thấy người đàn ông ở căn hộ đối diện đứng tựa vào cửa từ lúc nào không biết. Ngượng ngùng cô ngẩng đầu và nói với anh:
    “ Anh mới về ạ? Em thấy chị Nguyễn nói anh về dưới nhà, hôm nay mới lên!”
    Thái Văn khẽ cười, anh vẫn đứng yên, cánh tay trái vẫn đang ôm theo con chó nhỏ. Anh nói:
    “ Anh mang lên cho em con cún nhỏ làm bạn. Chẳng biết em có thích không nữa!”
    Gia Hiên nhìn theo tay anh, cô thích thú vội bước đến gần và đón con cún vào lòng. Dịu giọng, cô khẽ nói:
    “ Cảm ơn anh. Con chó yêu quá.”
    Cô vuốt ve nó rồi cưng nựng:
    “ Mày tên là gì nào? Để chị đặt tên cho mày nhé!”
    Văn cười, anh nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến và chan chứa yêu thương, khẽ hắng giọng, anh nói:
    “ Em cứ gọi nó là Ok đi.”
    Hiên tròn mắt ngẩng đầu nhìn anh và ngạc nhiên:
    “ Hả? Sao lại tên là như thế ạ?”
    “ Vì anh thấy nó đáng yêu tới mức khiến ai nhìn cũng không thể phủ nhận nên gọi là Ok. Này, không phải đầu óc em trong sáng như tờ giấy than chứ hả? Đừng có mà nghĩ linh tinh!”
    Gia Hiên cúi đầu mỉm cười, má cô lựng đỏ khoe núm đồng tiền duyên khiến Thái Văn muốn ngắm nhìn mãi không thôi. Anh như bị thôi miên trước vẻ đẹp của cô gái hiện hữu ngay trước mắt. Rất muốn nói một câu tình tứ nhưng tiếng chuông điện thoại vô tình kéo anh rời khỏi khung cửa đang đứng. Khẽ nói với cô:
    “ Muộn rồi, em về nghỉ sớm đi!” rồi anh trở vào phòng khách giải quyết chiếc điện thoại đang phát âm ồn ào.
    ( Còn tiếp!)

    Chương 21: Love me? You really love me?


    Những hàng cây xào xạc ngoài cửa kính, không gian ẩm ướt và lạnh dần như những luồng hơi nước vô hình thổi đến. Có chút mây từ không gian xa lạ ùa đến nhanh chóng. Những ngón tay được sơn màu mận thẫm nắm chặt vạt áo măng tô rồi kéo cao chiếc dây túi xách LV trên vai, cô gái bước ra khỏi sân bay Nội Bài tiến về chiếc taxi vẫn chưa có khách... May đọc địa chỉ nơi cần đến rồi thẫn thờ nhìn những con đường xa lại bị bỏ lại sau lưng.
    Thái Văn nhìn những đám mây vần vũ ngoài cửa sổ, thở dài. Đôi mắt anh nhìn ra khoảng không ngoài kia, những hạt mưa đang táp vào khung kính của cánh cửa lộ thiên trong phòng khách. Nền trời một màu xám xịt. Lúc này là 4h30p chiều! May nói cô ấy sẽ đến đây sau khi làm xong thủ tục ở khách sạn.
    May! Đó là một cô gái rất đẹp, cái đẹp gợi cảm mang đậm nét Á Đông. Cô ấy vốn là người Việt nhưng từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên ở phố người Hoa trên đất Mỹ. Anh vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cô ấy. Một đêm giáng sinh buồn chán, tiếng Tàu chọt choẹt nên anh chỉ biết sử dụng tiếng Anh làm tấm lá chắn duy nhất cho mình. Nhớ hơi nóng của bát mì vằn thắn mà cô ấy tự tay mang ra cho anh, nhoẻn cười đầy quyến rũ, cô ấy hỏi anh bằng thứ tiếng Anh pha âm Mỹ đặc sệt:
    “Are you chinese?”
    “No, I’m vietnamese. Do you know Vietnam?”
    Cô ấy reo lên khi biết câu trả lời của anh, ánh mắt ngỡ ngàng tưởng như không tin được:
    “ Việt Nam. Anh là người Việt Nam sao? Em, em cũng là người Việt Nam đó!”
    Anh và May đến với nhau bằng sự tình cờ như thế. Có một thời anh từng tin rằng cô và anh sẽ tiến xa hơn trong một mối quan hệ mang tên ràng buộc. Nhưng sau khi sống thử cùng nhau anh mới hiểu giữa anh và cô không thể nào bước quá xa được nữa. Cô làm việc cho một hãng mỹ phẩm của Mỹ tên là gì anh cũng không nhớ nổi. Chỉ nhớ một thời cô đã từng khoác tay anh tham gia các bữa tiệc, gặp gỡ bạn bè, những mối quan hệ xã giao với tư cách bạn gái. Nhưng trong ấn tượng của anh vẫn rất rõ rằng, anh chưa bao giờ nói yêu cô dù bằng cả tiếng Anh hay tiếng Việt. Chiếc điện thoại thời thượng khẽ rung ù ù trong túi quần, Văn rút máy và trầm giọng:
    “ Em đến đâu rồi?”
    Giọng nói cô vẫn ngọt ngào như xưa, dịu dàng cô cất tiếng:
    “ Dạ. Em đang ở dưới sảnh chung cư. Anh xuống đón em được chứ?”
    “ Anh xuống ngay đây!”
    ........................................
    Cơn mưa cuối chiều không đủ lớn nhưng cũng khiến Hiên chau mày khó chịu. Cô vừa đảo qua chợ khó khăn lắm mới tìm mua được gà sống đen. Chiều nay, một chị cùng cơ quan đã mách cô rằng chỉ cần cho tam thất cùng một chút rượu ướp trong bụng con gà rồi đem hầm cách thuỷ sẽ rất tốt cho việc làm mạnh cơ bắp, giúp xương liền nhanh. Nghĩ đến Văn cô lại nhớ con chó nhỏ của mình, bất giác mỉm cười. Bước vội lên đại sảnh, Hiên rũ chiếc ô đang nhỏ nước rồi thu lại. Vừa quay người cô thấy Văn đang đi ra khỏi thang máy. Mỉm cười với anh nhưng chỉ thoáng trong phút giây, cô bỗng sững sờ.
    May vừa nhìn thấy Văn bước ra đã vội chạy về phía anh và dang đôi tay bé nhỏ ôm chầm lấy anh. Ghì sát cằm vào vai anh, cô thì thầm rất khẽ:
    “ Nick. I really miss you!”
    Thái Văn ngượng ngùng gỡ tay May ra, nhìn thẳng vào mắt cô đầy trìu mến, anh trầm giọng:
    “ May. Đây là Việt Nam chứ không phải ở Mỹ. Ok?”
    Khi hai người họ còn đang nhìn nhau đầy thân mật thì Gia Hiên đã bước qua anh từ lúc nào không hay! Anh biết, chắc chắn cô đã hiểu lầm hành động vừa nãy!
    Căn phòng khách trầm lặng, May ngồi ôm tách cafe vẫn đang còn nóng. Đây là loại cafe mà Văn thích nhất, cô biết_vẫn là Kopi Luwak... Người đàn ông đang trầm mặc cạnh khung cửa sổ kia dường như vẫn không hề đổi khác. Thái Văn mở chiếc zippo và tự châm cho mình một điếu thuốc. Hít một hơi thật sâu, anh phả ra những làn khói mỏng. Hoàng hôn đang buông dần theo từng hạt mưa ướt át. May đứng dậy đi về phía anh, cô nhẹ nhàng quàng tay ôm chặt thắt lưng người đàn ông ấy từ phía sau. Dựa đầu vào vai anh, nghe tiếng đập của trái tim anh vốn là một niềm hạnh phúc, nhất là khi cô đã xa anh quá lâu, cả về thời gian và không gian. Nỗi nhớ một người mình từng yêu say đắm đủ khả năng để đốt cháy cõi lòng của một cô gái si tình!
    Thái Văn khàn giọng:
    “ Đừng như thế được không. May! Chúng ta chia tay rồi mà em.”
    Có bao nhiêu tủi thân, cô vẫn giữ chặt anh bằng đôi bàn tay nhỏ bé, giọng nói yếu ớt:
    “ Anh đã có người phụ nữ khác phải không? Phải không Nick?”
    Anh xoay người, bằng một bàn tay trái khẽ nâng khuôn mặt trang điểm rất đậm của cô lên, những ngón tay dài buốt lạnh của anh quệt ngang những giọt nước mắt đang trực trào rơi xuống trên khuôn mặt ấy. Vẫn giọng nói ấm áp mà xa vời, anh nói:
    “ Em biết là chúng ta không thể! Phải không? Kết quả của một cuộc tình cố gắng vẫn sẽ là vô vọng. Em hiểu điều đó hơn anh mà!”
    Cô lắc đầu, những lọn tóc xoăn đung đưa, khuôn mặt xinh đẹp đang mặc sức chối bỏ những gì anh vừa nói. Nghẹn giọng, cô nức nở:
    “ Không. Lần này em về đây vì em thật sự muốn được ở bên anh. Nick. Em đã rất nhớ anh, em không thể sống thiếu anh được!”
    “ May à. Em mãi mãi là một sự tiếc nuối lớn nhất anh đem theo cạnh mình. Và anh biết rằng tiếc nuối đó càng sửa đổi thì chỉ càng tồi tệ hơn. Dẫu rằng anh có xếp từng mảnh vỡ trái tim em lại lành lặn bằng chính bàn tay đã đập vỡ nó, nhưng luôn còn đó những vết hằn… Nên anh chỉ biết bù đắp bằng ngần ấy năm bên cạnh em như một người bạn thân, anh sẵn sàng nghe niềm vui của em khi em hẹn hò cùng chàng trai khác, khóc cùng em những giọt nước mắt không phải lỗi từ anh. Nhưng yêu em thì anh không thể...Anh xin lỗi.”
    Ngả đầu vào ngực anh, cô càng không kìm được lòng mình mà khóc dữ hơn. Trong buồn thương, cô nói:
    “Em đã từng nói với anh: dẫu thế giới này ra sao, dẫu nỗi đau em phải chịu đựng như thế nào, dẫu em phải từ bỏ tất cả mọi thứ: gia đình, bạn bè, sự nghiệp, cuộc sống, em cũng sẽ bên anh đến suốt cuộc đời này. Anh có nhớ không? ”
    Khẽ vỗ về cô, anh nói:
    “ Anh nhớ..nhưng May à....!”
    “ Anh còn nhớ, vậy tại sao anh lẳng lặng trở về mà không hề nói với em? Tại sao anh lại lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời em đầy vội vã? Tại sao hả Nick? Em đã bao giờ thật sự quan trọng với anh hay chưa?”
    Đẩy cô ra khỏi người mình, Văn bước về hướng kệ gần sofa rút tập khăn giấy, anh cẩn thận thấm những giọt nước mắt trong suốt trên gương mặt cô gái xinh đẹp đang ngay cạnh mình. Anh đã từng rất thích cô, và đã từng bị quyến rũ bởi tuổi trẻ, cũng như tình cảm nồng nhiệt mà cô mang đến. Nhưng đó không phải là tình yêu. Bởi chưa bao giờ anh nhớ nhung cô ngay cả khi hai người đang trong thời gian tốt đẹp nhất! Hoá ra May vốn chỉ là một người bạn thế chỗ cho nỗi cô đơn trong anh.
    Ngước nhìn anh, cô nấc lên từng tiếng một cố gắng cho mình đừng khóc, cô vẫn dịu dàng, giọng nói vẫn ngọt ngào và chất chứa những nỗi đau khó nói:
    “ Tại sao anh lại như thanh nam châm cùng cực? Em càng tiến lại gần thì anh lại càng cách xa em?”
    Khẽ véo má cô, anh cười nhạt:
    “ Bởi vì, ở đâu đó trên thế giới này có một chàng trai tốt hơn anh đang chờ em lao vào vòng tay của anh ta để anh ta có thể che chở và thương yêu em. Bởi vì anh không tốt như em nên anh không xứng đáng với tình cảm mà em dành tặng. Nên anh chỉ có thể đi cùng em một đoạn đường đứt đoạn chứ không phải là cả chặng đường đời.”
    May thẫn thờ trước những gì anh nói, bàn tay cô xiết chặt vạt áo vest của anh. Cuối cùng cô hỏi nhỏ:
    “ Anh có thể nói thật với em được không Nick. Anh đã từng yêu em một chút nào không?”
    Anh im lặng, đó là câu hỏi mà ngay chính anh cũng không thể có đáp án cho riêng mình. Liệu trong hơn một năm bên cô, anh đã từng yêu cô hay không? Trong sự im lặng đó, May vẫn không ngừng hỏi:
    “ Có hay không? Nick. Anh đã từng yêu em chứ?”
    Thái Văn ngẩng đầu lên nhìn trần nhà đầy tuyệt vọng, anh chỉ biết thở dài. May lại oà khóc, trong nước mắt cô lay người anh và vẫn liên tục hỏi:
    “ Love me? You love me? You really love me?”
    “Why you always ask me this question? Is this the most important thing in your life?”
    May buông Văn ra, cô cay đắng nói với anh bằng thứ tiếng Việt bị bỏ quên bao năm của mình. Nước mắt vẫn nghẹn ngào:
    “ Anh biết không.....đó là điều mà một cô gái muốn được nghe nhất! Em trở lại tìm anh bởi em vẫn hy vọng sau hai năm xa cách, anh vẫn dang đôi tay ôm em vào lòng. Nhưng anh không phải là người như thế. Không phải vì anh không yêu em. Vì xét cho cùng anh không hiểu tình yêu là gì Nick ạ. Anh không bao giờ hiểu được đâu....”
    Cánh cửa căn hộ của Văn mở ra rồi sập lại, May quay lưng bước ra khỏi cuộc đời anh như anh đã từng bỏ cô đi...chỉ có điều lần này mãi mãi họ không còn khả năng để gặp lại nhau.
    Gia Hiên vừa mở cửa để chuẩn bị đi đổ rác thì cô thấy cô gái xinh đẹp vừa gặp cách đó không lâu dưới nhà lao vào thang máy, đôi bàn tay búp măng thon dài, mềm mại che kín khuôn mặt đang khóc nấc lên. Ánh mắt Hiên thoáng buồn, nhìn về căn hộ đối diện vẫn rơi vào câm lặng.

    Thái Văn ngả người xuống sofa. Đôi mắt anh mờ đi vì quá mệt mỏi. Anh không yêu May. Nhưng anh sẽ phải sống cả đời với những áy náy trong lòng. Anh nợ cô ấy những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Đã rất nhiều lần anh muốn nói “ love you” nhưng cuối cùng tiếng yêu khó phát âm hơn anh tưởng tượng. Anh chỉ có thể nói anh rất thích May. Thế nào là thích ? Là cảm thấy vui vẻ khi bên cạnh nhau, là muốn cùng nhau làm rất nhiều chuyện, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, cùng nhau chơi bóng, cùng nhau co rúc trên giường đọc sách trong những đêm đông giá lạnh, cùng nhau trải qua những phút giây vui vẻ…nhưng Yêu thì sao? Phải chăng ngoài những khi hạnh phúc bên nhau, còn phải biết gánh vác cho nhau những áp lực, những trách nhiệm, chia sẻ nhau những thống khổ, bi thương... Anh nghĩ khi nói yêu một người là muốn tiếp nhận tất cả những gì thuộc về người đó, bất kể là tốt hay xấu, bất kể có được người đó đáp lại hay không. Yêu một người không chỉ là ngoài miệng nói mình yêu người đó, hôn môi, làm tình, hoặc là cùng nhau tiêu phí thời gian... những điều đó đều rất đơn giản, chỉ đơn thuần là bản năng của con người. Yêu một người là phải hiểu trên vai mình có bao nhiêu trách nhiệm là muốn tiếp nhận người đó, bảo vệ người đó, khích lệ người đó... nhưng quan trọng nhất là, yêu người đó bằng mọi giá, bằng cả trái tim, bắt mình phải luôn yêu người đó, mà không thể yêu một người nào khác, dù là người đó làm mình tổn thương thế nào đi nữa thì mình cũng muốn làm tất cả vì người đó. Và vô tình trong những day dứt về một người trong quá khứ anh đã tìm được đáp án cho chính bản thân mình. May đã sai. Anh có biết yêu! Và anh biết rõ tình yêu ấy đang ngày một lớn dần lên. Hoá ra anh thật sự có một trái tim !
    ( Còn tiếp)

    Chuyên Mục

    Công cụ tìm kiếm bởi Google
    Theo dõi: Groups Truyện Trên Facebook
    [SMS]: 0975 736 978
    email: WapSinhVien.Net@gmail.com

    XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
    TRÊN DI ĐỘNG

    WAP SINH VIÊN.NET
    C-STAT