“ Vậy hai người cứ dùng xong bánh tráng miệng rồi hãy đi. Hiếm khi có dịp gặp gỡ.”
Oanh không từ chối lời mời của Văn. Cô biết loại bánh này rất đặc biệt, không phải ai cũng có thể biết cách dung hoà các nguyên liệu sao cho lớp kem bên trong mềm mại, vỏ ngoài của bánh được làm rất đặc biệt, sử dụng lá dứa để lấy nước cất tạo màu. Phục vụ cắt bốn phần cho họ. Thái Văn vẫn cầm ly vang trên tay lắc đều và từ từ thưởng thức. Gia Hiên đang định dùng dĩa xiên bánh thì bị Văn đá mạnh vào chân. Bàn tay hững hờ cầm chiếc dĩa của cô vô tình rớt xuống. Anh nhìn phục vụ nhoẻn cười:
“ Phiền em lấy cho bạn gái anh chiếc dĩa khác được không?”
Khi cô nhân viên quay lại thì cả bốn người họ đã đều đứng dậy. Hai người đàn ông đều tranh nhau thanh toán hoá đơn không hề chú ý đến sắc mặt khó coi của một người phụ nữ ngay cạnh. Cô ôm bụng và nói với chồng:
“ Anh đợi em ở đây nhé! Em phải đi tolet!”
Trong bộ dạng thảm hại, cô ôm bụng và chạy đi vội vàng không màng tới ánh mắt nhìn ngó của bao người xung quanh. Ngẫm thấy việc giành nhau thanh toán không phải là điều hay, Thái Văn khẽ cười:
“ Anh Minh đã quyết tâm như vậy thì chúng tôi cảm ơn bữa tối của hai người. Xin phép đi trước. Cho gửi lại lời chào tới chị nhà. Hẹn gặp sau.”
Gia Hiên không thèm liếc nhìn Hải Minh lấy một lần, cô sải bước hướng thẳng về phía thang máy.
Chiếc taxi chậm rãi rời khỏi Vincom Tower, Gia Hiên vẫn im lặng, cô chống tay nhìn ánh đèn đường đang bị bỏ lại phía sau. Những con phố quen một thời cô đã cùng Hải Minh lang thang ở đó, có cả đường về căn hộ cũ của cô. Tất cả chỉ là những mảnh ký ức vụn nát mà cô đang cố chấp vá lại để ngắm nhìn rồi thầm khinh miệt chính mình. Thái Văn khẽ ho vài tiếng, anh nói rất khẽ:
“ Em....vẫn ổn chứ?”
Cô nghiêng đầu nhìn anh và mỉm cười:
“ Cảm ơn anh. Nhờ anh em biết rằng mình rất ổn!”
“ Vậy tốt rồi. Anh sợ em sẽ trừng mắt với anh và la lối hoặc....em khóc lóc như lúc say. Và sợ hơn nữa là em không thèm nhìn mặt anh nữa!”
Cô cười. Nụ cười mơ hồ và nhạt nhẽo. Đưa ánh mắt hướng về phía con đường đang đi. Một lúc sau cô nói:
“ Trước đây em từng xem một bộ phim mang tên Hoạ Bì. Giờ thì em đã hiểu, ai cũng có khả năng tự tạo cho mình một khuôn mặt khác!”
Thái Văn há miệng ngạc nhiên:
“ Hả? Không phải anh đâu nhá. Anh là người đàn ông chân thật!”
Cô quay sang anh rồi xì một tiếng:
“ Anh mà chân thật thì thế giới coi hôm nay là ngày tận thế! Em cảm thấy anh không đi đóng phim thật là uổng phí cho nền điện ảnh quốc gia, không đúng phải là nền điện ảnh của nhân loại. Chỉ độc vai diễn tối nay của anh em nghĩ anh xứng đáng để được sướng tên trên thảm đỏ và vinh danh nhận giải Oscar.”
Anh nhìn cô cười trìu mến. Nụ cười hiền hơn bao giờ hết, một nụ cười chất chứa những thương yêu!
.....................................
Hải Minh cảm thấy vô cùng bẽ mặt. Bữa cơm do chính mình thanh toán còn vợ mình thì phải đi cấp cứu rửa ruột. Bác sĩ nói do ngộ độc thức ăn...nhưng anh đâu có sao? Anh chắc chắn chiếc bánh đẹp đẽ kia có vấn đề. Ngẫm lại hai người họ không hề chạm một miếng nào, còn anh cũng chẳng có tâm trí để tráng miệng. Người đàn ông tên Văn đó thật không đơn giản. Vẻ mặt tươi cười của anh ta chỉ là lớp áo ngoài để che đi dã tâm của một con sói lâu năm. Nắm tay nắm chặt lại, khuôn mặt anh hằn lên những tia máu, đôi mắt đầy mỏi mệt quan sát cô vợ vẫn đang truyền nước cạnh mình. Trầm giọng:
“ Lần sau thì bớt lời đi được rồi đấy. Anh đã bảo vui thú gì chuyện trò với cô ấy.”
“ Anh còn nói nữa. Anh xem cả bữa ăn anh đều dán mắt vào chị ta. Cảm thấy tiếc nuối sao? Anh thấy đấy, vừa mới ly hôn với anh mà chị ta đã kiếm được bồ mới còn là Việt Kiều yêu nước. Chẳng biết ai mới là hồ ly.”
“ Em câm miệng đi được rồi đấy. Nếu không phải vì sự ngu ngốc của em thì giờ này có phải nằm đây không? Em có biết trong chiếc bánh đó chứa chất gì không? Thuốc xổ đấy! Đừng nghĩ ai cũng đơn giản như vẻ bề ngoài của họ. Tốt nhất từ nay không có việc gì thì em ở nhà chăm con cho lành đi. Anh đã đủ mệt mỏi lắm rồi. Đừng khiến anh đau đầu hơn nữa.”
Oanh im lặng, cô không nói thêm được câu gì nữa vì biết có nói gì cũng chẳng thể khiến người đàn ông trước mặt yêu thương cô như trước. Sau mọi chuyện ập đến, anh ngày một xa cách và lạnh lùng. Để làm anh cười chỉ có duy nhất Châu Chấu bé nhỏ mới làm được điều đấy! Còn cô tự bao giờ chẳng khác một người đẻ thuê cho nhà anh. Phải chăng cái họ cần chính là đứa cháu nội chứ không phải một cô con dâu như mình? Đã bao lần cô tự hỏi điều đó nhưng vẫn không tài nào có đáp án. Hay đúng hơn là cô sợ đáp án mình nghe thấy quả thực như vậy! Cô từng yêu anh, yêu khờ dại vậy mà hy sinh hết thảy cuối cùng trái tim anh vẫn không nằm ở cạnh cô mà luôn hướng về người vợ cũ...Người ta vẫn bảo cũ thì kỹ nhưng riêng Oanh lại thấy những thứ cũ kỹ đó đáng sợ vô cùng! Nó đe doạ yên bình mà cô có, nó nuôi trong cô những ích kỷ ngày một lớn hơn. Tự bản thân cô thấy một điều rằng sự thay đổi là điều làm người ta đau đớn hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này. Và vì yêu Hải Minh nên cô đã thành một người hoàn toàn khác. Khác với một cô gái trong sáng hai năm trước đây!
( Còn tiếp.)
Gia Hiên cột cao búi tóc đen dài của mình, cô không trang điểm, chỉ đơn giản phớt nhẹ lớp kem dưỡng và vận một chiếc váy chữ A màu đỏ. Và dĩ nhiên có cả một đôi giầy đỏ mà đã rất lâu rồi bị cô lãng quên! Một buổi tối ngày giữa tuần trở thành một buổi tối đặc biệt khi có lịch hẹn hò.
Tâm Hiếu ngồi đối diện cô, anh dùng những ngón tay phải xoay tròn tách capuchino vẫn còn nóng trên bàn. Vẫn giữ nguyên ánh nhìn chăm chú vào tách cafe từ lúc ngồi xuống, anh trầm giọng:
“ Hôm nay em rất đẹp! Mà thực ra, hai lần gặp em thì cả hai lần em đã để lại cho anh những ấn tượng hoàn toàn khác nhau.”
Ánh mắt Hiên bỗng sáng lên, cô chăm chú nghe anh nói tiếp. Hơi thở của anh thoảng hương cafe đăng đắng, anh không hề nhìn cô mà chỉ chăm chú vào tách cafe vừa uống dở. Anh tiếp tục:
“ Lần đầu gặp em, để lại trong anh là ấn tượng về một cô em gái tuy không còn trẻ nhưng vẫn rất ngây thơ, đáng mến và khiến người ta muốn che chở. Còn hôm nay em làm anh nghĩ đến những cô gái luôn tự tin với bản thân mình, những người phụ nữ độc thân hiện đại phổ biến trong xã hội hiện nay. Nếu lần đầu em là một Gia Hiên dễ gần và thân thiện thì hôm nay cảm giác em rất đẹp nhưng lại vô cùng xa cách...”
Gia Hiên cười dịu dàng nhìn anh, cô với tờ khăn giấy thấm những giọt cafe đọng nơi khoé miệng, cô khẽ nói:
“ Tự bản thân em nghĩ mình cần phải thay đổi. Thật sự lần nào gặp anh em cũng cảm giác như đang được gặp anh trai mình vậy. Tâm trạng em hôm nay chẳng tốt chút nào!Anh biết không, hôm qua em đã gặp lại chồng cũ. Điều đau khổ hơn còn phải dùng cơm với vợ chồng anh ta. Sẽ không ai biết sau những nụ cười của em là bao chua chát...Trước đây, khi bọn em còn là vợ chồng cũng từng khoác tay nhau đi ăn như vậy. Em chưa bao giờ mường tượng một ngày, bản thân mình thành người cũ và ngắm nhìn người đàn ông mình yêu thương bao năm qua tay trong tay với người con gái khác.”
Tâm Hiếu cười buồn. Ánh mắt anh nhìn vào khoảng không xa xăm. Giọng anh khàn đặc:
“ Chúng ta đều thật buồn cười đúng không? Cứ điên cuồng chạy đi yêu một người khác mà quên đi cách yêu bản thân mình! Thay đổi thói quen vô cùng đáng sợ, nhất là thói quen yêu một người mà mình vô cùng gắn bó! Nhưng em ạ....chúng ta, ai cũng cần phải tự nhủ lần nữa lại yêu khi tình yêu trước đó đã rời bỏ ta đi mãi! Hãy bắt đầu lại một tình yêu khác để không thấy mình cô đơn và buồn thương thêm nữa! Em sẽ lại tìm được những niềm vui mới, những hạnh phúc mới. Tất cả lại ngọt ngào sau đắng cay. Em sẽ cảm thấy biết ơn người đàn ông đã phụ bạc mình vì rất có thể nhờ anh ta mà em sẽ tìm thấy một người đàn ông khác tốt hơn, yêu em hơn và làm cho em rung động!”
“ Anh thì sao? Em tin anh có một tình yêu khắc cốt ghi tâm nên đến tận bây giờ chỉ muốn tìm bạn đời chứ không phải là muốn yêu một lần thêm nữa!”
Tâm Hiếu nhấp môi tách cafe rồi đáp lời cô:
“ Anh yêu cô ấy từ khi biết thế nào là rung động chuyển thành thích và sau đó là yêu. Cuối cùng là khắc sâu tới mức không quên nổi. Cô ấy là đồng nghiệp của anh! Sau ngày cô ấy lên xe hoa về nhà chồng, anh đã không còn một hy vọng nào cho cuộc tình vô vọng ấy! Cái anh cần không đơn giản là quên đi cô ấy mà là quên đi tình cảm của chính bản thân mình. Nhưng người ta thường nhớ về những điều nên quên và thường quên những điều nên nhớ!”
“Anh có nghĩ vấn đề thật sự nằm ở bản thân chúng ta hay không? Em và anh, những con người bị tình yêu rời bỏ, chúng ta đều biết và tự nhủ với chính bản thân rằng cuộc tình đã qua suy cho cùng cũng chỉ là một chương đã đọc qua trong quyển sách cuộc đời, nhưng mãi mãi và mãi mãi chúng ta vẫn không có đủ dũng cảm lật sang trang tiếp theo, thậm chí đôi lúc, một vài người vô vọng trong chúng ta lại còn tự mình đóng hết cả quyển sách lại.”
Tâm Hiếu cười buồn. Hai người vô tình rơi vào khoảng không gian trầm lắng, chỉ có tiếng piano đang thả trôi trong giai điệu của Hello. Những nốt nhạc buồn thương da diết. Trong bản nhạc ấy Gia Hiên như đang nghe thấy từng câu chữ mà người đàn ông nói với cô gái của mình:
“Ive been alone with you, inside my mind.
And in my dreams Ive kissed your lips, a thousand times.
I sometimes see you pass outside my door.
Hello!
Is it me youre looking for?
I can see it in your eyes, i can see it in your smile.
Youre all Ive ever wanted and my arms are open wide.
cause you know just what to say and you know just what to do
And I want to tell you so much....
I love you.”
Ánh mắt mơ màng nhìn những dòng người vô tình đang bước qua nhau dưới lề đường. Trong những người kia, ai là người hạnh phúc? Tách cafe đã nguội, cô vẫn muốn nhấp môi. Ánh mắt cô khẽ cười với anh, cô dịu dàng hỏi Tâm Hiếu:
“ Hôm nay lúc anh gọi cho em, em thấy tên anh hiện lên. Tên anh thật sự rất dễ nghe. Em đã tự nói đi nói lại không biết bao lần! Tâm Hiếu. Giá mà có thể có một đứa trẻ của riêng mình, nhất định em sẽ xin ý kiến anh để làm tên cho đứa bé.”
“ Ối trời. Anh xin em. Lấy tên anh làm tên cho bố nó thì còn nghe được!”
Cười cười, anh nói tiếp:
“ Anh cũng rất thích tên của mình. Em biết không, tên của anh được xuất phát từ hai câu Kiều nổi tiếng đấy! Em có biết đó là hai câu nào không?”
Hiên thoáng suy nghĩ vài giây rồi đáp lại anh:
“ Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài?”
“ Đúng rồi. Bố anh rất thích truyện Kiều nên ông đã lấy chữ tâm để đặt tên cho anh. Tâm Hiếu tức là Hiếu ở trong Tâm. Điều may mắn duy nhất anh tìm thấy trong cuộc đời của mình có lẽ đó là được làm con của bố mẹ. Đó là thứ hạnh phúc ai cũng dễ tìm thấy nhưng không phải ai cũng biết quí trọng. Anh vẫn nhớ ngày còn nhỏ, khi anh hỏi mẹ anh rằng: “ Ai là mối tình đầu của mẹ”. Thay vì dùng những câu chuyện cổ tích để kể lại cho anh thì mẹ đã chỉ vào bố anh đang ngồi lau bàn cờ ngoài phòng khách và cười: “ Người kia chính là mối tình đầu của mẹ!” Cuộc đời anh chắc chắn sẽ không tìm thấy những hạnh phúc giản đơn mà bố mẹ anh đã có! Nhưng được nhìn thấy bố mẹ anh hạnh phúc từng ngày đã là niềm vui sướng đối với anh.”
Bước chân ra khỏi Ciao, những cơn gió mỗi lúc càng ngày càng đập mạnh vào bàn tay giá buốt của người qua đường. Đôi tay Gia Hiên xiết chặt đai chiếc áo choàng ngoài màu nâu trầm! Nếu biết đêm về sẽ lạnh đến mức này cô nhất định sẽ không mặc chiếc váy đỏ mỏng manh! Kể từ khi ly hôn cô đã đổi luôn cách ăn mặc của mình. Trước đây, Hải Minh luôn thích cô mặc những gam màu trầm, anh cho rằng người phụ nữ đã có gia đình đừng nên vận đồ quá nổi bật. Lý thuyết dở hơi! Từ ngày anh rời bỏ cuộc đời cô, cô đã hiểu ra rằng: phụ nữ đừng bao giờ ăn diện vì cánh đàn ông, mà phụ nữ phải ăn diện cho chính bản thân mình và những người phụ nữ khác. Vì theo Gia Hiên, nếu phụ nữ muốn ăn mặc vì những người đàn ông xung quanh, thì chỉ cần mở cửa bước chân ra khỏi nhà mà không cần mảnh vải nào che thân.
Trên quãng đường về cô nghĩ đến người đàn ông vừa gặp và bất giác cô nghĩ về cô bạn độc thân Thuỳ Trang. Không hiểu sao cô muốn làm cầu nối cho bọn họ, nhưng Trang nói vẫn đang bận công tác ở Sing, đợi bao giờ cô ấy về rồi nói tiếp! Lúc từ biệt Tâm Hiếu đã mời cô ngày mai cùng anh đi ăn thử đồ Trung Quốc tại Kim Bạch Vạn. Nghe nói đến quán ăn của người Hoa này đã lâu nhưng cô cũng chưa từng bước đến. Việc ngày mai thôi để ngày mai tính! Cả một chặng đường dài đã lùi lại phía sau, khu chung cư của cô đã hiện ra trước mắt. Cho xe vào tầng hầm, cô bước vào thang máy đi lên căn hộ quen thuộc của mình. Giọng ca Yao Si Ting khẽ vang lên trong túi xách, một đoạn quen thuộc trong Betrayal. Những con số quen thuộc hiện ra, Gia Hiên định từ chối cuộc gọi nhưng cô nghĩ tránh được một lúc không tránh được cả đời. Cô nhấc máy:
“ Có chuyện gì không?”
“ Em nói chuyện thiếu chủ ngữ từ bao giờ vậy?”
“ Từ khi hiểu được bản chất của anh!”
“ Anh đang ở dưới nhà em.”
Nói rồi anh tắt máy. Cười khẩy, thầm thốt ra ba từ: “ Đồ thần kinh” rồi Gia Hiên lên thẳng căn hộ của mình. Anh ta nghĩ cô là ai? Chồng cũ tốt nhất càng ít gặp càng tốt, mà tốt nhất là anh ta đừng bao giờ nên xuất hiện nữa thì tốt hơn! Cô hiểu câu nói “ anh đang ở dưới nhà em” của anh ta nghĩa là cô hãy xuống gặp anh ta. Rất tiếc, Gia Hiên mà anh ta gọi là cô gái của ngày xưa, còn xin lỗi, cô nghe điện thoại của anh ta đã là nể mặt quá khứ của hai người lắm rồi. Cánh cửa mở ra, đôi giầy cao gót bị Gia Hiên ném vào trong tủ gỗ. Cô cởi áo choàng rồi bước về chiếc cửa sổ lộ thiên sát đất ngay tại phòng khách. Từ trên cao nhìn xuống cô thấy chiếc xe của anh ta trong ánh đèn vàng mờ nhạt. Tiếng chuông điện thoại lại kêu một lần nữa. Ngay khi tiếng chuông ở khúc dạo đầu đã bị Gia Hiên từ chối. Tiện tay cô tắt nguồn luôn!
Hải Minh không biết anh đứng ở đây làm gì? Anh càng không biết vì sao lại muốn đến gặp cô dẫu anh biết ngàn lần không nên. Bực bội, khoá cửa xe và bước lên căn hộ chưa một lần đặt chân vào. Anh biết cô ở tầng bẩy và anh biết số căn hộ của cô! Tất cả những gì về cô thường ngày anh đều nắm trong lòng bàn tay, ngay cả việc tối nay cô hẹn hò với một người đàn ông khoác trên mình bộ cảnh phục màu cỏ úa mang hàm thiếu tá! Ngay khi bước chân của anh ta bước chân ra khỏi xe bước về cửa chính của khu nhà thì Gia Hiên đã biết anh ta sẽ đến. Cô không sợ gặp anh ta mà là cô không muốn nhìn thấy anh ta. Sau tất cả. Sau những nụ cười gượng gạo và vẻ ngoài cứng rắn cô tự tạo bấy lâu. Sau bữa cơm uất nghẹn tối qua cô nghĩ tốt nhất đừng gặp nhau sẽ tốt hơn. Anh ta bị điên rồi!
Hải Minh không ngừng bấm chuông cửa nhưng đáp lại anh vẫn là cánh cửa trắng chìm vào câm lặng. Sự kiên nhẫn thật sự có giới hạn, anh đưa tay ra đập cửa.
Thái Văn đang tắm đành vội vàng, khó khăn mặc chiếc áo bằng một tay. Cái lạnh tràn vào qua khung cửa sổ chưa khép lại làm anh rùng mình. Tiếng chuông cửa liên tục làm anh cứ ngỡ chuông nhà mình. Ra phòng khách mới hay đó là chuông nhà hàng xóm. Từ nhẹ nhàng thánh thót thay sang âm thanh của bạo lực. Tiếng chuông đổi thành tiếng đập. Thái Văn khẽ nhíu mày, anh mở cửa quan sát thấy người đàn ông mới gặp hôm qua đang trong chiếc sơ mi nhàu nát và phảng phất mùi rượu. Vẫn giữ nụ cười trên môi, Văn nhìn Hải Minh và nói:
“ Anh có muốn vào nhà tôi dùng một tách cafe cho bớt lạnh không?”
Dãy hành lang vắng lặng, giọng nói của Thái Văn vô tình khiến cơn tức giận trong Hải Minh thổi bùng lên. Anh chỉ tay vào mặt Văn và nói:
“ Chuyện của tao không đến lượt mày xía vào. Cút về nhà mày và đóng cửa lại đi!”
Gia Hiên nghe rất rõ tiếng đàn ông ngoài cửa nhà mình. Cô vẫn chần chừ từ lúc anh ta bấm chuông. Cuối cùng cô mở cửa và trừng mắt với Hải Minh:
“ Anh bị điên cũng đừng tới đây tìm tôi nữa. Tôi đã trả lại tự do cho anh rồi, chúng ta không ai còn nợ nần gì nhau nữa.”
Nói rồi cô đóng sập cánh cửa lại, chỉ còn hai người đàn ông nhìn nhau và nhìn cánh cửa vừa đóng lại. Thái Văn nhún vai và bước về căn hộ của mình. Một mình Hải Minh lạc lõng giữa chung cư không hề quen thuộc. Anh ngẩng đầu nhìn trần nhà màu trắng. Trống rỗng. Bước xuống xe và hút trọn gần bao thuốc anh mới lái xe rời khỏi!
( Còn tiếp)
Tâm Hiếu nghiêng đầu dò hỏi cô:
“ Thật sao? Vậy anh phải bám em ngày càng nhiều hơn mới được!”
Cô lắc đầu rồi lại động đũa vào những món Tàu trước mặt. Thực ra trước đây khi kết hôn bố cô đã từng nói những lời đó với Hải Minh, song anh kiên quyết muốn có một cuộc sống riêng. Và hơn nữa gia đình anh càng không bao giờ cho phép con trai họ tới ở rể nhà vợ. Bố mẹ cô đã từng tin yêu anh ta thế nào Gia Hiên đều hiểu rất rõ. Có lẽ anh ta thật sự đã từng làm rất tốt bổn phận của một người con rể đối với bố mẹ cô, thậm chí anh ta còn làm công việc quan tâm hỏi han tới bố mẹ tốt hơn cả anh trai cô! Phải chăng vì đặt quá nhiều niềm tin và hy vọng vào anh ta nên khi hay tin cô đã ly hôn, bố cô vô cùng thất vọng và căm phẫn?
.........................................
Thái Văn xỏ tay vào chiếc áo Vets rộng rồi bước chân ra khỏi nhà! Một chiều thứ bẩy cô đơn hơn bao giờ hết. Bước chân anh lạc lối tới Yersterday. Những trang giấy vẫn thơm mùi vani nhè nhẹ, những dòng chữ hoàn toàn cô đơn, co mình trong không khí của mùa đông đang đến. Cô đã không còn đến đây như những ngày trước. Anh biết! Nhưng điều đó đâu còn quan trọng khi thật sự anh đã biết cô là ai! Tình cảm của anh dành cho cô ngày một lớn, nhưng điều đó đồng nghĩa với áp lực anh tự tạo cho mình cũng tỷ lệ thuận với tình cảm đã bỏ ra. Bởi yêu một người con gái từng bị thương tổn do tình yêu mang lại, điều Thái Văn cần đó là thời gian và kiên nhẫn. Anh có thể chờ.....chờ cho đến khi cô quên đi những nỗi đau mà Hải Minh mang lại, chờ cho đến khi cô có thiện cảm và nuôi dưỡng tình yêu với anh. Nhưng anh sợ, trong khoảng thời gian anh chờ đợi cô thì cô sẽ ngã vào vòng tay của một người đàn ông khác. Là anh không có niềm tin vào bản thân hay bởi vì tình cảm vốn quá đỗi mong manh nên bàn tay anh cố với chỉ càng nhận ra khó nắm giữ vô cùng? Từng nét chữ của anh viết nhanh xuống dưới:
“ Đôi khi, anh ước ao rằng em ở cạnh anh lúc này để anh hiểu mình vẫn còn một điểm tựa ở đâu đó xung quanh. Em ở đâu?”
Tai đeo chiếc headphone cắm vào Ipod, bước chân Văn rời khỏi Yesterday tìm về khu nhà quen thuộc. Khoảng không gian tĩnh mịch, khoảng trời đã chuyển sang tông màu tối từ lúc nào không hay, cố gắng tìm một ánh sao le lói nhưng chỉ là vô vọng. Chẳng hiểu vì sao lòng chất chứa muộn phiền, vô tình những câu hát của Quốc Minh trong “Đành như thế thôi” vang vọng bên tai đã làm anh chìm đắm trong những vết thương lòng không tài nào thoát ra nổi. Hoá ra cô đơn vô cùng đáng sợ, nó có thể khiến một người đàn ông vui vẻ thường ngày trở thành người đa sầu, đa cảm lúc nào không hay! Bước chân chậm lại, anh nhìn thấy cô đang cười với một người đàn ông khác ngay chính trên con đường về nhà mình. Dưới ánh đèn của khu chung cư, anh thấy núm đồng tiền của cô lộ rõ, những sợi tóc thơm mùi oải hương đang thả bay. Phải chăng điều anh lo lắng đã vô tình thành sự thật?
Gia Hiên vẫy tay với Hiếu, cô đang định quay người bước vào khu nhà thì thấy Văn. Mỉm cười với anh, cô khẽ nói:
“ Anh...”
Hờ hững, những bước chân chậm lại, tháo bỏ chiếc headphone, anh trầm giọng đáp lại cô:
“ Ờ. Hôm nay em có hẹn à?”
Cánh cửa thang máy mở ra, họ cùng bước vào, không khí chật hẹp khiến Văn vô cùng ngột ngạt. Gia Hiên vẫn tự nhiên nói cười:
“ Lần trước ở nhà anh, chị Nguyễn nói giới thiệu bạn chị ấy cho em, không ngờ chị ấy nói là làm! Em có gặp anh ấy mấy lần nhưng tới tận hôm nay đi ăn vô tình gặp ba mẹ em mới biết, đều là người quen cả! Anh bảo thế có tình cờ không?”
Văn vẫn lạnh lùng, anh chỉ à, ừ với cô. Gia Hiên khẽ cúi đầu và nói tiếp:
“ Chuyện đêm qua em xin lỗi! Em không biết anh ta lại đến tìm em!”
Cô khẽ ngẩng đầu lên thấy Văn vẫn thất thần, anh vẫn im lặng không nói điều gì. Gia Hiên khẽ lay tay anh và gọi:
“ Anh Văn. Anh không khoẻ à? Anh sao thế?”
Thái Văn lấy lại bình tĩnh, anh khẽ nói:
“ Anh không sao.”
Tiếng thang máy mở ra, bước chân về căn nhà quen thuộc bỏ rơi ánh nhìn của Hiên ở phía sau. Cánh cửa đóng lại, Thái Văn dựa người vào vô thức. Anh không biết mình đang làm sao nữa...Nghe tiếng cô cười nói về một người đàn ông khác, tự nhiên anh thấy một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Có phải với cô ấy anh vẫn chỉ là một anh hàng xóm không hơn? Lục tìm chiếc zippo, tự châm cho mình một điếu Mild Seven, hơi thuốc phả. Khẽ ho vài tiếng, lại tiếp tục rít từng hồi để cố gắng trấn tĩnh lại suy nghĩ của bản thân mình. Khung cửa sổ lộ thiên trong phòng khách vẫn không hề đóng lại, những cơn gió thổi tung rèm cửa màu xanh dương bay bay. Người đàn ông độc thân đắm mình trong khoảng không sẫm tối của căn phòng. Thứ ánh sáng duy nhất thuộc về nơi đây chỉ là ánh đỏ lập loè của đầu lọc thuốc đang hút dở. Tiếng chuông cửa vô tình không ngừng kêu bên ngoài. Thẫn thờ với tay lên công tắc điện, anh mở cửa chỉ là không ngờ người đứng ngoài đó là cô....
( Còn tiếp)