Polaroid
HomeTop jAVTải Game
Trang chủ » Truyện Tình Yêu

Lần Nữa Lại Yêu Phần 1

  • Thể Loại: truyện tình yêu
  • Ngày đăng: 26/12
  • Tình trạng: hoàn thành
  • Người gửi: WapSinhVien.Net
  • Nguồn: sưu tầm

  • Chương 4: Phá vỡ vách ngăn.

    Gia Hiên dùng bút đỏ đánh dấu lên quyển lịch để bàn. Mới có một ngày trôi qua...còn 14 ngày nghỉ phép nữa! Chuỗi ngày dài còn lại cô sẽ phải sống tiếp thế nào với cái tâm trạng nặng nề này? Cô chỉ muốn ở lỳ trong căn hộ, chẳng muốn ăn uống gì cả. Thức ăn vẫn còn chất đống trong tủ lạnh nhưng cô chỉ ôm chai nước mát và uống từng cốc một. Không ăn không chết, ly hôn cũng không chết, không có con cũng không chết....nhưng cô bây giờ có khác nào sống không bằng chết? Nghĩ về những năm tháng đã đi qua, nếu thời gian quay trở lại cô vẫn chẳng thể làm khác được. Có lẽ cô vẫn yêu người đàn ông đó, vẫn lấy anh ta rồi lại bước phải vết xe đau thương bây giờ! Cố gắng tự mình chống đỡ những nỗi đau ập tới một cách yếu ớt, bản thân cô cũng không biết mình sẽ ngã xuống lúc nào. Tiếng chuông cửa khiến Gia Hiên gượng gạo rời khỏi giường và trở ra phòng khách.
    Thuỳ Trang nhìn bạn xót xa:
    “ Sao cậu lại thành thế này? Cái bệnh đau buồn tự cậu phải chữa chứ không ai giúp được rồi.”
    “ Chẳng nghiêm trọng thế đâu. Chẳng qua do thay đổi môi trường sống nên chưa quen mới vậy thôi. Cậu biết là mình chỉ cần lạ giường sẽ khó ngủ mà!”
    Đặt túi xách xuống sofa, Trang ngả lưng nằm xuống rồi trách khéo:
    “ Cậu cứ định tiếp tục như thế này à? Buồn đau rồi thành bóng ma u uất chết trong căn nhà mới không ai biết ấy chứ! Cứ coi như anh ta chẳng khác nào một con chó đã chết có sao đâu!”
    Gượng cười, Hiên nhìn bạn rồi nói:
    “ Vậy chẳng khác nào tớ từng làm vợ một con chó à?”
    “ Tớ chẳng có hơi phí lời với cậu nữa. Nhưng Gia Hiên à, cách tốt nhất để quên một con chó đã chết là kiếm một con chó khác về nuôi! Cậu có hiểu ý tớ không? Cậu có biết anh ta trơ trẽn tới mức gửi thiệp cưới cho tớ không hả? Tớ biết, bảo cậu đừng buồn thì cậu vẫn cứ đau thương. Chi bằng, cậu nghe lời tớ, vui lên, ăn nhiều vào, tích cực spa rồi kiếm một người đàn ông khác làm mới lại tuổi xuân!”
    “ Tr...ang! Thật ra, nếu anh ta không nói muốn ly hôn thì tớ cũng chẳng biết mình còn có thể tiếp tục cuộc hôn nhân ấy đến bao giờ....”
    Ngừng một lát, cô nghẹn ngào nói tiếp:
    “ Tớ bị lạc nội mạc tử cung. Nói thẳng ra là vô sinh. Tớ không thể có con. Cậu hiểu không?”
    Nước mắt Hiên thấm ướt đôi môi mềm, mặn chát. Trang trở dậy lại gần rồi ôm Hiên vào lòng. Cả hai người cứ ôm nhau rồi khóc. Giọng sũng nước, Thuỳ Trang nói:
    “ Tại sao lại thế? Cậu biết chuyện từ bao giờ?”
    “ Hai hôm trước. Đau hơn là tớ còn không có khả năng để thụ tinh trong ống nghiệm. Cả đời này tớ không thể sinh con. Cậu nói xem, tớ đã làm sai chuyện gì mà ông trời lại trừng phạt tớ như vậy?”
    “ Khóc đi. Khóc để cho lòng không còn buồn nữa. Cậu không làm sai chuyện gì cả. Tin tớ đi, rồi cậu sẽ được hạnh phúc với một cuộc sống khác. Không có con thì đã sao! Giờ người ta có thể nhận con nuôi đầy mà. Con người - vừa phải học cách sống với người khác, vừa phải học cách sống với chính mình khi không có ai bên cạnh, nên cậu phải mạnh mẽ lên để tồn tại và giành những thứ xứng đáng với cậu, hạnh phúc vốn là của cậu! ”
    “ Tớ cứ tự nói với mình rằng đó là chuyện bình thường, anh ta cũng chỉ là như bao người đàn ông khác. Nhưng tớ vẫn chẳng thể bảo mình đừng oán hận anh ta. Ngay cả gia đình anh ta, tớ cũng không thể không oán trách họ được. Trong suốt những năm tháng hôn nhân đó, tớ đã cố gắng để làm tròn trách nhiệm dâu con nhà họ vậy mà bọn tớ ly hôn, họ cũng chẳng hề thăm hỏi. Thái độ lạnh nhạt và dửng dưng, họ đã sớm đá tớ ra khỏi cuộc sống của gia đình họ từ rất lâu rồi mới đúng, chỉ có bản thân tớ cứ khờ khạo ngốc nghếch coi họ như người thân. Tớ đáng thương lắm phải không? ”
    Giọng Trang nghẹt lại, cô an ủi Hiên:
    “ Cậu phải nhớ rằng ngày mai sẽ lại là một ngày mới. Chỉ có thể là cậu mới sống được cuộc đời của cậu mà thôi. Phải sống sao cho đáng sống. Có khóc cũng phải khóc bằng nụ cười rạng rỡ nhất! ”
    .....................................
    Thứ bẩy vốn không phải ngày nghỉ nhưng gần đây mệt mỏi quá nên Tiểu Nguyễn thay đổi lịch hẹn với bệnh nhân. Cô lười nhác không muốn rời giường nhưng cái loa rè không ngừng đập vào cửa phòng ngủ. Mở cửa cho Phillip, mặt cô cau có:
    “ Khó khăn lắm em mới có một ngày để ngủ. Anh không có việc gì làm thì tới viện đi. Phiền quá!”
    “ Nguyễn. Năn nỉ em đấy! Anh mua hết đồ về rồi, em gọi điện mời anh chàng đẹp trai lần trước tới nhà dùng cơm đi.”
    Trừng mắt với anh, cô nói:
    “ Anh nghĩ là anh ấy sẽ có hứng thú với đàn ông chắc? Bỏ ý nghĩ đó đi! Để em ngủ được không?”
    Khuôn mặt anh xị ra như quả bóng xì hơi. Giọng nũng nịu, anh lay tay cô:
    “ Đi mà. Anh hứa là chỉ cần mời cậu ấy tới nhà thôi. Chỉ cần cho anh nhìn cậu ấy cũng được!”
    “ Ôi mẹ ơi, Phillip, anh điên rồi.”
    Tiểu Nguyễn hất tay anh ra rồi vơ vội chiếc Iphone đang nằm trên bàn trang điểm, cô lướt số và thay đổi giọng. Nhỏ nhẹ, cô nói:
    “ Hi Văn. Anh đang làm gì vậy?”
    “ Ồ, Anh đang hoàn thành mấy bản vẽ thôi. Có chuyện gì vậy em?”
    “ Dạ, không có gì. Anh bận rồi thì thôi. Em tưởng anh rảnh định mời anh qua nhà em dùng cơm. Dù sao hôm nay cũng là thứ bẩy!”
    Tiểu Nguyễn đang định chào Văn và cúp máy thì đầu bên kia anh đã vội cướp lời:
    “ Tốt quá. Không hề, không hề. Em đọc địa chỉ để anh bắt taxi tới. Hay là gọi cả anh Hoàng tới được không?”
    Suy nghĩ vài giây, Tiểu Nguyễn đành ngậm ngùi:
    “ Vậy để em gọi cho anh ấy đến đón anh. Vậy nhé.”
    Cô trao cho Phillip đang đứng cạnh cái nhìn nảy lửa rồi tiếp tục gọi tới một dãy số khác.
    Hoàng đang cùng con gái tỉa cây ngoài ban công, hiếm khi anh có thời gian để được bên con nhiều như ngày cuối tuần. Anh và Tiểu Nguyễn đã có thoả thuận rất rõ với nhau, Bim Bim ở cùng anh một tuần rồi sẽ lại chuyển cho cô. Thời gian dành cho công việc của anh rất bận nhưng việc ý nghĩa nhất anh làm được đó là chăm sóc con. Nhìn con mỉm cười rồi anh trở về phòng tìm điện thoại.
    “ Alo, Tiểu Nguyễn à. Có chuyện gì vậy em?”

    “ À. Vợ chồng em làm cơm mời Văn. Anh có thể đưa con tiện đường đón luôn cậu ấy qua dùng cơm với chúng em được không?”
    “ Được. Có cần thêm gì không để tiện đường anh mua?”
    “ Không cần đâu. Vậy nhé!”
    Tắt máy, cô trầm ngâm. Phillip nghiêng đầu nhìn cô đầy tò mò rồi hỏi:
    “ Em mời cả sex friend đến àh? Định nối lại tình xưa sao? Anh không ý kiến!”
    “ Anh không nói được lời lẽ nào thơm tho hơn à?”
    “ Này. Anh đánh răng từ lúc 5h sáng rồi nhá. Em xem lại mình đi, có mà giọng nói của em đang bốc mùi rồi đấy!”
    Tiểu Nguyễn đạp chồng không thương tiếc rồi đẩy anh ra khỏi phòng và hét lên: “ Biến. Anh liệu mà nấu ăn cho tử tế hộ em cái. Ai bảo anh bày ra cái trò này!”
    ...........................................
    Thái Văn biết Hoàng không thích chờ đợi, nhưng bản thân anh đang hết cách với con chó này. Anh cứ định khoá cửa là nó lại rên ư ử. Ai làm ơn nói hộ anh xem con chó rên mấy tiếng thì có chết được không? Bàn chân nó không ngừng cào cào lên cánh cửa sau đó lại xông tới cắn quần anh. Trừng mắt với nó, anh cao giọng:
    “ Mày có nằm im ở nhà cho chú đi chơi không hả? Biết mày phiền thế này đã chẳng vác mày về rồi.”
    Gia Hiên đang định xuống dưới siêu thị gần nhà để mua ít gia vị, cô và Thuỳ Trang sau một hồi khóc lóc đã quyết định vào bếp để bù lại năng lượng đã mất. Thấy Văn, cô mỉm cười chào anh:
    “ Thứ bẩy chắc là anh định ra ngoài đi chơi ạ!”
    Đôi mắt đen của Văn khẽ sáng lên, anh gật đầu cười với Hiên rồi lên tiếng:
    “ Không biết hôm nay em có dự định đi đâu không?”
    Hiên lắc đầu
    “ Không. Em chỉ ở nhà thôi. Dù sao nhà mới vẫn còn nhiều đồ cần dọn. ”
    “ Vậy tốt quá. Liệu em có thể cho anh gửi con chó được không? Anh cứ chuẩn bị khoá cửa là nó lại rên ầm lên đòi theo đi.”

    “ Dạ được. Vậy anh cứ để Mi Mi cho em. Không biết chó yêu của anh có khảnh ăn không ạ?”
    Gãi đầu, anh nhìn cô ngượng ngùng:
    “ Em ăn gì thì cho nó ăn nấy là được rồi.”
    Nói rồi anh bế Mi Mi lên và đặt vào tay Hiên.
    “ Đây nhá. Mày ở nhà với cô hàng xóm xinh đẹp để chú còn đi thăm bạn nhá!”
    Bật cười trước hành động của Văn, Hiên nhận con chó rồi trở lại nhà! Văn vẫy tay với cô và bước vào thang máy!

    Trang thấy Hiên về liền từ trong bếp vọng ra:
    “ Cậu đi bằng máy bay à mà nhanh thế!”
    “ Chưa, đã đi đâu!”
    Con chó thấy người lạ liền sủa vài tiếng. Trang nghe thấy vậy liền chạy ra nheo mắt nhìn Hiên rồi tiến gần đến Mi Mi. Tỏ vẻ thân thiện, cô đưa tay ra vuốt ve Mi Mi:
    “ Ôi, mày là con cái nhà ai mà đẹp trai thế hả chó?”
    Hiên đặt con chó xuống và lên tiếng:
    “ Con trai của anh hàng xóm đấy! Anh ấy có việc nên nhờ mình trông giúp.”
    Ngạc nhiên, Trang tròn mắt:
    “ Anh hàng xóm? Ý này này, mặc dù là tớ khuyên cậu phải tìm một mùa xuân mới nhưng không phải cậu tiến hành nhanh thế chứ? Anh ta độc thân?”
    Xua xua tay, Hiên giải thích:
    “ Trời ạ. Cậu đừng có mà nghĩ linh tinh. Chuyện dài lắm, đợi mình đi mua đồ về rồi lát kể cho cậu! ”

    ..........................................

    Chiếc Santafe chậm rãi quặt lái vào khu biệt thự Tây Hồ, Hoàng cho xe dừng lại rồi bế con gái bước ra. Văn cũng ra theo anh, buông bỏ chiếc kính thời trang xuống, anh bấm chuông cửa nhà Tiểu Nguyễn. Đón họ là Tiểu Nguyễn. Cô dang tay ra nhận Bim Bim từ tay Hoàng rồi cười rạng rỡ:
    “ Hoan nghênh hai anh tới chơi.”
    Hoàng nhìn cô trìu mến rồi khẽ gật đầu. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh tới nhà cô! Những lần trước chỉ là dừng ở cửa để đưa đón con gái chứ chưa bao giờ anh bước vào khu biệt thự này! Một phần vì ngại chồng Tiểu Nguyễn, phần khác vì anh cảm thấy mình không đủ can đảm để nhìn cuộc sống gia đình cô đầy ngọt ngào! Bim Bim ngửi thấy mùi thơm từ căn bếp liền khẽ reo lên:
    “ Ba Phillip, con muốn ăn spaghetti hải sản do ba làm.”
    Hoàng khẽ kéo con vào lòng và thì thầm:
    “ Để tối ba làm cho con được không?”
    “ Nhưng ba làm không ngon.”
    Khuôn mặt anh thoáng chút buồn. Đúng lúc đó, Phillip vẫn trong bộ dạng mặc tạp dề bước ra và đưa tay về phía anh:
    “ Xin chào. Hoan nghênh anh đến dùng cơm với gia đình tôi.”
    Hoàng lịch sự đáp lễ. Buông tay anh ra, Phillip chuyển ánh nhìn về phía Văn đầy si mê và đắm đuối.
    “ Chào Văn. Rất vui được gặp lại bạn!”
    Thái Văn vẫn còn chưa kịp đáp lại lời chào của chủ nhà thì anh đã bị anh ta tiến tới ôm và vỗ vai. Tiểu Nguyễn chứng kiến cảnh đó thầm chửi thề trong lòng, cô lên tiếng:
    “ Phillip, nồi nước sốt của anh sắp tràn ra bếp rồi đấy!”
    Phillip giật mình vội xin lỗi hai người đàn ông và trở lại bếp. Tiểu Nguyễn quay sang con âu yếm:
    “ Bim Bim, con dẫn ba con và chú Văn đi thăm nhà mình nhé. Mẹ sẽ pha trà cho mọi người. Ok?”
    Bé con hăng hái nắm tay Hoàng và kéo đi lên tầng trên. Rất tự nhiên, Bim Bim giới thiệu với hai người họ:
    “ Đây là phòng của mẹ này. Phòng bên cạnh là của Bim. Còn phòng kia là phòng sách và sau cùng là phòng của ba Phillip.”

    Văn nhỏ giọng đùa Bim Bim:
    “ Này bé con, ba mẹ cháu ngủ riêng à mà phân biệt phòng ba, phòng mẹ?”
    Con bé tiếp tục kéo hai người họ vào phòng của mình và hồn nhiên trả lời:
    “ Vâng. Ba mẹ cháu chẳng bao giờ ngủ với nhau cả!”
    Văn bật cười:
    “ Đấy là cháu không biết thôi.”
    Đôi môi nhỏ khẽ chu lên rồi nhìn về phía Văn:
    “ Có chú mới không biết cái gì thì có. Ba Phillip có nhà ở chỗ khác. Chỉ thỉnh thoảng ba mới về đây thôi.”
    Khoé miệng Hoàng khẽ động, anh định nói gì đó lại thôi. Vậy là sao? Đôi mày nhíu lại. Chẳng lẽ cô ấy không hề hạnh phúc như anh vẫn nghĩ? Chẳng lẽ những lúc cô ấy cười là cố tình để anh thấy và cả bữa cơm hôm nay nữa? Chẳng lẽ.......!

    ( còn tiếp)

    Chương 5: Bước đến.

    Trước đây, Tiểu Nguyễn đã từng đọc được ở đâu đó rằng: “Có những lúc sự dịu dàng của đàn ông còn có sức công phá mạnh hơn của phụ nữ.” Nhưng đến hôm nay thì cô mới có cơ hội để khẳng định câu nói ấy hoàn toàn là sự thật! Không phải cô không hiểu con người Phillip thế nào, nhưng thật sự bộ dạng anh lúc này khiến cô chỉ còn nước chưa ói máu mà chết! Phillip chú ý đến từng tiểu tiết nhỏ nhất trong bữa cơm, ngay đến cả Hoàng, bình thường, anh không ưa nhưng hôm nay cũng rất nhiệt tình chủ động bắt chuyện và gắp thức ăn. Tất nhiên, cô biết mục đích của Phillip nhằm vào người đàn ông trẻ hơn đang ngồi kế bên. Bữa cơm mới chỉ bắt đầu thì Bim Bim đã nũng nịu lên tiếng:
    “Mẹ. Con có thể mang đĩa mì ra sofa được không? Sắp đến giờ chiếu Bạch Tuyết mà con thích!”
    Nhìn con đầy dịu dàng, cô khẽ gật đầu đồng ý. Hoàng thấy vậy chỉ khẽ nói:
    “ Em vẫn chiều con như vậy sao? Vừa ăn, vừa xem sẽ bị đau dạ dày!”
    “ Đôi khi nên để con thoải mái. Anh đừng lôi kỷ luật quân đội ra áp dụng vào gia đình. Em không nghĩ là nó sẽ hiệu quả!”
    Phillip quan sát hai người họ rồi nhìn Hoàng đầy dò hỏi:
    “ Không biết....khi nào thì anh tái hôn?”
    Khuôn mặt Hoàng sa sầm lại, vẫn giữ được lịch sự, anh nói:
    “ Một lần với tôi là quá đủ rồi.”
    Tiểu Nguyễn thấy không khí có phần căng thẳng, cô liền gắp thức ăn cho hai người đàn ông trước mặt rồi quay sang chồng:
    “ Anh hỏi vô duyên thế hả Phillip? Thế nếu ai đó hỏi bao giờ anh ly hôn với em thì anh sẽ trả lời thế nào?”
    Văn thấy vậy cũng thêm vào:
    “ Phải đấy, khi nào hai người ly hôn nhớ thông báo trước nhá. Tổ chức họp báo luôn đi cho hoành tráng.”
    Hoàng khẽ đá chân em trai nhắc nhở:
    “ Chuyện đấy mà cũng lôi ra đùa được à?”
    Sau rồi anh lại trầm ngâm sư tuy điều gì đó! Tiểu Nguyễn nhìn Văn cười đầy ngọt ngào rồi chuyển chủ đề
    “ Văn này. Em có một chuyện rất muốn biết..... Liệu anh có phải là....Gay không? Em có một người bạn thân thiết làm cùng bệnh viện, anh ấy rất tốt nhưng gần đây mới thất tình. Nếu như.......”

    Văn chậm rãi nhấp từng ngụm vang, nhưng chỉ vài giây sau đó, anh không giữ được phong độ mà phun sạch rượu vào khuôn mặt đẹp trai của Phillip đang ngồi đối diện. Mọi người nhìn nhau đầy ái ngại, Phillip xin phép đứng dậy. Còn Văn chỉ biết xin lỗi và nhìn vợ chồng họ đầy xấu hổ. Chờ tới khi bước chân Phillip xa dần, Văn không ngần ngại lấy chiếc đũa bạc gõ lên đầu Tiểu Nguyễn rồi trách cứ:
    “ Lần sau em có thể hỏi một câu hỏi có tính sáng tạo hơn được không? Giờ anh biết ăn nói thế nào với ông chồng Việt Kiều của em?”
    “ Em chỉ nói thật lòng thôi mà. Cơ mà em nhìn cũng thấy anh cũng có nét mà...”
    “ Tiểu Nguyễn...”
    Hoàng khẽ nhếch môi cười khẩy, anh châm chọc Tiểu Nguyễn:
    “ Anh thấy chồng em cũng có tư chất không kém gì chú ấy đâu!”
    Bàn tay đang gắp thức ăn của cô khẽ sựng lại, cô nghiêng đầu nhìn Hoàng với ánh mắt dò hỏi, cô nói:
    “ Em nghe nói chỉ những người cùng một loại mới nhận ra nhau dễ dàng. Anh nói chồng em thế, vậy không biết, anh có phải.....?”
    Chậm rãi nuốt từng ngụm vang đỏ, môi anh khẽ cong lên đáp lại cái nhìn của cô:
    “ Em nghĩ anh có thể sao? Em đã quên nhưng anh chưa bao giờ quên!”
    Câu nói của anh bất giác làm cô rùng mình ớn lạnh!

    ..........................................
    Ra khỏi nhà Tiểu Nguyễn mới có 8h tối, khởi động xe được vài phút Bim Bim đã nằm ngủ ngon lành trong lòng Văn. Hoàng nhìn con cười rồi lại tập trung vào tay lái! Văn trầm giọng hỏi anh:
    “ Anh có nghĩ vợ chồng họ có vấn đề không?”
    “ Sao chú hỏi thế? Anh đâu phải là người thích quan tâm đến đời tư người khác.”
    “ Thôi, gỡ cái bộ mặt đạo đức giả xuống hộ em cái. Cả bữa ăn anh trầm ngâm như đang tính toán điều gì đó, không nói đừng tưởng em không biết. Mà thằng cha đó tên tiếng Việt là gì thế? Phillip, Phillip phát âm mỏi nhừ cả lưỡi!”
    Bật cười, Hoàng đáp lời:
    “ Anh thấy bảo anh ta được sinh ra ở Philipin nên mới có tên là Phillip.”
    “ Tức là người Philipin gốc Việt?”
    “ Không. Thấy bảo gia đình đều là thành phần máu mặt trong bộ y tế, còn vì sao lại được sinh ở bên đấy thì chịu.”
    Thái Văn nhún vai rồi ồ một tiếng, cả hai người đàn ông đều chạy theo những dòng suy nghĩ khác nhau! Hoàng hiểu rất rõ, Tiểu Nguyễn không phải là người làm việc không có mục đích, ví dụ bữa cơm hôm nay. Nếu nói rằng để anh thấy cuộc sống ngọt ngào của vợ chồng cô thì anh dường như không thấy gì cả, ngay đến ảnh cưới vốn được những cặp vợ chồng trẻ trưng diện tại phòng khách nhưng nhà cô....tìm một bức ảnh chụp riêng thân mật của hai vợ chồng còn không có! Còn nếu thực sự cô muốn vịn cớ để mời Thái Văn dùng cơm thì càng không phải! Tiểu Nguyễn anh biết không phải là người thích câu nệ lễ nghi như thế. Có linh cảm rất rõ ràng về vấn đề tồn tại trong cuộc hôn nhân của cô nhưng anh không hề thấy cô có biểu hiện của một người đang không hạnh phúc!
    Tiểu Nguyễn hít hà mùi hương cafe đang toả khói. Phillip xị mặt nhìn cô buồn rầu:
    “ Nguyễn, cậu ấy là người anh thích!”
    Cô cười khổ nhìn anh:
    “ Phillip, không phải em không muốn giúp anh, nhưng là không có khả năng. Anh ấy có thái độ thế nào anh cũng biết rồi đấy.”
    Phillip giận dỗi đứng dậy về phòng. Một lát sau, anh kéo vali xuống, Tiểu Nguyễn thấy vậy liền lên tiếng:
    “ Anh đi đâu? Anh còn chỗ nào để đi nữa sao? Đừng quên đây là nhà anh.”
    “ Anh sẽ đi Pháp....Anh buồn lắm. Em chưa bị ai bỏ rơi nên sẽ không hiểu cảm giác ấy đau khổ thế nào đâu!”
    Nói rồi anh sải chân bước ra ngoài, Tiểu Nguyễn thất thần vội chạy theo anh. Vì chạy nhanh quá nên cô vấp phải thềm cửa ngã xuống nhưng Phillip đã lên xe đi thẳng. Trong bóng đèn đường mờ nhạt, Tiểu Nguyễn thấy lòng mình trùng xuống, đành ngậm ngùi tập tễnh bước vào nhà....

    ............................................

    Khẽ buông bỏ bàn tay vẫn đang thọc sâu trong túi quần, chần chừ cuối cùng Thái Văn cũng đưa tay ra bấm chuông cửa nhà hàng xóm. Gia Hiên mở cửa, trên tay cô vẫn là nửa chiếc bánh bao. Mi Mi thấy Văn liền vẫy đuôi rồi sủa nhặng xị. Hắng giọng, anh nói:
    “ Cảm ơn em đã giúp anh trông con chó cả chiều nay. Để anh mang nó về, phiền cho em quá!”
    Cô mỉm cười, chợt nhớ ra điều gì đó liền hỏi anh:
    “ Anh có muốn mang một ít bánh bao nóng về để ăn đêm không? Hôm nay em có làm rất nhiều.”
    Không tiện từ chối, anh khẽ gật đầu. Chạy vội về phía phòng bếp, cô trở ra đưa đĩa bánh cho anh rồi cúi xuống vuốt ve Mi Mi:
    “ Mi Mi ngoan, về với bố nhé. Bao giờ rảnh lại sang chơi với chị!”
    Mặt Văn đen xì lại, ánh mắt anh trố ra ngạc nhiên trước câu nói hết sức tự nhiên của Hiên. Anh quên mất cả cảm ơn cô nhanh chóng bước về phía nhà mình rồi đóng cửa. Như một đứa trẻ dỗi hờn, anh gọi cho anh trai mình:
    “ Mai anh sang vác con chó của anh về đi. Em không trông đâu.”
    Hoàng bật cười:
    “ Nó cắn cái gì của chú à? Không phải nó tha quần nhỏ của chú chạy khắp nơi chứ...?”
    “ Anh biến thái vừa thôi. Người ta còn gọi em là bố nó đấy. Anh thử không mang nó về xem. Em không tin là mình không đủ nhẫn tâm để ném nó đi!”
    Kết quả chiều hôm sau Hoàng vừa tan làm phải qua đón anh bạn nhỏ về thật. Lúc bế Mi mi xuống dưới nhà, con chó khẽ sủa vài tiếng rồi nhẩy phốc khỏi tay anh chạy về phía một cô gái đang đi tới. Gia Hiên tranh thủ lúc cuối chiều tạt xuống siêu thị mua đồ. Thấy con chó nhà hàng xóm cô liền vuốt ve và bế lên:
    “ Bố mày đâu? Sao lại có một mình thế này?”
    Hoàng nhanh chân bước tới gần khẽ mỉm cười. Anh trầm giọng:
    “ Xin lỗi cô là...?”
    “ Vậy xin hỏi anh là ai?”
    “ Tôi là chủ nhân của con chó cô đang ôm.”
    Thoáng ngạc nhiên, Gia Hiên dịu giọng:
    “ Thật xin lỗi, con chó của anh giống con chó của anh hàng xóm nhà tôi. Không biết... Thật xin lỗi.”
    Cô đang định đưa Mi Mi trả lại cho Hoàng thì anh lên tiếng:
    “ Vậy cô là hàng xóm nhà Văn phải không?”
    Khẽ gật đầu với anh, cô im lặng chờ anh nói tiếp.

    “ Con gái tôi đang bị ho nên không thể nuôi nó đành phải gửi ở nhà chú ấy. Chỉ là chú ấy bị dị ứng với nó nên tôi lại phải đến đón về.”
    Anh thở dài, Hiên thấy vậy liền chủ động ngỏ ý:
    “ Vậy anh có thể để tôi nuôi giúp anh được không? Con chó cũng khá là thân với tôi. Anh đừng lo.....đợi con gái anh khỏi bệnh, tôi có thể nhờ anh Văn mang nó gửi lại cho anh. Được chứ?”
    Khoé miệng Hoàng khẽ cười.
    “ Vậy thì tốt quá. Phiền cô vậy!”
    Tạm biệt Hiên rồi anh ra lấy xe về thẳng nhà. Hôm nay Tiểu Nguyễn sẽ đón con nên anh không biết đi đâu nữa. Tiếng nhạc nhẹ nhàng đang phát trong xe khiến tinh thần anh thấy vô cùng dễ chịu. Một khúc dương cầm quen thuộc, bản River flows in you của Yiruma mà Hoàng rất thích! Bất chợt tiếng chuông điện thoại xé ngang không gian du dương ấy:
    “ Tiểu Nguyễn à. Anh đây!”
    “ Ừm. Anh đón con giúp em được không?”
    “ Giọng em sao thế? Em không khoẻ à?”
    “ Ừm. Anh nhớ đón con nhé!”
    Chưa đợi anh nói hết thì bên kia đã tắt máy. Hoàng quặt tay lái ngược lại về phía trường mầm non của con. Thấy anh, Bim Bim hơi ngạc nhiên:
    “ Con tưởng hôm nay mẹ đón Bim? Sao ba lại tới?”
    “ Chúng ta về nhà đã. Mẹ con bị ốm.”
    Nghe anh nói vậy ánh mắt con bé không giấu được lo lắng, cả quãng đường không ngừng hỏi anh:
    “ Mẹ là bác sĩ tại sao lại bị ốm? Mẹ có làm sao không ba?”
    Xoa đầu con rồi anh lại nhìn về phía trước, dỗ dành con gái anh dịu dàng nói:
    “ Sẽ không sao. Chắc là mẹ cũng bị ho như Bim thôi. Sắp về tới nhà rồi, con đừng hỏi ba nữa!”
    Tiếng chuông cửa réo liên hồi, mãi lúc lâu sau đó Tiểu Nguyễn mới có thể ra mở cửa. Hoàng nhìn cô xót xa:
    “ Em sao vậy? Phillip đâu?”
    “ Anh ấy đi Pháp. Em bị ngã thôi, lại thay đổi thời tiết nên đêm qua bị sốt.”
    Hoàng đưa tay lên trán cô, anh giật mình:
    “ Trời ạ. Em làm bác sĩ kiểu gì vậy? Trán nóng thế này còn không đi viện. Em đi thay quần áo đi rồi anh đưa em tới viện.”
    Cô hắt xì mấy tiếng rồi nhìn con gái:
    “ Bim Bim đang ốm nên tránh xa mẹ ra nhá! Không lại càng nặng đấy.”
    Rồi cô nhìn sang anh:
    “ Em không đi đâu. Anh có lòng tốt thì nấu hộ em nồi cháo. Tự nhiên em thèm ăn cháo trứng gà quá nhưng nhà hết trứng. Anh nhớ cho con ăn uống cẩn thận. Em mệt quá chỉ muốn về phòng nằm thôi.”
    Nói rồi cô tập tễnh bước lên phía phòng ngủ. Hoàng sốt sắng quay sang con:
    “ Bim ngoan, lên phòng chơi đồ chơi. Để ba đi mua đồ về nấu cháo cho mẹ. Nhớ chưa?”
    Gật đầu, con bé khệ nệ kéo theo chiếc bao lô lên phòng. Hoàng tranh thủ tiện đường ghé về nhà mang luôn laptop và tài liệu sau đó mới trở lại nhà Tiểu Nguyễn. Lúc anh về đã thấy cô đang nằm trên sofa. Tự nhiên, anh nhớ.....Anh nhớ Tiểu Nguyễn của ngày xưa cũng y như lúc này đây anh đang nhìn thấy. Cảm giác thời gian xa cách chưa bao giờ tồn tại. Anh vẫn chẳng thể nào quên những lúc đi làm về thấy cô nằm vắt vẻo trên sofa xem TV và gặm táo. Chỉ là Tiểu Nguyễn bây giờ đã trở thành của người khác chứ không còn là của anh. Khẽ ho khan, anh trầm giọng:
    “ Em mệt sao không ngủ đi? ”
    “ Em ngủ cả ngày rồi. Cảm thấy đầu hơi đau nên chẳng thể nào ngủ tiếp. Lâu rồi mới có cảm giác khó chịu thế này.”
    Anh đặt chiếc cặp cùng túi tài liệu xuống, nháy mắt với cô, anh khẽ nói:
    “ Chồng em đi vắng, anh ở lại nhà em không sao chứ?”
    Tiểu Nguyễn bật cười:
    “ Vậy anh ngủ với con. Phòng dành cho khách, lâu rồi chẳng có ai sử dụng chắc là bụi bám đầy! Chồng em là người cao thượng chẳng để ý được điều anh lo lắng đâu!”
    “ À ra vậy!”
    Anh nhanh chóng xắn tay rồi bước về bếp. Tiểu Nguyễn nheo mắt nhìn theo bóng anh khuất dần. Tự nhiên cô có cảm giác ấm áp khó nói mà rất rất lâu rồi mới thấy. Đã bao lâu rồi cô mới có thể tự nhiên với anh được như vậy nhỉ? Có lẽ sáu năm. Một năm trước, khi vừa trở về cô đã luôn dằn lòng không thể chen chân vào cuộc sống của anh như trước nữa nhưng vô tình Bim Bim đã thành sợi dây nối để họ bị buộc vào với nhau. Chồng cô? Cô biết, Phillip đã rất nhiều lần đề nghị ly hôn vì đây là Việt Nam chứ không phải ở Úc. Ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt tới Tiểu Nguyễn cũng như ai rồi cũng có một con đường đi khác cho mình. Nhưng cứ chần chừ cuối cùng cô và anh vẫn cố đóng trọn vai vở kịch vợ chồng ân ái để che mắt người thân hai bên gia đình. Lắc đầu cười, có lẽ Phillip đã tới Pháp và tìm được một chàng nhân tình nào đó rồi cũng nên! Còn cô thì đang ngồi ôm cái chân sưng tấy và không ngừng nguyền rủa tên thối tha đó! Từ sâu đáy lòng, cô thầm cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh. Dù anh là ai, dù xã hội có quay lưng lại kỳ thị anh thì anh cũng đã là người dang tay ra che chở cho cô trong suốt sáu năm qua. Cũng chính Phillip đã luôn là người làm cho Tiểu Nguyễn ngạc nhiên và xúc động! Cả đời này cô nợ anh...

    ( Còn tiếp).

    Chương 6: Sao đàn bà lại làm đau đàn bà?

    Hà Nội đang rơi vào những ngày thu vàng phai và lấm lem mưa. Đông giá chuẩn bị luồn lách trong từng tế bào không khí. Gia Hiên buông tờ báo xuống bàn rồi thở dài. Tại dòng tin cập nhập tình hình mưa lũ hay vì nền trời ủ dột, xám xịt mà khiến lòng cô trĩu nặng cảm xúc đến thế? Trong không gian yên lặng, giọng ca ngọt ngào của Yao Si Ting thả hồn vào giai điệu Betrayal đã lôi Gia Hiên bước dậy đi về phòng ngủ:
    “ Alo, ba gọi con ạ?”
    “ Ừm. Nếu không bận thì về nhà gặp ba, có chuyện cần nói với con đây.”


    Căn phòng khách bỗng trở nên ngột ngạt. Ông Gia Lân nhấp môi từng ngụm trà, đưa mắt về phía tập hồ sơ trên bàn, ông trầm giọng nói:
    “ Con xem đi.”
    Lật từng trang tài liệu, Gia Hiên thoáng sững sờ và ngạc nhiên. Cô chăm chú đọc không dám bỏ sót bất kỳ chữ nào. Giờ đây, cô nên xót xa cho Hải Minh hay là nên cảm thấy mình may mắn? Ngước lên nhìn ba mình, cô nhỏ giọng hỏi:
    “ Chuyện này bắt đầu từ bao giờ vậy ba? Giờ sao nữa?”
    Chậm rãi, ông nói:
    “ Đấy là thằng đó có phúc mà không biết hưởng. Những tài liệu này gửi đến chỗ ba được gần nửa năm rồi nhưng ba vẫn để im một chỗ. Thật không ngờ....Đây là cái giá mà nó phải trả cho việc phản bội lại con.”
    Thấy lòng tê tái, khuôn mặt cô trở nên nhợt nhạt, lạc giọng cô nói:
    “ Ba! Nếu theo điều 279, nhẹ anh ta cũng phải ngồi tù 20 năm còn nặng....thì có thể là cả đời!”
    Bàn tay chai sạn vì năm tháng của ông vịn vào thành sofa rồi đứng dậy, ông khàn giọng:
    “ Cứ theo đúng luật mà làm. Con không cần phải thương xót hạng người ấy làm gì!”
    Ngừng một lát ông nói tiếp:
    “Ở lại dùng cơm rồi hãng về. Mẹ con đi chợ chắc sắp về rồi đấy!”

    ..................................

    Gia Hiên không biết mình làm sao để về được đến nhà. Cô dường như vẫn không tin vào những gì mình đọc được sáng nay. Cả suốt bữa ăn, cô để mặc mẹ gắp thức ăn còn cô chỉ biết nuốt vào như vô thức. Thật không ngờ....cô vẫn biết Hải Minh mấy năm nay kiếm tiền không ít. Từ một trưởng phòng kinh doanh bình thường nghiễm nhiên lên chức phó giám đốc ngân hàng thì không có gì là lạ. Điều quan trọng là lương của anh cũng không đủ lớn để có thể mua hết lô đất này đến lô đất khác, rồi thay hết đời xe này sang đời xe khác! Cô vẫn nhớ hồi mới lấy nhau, cả hai vợ chồng cô chỉ có duy nhất một chiếc Spacy cũ nhưng lúc ấy hạnh phúc biết bao. Vợ chồng cô đã từng có thời gian cùng nhau tận hưởng bữa sáng ngọt ngào rồi cùng nhau tới cơ quan, cùng nhau tan làm và bên nhau trong những buổi tối mùa đông ấm áp....Nhớ! Nhớ những mùa yêu thương còn nhau, mưa cũng thôi cô quạnh, gió cũng bớt lẻ loi, đông không còn buốt rét! Nhớ! Những giấc ngủ bên anh êm đềm, những nụ hôn nồng nàn....và tình yêu ấy đã một thời khiến cô tin rằng cuộc đời tươi đẹp, đẹp đến mức không đủ sức cho những dối trá, thương tổn, giành giật, phản bội..... dừng chân. Cứ lặng thầm nhớ, lặng lẽ buồn. Cố tỏ ra mạnh mẽ, vững chắc, kiêu ngạo, bất cần. Hóa ra không thể che kín được cả một mẩu tình yêu còn sót lại. Dù cô đến trước, vẫn phải nhường chỗ cho người đến sau. Ấn mạnh năm đầu ngón tay vào ngực trái, giọt nước mắt lăn xuống mặn chát đã được cô lau vội. Đưa chân vào quán cafe để tránh mưa, cô gọi cho mình một tách cafe đen, nhiều cặn.

    .................................................
    Nhìn bố mẹ chồng khuất dần sau khu vực soát vé, Tiểu Nguyễn mỉm cười rồi quay người về phía taxi đang đỗ. Một năm qua, dù không thể thường xuyên về bên nhà chồng nhưng tình cảm họ dành cho cô không khác gì con gái. Cô biết, một ngày kia khi cô và Phillip không còn ràng buộc thì tình cảm đó sẽ bị mai một và mất đi! Lần này, bố mẹ chồng cô xuất ngoại không biết bao giờ sẽ trở lại. Vợ chồng anh cả của Phillip mới sinh đứa con đầu lòng nên bố mẹ chồng cô đã nhanh chóng đáp chuyến bay qua đó!
    Chiếc taxi lao nhanh qua làn mưa giăng, Tiểu Nguyễn bước xuống khỏi xe, kéo cao cổ áo để tránh cơn gió lành lạnh thổi tới, cô bước vào nhà. Lục tìm chiếc điện thoại quen thuộc, lúc này cô mới hay biết rằng mình có 5 cuộc gọi nhỡ. Nhanh chóng tiếng chuông kết nối, chưa kịp nói gì thì bên kia đã lên tiếng:
    “ Em đang ốm mà còn đi đâu thế? Anh tìm mà không thấy em đâu, gọi điện thì không nghe máy?”
    “ Em ra ngoài có chút việc riêng. Anh gọi em có chuyện gì thế?”
    “ Ừm. Giờ anh phải vào họp. Hai hôm trước khi ở nhà em, anh có để quên tài liệu quan trọng trong phòng con. Em tìm giúp anh được không? Anh sẽ nhờ người đến lấy.”
    “ Vậy hả? Anh không cần nhờ ai đến đâu. Để em mang qua cho. Tiện đường em cũng muốn tới viện một lúc!”
    “ Nhưng em đang ốm!”
    “ Em không sao mà. Thế nhá!”
    Tiểu Nguyễn phủ một lớp phấn mỏng để che đi vẻ mặt xanh xao của người mới ốm dậy. Cầm tập tài liệu trên tay, cô tới Hoàng Văn Thái. Đã bao lâu rồi cô không đi trên con đường này ? Cô cũng không nhớ nổi! Có một thời cô như đứa trẻ nghe lời chạy theo chân Hoàng tới đây chơi tenis vào mỗi buổi hoàng hôn. Một thời, cô cũng ước ao được mặc bộ quân phục màu xanh lá rồi bước đi hùng dũng như các chú, các bác. Cô vẫn nhớ như in nét mặt hồn hậu của từng người một. Những người đã luôn cười và nói với cô: “ Lớn nhanh lên rồi làm con dâu bác!”. Mỉm cười, Tiểu Nguyễn sải chân tới phòng khách của doanh trại. Tiếp cô là một cô gái còn rất trẻ.
    “ Không biết chị là người thân của đồng chí nào?”
    “ Em báo với anh Đặng Hoàng là có người tìm giúp chị!”
    Bàn tay rót trà nhưng ánh mắt Vân vẫn không quên quan sát người đối diện. Dịu dàng cô nói:
    “ Anh Hoàng phải lên bộ họp, không biết bao giờ mới về. Không biết chị có việc gì gấp không ạ? Em có thể chuyển lời.”
    Ánh mắt Tiểu Nguyễn bỗng sáng, khoé môi hơi cong lên, cô nói:
    “ Ồh. Vậy không phiền em nữa.”
    Nói rồi cô rút Iphone và gọi cho anh:
    “ Em đang ngồi ở phòng khách. Nhưng đồng chí của anh nói anh lên bộ rồi. Bao giờ thì anh về?”
    “ Em bảo ai đó dẫn tới phòng nghỉ của anh được không? Anh đang vướng vài việc khoảng 20 phút nữa mới xuống được.”
    Ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, Tiểu Nguyễn khẽ cười:
    “ Phiền em dẫn chị tới phòng nghỉ riêng của thiếu tá Đặng Hoàng. Được chứ?”
    Nhìn Tiểu Nguyễn, Vân cười không được tự nhiên cho lắm. Phòng nghỉ của anh xưa nay chưa có ai dám đặt chân tới. Một câu hỏi rất lớn đặt ra: “ Người phụ nữ này là ai?”. Cô mới về đây chưa lâu nhưng biết rất rõ lí lịch trích ngang của người đàn ông đó! Anh có trong tay tất cả mọi thứ trừ hạnh phúc của một gia đình! Cô biết, anh đã ly hôn. Chẳng lẽ đây là vợ cũ của Hoàng? Không thể nào!... Hai người cùng nhau bước đi trong trời mưa phùn. Từ khu nhà khách tới dãy nhà nghỉ của cán bộ tuy không quá xa nhưng để nói tới gần thì không đúng cho lắm! Không giấu được tò mò, Vân hỏi:
    “Em chưa thấy ai đặt chân vào phòng nghỉ của anh Hoàng. Anh ấy khá khó gần. Chắc chị là người thân thiết đặc biệt với anh ấy!”
    Tiểu Nguyễn nheo mắt, suy nghĩ một lát cô khẽ nói:
    “ Mình là mẹ của con gái anh ấy. Như vậy có được coi là thân thiết hay không?”
    Quay sang nhìn cô với ánh mắt dò hỏi, Vân cười mỉm:
    “ Ôi. Em không biết chị là vợ cũ của anh Hoàng...”
    Bật cười, tám phần cô đoán cô gái này có tư tình với anh, không tránh được cao hứng, cố tình tỏ ra nghiêm túc cô nín cười rồi lên tiếng:
    “ Xin lỗi vì đã để em thất vọng nhưng chị không phải là vợ cũ anh Hoàng. Chị là.......vợ thứ hai. Nhưng khổ nỗi anh ấy gan bé lắm, em biết đấy! Nên có dám công khai chuyện của chị đâu. Bậc cửa nhà anh ấy lại quá cao nên chị cũng chẳng biết làm sao để bước vào được. Làm phận đàn bà khổ thế đấy em ạ. Ngay một danh phận cũng không có. Ai bảo cái số chị khổ cơ chứ!”
    Vân chỉ biết im lặng và giật mình trước những gì Tiểu Nguyễn nói. Không hiểu sao cô bỗng thấy thương cảm người phụ nữ này!

    .......................................

    Gia Hiên nhấp môi từng ngụm cafe không đường. Cái đắng khiến đôi mày cô khẽ nhíu lại. Bàn tay búp sen lật mở cuốn sổ ghi chép đặt cạnh. Quán cafe cách không xa chung cư của cô là mấy, thật đặc biệt! Mỗi bàn lại là một không gian khác nhau, và quan sát kỹ sẽ thấy bên cạnh mỗi bàn đều được đặt một cuốn nhật ký rất đặc biệt. Có thể là những câu nói ngẫu nhiên của khách, hoặc đơn thuần là những dòng chia sẻ, những lời nhận xét, những câu cảm thán về thời tiết Hà Nội ngày mưa...Tự nhiên cô cũng muốn viết một câu gì đó nổi lên trang giấy. Suy nghĩ một hồi, cuối cùng là một dòng tự sự, một câu hỏi dẫu biết đáp án sẽ không thể nào có được:
    “ Tại sao đàn bà lại làm đàn bà đau?”
    Những giọt cafe lắng dần, Hiên hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy bước ra khỏi quán. Hà Nội, một chiều mưa buồn bã hay tại lòng người thả buồn trong những giọt mưa?

    Thọc sâu bàn tay vào túi quần, đứng nhìn Tiểu Nguyễn khuất dần sau cánh cổng, Hoàng quay người bước về phía phòng khách. Có lẽ cuối chiều nên mọi người đều tập trung trong phòng sinh hoạt chung hoặc là đang đánh bóng bàn, cũng có thể đã nhiều người tan sở. Cất giọng, anh khẽ nói với Vân:
    “ Em có thể cho anh xin một tách cafe được chứ?”
    Vân mang cafe đến cho anh, thấy Hoàng đang ngồi lật mở tài liệu. Định hỏi nhưng lại thôi. Hoàng ngước mắt lên, lấy tay đẩy cao gọng kính, anh nói:
    “ Cảm ơn em......Có chuyện gì à? Mà thất thần ra thế?”
    “ Anh ơi, chị vừa đến tìm anh là vợ của anh à?”
    Bật cười, anh khẽ ho rồi hỏi lại cô:
    “ Ai bảo em thế vậy Vân? Chắc lại mấy thằng nhiều chuyện ngoài cổng hả?”
    Ánh mắt tỏ vẻ vô tội nhìn anh:
    “ Dạ. Chị ấy bảo vậy.”
    Khuôn mặt anh bỗng sựng lại, nụ cười trên môi tắt hẳn. Anh khàn giọng hỏi Vân:
    “ Cô ấy....cô ấy nói với em như vậy? Cô ấy còn nói gì nữa không?”
    Vân kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh, chậm rãi cô nói:
    “ Em cứ nghĩ chị ấy là vợ cũ của anh! Nhưng chị ấy nói rằng chị ấy là vợ thứ hai của anh song vẫn chưa được gia đình anh chấp thuận. Nghe chị ấy nói thật sự em thấy rất buồn cho anh chị.”
    Cúi đầu, cô tiếp tục:
    “ Em cứ tưởng.....anh vẫn độc thân, không nghĩ anh đã là bố trẻ con. Haizzz. Phụ nữ chúng em đôi khi rất ích kỷ nhưng đôi khi lại chỉ biết nín lặng hy sinh. Em cảm thấy....chị ấy đã hy sinh rất nhiều. Anh nhớ phải trân trọng người như vậy nhé!”
    Nói rồi cô đứng dậy và bước vội ra khỏi phòng để mình anh lại với tâm trạng khó tả. Không ai hiểu trong lòng Vân có biết bao mất mát! Còn Hoàng vẫn chưa thể tiếp nhận được những điều Vân vừa nói...Khoé môi anh khẽ động đậy, rồi bật cười. Thầm nhủ:
    “ Tiểu Nguyễn. Em được lắm, để xem anh sẽ trị em thế nào!”.

    .................................................
    Một mình dưới sương lạnh của buổi sáng tinh mơ! Sương mù đang tan dần bên khung cửa sổ của yesterday coffee! Một ngày mới lại bắt đầu! Hít một hơi thật sâu, người đàn ông ấy nhấp môi ngụm cafe vẫn còn đang toả hương sữa. Bản ballad ngọt ngào đang cuốn lấy anh vào những năm tháng đã đi qua. Nothing gona change my love for you!

    “ If I had to live my life without you near me

    The days would all be empty

    The nights would seem so long

    With you I see forever oh so clearly

    I might have been in love before

    But it never felt this strong

    Our dreams are young and we both know

    Theyll take us where we want to go

    Hold me now

    Touch me now

    I dont want to live without you...”

    Lắc đầu rồi mỉm cười, bàn tay anh lật nhanh cuốn nhật ký trước mặt! Dừng lại trước những câu chữ sắc nhọn màu đen nổi bật: “ Tại sao Đàn bà lại làm đàn bà đau?”
    Rút chiếc bút kim bên túi ngực trái, anh viết nhanh xuống dưới:

    “ Vì tình yêu cho một người đàn ông không tốt!
    P/S: Nick.”


    “ Lẽ sống của anh một thời là nụ cười của cô...”.

    Hiên đặt dấu ba chấm sau câu đáp lại của mình! Chỉ là.... vô tình rảnh rỗi muốn dạo phố để lấy lại cân bằng, không ngờ bước chân lại đưa cô tới quán cafe ngày hôm qua. Hoàng hôn đã nhuộm màu tím nhạt khiến trời chiều không còn sáng rõ. Cuốn nhật ký ngày hôm qua vẫn được đặt ngay ngắn bên kệ gỗ, cứ ngỡ câu hỏi của cô vẫn cô đơn....không ngờ đã có một đáp án được đề ngay dưới! Chỉ vài từ thôi mà cô thấy có muôn phần thú vị. “ Vì tình yêu cho một người đàn ông không tốt!”. Có lẽ là vậy! Nhưng không sao cả, vì mọi chuyện đã là ngày hôm qua! Cô sẽ đứng lên, sẽ học cách kiên cường, sẽ vượt qua những u buồn sắp tới để cho Hải Minh thấy rằng không có anh cô vẫn có thể sống tốt!

    ( Còn tiếp)

    Chuyên Mục

    Công cụ tìm kiếm bởi Google
    Theo dõi: Groups Truyện Trên Facebook
    [SMS]: 0975 736 978
    email: WapSinhVien.Net@gmail.com

    XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
    TRÊN DI ĐỘNG

    WAP SINH VIÊN.NET
    C-STAT