Lamborghini Huracán LP 610-4 t
HomeTop jAVTải Game
Trang chủ » Truyện Tình Yêu

Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh

  • Thể Loại: truyện tình yêu
  • Ngày đăng: 28/12
  • Tình trạng: hoàn thành
  • Người gửi: WapSinhVien.Net
  • Nguồn: sưu tầm

  • *Chap 91:

    Bước đi như một ngườimất hồn, một con nhỏ đỏng đảnh đi cùng một đứa khác va vào người nó. Không nóigì, nó bước thẳng về phía trước. Sau đó nó lại bị con nhỏ kia nắm lấy vai kéongược lại

    -Mày là đứa nào mà láo vậy?........ À, chẳng phải là người yêu của hoàng tử đâysao? Tưởng như vậy là được quyền láo à? Động phải tao rồi bỏ đi như vậy khôngbiết xin lỗi hả?..................

    Mặc cho con nhỏ đó nói, nó lại quay đầu bỏ đi. Mà thật ra thì nó đang đeo tainghe nhạc với âm lượng lớn nhất, con nhỏ đó nói gì nó cũng chẳng biết.

    Thấy nó bước đi như con nhỏ đó không hề tồn tại, tức giận, nhỏ liền nắm lấy vainó giật ngược lại lần nữa. Tay giật bung cái tai nghe

    -Mày xem thường tao đó à? Mày muốn………….

    Chợt thấy hắn đi tới, nhỏ im bặt và cúi đầu lùi về sau mấy bước cạnh nhỏ kia.Hắn bước qua nó như một người không quen không biết. Nó nhìn thấy được ánh mắtsắc lạnh hắn dành cho nó, ánh mắt như một nhát dao làm tim nó nhói lên đau cảthể xác lẫn tinh thần. Đưa tay ôm lấy ngực, nước mắt một lần nữa lại tuôn rơi.Nó không thể nhịn được khi nhìn thấy hắn như vậy. Nó không thể quên đượchắn!

    Con nhỏ kia thấy vậy liền nhếch môi cười, tiến đến gần nó, mặt tỏ rõ vẻ khinhthường

    -Ô! Có người bị đá không thương tiếc rồi này. Bây giờ thì chắc mày chẳng cònvênh nổi cái mặt mày lên đâu nhỉ! Sao hả? Bây giờ thì chắc chẳng còn ai bảo vệcho mày nữa rồi nên khóc sao? Mau quì xuống xin lỗi tao đi! Tao còn bỏ quacho

    Tim nhói lên từng hồi đau đớn, mặc kệ! Bây giờ cho dù con nhỏ đó có hăm dọa thếnào, hay có đánh nó chăng nữa thì nó cũng chỉ quay đầu bỏ đi. Nhỏ tức giận địnhnhào đến nắm lấy tóc nó thì Quân đến, gạt phắt tay nhỏ ra

    -Đừng có đụng vào cô ấy nếu không thì đừng trách tôi!

    Nhìn thấy Quân, nhỏ chỉ cười một cái rồi lại quay sang nó

    -Lại thêm hoàng tử nữa này, công nhận cô giỏi đấy- rồi nhỏ lại quay qua Quân-Thôi tạm biệt hoàng tử, coi như vì anh mà tôi để qua một bên và sẽ tínhsau….

    Rồi nhỏ quay đầu bước đi cùng nhỏ kia, nói nói gì đó. Quân dìu nó lên lớp màkhông nói một lời nào nữa. Gần đến lớp nó kéo tay Quân ra và cố gắng làm như vẻmình vẫn đang khỏe mạnh mà bước vào lớp.

    Hắn không nhìn nó lấy một cái cho dù là liếc mắt. Như vậy cũng tốt, coi như hắnđã dễ dàng gạt nó ra khỏi trái tim mình. Đó là điều mà nó muốn!

    Cứ nghĩ rằng cơn đau đã chấm dứt, nhưng trong giờ học nó lại nhói lên liên hồi.Đau đến độ nó muốn hét lên nhưng bây giờ nó lại phải kìm nén, nó không thể uốngthuốc trước mặt hắn như vậy thì hắn sẽ biết mất. Chỉ biết cố gắng chịu đựng,gương mặt nó ngày càng tái xanh.

    -Bảo Nhi! Lên bảng giải bài tập!

    Cô gọi nó, ngồi lại vài giây rồi kìm nén cơn đau. Nó bước chệnh choạng lênbảng, nhưng không có thuốc, nó đau quá, ngã xuống sàn và ngất lịm. Mọi người đổxô nhau chạy đến xem nó bị gì. Quân vội chạy đến và bế nó xuống phòng y tế màkhông nói một lời nào

    Ngay khoảng khắc đó, ngay khoảng khắc nó ngã xuống. Hắn muốn chạy thật nhanhlại bế nó lên, hắn muốn ôm lấy nó, hắn đau lắm. Tại sao nó lại ngất chứ? Rõràng sáng nay nó vẫn còn rất tươi tỉnh mà! Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy nó vàQuân, hình ảnh tối qua lại hiện lên. Hắn phải từ bỏ, một đứa con gái như vậykhông đáng cho hắn quan tâm. Điều mà hắn muốn bây giờ là làm cho nó hối hận khirời xa hắn, sẽ không còn ai che chở cho nó nữa!

    * * * * *

    Quân lo lắng nhìn nó, mặt nó bây giờ không còn chút sức sống, xanh xao và mệtmỏi. Điều đó làm Quân cảm thấy đau lòng hơn bao giờ hết, thật ra vì ai mà nólại như vậy chứ? Vì Quân giấu chuyện gia đình nó không chịu nói ra sớm hay vìngười con trai đó? Liệu Quân có nên nói cho hắn biết để Nhi không phải đau nữa?Không, Quân không nên nói, vì tình yêu là ích kỷ. Quân yêu nó, nếu như phẫuthuật thành công thì Quân có thể có được nó, tình yêu nhỏ bé của Quân

    -Này….. Này…. Cậu nhóc à…..

    Chị y tế gọi làm Quân thoát ra khỏi những suy nghĩ của riêng mình, quay quanhìn chị ấy, Quân hỏi

    -Chị gọi em hả?

    -Cô bé bị bệnh tim, em có biết chuyện này không?

    -Em biết, nhưng tại sao Nhi lại bị ngất hả chị?

    -Bệnh tái phát nhưng cô bé không uống thuốc nên đau đớn dẫn đến ngất! Chị đãcho cô bé uống thuốc rồi, vì đây là trường học nên không đủ thiết bị, nhưng chịnghĩ là bị nặng đấy, nếu bệnh tái phát mà tiếp tục không uống thuốc thì sẽ nặnglên nhanh chóng. Tốt nhất là nên khuyên bạn đi điều trị!

    Quân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

    “Tại sao bị bệnh mà đến thuốc Nhi cũng không uống? Không lẽ Nhi định buông lơitất cả thật sao?” Nắm lấy tay nó, mọi thứ bây giờ đang dằn vặt trong Quân, nếuQuân không nói ra thì nó sẽ cứ buồn mãi, mà tâm trạng của nó cứ tệ như vậy thìe rằng bệnh sẽ phát triển nhanh hơn mà thôi. Quân phải làm gì đây?

    Tỉnh dậy trong nước mắt, lúc nãy nó mơ thấy hắn đã bỏ nó đi theo một người congái khác mặc cho nó chạy theo níu kéo, ánh mắt hắn sắc lạnh lắm, nó đau lắm, nómuốn nói mọi chuyện cho hắn biết nhưng không thể, nó phải làm tới cùng, nó phảicố gắng lên. Mọi chuyện sắp kết thúc rồi. Nhưng nước mắt thì không thể kìmđược, sao nó lại đau như thế này.

    Lấy chiếc máy nghe nhạc, nó mở lên. Một bài hát buồn làm cho nước mắt nó càngrơi nhiều thêm, một bài hát về một chuyện tình yêu buồn. Bài hát “Love is allthe same”, lời bài hát như tất cả những gì mà nó muốn nói với hắn. Nhưng tạisao tình yêu phải mang nhiều đau đớn chứ. Nó ghét thứ gọi là tình yêu, tình yêulàm cho con người phải đau như thế này đây. Nước mắt làm mờ nhạt mọi thứ xungquanh

    Đúng vậy, rồi thời giansẽ làm phai mờ tất cả, rồi hắn sẽ quên được nó. Lau nước mắt và trở về lớp. Lúcnày đang là giờ ra chơi thì phải, mọi người đều nhìn nó chỉ trỏ, có lẽ là thôngtin đã được lan đi khắp trường rồi và bây giờ nó đã không còn “an toàn”nữa.

    Ào!!

    Một xô nước được xả xuống từ trên tầng 2 xuống đầu nó. Ngay sau đó là một tràncười hả hê, nó nhớ giọng cười đó. Là con nhỏ va vào nó lúc đầu giờ! Hắn lạixuất hiện, và hắn lại một lần nữa lướt qua nó như không quen biết, ánh mắt đócứ vô tình đâm vào tim nó, không thể chịu nổi. Nó không thể chịu nổi, nó muốnchạy đến ôm hắn, nó muốn hắn lo cho nó như lúc trước. Hắn sẽ chạy đến và chởche cho nó, nó đau nhiều lắm. Điều làm nó đau hơn cả là hắn đi cùng một ngườicon gái nào đó mà không phải là nó. Nó sắp khuỵu xuống lần nữa rồi.

    Mi, Lam chạy đến cạnh nó. Cả hai đều đang tức giận, đều muốn chạy đến mà đánhcho hắn tỉnh ra. Nhưng đã hứa với nó rồi, phải kìm nén thôi. Đưa nó đi tìm mộtbộ đồng phục khác để thay.

    Quân đứng từ xa, Quân cảm thấy sao bản thân bất lực quá, vừa biến mất một chútthì nó lại gặp chuyện. Không lẽ Quân không đủ khả năng bảo vệ người con gái màcậu yêu sao?

    *Chap 92:

    Giờ về

    -Quân đưa Nhi về rồi chờ Nhi một chút nha! Nhi không muốn ở đó nữa!

    Quân hiểu bây giờ nó muốn gì, nếu không yêu nữa ở bên cạnh cũng chỉ thêm đau màthôi. Nên rời đi thì mọi thứ sẽ dễ dàng phai mờ hơn, nỗi đau cũng có thể dễdàng lắng xuống.

    * * * * * *

    Đi lướt qua như không nhìn thấy hắn, nó trở về phòng mình để thu dọn mọi thứ.Nó sẽ không bao giờ quên được những đồ vật ở đây. Mọi thứ đều là một phần kí ứccủa nó, phần kí ức mà ở đó có hắn. Nước mắt lại tiếp tục rơi, dạo gần đây nó cứkhóc mãi như thế, liệu đến bao giờ nước mắt mới có thể cạn đây?

    Xếp đồ vào vali, mọi thứ hắn tặng cho nó, nó sẽ để lại. Chiếc đồng hồ nó sẽ đểlại, con thỏ bông nó cũng sẽ để lại….. Không, nó phải mang theo con thỏ bông,chỉ giữ một món thôi, giữ một món để nó có thể nhớ về hắn, để có thể vơi bớtnỗi nhớ…..

    Con Pippi cứ chạy đến gối cái đầu lên chân nó, cái đuôi mọi ngày hay ngoe nguẩynay cũng cụp xuống. Chắc con Pippi biết rằng chủ của nó đang buồn.

    * * * * * *

    Quân tiến đến chỗ hắn, có lẽ rằng Quân đã quyết định một điều gì đó

    -Tôi có chuyện muốn nói với cậu

    Vẫn nhìn thẳng về phía trước, hắn không lên tiếng. Bây giờ hắn không muốn ngheđiều gì của kẻ đã cướp đi người yêu hắn cả. Hắn xem thường và hận những kẻ nhưnó với Quân

    Quân vẫn nói tiếp

    -Tôi muốn nói với cậu về chuyện của Bảo Nhi. Thật ra………..

    -Tại sao tôi phải nghe chuyện về loại con gái như cô ta chứ? Một con người 2mặt như vậy thì có gì đáng để tôi phải quan tâm?

    Quay qua nhìn Quân rồi nhếch môi cười một cái đầy lạnh giá. Quân tức giận khinghe hắn nói nó như vậy, nó đã vì hắn mà hi sinh đi nhiều thứ, ngay cả tình yêucủa Quân. Vậy mà bây giờ thì nó nhận lại là những lời khinh thường từ hắn nhưvậy ư? Nắm lấy cổ áo của hắn, Quân như điên tiết

    -Cậu hiểu Bảo Nhi được bao nhiêu? Cậu không bao giờ xứng đáng với tình yêu củaNhi cả, không bao giờ! Và tôi cấm cậu nói ra những điều như vậy, tôi cấm cậulàm tổn thương cô ấy!

    Hắn lại nhếch môi một cái rồi hất tay Quân ra đáp trả lại từng lời

    -Làm tổn thương cô ta? Xứng đáng với tình yêu của cô ta? Vui thật, xứng đángvới tình yêu của một kẻ lẳng lơ như vậy à? Cậu nghĩ rằng tôi nên thấy hạnh phúcvì điều đó sao? Đối với tôi cô ta chẳng khác những con ả ngoài kia là mấy

    Bốp!

    Vừa dứt câu Quân giáng thẳng một cú đấm vào mặt hắn làm cho hắn bật ra sau.Đứng dậy nhanh chóng, đây có lẽ là điều mà hắn muốn làm từ lâu lắm rồi. Hắn muốnđánh chết kẻ đã cướp đi người con gái của mình. Cả hai nhào vào và xả từng cúđấm vào nhau như điên dại. Mặc cho Long Duy chạy đến ngăn cản.

    * * * * * *

    Ôm Pippi, nó khóc nhiềuhơn nữa, vừa khóc vừa nói trong tiếng nấc

    -Chị xin lỗi em…. Pippi à….. Chị thương em lắm…. hức…. Nhưng… chị không thểmang em đi cùng được…. hức… lỡ như chị không còn trên đời này nữa thì sẽ khôngai lo cho em…… Chị phải để em ở lại đây…. hức…. Chị tin là anh ta sẽ không đốixử tệ với em đâu….. Chị mãi mãi sẽ không quên em… và cả…. anh ta nữa…. hức… Emcũng không bao giờ được quên chị nhé….. Em phải thay chị lo cho anh ta đấy….hức… hãy đuổi hết những kẻ xấu ca bên cạnh anh ta đi nhé….. hức….Bây giờ, chịphải đi rồi…….

    Đặt con Pippi xuống, nó đứng dậy bước đi, nhưng Pippi cứ quấn theo chân nómãi.

    -Pippi à, em hãy nằm im đó đi…… đừng đi theo chị nữa……

    Pippi không nghe lời, nó cứ kêu ăng ẳng mãi. Nhìn Pippi như vậy càng làm cho nónhớ về hắn nhiều hơn thôi. Đặt con Pippi vào trong phòng, nó chạy thật nhanh rangoài và đóng xầm cửa. Chỉ còn nghe tiếng Pippi kêu ăng ẳng cố gắng tìm đườngra. Nước mắt rơi từng giọt, miệng nói chỉ mình nó nghe

    -Xin lỗi Pippi………

    Lau nước mắt, nó kéo chiếc vali xuống nhà. Nhìn thấy hai người kia đang khôngngừng giáng xuống những cú đấm, nó vội chạy lại đẩy cả hai ra

    -Hai người làm cái gì vậy? Đừng có đánh nữa…. TRÁNH RA ĐI!

    Nó hét rồi đẩy mạnh hắn ra. Nhìn từng vết thương trên mặt Quân và cả hắn, mọichuyện tại sao càng lúc càng tồi tệ thế này. Nó lại khóc, Quân chắc là đang đaulắm. Hắn cũng đang đau lắm. Nhưng nó vẫn cố gắng tỏ ra lạnh lùng với hắn, nókhóc và nhìn Quân. Nhưng thật sự người mà nó muốn hướng về là hắn, nó muốn locho hắn, muốn hỏi thăm hắn, muốn được thoa thuốc và mắng hắn nhưng không thểđược.

    Nó muốn thật nhẫn tâm, muốn trách hắn tại sao lại đánh Quân, nhưng nó khôngthể, trái tim nó không đủ mạnh mẽ để có thể làm hắn đau được nữa. Vội lấy đồ vànắm tay Quân kéo đi trước mặt hắn. Từ nay mọi chuyện có lẽ là đã chấm dứt. Nósẽ không còn nhìn thấy hắn nữa, cũng như hắn sẽ không gặp lại nó nữa!

    * * * * *

    -Xin lỗi Quân….. hức….. Quân có đau lắm không? Tất cả chỉ tại Nhi màra….hức

    Sau khi mua thuốc và băng, nó vừa chăm vết thương cho Quân vừa nấc liên hồi.Quân cố nén đau và nhìn nó khẽ cười, nắm lấy tay nó, Quân vẫn nhẹ nhàng anủi

    -Không sao hết, Nhi đừng lo. Lỗi đâu phải tại Nhi, chỉ tại nhìn mặt cậu ta thấyghét nên Quân mới đấm cho mấy phát thôi. Hì hì

    -Sao Quân phải làm như vậy chứ?.... Người như Nhi đâu đáng để Quân hi sinhnhiều như vậy…

    -Sao lại không đáng? Hi sinh cả tính mạng cũng được nữa…..

    Nó im lặng không nói, thật sự tình cảm Quân dành cho nó quá lớn, nó không baogiờ có thể đón nhận được tình cảm đó. Nó với Quân mãi mãi là bạn thôi!!

    Quân đưa nó trở về nhà, đến lúc nó phải nói hết mọi chuyện cho ba mẹ nó ngherồi

    Kia rồi, ba mẹ nó đang ngồi ở phòng khách. Nếu như họ biết nó tìm được ba mẹruột thì sẽ vui như thế nào nhỉ.

    -Quân về đi nhé, Quân như vậy sẽ khó giải thích với ba mẹ lắm. Có gì mai đếnđưa Nhi đi học nhé!

    Bước vào nhà, hít một hơi thật sâu nó đi đến chỗ ba mẹ. Thấy nó về cùng vớivali trên tay, mẹ nó ngạc nhiên

    -Sao con lại về vào giờ này?

    -Ba mẹ, con có chuyện muốn nói!

    Tiến đến ngồi xuống bên cạnh ba, mọi thứ có lẽ hơi khó nói vì nó sợ họ sẽ buồnnếu như nó trở về với ba mẹ ruột của mình, nhưng sớm muộn gì họ cũng phải biếtthôi

    -Ba mẹ, con đã tìm được ba mẹ ruột của mình!

    Vừa nghe nó nói vậy, mẹ nó đã ngạc nhiên đến độ rơi nước mắt, có lẽ bà cũngmừng cho nó, vội hỏi

    -Con đã tìm được họ rồi sao? Làm sao mà con tìm được!

    -Dạ, thật ra là họ tìm được con……. Và chỉ mai hoặc mốt con sẽ phải rời khỏi đâyđể qua Mĩ…..……

    -Hic….. Sao con phải đi sớm như vậy?

    -Dạ……. Vì gia đình con đều ở bên đó và họ muốn đón con về……..

    Nó giấu đi căn bệnh của mình, nó không muốn họ biết. Vì ba mẹ nó chỉ có mình nóthôi, chỉ vì họ không có con nên mới nhận nó về nuôi, bây giờ đứa con duy nhấtlà nó cũng bỏ họ đi, nó cảm thấy mình bất hiều quá. Mẹ nó không nói gì chỉ ômchầm lấy nó mà khóc, nước mắt nó cũng theo đó mà rơi xuống

    Ba nó nãy giờ chẳng nói gì cả, đến khi hai mẹ con khóc xong đã đời rồi thì lúcnày ông mới lên tiếng

    -Thôi chắc con cũng đã mệt rồi, lên phòng nghỉ đi!

    Chắc ba nó cũng đang buồn lắm. Thật ra thì nó chỉ đi theo ba mẹ ruột của nóthôi. Đâu phải là đi luôn không trở về, mặc dù ông sẽ nhớ nó, nhưng như vậy sẽtốt hơn cho nó

    Nghe lời ba, nó bước lên phòng. Chắc có lẽ vì quá mệt mỏi nên nó chìm giấc ngủ.Mãi đến khi tỉnh dậy và xuống nhà thì nó đã thấy trên bàn là một bàn ăn thịnhsoạn.

    -Sao mẹ làm thức ăn nhiều vậy? Hôm nay có khách hả mẹ?

    -Không có khách nào hết, con gái mẹ sắp đi rồi, mẹ phải làm một bữa ăn thịnhsoạn để đưa con gái mẹ đi chứ!

    -……. Thế mẹ muốn con đi sớm hả? Huhu……

    -Thôi mời ba vào ăn đi, lớn rồi mà cứ như con nít!

    Một bữa cơm với ba người, cố gắng vui vẻ. Hôm nay nó phải ăn hết tất cả mớiđược, như vậy thì lúc đi mới không thấy tiếc. Thật sự lúc chia ly thì lúc nàocũng buồn, mẹ nó đang ăn vội đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh. Nó biết rằng bàđang khóc, nó không biết mình nên làm gì cả. Đành tiếp tục ăn, nước mắt lạirơi……..

    *Chap 93:

    Ngồi trong phòng ôm conthỏ bông khóc, hình ảnh của hắn không thể nào dứt khỏi tâm trí nó được, mọi thứcứ hiện lên rõ mồn một, nhất là ánh mắt của hắn, ảnh mắt lạnh lẽo và thù hận.Nó sợ ánh mắt đó, đau lắm!

    Điện thoại rung liên hồi, một số lạ gọi tới. Thút thít vài cái, cố kìm lại cơnnấc. Nó bắt máy

    -Alo

    -Bảo Nhi à…… Em lại khóc nữa sao? Là chị đây, em mau xuống mở cửa cho chịđi!

    Lập tức quăng điện thoại xuống nệm, nó chạy thật nhanh xuống nhà. Nó nhớ chị nólắm, nhớ muốn điên lên được. Người chị mà nó cứ lầm tưởng là người khác, vội ômchầm lấy chị, nó trách đầy hờn dỗi

    -Huhu….. Tại sao chị về mà lại giấu em……. Hức…. Chị có biết là tự lúc gặp HoàngYến…. Là em lại nhớ chị muốn khóc không…….. hức….. Vậy mà chị nỡ lòng nào…. đểcho em phải nhớ chị như vậy…… hức…… Chị lại còn bày trò chọc em nữa….. Chị thậtđáng ghét!!

    Ôm chặt lấy nó, Bảo Ngân vừa cười vì vui vừa khóc vì hối hận

    -Chị xin lỗi em…… Là lỗi của chị….. Nếu như chị nói sớm thì em đã không như vậyrồi….. Mọi chuyện đã không đến nước này…… Chị xin lỗi….. Nhưng dù có thế nào đinữa….. Chị vẫn phải chữa khỏi bệnh cho em…. Phải chữa sớm nhất có thể…. Tối naychúng ta sẽ bay sang Mĩ…. Thiết bị bên đó hiện đại và tỷ lệ thành công sẽ caohơn……. Em nhất định phải đi sớm

    Nới lỏng tay, nó phải đi ngay hôm nay sao? Mọi chuyện diễn biến nhanh quá, mớiđó mà đã đến lúc nó phải bỏ lại mọi thứ rồi sao? Nhưng mọi chuyện ra như thếnày chẳng phải vì nó mà ra hết sao? Có trách thì chỉ có thể tự trách bản thânmình thôi. Cảm giác hụt hẫng, đau đớn, lạc lõng….. dường như mọi cảm xúc tiêucực đều ùa về với nó lúc này.

    Mọi thứ trong vali, không quên cầm theo con thỏ bông, nó bước xuống nhà vớigương mặt xanh xao và đôi mắt sưng húp. Bảo Ngân đang nói chuyện với mẹ nó, haingười lại khóc, ba nó chỉ nói vài câu rồi lại bỏ lên phòng. Chắc có lẽ ông cũngđang muốn khóc lắm. Nó ôm lấy ba miệng muốn nói câu tạm biệt mà sao khóquá

    -…… Ba ơi…… Con đi nhé! ….. Ba nhớ….. phải giữ sức khỏe nha ba T_T……

    Mẹ nó cũng ôm lấy nó mà khóc mãi, đôi mắt bà cũng đã sưng lên, chắc từ lúc biếtnó sẽ đi bà đã khóc nhiều lắm và bây giờ bà vẫn khóc. Dù nó không phải là conruột của bà nhưng bà vẫn thương nó như chính mình sinh ra. Làm sao bà khôngkhóc được khi mà mới đây nó ở bên cạnh bà, thoắt cái bay sang Mĩ…. Cách xa cảngàn dặm…..

    -Mẹ à….. Mẹ đừng khóc nữa…. con hứa sẽ về thăm mẹ mà!....

    -Ừ….. Con nhớ về thăm mẹ nhé…… Nhớ phải ăn uống đầy đủ, đừng để bị bệnhđấy!

    -Con biết rồi………. Con đi mẹ nhé!

    * * * * *

    Quân đứng đợi nó ngoài sân bay, chuyến bay chỉ còn 15” nữa thôi là sẽ cất cánh.Ngồi ở hàng ghế chờ, điều gì đó làm nó muốn ngồi ở đây, nó chưa muốn lên máybay. Thời gian cứ trôi qua nhanh chóng. Quân và chị Bảo Ngân đang ngồi cùngnó….

    5”………10”…….

    “Chuyến bay từ Việt Nam đến Mĩ sắp cất cánh, xin quí hành khách hãy lên máy bayvà ổn định chỗ ngồi”

    -Chúng ta mau lên thôi, máu bay sắp cất cánh rồi…….

    Bảo Ngân kéo tay nó đi, Quân đến sách đống hành lí. Nó không biết mình đang đợigì nữa, chờ đợi hắn đến khi điều đó không bao giờ có thể xảy ra, chờ đợi mộtbóng hình đến để níu giữ nó lại?

    Nó phải đi thôi, giá như bây giờ có một phép màu nào đó mang hắn đến đây, chỉmột chút thôi cũng được….. Nhưng trên đời này làm gì có phép màu cơ chứ… Nóđang sống ở thế giới thực mà nơi đó không hề có ai được gọi là bà tiên hay ôngbụt….

    Một giọt nước mắt rơi xuống “Tạm biệt anh!”

    Chiếc máy bay cất cánh có lẽ từ nay nó sẽ mãi mãi không còn gặp hắn được nữarồi!

    (Bắt đầu từ đây t/g sẽviết theo ngôi tôi của Phong nhé)

    Đã 2 tháng rồi, từ ngày cô ta dời đi cùng người con trai khác, cô ta đi nhưvậy, không xuất hiện ở trường học, không xuất hiện ở đâu cả, cô ta biến mấtkhỏi cuộc sống của tôi.

    Tại sao lại như vậy? Rốt cuộc thì tôi đã làm gì sai? Hay bản chất của cô tathật sự là một kẻ như vậy. Tại sao những người con gái đến cạnh tôi đều làm chotôi đau đến vậy chứ? Tại sao tôi lại tin tưởng người con gái đó để bây giờ nhậnlại là một sự phản bội? Tôi không xứng đang có được tình yêu sao?

    Đi khắp mọi nơi, tìm đến quán Bar, tìm đến rượu….. Tôi làm mọi cách, tại saohình ảnh ấy cứ ám ảnh trong đầu tôi, tại sao cô ta không chịu biến mất trongtim tôi? Tiếng nhạc sập sình chói tai vẫn không thể át được giọng nói cười củacô ta. Những thứ về cô ta khiến tim tôi đau nhói. Tôi hận, hận tất cả những kẻnhư cô ta, hận tất cả những người con gái trên thế giới này

    -Này anh, uống cùng em một ly nhé!

    Một đứa con gái tiến đến chỗ tôi với bộ đồ bó sát, người nồng nặc mùi nước hoa.Nhìn nhỏ hồi lâu, gương mặt cô ta lại hiện lên. Gì vậy chứ?

    -BIẾN ĐI!!

    Giật mình, con nhỏ làm mặt giận, quay lưng ngún nguẩy bỏ đi. Cô ta cũng như vậythôi, cũng như mấy con nhỏ đó, đều là hạng người thấp kém. Nốc chai rượu loạimạnh để nuốt trôi hết mọi thứ

    Một tin nhắn đến từ một số lạ

    [Hãy ra công viên sau trường học gặp tôi, tôi có thứ muốn đưa cho cậu]

    Lại gì nữa đây? Đưa thứ gì cơ chứ? Đưa cô ta về bên tôi được không?

    Đặt chai rượu xuống bàn, tôi loạng choạng bước đi ra chỗ con mô tô của mình.Con mô tô mà tôi đã từng dùng để chở cô ta. Tại sao mọi thứ đều có hình ảnh củacô ta vậy! Mặc kệ, tôi không quan tâm vì tôi không đủ sức để đẩy cô ta ra khỏiđầu tôi nữa.

    * * * * *

    -Là cậu sao? Tìm tôi làm gì?

    -Không ngờ chỉ mới 2 tháng thôi mà cậu đã trở nên như vậy! Tại sao Nhi lại cóthể yêu loại người như cậu nhỉ? Hãy cầm lấy, đọc đi và hãy thay đổi suy nghĩcủa cậu

    Nhận lấy tờ giấy từ tay Quân, tôi mở ra để xem cậu ta lại muốn giở trò gì. Là….chữ của cô ta, trên đó còn có một vài chỗ bị nhòe đi vì nước. Như một chất kíchthích, tôi tỉnh táo hơn, bắt đầu dán mắt vào đọc từng dòng chữ

    “Ngày hôm nay tôi đã rời xa anh rồi, tôi không muốn đi chút nào đâu, nhưng tôivẫn phải đi vì sự sống của tôi, vì gia đình của tôi.

    Lúc đầu mới gặp anh, tôi ghét anh kinh khủng. Nhưng tại sao oan gia lại có thểtương phùng nhỉ. Hay vì ghét anh nhiều quá mà tôi mới yêu anh? Lúc nào tôi vớianh cũng chỉ tìm cách chọc phá nhau, vậy mà lại trở thành một đôi.

    Anh biết không, cái lúc anh muốn tôi gọi anh-em, tôi đã chọc anh, nhìn mặt anhngố lắm ấy! Nhưng bây giờ tôi lại muốn gọi như vậy, muốn một lần được gọi anhxưng em, nhưng có lẽ là không bao giờ có thể làm được nữa rồi. Tôi hối hận vìkhông yêu anh sớm hơn, bây giờ tôi lại muốn được anh chăm sóc từng chút một nhưtrước. Tôi nhớ anh lắm!

    Đồ đáng ghét à, tôi xin lỗi vì đã không nói với anh. Sự thật là tôi bị bệnhtim, thật trớ trêu là lại ở giai đoạn 3, mà tôi cũng chẳng trách ai được vì lỗilà tự bản thân tôi mà ra. Tôi sợ rằng nếu tôi không qua khỏi thì anh sẽ rất đaulòng, tôi không muốn anh phải buồn vì tôi như lúc mẹ anh bỏ anh đi. Tôi sợ lắm,tôi sợ làm anh phải đau, vậy nên tôi thà giữ nỗi đau đó cho riêng mình.

    Tôi không trách anh khi anh lạnh nhạt với tôi hay xem thường tôi đâu, vì tôi làkẻ có lỗi. Tôi đã từng ước rằng mình chưa từng gặp anh, tôi đã từng ước rằngmình chưa bao giờ yêu anh. Nhưng bây giờ tôi không muốn ước như vậy nữa, tôichỉ ước được gặp lại anh một lần cuối cùng thôi!

    Viết những dòng này trong lúc đang điều trị, chắc có lẽ anh sẽ mãi mãi khôngbao giờ nhận được tờ giấy này đâu nhỉ, có lẽ chúng ta không thuộc về nhau. Monganh sẽ tìm được một người con gái khác và quên tôi, tôi nghĩ là anh sẽ làm đượcmà phải không? Dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn sẽ mãi mãi yêu anh, anh vẫn sẽ mãimãi là tên đáng ghét mà tôi yêu nhất! Hãy sống thật tốt nhé!

    Em yêu anh đồ đáng ghét ạ!”

    Đọc từng dòng chữ, tôi gục xuống, không thể đứng vững nỗi nữa. Đây là sự thậtsao? Tôi đã hiểu lầm cô ấy sao? Mọi chuyện cô ấy làm là vì muốn tôi không phảiđau, vậy mà sao chứ? Tôi lại lạnh nhạt và vô tình, để cho cô ấy phải chịu nhiềuđớn như vậy, đau cả thể xác lẫn tinh thần

    Từng mảnh kí ức lại dội về, lúc trong bệnh viện tôi đã nghe được gì đó. Đúngrồi, cô ấy bị bệnh tìm, còn lúc Quân cố gắng nói ra nữa, tại sao tôi lại ngoancố không chịu nghe chứ?

    Tại sao em lại không nói cho tôi biết, em đã biến tôi thành một con người tồitệ, em đã biến tôi thành một kẻ nhẫn tâm, vì em mà tôi đã đau đớn như thế nàoem có biết không hả đồ ngốc. Tôi sai rồi, tôi sai khi nghi ngờ em! Tôi sairồi….

    -Cuộc phẫu thuật…… không thành công…. Lá thư đó tôi đã tìm thấy dưới gối của côấy…… Mọi chuyện cô ấy làm là đều vì cậu…..

    Mọi thứ như ù đặc tâm trí, tôi đã sai quá nhiều rồi, tôi phải đến bên em! Laora giữa đường, một chiếc xe tải đang chạy tới, ánh đèn ngày càng gần. Nhắm mắtvà chờ đợi….

    *Chap 94:

    -Này, mày tỉnh rồi à?Mau dậy ăn đi rồi còn uống thuốc

    Lờ mờ mở mắt, tôi thấy đầu mình đau nhức, chắc có lẽ là vì chai rượu tối qua.Tôi đang ở đâu? Mọi chuyện xảy ra đều là sự thật sao? Tôi phải làm sao đây? Tôiphải làm sao để được gặp em? Tại sao tối qua tôi không chết?

    Ngồi dựa lưng vào tường, Duy đang ngồi cạnh góc phòng, cổ họng khô rát làm tôikhó chịu

    -Sao tao lại ở đây?

    -Mày không nhớ gì à? Tối hôm qua mày định tự sát……. Nguyệt Mỹ đã chạy đến đẩymày ra!

    Nguyệt Mỹ! Lại là cô ta! Sau chuyện cắm trại tôi đã đuổi học cô ta vậy mà cô tavẫn không ngừng đi theo tôi. Vì quá mệt mỏi nên tôi không quan tâm tới nữa, vậymà hôm qua…….

    -Vậy có bị sao không?

    -Cũng may là lúc đó Quân chạy đến lôi cô ta ra, chỉ bị gãy chân thôi(=.=)

    Tôi cảm thấy mệt mỏi quá, lúc này tôi nhớ em hơn bao giờ hết, tôi muốn em bêncạnh chăm sóc cho tôi. Nhưng thời gian không thể quay lại được, tôi đauquá!

    -Tao đã biết hết mọi chuyện rồi- Duy quay qua nhìn tôi, nói từng lời ngắtquãng- Thật ra….. Lúc Bảo Nhi nói chán mày và yêu Quân, tao đã thấy cô ta khóclúc bỏ đi….. Tao đã tìm hiểu, Lam đã nói cho tao biết….. Nhưng vì Lam không chotao nói… Nên….

    Cảm giác trong tôi lúc này là gì? Tức giận sao? Hay tôi đang hối hận? Tôi khôngbiết, tôi chỉ biết rằng tôi không còn đủ sức để đứng lên nữa. Chỉ vì một câunói thôi mà tôi đã tim hoàn toàn, tôi đã buông tay quá nhanh, nếu như lúc đótôi cố níu lấy thì mọi chuyện đã không như thế này!!

    Tôi sẽ cố gắng sống, tôi sẽ cố gắng sống vì em! Như em muốn, nhưng trái tim tôisẽ mãi thuộc về em, sẽ không ai có thể thay thế được!

    * * * * *

    2 Năm sau

    Đại học Harvard - Cambridge - Hoa Kì

    Tính đến bây giờ là tôi đã du học được 2 năm rồi, cuộc sống của tôi hiện giờvẫn không khác trước là mấy, chỉ đơn giản là vây quanh sổ sách và việc công tycủa ba tôi! Và trong đầu tôi không bao giờ thiếu đi hình ảnh của người con gáiấy- Thứ duy nhất giúp tôi có thể sống đến bây giờ

    Thật ra thì tôi không sống, chỉ đơn giản là tôi đang tồn tại!

    -Xin chào! Anh còn nhớ tôi chứ?

    Ngước lên nhìn theo hướng phát ra giọng nói, tôi sững sờ…. ánh mắt ấy! Gươngmặt ấy! Nụ cười ấy! Mọi thứ, Bảo Nhi,…. Cô ấy đã trở về bên tôi rồi sao? Ngaylập tức đứng lên ôm chặt lấy người con gái đó không ý thức, tôi lẩm bẩm từngcâu như một kẻ mất hồn

    -Em đã về rồi, xin lỗi em, xin lỗi vì tôi đã đối xử tệ với em! Tôi nhớ em lắm….tôi nhớ em muốn điên dại………

    Chợt cô ấy đưa tay đẩy tôi ra, mặt có chút gì đó ngượng ngùng, điều đó làm chotôi cảm thấy hụt hẫng

    -Em…. không nghĩ là sau 10 năm mà anh vẫn nhớ em đến vậy!

    -10….. 10 năm? Ý em là gì?

    -Không phải sao? Em là Sam…. lúc nhỏ chúng ta đã từng nói rằng lớn lên sẽ yêunhau…. Vì gia đình em chuyển đi định cư sang Mĩ nên đến bây giờ em mới gặp lạianh!

    Tôi như rơi giữa không trung, làm sao có thể như vậy được? Người con gái mà tôitừng yêu và chờ đợi trước kia, bây giờ lại mang khuôn mặt của Bảo Nhi sao? Làmsao có thể như vậy được? Ông trời đang trêu tôi sao? Hay Bảo Nhi đang đùa tôi?Nhưng không thể được, hành động và cách nói chuyện của cô ấy khác đến như vậymà!

    Không, tôi đã hứa với cô ấy, trong tim chỉ có cô ấy thôi! Mãi mãi là vậy!

    * * * * *

    -Ba có chuyện muốn nói với con

    -…………

    -Chắc con cũng đã gặpcon bé Sam rồi nhỉ? Nó sẽ là vợ tương lai của con đấy! Cuối năm nay sẽ thực hiệnhôn lễ, trong thời gian đó 2 đứa hãy cố gắng mà vun đắp tình cảm đi!

    -Hết rồi phải không? Tôi đi đây!

    Giờ đây tôi cũng chẳng còn tâm trí để mà tức giận với sự sắp xếp này nữa. Bấtchợt một người con gái trở về, người con gái mà khi xưa tôi chờ đợi, lại cókhuôn mặt giống người con gái mà tôi đã đánh mất. Mọi chuyện quá rắc rối, nhưmột mớ hỗn độn khó tháo rời. Hình ảnh của em cứ mãi hiện về tâm trí tôi!

    Tôi sẽ không kết hôn với ai cả, bản thân tôi là của Bảo Nhi thôi!
    ---------------------------------

    *Chap 95:

    Từ cái ngày mà Bảo Nhikhông còn nữa, đã mấy lần Phong hỏi Quân nơi cất Nhi để được gặp lại. NhưngQuân không chịu, Quân nói rằng Phong không xứng đáng để được đi thăm Nhi điềuđó làm cho Phong cảm thấy đau đớn và nhớ Nhi hơn bao giờ hết

    * * *

    Phong đang ngồi trong phòng làm việc của mình. Từ lúc chuyển qua Mĩ, cậu đãđược ông Trần giao phó cho cậu công ty mẹ bên Mĩ. Phong chấp nhận vì cậu nghĩrằng việc tiếp nhận công ty sẽ làm giảm đi thời gian rảnh rỗi và cậu sẽ khôngcảm thấy cô đơn nữa!

    Cộc….. cộc….

    -Vào đi!

    -Chào giám đốc, em là đối tác mới của anh! Từ nay chắc có lẽ chúng ta sẽ gặpnhau nhiều đấy!

    Sam bước vào, trên tay cầm theo bản hợp đồng, gương mặt cười tươi rạng rỡ.Phong thoáng chốc sững sờ, cậu lại nhớ đến Nhi. Tự lắc đầu để xua đi mọi thứ,nhận lấy bản hợp đồng từ Sam, lật lật vài trang để xem sơ qua. Nhìn là cậu biếtrằng bản hợp đồng này đã thông qua tổng giám đốc- tức là ba cậu rồi, lấy condấu đóng vào bản hợp đồng, rồi để nó qua một bên

    -Xong rồi!

    Sam chậm rãi cầm bản hợp đồng lên xem rồi nhỏ khẽ cười

    -Vậy là từ nay chúng ta đã trờ thành đối tác rồi nhé! Em có thể mời đối tác củamình một bữa trưa không nhỉ?

    -Được thôi!

    Lời nói chợt thốt ra, Phong bất giác đồng ý, cậu cũng không biết tại sao nữa!Có thể do gương mặt kia làm cho cậu không thể từ chối chăng? Hay vì cậu đã từngyêu người con gái này

    * * *

    Xuống nhà hàng đối diện công ty, Phong ngồi im để cho Sam gọi món

    -Cho em 2 phần cơm hải sản nhé!

    Sam chỉ gọi 2 phần, nếu là nó, Bảo Nhi sẽ gọi cả đống với gương mặt cười tươinhư chọc tức người khác. Kí ức lại dồn về trong hắn

    -Anh có vẻ trầm lặng hơn trước nhỉ?

    Phong vẫn không nói, cậu chỉ nhìn xung quanh nhà hàng. Qua đến Mĩ nhưng cậu vẫnbị đám con gái đeo bám. Đến lúc mặc bộ ves lịch lãm trông cậu ra dáng một quíông thì hút luôn những người phụ nữ khác.

    Mặc cho Sam cứ luyên thuyên và cố gắng lôi kéo ánh mắt của cậu về hướng mình vànhỏ đã thành công

    -Lúc ở Việt Nam, chắc có nhiều chuyện xảy ra với anh lắm nhỉ! Vì vốn dĩ lúc đầuanh không có ý định sang Mĩ mà, điều gì đã khiến anh trở về đây chăng? Chẳngphải anh Duy đã nói anh vẫn luôn chờ em sao?

    -Duy đã nói gì?

    -Cũng chẳng có gì nhiều, em chỉ vừa gặp anh ấy mới đây thôi, lúc biết em thìanh ấy nói rằng khi trước anh cứ mong được gặp lại em! Hì, lúc gặp anh em khôngnghĩ là anh lại nhớ em đến vậy! Anh làm em hơi bất ngờ đấy!

    Chị phục vụ mang thức ăn ra và cúi đầu như phong cách của nhà hàng

    -Chúc quý khách ngon miệng!

    Sam không nói nữa, nhỏ chăm chú vào phần ăn của mình. Phong cũng chậm rãi dùngmón, thỉnh thoảng lại nhìn Sam, cậu đang kiếm tìm hình bóng của Nhi ở Sam. Chợtthấy nhỏ hất mấy sợi rong biển qua một bên…

    -Sao em không ăn?

    -Em bị dị ứng, anh không nhớ sao?

    Phong chợt nhớ ra, phải rồi Sam bị dị ứng với rong biển, Nhi cũng bị dị ứng vớirong biển. Lúc trước nhìn Nhi thì lại nhớ đến Sam, bây giờ nhìn Sam thì lại nhớđến Nhi. Mọi thứ cứ muốn rối tung lên làm Phong cảm thấy mệt mỏi.

    -Anh mệt sao?

    -Không có gì! Tôi no rồi!

    Nói rồi Phong đứng lên và bỏ đi, để lại Sam một nỗi buồn dâng trào “Phong à!Hãy quên Bảo Nhi đi! Bảo Nhi đã là quá khứ rồi!”

    * * *

    -Mày gọi tao đến đây có chuyện gì vậy?

    Duy bước đến ngồi đối diện với Phong. Bây giờ Duy cũng đã trở thành cậu chủ củatập đoàn nhà mình rồi, Long cũng vậy cả hai đều đang định cư ở Mĩ, tuy vậynhưng Mi, Lam vẫn ở Việt Nam vì họ chưa họ được giao phó công ty ở đó.

    Tay lật lật tập hồ sơ mà thư kí vừa đưa, Phong khẽ nhíu mày nhìn Duy tỏ vẻ khóchịu

    -Mày đã gặp Sam?

    -Ừ! Một sự thật trờ trêu nhỉ, Sam mang khuôn mặt của Nhi và cũng là người trướckia mày yêu……. Mới đầu tao cũng bất ngờ lắm, nhưng tao nghĩ kĩ rồi, mày hãyquên Nhi đi, Nhi đã không còn nữa. Nếu mày cứ ấp ủ như vậy mãi thì cũng chẳngđược gì đâu. Hãy thử yêu Sam!

    Phong im lặng, mọi người đều đang muốn cậu thay đổi, làm sao có thể như vậyđược. Làm sao Phong có thể quên đi Nhi để yêu một người con gái khác mà cuốicùng vẫn mang hình bóng của Nhi thôi. Nếu như vậy thì chẳng phải là cậu sẽ làmđau luôn cả Sam sao? Không! Sam là người con gái tốt! Phong không thể làm tổnthương thêm Sam được nữa!

    -Dạo này công ty của mày sao rồi?- Phong lãng sang một vấn đề khác

    -Vẫn tốt! Chắc có lẽ tao sẽ về Việt Nam một chuyến!!

    -Làm gì?

    -Tao nhớ Lam!

    Lại một khoảng lặng nữa, Duy vẫn còn Lam để nhớ, vẫn có thể gặp nếu muốn, trongkhi đó Phong nhớ Nhi, nhưng chỉ có thể là nỗi nhớ mà thôi, mãi mãi không thểgặp lại Nhi được. Duy hiểu điều đó, cậu lãng sang vấn đề khác

    -Mày đã ăn trưa chưa?

    -Rồi…. cùng với Sam!

    -Vậy thôi, tao có việc phải đi trước đây!

    Duy bước ra khỏi và đóng cửa. Phong không còn tâm trí làm việc nữa, cậu quyếtđịnh đi dạo để thư giản. Để tìm một khoảng lặng và nhớ đến người con gáiđó!

    Bước đi chậm rãi, không khí ở Mĩ khác với Việt Nam, ở đây đang là mùa hè nhưngvẫn lạnh. Tìm một nơi để có thể dừng chân thư giãn, Phong chọn quán mang tênRelax… một nơi để thư giãn

    Chợt! Nhìn qua cửa kính, Phong nhận ra một dáng người quen thuộc. Là Sam, Samđang ngồi cùng Quân và cả hai nói chuyện rất vui vẻ. Nhưng Phong không vào, cậuđứng nhìn Sam, Sam cười, nu cười hồn nhiên đầy sức sống như bản sao của Nhi.Phong cảm thấy nhớ Nhi da diết, liệu cậu có nên ích kỷ lấy Sam làm hình bóngcủa Nhi chăng?

    *Chap 96:

    Sam bước ra cùng Quân,chợt thấy Phong nhỏ khựng lại vài giây rồi lại nở nụ cười. Tiến tới chỗ Phong,nhỏ bắt đầu giới thiệu

    -Chào anh, anh cũng thích đến đây à! Chắc anh cũng biết Quân rồi nhĩ, Duy đãgiới thiệu Quân cho em!

    Phong không nói gì, cậu chỉ khẽ liếc nhìn Quân, có chút cảm giác khó chịu nhưngPhong không biết tại sao hay Phong cảm thấy Quân lại muốn cướp đi Sam từcậu.

    Mệt mỏi, Phong đến đây để tìm một nơi thư giãn nhưng cuối cùng cậu lại càng cảmthấy khó chịu hơn. Quay đầu bước đi, cậu không muốn dính vào Quân hay phải gặpngươi con gái đó nữa.

    Sam vội chạy theo, nhỏ vừa bước vừa quay lại vẫy tay tạm biệt Quân. Sam cứ tòtò theo sau, lại cố tìm cách bắt chuyện với Phong

    -Anh đi đâu vậy?

    -………..

    -Anh về nhà hả?

    -………..

    -Em đi cùng anh có được không?

    -………...

    -…. Này! Anh đang khinh tôi đấy hả……

    Khó chịu vì bị Phong lơ đi một cách quá đáng, Sam quát lên tức tối. Phong chợtkhựng lại vài giây, trái tim hơi thắt lại, cậu quay qua nhìn Sam. Mặt nhỏ chợtbiến sắc quay đi, lí nhí trong miệng

    -Em xin lỗi…

    Phong vẫn nhìn nhỏ… “Anh đang khinh tôi đấy hả!”… Bảo Nhi từng nói với hắn câunày, kí ức ngày hôm đó lại trở về.

    Thấy Phong đứng im nhìn chằm chằm vào mình, Sam ngơ ngác, nhỏ huơ tay gọi

    -Này…Em xin lỗi…. Anh làm sao vậy? Này

    Phong chợt giật mình, cậu lại bước đi về phía trước. Phong phải rủ bỏ hình ảnhcủa Sam ra khỏi đầu mình, cậu không muốn vì nhớ Nhi mà tìm đến Sam

    Sam vẫn không bỏ cuộc, nhỏ vẫn chạy theo Phong và tiếp tục luyên thuyên.

    Đi đến chỗ để xe, Phong mở cửa rồi quay qua nhìn Sam ra lệnh

    -Cô hãy về đi!

    Sam giả vờ không nghe thấy, nhỏ thản nhiên mở cửa và ngồi vào trong thắt dây antoàn. Lôi luôn chiếc máy nghe nhạc ra đeo vào

    -Này, làm gì vậy? Tôi đã nói là cô về đi mà! Này!

    Sam lẩm bẩm theo bài hát mà nhỏ chẳng thèm để ý gì đến lời nói của Phong. Đứngnhìn cái vẻ cứng đầu của Sam vài giây rồi Phong ngồi luôn vào vô lăng và lênga.

    -Nhà cô ở đâu?

    Đưa tay tháo tai nghe xuống, nhỏ quay qua nhìn Phong hớn hở

    -Nhà em ấy à? Ở số 5 Fen Ditton (San nói đại á nha, hông biết đúng hem)

    -Chịu lên tiếng rồi à?

    Nhỏ cười hì hì rồi lại nói không ngừng. Phong khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoitrong suốt 2 năm qua

    * * *

    Phong dừng xe trước ngôi biệt thự lớn. Đây là nhà Sam, nó lớn khoảng ngôi biệtthự của cậu ở Việt Nam. Nhưng nó không lạnh lẽo như nhà của hắn, đứng bên ngoàicó thể thấy bóng nhiều người tới lui bên trong

    -Tới rồi, vào nhà đi!

    -Hay anh vào nhà em chơi một chút đi!

    -Tôi không thích!

    -Vào nhà chơi một chút thôi! Đi mà…..

    Sam cố gắng lôi kéo Phong, nhỏ cứ lè nhè bên tai nhưng Phong vẫn không xoaychuyển. Nhỏ mở cửa, chạy ra chắn ngay đầu xe của Phong, miệng thách thức

    -Anh không chịu vào thì đừng hòng ra khỏi đây!!

    Phong mặc kệ, cậu đưa tay vặn chiếc chìa khóa và khởi động máy. Sam vẫn cứngđầu, nhỏ bặm môi, nhìn Phong với vẻ thách thức. Phong giữ nguyên cần gạt, cậumuốn xem xem Sam gan lì cỡ nào.

    Chiếc xe lên ga, kêu lên từng hồi vì đang bị kìm ***. Sam trợn mắt, không lẽPhong định cho nhỏ nhập viện thật sao? Nhếch môi cười, Phong đưa tay nhẹ nhàngđặt lên cần gạt. Sam nhắm mắt, nhỏ nhất quyết không chịu nhích chân.

    Brừm……

    Cốp!

    -Đồ cứng đầu! Vào đi!

    Phong cảm thấy Sam có vẻ đáng yêu, Sam có thứ gì đó làm cho cậu cảm thấy khônggiống như những cô tiểu thư khác, nhưng cậu chỉ có thể xem như Sam là em gáithôi! Phong khẽ cười bước đi trước vào trong, để lại Sam đứng ôm đầu vì ăn trọncái cốc đầu của Phong.

    * * *

    -Chào cô chủ! Chào cậu!

    Những người giúp việc lớn tuổi cúi đầu chào Sam theo phép tắt. Nhỏ nhăn mặt điđến chỗ họ

    -Cháu đã nói với mọi người rồi, mọi người không cần phải chào cháu như vậymà!

    -Nhưng đó là qui tắc mà cô chủ- một người giúp việc già lên tiếng với vẻ tônkính

    -Cháu chẳng thích qui tắc đó tí nào…. Hay lúc có mẹ cháu thì mọi người hãy làmtheo qui tắc, còn không thì thôi nhé. Nếu mọi người mà không nghe nữa là cháukhông nói chuyện với mọi người luôn đấy!

    Họ khẽ cúi đầu đồng ý rồi lui xuống tiếp tục công việc của mình. Sam cười títmắt, Phong nhìn nhỏ, Sam có vẻ tôn trọng mọi người và cũng chẳng giống tiểu thưtí nào nếu như không xét về cách nói chuyện.

    -Mọi người ở đây nói tiếng việt sao?

    -Họ đều là người của gia đình em ở Việt Nam qua đây để cho gia đình cảm thấygiống như là…. có đồng hương ấy mà!

    Rồi Phong không nói gì, chỉ đừng nhìn xung quanh, quả thật ngôi nhà ở đây đượctrang trí theo phong cách như ở Việt Nam, mọi thứ mang cho ta cảm giác gầngũi.

    Thấy Phong im lặng hồi lâu, Sam chạy đến đến lôi cậu lên phòng nhỏ, mặt tươicười hớn hở. Sam gọi chị giúp việc mang lên cho nhỏ một ly sữa cùng một ly nướccam, mang lên đặt ly sữa trước mặt Phong, nhỏ ra lệnh

    -Anh mau uống đi!

    -Tại sao?

    -Không phải lúc nãy anh định vào quán Relax để giải khát sao? Chưa uống gì màanh đã bỏ đi rồi, vậy nên uống đi!

    -Tại sao lại là sữa?

    -Ờ…… ườm….. Sữa tốt cho da! Hì hì

    Cầm ly sữa lên dốc cạn, Phong lại nhìn xung quanh…. Chợt, đi đến phía tủ kínhđược đặt ngay gốc phòng, Phong nhìn Sam ngạc nhiên, vội hỏi

    -Ở đâu cô có thứ này?

    -Ờ….. Chị tặng cho em!

    -Cô có chị?

    -Ừ! Em có chị

    Phong chợt hụt hẫng, cậu mong muốn câu trả lời khác, nhưng làm sao có thể được,cậu không nên cô níu kéo làm gì.

    Sam thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy Phong chỉ vào con thỏ bông ở tủ nếu không nhanhchóng nghĩ đến chị mình thì chắc là lộ rồi.

    Chậm rãi bước đến chỗ tủ sách, nhìn sơ qua một lượt hầu như toàn truyện làtruyện. Sam có vẻ là đứa con gái hâm mộ manga, khắp phòng toàn là thú bông vàảnh các nhân vật hoạt hình. Phong đưa tay vơ đại một cuốn sách trên kệ, nó nhìngiống như một cuốn nhật kí. Chưa kịp lật ra thì đã bị Sam giật lấy, chưa kịplên tiếng thì nhỏ liền nói

    -Cái này anh không xem được, là đồ riêng tư!

    Dứt câu nhỏ liền chạy đi bỏ luôn vào trong tủ khóa lại. Phong khẽ nắm chặt tay,từ lúc đến đây cậu càng nhớ về Nhi thêm việc Sam cứ lượn lờ trước mặt làm cậukhông tài nào tỉnh táo được, cậu muốn ôm chặt lấy nhỏ. Nhưng bây giờ cậu lại đangcố gắng kìm hã-m tình yêu của mình.

    -Ở đây không còn gì nữa phải không? Vậy thì tôi đi đây!

    -Ừ, ở nhà đúng là chán thật, vậy chúng ta đi chơi đi!

    Phong không thể nào tách Sam ra được, nhỏ cứ bám riết lấy Phong. Bị Phong lơ đithì nhỏ lại giận quát lên, lúc đó Phong mới chịu lên tiếng. Cứ như vậy dần dầnPhong nói nhiều hơn

    Nhỏ đòi Phong chở đi khắp nơi, hết đi chơi mệt rồi lại đi ăn. Nhỏ chạy tứ lungtung làm Phong đi theo thôi cũng đổ mồ hôi. Cũng may là nhỏ biết mệt nên dừnglại tại công viên, nhỏ ngồi xuống chiếc ghế đá, quay qua nhìn Phong nũngnịu

    -Em khát nước, anh mua giúp em chai nước đi!

    -Cô tự mua đi!

    -Anh không mua thì ở lại đây em về một mình đấy!

    Sam vừa nói vừa cầm chiếc chìa khóa xe của Phong lên ve vẩy trước mặt. Phongcũng không biết là nhỏ chộp được nó từ bao giờ. Đành chịu thua đứng lên đimua!

    Ở nước ngoài khác với Việt Nam, hầu như chỗ nào cũng có đặt máy bán hàng tựđộng. Cho đồng xu vào trong máy, Phong chọn cho nhỏ một lon nước cam và lấy chomình một lon pepsi. Cầm lon nước trở về, Phong muốn được nhìn thấy gương mặthớn hở của nhỏ khi nhận được lon nước.

    Chợt thấy nhỏ bị vây lại bởi 5,6 tên côn đồ to con gấp đôi nhỏ. Phong vội chạyđến để giúp nhỏ, nhưng bước chân cậu chậm lại, có vẻ như Phong không cần ra tayvì Sam đang ra các đòn rất nhẹ nhàng mà mấy tên côn đồ lại dần nằm lăn lộn trênđất.

    Hạ xong cả đám nhỏ lại phủi tay cười hả dạ. Phong chỉ biết lắc đầu, đưa lonnước cho nhỏ

    -Cô biết võ à? Cô giỏi đấy!

    -Chứ sao! Đừng tưởng em chân yếu tay mềm nhé! Mấy tên này chả là gì cả, quánhcho chừa cái thói chọc phá con gái nhà lành!

    Khui lon nước ra uống rồi nhỏ lại hí hửng bước đi, miệng cười tươi rói! Phongcười, cậu cảm thấy tim mình có vẻ trở lại như trước, đập rộn ràng hơn. Chợt nụcười tắt ngấm, cậu không thể yêu Sam được! Cậu không cho phép bản thân mình yêuSam!

    *Chap 97: Người con gái của quá khứ, hiện tại và tương lai.

    Kể từ ngày hôm đó, hômnào Sam cũng bám theo Phong làm cho cậu cực kì khó chịu. Chỉ vì lệnh của bamình chứ nếu không thì Phong đã hất Sam đi không thương tiếc rồi.

    Tuy vậy nhưng từ lúc có Sam ở bên Phong lại cảm thấy thoải mái hơn, mặc dùtrong tim Phong vẫn đang cố gắng tạo khoảng cách với Sam.

    Rè…… rè…….

    Chiếc điện thoại nằm trên bàn rung liên hồi, Phong với tay lấy, là ba cậu gọi.Phong bắt máy, như mọi khi, cậu chỉ im lặng chờ bên kia nói mục đích gọiđến

    -Con mau đến đây đi, ba có chuyện cần nói!

    -Ở đâu?

    -Nhà hàng Palace đi!

    Phong tắt máy, cậu ngồi dậy choàng chiếc áo ves vào. Mệt mỏi thật, vừa trở vềchưa kịp nghỉ ngơi thì đã bị gọi đi. Không biết ông ấy lại có chuyện gì, chắchẳn không phải là cuộc họp hay kí một bản hợp đồng nào đó vì bây giờ đang là 6htối, mong rằng không phải là điều mà cậu đang nghĩ!

    * * *

    Để chiếc xe cho người bảo vệ, cậu bước vào trong. Nhà hàng vắng vẻ, chắc có lẽlà đã được ông Trần bao trọn. Một người phục vụ dẫn Phong lên tầng trên. Đúngnhư cậu đoán, ở đây có mặt của Sam, và hai người lớn. Chắc hẳn là mẹ của nhỏ vàPhong đã biết mục đích ông ấy gọi cậu đến đây. [ bạn đang dọc truyện tại alobooks.vn ]

    Mọi người đã ngồi vào bàn, ông Trần cầm ly rượu lên cười nói

    -Hôm nay chúng ta có mặt ở đây là để chúc mừng chúng ta từ nay đã trở thành đốitác của nhau, mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau hợp tác giúp tập đoàn lớnmạnh!!

    Ông Trần vừa dứt lời, ba mẹ của Nhi cũng vui vẻ nâng ly nhấp một ngụm. Chỉ cóSam là cúi mặt xuống đất, nhỏ có vẻ khó chịu và không muốn ở đây

    -Và ngoài chuyện đó thì chắc còn chuyện khác nữa phải không ông Trần? - Mẹ Samlên tiếng, bà có vẻ đang trông chờ điều này hơn

    -Phải, ngoài ta chúng ta còn tác hợp cho bọn trẻ nữa! Chúng ta sẽ trở thành xuigia của nhau! Hai đứa đã yêu nhau từ nhỏ, vậy thì còn gì tốt hơn nữa đúngkhông!

    Họ đều gật đầu đồng ý và cười vui vẻ, riêng Sam và Phong thì sắc mặt không đượctốt, cả hai im lặng mà không lên tiếng vì biết rằng đây là việc người lớn đãsắp đặt, khó mà từ chối được!

    -Vậy thì như đã thống nhất, cuối tuần này sẽ là ngày lành tháng tốt để tiếnhành hôn lễ cho hai đứa, đúng không? Thật là một ngày đáng mừng!

    Cả bữa tiệc hôm đó chỉ có tiếng cười nói của những người sắp đặt, đối với Sam,nhỏ cảm thấy không gian ở đây thật khó chịu, nhỏ cảm thấy có lỗi với Phong.Trong khi đó thì Phong chỉ im lặng mà thôi

    * * *

    -Anh hẹn em ra đây có chuyện gì à?

    Sam bước đến trước mặt Phong, bữa tiệc vừa tàn Phong đã gọi nhỏ ra đây. Chầnchứ một lúc rồi Phong mới lên tiếng

    -Tôi không muốn tiến hành hôn lễ này!

    Sam hơi thất vọng, mặc dù biết rằng Phong sẽ nói câu này nhưng nhỏ vẫn mongrằng Phong đã chấp nhận con người của nhỏ. Im lặng vài giây, nhỏ ngước lên nhìnPhong

    -Tại sao anh không muốn tiến hành hôn lễ? Anh không yêu em sao?

    -Tôi không muốn yêu ai cả

    -Tại sao?

    -Đơn giản vì tôi không thích và tôi không muốn thực hiện hôn lễ này, hãy tìmcách hủy hôn lễ hoặc hôm đó sẽ không có sự xuất hiện của chú rễ

    -……….- Sam mím chặt môi, nhỏ nhìn Phong như cầu khẩn- Hãy cho em thời gian, nếuem vẫn không thể làm anh yêu em, thì em sẽ là người hủy hôn!

    -Được thôi, từ bây giờ đến hôn lễ là 1 tuần, cô có một tuần để làm điều đó.Nhưng đừng cố gắng, chỉ thêm thất vọng mà thôi!

    Sam gật đầu, nhỏ quay lưng đi khẽ gạt đi giọt nước còn đọng lại ở khóe mắt. Nhỏđang đau, nhỏ đau không phải vì bị Phong từ chối mà nhỏ đau vì Phong vẫn sốngtrong quá khứ.

    Ngồi lên xe, ông tài xế nhìn Sam, ông rất thương nhỏ, ông xem nhỏ như con củamình vậy. Từ lúc gặp lại Sam, ông lúc nào cũng âm thầm đi theo để bảo vệ chonhỏ, để nhỏ không bị lạc mất như lúc trước nữa

    -Cháu đang buồn sao?

    -Dạ! Cháu cảm thấy có lỗi với một người, mình chuyện đã đi quá giới hạn, liệucó thể thay đổi được không bác?

    -Còn tùy đó là chuyện gì nữa cháu à! Nếu chàu thấy vẫn có thể quay lại được,thì nên quay lại. Còn nếu đã nhất quyết đi tiếp, thì nên giữ vững quyết địnhcủa mình!

    -Cháu hiểu rồi!.... Bác đưa cháu đến gặp Quân nhé!

    Ông khẽ gật đầu cười nhẹ, đưa nhỏ đến nhà Quân. Lúc buồn nhỏ đều tìm đến Quânđể tâm sự và có lẽ bây giờ cũng như vậy!

    -Nhi đến đây có chuyệngì vậy?

    Ngồi xuống ghế sopha, uống một ngụm nước Quân vừa đưa, nhỏ nhìn Quân ánh mắt cóchút buồn

    -Phong không quên được Nhi, anh ta vẫn không quên được quá khứ, Nhi phải làmsao đây hả Quân? Làm sao để cho Phong chấp nhận Sam? Hay Nhi nên nói cho anh tabiết sự thật?

    Quân khá buồn, cậu nhìn nhỏ, chần chứ một chút suy nghĩ gì đó rồi Quân lêntiếng

    -Quân nghĩ Nhi nên tiếp tục, mục đích của Nhi là làm thay đổi suy nghĩ của cậuta mà! Nhi cần phải làm cho cậu ta yêu con người của hiện tại, không phải củaquá khứ…… Vả lại trước đó Nhi đã làm cho cậu ta đau khổ, liệu biết được chuyệnnày cậu ta có tiếp tục yêu Nhi hay sẽ tức giận vì Nhi đã làm như vậy?

    -Nhi….. Nhi không biết nữa! Vậy, Nhi nên tiếp tục cố gắng sao?

    -Ừ! Quân nghĩ như vậy….. Có lẽ là đã đi quá xa rồi, không thay đổi đượcđâu!

    -…………… Ừ, thôi! Nhi mệt rồi! Nhi về trước, tạm biệt Quân!

    Nhỏ mệt mỏi bước đi. Nếu thật sự hai người có duyên, nếu thật sự có thứ gọi làđịnh mệnh, nhất định, nhất định Phong và nhỏ sẽ trở về với nhau.

    * * *

    -Ba à, con gái của ba đang rất buồn đó, ba có biết không? Con phải làm gì làtốt nhất đây hả ba? Liệu con có thể làm cho anh ta lại yêu con không

    Sam ngồi xuống nói chuyện với ba mình, ông vẫn đang hôn mê, từ ngày trở về nhỏvẫn luôn nói chuyện với ông, nhỏ tin rằng ông sẽ nghe được nhỏ nói và nhỏ tinrằng ông sẽ tỉnh lại cho dù ông đã ngủ một khoảng thời gian dài.

    Mệt mỏi, nhỏ gục đầu bên cạnh ông

    * * *

    Những ngày tiếp sau đó Sam vẫn cố gắng làm cho Phong vui, nhỏ vẫn luôn theo sátPhong nhưng Phong lại trở về lạnh lung hơn trước. Phong chỉ chịu để nhỏ theocùng khi ông Trần ra lệnh. Phong cảm thấy mệt mỏi, cậu cần phải làm cho Sam rờiđi, vì Sam không bao giờ có thể thay thế Nhi!

    * * *

    -Này, anh đang nhìn gì vậy?

    Ngồi trên thành cầu gió mơn man, trời đêm lung linh sao, khung cảnh thơ mộng.Đưa tay vén những sợi tóc rối qua bên tai, Sam nhìn Phong cười thật tươi

    -Không gì cả!

    -Vậy sao? Vậy anh có thích ngắm sao không?

    -Không!

    -Đếm sao rất vui mà! Đếm sao có thể giúp người ta đốt thời gian và cảm thấy vuihơn! Anh thử đếm đi!

    -Không thích!

    -Sao vậy chứ?

    ………………….

    Và Sam cứ hỏi để bắt chuyện với Phong, còn Phong thì lại kết thúc mọi thứ vớinhững câu trả lời cụt ngủn. Sam cảm thấy chán nản, nhỏ hồi chóng tay lên thànhcầu, miệng ngâm nga vài câu hát

    “I remember tears streaming down your face
    When I said, "I'll never let you go"
    When all those shadows almost killed your light
    I remember you said, "Don't leave me here alone"
    But all that's dead and gone and passed tonight

    Just close your eyes
    The sun is going down
    You'll be alright
    No one can hurt you now
    Come morning light
    You and I'll be safe and sound”

    Phong chợt sững sờ, giọng hát đó, giọng hát quen thuộc mà hằng đêm cậu vẫn nghĩvề. Phong vào đôi môi đang mấp máy khe khẽ bài hát, Phong không thể kìm đượcmình. Toàn thân như không nghe theo lời của bộ não nữa. Đưa tay lên quay kéomặt nhỏ qua và đặt lên đó một nụ hôn. Nụ hôn mãnh liệt như bao lâu nay kìm nénđều dồn lên đó.

    Sam hơi bất ngờ, nhưng nhỏ cũng từ từ nhắm nhận và nhắm mắt lại.

    * * *

    Phong đưa Sam về nhà, nhỏ ngồi trong xe chần chừ mãi, rồi như lấy hết can đảm,nhỏ quay qua Phong

    -Còn 2 ngày nữa……. Liệu em đã có được phần nào trong tim anh chưa?

    -Không! Mãi mãi như vậy!

    -Còn lục nãy? Nụ h…….

    -Quên nó đi, tôi có việc rồi, cô mau xuống xe đi!

    Sam bước xuống xe, nhỏ thất vọng và mệt mỏi. Nhỏ cảm thấy mình không đủ sức đểníu giữ Phong nữa. Có lẽ nhỏ nên buông tay, buông tay như lúc trước nhỏ đãlàm….. Không! Đó là sai lầm của nhỏ, nhỏ không nên lập lại điều đó lần nữa. Vẫncòn 2 ngày, nhỏ sẽ làm hết sức mình, cho dù không còn hy vọng thì nhỏ vẫn làm.Bước chân dứt khoát như quyết định của chính mình, Sam đi vào nhà

    * * *

    Điều mà bây giờ nhỏ nghĩrằng có thể níu kéo Phong đó là hành động như Bảo Nhi!

    Sam trở về là Bảo Nhi, cách ăn nói, cách đi đứng, cách cãi bướng với Phong.Nhưng, Phong dường như đã dứt bỏ Sam, Phong không còn nhìn về nhỏ nữa, Phong lơđi mọi thứ và không nhận ra Bảo Nhi!

    * * *

    Lang thang bước đi trên đường, đường phố ở Mị về đêm vắng vẻ và lạnh lẽo hơn ởViệt Nam. Sam cảm thấy lạnh, ngày mai sẽ là ngày cuối cùng để nhỏ có thể níukéo Phong. Liệu nhỏ có làm được không?

    Chợt nhận chiếc ô tô phía trước, đó chẳng phải là chiếc ô tô của Phong sao? Saonó lại nằm ở đây, ở giữa đường. À không, chiếc xe đâu trước một ngôi nhà, bêntrong có bóng người. Sam chầm chậm bước vào trong, cửa không hề khóa. Hơi ngạcnhiên, nhưng thứ ẩn chưa bên trong ngồi nhà kia mới là thứ nhỏ quan tâmhơn.

    Khẽ nhìn qua khe cửa sổ, nhỏ như chết đứng, là Phong, Phong đang hôn một ngườicon gái khác. Nhỏ đau, đau lắm! Quay lưng bỏ chạy, nhỏ không muốn nhìn thấy,nhỏ muốn xóa bỏ, muốn cảnh đó biến mất khỏi đầu nhỏ. Đau đớn quá, hóa ra khôngphải Phong còn giữ mãi hình bóng của Nhi mà là vì Phong đã có một người khác.Nước mắt rơi không ngừng, nhỏ chạy thật nhanh đến tìm Quân.

    “Xin lỗi, nhưng tôi không thể yêu em được!”

    Đưa tay đẩy người con gái trước mặt ra, Phong quay lưng bỏ đi, khẽ đưa tay quẹtmôi như muốn xóa hết những thứ lúc nãy, bước thật nhanh ra khỏi nơi này, để lạingười con gái phía sau khẽ cười vì thích thú.

    * * *

    Sam chỉ ngồi im lặng mà khóc nấc lên. Quân không biết mình nên làm gì, Quâncũng đang đau lòng lắm, khi nghe Sam kể mọi chuyện Quân rất tức giận, tức giậnvì một kẻ phản bội và tức giận vì kẻ đó đã làm cho người con gái cậu yêu phảiđau.

    -Nhi đừng khóc nữa! Hay chúng ta đi đâu đó để thư giản được không?

    -Hức….. Hóa ra trước giờ Nhi chỉ hoang tưởng! Phong không phải là của Nhi…….hức…… Nhi sẽ từ bỏ hôn ước….. Cách tốt nhất….. Nhi sẽ trở về Việt Nam ngaytrong đêm nay….. Nếu cô dâu không xuất hiện thì lễ cưới sẽ bị hủy…. Và anh ấysẽ được tự do yêu người mà mình yêu….. hức

    Nói rồi Sam đứng dậy, nhỏ bước đi thật nhanh, về nhà thu dọn hành lí. Quân chỉđứng lặng ở đó mà không làm gì cả.

    -Alo, bác hãy mua giúp cho cháu một vé trở về Việt Nam ngay tối nay! Vậy nhébác!

    Nhỏ xếp từng vật vào vali. Chợt nhìn con thỏ bông, lòng nhỏ như quặng thắt, nhỏkhông trách Phong, tất cả là vì nhỏ. Khẽ ôm con thỏ vào lòng “Tôi sẽ mãi nhớ vềanh! Mong anh sẽ được hạnh phúc”. Đặt con thỏ vào trong vali, đưa tay lau đigiọt nước mắt, Sam bước đi thật nhanh.

    Bác tài xế đứng chờ trước cửa, gương mặt ông có vẻ rất buồn.

    -Cháu muốn đi thật sao?

    -Vâng ạ! Cháu chỉ đi một thời gian thôi! Một thời gian để quên tất cả!

    -Nếu cháu muốn vậy!

    * * *

    “The fight form U.S to Vietnam will star in 5 minutes”

    Một lần nữa, nhỏ lại rời xa Phong. Đau lòng quá! Nhỏ không muốn chút nào, nhưngđến giờ rồi, phải dứt khoát thôi. Nước mắt lại rơi theo từng bước chân của Sam,đưa vé cho người soát vé nhỏ tiếp tục bước đi

    -EM ĐỊNH BỎ ANH LẦN NỮA SAO CON HEO NGU NGỐC!!

    Giọng nói làm nhỏ khựng lại, vội quay theo hướng phát ra giọng nói đó. LàPhong, Phong đang thở từng hồi gập gáp, làm sao cậu có thể biết được mà đếnđây?

    Nhỏ chỉ biết đứng im, nước mắt cứ chảy mãi. Phong bước nhanh đến chỗ nhỏ mặtđầy vẻ tức giận. Chợt ôm chầm lấy Sam

    -Anh xin lỗi! Anh xin lỗi vì đã không nhận ra em, đáng lí ra anh không nên làmvậy! Là tại vì anh quá mù quán giữ mãi Bảo Nhi mà không nhận ra Bảo Nhi đang ởtrước mắt! Anh xin lỗi! Anh yêu em

    Sam đứng im như tượng, chợt nhỏ đưa tay đẩy Phong ra

    -Không, anh nói dối, rõ ràng lúc nãy anh còn hôn người con gái khác mà!

    -Anh….. Thật ra anh chỉ dàn chuyện thôi! Anh không muốn lấy Sam, anh chỉ yêuBảo Nhi thôi!

    -Thật sao? Anh….. Anh thật quá đáng…. hức….. Anh có biết là tôi đau như thế nàokhông hả đồ đáng ghét!

    -Anh xin lỗi! Nhưng tại sao em phải giả làm Sam chứ? Sao em không nói với anh,em là Bảo Nhi, lại còn viết thư như vậy, em có biết là anh đã định tự sát đểđến với em không con heo ngốc

    -Tôi không giả, tôi thật sự là Sam. Tôi đã tìm thấy ba mẹ ruột của mình và họđã giúp tôi chữa bệnh. Bức thư đó….. những gì viết trong đó đều là sự thật vìlúc đó tôi nghĩ rằng mình sẽ không qua khỏi…. Nhưng cuộc phẫu thuật thành công,tôi không muốn anh phải gặp lại Nhi, tôi muốn anh chấp nhận con người mới làSam…. và tôi sợ anh….. hận Nhi…..- Sam cúi mặt, nhỏ nói nhỏ dần

    Đồ ngốc, có biết tôi vẫnluôn chờ Nhi không!.... Chút nữa thôi là anh đã mất em lần nữa rồi!.........Khoan đã…. Đừng xưng tôi với anh nữa, gọi như trước đi!

    -Không! Anh có biết là tôi đã phải cố gắng thế nào không? Nói chuyện kiểu đóthật khó chịu!!

    -Nhưng chẳng phải trong thư em nói là muốn gọi anh em sao? Nếu em không gọi nhưvậy thì anh không tin bức thư đó là thật!!

    -……………….- Sam im lặng, nhỏ ngượng chín mặt, nói nhỏ xíu- Ừ thì, anh – em

    Phong cười tươi, cậu thấy vui hơn bao giờ hết, nụ cười thật sự đã trở về, ngườicon gái cậu yêu đã trở về, cậu sẽ mãi mãi yêu con heo ngốc này và không bao giờthay đổi. Ôm Sam xoay một vòng làm nhỏ ngượng vì mọi người xung quanh nhìn chằmchằm vào mình, chợt nhớ ra điều gì đó, Phong lên tiếng

    -Nhưng em có phải là người con gái khi trước anh từng “thích” không?

    -Thật ra thì sau vụ tai nạn em chẳng nhớ gì cả…. Em đã tìm mọi cách để quên điquá khứ…… và em đã lãng quên anh…!! Và khi gặp lại Duy….. em đã nói với anh tarằng muốn anh quên Bảo Nhi…. và anh ta luyên thuyên một hồi, lại nói đến anhhay nhắc một người con gái tên Sam…. rồi lại nói đủ mọi chuyện…. rồi dường nhưmọi thứ ùa về…. Em không ngờ mình lại từng thích anh!

    -Vậy thì em thuộc về anh rồi! Đừng hòng thoát khỏi anh nữa! Cho dù có cố gắngthế nào!..... Trời hôm nay mát quá, mau đi ăn thôi! Ăn nhiều như trước!!

    Vừa nói, Phong vừa đưa tay giật lấy cái vali từ Sam. Nhỏ chợt ngơ ngác chạytheo hỏi

    -Mặt anh sao mà sưng lên vậy?

    -Tại em đó……

    * * *

    20” trước

    Phong nhận được một cuộc gọi từ Quân, đến điểm hẹn, chưa kịp hiểu chuyện gì cậuđã bị Quân giáng một cú đấm vào mặt và não chợt thông….. Sam đã nói cho Quânbiết.

    Phong không đánh trả, chỉ đứng dậy và quay lưng

    -Xong rồi phải không? Tôi đi đây

    -Cậu là một tên đại ngu ngốc hay là một tên phản bội? Nếu như cậu “đại ngungốc” thì hãy nghe cho rõ đây! Sam chính là Bảo Nhi! Cố ấy chỉ là giả vờ khôngcho cậu biết thôi!

    -Sao? - Phong quay người lại, mắt trợn to hết cỡ vì ngạc nhiên và một cảm giáchối hận đang dâng lên

    -Cậu còn 10”, Bảo Nhi đang chuẩn bị trở về Việt Nam để hủy hôn lễ. Hãy nhanhchân lên hoặc cậu sẽ mất cô ấy lần nữa

    Không nghe Quân nói hết câu, Phong chạy thật nhanh ra xe, phóng ga bạt mạng đểđến sân bay, tìm kiếm Bảo Nhi khắp nơi và đầy hoang mang… Và cậu đã tìmđược!

    * * *

    -Ha! Thật đáng đời anh! Ai bảo anh lùa em làm gì!

    -Cũng tại anh yêu em quá thôi! Không biết lo cho anh mà còn cười nữa sao? Emđúng là con heo ngốc đáng ghét…..

    -Anh dám nói em là heo ngốc à! Mau đứng lại đó!!!

    Trong màn đêm tĩnh mịch, hai con người đang hạnh phúc vì đã thuộc về nhau. Mọithứ đều bắt đầu từ Định Mệnh!

    ~0o0 The End 0o0~

    Chuyên Mục

    Công cụ tìm kiếm bởi Google
    Theo dõi: Groups Truyện Trên Facebook
    [SMS]: 0975 736 978
    email: WapSinhVien.Net@gmail.com

    XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
    TRÊN DI ĐỘNG

    WAP SINH VIÊN.NET
    C-STAT