Chap 61: Chịu đựng
Hết một ngày rồi. Một ngày chịu đựng những trận đánh và những xô nước cùng điệucười thích thú của bọn kia, nó không còn sức để mà nói nữa. Giờ còn bao nhiêusức nó chỉ biết dồn vào để thở thôi.
Hết một ngày hắn chạy đi tìm nó. Nhưng không tìm được chút tung tích gì. Long,Duy cũng không tìm thấy. Hắn muốn điên lên, muốn đập phá, chưa bao hắn lo nhưvậy. Mọi thứ như muốn rối tung lên được, trong đầu hắn bây giờ là một mớ hỗnđộn. Nhưng bây giờ điều cần thiết nhất là phải tìm được nó, cần phải bình tĩnh
Nó đang ngồi trên ghế, từng hơi thở khó nhọc, môi thâm đi vì đói và mệt. Từnggiọt mồ hôi chảy xuống trên trán vì cố gắng chịu đựng. Suốt thời gian đó nóbiết điện thoại rung lên, nó biết hắn cố gắng gọi cho nó. Nhưng làm sao mà nócó thể nói cho hắn biết rằng nó đang gặp nạn để mà tới cứu nó chứ.
Không biết tại sao nhưng nó lại cảm thấy nhớ và cần hắn hơn bao giờ hết. Nómuốn khóc lắm, nhưng đã nhất quyết rằng không được khóc và cứ tiếp tục chịuđựng.
-Được rồi! Cởi trói cho nó đi- Thảo Trang tiến tới và ra lệnh. Một tên đàn emchạy tới tháo dây cho nó
Nó không còn sức nữa, hai tay còn hằn vết dây trói thả lỏng trên không trung.
-Đứng lên, có giỏi thì đứng lên đánh tao đi!!- Trang vừa nói vừa nắm cổ áo nókéo xốc lên
Bị lực kéo, nó cũng đứng lên theo, nhưng hầu như nó đứng lên được là nhờ ThảoTrang. Vẫn không nói gì, Thảo Trang hất mạnh làm nó ngã xuống đất.
-Mày có biết là mày cứng đầu lắm không hả? Thích chọc tức tao chứ gì? Đượcthôi!!- nói rồi Trang rút ra trong người con dao, soi qua soi lại- nếu tao rạchtrên mặt mày vài đường, thì mày có chịu mở miệng không nhỉ?
Từ từ đưa con dao kề vào mặt nó. Trang thật sự muốn rạch mặt nó sao? Tất nhiênlà vậy rồi. Nhưng nó không còn sức để phản kháng nữa, chỉ biết nằm im bất lực.Con dao bắt đầu lia đi, cứa nhẹ làm cho vết thương rỉ máu. Một đường ngoài darồi
-Sao hả? Cảm giác thế nào? Chưa cảm nhận được phải không? Thêm một đường nữanhé!!
Tiếp tục đưa con dao đến gần mặt nó. Chuẩn bị rạch tiếp một đường nữa. Nó muốntránh, nó muốn phản kháng, nhưng cánh tay nó bất lực, chỉ đưa lên được một chútvà không còn sức nữa. Nhắm mắt và chịu đựng.
-Chị Trang, hay là chỉ để em làm cho- Nguyệt Mỹ chạy tới với gương mặt thíchthú
-Ừ, cũng hay đấy, ngồi xem càng tốt
Chuyển con dao sang qua cho Nguyệt Mỹ, Trang lấy một cái ghế ngồi xuống. NguyệtMỹ tiến tới chỗ nó và ngôi xuống, khẽ nói nhỏ
-Đừng trách tôi, có trách thì trách chị quá ngu ngốc thôi
Chợt! Cánh cửa mở toang. Một đám người bước vào, nó chỉ lờ mờ nhìn thấy ai đónhưng rồi lại ngất vì quá mệt mỏi.
Nghe tiếng động, Thảo Trang quay lại, chợt nở nụ cười một cái, nhỏ tiến về phíangười kia.
-Cô ta làm gì mà em tức giận quá vậy?- người đó vừa nói tay vừa mân mê mấy sợitóc của Trang
-Đang vui mà anh lại tới vào lúc này, mà thôi, chán rồi. Như đã thỏa thuận,giao lại cho anh đấy. Tôi vào trong chuẩn bị chờ cuộc vui đây
-Cô em nên rời khỏi đây thì hơn đấy, “phim” này không vui đâu!!
-Tôi chỉ chờ có vậy thôi mà!!
Trang phẩy tay cùng đám đàn em bước vào trong.
Nó tỉnh dậy trong tình trạng không còn sức để cử động nữa. Nó nhận ra mình lạibị trói trên ghế. Ánh đèn chiếu làm nó chói mắt, chợt nó nghe tiếng nói
-Đại ca, cô ta tỉnh rồi
-Tỉnh rồi à, cho cô ta uống nước đi như vậy thì mới có đủ sức để kêu “vaichính” tới đây chứ!!
Người đó ngồi quay mặt lại với nó. Nhưng nghe giọng nói có gì đó quen quen, mộttên cầm ly nước tới đưa cho nó. Tên này……. tên này…….. Chẳng phải là tên cầmđầu cái đám định bắt nó ở cầu thang trong trường sao? Hắn đang làm gì ở đây?Vậy cái kẻ sai khiến, cái kẻ được gọi là đại ca đó? Là ai???
Nó nhất quyết không chịu uống nước, mặc dù cổ họng đang khô rát. Tên kia nhấtquyết hoàn thành nhiệm vụ mà “đại ca” giao, vì vậy. Bằng mọi cách, hắn bópmiệng nó và đổ vào làm cho nó ho sặc sụa.
-Xin chào!! Nhớ tôi chứ??
Không….. Không thể nào!!! Là LÂM ư??? Tại sao Lâm lại…….
-Sao hả? Bất ngờ không??
Nó chỉ nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy căm phẫn. Hóa ra Lâm chính là tên chết tiệtđó, tên đã cho người bắt nó. Vậy mà bấy lâu nay nó cứ nghĩ Lâm chỉ vì yêu nónên mới làm như vậy. Hóa ra không phải!! Thật sự thì nó đang chưa hiểu tìnhhình ở đây!! Tại sao Lâm lại cùng với Thảo Trang và muốn bắt nó??
-Thì ra cô ta tức giận như vậy là vì cô nhất quyết không chịu “hợp tác” sao?Bây giờ tôi có một việc cho cô đây. Biết đây là gì không??
Lâm vừa nói vừa đưa lên một chiếc điện thoại. Là điện thoại của nó mà, làm saoLâm lại có điện thoại của nó chứ?? Không được, nếu Lâm dùng điện thoại của nóđể gọi hắn tới đây thì chắc chắn hắn sẽ tới ngay. Nếu như cách đây 1 tiếng nómong hắn đến đây hơn bao giờ hết thì bây giờ nó lại không muốn. Không muốn chútnào
-Cô lưu tên hắn ta là gì vậy? Mà thôi, tôi có số rồi đây
Bấm vài nút rồi chạm vào nút màu xanh. Cuộc gọi bắt đầu được chuyển đi
Gần hai ngày rồi, hắn vẫn chưa tìm được nó, hắn đã thức trắng đêm và chờ tungtích của nó, hiện giờ hắn vẫn đang trên chiếc moto chạy đi tìm nó. Chợt điệnthoại rung lên, hắn vội rút ra. Là nó, là nó gọi…..
-Cô chết ở đâu vậy đồ ngu ngốc!!!
-Bình tĩnh nào anh họ, mới 2 ngày thôi mà nhớ cô ta đến vậy sao?? Muốn nghegiọng “vợ chưa cưới” không?
Lâm nói rồi bật loa để trước mặt nó
-Nào, nói gì đi chứ? “Chị dâu”
-Bảo Nhi!! Cô có ở đó không?? Nói cho tôi biết đi- giọng hắn ở đầu dây bên kiađầy lo lắng
Lâm đang nói gì vậy chứ? Anh họ??? Chị dâu??? Đầu nó đau nhức vì phải phân tíchđể hiểu vấn đề. Nhưng điều hiện giờ nó biết là không được nói, nhất quyết khôngđược lên tiếng, hắn không thể tới đây được. Nghe giọng hắn nó lại muốn khóc
-Nào, nói đi chứ!! “Chị” đang làm tôi bực mình đấy. Nói đi
Vừa nói Lâm vừa cầm dao cứa vào tay nó, không như Thảo Trang, Lâm cứa sâu vàkéo dài xuống. Tuy mất sức nhưng nó vẫn có thể cảm nhận được da thịt mình đangbị cắt rời ra. Đau lắm, đau đến độ muốn hét lên thật to nhưng không, nó phảichịu đựng, không được lên tiếng. Cắn chặt môi đến độ bật máu.
Lâm dập máy. Lâm biết là nó sẽ không chịu nói nên đã cho một tên đứng quay lạitoàn bộ cảnh lúc nãy. Đoạn video được gửi ngay đến máy của hắn.
Nhìn từng chi tiết, từng cảnh đang chạy qua trước mắt hắn. Nhìn nó chịu đựng,nhìn nó đau đớn. Hắn đau hơn cả nó. Đau lắm, tại sao nó phải chịu đựng như vậy?Tại sao nó không lên tiếng, không lẽ nó không muốn hắn cứu nó sao?? Vài giâycuối của đoạn video hiện lên địa chỉ- ngôi nhà hoang đường X.
Dẹp ngay điện thoại, hắn phóng môtô chạy tới.
Chap 62: “Thà tôi là người đau còn hơn nhìn cô chịu đựng”
Ngay sau khi Lâm dập máy, nó cất tiếng yếu ớt, nhìn Lâm với anh mắt đầy đauđớn, mặc cho máu trên cánh tay vẫn đang nhỏ từng giọt xuống đất
-Tại sao cậu lại làm như vậy??
-Cuối cùng cũng chịu lên tiếng rồi sao?- Lâm quay qua nó, cười đểu một cái- cônghĩ tại sao tôi lại làm như vậy?- Lâm hỏi ngược lại nó.
Nhưng nó không nói, chỉ nhìn Lâm như chờ đợi câu trả lời
-Như cô cũng đã nghe rồi phải không? Tôi gọi hắn ta là anh họ, vì đó là anh họcủa tôi và tôi cực kì căm gét anh ta. Chắc cô muốn hỏi tại sao chứ gì? Vì giađình anh ta giàu có hơn gia đình tôi, lớn mạnh hơn gia đình tôi. Vì anh ta đẹptrai hơn tôi, nổi tiếng hơn tôi, giỏi giang hơn tôi. Tôi gét điểu đó. Tôi đãnhiều lần bị anh ta cản đường khi đang thực hiện những điều mình muốn. Sao chứ?Anh ta là một kẻ bất bại, làm thế nào cũng không thể diệt được. Nhưng có lẽ hômnay, anh ta không còn hoàn hảo nữa. Anh ta có điểm yếu, một điểm yếu cực lớn màtôi vừa tìm ra!!
-Vậy tại sao cậu lại nói yêu tôi cơ chứ?- nó cố gắng nói, cười một cái đầy chuachát
-Cô nghĩ đó là thật sao? Chỉ là đóng kịch thôi, cô làm ơn thông minh dùm tôimột chút. Tất cả chỉ là để tiếp cận cô, vì cô là điểm-yếu-lớn-nhất của anh ta!!Sao hả? Chắc cô chưa nhận ra điều đó phải không? Nhưng đừng lo, anh ta sắp cómặt ở đây rồi.
-Sao?- Lâm nói hắn sắp tới đây ư? Làm sao có thể như vậy được, rõ ràng lúc nãynó không hề lên tiếng và Lâm cũng không nói nơi đang bắt giữ nó thì làm sao màhắn tới được
-Xem đi sẽ rõ!!
Lâm đưa đoạn video cho nó xem. Chết tiệt!! Hóa ra những gì nó chịu đựng đềukhông làm được gì hết sao? Vậy là hắn sẽ tới đây? Không được, tuyệt đối khôngđược!! “Đồ đáng gét, anh không được đến đây, không được đến đây!!”
Rầm!!
Cánh cửa mở toang. Chết tiệt!!!!!! Hắn tới rồi sao. Tới đây làm gì vậy chứ??Sao không chết quách ở nhà đi. Tiêu rồi, lần này thì hắn tiêu thật rồi. Tới đâychỉ có nước chịu đánh tới chết mà thôi. Nó phải làm gì đây???
-Chào anh họ, không ngờ anh lại nhanh như vậy!! Hai thằng lính canh cửa của tôianh xử đẹp hết rồi hả? Không gây tiếng động, rất tuyệt phải không “chị dâu”-Lâm cười, rồi cúi xuống nói vào tai nó, một tay đang kề dao vào cổ nó
-Cậu thích chọc điên tôi phải không? Mau thả cô ta ra- Nhìn nó đang ngồi trướcmặt hắn lúc này, trông nó nhếch nhác và mệt mỏi làm cho tim hắn như ngợp thở
-Đừng nóng!! Tôi đây chỉ muốn đùa một chút thôi mà. Dù sao thì kêu anh tới đâyđâu phải chỉ để đem “chị dâu” về. Như những lần trước, bây giờ anh thử ngăn tôixem, ngăn tôi không xuyên con dao này qua cổ của cô ta, được chứ??
-Dừng lại!! Cậu thử làm cô ta bị thương, tôi thề sẽ phanh cậu ra thành trămmảnh!!
-Vậy để xem, anh làm gì được tôi!!- Lâm lại tiếp tục cứa mạnh con dao vào cổ nólàm máu rỉ ra
-Khoan đã!! Cậu muốn gì
-Tôi thích anh đứng cho bọn đàn em của tôi vận động chút. Cả ngày không đượclàm gì, chắc tụi nó cũng đang chán
-Biến khỏi đây!! Tôi không cần anh cứu!! Mau biến đi- Dồn hết hơi, nó quát, cốgắng dùng những lời nặng nề nhất mà nó có thể nói ra để mong cho hắn chịu rờikhỏi
-Được! Chỉ cần cậu thả cô ta ra- lờ đi câu nói của nó, hắn chấp nhận yêu cầucủa Lâm
Hắn dứt câu, Lâm quay qua hất mặt với đám đàn em, cả đám tiến lại với gậy trêntay. Chuẩn bị ra tay như lệnh được ban ra
-Khoan đã!!- Thảo Trang từ bên trong chạy tới chỗ Lâm- Chẳng phải là anh nóikêu anh ấy tới để xem nó chịu đau đớn sao?? Anh đang làm cái quái gì vậy??
-Cô em à!! Tôi đã nói là “phim” này không hay đâu mà, chỉ tại cô em nhất quyếtđòi xem cho nên đừng có trách tôi. Giờ thì tránh ra- Lâm hất mạnh Thảo Trangmột phát
Nhỏ quay qua chạm ngay ánh mắt sắc lạnh của Phong đang nhìn mình. Chợt nhỏ đứngphắt dậy
-Tôi sẽ không để cho anh làm gì anh ấy đâu- rồi Trang quay qua đám đàn em đangđứng phía sau- tụi bây, xông lên
Nhưng mãi chẳng thấy động tĩnh gì, Trang quay qua nhìn đám đàn em quát
-Tụi bây bị điếc sao? Tao nói “dẹp” tụi nó ngay!!
-Cô em đừng cố gắng làm gì. Bây giờ cho dù có cho tụi nó kim cương thì tụi nócũng chẳng dám manh động đâu. Vậy nên một là cô em đứng “hưởng thụ” còn hai làchịu chung với tụi nó. Chọn đi!!
Chần chừ một lúc, Thảo Trang rụt rè tiến tới đứng sau lưng Lâm. Khẽ cười mộtcái, Lâm quay qua đám đàn em nói
-Được rồi, tiếp tục đi
-Đừng mà!! Tôi xin cậu, để anh ta đi đi, rồi muốn gì cũng được- nó nhìn Lâm vannài, thật sự thì nó không muốn hắn có mệnh hệ gì cả, nếu không thì nó sẽ đaulắm
-Vậy tôi muốn cô làm như thế này- Lâm búng tay một cái, một tên đàn em tiến tớicầm gậy và đánh mạnh vào bụng hắn- cô có làm không??
-Tôi nói là để anh ta đi đi, chuyện gì cũng được!!- nhìn cảnh hắn bị giángxuống một gậy lòng nó đau như người bị đánh là nó vậy, nó dùng hết sức hét lênđầy đau đớn
-Không nói nhiều nữa, làm đi
Sau câu nói của Lâm bọn đàn em liền nhào tới giáng những phát gậy vào ngườihắn. Hắn không phản kháng và chịu đựng. Nó đau lắm, nó không làm được gì cả, nótự thấy mình thật vô dụng.
-Đừng đánh nữa. Đồ đáng gét, anh mau phản kháng đi chứ, tại sao lại đứng im nhưvậy? Anh mau biến đi, mau biến đi, tôi gét anh, biến đi!!- nó không chịu nổinữa, không thể nhìn hắn chịu đựng được. Nó khóc, nó không nhịn được nữa. Giọngnó lạc dần
“Cô biết không? Tôi thà người chịu đau đớn là tôi còn hơn để cô phải chịu đựng?Thà cứ như vậy thì tôi đau một thôi! Biết không hả đồ ngốc?”-Để ngoài tai nhữnglời nói của nó, không bao lâu và hắn gục xuống. Tiếp tục chịu những phát gậy vànhững cú đạp.
-Haha, anh họ, anh làm “chị dâu” khóc rồi này, anh xấu xa lắm có biếtkhông????- Rồi Lâm quay qua nó- Để tôi trả thù giúp “chị” nhé!!
Lâm tiến tới chỗ hắn, cầm theo một thanh sắt. Hắn đang nằm dưới đất vì đau đớn.
-Hôm nay tôi sẽ trả hết tất cả những gì mà tôi đã chịu bấy lâu. Biết không?-Vừa dứt từ “Biết không” Lâm liền hất mạnh thanh sắt vào đầu hắn. Máu bắt đầutúa ra
Nó sắp chịu hết nổi rồi, nó muốn người đó là nó. Dùng hết sức thoát khỏi chiếcghế, nó muốn giết chết Lâm ngay lúc này, nhưng mọi thứ chỉ là vô vọng.
Chợt Lâm rút con dao trong người ra.
-Như vậy thì vẫn chưa hả nỗi căm gét trong tôi. Có lẽ phải cho anh vài nhát thìcó khi tôi mới có thể dễ chịu được nhỉ?
Ngay sau đó, Lâm vung con dao sắc bén lên
-Đừng!!!
Chap 63: Cuộc sống ngắn ngủi. Tôi sẽ từ bỏ
Thảo Trang hét lên một cái rồi chạy tới trước đỡ cho hắn. Bị một nhát chém ngaylưng, nhỏ gục xuống đè lên người hắn (biết chỗ gục ghê). Và nhỏ ngất ngay sauđó (yếu thế mà hành hạ người ta giỏi thấy ghê)
-Chết tiệt!! Anh làm cái quái gì mà mọi cô gái đều thích hy sinh vì anh nhỉ??-Quát lên đầy tức giận, Lâm hất con dao ra xa rồi quay qua đám đàn em- Tụi bâymau mang cô ta vào trong đi và băng bó lại
Nhìn cảnh Thảo Trang đỡ cho hắn, nó vừa mừng vừa cảm thấy có chút gì đó khóchịu. Không biết tại sao nhưng nó lại muốn người đỡ nhát dao đó là nó. Nhưngmọi chuyện giờ đã qua rồi. Hắn không bị mấy nhát là vui rồi. Trên trán!! Trêntrán hắn máu vẫn không ngừng chảy.
-Tao chán rồi, tụi bây mang tụi nó vào trong đi, khi nào có hứng sẽ “chơi tiếp”
Nó được cởi trói và quăng vào một cái xó nào đó trong ngôi nhà hoang này. Hắnđang ngồi kế bên, chắc có lẽ hắn bắt đầu choáng vì mất máu quá nhiều rồi. Dùkhông còn sức nữa, nhưng nhìn thấy hắn như vậy nó không còn nghĩ đến mình nữa,nó như không còn nhớ mình không đủ sức, nó quay qua hắn. Nó muốn làm cho máungưng chảy nhưng tìm đủ mọi cách. Vết thương quá sâu và nằm trên đầu, bây giờchỉ có thuốc xác trùng thì mới có thể cầm máu được. Nhưng trong hoàn cảnh nàythì thật sự không có. Đau lòng quá, nó lại khóc rồi
-Xin lỗi, thật sự xin lỗi. Chỉ vì tôi quá cả tin mà mọi thứ mới thành ra nhưvậy, chỉ vì tôi mà anh mới bị như vậy. Nhưng lại sao anh lại đến đây chứ?? Tạisao anh lại để im cho tụi nó đánh chứ? Anh bảo tôi ngốc sao? Anh mới là đồ ngungốc nhất thế giới mà tôi từng biết, tại vì anh mà tôi cứ phải khóc mãi nhưvậy, anh có biết không hả????
-Đồ ngốc, đừng nói nữa, cô hãy im lặng mà giữ sức đi, sức của tôi cũng khôngcòn nhiều nữa đâu- rồi chợt giọng hắn nhỏ dần- xin lỗi vì đã làm cô phải khóc
Nghe lời hắn, nó cố gắng nín, không khóc nữa. Chợt nó nhớ ra điều gì đó, quayqua hắn nói rất nhỏ, đủ để cho hai đứa nghe
-Anh có cho người theo dõi tôi không vậy??
-Không
-Thật sao? Vậy tôi nghĩ chúng ta sẽ được cứu thôi…. Từ trước đến giờ, tôi luôncó cảm giác có người theo dõi tôi. Nếu không phải anh làm thì chắc chắn chúngta sẽ được cứu
-Chỉ là cảm giác thôi
-Không đâu, tôi chắc chắn là có, biết có người theo dõi nhưng tôi thấy họ chưalàm gì hại đến tôi cả nên tôi mặc kệ, nhưng tôi chắc chắn sẽ có người tới cứu
-2 ngày rồi, chưa thấy??
-Không biết vì sao nhưng tôi chắc chắn, chắc chắn là sẽ được cứu……
-Ảo tưởng- Vì kiệt sức, nên hắn chỉ toàn đưa ra những câu nói cụt ngủn làm chonó cảm thấy khó chịu
Chợt nghe tiếng động bên ngoài, hình như đang đánh nhau thì phải. Nó nghe tiếngquát nho nhỏ “Con bé đâu rồi?” Nhưng nãy giờ, dồn hết sức nói rồi, giờ thì muốnnói được thì cũng nói nhỏ xíu, không còn sức để hét lên nữa.
Cánh cửa phòng bị đạp bật tung, ánh sáng chiếu vào làm nó chói mắt. Một ngườichạy vào và ôm siết lấy nó
-Xin lỗi Nhi, xin lỗi, chỉ tại Quân không tốt, chỉ tại lúc đó Quân bỏ đi nênNhi mới bị như vậy. Xin lỗi……- Khẽ thả nó ra, vì quá mệt mỏi nó đã ngất từ lúcnào, không biết có nghe được lời Quân nói hay không
Nhưng hắn, hắn thì nghe rõ mồn một từng từ, từng chữ. Hắn cảm thấy hơi nhói khiQuân đến đây cứu được nó. Nhưng nếu như vậy, chẳng phải người hay theo dõi nólà người của Quân ư??
Đang lơ mơ dạo chơi trong vườn hoa anh đào đầy nắng và gió chợt vấp phải cụcđá, thế là nó lộn đầu xuống vực, vung tay vung chân và giật mình dậy (Hóa ra“em” đang mơ) Đầu nó hơi bị choáng, hiện tại thì nó đang chuyền nước để lấy lạisức. Quân đang nằm gục đầu bên cạnh nó
Khẽ xoay nhẹ người để không đánh thức Quân, quay qua thấy hắn đang nằm ở giườngbên cạnh, đầu bị băng bó, chắc hắn mất nhiều máu lắm, nhìn hắn sao mà nó……thương quá. Không hiểu sao lại muốn chạy qua ôm hắn một cái. Nhìn hắn ngủ kìa,hai con mắt nhắm tít lại, cái mũi cao cao, “dễ xương” quá :”>… Nó đang nghĩgì thế nhỉ???
Quyết định không nhìn hắn nữa, cám dỗ quá!! Quay người lại, vô tình sao nó vungtay ngay đầu Quân làm Quân đứng bật dậy.
-Ơ, Nhi tỉnh rồi hả?? Nhi có biết là Quân lo lắm không? Lần sau có chuyện gì làphải báo cho Quân ngay nhé (báo bằng cách nào???) Nhưng dù sao cũng xin lỗiNhi……- Rồi Quân đến ôm nó.
Nó hơi khó hiểu…. Quân nói cái gì mà xin lỗi???
-Sao…. Quân lại phải xin lỗi???
-Vì…. hôm đó…. tại công ty đá quý, lúc nghe ông Trần nói…. Vì khó chịu nên Quânđã bỏ về nhà trước và nghỉ học luôn….. Vậy nên mới đến cứu Nhi muộn
-Quân khó chịu chuyện gì????- Mặt nó ngây thơ đến sợ
-Thì Nhi…… với…. cậu ta…… cưới……- Quân hơi đỏ mặt và có gì đó khó chịu khi nóira từ đó
-Quân ngốc thật (bà thông minh quá!!), thật ra chỉ là đóng kịch thôi. Nhi giúphắn qua mặt ba hắn, nhưng ngờ đâu ông ta lại nói Nhi là con dâu tương lailuôn…..- nó càng lúc càng nói nhỏ dần
-Vậy bây giờ sao???- Quân nói có phần hơi hào hứng, có phần hơi lo lắng
-Ờ thì……….
Nó chưa kịp nói thì bỗng cánh cửa bật mở, một ông bác sĩ bước vào. Ơ….. Khôngphải là cái ông lần trước nó ngất xỉu đã gắp ổng sao??? Có duyên thật!!!
-Cô bé tỉnh rồi sao??
Nó có chuyện cần phải nói với ông ấy, phải nói ngay bây giờ. Kêu Quân ra ngoàiđể nói chuyện riêng với bác sĩ. Quân lúc đầu hơi lưỡng lự nhưng nhìn ánh mắtcương quyết của nó, Quân lại đi ra
Nó nhìn ông bác sĩ có chút ái ngại, nói nhỏ vì sợ người khác nghe được
-Bác sĩ, chuyện cháu bị bệnh….. ông đã nói cho mọi người biết chưa vậy??
-Ta vẫn chưa nói, định chờ cháu tỉnh dậy thì ta sẽ nói cho người nhà cháu biếtluôn luôn
-Không!! Ông không được nói cho mọi người biết chuyện này
-Tại sao? Cô bé à, bây giờ chỉ ở giai đoạn 2 nếu cháu chữa trị thì vẫn có thểkết thúc căn bệnh. Bệnh của cháu đang chuyển biến xấu đi, không lẽ cháu muốn từbỏ mạng sống như vậy sao??
Nghe ông bác sĩ nói, lòng nó chợt lắng xuống. Ông ta nói đúng, nó từ bỏ cuộcsống của mình quá dễ dàng. Nhưng nó thấy do sự tồn tại của nó mà mang nhiều taihọa cho người khác, thà chết đi, nó có thể gặp ba mẹ và chị nó nữa, như vậy sẽtốt hơn. Nhìn ông bác sĩ bằng ánh mắt kiên quyết, nó nói
-Đây là bệnh của cháu, cháu không muốn ai biết về căn bệnh của mình vậy nênbệnh viện phải giữ bí mật cho bệnh nhân. Vả lại……… cháu không có người thân
-Nhưng cậu nhóc……
-Cậu ta chỉ là bạn thôi, không phải người nhà của cháu đâu- Nó ngắt lời bác sĩ,rồi chợt quay qua hắn- Bác sĩ…. anh ta bị gì vậy? Tại sao bây giờ vẫn chưa tỉnh
-Cậu nhóc đó vì mất máu quá nhiều nên bây giờ vẫn còn hôn mê, nhưng cháu đừnglo, ta đã tiếp máu hiện tại thì cậu nhóc chỉ đang ngủ thôi… Chắc khoảng nửa giờnữa sẽ tỉnh. Bây giờ thì ta phải đi kiểm tra các bệnh nhân khác. Cháu nhớ làphải ăn uống đầy đủ để phục sức đấy- dặn dò nó xong, ông bác sĩ quay ra ngoài,khẽ lắc đầu.
Chap 64: Thật sự thì trong tim nó có ai???
Khẽ quay qua nhìn hắn, cứ tưởng giàu sang, có tất cả là hạnh phúc nhưng ngờ đâuhắn lại phải chịu nhiều nỗi đau đến vậy có lẽ là con người không ai được toànvẹn cả. Quân bước vào, trên tay cầm theo một hộp sữa.
Ngồi xuồng bên cạnh, Quân đưa hộp sữa cho nó. Mặt Quân có nét gì đó hơi bối rối,một chút do dự rồi Quân hỏi nó
-Nếu… Nhi với Phong chỉ là đóng kịch. Vậy…… Nhi có yêu cậu ta không???
Quân dứt câu đầu óc nó có chút gì nó hỗn độn, nó không biết là nó có yêu hắnkhông nữa. Liệu cảm giác mình đau khi thấy người đó đau hay mình vui khi thấyngười đó vui như vậy có phải là yêu không?? Nó cũng không biết. Nó chưa xácđịnh được điều đó
-Nhi không biết nữa……..
Nghe nó trả lời như vậy, Quân có chút gì đó hụt hẫng, Quân hiểu nó, nếu nókhông yêu thì sẽ nói thẳng là không yêu, đằng này nó lại nói là không biết,liệu nó đã yêu hắn hay chưa. Quân nghĩ tỉ lệ Nhi thuộc về mình sẽ không nhiều,nhưng cũng phải thử thôi. Thà nói ra mà bị từ chối còn hơn im lặng để rồi hốitiếc
-Sau khi xuất viện….. Nhi đi với Quân đến một nơi được không??
-Ừ, được- nó gật đầu không ngần ngại, vì nó tin tưởng Quân, dù sao thì Quâncũng cứu nó, nó còn nợ Quân nhiều thứ lắm, chợt nhớ ra điều gì đó. Nó hỏi-Quân….. có phải là Quân……. cho người theo dõi Nhi không vậy????
-Ơ…. chuyện này….- Quân chợt ấp úng làm nó cảm thấy khó chịu, không lẽ người đólà Quân thật sao???
-Quân nói đi chứ!!- Giọng nó hơi gắt nhưng Quân vẫn cứ chấn chừ không nói
Cánh cửa phòng bật mở, Hoàng Yến cùng Long, Duy, Mi, Lam bước vào. Mi, Lam đềulo cho nó khi nó vắng mặt, nhưng hai đứa đâu nghĩ là nó bị bắt cóc. Hay tin nóbị bắt cóc thì đứa nào cũng sửng sốt cả, bây giờ thì thấy nó nằm trong viện,Lam lại bù lu bù loa lên chạy tới ôm chặt lấy nó mà trách
-Con nhỏ ngốc này. Mày có võ làm gì mà để cho người ta bắt vậy hả?? Đúng là….hic…. mày có biết tao lo cho mày lắm không???
-Tao xin lỗi….. chỉ tại tao không tin lời của tụi bây nên mới bị như vậy…… taoxin lỗi………
-Hử……. hic……. Không nghe….. hic…… chuyện gì???- Chợt Lam ngớ ra khi không hiểucâu nói nửa chửng của nó
Nó chỉ cười rồi nói “không có gì”, nghĩ lại thì con bé Nguyệt Mỹ cũng mù quángvì yêu thôi chứ thật ra con bé đâu có xấu. Nhưng nó nghĩ rằng bỏ qua con béthôi không có nghĩa là lại làm bạn với con bé
Chợt hắn cử động, đầu hắn đau nhức. Không hiểu sao lại có một cảm giác lạ, tronglúc hôn mê, hắn nghe được điều gì đó hôn mê, bệnh tim, từ bỏ, người thân………..mọi thứ như một mạnh ghép bị xáo trộn, hắn không thể nhớ rõ được chuyện gì đãxảy ra.
Thấy hắn cử động, lòng nó mừng đến lạ, nó nhảy qua chỗ hắn, quên mất cái tayđang chuyền trước làm cây kim bị giật ra một phát đau điếng. Thấy cảnh đó Quânbuồn lắm, nó mừng đến vậy, chứng tỏ trong lòng nó đã có hắn rồi. Nhưng, Quânvẫn phải thử. Quân sẽ không bỏ cuộc, nó vẫn chưa biết được nó yêu ai, như vậythì Quân vẫn còn cơ hội.
Tay nó nhói vì cây kim chuyền bị rút ra bất chợt, từ lúc tỉnh dậy tới giờ nócòn không biết là mình đang chuyền nước nếu nó biết thì đã giật phăng cây kimtừ lâu rồi (vì nó sợ chích thuốc mà, mà lí do nó sợ chích thuốc thì mọingườicũng biết rồi đấy. Lỡ như để cây kim trong đó lại gãy nữa thì khốn)
Mọi người chỉ biết lắc đầu vì sự vô ý vô tứ của nó, chạy đến bên cạnh hắn, nóhỏi lia lịa
-Nè, anh tỉnh rồi hả? Biết tôi là anh không? Biết anh bị gì không? Biết tại saoanh nằm đây không?? Nè, anh có bị mất trí nhớ không vậy? Sao tôi hỏi mà khôngtrả lời
-Nhức đầu quá, đồ đầu heo này, cô hỏi liên tục như vậy thì làm sao mà tôi trảlời được
-Ờ hén, anh còn nhớ tôi là đầu heo hả? Ờ, vậy chắc không bị mất trí nhớ- rồi nólại cười tít mắt chẳng để ý rằng mình vừa bị hắn xỏ
Thế là nó lại ngồi cười cười nói nói với hắn, có một điều thay đổi lớn ở hắn mànó không để tâm tới đó là hắn chỉ cười và nói với mình nó thôi, với đứa con gáinhư nó thôi.
Buổi chiều ông bác sĩ lại bước vào, trên tay cầm theo hai sấp hồ sơ, một cái củanó và một cái của hắn rồi ông bác sĩ lại phán
-Cô bé này có thể ra viện được rồi, nhưng cần ăn uống điều độ để hồi phục sứckhỏe. Còn cậu nhóc thì cần phải ở lại thêm một hai ngày để chúng tôi theo dõixem não có bị chấn thương sau khi may 7 mũi không thôi
-May 7 mũi á????- nó hét lên như vừa nghe một chuyện kinh thiêng động địa rồiquay qua hắn, mặt nhăn nhó- Anh đúng là trâu bò đầu thai mà, người đâu mà lìthấy gớm
-Vậy chắc cô ngoan lắm hay sao mà nói tôi lì????
-Tất nhiên, tôi là cháu ngoan Bác Hồ được chính tay Bác kí nhận đàng hoàng
Nghe nó nói chợt hắn cười một cái, rồi mặt lại trờ về sắc thái ban đầu, hắnquay qua ông bác sĩ
-Không cần theo dõi!! Tôi không sao
Nhìn hắn với ánh mắt hình viên đạn, nó đấm vào bụng hắn một phát
-Muốn chết hay sao mà không theo dõi
-Không thích!!
-Này, nếu anh không theo dõi……. Tôi quyết định rồi…… tôi sẽ…… sẽ….. trở về vớiba mẹ tôi. Phải rồi!! Tôi sẽ trở về ở với ba mẹ. Tôi cứ mặc kệ anh đấy
-Cô dám!!!
-Tôi dám, thì sao? Anh làm gì được tôi!! Anh thích thì cứ phá nhà tôi đi. Pháhết cái khu đó luôn, cho người ta kéo nhau đến cái công ty đá quý của anh rồiđốt cho hả dạ……… Tôi về dọn đồ đây
-Ừ thì theo dõi
Nó cười tươi rói, nãy giờ giả vờ thế thôi chứ nó sợ muốn đổ mồ hôi hột. Lỡ nhưhắn cho người phá sập cái khu đó thật thì chưa chắc có ai làm gì được cái tậpđoàn lớn mạnh của nhà hắn. Nhảy ngay đến chỗ của hắn, nó hí hửng
-Có thế chứ!!
-Ơ…..- chợt ông bác sĩ lên tiếng, mặt hơi ngạc nhiên- Cô bé, cháu chưa chuyềnhết nước, sao lại dám rút ra cơ chứ
-Gắn lại đi bác sĩ!!- hắn nở nụ cười gian xảo nhìn nó rồi quay qua nói với ôngbác sĩ. Hắn biết là nó sợ kim chích mà, vậy mà còn nỡ lòng nào kêu ông bác sĩchơi ác như vậy.
Nghe hắn nói, mặt nó chợt xanh lét. Gì chứ!!! Nếu như nó đang ngất thì tiêm thếnào cũng được, nhưng nếu nó đang tỉnh thì cho dù có 100 người cũng đừng hòngđụng cây kim đó vào người nó. Nó có võ để làm gì!! Phải sử dụng chứ…… Quay lạinhìn hắn với gương mặt tràn đầy sát khí
-Anh im ngay, không tôi đập đầu thêm mấy phát chết ngay tại chỗ đấy, tin khônghả????- Rồi quay phắt qua ông bác sĩ, mặt thay đổi 180 độ, hiền ơi là hiền, tộiơi là tội- bác sĩ à? Cháu khỏe rồi, không cần truyền nước nữa đâu bác sĩ….Truyền nữa là cháu dư nước đó…. Mà dư nước là không tốt đâu……….
-Cơ thể 80% là nước, thiếu nước không được. Dư nước càng tốt!!- hắn lại nhảyvào họng nó cắt ngang làm cho nó tức ói máu. Định nhào tới bóp cổ hắn cho hả dạ
Ông bác sĩ nhìn hai đứa cứ chí chóe với nhau khẽ cười rồi lắc đầu “đúng làthanh niên”
-Không sao, không chuyền nữa cũng được. Cháu nhớ giữ sức khỏe nhé, ta lại cóbệnh nhân khác rồi
-Dạ!! Cảm ơn bác sĩ, gì chứ ăn thì bác sĩ khỏi nhắc. Hè hè
Rồi nó quay qua hắn banh mắt lè lưỡi chọc tức vì mình đã chiến thắng. Hắn chỉbiết khẽ cười vì sự ngu ngơ của nó
-Chúng ta về thôi Nhi!!- Quân đi tới níu tay nó
Ờ phải ha, được xuất viện rồi, phải ăn cho thỏa thích chứ. Mấy hôm rồi có đượcăn gì đâu, nhớ hương thơm của mấy món ăn quá, phải đi thôi. Nó gật đầu cái rụp,định sải bước đi thì chợt hắn nắm lấy tay còn lại của nó. Giọng nhỏ xíu
-Đừng đi, tôi không muốn ở đây một mình!!
-Ơ………
Chap 65: Quân thích Nhi
Nó không biết nên làm gì cứ quay qua quay lại. Hai gương mặt đều nhìn nó vớiánh mắt tràn đầy hy vọng và cóm ột cái gì đó mà nó không thể bỏ đi. Nó bối rối,tự dưng hai người này lại như vậy. Nó không biết nên làm gì.
Phải rồi, nó đã hứa với Quân là khi xuất viện sẽ cùng Quân đi đến một nơi. Đãhứa thì phải giữ lời. Rút tay mình ra khỏi tay Quân rồi nó lại quay qua hắn.Quân cảm thấy thất vọng tràn trề, quay lưng bước đi.
-Bây giờ tôi sẽ đi với Quân, nhưng tôi hứa sẽ quay lại sớm được không. Vậynhé!!
Có chút gì đó hơi nhói trong lòng nhưng hắn không nói gì cả, chỉ khẽ gật đầumột cái. Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên nó nói chuyện với hắn một cách nhỏnhẹ như vậy.
Vừa quay ra thì nó chẳng thấy Quân đâu, hỏi Mi, Lam thì hai con nhỏ ngây thơtrả lời là “Không biết nữa, tao thấy Quân về rồi”. Nó vội chạy theo Quân, bệnhviện gì mà lớn ơi là lớn, làm nó tìm được đường ra cũng muốn bở hơi tai, cuốicùng cũng ra được. May quá!! Quân chỉ vừa ngồi vào trong xe thôi.
Chạy đến chặn ngay cửa xe, nó thở không ra hơi. Quân ngạc nhiên khi nhìn thấynó, nhìn nó mới xuất viện mà lại chạy như vậy Quân lại thấy hơi nhói, vội đi rađỡ nó vào trong xe
-Quân… đi đâu… vậy. Sao….. không chờ…… Nhi mà….. bỏ đi trước….- cố hết sức vừathở vừa nói (để hết mệt rồi nói, có ai giành đâu!!)
-Quân cứ tưởng….. Nhi không muốn đi- Quân nói có chút gì đó buồn buồn
Chợt nó cười tươi rói nhìn Quân, ánh mắt có nét gì đó đang vui, hơi thở đềulại, nó nói với giọng hớn hở
-Nhi đã hứa với Quân rồi mà, mà Nhi đã hứa thì sẽ làm, Nhi hứa xuất viện sẽ đivới Quân. Vậy bây giờ….. Quân định chở Nhi đi đâu??
-Đi rồi biết!!
Vậy đấy, lại cái câu muôn thuở cứ “Đi rồi biết” làm cho nó tò mò. Ngồi lênchiếc xe bóng loáng, Quân lên ga rồi phóng đi. Đương nhiên là Quân phải làm lấpđầy cái bụng của nó trước, nếu không thì nó vẫn sẽ đi nhưng với gương mặt khôngkhác khỉ là mấy.
Dừng lại trước một nhà hàng sushi lớn, nơi đây các món ăn đều là do đầu bếpngười Nhật làm. Vì vậy tất nhiên là hương vị của nó rất ngon. Quân kêu ra mộtloạt món nào là mực nhồi, bánh há cảo chiên, cơm bò xào….. và tất nhiên làkhông thể thiếu món sushi.
Vào đây mọi thứ đều theo phong cách Nhật Bản, cách ngồi dưới sàn trên một miếngđệm lót cũng theo phong cách Nhật Bản. Nó gét cách ngồi này, không hiểu sao họlại có thể ngồi như vậy được khi mà máu không thể chuyển động làm cho chân nhứcmỏi và tê cứng, vậy nên nó ngồi bệt xuống luôn.
Quân khẽ cười, không hiểu tại sao bản thân lại có thể thích người con gái nhưvậy. Chắc có lẽ đó là điều làm cho Quân thích ở nó chăng.
Nó ăn mà cười tít mắt, cái tính xấu vẫn không bỏ, được ăn là thích, huống hồ 1,2 ngày rồi nó có được ăn miếng nào đâu. Quân không ăn, chỉ ngồi nhìn nó, nhìnnó ăn là Quân cũng thấy no rồi.
Sau khi nó “phá” hết một khoảng lớn trong cái thể tín dụng của Quân mà không hềhay biết. Quân lại đưa nó đến một nơi. Đoạn đường khá xa, trên đường đi mà nóchán nản, cứ luôn miệng hỏi “Sắp tới chưa Quân?” và cứ nhận lại một câu là “Sắprồi!!”. Nhưng “cái sắp” của Quân không biết nghĩa là sao mà nó chán đến độ ngủluôn.
Quân chỉ khẽ cười nhìn nó, ước chi nó cứ như vậy, cứ ngủ bên cạnh Quân, mộtgiấc ngủ yên bình nhưng hạnh phúc, cả hai đều hạnh phúc. Sau đoạn đường dàiđằng đẵng, cuối cùng cũng đến nơi.
Nhìn nó ngủ Quân không nỡ kêu nhưng không lẽ tới đây để cho nó ngủ như vậysao?? Khẽ lay vai nó, Quân nói thật nhẹ nhàng
-Tới nơi rồi, Nhi mau dậy đi
Vươn vai một cái, nó ngáp một hơi dài (xấu quá!!), mắt mũi còn lờ đờ, bướcxuống xe. Nó hỏi như một kẻ ngớ ngẩn
-Đây là đâu???
-Biển!!
Quân cười rồi kéo tay nó chạy ra biển, bây giờ cũng là chập chiều rồi biển vắnglặng và không đông người lắm. Có thể nghe được từng đợt sóng nhỏ vỡ vào bờ rìrào. Cảm giác thật tĩnh lặng. Tới cạnh một phiến đá, Quân ngồi xuống, lòng cóchút gì đó khó nói.
Nó thấy Quân có vẻ gì đó lạ lắm. Hôm nay Quân ít nói và trầm tư hơn mọi ngày,nhưng nó vẫn im lặng, nó vẫn nhìn ra ngoài khơi xa chờ Quân lên tiếng.
-Nhi có nhớ khi bé, chúng ta thường vui đừa với nhau không!!- Quân vừa nói vừacười hạnh phúc khi nhớ về kí ức thuở bé tốt đẹp
Nó cũng nhớ, nhớ rõ lắm, nó cũng rất hạnh phúc khi nghĩ tới kí ức nhỏ bé đó.Một nụ cười thật bình yên hiện lên trên khóe môi. Nó quay qua nhìn Quân
-Nhớ chứ, Nhi còn nhớ rất rõ ngày bé chúng ta thường vui đùa cùng nhau, chơi đủthứ trò, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nhi còn nhớ rõ tại Quân mà Nhibị ngã trầy chân nữa!!
-Gì chứ?? Nhi tự ngã mà, bây giờ vẫn còn đỗ lỗi cho Quân sao???
-Hứ!! Tại Quân đuổi theo Nhi nên Nhi mới ngã thôi, chứ có phải là Nhi tự ngãđâu!!
Nó vênh mặt lên, làm như vẻ mình là người đúng. Quân chỉ khẽ cười rồi bỗng quayphắt qua nhìn nó.
-Nhi biết không!! Quân sẽ…… không nhịn nữa đâu. Nhi tự ngã mà!!!- vừa nói Quânvừa lấy chân hất nước vào người nó
Tất nhiên là nó không thể nhịn được và hất nước lại Quân. Thế là Quân lại bỏchạy, như lúc nhỏ, hai đứa lại đuổi bắt nhau và những tiếng cười vui vẻ sảngkhoái. Chạy cho đến khi cả hai mệt đờ người ra và nằm bẹp trên cát thở hỗn hễn
Chợt Quân nhìn lên trời, hai tay đưa lên miệng bắc thành cái loa. Quân hét thậtto
-NHI ƠIIIIIIIIIII!!!!!
-Quân sao vậy? Tự dưng hét làm Nhi giật cả mình
Không để tâm tới câu nói trách móc của nó, Quân tiếp tục nói hết nỗi lòng củamình ra
-QUÂN THÍCH NHI!!!! THÍCH TỪ LÂU LẮM RỒI!!!!
-Ơ…..- nghe Quân nói, nó chợt đỏ mặt, ngồi bật dậy
Nó không biết phải nên nói gì nữa, bởi thật tâm, một điều trong tận đáy lòngnó, nó không biết Quân chiếm vị trì như thế nào? Cũng như đối với hắn, nó khôngxác định được. Nhưng tự hỏi lòng mình rằng, nếu như nó từ chối, liệu nó vớiQuân có thể tiếp tục là bạn như trước không??
Thấy nó ngồi dậy, Quân cũng ngồi dậy theo, thoáng chút buồn khi thấy hành độngcủa nó. Nhưng đã nói ra nỗi lòng của mình, Quân cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Nó ngồi lại gần Quân, nói một chuyện khác như lảng tránh.
-Quân nè, nếu như Nhi…… không còn trên đời nữa, thì Quân có buồn không??
Không khí bỗng dưng lắng xuống, mặt Quân hơi biến sắc, có chút lo lắng bởi câunói lấp lửng của nó, Quân hỏi ngược lại
-Tại sao Nhi lại nói như vậy? Không lẽ, Nhi sắp…….
Chợt nó quay qua Quân cười tươi rói
-Hehe, giỡn với Quân chút thôi, Nhi thì làm sao mà chết được, ta là bất tử mà
Mặc dù ngoài miệng thì cười rất tươi, nhưng trong lòng nó đang đau lắm, nếu nóchết thì Quân sẽ đau, đau hơn cả nó. Bởi người ta thường nói “Người ở lại sẽđau hơn người đi mà”
Không gian lặng im, Quân không nói gì, nó cũng không nói gì. Ngồi nhìn hoànghôn dần buông xuống rất đẹp nhưng sao lòng nó buồn quá. Chợt nó nhớ tới hắn, nóđã hứa là sẽ trở về với hắn. Thôi chết rồi, phải về thôi!!Nó đứng lên và kéotheo Quân
-Cũng đã trễ rồi, chúng ta về thôi!!
Quân gật đầu rồi ra xe, vì đoạn đường xa nên về tới nơi cũng đã gần khuya. Nómua một ít đồ ăn cho hắn, rồi kêu Quân đưa đến bệnh viện. Đóng cửa xe lại, nóquay qua nhìn Quân, như đã suy nghĩ rất lâu, nó nói
-Về chuyện lúc chiều….. Quân cho Nhi thời gian suy nghĩ nhé…… một tuần thôi!!Vậy nhé
-Không sao, Nhi muốn bao lâu cũng được, Quân có thể chờ mà!!
-Ừ, vậy thôi, Quân về đi nhé, lái xe cẩn thận, Nhi vào trong đây
Quân khẽ gật đầu rồi phóng xe đi, nó quay người đi đến chỗ hắn. “Hic, khôngbiết để hắn chờ lâu như vậy, hắn có giận không nhỉ”
Chap 66: Chỉ vì thất hứa!!!
Đứng trước phòng bệnh, nó cứ lấp ló lưỡng lự mà không dám vào vì sợ hắn sẽ némcho nó một cái nhìn đầy tức giận vì đã thất hứa và sau đó sẽ cho người đánh sậpkhu nhà của nó (trí trưởng tượng phong phú)
Mở cửa phòng hết sức nhẹ nhàng, nó đưa đầu vào bên trong lén nhìn xung quanh.Không có ai cả, mọi người thật là…. sao lại để cho người bệnh ở một mình vậychứ??
Rón rén bước vào trong, hình như hắn đang ngủ thì phải!! Thôi thì để cho hắnngủ, ngu gì kêu hắn dậy để mắc công bị “lãnh đạn”. Còn thức ăn mua cho hắn thìnó xử thôi, dù gì thì nó cũng vừa xuất viện nên xem như nó cũng là người bệnh,mà người bệnh thì được quyền ăn cháo
Khẽ ngồi xuống cố gắng làm thật nhẹ nhàng, mặt nó hí hửng mở hộp cháo thịt bằmthơm phức
-Này!!- hắn chợt mở mắt ra và ngồi phắt dậy, cũng may là tay nó cầm chắc chứnếu không thì cả hộp cháo nghi ngút khói đã yên vị trên đầu hắn rồi
-OMG!!! Anh có phải là con người không vậy hả?? Làm tôi giật cả mình!!
Chợt nhìn vào mắt hắn nó nhận ra ánh mắt kia đang chú mục vào nó và tỏa ra sátkhí dày đặc.
Tay giật phắt hộp cháo hắn gằn giọng
-Đồ con heo xấu xa!! Đã thất hứa mà không hối lỗi lại còn dám ăn cháo của tôinữa
Đưa tay đấm cho hắn mấy phát, mặt nó nhăn nhó
-Thật là…..!!! Chỉ vì vậy thôi mà anh định làm cho tôi đứng tim chết sao?? Hả??Hả???- Theo sau mỗi chữ hả là mỗi phát đấm đầy tức tối của nó
-YA!! Cô đang ngược đãi người bệnh đấy!! Biết không??
-Mà tôi có thất hứa đâu, chỉ là…….. thực hiện hơi trễ chút thôi
-Không biết!! Đối với tôi vậy là thất hứa
Rồi chợt hắn nhìn xuống hộp cháo, khóe môi khẽ xuất hiện một nụ cười gian. Quayqua nhìn nó, hắn buông ra một câu làm cho nó đang uống nước phải phun ra hết,một câu đối với nó mà nói là hết sức kinh khủng
-Để chuộc lỗi vì đã thất hứa, cô….. đút tôi ăn đi!!!
Sau một hồi ho sặc sụa vì bị sốc, nó quay qua nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi,tay đưa lên sờ trán hắn, miệng rối rít
-Này!! Bác sĩ đã kiểm tra chưa?? Hình như đầu anh bị va chạm mạnh đấy!!
Hất tay nó ra, hắn bắt đầu nhăn mặt, rồi đưa tay vào trong túi rút ra một tờgiấy đưa cho nó
Tờ giấy được gấp bốn, mở ra đọc với vẻ mặt đầy tò mò và có chút hứng thú. Đọcđược những chữ bên trong, nó bắt đầu phát hoảng. Cũng may là lần này nó khônguống nước nếu không thì chắc nó sẽ sặc còn nhiều hơn cả lần trước, có khi làchết vì sặc cũng nên. Đầu tờ giấy có ba chữ thật to tướng và được tô đậm “Bảnhợp đồng” (bên dưới là gì thì chắc ai cũng biết hết rồi)
Hóa ra là hắn luôn mang theo trong người, làm cho nó mấy lần vào phòng hắn tìmđể “tiêu hủy” nhưng lại không thấy. Mặt nó hơi chuyển sang màu xanh nhưng vẫncố gắng giữ vững giọng
-Ý gì đây??
-Cô nhớ lái này chứ? Tôi có trò vui cho cô này. Bây giờ, một là……. cô đút chotôi ăn, hai là…… cô thụt dầu 100 cái
-Ặc!! Anh đúng là quỉ lai người mà! Đồ ác độc!!
-Đừng làu bàu nữa, mau chọn đi!!
-Được thôi!!
Nhất quyết không để cho hắn vừa lòng, nó quyết định thụt dầu 100 cái. “Anh muốnchứ gì? Được thôi!! Gì chứ thụt dầu 100 cái thì đối với Nguyễn Hoàng Bảo Nhinày chẳng là gì cả!!”
Trong khi nó thụt dầu thì hắn lại nằm bắt hai tay ra sau đầu và đếm như đangthưởng thức một trò vui
-1……2……3……4…….5………………..61………62………63……….
Mặc dù lòng thì nói chẳng là gì cả nhưng ngoài mặc thì nó thở còn không ra hơi,nhưng vẫn nhất quyết không để cho hắn đạt được điều hắn muốn, nó vẫn cứ cốgắng. Trong lòng thầm rủa “Cái tên đáng chết!! Anh dám nói tôi ngược đãi ngườibệnh sao?? Anh mới là cái đồ độc ác đang ngược đãi người bệnh thì có. Grừ!!”
Khẽ nhìn nó, hắn cười một cái
-Này!! Nếu không nổi thì chịu thua đi, đến đây “phục vụ” cho tôi!!
-Mơ….. đi….. hộc, hộc…..
Nhếch môi một cái rồi hắn tiếp tục đếm
-……98……99…….99,1……..
-Ya!!! Anh…. đếm…… cái kiểu…… gì vậy hả…?? 99 rồi…… tới….. 99,1 là sao?? Muốnchết….. phải không??- miệng thở hồng hộc nhưng nó vẫn cố gắng nói để thỏa cơntức giận của mình
-Kệ tôi, thích đếm như thế nào là quyền của tôi!! Thụt tiếp đi
-Ax…….
Nhất quyết, nhất quyết, nhất quyết không chịu để cho vừa lòng, nó lại cố gắngthụt. Mặt hắn không chút gì qian tâm đến nó, hắn miệng vẫn cứ tiếp tục đếm
-…….99,30…………99,3….1……………….99,3….2………
Nó hết sức, ngồi thụp luôn dưới đất, mặt tím tái vì mệt. Thấy vậy hắn phóngngay xuống và đỡ nó dậy. Hắn lại nhăn mặt rồi trách nó
-Cô đúng là lì thật, thật ra thì tôi chỉ định thử cô thôi, cho dù cô có muốnthì một trăm năm nữa cũng chẳng được đâu mà còn làm giá, đúng là con heo cứngđầu
-Anh…… là đồ…. độc….ác…….Không bao giờ…… tôi làm….. theo lời……anh đâu…. Bâygiờ….. cho dù có….. nhảy…. lầu thì…… tôi cũng….. không đút cho… tên âm binh……như anh đâu
Chợt hắn nở nụ cười gian xảo, nhìn thẳng vào mặt nó buông ra một câu
-Thật không??
Chợt mặt nó từ xanh chuyển sang xám, lòng tự thầm trách bản thân lại sao lạingu ngốc gợi ý cho hắn, nhìn mặt hắn sao mà…… kinh khủng quá. Liệu nó sẽ phảinhảy xuống dưới thật sao?? Đang ở tầng 10 của bệnh viện mà!! Nó lắp bắp, mặtméo xệch
-Không…… không lẽ…… anh…..anh….. anh….. muốn tôi…. nhảy….s… sao???
Chợt hắn nhếch môi cười một cái rồi lại nói
-Không! Tôi đâu có ác đến vậy (ác hơn vậy)!! Tôi sẽ không bắt cô nhảy xuống đâumà tôi sẽ……
Lấp lửng giữa câu, chợt hắn nắm vai và quay nó qua, cúi xuống đặt một nụ hônlên môi nó. Nó bất động!!!!
Chap 67: Rối loạn cảm xúc
Quá bất ngờ, như một dòng điện chạy qua làm cơ thể nó tê liệt. Nó bất động vìnụ hôn của hắn.
Thấy nó không phản kháng, hắn lại khẽ nhếch môi một cái rồi lại tiếp tục hônnồng nhiệt hơn. Lấy lại được bình tĩnh, nhận ra được tình hình lúc này, khônghiểu sao nó vẫn không đẩy hắn ra mà mắt dần nhắm lại và bắt đầu đáp trả lại nụhôn của hắn (eo, ghê quá!!! *lấy tay bịt mắt*)
Trong màn đêm tĩnh mịch, bầu trời lấp lánh ánh sao và không khí dần se lạnh.Dưới một bệnh viện lớn có một vị bác sĩ cùng một cô y tá đang cầm theo đồ nghềđến khám cho một nam thanh niên để chắc rằng chàng trai ấy không bị chấn thươngnão (éc, lộ òi)
Vặn tay nắm cửa, vị bác sĩ đẩy cửa thật nhẹ để chắc rằng bệnh nhân không bịthức giấc. Đưa mắt về trước giường và không thấy ai cả, vị bác sĩ đẩy cửa bướchẳn vào bên trong.
Nghe tiếng động nó vội đẩy hắn ra. Nhận ra người đang đứng kia là ông bác sĩlúc sáng cùng chị y tá, nó cúi đầu xuống đất, mặt đỏ như gấc.
Hắn cũng chẳng thua gì nó, mặt cũng đỏ lên nhưng chỉ là thoáng chốc. Chỉ có ôngbác sĩ là tinh mắt nhận ra điều đó. Lí do hắn không thích ở đây là vậy:Không-được-riêng-tư và hay-bị-làm-phiền. Khẽ ho một cái để lấy lại dáng vẻ lạnhlùng, hắn quay qua ông bác sĩ
-Chuyện gì?
-Tôi đến để kiểm tra cho cậu………
-Bây giờ tôi không rảnh, sáng mai đi!!- ngắt lời bác sĩ, giọng hắn có chút gắtlên
-Thôi được….. À, tôi có mang theo thuốc cho cậu đây. Thuốc uống cho vết thươngchóng lành và tăng cường vitamin.
Bước tới nhận lấy thuốc rồi hắn quay đầu trở về giường mà không thèm đưa ra mộtcâu cảm ơn. Nếu nó không cúi đầu xuống đất chứ thì đã nhận được cái liếc xéo từchị y tá thực tập rồi. Cùng chị y tá trở ra ngoài, ông bác sĩ thắc mắc, tự hỏitại sao cô bé đó có người-yêu và bạn bè bên cạnh nhưng lại muốn từ bỏ cuộcsống?? Thật là khó hiểu!!
Nhìn nó từ nãy đến giờ vẫn chưa dám ngước mặt lên, hắn cười thích thú một cáirồi nói một câu lấp lửng đầy ẩn ý
-Đói quá!! Muốn ăn….. nữa……
Quay phắt mặt qua nhìn hắn, thật ra thì nó……. chẳng hiểu được cái ẩn ý của hắnmà chỉ hiểu rằng hắn đang đói và muốn ăn.
Vô tư đi tới lấy hộp cháo và đưa cho hắn, nó vẫn còn ngượng nên chẳng nói gìcả, mặt nó vẫn còn ửng đỏ và chưa nhạt đi chút nào.
Nhận lấy hộp cháo, nhìn mặt nó sao cứ lạ lạ. Hắn cứ nghĩ là vì nó giận nên mớikhông nói gì. Thôi thì bụng hắn cũng đang đói nên ăn trước rồi tính. Nhẹ nhàngmở nắp hộp cháo ra, cháo vẫn còn nóng, vừa ăn hắn vừa nghĩ gì đó. Thật ra thìhắn cũng chẳng biết là nó có giận không nữa, cứ lén nhìn xem biểu hiện của nónhưng chỉ thấy nó nhìn xuống đất. Cho chắc chắn, hắn nghĩ ra một cái gì đó rồinhờ nó làm
-E hèm!! Này đầu heo, tôi muốn ăn trái cây!!
Nghe hắn nói, nó lấy trái cây trong giỏ để trên bàn mà Hoàng Yến mang tới, lôira con dao trong tủ, cầm trái táo và cắt, miệng vẫn không nói một lời
Hành động của nó làm cho hắn lại rối rắm. Vậy thật ra bây giờ nó có đang giậnhay không? Phải thử thêm thứ khác nữa!!
-Cô ngốc như vậy, có biết cắt trái cây không đấy??
Gật, gật….. Nó vẫn cứ hành động và không nói một lời nào, thật ra nó có biếtcắt đâu. Nó chỉ gật đầu thế thôi, chứ cũng chẳng tập trung được là mình đanglàm gì.
Nhìn hành động của nó, không lẽ nó giận thật rồi sao?? “Cô ta định giận bằngcách không nói chuyện với mình nữa sao? Lạ thật, người nói nhiều như cô takhông lẽ lại giận bằng cách im lặng??”
Thật ra thì tâm trạng của nó cũng đang rối lắm, nó không biết mình đang nghĩ gìvà cũng không biết tại sao lúc đó bản thân lại………. Đầu óc nó muốn điên lên vìphải phân tích trạng thái và hành động “không tự chủ” được của chính mình
Cắt xong trái táo, nó đưa cho hắn, gương mặt đã bớt đỏ nhưng vẫn chỉ cúi xuốngđất mà thôi, cái miệng nhỏ thì cứ chu lên lầm bầm gì đó
-Sặc!!!- hắn phun hết những gì trong miệng ra và ho sặc sụa vì bất ngờ (ác giảác báo kaka)- Này, cô cắt táo kiểu “thời đại mới” à? Cắt kiểu gì mà lại bỏ hếtrồi chừa lại cái cùi đưa cho tôi vậy??
Nghe hắn nói nó mới vội nhìn lại. Thôi rồi, chỉ vì nghĩ đâu đâu nên nó cứ liađại con dao nên “phần ăn được” thì đều nằm trong sọt rác và “phần không ănđược” thì lại nằm ngay đây. Nghĩ lại thì lúc đó không cắt trúng tay là may mắnlắm rồi.
Quăng “cái cùi” vào sọt rác, nó lấy ra một trái táo khác. Thấy vậy hắn liền lêntiếng ngăn cản trước khi trái này có “kết cục” không mấy tốt đẹp hơn tráitrước.
-Thôi không cần nữa đâu, cô lấy giúp tôi một ly nước để uống thuốc đi!!
Và lần nữa nó lại lẳng lặng đi lấy nước cho hắn. Nhìn theo bóng nó, chắc hẳn làlần này nó giận rồi, không biết phải làm gì đây!!
Thật là nhàm chán mà!! Tại sao nó cứ hành động như một con robot vậy chứ?? Cứlàm theo lời hắn nói mà chẳng thèm lên tiếng. Thật là….. Nó có biết là tâmtrạng của hắn bây giờ đang…… tùm lum lắm không???
Hắn bực mình, giật ly nước từ tay nó, cho hết nắm thuốc vào miệng và chỉ cầnmột ngụm nước là xong. Chẳng bù cho nó, tốn biết bao nhiêu là nước mới hết đượcmột viên. Trố mắt ra nhìn hắn, không ngờ hắn lại có “khả năng” tiêu hao thuốcnhư vậy!!!
Đặt ly nước xuống bàn, hắn quay qua nhìn nó và nó đang nhìn hắn (o.0). Cúixuống nhìn chằm chằm vào mặt nó, hắn thử động não. Nếu như lần này giống lầntrước thì chẳng phải hôn thêm một lần nữa sẽ làm nó trở lại bình thường sao???
Rồi hắn cúi xuống định hôn thì phắt một cái, nó lấy tay che miệng rồi chạy raban công đứng. Hắn khá ngạc nhiên, không hiểu tại sao nó lại làm như vậy, thậtlà kì lạ mà.
Khẽ đi đến gần ban công, lén nhìn xem nó đang làm gì. Nhìn nó hắn không thể nàonhịn cười được, con nhỏ ngốc đang đứng cụng đầu liên tục vào tường miệng khôngngừng lẩm bẩm “Tại sao lúc nãy mình lại làm như vậy??? Mình điên rồi, điênrồi!!!”
-E hèm!
Nghe tiếng động nó vội quay phắt người lại, mắt mở to hết cỡ, mặt lại đỏ lên.Không biết lúc nãy hắn có nghe nó nói gì không nữa. Xấu hổ chết đi mất!!
-Hóa ra nãy giờ không nói chuyện với tôi là vì ngượng sao???
Bị nói trúng tim đen, không biết tại sao nó không im lặng nữa, chắc vì ngượngquá mức rồi nên không sợ nữa. Quát vào mặt hắn đầy tức tối mà một phần là đểchữa ngượng
-Ai nói tôi ngượng chứ?? Tôi đúng là điên khi quay trở lại đây mà!!
Rồi nó vội chạy đi lấy áo khoát và bỏ về, mặt nhăn nhó hết sức. Nhưng không đểnó đi như vậy, hắn vội níu tay nó lại, nói với giọng cũng tức giận không kém
-Ya, vì cô cho nên tôi mới phải ở lại cái chỗ này, bây giờ định bỏ tôi lại mộtmình sao?
-Cái gì mà tại tôi?? Tại anh thì có!! Tại anh mà gương mặt xinh đẹp (ói) củatôi mới bị một vết như vậy nè, người tôi chỗ nào cũng thâm tím hết, vì anh đấy,anh đền đi!!!
-Sao chứ?? Của cô chỉ là ngoài da thôi. Hồi phục là hết thẹo rồi, còn tôi thìsao chứ?? Đây nè, may 7 mũi là tại cô ngu ngốc đấy!!
-Ừ, tôi ngu ngốc vậy đấy, anh ở lại một mình đi
Nói rồi nó lại hất tay hắn ra và chạy ra ngoài, trong đầu chẳng biết phải làmgì cả. Nhưng chưa được mấy bước thì lại bị hắn nắm tay nó giật phắt lại………
Chap 68: Cạnh tranh công bằng
Bị cú giật mạnh nó ngã ngay vào người hắn, hắn ôm nó, ôm thật chặt. Nó cố gắngvùng vẫy đẩy hắn ra nhưng vô ích, hắn mạnh hơn nó gấp mấy lần. Khó chịu vì cứnghĩ rằng hắn đang chọc tức nó, nó gắt
-Anh làm gì vậy? Thả tôi ra!!!
Cúi xuống tai nó, hắn nói thật khẽ và như là rất khó nói
-Đừng đi!!….Tôi xin lỗi…… Tôi sẽ không chọc giận cô nữa….. Tôi….thích….cô…… BảoNhi à!!
Nó đứng bất động, hắn đang nói gì vậy chứ??? Hắn……. vừa nói thích nó sao??? Saolại có thể như vậy được??? Sao có thể trong cùng một ngày mà cả hai đều tỏ tìnhvới nó chứ?? Liệu hai người này có hợp tác với nhau không???
Hiện giờ thì nó đang bối rối lắm, nó không biết phải làm gì cả! Chưa nghĩ đượcnên trả lời Quân như thế nào thì bây giờ lại đến lượt hắn. Bây giờ nó phải làmgì đây?? Khẽ đẩy hắn ra, nó lảng sang chuyện khác
-Giờ cũng khuya rồi, ngủ thôi!! Tôi buồn ngủ!!
Rồi tiến tới cạnh chiếc giường nó nằm lúc sáng và thả mình xuống đó. Mắt khẽnhắm lại để hắn nghĩ rằng nó đang ngủ, lòng nó rối bời. Nó phải làm gì với Quânđây?? Và với hắn nữa?? Mọi chuyện cứ như rối tung lên. Một đứa chưa yêu và chưanghĩ tới yêu bao giờ như nó thì trong hoàn cảnh này thật sự là một điều rất khóđể có thể suy nghĩ thông suốt ngay bây giờ được.
Nhìn hành động của nó, hắn có chút hụt hẫng. Có lẽ hắn đã lầm khi nghĩ rằng nócũng thích hắn. Nhưng dù sao thì cũng đã nói rồi, hắn không hối hận. Có lẽ bâygiờ thì chưa nhưng hắn sẽ cố gắng để làm cho nó yêu hắn, hắn sẽ công khai cạnhtranh công bằng với Quân. Nhất định là vậy!!
Về chỗ của mình, hắn cũng nằm đó nhưng mỗi người quay mỗi hướng khác nhau. Theođuổi những suy nghĩ khác nhau mà không hề chợp mắt được.
Nó bây giờ, thật sự là đang đau lòng lắm, nó chọn cách kết thúc cuộc sống nhưngbây giờ lại xuất hiện hai người nói thích nó. Khoảng cách giữa thích với yêu códài không?? Liệu hai người sẽ chuyển từ thích thành yêu?? Nếu như vậy thì sẽ cóthêm người đau khổ khi nó không còn trên đời này nữa. Quá nhiều rồi, phải dừnglại thôi!!
Thật ra thì tình cảm của hắn đối với nó là yêu chứ không đơn thuần là thích.Nhưng hắn sợ nếu nói yêu quá dễ dàng như vậy thì nó sẽ nghĩ rằng hắn đang bỡncợt nó. Dù sao thì tiến tới từ từ vẫn tốt hơn. Đêm hôm nay sẽ thật dài!!
6:00 Am
Trời cũng đã sáng rồi, cả đêm không ngủ nó cũng đã nghĩ nhiều thứ. Nhưng điềumà nó cần nhất vẫn chưa có đáp án. Nó vẫn chưa biết nên chọn ai và nên làm gì.Mặc chiếc áo khoát vào, nó ra ngoài để mua đồ ăn sáng cho hắn. Dù gì thì nó ởlại đây là cũng để chăm sóc cho hắn thôi.
Vừa bước ra khỏi cửa thì nó đã thấy Duy, Long, Mi, Lam, Quân và Hoàng Yến đitới. Chạy đến chỗ nó, Lam hớn hở, mặt lại gian gian
-Cả tối hôm qua mày ở đây với Phong sao?? Ghê quá ta! Có làm gì mờ ám khôngđấy!!
Nghe Lam nói, nó lại nhớ tới chuyện tối hôm qua, mặt nó đỏ ửng lên. Cốc vào đâuLam một cái thật đau, nó gắt
-Cái đầu mày ý!! Đen tối vừa thôi!! Về mà chơi với tên Duy của mày ý!!
Nghe nó nói tới tên Duy, mặt Lam lại đỏ ửng lên, nhỏ như xấu hổ khi bị gán ghépvới tên Duy. Thật ra thì Lam đã có ý với Duy, nhưng mãi chẳng thấy hắn ngỏ lờigì cả, nhỏ cũng khó chịu lắm. Không lẽ nhỉ là con gái mà phải lên tiếng trướcsao??
Nhìn biểu hiện của Mi thì nó hả dạ lắm, gì chứ dám chọc nó sao? Bạn bè thì mặckệ bạn bè. Đá đểu nó thì nó sẽ đá đểu lại. Vậy đấy!! Bạn bè “tốt”!!
-Này hai đứa, đừng ở đó tán dóc nữa- Hoàng Yến tiến tới chỗ tụi nó cười thậttươi, đưa cho nó một chiếc túi rồi lại nói với nó- Này nhóc, mau mặc vào đi,hôm nay nhóc phải đi học đấy, không có được nghỉ nữa đâu!!
Nó có chút gì đó hơi ngỡ ngàng, Hoàng Yến hành động cứ như là chị của nó vậy.Sao nó lại khó chịu như vậy khi nghĩ tới những điều này chứ? Nhưng thôi, dù saothì cũng nghĩ học nhiều rồi. Nó cầm lấy chiếc túi rồi đi thay đồ
Tại nơi khác của bệnh viện, tại ban công, hắn đang đứng dựa vào tường. Sau khigọi cho Quân, như hắn đã quyết, hôm nay hắn sẽ nói chuyện với Quân và hắn sẽcạnh tranh với Quân.
Quân đến chỗ hắn, mặc dù khó chịu khi nhìn thấy hắn nhưng Quân không thể phủnhận sự tồn tại của hắn được. Quân ước gì có thể làm cho hắn biến mất khỏi khíquyển, biến mất, biến mất. Có như vậy thì hắn mới không cướp người con gái củacậu được. Chân bước chậm đến chỗ hắn, Quân lên tiếng
-Cậu kêu tôi tới đâu có chuyện gì?
Nghe tiếng động nhưng vẫn không quay người, hắn chỉ khẽ nhếch môi cười một cái,gương mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc
-Vào thẳng vấn để luôn!! Tôi muốn cạnh tranh công bằng với cậu!!
Chợt mặt Quân dần biến sắc. Hắn nói cạnh tranh công bằng, như vậy không phải làtỷ lệ thành công của cậu đã thấp nay còn thấp hơn sao?? Quay qua chỗ hắn, Quângắt lên
-Lúc trước cậu nói là không thích, bây giờ lại muốn cạnh tranh công bằng sao??
-Lúc trước khác, bây giờ khác!! Sao hả? Cậu có thích thử thách không??
Lại nhếch môi cười một cái, hắn quay qua nhìn Quân. Nói một cách đầy tự tin,nhưng thật ra trong lòng hắn vẫn không chắc rằng mình có thể thắng được bởi hômqua nó đã đi với Quân mà không ở lại cùng hắn. Nhưng đã quyết rồi, cho dù thắnghay thua đi chăng nữa, nhưng đã cạnh tranh công bằng thì hắn sẽ không tiếc vìmình đã cố gắng hết sức. Chợt Quân lại lên tiếng nói rất khẽ
-Cậu biết không? Hôm qua tôi đã tỏ tình với Nhi rồi!!
-Sao?? Hôm qua??
Bất ngờ, hắn không thể tin được chính hắn cũng chọn ngày hôm qua để tỏ tình vớinó. Hóa ra lí do nó hành động như vậy là vì nhận được hai lời tỏ tình trongcùng một ngày. Khó có thể mà làm như không có gì được. Nhưng nó hành xử như vậythì có phải là nó không thích hắn không?? Hắn chẳng nghĩ được gì cả. Nhưng nhấtquyết!! Hắn sẽ làm cho nó xoay chuyển. Quay đầu bỏ đi, hắn để lại cho Quân mộtcâu
-Vậy nhé!! Cạnh tranh công bằng!!
Sau khi thay đồ xong, nó trở ra nhưng điều đầu tiên nó nghĩ là tìm hắn, nó cũngkhông biết tại sao nó lại nghĩ đến hắn và muốn nhìn thấy hắn. Nhưng lại khôngthấy, nó nghĩ có lẽ hắn buồn vì tối qua nó đã lờ đi câu nói của hắn.
Vừa quyết định đi đến trường cùng Mi, Lam thì tay nó bị níu lại và giọng nóitrầm vang lên
-Đi đâu vậy??
Không cần quay người lại, nó cũng biết đó là ai. Khẽ cười một cái, nhưng nó vẫnchưa biết nên đối mặt với hắn như thế nào sau vụ tối hôm qua và cả Quân nữa.Nhưng chưa kịp lên tiếng thì cánh tay còn lại của nó cũng bị nắm lại nốt, vừaquay qua nó đã nhìn thấy Quân
-Chúng ta đi học thôi nào!!
Rồi không để nó kịp nói gì, Quân kéo nó đi, nhưng không đi được vì tay kia củanó còn vướng, hắn nắm tay nó chặt không kém Quân
-Đi học sao? Tôi cũng muốn đi
Nghe hắn nói, chợt nó cảm thấy khó chịu, cái tên ương bướng này lại bắt đầu giởthói thích gì làm đấy của mình ra, nó lại gắt
-Nhưng anh đang bị bệnh mà, làm sao đi học được!!
-Tôi là hội trưởng hội học sinh, không nghỉ học mãi được, còn nhiều chuyện đểgiải quyết. Vả lại tôi cũng chán ở đây lắm rồi, tôi muốn đi học!!
-Sao chứ, anh ngang nó vừa thôi, anh còn phải kiểm tra chấn thương nữa, khôngphải muốn gì cũng được đâu!!
-Nói với bác sĩ là tôi sẽ đến kiểm tra định kì, không cần ở đây nữa, được chứ?Giờ thì đi thôi.
Rồi không đợi nó kịp phản ứng gì, hắn lôi nó đi, Quân đã buông tay nó ra từ lúcnào, cậu cảm thấy dường như cậu đã thua rồi. Nhưng, nó chưa đưa ra kết quả mà,phải tự tin lên, biết đâu lại dành được tình cảm của nó. Rồi Quân cũng chạytheo
Chap 69: Cuộc sống rối loạn
Chạy ra đến nơi, nó đang chuẩn bị lên xe của hắn. Níu lấy tay nó, Quân vừa thởvừa nói, nét mặt có đôi chút mệt mỏi
-Nhi đi với Quân đi!!
Và lại lần nữa, nó chưa kịp phản ứng gì, hắn lại níu lấy tay còn lại của nó,mắt nhìn thẳng vào Quân
-Đi với tôi!!
Rồi ngay sau đó, nó lại khổ sở, cả hai cứ dằn qua dằn lại. Nó ghét chuyện này,ghét phải bị như thế này, sao hai tên này lại như vậy chứ?? Thật là…… nó biếtphải làm gì đây?? Phải đi với ai là tốt nhất??
Mi, Lam, Duy, Long đứng nhìn mà không hiểu nổi hành động của hai tên này, khôngbiết cả bốn người đều thờ ơ hay là giả vờ không biết trong khi chuyện này nhìnvào cũng rõ như ban ngày lí do tại sao hai người kia hành xử như vậy. Hoàng Yếnthì hiểu và hiểu rất rõ chuyện gì đang xảy ra ở đây. Tiến tới kéo nó thoát khỏi“vòng vây”, Hoàng Yến ra lệnh
-Nhóc!! Đi với Mi, Lam. Còn hai người, xe ai người đó tự đi!!
Và ngay sau đó, nó lập tức làm theo lời Hoàng Yến. Muốn yên thân thì phải biếttận dụng thời cơ, nếu không thì 2 cánh tay tội nghiệp của nó sẽ đứt lìa mấtthôi. Đến bây giờ cả 2 tay nó còn hằn vết đỏ vì bị nắm chặt. Không biết hai tênđó yêu thích cái kiểu gì mà thấy toàn là làm cho nó phải bầm dập và khổsở
Cả hai đều thẫn thờ khi nó đi xe khác, nhưng còn đứng đây làm gì nữa nó đi rồi,phải mau đi thôi, cũng sắp trễ giờ học rồi.
Cả hai đều phóng xe đi, thật là không hiểu nổi. Học sinh mà lái xe hơi, khôngcó bằng lái, đã vậy còn dám đi song song hai xe với nhau như đua xe vậy. Cứtrong cái hoàn cảnh 1 của 2 nợ như vậy thì nó chết mất thôi. Phải mau mau trốnđi thì mới sống được!!
Chiếc xe dừng trước cổng trường, nó vội phóng ngay xuống. Hôm nay là một ngàytrong xanh và không khí mát lành, chim hót líu lo. Nhưng tại sao nó lại khôngđược vui cơ chứ. Nó phải trốn chui trốn nhũi để thoát khỏi hai tên không bìnhthường kia.
Phóng vụt lên lớp. Chợt nó khựng lại, ngay bảng thông tin có cái gì đó. Ôi trờiơi!!! Là ảnh của nó và hắn lúc ở bữa tiệc. Bên dưới còn có dòng chữ “Prince đãrơi vào lưới tình của Nguyễn Hoàng Bảo Nhi- yêu quái chuyên lừa gạt ngườikhác”………
Chắc nó điên mất, nó muốn hét, hét thật to!!! Nó thề nếu tìm được kẻ nào làmchuyện này thì sẽ đánh cho tan xương nát thịt. Gì mà “lưới tình”, gì mà “yêuquái chuyên lừa gạt người khác????”…. Đúng là vu khống, vu khống mà.
Điên tiết, nó đưa tay xé hết tất cả xuống, xé tan nát. Mấy nhỏ nữ sinh khácđiều đứng chỉ trỏ vào nó rồi nói to nhỏ, nó đã điên nay càng điên hơn. Thíchthì cứ nói ngay trước mặt đi, nó sẽ “tiếp đãi” hết, tại sao lại nói sau lưngnhư vậy chứ??? Quay phắt lại nhìn vào bọn con gái, nó hét lên đầy tức giận
-AI??? AI ĐÃ DÁN CÁI NÀY LÊN??
Cả đám con gái bỗng im thin thít và quay mặt đi chỗ khác. Nó tức lắm, thật làđiên tiết mà, bước lên trên lớp với tâm trạng vừa tức giận vừa khó chịu, nónhàu nát đống giấy trên tay và quăng thẳng vào thùng rác. Miệng không ngừng lầmbầm “Trốn luôn đi đồ vu khống đê tiện, đáng ghét,…… Bà thề, ngươi mà để cho bàbắt được thì ngươi sẽ không thấy đường về nhà!!”
Vừa ngồi vào bàn, nó đã ụp thẳng mặt xuống. Nó không muốn gặp hai tên kia lúcnày và nó muốn biến mất ngay bây giờ. Vừa xấu hổ khi cứ bị bọn kia xì xầm, vừabực mình vì phải nghĩ tới cái tên thủ phạm. Đã vậy, vừa gặp nó hai tên kia đãsấn tới, với những biểu hiện khác lạ, đó là người mua sữa (hắn), người mua nướctrái cây(Quân). Và sau đó cứ luôn miệng “Nhi uống cái này đi”…. “Cô uống sữa đi”Điên tiết lên được.
Và trong hành động lạ lẫm đó, đám con gái lại xì xào và một câu lại lọt vào tainó là “Con yêu quái đó lại gạt luôn được Warm Prince rồi kìa”……. “Chếttiệtttttt!!!!!!! Warm Prince là tên chết bầm nào?? Sao lại dám nói mình lừa gạttên đó, tên đó là tên nào?? Mau lôi ra đây!!!!” Nhịn không nổi nữa, nó hét lên
-IM HẾT ĐIIIIII!!!!- và ngay sau đó cả lớp im thin thít, không ai dám lêntiếng. Một phần là vì sợ nó nổi điên, một phần là vì nó có hai người kia bêncạnh và một trong hai là hội trưởng hội học sinh. Quay phắt qua Đoan, nhỏ vừanói câu lọt vào tai nó. Ánh mắt tóe lửa, nó gằn giọng- Warm Prince là tên chếttiệt nào???? SAO BẠN DÁM NÓI TÔI LỪA GẠT TÊN ĐÓ HẢ??? DỰA VÀO CÁI GÌ MÀ BẠN NÓINHƯ VẬY??? TÊN ĐÓ LÀ TÊN NÀO???
Nhỏ nghe nó hét, sợ đến tái mặt, tay nhỏ run run đưa lên chỉ vào đối tượng.Nhìn theo hướng tay của Đoan, mặt nó như tối xầm lại. Nhỏ chỉ vào Quân!!!
Thật ra thì cái danh hiệu Warm Prince của Quân, cả trường ai mà không biết, chỉcó nó thờ ơ, chẳng nghĩ đến ai nên bây giờ mới thành ra như vậy. Bây giờ thìsao chứ?? Không lẽ nó lại nhào tới đấm Quân cho hả giận. Ngồi thụp xuống bàn,nó lấy tay vò đầu rồi lẩm bẩm mãi một từ “Điên mất, điên mất!!!”
Trong khi đó Quân vẫn ngồi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây??Tại sao nó lại hỏi biệt danh mà mọi người đặt cho Quân, sao nó lại khó chịu khibiết điều đó?? Định nhào tới hỏi han nó, nhưng ông thầy dạy Sinh Học lại bướcvào. Miệng liến thoắt
-Hôm nay chúng ta sẽ trả bài cũ!!
Chán nản, nó chẳng thèm học nữa, ụp mặt xuống bàn để điều hòa lại cái đầu đangbị xáo trộn và rối tung lên. Hôm nay không phải là ngày may mắn của nó, vì ôngthầy đang đứng trên bục tìm kiếm “gương mặt khả thi” thì thấy nó gục xuống. Cứtưởng là nó không thuộc bài nên chộp ngay tên nó
-Bảo Nhi!
Nghe tên người “chịu án treo” không phải là mình, cả đám trong lớp đều thở phàonhẹ nhõm rồi nhìn về hướng “nạn nhân”. Lớp giỏi mà có tình trạng này thì thậthiếm, nhưng chỉ vì ông thầy này thuộc loại mà tụi nó thường gọi là “Mr.Elian”,ông ta toàn là bắt học sinh học hết bài trong sách, và trả bài thì không sótmột chữ, huống hồ môn Sinh lại toàn là mấy từ sinh học khó nhớ thì làm sao họchết nổi. Nó không nghe thấy gì cả, bây giờ trong đầu nó chỉ văng vẳng những lờixì xầm và mấy câu tỏ tình điên rồ.
Gằn giọng một cái, ông thầy lại gọi tên nó
-Bảo Nhi!! Lên trả bài
Nó vẫn im thin thít, mặc dù Quân đã cố gắng kêu nó nhưng chẳng được ích gì cảvì nó không nghe. Chỉ có kẻ ác độc như hắn thì mới kêu được nó. Hắn ta cầmnguyên một quyển tập và hạ ngay vào đầu nó. Làm nó giật bắn mình, hai tay đậpxuống bàn và miệng hét hoảng lên một tiếng
-DẠ????
Thấy hành động của hắn mà Quân muốn nhào vào bóp cổ cho chết đi. Thật ra thìhắn có muốn vậy đâu, nhưng mà ngoài quyển tập ra thì hắn ta chỉ có 2 cây viết mấyquyển sách giáo khoa và cái cặp. Không lẽ bây giờ lại lấy bút đâm cho nó mộtphát?? Thế cón ác hơn
Lần này thì nó chết chắc rồi, hôm vừa rồi nó nghĩ học, có chép bài đâu. Mà thậtra thì cũng đâu cần chép bài, tại vì học hết trong sách mà. Nhưng dù sao thì nóvẫn không thể để “chịu chết” dễ dàng như vậy được. Nhìn ông thầy, nó rụt rè nói
-Dạ… thưa thầy……. hôm qua…..em…. nghỉ học ạ!!
-Nghỉ học thì liên quan gì?? Em biết “cách học bài” mà phải không?? Đừng nóivới tôi là em mất sách nhé!!
-Dạ không….. nhưng…..
-Không nhưng nhị gì hết, cầm tập sách lên đây!!
Mi, Lam khẽ nhìn nó thông cảm. Hai nhỏ cũng thương nó lắm mà có làm gì đượcđâu. Chết chắc!! Chết chắc rồi, lần này thì có mà ăn “Big zero”, có khi mấy congà trong quảng cáo nhảy ra hát Big Zero ngay trước mặt nó cũng nên. “Chúa ơi!!Cứu con với!!” Đau khổ vật vã, sao mà mấy chuyện không đâu cứ xảy đến với nóvậy chứ??? Mặc dù nó ở cùng hắn, nhưng bản điểm vẫn được gởi về cho ba mẹ, thấycon Zero to đùng thì chắc ba mẹ nó xới tung trái đất lên tìm nó quá
-Đọc đi, bài 24- Ông thầy lật lật mấy trang tập rồi lại nói
“Chết rồi, đúng là ác thật, đọc thêm cái tựa đề cho mình dễ nhớ thì ông ta dứthơi chết hay sao chứ?? Bài 24 thì nhớ thế quái nào được??”
Chợt! Dưới lớp có hai cánh tay đưa lên và cùng đồng thanh
-Thưa thầy, để em trả bài giúp bạn ấy!!
Cả lớp đều quay về hướng phát ra âm thanh “lạ lùng” đó. Đám con gái thì há hốcmồm, có đứa còn ngất xỉu. Hắn và Quân, cả hai đều đang giơ tay. Long, Duy, Mi,Lam cũng ngơ ngác nhìn hai tên khác người đang hành xử.
Nó khẽ nhíu mày, hai tên điên này lại làm chuyện gì vậy chứ?? Định để cho cảtrường ghét nó tới chết mới chịu sao?? Khẽ nhíu mày, nó trợn mắt nhìn cả hai.Cả hai người không ai dám hé mắt nhìn nó mà chỉ nhìn lơ đi chỗ khác
-Hai cậu định làm anh hùng cứu mĩ nhân sao??- Ông thầy nhìn cả hai rồi lại đưara một câu mỉa mai, nhưng sau đó thì lại quay qua nó- Thôi được, nếu đã muốnnhư vậy, tôi cho em chọn một trong hai…………
Chap 70: Trả bài
Nó ngơ ngác nhìn ông thầy, tại sao ông ta lại đối xử với nó như vậy?? Nó đã cốgắng tránh né bấy lâu nay, nó không muốn phải chọn lựa. Nó không muốn chọn aicả. “Thật là……. nếu muốn thì thầy cứ tự chọn đi, sao lại bảo em chọn cơ chứ??”Nó không biết phải làm gì cả. Chọn người này thì người kia buồn, mà không biếtlà hai tên kia có tên nào học bài chưa mà dám nói câu đó!! Nó nhìn ông thầy rồilại do dự
-Dạ…… thưa thầy…….. em………
-Sao hả? Chọn ai? Em thích hoàng tử nào?
-Dạ…. em……
Nó không thể quyết định, không thể quyết định được!! Nó điên mất thôi!! Thật lànhức óc. Nếu đã vậy thì………. nó không cần nữa, nếu như nó làm vậy thì có khi cảhai tên sẽ bỏ cuộc. Như vậy thì càng tốt!! Và nó quyết định
-Thưa thầy…….. Em…….. –cả lớp dồn mắt về phía nó, hồi hộp chờ đợi câu trả lời,nó không biết việc làm của mình có phải là ngu ngốc không? Nhưng nó thà như vậycòn hơn-…. em……… EM KHÔNG CHỌN AI CẢ!!
Và theo sau đó lại là những tiếng xì xầm, bàn tán. Nó bắt đầu ghét cái gọi làdư luận. Hắn với Quân thì cảm thấy hơi thất vọng khi nghe câu trả lời của nó.Ngay cả ông thầy cũng nhìn nó nhếch môi cười rồi đưa ra một câu mỉa mai
-Cô công chúa này làm giá cao quá nhỉ? Vậy thưa công chúa, cô thuộc bài chưa??
Ông thầy nói xong thì lại mấy tiếng cười khúc khích nhằm mang hàm ý chọc tức.Nhìn nét mặt của ông thầy mà nó nhịn không nổi nữa, thật là điên tiết mà, ngaycả thầy mà cũng chọc điên nó. Được thôi!! Thích thì chiều, không nhịn nữa. Quayphắt qua ông thầy và nhìn thẳng, nó gằn giọng
-Thưa thầy, em chưa thuộc bài. Nhưng thầy đã nói là để cho em lựa chọn thì đólà lựa chọn của em, mong thầy tôn trọng em. Và em cũng không phải là công chúa,hai tên chết tiệt đó cũng chẳng phải là hoàng tử!! Việc em có làm giá hay khôngthì tự em biết, mong thầy tiếp tục trả bài và làm tiếp công việc của thầy, đừngquan tâm đến chuyện của em nữa!!- Đi thẳng đến bàn giáo viên lấy tập sách mộtcách thô bạo, rồi nó quay qua lườm ông thầy một phát và “chào hỏi”- THƯA THẦY!!EM XIN PHÉP VỀ CHỖ!!
Bước đi xuống với cái đầu phừng phừng khói, nó không hiểu nổi tại sao ngay cảông thầy cũng muốn chọc tức nó. Bị nó cho một vố, ông thầy đứng đơ như trờitrồng. Chợt giật mình, không thể tin được là mình vừa bị một đứa học trò dạyđời mà không nói được gì nó. Như vậy đâu có được, thầy Sinh Học nổi tiếngtrường là không sợ cơ mà, sao lại để cho một đứa vắt mụi chưa sạch leo lên đầulên cổ như vậy chứ!! Rồi ông ta gằn giọng một cái
-Bảo Nhi, tôi đã cho em về chỗ chưa mà em dám về??
“Axxx…. cái ông thầy này!!!” Kìm nén tức giận, nó quay người lại
-Thưa thầy, em đã nói là không thuộc bài thì em về chỗ là đúng rồi, không lẽ emđứng ở trên đó làm cảnh sao??
-Tôi không cần biết!! Cả 2 cậu kia, lên đây cho tôi!!- Quay cho hắn và Quân,ông thầy ra lệnh- Cả 3 người cùng trả bài, ai không thuộc thì mời phụ huynh vàogặp tôi!!
-Sao ạ?? Mời…… mời….. phụ huynh á??
Câu nói của ông thầy cứ như sét đánh ngang tai, không thể tin được là ông talại chơi chiêu như vậy. Chưa gì mà nó đã hối hận rồi, nó không chọc tức ổng thìđâu có chuyện gì đâu. Tiêu rồi, tiêu thật rồi!!!
Hắn và Quân bước lên, mặt cả hai đều bình thản, thật là không tin được, khônglẽ hắn đã thuộc bài rồi ư?? Quân có thể thuộc nhưng hắn làm sao lại…..???
-Chia bảng làm 3 đi, viết lên bảng cho tôi, ai quay qua quay lại là “được”Double Zero đấy!! Bắt đầu viết đi!!
Cả hai đều đứng viết lia lịa, còn nó thì chỉ biết đứng đập đầu vào bảng. Hắnthì một tay cho vào túi, một tay cầm phấn viết cứ như chữ chạy ra ào ào vậy,tiến độ của Quân cũng như thế, thoát chốc là gần đầy hết cái bảng. Nó chỉ khẽliếc qua nhìn hai tên kia đầy đau khổ.
Chợt!! Điện thoại reo lên. Giật mình!! Là điện thoại của…… ông thầy. Vội vànglấy điện thoại và chạy ra ngoài hành lang nghe và đây là lúc copy, chép, chép….nó chép lia lịa
-Này!!- ông thầy từ ngoài nhảy vào, quát lên một tiếng, làm tim nó như muốn rớtra ngoài, rụt rè quay lại lắp bắp
-D…..dạ????
-Ba em lo chép cho nhanh, tôi xuống gặp thầy hiệu trưởng có chuyện. Ai chép bàicủa người khác thì chết với tôi. Nhất là em đó
-Dạ…. dạ… em biết rồi!!- Nó gật đầu lia lịa, lòng thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởnglà bị phát hiện, nhìn theo đến khi ông thầy khuất bóng, nó lại chép lia lịa!
10” sau
-Lạ thật, kêu mình xuống rồi lại bảo là kêu nhầm. Thật là!! Sao lại nhầm vàolúc này chứ??- Ông thầy bước lên, vừa đi vừa lẩm bẩm một mình mà không biết vừabị (ai đó) chơi một vố.
Bước vào trong lớp và điều đầu tiên mà ông thầy “hướng tới” là cái bảng kia.Chữ dày đặc hết cả bảng. Nhìn nó lăm le, ông thầy quát
-BẢO NHI!! EM DÁM CHÉP BÀI CỦA BẠN PHẢI KHÔNG??
-D….Dạ??? Dạ… không!! Là… em tự làm. Đúng rồi.. em tự làm!!
-Em muốn gạt tôi sao?? Em nghĩ tôi là con nít 3 tuổi chắc!! Lúc tôi đi xuốngthì không có chữ. Còn bây giờ lên thì chữ đầy bảng là như thế nào??- ông thầytrợn mắt nhìn nó và khẳng định vấn đề
Nó lắp bắp, chưa bao giờ nó trốn mấy vụ học bài như thế này. Nhưng cái đứakhông chịu thua ai như nó thì đâu thể để công sức bay theo gió như vậy. Chép từnãy đến giờ không lẽ lại ăn Zero?
-Dạ…. Tại vì lúc đó…. lúc đó em quên….. Bây giờ thì em nhớ!!
-Em còn thích cãi bướng sao?? Được thôi!! Tôi sẽ hỏi mọi người ở đây. Nếu ainói em chép bài của bạn thì em kêu phụ huynh lên ngay bây giờ cho tôi vì tộigian dối giáo viên và tôi sẽ đuổi học em vì tội ngang bướng!!
Ông thầy tuông ra một lèo rồi quay xuống lớp nhìn qua nhìn lại, nó toát mồ hôi.Kì này thì nó chết chắc, lớp này cao lắm là có 1,2 đứa không ghét nó, còn lạithì….. Thôi xong đời!!
Chợt Đoan giơ tay lên. Nó sợ muốn điên lên được…. Chắc chắn là con nhỏ sẽ trảthù nó vụ lúc nãy….. Làm sao đây!! Nó đơ người nhìn Đoan, tiêu rồi!!
Đoan đứng phắt dậy, mặt hớn hở
-Dạ thưa thầy, bạn Bảo Nh……. Ơ…..- nhỏ chưa kịp nói xong cái tên nó thì đã nhậnđược ánh mắt sắc lạnh của hắn, và ngay sau đó nhỏ im bặt… rồi lại bị ông thầythúc, nhỏ lắp bắp- Dạ…. bạn Bảo Nhi….. Bạn Bảo Nhi…. không có chép bài củangười khác đâu ạ!!- Vừa dứt câu nhỏ liền ngồi ngay xuống
Ông thầy như không tin vào tai mình, con nhỏ nhiều chuyện như Đoan, ghét ai lànói đó. Vậy mà bây giờ lại giấu cho nó sao?? Quyết không chịu thua, ông ta tìmthêm mấy đứa khác. Nhưng kết quả vẫn như vậy. Đâu có ai dại mà đụng đến hộitrưởng hội học sinh.
Bất lực trước hoàn cảnh hiện tại, ông thầy đành “thả” nó về. Vui mừng hớn hở,nó ông tập chạy về, không ngờ nhỏ Đoan cũng không tệ lắm (lầm rồi). Tâm trạngnó có lẽ là khá hơn, nhưng dù sao thì không nên ở gần hai tên này và nó quyếtđịnh ngồi lập ra một bản kế hoạch để không bị “bám".
Chap 71:
Sau một hồi vật vả, cuồi cùng nó cũng lập xong kế hoạch. Một kế hoạch đầy vĩđại và kinh hoàng!!! Đó là: reng chuông một cái là phóng thật nhanh không chờai (Vĩ đại thật!!)
Lập xong kế hoạch, nó lén nhìn qua hai tên kia, lòng thầm cười mãn nguyện vì kếhoạch quá hoàn hảo. “Ta thoát nạn rồi!!!”. Thoàng thấy nụ cười của nó, Quânnhíu mày. Không biết nó lại bày ra trò gì nữa đây!!
Reng….. Reng…..
Thời khắc đã đến, nó đã cất hết tập vở vào trong hộc bàn sẵn hết rồi. Bây giờchỉ việc co giò lên chạy thôi. Phóng thật nhanh hết tốc lực, nó vẫn nghe nhữngtiếng í ới gọi theo sau “Nhi… Nhi….” và “Này….. này…..”. Cười ha hả vì thànhcông và thích thú, nó vọt thẳng xuống căng tin.
Tất nhiên là nó sẽ tìm một cái bàn ở chỗ khuất nhất để ngồi, nếu không thì sẽbị lộ tẩy. Nhanh chóng mua “lương thực tích trữ”. Nó ngồi xuống bàn ăn một cáchngon lành và đầy thoải mái.
Nhưng có điều gì đó lạ thật!! Đã 10” rồi mà chưa thấy động tĩnh gì. Đáng ra thìbây giờ phải thấy 2 tên đó chạy tới chạy lui tìm nó rồi chứ?? Không lẽ đang lậpmưu gì sao??
Chợt!!
“MỜI BẠN BẢO NHI 11A1 VỀ PHÒNG HỘI TRƯỞNG!!”
Cuối cùng cũng đã lên tiếng rồi. Hắn nghĩ nó ngốc lắm hay sao mà lại đi đầu lênđó cho hắn tóm!! Nó vẫn còn minh mẫn và nhiều chất xám lắm. Vậy nên mặc kệ,chén tiếp thôi!!!
3” sau
“BẢO NHI!! MI ĐÂY, CÓ CHUYỆN RỒI!! MAU TỚI PHÒNG HỘI TRƯỞNG ĐI, GẤPLẮM!!!”
Nó giật mình, đó là giọng của Mi mà. Giọng nhỏ có vẻ lo lắng quá. Mi nói xảy rachuyện?? Chuyện gì?? Không lẽ hai tên đó…… Không xong rồi!! Quăng hết d9ng61thức ăn, nó chạy nhanh tới phòng hội trưởng
Vừa mới tới đầu hành lang nó đã thấy Lam đang đứng thút thít, tay nắm chặt lấytay Mi làm cho nó càng thêm lo lắng, vội tiến tới hỏi
-Chuyện gì vậy??? Sao mày???
Vừa thấy nó Lam đã quay qua nức nở, nhỏ nói trong tiếng nấc
-Huhu Nhi ơi…….. Phong với Quân…….. Phong với Quân…….. Lúc nãy có…. một đámngười kéo đến……….
Nó không thể chịu nổi khi Lam cứ nói ngắt quãng như vậy, nó gắt lên
-Mày nín đi, nói tao nghe coi!!
-Hic…. hic…… mấy người đó bắt Quân với Phong đi rồi!!
-Sao?? Đi đâu??
-Quân thì bị kéo đi cổng sau, Phong thì bị kéo đi cổng trước!!!- Mi giải thíchthay Lam vì nhỏ vẫn khóc và chưa nín được
-Sao lại……..?? Duy, Long đâu??
-Duy giúp Quân, Long giúp Phong rồi!!
Mi vừa nói dứt câu, nó vội chạy đi. Bây giờ nó phải đi đâu?? Cổng trước haycổng sau?? Thật là rắc rối quá…… Tại sao?? Tại sao nó cứ bắt buộc phải chọn…….Điên mất thôi!!........ Hắn có võ, Long cũng vậy, nhà hắn cũng có địa vị, chắckhông sao đâu. Còn Quân vừa về nước làm sao mà xoay sở được…. Đến chỗ Quântrước vậy. Chạy hết tốc lực ra sân sau. Nó mong là Quân và hắn sẽ không cóchuyện gì!!
Cuối cùng cũng tới. Nó vội đưa mắt tìm xem đám người kia đang ở đâu. Nhưng nóchỉ thấy Quân thôi, thấy nó Quân lại cười mừng rỡ. Lạ thật!! Chạy tới chỗ Quânnó vội hỏi trong hơi thở mệt mỏi
-Quân……… có sao không??? Đám người…… đó đâu….. rồi???
-À….. Quân đã xử hết rồi, bọn nó trốn hết rồi, không sao đâu
-Vậy……. Duy đâu???
-À Duy đi gọi giáo viên rồi!!
Quân không sao rồi, tốt quá!! Nhưng còn hắn, hắn thì sao? Lỡ như hắn bị bắt đirồi!! Vội quay lưng toang chạy về cổng trước thì Quân lại níu lấy tay nó
-Nhi đi đâu vậy???
-Nhi đi tìm Phong xem anh ta có gặp chuyện gì không?? Phải giúp anh tanữa!!
-À…. Phong không sao đâu!! Lúc nãy….. à….. Long gọi điện nói với Quân rồi,Phong không sao hết!! Sắp hết giờ rồi, chúng ta lên lớp đi!!
-Nhưng………
-Lên lớp đi mà!!!
Rồi Quân lại kéo nó đi. Thật sự thì nghe Quân nói nó chỉ an tâm một chút thôi,nó muốn tận mắt thấy hắn không bị gì thì lúc đó nó mới an tâm hoàn toàn được.Nhưng thôi, chắc hắn không sao đâu. Hắn có võ mà, Long cũng có võ, đành bướclên lớp. Nhưng nãy giờ Quân vẫn luôn mỉm cười
---------------------------
10” trước
Quân thấy nó chạy đi vội vã cất tập vở định đuổi theo thì hắn gọi lại. Hơi khóchịu nhưng Quân vẫn tiến lại chỗ hắn. Giọng hơi gắt
-Chuyện gì vậy?
-Tôi có cách sẽ biết được ai là người cô ta yêu! Câu có muốn thử không??
Nghe hắn nói, Quân cảm thấy có chút xốn xang nhưng cũng lo lắng, im lặng vàigiây, Quân lại hỏi
-Cách gì??
Và sau đó, toàn bộ kế hoạch được theo diễn biến. Hắn sẽ đứng cổng trước và Quânsẽ đứng ở cổng sau. Mi, Lam sẽ đảm nhiệm phần kêu nó. Và bây giờ thì nó đã chọnrồi…..
---------------------------
Đứng ở phía cổng. Thời gian dần trôi nhưng nó vẫn không xuất hiện, tâm trạnghắn dân lên một điều gì đó, cảm giác trống trãi như trước đây và đầy thất vọng.Có lẽ con người hắn chỉ mãi mãi lẻ loi mà thôi. Một con người lạnh giá, khôngai nhìn vào hắn có thể biết được hắn đang buồn bởi nỗi buồn không được thể hiệntrên gương mặt thanh tú kia. Chỉ có một sắc thái mà thôi: Vô cảm!!!
Chuông vào học đã vang lên, chán nản. Hắn leo ra rào ra khỏi trường, hôm nayhắn không còn tâm trạng để học nữa, bước đi về phía trước một cách vôđịnh
Ngồi trong lớp mà nó cứ ngóng ra ngoài cửa. Tại sao hắn chưa vào lớp?? Không lẽhắn bị bắt đi rồi sao? Đã vào học 5” rồi mà!!! Đứng ngồi không yên, chịu khôngnổi nữa, định chạy đi tìm hắn thì cô bước vào lớp. Nó đành ngồi xuống nhưng mắtvẫn không rời nơi cánh cửa kia, chờ đợi một bóng hình……
* Chap 72:
Cả buổi học hôm đó, chờmãi mà không thấy hắn. Không hiểu sao nó lại lo cho hắn lắm. Long thì trở lạilớp nhưng chỉ đi một mình mà không có hắn. Hỏi tên Long thì Long lại nói là“Không biết nữa!!”. Thật là!! Suốt buổi học nó cứ loay hoay mà không tập trungđược gì cả
Chuông hết giờ vừa vang, nó vội cất tập vở và nhờ Quân trở về. Quân cũng ậm ừvài tiếng rồi lấy xe ra, có vẻ như Quân không muốn nó về nhà. Rủ nó đi chơi…nhưng bây giờ thì tâm trí nó không còn quan tâm gì tới chuyện chơi bời nữa. Nómuốn tìm hắn!!
Vừa tới trước cổng, nó vội phóng xuống xe, không chào Quân một tiếng làm choQuân cảm thấy hụt hẫng. Nhưng chỉ một chút thôi vì Quân tin rằng qua sự việcsáng nay thì nó đã có cảm tình đối với Quân rồi. Quay đầu xe trở về nhà, đốivới Quân hôm nay là một ngày đẹp trời
Chạy nhanh vào trong, qua cái khuôn viên nhà hắn thôi cũng đã muốn đứt hơi rồi.Mở cánh cửa ra, nhìn vào trong không thấy hắn xem ti vi. Nó lại bắt đầu lolắng, vội bước vào. Đi thật chậm lên trước phòng hắn, nó chần chừ không biết cónên vào hay không, rồi sau vài giây. Vặn tay nắm cửa, nó khẽ ló đầu vào trongtìm. Hắn đang nằm trên giường, hắn ngủ sao???
Tò mò định bước vào, nhưng thôi…… Dù sao thì hắn cũng đã về chứ không bị saocả. Nhẹ nhàng đóng cửa lại, nó bước về phòng. Không hiểu sao nó lại thấy có lỗivới hắn nhỉ? Không lẽ lúc đó nó đến chỗ tìm Quân là sai sao??? Nhưng có chuyệngì khó hiểu ở đây thì phải??
“Trên người Quân không hề có một vết thương, quần áo lúc đó cũng không bị sốcxếch, bọn xã hội đen kia thì lại bắt mỗi người theo mỗi hướng mà không theo mộtđường!! Tại sao nhỉ?”
Đang suy nghĩ ngẩn ngơ thì điện thoại rung lên liên hồi làm cho nó giật mìnhnhảy cẩn lên một cái. Lam gọi cho nó, không biết có chuyện gì nữa. Vội bắt máy,chưa gì nó đã nghe tiếng Lam thút thít ở đầu dây bên kia
-Huhu……… Nhi ơi….. tao buồn quá………
-Mày bị gì nữa vậy??? Sao lại buồn??
-Lúc nãy…………….
-----------------------------
Lúc ra về, Lam đang xếp tập vở bỏ vào cặp, nhỏ quyết định rồi, nếu Duy ngạikhông dám tỏ tình thì nhỏ sẽ ngỏ lời trước với Duy, mặc kệ có mất giá haykhông! Quan trọng là nhỏ nghĩ rằng Duy cũng thích nhỏ.
Dẹp xong xuôi hết thì lại không thấy Duy đâu, Lam vội đi tìm. Cổng trước cổngsau đều không thấy. Thất vọng, Lam bước đi, lúc nãy nhỏ đã lỡ nói với bác táixế là không cần đón rồi, bây giờ thì phải tìm một chiếc Taxi thôi. Bước đến ngãba, nhỏ thấy Duy đang đứng đó, đang nói chuyện với một người con gái khác. Tựnhủ rằng chỉ là bạn bè thôi
Nhưng nhỏ không thể kìm nén được khi thấy Duy ôm người con gái ấy. Lam là mộtđứa con gái yếu đuối và mít ướt, trước tình cảnh đó thì nhỏ không thể nào chịuđựng được, nhỏ quay lưng bỏ chạy, nước mắt lăn dài trên má…….
-----------------------------
Nghe Lam kể, nó cảm thấy thương Lam và lo cho Lam lắm, nó sợ nhỏ sẽ làm chuyệndại dột. Trong chuyện này thì không thể trách Duy được, bởi Duy chưa từng mởlời nói thích Lam vậy nên không thể nói Duy là một kẻ lăng nhăng được. Bây giờtốt nhất là phải đến ở bên cạnh Lam, như vậy thì nhỏ mới không làm bậyđược
-Mày đang ở đâu vậy?? Tao tới!!
-Tao….. hức……. Tao đang ở nhà thờ đối diện trung tâm mua sắm…… hức….. thànhphố
-Đợi tao, đừng có đi đâu hết!!
Vội dập máy, nó chạy ra khỏi nhà và bắt một chuyến xe bus, phải nhanh lên thôi.Hy vọng và khóc xong thì nhỏ sẽ bình tĩnh nếu không thì sẽ lớn chuyện lắm
+=+=+=+=+=+=+=+=+=
Sau khi chào tạm biệt cô em họ, Duy bước đi. Hôm nay Duy nôn nao lắm, vì Duythích Lam và Duy đã chọn hôm nay để tỏ tình với Lam. Duy là con trai nhưng lạikhông rõ về chuyện yêu đương vì vậy đã nhờ cô em họ giúp đỡ và nhờ cô chọn choDuy một món đồ để tỏ tình với Lam.
Mua cho Duy hai chiếc nhẫn cùng hai sợi dây đề phòng đeo không vừa thì sẽ làmdây chuyền luôn. Cô gái bước đến chỗ anh mình, giúp ông anh họ xong thì cô cũngphải đi du học, vì vậy cả hai mới ôm lần cuối chào tạm biệt.
Lấy điện thoại và cố gắng gọi cho Lam. Nhưng mọi nổ lực của Duy điều không đượcgì cả. Lam khóa máy hay đúng hơn là nhỏ chặn cuộc gọi đến từ Duy. Chỉ nghĩ lànhỏ đang bận nên đành gửi cho nhỏ một tin nhắn
[Lam đang ở đâu vậy? Gặp Duy một chút được không??]
Nhận được tin nhắn của Duy, nhỏ lại khóc to hơn. Nhỏ thích nhà thờ và nhỏ luôntìm đến nhà thờ, nơi yên tĩnh để giải tỏa đầu óc và được cầu nguyện. Nhưng hômnay, tại phía sau nhà thờ, nhỏ lại làm náo động nơi đó. Nhỏ buồn lắm………. Nhớlại chuyện lúc nãy, cầm điện thoại nhắn cho Duy một tin
[Tôi không muốn gặp anh nữa, đừng nhắn tin cho tôi]
Tin nhắn chuyển đến, Duy hụt hẫn, sao Lam lại lại nhắn tin như vậy??? Sao nhỏkhông muốn gặp Duy? Nụ cười dập tắt trên môi. Cố tìm cách gọi cho Lam nhưngkhông được. Nhắn tin thì Lam cũng không trả lời. Bước đi về phía trước một cáchvô định.
Ngày hôm nay có 3 conngười chìm trong khoảng lặng. Lam thì đang buồn, Duy lại lo lắng. Còn hắn, hắncứ ngồi một mình đó, lúc nó về nhà chưa được bao lâu thì lại bỏ đi, chắc là nóđi cùng Quân. Hắn không nên đặt niềm tin quá nhiều, không nên từ bỏ niềm hyvọng nhỏ nhoi về người con gái kia để bay giờ lại thất vọng………..
*Chap 73:
Bước đi về phía trước,Duy chán nản. Khó lám cậu mới dám quyết định tỏ tình với Lam, vậy mà bây giờlại nhận lại một câu không muốn gặp nữa. Kêu một chiếc taxi, ngồi mãi khôngthấy Duy nói gì bác tài xế quay lại hỏi
-Cậu muốn đi đâu?
-À……. Nhà thờ đối diện trung tâm mua sắm thành phố
Chiếc xe nhẹ lăn bánh. Duy thuộc đạo chúa. Những lúc buồn cậu thường tìm đếnnhà thờ, nơi có cha giúp đỡ cho cậu khi cậu mắc lỗi. Có lẽ đến đây mới có thểgiúp cho cậu thanh thản được.
Chiếc xe đổ trước cổng. Duy bước bào trong, hôm nay cha sứ đang làm lễ chongười khác. Đành đi dạo sau nhà thờ vậy. Nhà thờ ở đây có vườn hoa hướng dươngrất đẹp, chúng được các tu sĩ chăm chút từng ngày và cũng từng do tay Duy tướinước. Duy yêu chúng vì chúng như niềm vui của Duy, Duy vui thì cây tươi, Duybuồn thì cây héo. Hôm nay cây có vẻ như rũ xuống vì nỗi buồn của Duy
Chợt nghe tiếng thút thít của ai đó, Duy vội loay hoay tìm. Nhìn về phía câysồi già, một cô gái đang ngồi trên chiếc xích đu cạnh đó nước mắt ngắn dài.Không mất nhiều thơi gian để Duy nhận ra Lam, hình bóng mà cậu luôn nghĩ về mỗingày
Tiến lại và ngồi xuống bên cạnh. Duy không biết cách dỗ con gái, Duy chưa từngphải dỗ con gái nín khóc bao giờ. Mặc dù cậu rất muốn hỏi tại sao Lam lại nhắntin như vậy nhưng thôi, cứ để Lam khóc hết đi đã.
Lam cứ ngồi khóc, nhỏ cúi mặt nhìn vào chiếc điện thoại, nhìn vào dòng tinnhắn. Nhỏ cũng chẳng biết mình khóc bao lâu rồi nữa, và nhỏ cũng chẳng để ý cóai đó đã đến ngồi bên cạnh mình. Cứ mỗi lần nghĩ tới hình ảnh lúc Duy ôm ngườicon gái kia thì nhỏ lại òa lên.
Duy lúng túng, vội lấy một chiếc khăn tay đưa cho Lam (sến). Duy chỉ buông rađược một câu nhỏ xíu
-Đừng khóc nữa………
Giật mình, Lam quay phắt qua. Vừa nhìn thấy Duy nhỏ đã đưa tay lên lau hết nướcmắt như để che dấu, để cho người khác không biết mình đang khóc, quay mặt đichỗ khác, nhỏ nói với giọng lạnh lùng
-Sao anh biết tôi ở đây mà đến? Anh đến đây làm gì chứ??
-Lam bị sao vậy? Có chuyện buồn sao?
Chợt cười một cái đầy chua chát, nhỏ quay qua nhìn thẳng vào mắt Duy
-Còn hỏi nữa sao? Anh đang giả vờ đấy à? Hay người ta đi rồi nên lại tìm tớitôi để mời đi chơi cho đỡ buồn?
Duy ngớ mặt, cậu chẳng hiểu Lam đang nói gì. Nhưng cậu hiểu một điều ở đây là:Lí do Lam khóc là vì Duy. Nhưng dù thế nào thì cũng phải làm rõ chuyện này, đểDuy còn nói những gì mình ấp ủ bấy lâu nay. Duy không muốn kéo dài nữa, dù thếnào thì hôm nay phải nói với Lam
-Lam đang nói gì vậy? Tại Duy mà Lam khóc sao? Duy đã làm gì sai sao?
-Đừng giả vờ như không biết chuyện gì nữa!- nhỏ quát lên, nước mắt lại chảy…..nhỏ không nghĩ là mình lại yêu Duy nhiều đến vậy- Chẳng phải anh đã có ngườiyêu rồi sao? Anh ôm cô ta ngay giữa đường. Sao chứ? Bây giờ lại đến tìm tôi.Anh đang định bắt cá đấy à? Tôi không muốn gặp anh nữa!
Nói rồi nhỏ vội đứng lên bỏ chạy
Hóa ra là vậy. Chỉ tại cái ôm, ôm cô em làm gì để bây giờ như vậy. Thật là!!Không thể để Lam đi được, Duy vội chạy theo. Nhỏ chạy khá nhanh.
Vừa xuống khỏi chiếc xe bus, nó vội tìm cái nhà thờ. Sau một hồi lò mò tìmđường, cuối cùng nó cũng tìm thấy. Vừa định vọt vào trong thì đã thấy Lam chạyra với tốc độ tên lửa (~_~!), tay thì lau đi nước mắt, chưa kịp mở miệng gọiLam lại thì nó đã nghe người khác làm rồi. Duy từ trong chạy theo, miệng í ớigọi tên Lam. Nó chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra và cũng vội ba chân bồn cẳngchạy theo
Khoảng cách của Lam và Duy ngày càng xa. Nhỏ chạy thật nhanh vì muốn trốntránh, nhưng Duy quyết rồi, không thể để mọi chuyện ngày càng nghiêm trongđược, phải làm rõ và nói với Lam. Dồn hết sức chạy nhanh hơn, Duy chộp đượcnhỏ
-Lam hiểu lầm rồi, nghe Duy giải thích đi, nghe Duy giải thích đã!!
Mặc cho Duy nói nhỏ vẫn cung tay liên hồi, cố tìm cách đẩy Duy ra. Giữ nhỏ thậtchặt, Duy lại hét thật to
-Đó là em gái, là em họ của Duy!! Là em họ!!
Lam khựng lại, Duy nói là em họ. Là em họ sao?? Không thể như vậy, em họ thìlàm sao lại có thể ôm nhau như vậy chứ? Nhỏ vẫn không tin, hất tay Duy ra, nhỏlại hét
-Đừng cố biện hộ nữa!! Em họ mà lại cười nói vui vẻ rồi lại ôm nhau sao? Anhnghĩ tôi là con ngốc à??
-Vì chiều nay con bé phải bay đi du học, nên Duy mới ôm chào tạm biệt nó. Duyđã nhờ con bé giúp Duy………….
Duy lại ngập ngừng, Lam không nói, nhỏ vẫn đang tiếp tục chờ Duy giải thích.Lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, Duy mở ra và đưa trước mặt Lam
-Duy nhờ con bé mua giúp cái này
Nhỏ thấy hai chiếc nhẫn được làm đơn giản nhưng cách điệu, nhỏ mở to mắt. Vậylà Duy nói thật sao? Nhỏ không nói được gì, đầu cúi xuống như biết mình đãsai
Thấy vậy, Duy vội tận dụng thời cơ, tháo ngay chiếc nhẫn đeo vào choLam……….
-Thôi chết! Không vừa!!
Nó đứng từ xa để xem tình hình nãy giờ, vì nó nghĩ nên để hay người đó giảiquyết, nhưng người đâu mà nhiều chuyện thấy gớm. Cả đám người vậy lại như xemtạp kĩ (~_~) làm nó không thấy được gì. Cố gắng chen vào trong đám đông
Duy lôi sợi dây ra, cũng may là cô em họ đã chuẩn bị trước, vội xỏ chiếc nhẫnvào bên trong sợi dây và đeo cho Lam. Khẽ cúi xuống nói thật khẽ vào tainhỏ
-Duy yêu Lam!!
Hồn Lam như lơ là trên mây, không ngờ rằng Duy cũng yêu nhỏ. Không biết nên nóigì, nhỏ chỉ ngước lên nhìn Duy, Duy đưa cho nhỏ thêm một sợi dây cùng chiếcnhẫn khác. Nhỏ hiểu, như vậy thì nhỏ không cần nói, chỉ cần nhỏ đeo cho Duy cónghĩa là nhỏ đồng ý.
Chần chứ một chút, nhỏ nhận lấy sợi dây và đeo vào cổ cho Duy. Duy mừng rỡ, ômnhỏ quay một vòng, đám đông hú lên như sở thú. Nó bịt chặc tai nhăn nhó nhưngmiệng vẫn cười vì mừng cho con bạn.
Hai kẻ kia nãy giờ mãi lo hiểu lầm- giải thích- yêu…… mà không để ý thấy đámđông, nghe mọi người xì xầm lúc này cả hai mới đỏ mặt. Những cô gái thì nhìnrồi thở dài “Ước gì mình cũng được như vậy!!” Nó chỉ lắc đầu nhìn mấy con nhỏngán ngẩm.
Thôi thì người ta yêu nhau rồi, nó ở đây làm gì nữa, đi về thôi. Và vội bắtngay chiếc xe bus vừa chạy tới, nó leo lên và trở về nhà. Lòng thầm vui vì hiệngiờ hai con bạn của nó đã được hạnh phúc rồi. Còn nó thì sao? Chán thật!!
Vừa bước vào trong nó đã thấy tên Long ngồi trên ghế salong cầm điện thoại bấmbấm rồi lâu lâu lại cười cứ như tự kỉ. Nhìn là nó biết tên Long đang nhắn tincho Mi rồi.
Vội chạy lại chỗ Long, nó lại hỏi chuyện lúc sáng
-Này! Lúc sáng anh với anh ta có bị gì không? Có bị bọn đó đánh trúng phát nàokhông?
-Hả? Chuyện gì?...........À……. Không sao hết- tên Long chợt gãi gãi đầu rồicười
-Vậy không có chuyện gì hết sao?
-Ừ
-Vậy anh ta bị cái gì vậy? Sao lại bỏ về trước?
Nhìn mặt nó nhăn nhó, tất nhiên là Long biết kế hoạch đó rồi, chỉ có một mìnhnó là không biết thôi. Và trong chuyện này rõ ràng Phong là kẻ thua cuộc. Longchỉ khẽ lắc đầu và buông ra một câu
-Không biết nữa!!
Chán nản bước lên phòng, lại khẽ nhìn sang phòng hắn. Chẳng hiểu hắn gặp chuyệngì nữa.
*Chap 74:
Trưa hôm đó, đi ra đivào mấy lần mà cũng không thấy hắn bước chân ra khỏi phòng, không biết hắn cóđói không, vậy là nó lại quyết định rót một ly sữa mang cho hắn.
Cầm một ly sữa đầy nhóc, nó gõ cửa phòng liên hồi, nhưng đợi mãi chẳng thấy hắntrả lời
-Anh đang ngủ hả, tôi vào đấy nhé!!
Vẫn không trả lời, quyết định đẩy cửa bước vào trong. Hắn đang ngồi dựa lưngvào tường, tai đeo headphone, gương mặt không biểu hiện tí cảm xúc nào
Nhẹ nhàng đặt ly sữa lên bàn, nó tiến lại khẽ lay vai hắn
-Này, anh dậy uống sữa đi, tôi mang cho anh này!!
Hắn vẫn không thèm nhúc nhích, lạ thật. Hết kiên nhẫn nó bực mình giật cáiheadphone ra hét nào tai hắn
-NÀY!!!!!!!! Anh có nghe tôi nói gì không vậy
Khẽ nhíu mày, hắn vẫn không mở mắt, tay giật lấy cái headphone, hắn nói bằngmột giọng lạnh lùng và xua đuổi
-Không uống! Mang ra và đi chỗ khác!!
Quái lạ, cái cách hắn nói chuyện cứ như lần đầu vừa mới gặp nó vậy. Tất nhiênlà nó sẽ nhất quyết không ra khỏi đây nếu như chưa hiểu rõ có chuyện gì và tạisao hắn lại đối xử với nó như vậy
Mặt bắt đầu nhăn nhó, tay vẫn tiếp tục giật cái headphone, nó hỏi
-Yà, anh bị khùng đột xuất sao? Tự dưng lại nói như vậy!! Không lẽ sáng nay bịđập trúng vào đầu sao?
Không nói gì, hắn lại bắt đầu cái hành động gián tiếp chọc tức nó, mặt quay đihướng khác, tay giật lại cái headphone
Đầu bốc khói, nắm chặt cái headphone, mặt mày bặm trợn nó lại tiếp tục nói chorõ mọi chuyện
-Yà, anh bị cái gì vậy chứ?? Tự dưng lại làm vậy là sao? Tôi làm gì mà anh lạilàm như vậy? Tôi hỏi mà anh không nói? Anh đang khinh thường tôi đấy hả?
Không đáp, hắn đứng dậy và giật luôn cái headphone ra khỏi máy nghe nhạc. ChỉnhVolume thật lớn như để át đi giọng nói của nó, bước đến chỗ cái giường hắn lạinằm xuống ngủ
Nhưng khổ nổi, cái máy nghe nhạc lại không đủ lớn để “phủ” đi cái giọng của nó.Tiếng nó vẫn léo nhéo bên tai. Hắn cảm thấy khó chịu, rất khó chịu. Cả ngày hômnay hắn vẫn đang cố gắng để quên đi hình ảnh của nó, quên đi hình ảnh của đứacon gái nhí nhố nhưng lại quan tâm người khác. Nhưng lại không được, vì vậy hắnmới nghe nhạc để thư giản vừa dịu đi được một lúc thì nó lại khơi dậy mọi thứtrong đầu hắn.
-YA!! ANH BỊ SAO VẬY HẢ!!!! BỰC MÌNH THẬT! TÔI NHỊN ĐỦ RỒI ĐẤY NHÉ!!!
Nhào tới chộp lấy cái gối, nó quăng thẳng vào mặt hắn.
Không nhịn nổi nữa, hắn ngồi dậy quát
-TÔI ĐÃ NÓI LÀ CÔ ĐI RA KHỎI PHÒNG TÔI MÀ!! SAO CÔ KHÔNG ĐI VỚI QUÂN ĐI, CÔQUAN TÂM CẬU TA LẮM MÀ!!
Nghe hắn nói, không hiểu sao nó lại nhớ tới chuyện lúc sáng……. Không lẽ…. hắngiận là vì nó đến giúp Quân mà không giúp hắn sao? Phải vậy không chứ? Không lẽcon người hắn lại nhỏ nhen như vậy sao? Tự xử được thì thôi chứ có bị thươngtích gì đâu là lại giận như vậy!! Thật là! Không thể chịu nổi mà
-Ya, tôi quan tâm Quân thì sao chứ? Quân là bạn thân của tôi, không quan tâmQuân thì tôi lại đi quan tâm cho cái tên đáng ghét anh sao?
-Vậy thì cô đi mà quan tâm cho cậu ta, mang sữa vào đây làm gì? Tôi không uống,cô mang ra đi
Vừa nói hắn vừa cầm cốc sữa dúi vào tay nó và đẩy nó ra ngoài và đóng xầmcửa
-Này…. này…… ax thật là!! Tức chết mà. Anh nói tôi không quan tâm anh sao chứ,không quan tâm thì mang sữa làm gì, đúng là điên mới đi mang sữa choanh…..
Nó xị mặt vì hành động của hắn, dốc hết ly sữa vào miệng nó lại bước xuống nhà.Quyết rằng sẽ không bao giờ mang sữa cho cái tên vô ơn đó nữa. Không ngờ chỉ vìchút xíu chuyện như vậy thôi mà cũng…….. “Đúng là cái đồ nhỏ nhen, íchkỉ!!”
Tay rửa ly mà đầu nó vẫn không thể hiểu được tại sao cái tên đó lại đối xử vớinó như vậy. Mắt nhìn vào cái ly, miệng thì cứ mãi lầm bầm.
Nãy giờ tên Long ngồi ở bên dưới nghe hết những gì hắn và nó nói rồi lại gọiđiện thông báo cho Mi cứ như nghĩa vụ. Cả hai ngồi bàn tán rồi lại cười cười,rồi tên Long lại gật gật như Mi đang ngồi trước mặt vậy. Nếu nó mà biết thìchắc cặp đôi này không toàn thây quá!!
Đi đến lấy nước trong tủ lạnh, nhìn nó cứ đứng lơ mơ, nước thì vẫn xả liên hồimà không hề dùng. Nhào tới tắt nước tên Long lợi dụng cơ hội quát nó
-Này! Ở Châu Phi người ta không có nước để sài đấy, cô lại đi xả không như vậyđấy hả?
-Ờ.............Xin lỗi, không để ý!
Nói ngắn gọn rồi quay lưng trở lên phòng làm cho lên Long thoáng đơ vì hànhđộng lạ lẫm của nó, vội chạy theo miệng cứ lảm nhảm liên hồi
-Này, sao lúc sáng cô lại đến chỗ Quân mà không đến chỗ của tụi tôi? Bộ cô yêuQuân rồi sao? Sao lại quan tâm đến Quân nhiều như vậy? Cô……. bla bla bla…..
Rầm!!!
Khó chịu vì tên Long cứ đi theo lải nhải, nó dậm một phát vào chân tên Long,máu nóng lại dồn lên, nó quay qua quát
-Anh im lặng một chút thì chết à? Sao nói nhiều quá vậy chứ? Tôi đến chỗ Quânvì tôi nghĩ là Quân là bạn thân của tôi và Quân về đây chưa được bao lâu nên sợQuân gặp chuyện bất trắc thôi. Còn anh ta tự lo được cho nên tôi mới định đếnsau!! Chưa gì mà đã giận, thật là………….. Axxxx
Vùng vằng bỏ lên phòng nó dồn hết tức tối xả vào cái cửa. Rầm một phát, cánhcửa được khép vào “nhẹ nhàng”. Nhảy lên giường và chùm gối lên đầu. Nó muốn chomấy tên đó chết quách đi cho rồi!!
Mặt nhăn nhó ôm chân, tên Long hối hận vì lại chọc tức nó để phải lãnh hậu quảnhư vầy. Chợt khẽ nở nụ cười, tên Long đi đến trước cửa phòng hắn.
Cộc.. cộc…..
-E hèm, nghe rõ rồi chứ!!
Cánh cửa phòng bật mở, hắn bước ra khẽ cười cười. Nhìn Long như và gật đầu mộtcái như muốn nói “Sẽ trả ơn mày sau”
Bây giờ thì lại tới lượt hắn phải xin lỗi nó rồi. Hic, sao cứ phải giận quagiận lại làm gì không biết. Biết trước thì hắn đã làm hòa lúc nãy rồi. Đi đếngõ cửa phòng nó
-Này, đầu heo, ra đây tôi có chuyện muốn nói!!
-KHÔNG MUỐN NGHE!!
-Mở cửa ra đi!!
-KHÔNG!!
-Mai cô nghỉ học luôn đi, tôi cấp phép cho cô đấy!!
Bước chân rầm rầm đi ra, mặt đầy sát khí, nó mở cửa…………
*Chap 75:
-CHUYỆN GÌ??
Nó nói như tát nước vào mặt hắn, mặt xoay qua chỗ khác như không muốn nóichuyện. Hắn chỉ nhìn nó mà không đáp.
Đứng mãi mà chẳng thấy hắn nói gì, nó lại bực tức
-Này! Anh kêu tôi ra đây để đứng làm cảnh cho anh ngắm sao. Có gì nói đi! Đểtôi còn ngủ!!
-Giờ này mà cô ngủ được sao?
-Giờ nào mà tôi ngủ chả được, thích ngủ giờ nào thì tôi ngủ giờ đó!!........Anh kêu tôi ra đây để hỏi chuyện ngủ sao? Có gì thì nói nhanh lên
Chần chừ một lúc, thật ra thì vừa nghe được những gì nó nói hắn đã vội đến kêunó mà chưa nghĩ ra được lí do. Không lẽ bây giờ lại nói “Tôi muốn làm hòa”, vậyđâu có giống như con người hắn…………
-Ờ…………. Tôi muốn….. uống sữa!
Trợn mắt lên nhìn thẳng vào mặt hắn, cái tên này đúng là thích trêu ngươimà….
-Lúc nãy không uống, không cần mà. Sao bây giờ lại đòi uống?? Anh bị bệnh điênà? Vậy thì vào 3TK ở đi!!
Hắn nhíu mày khó hiểu. Nó đang lảm nhảm cái gì vậy chứ? Làm mặt hình sự, hắnnhìn nó hỏi
-3TK là gì?
Nhìn sắc mặt hắn, nó khẽ rùng mình, miệng lắp bắp…..
-Ờ…….. 3TK là……. là viết tắt của… của…..Trung Tâm…… The King…… Ờ….. đúng rồi…trung tâm của những ông vua ấy!! Nơi mà những người tài giỏi có tố chất làmngười đứng đầu tới đấy. Mấy người tài giỏi hay bị điên lắm, hề hề. Thôi…. tôiđi ngủ đây
Vội đóng cái cửa, nhưng lại bị cái tay hắn đẩy ngược lại. Mặt hầm hầm nhìn hắn,khó chịu mà muốn đấm một phát cho xịt máu mũi ra. Đã giận rồi thì đi chỗ khácđi, còn qua đây tìm làm gì chứ? Bực mình hết sức. Không thèm nói một câu. Nónhìn hắn như muốn hỏi “Gì nữa đây?”
-Tôi nói là tôi muốn uống sữa!!
-Thì anh tự đi lấy mà uống!!
-Không thích!!
-Ax……
Hất cái cửa một phát làm nó đập vào tay hắn. Mặc kệ hắn đứng nhăn nhó, nó bướcrầm rầm xuống dưới. Đi ngang qua hắn nó còn cố ý dẫm vào chân hắn một phát đauđiếng. “Này thì uống sữa!! Đồ chết tiệt”
Mở tủ lạnh ra lấy cả một hộp sữa bự, dùng tức mà dồn vào hất một phát làm chocánh cửa tủ lạnh như muốn rớt ra. Hắn đã ngồi sẵn ở chỗ bàn rồi, mặt thì hớnhở, trông mà phát ghét. Lấy thêm một cái ống hút, nó đưa cho hắn
-Uống đi!!
-Tôi kêu lấy ly sữa chứ đâu có kêu cô lấy hộp sữa
-Tôi không biết đổ vào ly bao nhiêu cho vừa, nên anh tự mà làm đi- Kèm theo lờinói là nó đặt cái ly lên bàn một cái “cốp”
Không chịu thua nó, hắn vẫn bắt nó làm cho bằng được. Vì hắn muốn nó là ngườirót cho hắn uống
-Cô đổ bằng lúc nãy là được
-Quên lúc nãy đổ bao nhiêu rồi!!
-Vậy thì đổ hết trong bình ra đi
-Nó tràn ra ngoài
-Uống bớt
Nó nhìn hắn, bực bội,tức tối, dồn nén, khó chịu……… Bao nhiêu cảm xúc đều dồn về một lúc. Được thôi,nếu hắn đã muốn thì nó sẽ chiều. Uống bớt sao!! 10 bình sữa cỡ bự hơn cả vầy mànó còn uống hết thì bình này chả là gì cả
Cứ đổ ra ly, gần tràn thì nó lại uống bớt, như vậy cho đến hết bình. Bụng thìđã no vì trước đó nó đã ăn rồi, bây giờ lại dốc thêm đống sữa này vào, vì ghéthắn cho nên nó uống cho thỏa, còn ly cuối cùng, nó dốc gần nữa ly vào miệng rồiđặt xuống trước mặt hắn
-Uống đi…………… “Để xem anh có dám uống tiếp không”
Nghĩ trong đầu rằng hắn sẽ vì sợ bẩn mà không chịu uống cùng với người khác,trong lòng đang đắc chí thì bỗng, hắn thản nhiên cầm ly sữa lên và uốngcạn.
Nó ngơ ngác, không ngờ hắn lại dám uống, lại tức tối. Đem cái ly đi rửa, nóquay qua chỗ hắn
-Xong rồi chứ gì? Tôi đi ngủ, đứng làm phiền!!
-Tôi đã nói xong đâu!
-Chứ còn việc gì nữa?
Hai tay nắm chặt để kìm tức giận, nó quay qua nhìn hắn, trước mắt nó bây giờchỉ có cảnh nó đang đấm vào mặt hắn liên hồi thôi. Nó đang rất rất muốn làmđiều đó, nhưng khổ nổi phải biết tự lượng sức.
Ngồi trầm tư một lát, hắn chẳng biết phải làm thế nào để cấu hòa với nó, màhình như tình thế trước mắt thì hắn lại đang làm cho nó điên lên thì phải. Nếucứ như thế này thì có khi không hòa được mà lại nhào vào giết nhau thìkhổ
Thôi thì…….. làm gì đây? Phải làm gì đây?
-Ờ…. Cô đói bụng không?
-Không
-…… Ăn kem không?
-…….- chần chừ……-Không!!
-Xem phim hoạt hình không???
-KHÔNG!!
-Nói có thì cô chết hay sao hả? Thật là, con gái mà như thế thì ai mà thèm yêucơ chứ?
-Tôi đâu có cần anh yêu, tôi cần anh để cho tôi đi ngủ, đi ngủ, đi ngủ!! Anhhiểu không hả cái đồ điên chết tiệt kia!!!!
-Vậy thì đi ngủ đi, đồ con heo ngu ngốc.
Lầm bầm làu bàu, hắn cũng đứng lên và bước vào trong phòng. Hai cánh cửa đóngxầm lại cùng một lúc, làm cho tên Long ngồi phía dưới giật nảy mình, mặt ngơngơ ngáo ngáo không hiểu chuyện gì đang xảy ra
Vào trong phòng, nó nhày ngay lên giường và ụp mặt vào gối. Đó là thứ cho nó xảstress tốt nhất….
-AAAAAA……. Tên Phong chết dẫm, anh xin lỗi tôi một câu thì chết hay sao chứ? Đãvậy còn dám bắt tôi làm osin cho anh nữa!! Ăn gì chứ, đừng có hòng mà dùng mấythứ đó để dụ dỗ tôi!!! Đồ đáng ghét!!!!!!!!
Cùng lúc đó ở trong phòng đối diện, hắn đang vò đầu bức tai vì tức tối, đến chỗgiường lấy cái máy nghe nhạc lúc nãy và gắn headphone vào, chỉnh âm lượng thậtto để cho tức giận trôi đi.
Nhưng lại không được, mọi thứ cứ âm ỉ bên tai. Giật phắt cái headphone, hắnngồi dựa vào tường, tay giựt hai cái cúc áo ra như để tỏa nhiệt. Miệng gắt lênmột câu
-Đồ con heo ngu ngốc!!
Hắn vồn là một kẻ kiềmchế rất giỏi, vì vậy mới luôn mang gương mặt lạnh được. Nó là đứa con gái đầutiên làm biến đổi gương mặt ấy, từ giận dữ đến vui vẻ. Thật không thể chịu nỗinữa. Nó là người làm đảo lộn cuộc sống của hắn, mặt ngước lên nhìn trần nhà,hắn lại suy nghĩ cách để làm hòa với nó. Thật là….. từ trước đến giờ hắn cóphải nghĩ đến mấy chuyện này đâu. Bởi làm gì có đứa con gái nào dám giận hắn màcho dù có thì hắn cũng chẳng quan tâm.
Khoảng nữa tiếng sau, hắn bước ra ngoài. Cửa phòng nó vẫn khép kín, chắc là ngủrồi. Đi xuống chỗ Long, Long đang ngồi làm mấy cái bảng gì đó. Lấy cái điểukhiển và mở ti vi lên, hắn gác chân lên bàn.
-Mày không thấy tao đang làm hả thằng kia? Bỏ chân xuống!!
Hất cái chân của hắn xuống, Long lại tiếp tục chú tâm vào công việc. Tò mò, hắnchồm tới hỏi
-Mày đang làm gì vậy? Chiêu thức tán gái à?(~_~)
-Tán gái cái đầu mày. Tao đang làm việc kiếm lương sống, mày đừng có xenvào
-Mày mà cũng biết làm việc sao? Làm ở đâu vậy?
-Xem thường tao đấy à? Đang làm các bản thiết kế nhà để giao cho người ta, họchỏi từ ông già thì cũng kha khá. Kiếm tiền nuôi vợ (~_~!)
-Mày mà biết kiếm tiền!! Chắc vừa đưa bảng thiết kế của mày ra thì người ta trảlại rồi!
-Mày đừng có mà trù ẻo. Mà sao hôm nay mày nói nhiều quá vậy!!
Nghe Long nói, hắn chợt khưng lại, đúng là hắn nói nhiều thật. Trước đây có baogiờ như vậy đâu, hắn ít nói đối với cả Long lẫn Duy nhưng nhiều hơn so vớingười khác. Bây giờ thì hắn lại đang nói nhiều và không kìm chế được. Chắc cũngchỉ tại nó mà ra thôi. Nhớ lại những gì nó nói, chợt hắn quay qua hỏiLong
-Này Trung Tâm The King là ở đâu? Biết không?
Quay người lại, Long nhìn hắn nhíu mày
-Đang nói cái gì vậy? Trung tâm The King là cái gì?
-Nơi những người tài giỏi có tố chất làm người dẫn đầu đến đó……….. Hình nhưviết tắt là 3TK thì phải!
Long chợt khựng lại như nhớ ra gì đó rồi ngồi cười như điên dại làm hắn chẳnghiểu chuyện gì đang xảy ra. Tức tối vì thằng bạn tự dưng phá lên cười mà khôngbiết vì sao, hắn quát
-Cười cái quái gì?
-Haha……… Cô ta…….haha……. Bảo Nhi….. nói cho mày nghe….. phải không?Hahaha
Mặt hắn dần biến sắc, nhìn vào Long chằm chằm, giọng gằn xuống
-Làm sao mày biết?
Nhìn sắc mặt của hắn, Quân cố gắng kìm chế. Nhưng vẫn không được, cười một lúcsau nữa, Long mới ho một cái để lấy lại bình tĩnh nhưng lại đưa ra một câu mỉamai
-Tao nhớ chỉ số IQ mày cao lắm mà!! Sao lại để cô ta lừa dễ dàng như vậy? 3TKlà Trung Tâm Thần Kinh đấy, mới gặp lần đầu tao với thằng Duy đã bị cô ta đáđểu như vậy rồi!!
Long vừa dứt câu, mặt hắn đơ ra như vừa nhận ra một sự thật phũ phàng “NguyễnHoàng Bảo Nhi!!!! Cô dám lừa tôi sao? Hãy đợi lấy, cái con heo ngốc này!! Saotôi lại thích cô cơ chứ!!!”