HomeTop jAVTải Game
Trang chủ » Truyện Tình Yêu

Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh

  • Thể Loại: truyện tình yêu
  • Ngày đăng: 28/12
  • Tình trạng: hoàn thành
  • Người gửi: WapSinhVien.Net
  • Nguồn: sưu tầm

  • Chap 46: Trung tâm giải trí

    Trong lúc đứng chờ xe tới, nó với Quân cười nói vui vẻ, nói đủ thứ chuyện trêntrời, dưới đất. Còn hắn, mặt thì đằng đằng xác khí, lạnh băng. Nguyệt Mỹ cứđứng nói, huyên thuyên mãi nhưng mà hắn có thèm nghe đâu. Mà con bé thì cũngnói thôi chứ nó đâu cần biết hắn có nghe hay không. Mi, Long thì cũng như vậy,thỉnh thoảng lại (lén) chụt vào má nhau nữa. Còn Duy và Lam thì bắt đầu có tiếntriển hơn, cũng nói chuyện vui vẻ.

    Xe tới!!

    Cả đám leo lên xe. Tất nhiên là con gái phải ngồi ở hàng trên và con trai ngồiở hàng dưới chứ không hề chia cặp. Địa điểm được xác định đó là trung tâm giảitrí thành phố.

    Vừa đến nơi, cả đám chạy ù vào trong. Oa!! Lớn kinh khủng, chắc là nhiều tròchơi lắm đây (quá nhiều). Tiếng động phát ra từ các trò chơi làm nó phấn khíchhẳng, hết buồn ngủ luôn (mặc dù thức nguyên đêm). Ở đây đầy đủ các màu sắc, tròchơi gì cũng có, cảm giác mạnh, nhẹ nhàng, hành động,…….có đủ hết.

    Bốn đứa con gái nắm tay nhau đi trước, để cho bốn tên kia đi sau. Nhìn vào cứnhư là vệ sĩ đi theo bảo vệ tiểu thư ấy.

    Vừa vào trong chưa được bao lâu thì bọn hắn đã bị cả đảm con gái vây lại cứ nhưlà gặp được thần tượng nổi tiếng ấy. Haizzz, vậy là hoàn cảnh trên xe bus đượclặp lại rồi. Mi thì vừa thấy đám con gái vây lại là nhào ngay tới, nắm lấy tayLong và dõng dạc rằng “Đây là bạn trai tôi”. Còn Lam tuy bình thường rụt rènhưng khi nhìn thấy cảnh đó thì cũng nhào tới khoát tay Duy lôi đi nhưng miệngvẫn không hé một lời (tự hiểu). Nó tự dưng nghĩ tới hắn, nhớ lúc đó hắn đã nóinó là người yêu hắn bất giác quay lại, bỗng có gì đó buồn buồn, Nguyệt Mỹ đangkhoát tay hắn cười tươi thật tươi. Gét quááááá!!! “Tại sao phải gét???? Ai cầnhắn chứ, có Quân rồi!!!!”

    Nghĩ rồi không ngần ngại, nó chạy tới nắm tay Quân rồi liếc hắn một cái. Khôngthèm quan tâm tới hắn luôn. Cả đám kéo nhau đi vào. Tin được không? Cái đứa bịbệnh tim như nó lại thích chơi những trò cảm giác mạnh nhưng lại sợ ma!!! (khácngười)

    Nếu như Quân biết nó bị bệnh tim thì sẽ cấm nó rồi, nhưng đằng này thì Quânkhông biết nên chơi tuốt. Mấy bạn biết trò cá chép lượn vòng không?? Nó chơitrò đó đấy (Sandy đi rồi, đi xong gan phèo phổi cứ như đảo lộn, híc) Và cứ thế,từng cặp ngồi lên. Hắn thì nhất quyết không chịu đi nhưng cứ bị con bé NguyệtMỹ nắm tay hắn kéo lên.

    Hắn cũng bực lắm ấy chứ, muốn hất một phát cho con nhỏ ngã nhào nhưng lại khônglàm. Nếu hắn làm vậy thì thế nào nó cũng giận vì hắn đối xử tệ với con bé. Thếlà cũng phải ngồi lên.

    Trò chơi bắt đầu. Con cá bắt đầu đưa lên đưa xuống mạnh dần, mạnh dần rồi lượnvòng trên không trung. Nó với Quân hét khoái chí, Mi với Long cũng vậy. Còn Lamthì cũng hét nhưng lại nhắm tịt mắt và ôm cánh tay Duy cứng ngắt. Tên Duy thìngồi cười khoái chí. Nguyệt Mỹ thì tất nhiên là vừa hét vừa ôm tay hắn rồi (lợidụng ý, chứ con nhỏ đó nó không biết sợ đâu). Hắn thì cứ như Mr Bean chơi tàulượn siêu tốc ý, cái mặt tỉnh bơ cứ như đang chơi tàu lửa cho trẻ em.

    Trò chơi kết thúc, Lam thì xây xẫm mặt mày, choáng váng. Nhưng cô nàng vẫn ýthức được là đang ôm tay ai đó, vội buông ra, mặt đỏ như gấc, tên Duy thì khôngnói gì, chỉ cười cười.

    Rồi hết trò này đến trò khác, những trò cảm giác mạnh lần lượt được “khám phá”.Đôi khi cũng thấy tim nó nhói lên, nhưng mặc kệ, nó không quan tâm. Những tròcảm giác mạnh sau đó thì Lam không chịu chơi nữa, nhỏ sợ. Và vì thế nên tên Duycũng không chơi luôn, hắn sau trò đó cũng ngồi luôn, không chịu đi nữa. Nhìn nóvới Quân hắn lại khó chịu.

    Thế là Nguyệt Mỹ dù thích lắm nhưng mà hắn không đi nên con bé cũng không đi.Một lúc sau bắt đầu thấm mệt, tụi nó mua đồ ăn tìm một chỗ mát rồi “hạcánh”.

    Mua cả đống đồ ăn, nó ngồi phịch xuống. Mỗi người ai nấy dọn đồ ăn ra, Quân vẫnnhư trước, vẫn khui đồ ăn rồi đưa cho nó kêu “Nhi ăn đi” rồi kém theo đó là mộtnụ cười tỏa nắng. Hắn thì vẫn vậy, y như cục đá. Nhưng hôm nay hắn bị gì ấynhỉ, mặt cứ khó chịu.

    Con bé Nguyệt Mỹ nhìn cứ như người yêu của hắn ý, cứ khui đồ ăn rồi đút chohắn. Nhìn mà phát gét, nhưng được cái là hắn không chịu ăn. “Hehe, vui quá!!!Sao lại vui nhỉ???” Cảm xúc của nó cứ như vậy, cứ nghĩ rồi tự phủ nhận.

    Quân thì cũng thấy nó nhìn hắn với Nguyệt Mỹ và khó chịu, bất giác Quân có gìđó lo lắng, “Không lẽ Nhi thích cậu ta rồi sao?” Trong lòng Quân không khỏi lolắng, Quân thích Nhi, từ lâu rồi

    Sau khi đánh chén no nê, cả đám lại tiếp tục đi chơi, tất nhiên là đã dọn dẹphết cái “bãi chiến trường” rồi chứ không có xả rác đâu nhé!! Vì mới ăn no nênquyết định chơi trò nhẹ nhàng hơn. Chơi đu quay!!

    Vì mỗi cái lồng chỉ đủ 4 người nên tụi nó chia ra thành 2 nhóm, Long, Mi, Lam,Duy một nhóm. Nó, hắn, Nguyệt Mỹ, Quân một nhóm. Mua vé rồi lần lượt chạy lên.Cái vòng quay này không bao giờ dừng lại vì vậy nên phải đợi nó chạy tới rồivọt lên cho nhanh. Hắn với Quân lên trước rồi tới con bé Nguyệt Mỹ. Nguyệt Mỹcứ bám theo mãi mà chẳng leo lên được, đến khi con bé vào trong rồi thì……… thôixong. Cái lồng đó chạy qua luôn rồi, nó không còn cơ hội lên nữa. Chán!!!

    Thất vọng tràn trề, mặt nó xụ xuống nó không đi luôn, bây giờ mà đi thì ngồimột mình chán chết, thế là nó đi xuống tìm một cái ghế, ngồi xuống mở mấy bịchbánh lúc nãy còn xót lại ăn cho đỡ buồn.

    Quân ngồi trên đó cùng Nguyệt Mỹ và hắn, vội quay xuống tìm nó, thì thấy nóngồi một đống ở dưới, nhưng bây giờ muốn xuống cũng đâu có được, phải chi Quânmọc cánh thì bây giờ phóng xuống một cái nhưng người thì làm sao mà có cánh.Haizzz…. Nguyệt Mỹ lúc này đang cười thầm “Thấy tôi giả vờ hay không chứ, khôngcó chị là tốt nhất Bảo Nhi à, haha”

    Nhìn sắc mặt Nguyệt Mỹ, Quân thấy được nụ cười đó, nụ cười mang nét gì đó đầygian xảo và Quân cảm thấy rằng Nguyệt Mỹ là một đứa không đáng tin cậy, phảinói cho nó biết thôi.

    Nguyệt Mỹ ngồi cứ tìm cách ép vào ép vào, làm cho hắn khó chịu. Không có nó ởđây nên hắn thẳng tay đẩy con bé ra sát bên kia, bị đẩy ra một cách phủ phàng,mặt con nhỏ méo xệch. Quân thì chẳng quan tâm gì, cứ ngồi lấy ống nhòm nhìn xemtừng hành động của nó ở bên dưới.

    Nó ngồi ở dưới mà mặt buồn hiu, Mi Lam vừa đi hết vòng đã đi xuống cười nói vuivẻ, miệng không ngừng khen cảnh đẹp, làm cho nó từ buồn chuyển sang tức tối vìkhông được xem cảnh. Mi, Lam nói mà không để ý nó ngồi một đống.

    -Ủa, Nhi, sao mày ngồi ở đây? Tao nhớ mày đi sau tao mà sao xuống trước vậy?Phong, Mỹ, Quân đâu?- Mi hỏi một tràn

    -Haizzz……. Tại tao sợ độ cao nên không đi!!!

    -Mày……. Sợ độ cao á?? Sợ độ cao mà mày chơi cái trò quay vòng vòng ở trên caoá?- Lam ngơ ngác

    -Tao nói giỡn thôi, con bé Nguyệt Mỹ lên chậm quá, lúc nó lên xong là cái lồngnó đi luôn rồi TT__TT

    -Ồ, vậy hả, này- Mi ngồi xuống bên cạnh nó- có khi nào con nhỏ cố ý làm vậykhông?

    -Không có đâu, tại con bé chậm chạp quá. Không lẽ mày còn ác cảm với con béhả?- Nó mặt hình sự nhìn Mi.

    Mi không nói gì cả, lúc đó chỗ hắn cũng hết vòng quay và bước xuống. Vừa xuốngtới nơi là con bé Nguyệt Mỹ đã chạy xuống chỗ nó rối rít

    -Chị Nhi!! Em xin lỗi, vì em mà chị mới không vào được, xin lỗi chị!!

    Nhìn mặt con bé thành khẩn (giả điên ý) nó cũng không nỡ lòng nào mà mắng conbé, dù sao thì không phải con bé cố ý mà (cố ý đó). Nó cười để cho con bé khôngbuồn nữa

    -Không sao, dù sao chị cũng sợ độ cao mà (xạo quá), không đi càng tốt.

    Nhìn thấy vậy Quân cũng nghĩ lại “chắc là lúc nãy con bé Nguyệt Mỹ không cố ýđâu nhỉ? Nó hối lỗi như vậy mà!!”. Nghe nó nói, Nguyệt Mỹ khẽ cười thầm.

    Cả đám lại tiếp tục tìm trò khác, đi được một lúc thì đến một khu đất chỉ riêngduy nhất một lâu đài tối tăm nằm ngay đó với cái bảng bự ơi là bự “LÂU ĐÀI KINHDỊ”, cùng với những hết cười, tiếng hét đầy rùng rợn. Một ngôi nhà ma “có đẳngcấp” với các màng nắm chân mà không ai biết. Nhìn thôi là nó xanh mặt rồi!!

    -A!! Trò này vui nè, mọi người chơi trò này đi!!!- Nguyệt Mỹ reo lên, tay chỉthẳng vào cái lâu đài.

    Chap 47: Lâu Đài Kinh Dị

    Vừa nghe Nguyệt Mỹ dứt câu, mặt nó tối xầm lại, bắt đầu nhăn nhó.

    -Này, mọi người đừng nói với tôi là đi cái đó nha!!!

    -Không đi đâu!!- Mi, Lam đồng thanh, sắc mặt cả hai cũng dần đổi từ trắng sangxanh

    Con bé Nguyệt Mỹ vừa nghe thế lại rối rít năn nỉ Mi, Lam. Mặc cho con bé năn nỉnhưng là Mi, Lam không chịu, may quá…….. Gì vậy chứ??? Tên Duy và tên Long cũngvào cuộc rồi, cả hai tên đang nhào tới giở giọng tìm mọi cách để Mi, Lam chịuvào cái nơi hắc ám đó. Hai tên này có ý đồ gì đây. Thấy vậy nó vội tiến tới.

    -Nè, nè, hai người làm gì vậy, đừng có mà dụ dỗ tụi nó, không đi là không đimà!!

    Mặc cho nó nói, hai tên kia xem như “gió thoảng mây bay” ăn nỉ ỉ ôi, rồi sau đóthủ thỉ gì vào tai hai cô nàng, ngay sau đó cả hai liền gệt đầu. Nó trố mắt.Nhất định không chịu đi, mặc dù đã mua vé nhưng nó không bao giờ đi vào cái chỗquái dị đó đâu. Dẫu biết rằng đó là đồ giả thôi, nhưng thật sự là giả một cáchkinh hãi.

    Ngồi ăn vạ ở trước cổng lâu đài mặc kệ cứ để cho mọi người vào trong. Quân tớichỗ nó nhẹ nhàng nói

    -Mi không đi hả?

    -Ừ, không đi, không đi

    -Vậy thì Quân ngồi đây với Nhi.

    Nó không nói gì, tự dưng lại thấy khó chịu trong người. Vì nó mà Quân khôngđược vào trong chơi, thà Quân cứ vào đi rồi nó ngồi đây cũng được. Nhưng nóbiết là cho dủ đuổi như thế nào, nói như thế nào thì Quân sẽ chẳng chịu đi vàomà mặc kệ nó đâu. Hít một hơi thật sâu, nó quay qua nhìn Quân.

    -Thôi được, Nhi sẽ đi………. Nhưng, Quân phải hứa là nắm tay Nhi ra đến cổng,không được bỏ ra, được chứ??

    Quân gật đầu lia lịa rồi đưa tay trước mặt nó, nó lưỡng lự rồi cũng đặt taymình lên tay Quân, cứ tưởng cả đám đi vào trước rồi, ai ngờ lại đứng chờ nó nãygiờ. Đi cùng với tụi nó là một đám các bạn trẻ khác.

    Hic, đi mà con mắt nó nhắm tịt hoàn toàn, chỉ biết đi theo Quân, Quân kéo điđâu nó đi theo đó. Tai thì nghe những tiếng hét kinh khủng của những con ma vànhững người đang được “chiêm ngưỡng” tại đây. Càng làm cho nó sợ hơn và chắcchắn rằng, trước khi ra khỏi đây thì nó sẽ không mở mắt ra đâu. Tim nó lúc nàylại bắt đầu nhoi nhói rồi.

    Một lúc sau, vì điều gì đó, nó không biết, nhưng cả đám lại hét lên rồi chạyđiên cuồng. Trong lúc hỗn loạn nó bị ai đó đẩy ngã. Quân vừa thấy tay nó rờikhỏi thì Quân lập tức với theo và nắm lại kịp.

    Vì đó là cửa cuối nên khủng khiếp rất nhiều hơn mấy cửa khác. Cả đám chạy rangoải thở hổn hển, thoát được chốn u tối, cả đám mừng rơn

    -Nhi có s……….Ơ, Nguyệt Mỹ, là em à? Sao lại là em?

    Quân sửng sốt, người nắm tay Quân nãy giờ không phải là nó mà là Nguyệt Mỹ. Thìra lúc đó Nguyệt Mỹ cố ý đẩy cho nó ngã vì nhỏ biết rằng nó sợ, rất sợ là đằngkhác và ngay sau đó Quân nắm lấy tay nhỏ kéo đi. Thỏa mãn với ý đồ của mìnhNguyệt Mỹ cười đầy nham hiểm. Hiện giờ nó vẫn ở trong đó.

    Vừa ngã xuống, ngực cũng nhói mạnh hơn. Lấy tay ôm ngực kìm nén cơn đau, đếnlúc gượng dậy thì thấy không còn ai nữa, lâu lâu đèn lại sáng lên và con ma lạilướt qua cùng những tiếng cười man rợ.

    Nó sợ hãi, ngồi thụp xuống, tay ôm lấy đầu, cố gắng chặn những tiếng hét đókhông xâm nhập vào đầu mình, nó hoảng cực độ, nó không đủ can đảm để có thể tìmđược đường ra. Ngồi run lẩy bẩy, tự trấn an mình chỉ là đồ giả thôi, không phảithật nhưng không thể, tâm trí nó bấn loạn.

    -Bảo Nhi!!

    Một cánh tay chụp lấy vai nó. Nó hét toáng lên rồi vung tay đánh tới tấp vàothứ đó như một bản năng sinh tồn, miệng không ngừng hét “Bỏ ra”

    -Là tôi đây, bình tĩnh lại đi!!

    Là hắn, lúc vừa chạy ra là hắn đưa mắt tìm nó nhưng không thấy đâu, hắn vộiquay trở lại. Bị ông bảo vệ cản nhưng hắn vì lo lắng cho nó nên hắn xô ngã luônông bảo vệ.

    Vừa nghe hắn nói dứt câu nó liền mở mắt ra, là hắn thật sự là hắn. Nó nhào tớiôm chầm lấy hắn, nó khóc

    -Huhu, làm ơn…… cho tôi ra khỏi chỗ này đi…… tôi sợ lắm

    -Được rồi, đừng khóc, tôi sẽ đưa cô ra, được chứ…………. Bảo Nhi…… Bảo Nhi!!

    Nó ngất, vì quá sợ hãi lại thêm cơn đau tim ập đến, và nó ngất đi. Hắn hoảnghốt vội bế nó ra.

    Thấy hắn và nó mọi người liền tiến lại. Quân đứng chết lặng, tại sao người chạyvào lúc đó không phải là Quân, tại sao người tìm thấy nó không phải là Quân.Tại sao Quân luôn chậm hơn hắn một bước.

    Lúc Quân nhận ra nó chưa ra ngoài được thì Quân cũng chạy vào tìm nó nhưng lạibị ông bảo vệ cản, mà Quân lại không thể đánh người giống hắn nên đành đứng ởngoài.

    Nguyệt Mỹ tức giận khi thấy hắn bế nó “Chị giả vờ sao hả? Làm gì mà ngất chứ!!Không ngờ chị xử lí tình huống nhanh nhỉ!!”. Nguyệt Mỹ cho rằng nó đang đóngkịch, làm vậy để cho hắn quan tâm. Nghĩ rồi nhỏ liền nhào tới làm vẻ mặt lolắng, rối rít

    -Chị Bảo Nhi, chị Bảo Nhi……. chị có sao không vậy hả? Mau tỉnh lại đi…..huhu…..chị đừng có bị gì nha!!

    Kêu mãi mà không thấy nó dậy, Nguyệt Mỹ quyết định cho ra vài giọt nước mắt đểcho thấy mình đang lo lắng. Đưa tay lay nó liên tục.

    -Tránh ra!! Cô ta cần không khí

    Hắn vội đặt nó xuống chỗ ghế đá. Hắn chỉ nghĩ là nó ngất thôi chứ không nghĩrằng nó bị đau tim, theo như các sơ cứu bình thường thì trước tiên cần phải cókhông khí.
    Mi, Lam cũng bắt đầu lo cho nó. Thế nào Lam cũng lại khóc nữa cho xem.

    Một lúc sau nó dần tỉnh lại. Nhưng đầu vẫn còn choáng lắm, mọi người đang locho nó, thấy vậy nó liền cố vắt hết hơi nói để trấn an mọi người

    -Tôi không sao…… chỉ là sợ quá nên ngất thôi….

    Đứng thẳng dậy, đầu nó choáng váng, ngồi phịch xuống. Quân vội nhào tới đỡ lấynó.

    -Nhi có sao không!!

    -Không sao…….. hơi chóng mặt thôi

    Rồi cả đám quyết định ngồi nghỉ lại một lúc cho nó tỉnh táo hơn rồi đitiếp.Nhưng tình hình chẳng khá hơn được chút nào. Đầu nó ngày càng nhức và quayvòng vòng, tim cũng vẫn còn nhói nên không thể nào đứng lên nổi.

    Thế là chuyến đi phải dừng ở đây

    Chap 48: Bị bệnh

    Về tới nhà sau khi trấn an Mi, Lam rằng nó không sao thì hai con bạn mới chịuđi về. Xong xuôi, nhức đầu nên nó nằm nghỉ rồi đầu óc choáng váng, chẳng biếttrời trăng mây đất gì nữa, nó chìm vào giấc ngủ.

    6:30 Am

    Hắn, Long, Duy đã chuẩn bị xong. Nhưng bình thường thì 6h15” là nó đã xuất hiệnrồi, giờ này 6h30 còn chưa thấy mặt nó đâu. Lo lắng, hắn vội đi lên phòng. Đứngtrước cửa kêu réo như mọi lần

    -Con heo, cô dậy chưa vậy hả?

    Không động tĩnh gì cả, hắn bắt đầu lo lắng. Nếu như bình thường nghe hắn nóinhư vậy thì chắc chắn là nó phải bốp chát lại mấy câu rồi, nhưng bây giờ lạikhông thấy gì cả. Đập cửa rầm rầm, giọng hắn bắt đầu gắt hơn

    -Này con heo kia, cô mau dậy đi chứ

    Vẫn không trả lời. Lần này thì hắn chắc chắn là nó có chuyện rồi, vặn tay cầmnhưng lại bị khóa trong, hắn lại tiếp tục đập mạnh cửa. Long, Duy nghe tiếngđộng vội chạy lên.

    -Sao vậy?

    -Không thấy trả lời

    -Có chìa khóa không?

    -Để tao đi tìm

    Nói rồi hắn chạy xuống chỗ tủ đựng tất cả chìa khóa của các phòng, chắc chắn làcó….. nó nằm ở đâu đây thôi. Tay hắn bắt đầu gấp gáp, càng ngày càng lo lắngkhi tìm mà mãi mà không thấy cái chìa khóa đâu làm hắn như phát điên. Đến lúchắn dường như muốn đập phá mọi thứ thì chiếc chìa khóa nằm trong góc tủ lệchra.

    Vội cầm ngay lấy chiếc chìa khóa và chạy lên phòng nó tra vào ổ, bật tung cửa,hắn chạy ngay vào

    Nó đang nằm im bất động trên giường, mặt nhíu lại như muốn cử động nhưng khôngđủ sức. Đưa tay đặt lên trán nó

    -Sốt cao rồi, lấy cho tao một cái khăn lạnh, với lại cái nhiệt kế

    Nghe hắn nói, Duy, Long mỗi người một hướng. Lấy nhiệt kế cho nó ngậm và chườmkhăn lên cho nó rồi hắn quay qua nói với Duy, Long

    -Đi học đi, hôm nay tao nghỉ

    Nói một câu ngắn gọn rồi hắn quay qua đắp chăn cho nó, bật điều hòa nhiệt độrồi rút nhiệt kế ra. Gần 40 độ

    -Không biết tối qua cô làm gì mà lại để sốt như vậy. Sao cô ngốc vậy? Sợ thìđừng vào, vào trong làm gì để rồi ngất. Nếu như lúc đó tôi không chạy vào thìcô sẽ ngồi trong đó luôn chắc? Đúng là con heo

    Hắn cứ ngồi độc thoại như vậy. Mặc dù miệng thì vẫn luôn trách nhưng trong lòngthì hắn đang rất lo cho nó.

    Hắn cứ ngồi nhìn nó như vậy, không làm gì cả, mãi cho đến khi nó tỉnh dậy, cựangười, mặt khẽ nhíu lại miệng nói khó khăn

    -Nước……..nước……….

    -Hay thật! Bây giờ tôi làm osin cho cô luôn rồi

    Nói rồi hắn đi xuống và rót một ly nước đầy mang lên. Giúp cho nó ngồi lên rồiđưa ly nước cho nó. Chắc là vì sốt nên cổ nó như cháy rát, trút hết ly nước vàomiệng mặt bắt đầu giãn ra, nó từ từ mở mắt thì lờ mờ thấy hắn, miệng lẩm bẩm

    -Sao cảnh cứ mờ mờ ảo ảo, hôm nay mình lại mơ thấy cái tên đáng gét này nữasao. Lạ thật!! Ở cùng nhà mà con bị ám ảnh trong mơ nữa…..

    -Cô hay mơ thấy tôi lắm à?

    -Ừ!!- gật đầu

    Nó chợt khựng lại!!! Sao trong mơ mà hắn lại hỏi câu đó nhỉ? Đã lạ nay cànglạ!! Đưa tay lên dụi mắt cho tỉnh. Trời đất, vậy nãy giờ là thật sao. Bànghoàng nhận ra không phải là mơ, nó liền bật dậy.

    -Sao anh lại ở trong phòng tôi???- rồi đầu lại choáng váng, nó nằm phịch xuốnglại

    Khẽ cười, mặt hắn lại gian gian nói

    -Thích!! Hôm nay tôi biết có người lại tơ tưởng về tôi hằng đêm cơ đấy

    Mệt thật, hôm nay nó hết hơi để cãi nhau với hắn rồi, thôi không thèm chấp.Hình như trời sáng rồi thì phải!

    -Mấy giờ rồi??- nó hỏi

    -7h30

    -Sao????- Nó hét toáng lên rồi bật ra khỏi giường, nhưng cái đầu choáng vánglại làm cho nó chới với và ngã nhào tới đè lên người hắn.

    Cũng may là hắn đưa tay đỡ kịp, nếu không thì chắc nó làm cho cả 2 lọt sàn rồi.Hú hồn vì đỡ được nó, hắn gắt

    -Đồ ngốc, giờ này còn học gì nữa? Thích leo rào à? Cô đang bị bệnh đó! Nằmxuống đi.

    Vừa nói hắn vừa đẩy nó nằm xuống. Giờ có muốn không nghe cũng không được, đànhyên vị lại trên chiếc giường. Nó gét cái cảm giác mệt mỏi và choáng vàng này.Bị bệnh không làm được gì cả, lại phải nghĩ học. Hắn chợt đứng dậy đi đâu đó.Nhưng nó không quan tâm, mệt quá nó lại thiếp đi.

    Một lúc sau hắn lại bước vào với tô cháo bốc khói nghi ngút trên tay. Đặt lêntrên cái tủ rồi hắn đánh thức nó dậy. Khó nhọc mở mắt ra nhìn hắn

    -Ăn cháo đi rồi uống thuốc

    -Thuốc……. thuốc độc hả??- cố gắng nói sốc lại hắn một câu rồi nó mới chịu ngồidậy

    -Ừ!!

    Lời nói vừa thoát ra từ cuống họng, nó nhìn hắn trân trối, không lẽ hắn địnhcho nó uống thuốc độc thật hả trời?? Nhìn sắc mặt nó, hắn lại khẽ cười, đínhchính lại một câu

    -Thuốc hạ sốt.

    Sỡ dĩ hắn biết nó bị bệnh gì và cần uống thuốc gì là vì hắn đã phải sống mộtmình từ lâu rồi, hắn phải biết tự chăm sóc cho mình, và đương nhiên bệnh sốtthì hắn cũng đã trải qua. Trong nhà thì luôn có một tủ thuốc y tế.

    Cầm tô cháo trên tay, hương thơm phức. Nó liền chộp ngay cái muỗng, vừa múc vừathổi. Được vài muỗng thì nó lại ngưng

    -Tôi không ăn nữa đâu, mệt bụng quá, không muốn ăn

    Nó với tay lấy ly nước và mấy viên thuốc nhưng lại bị hắn giật lại.

    -Ăn hết đi, không ăn hết thì không uống thuốc.

    -Tôi không muốn ăn!!- nó lắc đầu nhăn nhó

    -Không ăn thì không uống thuốc, để vậy thì cô sẽ không hết bệnh mà không hết bệnhthì không đi học, cứ nằm lì trên giường. Không bao lâu thì tôi cho cô nghỉ họcluôn

    Đưa ra một cái triết lí đầy nhãm nhí nhưng lại đánh động được vào tâm can nó.Nếu như không học thì sau này nó làm gì để sống chứ. Còn ước mơ chưa thực hiệnnữa!!

    Vậy là phải miễng cưỡng cầm tô cháo lên mà ăn. Bình thường thì không có vụ miễncưỡng ăn đâu, nhưng nếu như bị bệnh thì nó lại chẳng ăn nổi, cái bụng nó là nhưvậy đấy. Sau một hồi nhâm nhi, cuối cùng nó cũng cho được hết tô cháo vào bụngmà không bỏ sót miếng nào (vì hắn ngồi canh chừng mà)

    Hắn đưa thuốc và nước cho nó. Nhận lấy thuốc từ hắn, nó nhăn mặt….. sợ uốngthuốc. Hồi đó tới giờ, uống thuốc là nó toàn phải nín thở nhắm mắt quăng tọtvào họng và tống vào một đống nước. Và lần này cũng không ngoại lệ. Sau khinuốt trôi hết số thuốc nó lại nằm phịch xuống

    Chap 49: Thăm bệnh

    Bây giờ cũng trưa rồi. Nó cũng đã hạ sốt còn khoảng 38 độ. Long, Duy vừa về đãvọt ngay lên phòng nó. Cứ tưởng hai tên đó tốt đẹp chi, hóa ra là vì Mi, Lamnghe tin nó bị bệnh nên mới chạy lên và hai tên đó tót lên trước để mở cửa.

    Mi, Lam chạy ù vào trong, đứa thì nắm tay, đứa thì nắm chân miệng không ngừnghỏi “mày có sao không???” cứ như là nó vừa bị đụng xe không bằng. Khó chịu vìhành động quan tâm quá lố của hai con bạn, nó gắt

    -Ê!! Tao bị sốt, hổng có bị liệt tay chân gì đâu, đừng có soi ở đó nữa, soitrên trán đây nè!!

    Nó đưa tay chỉ chỉ trên trán, thế là hai con bạn nhào tới đứa thì sờ trán đứathì sờ má. Làm nó như điên tiếc lên được. Hai con bạn nó thiệt là……

    Vừa định mở miệng chử-i cho hai con bạn một tăng thì một người khác bước vàocất tiếng

    -Thôi hai đứa để cho Bảo Nhi nghỉ ngơi đi, con bé vừa hạ sốt mà

    Mi, Lam liền gật đầu, quay lại cười với nó rồi bỏ ra ngoài. Ai vậy nhỉ?

    -Ơ……. sao….. sao chị…. lại ở đây- là chị lớp 12 có gương mặt giống chị nó mà nóva phải sáng hôm qua. Đứng sau chị ấy là Quân

    Quân tiến lên trước nhìn nó nói

    -Không phải…….. không phải chị ấy là bạn Nhi hả?

    Nó quay qua nhìn chị ta, gương mặt đó, gương mặt của chị nó, nhìn chị ấy nókhông thể nào lên tiếng nói rằng không phải được, bất giác miệng thốt lên

    -Chị ấy là bạn Nhi

    Rồi chị ấy quay sang nhìn Quân, Quân tự động đi ra ngoài. Lạ nhỉ? Sao Quân lạicó vẻ nghe lời chị ấy răm rắp như vậy. Tuy có khác thường nhưng nó không để ýlắm.
    Chị ấy đến và ngồi bên cạnh nó. Đưa tay ra trước, miệng cười tươi và nói

    -Chào nhóc, chắc nhóc chưa biết tên chị nhỉ! Chị là Võ Hoàng Yến, chúng ta làmquen nào ^___^

    Nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt mình, nó lưỡng lự một lúc rồi cũng đưa tayra nắm lấy bàn tay kia.

    -Chắc chị cũng biết tôi rồi nhỉ!!

    Nó có vẻ bướng bỉnh, Hoàng Yến cười rồi nói

    -Biết rồi, nhóc đã khỏe chưa, được Phong chăm sóc thì chắc là khỏe rồi nhỉ

    -Hứ!! Ai cần anh ta chăm sóc chứ!!

    -Vậy à!! Vậy chị hỏi nhóc một lần nữa nhé!! Nhóc có thích cậu ta không? Nếukhông thì đừng trách sao chị lại cướp đấy!!

    -Tôi tên Nhi, chị đừng có kêu là nhóc nữa được không hả?- như lần trước nó lạilảng tránh.

    -Ừ! Vậy coi như nhóc không thích nhé! Chị đi “câu” đây

    Nói rồi chị ta bỏ đi một mạch để nó ở lại với tâm trạng cực kì khó chịu màkhông biết tại sao. Nó không tin rằng mình lại thích hắn.Thích làm gì cái tênsuốt ngày gây sự với nó, thích làm gì cái tên suốt ngày chỉ biết đâm chọt, lạicòn mở miệng ra nói là không bao giờ thích nó nữa.

    --------------------------
    PROFILE

    Tên: Võ Hoàng Yến

    Là du học sinh từ Mĩ về
    ------------------------------

    Quyết định ra khỏi giường, nó đi xuống nhà xem chị ta định làm gì. Lạ Nhỉ, mọingười đều vừa xem tivi vừa cười nói vui vẻ nhưng lại không thấy chị ta đâu.Chợt nghe tiếng động trong bếp, nó vội tiến lại..… Hóa ra là chị ta đang nấuăn.

    Rồi nó tiến lại chỗ Mi, Lam ngồi luôn. Nhưng….. nó cứ muốn xuống phụ chị ta thếnào ý!! Biết rằng không phải chị mình, nhưng mà nó vẫn cảm giác rất thân thuộc.Haizzz…. nhưng thôi, nó có biết nấu ăn đâu, xuống cũng không phụ được gì.

    Mi, Lam đang ngồi xem ti vi, miệng nhâm nhi mấy cái bánh. Thấy nó tới lại đưabánh cho nó, nhưng lại nhận về cái lắc đầu làm Mi hốt hoảng.

    -Mày bị bệnh bao tử hả Nhi (ặc)

    -Bao tử cái đầu mày- Mi bị Lam cốc vào đầu một cái rõ đau- bạn thân mà khôngbiết gì hết. Nó bị bệnh là không chịu ăn gì đâu!!

    -Ồ!!!- tên Long, với tên Duy từ đâu nhào tới rồi “ồ” lên một phát làm tụi nógiật bắn mình

    Thế là mỗi tên bị nó cho ăn mỗi người một cái đạp. Nhưng mà không hề hấn gìhết, tại nó bị bệnh nên yếu xìu, chỉ đủ làm cho hai tên đó sợ mà biến đi chỗkhác thôi

    -À, Nhi- Mi vừa nhai bánh vừa nói- thi đóng kịch High School Musical, mày đậurồi đó

    -HẢẢẢẢẢ……..- Tiếng nó hét thất thanh

    -Bình tĩnh, tao chưa nói hết…….. mày chỉ đậu trong vai trò là người dự phòngthôi. Hehe!!- Mi cười nham nhở

    -Hảả…….- lần này thì nhỏ hơn lần trước. Nếu như là người dự phòng thì sẽ cónguy cơ phải lên sân khấu……. ặc, lên trên đó chắc nó sợ mà xỉu tại chỗ mất. Lạimột lần nữa đau khổ “Cầu trời cho bữa đó mọi người diễn đầu đuôi trót lọt,không bị trục trặc gì…… không thì con chết mất thôi!!!”

    -À! Mà cho dù dự phòng thì mày cũng phải vào trong chỗ mọi người tập để cònnhớ, để nếu như có trục trặc thiếu người gì thì còn biết đường mà diễn

    -Ax…… tao thù mày Miiiiiiiiiii- nó rít lên

    Mi vừa nghe nó dứt câu đã co giò bỏ chạy, người bệnh mà lại đuổi đánh người đithăm thì chỉ thấy ở nó thôi chứ không thấy ở chỗ khác đâu. Mãi cho đến khi cáiđầu nó lại choáng váng một lần nữa thì nó mới chịu dừng.

    Hoàng Yến đã dọn hết thức ăn lên bàn và Mi thẳng thế chạy thẳng tới bàn ngồiluôn. Từng người cũng lần lượt kéo vào bàn ăn. Mặc dù mệt bụng nhưng không hiểusao nó vẫn cứ cố ăn, nó chỉ nghĩ rằng đây là thức ăn mà chị nó nấu cho nó nênkhông thể bỏ được.

    -Này, nhóc bị bệnh mà, đừng cố ăn nữa, chị biết là chị nấu ngon nhưng ăn nhiềulỡ nhóc bị gì thì chị không chịu trách nhiệm đâu đấy!!

    -Sao…… sao chị biết tôi không ăn nhiều được??- bất giác nó hỏi

    -Ờ……. lúc nãy chị nghe Lam nói

    Im lặng, nó không hỏi nữa, buồn quá, nó muốn Hoàng Mỹ là Bảo Ngân, là chị nó,nhưng không thể được. Hoàng Mỹ là Hoàng Mỹ, Bảo Ngân là Bảo Ngân, không thể nàoHoàng Mỹ là Bảo Ngân được.

    Ăn uống xong xuôi, bữa nay nó giở chứng nhào xuống đòi rửa chén nhưng Hoàng Yếnkhông cho thế là đành phải lếch xác đi lên

    -Mi chơi game 3D không? (lại game)- Long phát biểu ý kiến

    -Game 3D?? Đâu? Chơi sao?- Long hỏi trúng ngay sở trường của cô nàng, cô nàngmắt sáng rỡ hỏi tới tấp

    -Game 3D chơi như vầy, mình sẽ đeo một cái mắt kiếng vào rồi mang giày và găngtay vào, chọn một nhân vật rồi cùng nhau đánh đá tiêu diệt bọn xấu. Chơikhông!!

    -Ồ, cái này được nè!!!- Nghe tới đánh, đá, đấm nó liền nhào ngay tới

    Chap 50: Game 3D

    Long đến phía góc tủ lôi ngay ra mấy cái kiếng rồi chạy đi đâu đó và lấy thêmmấy cái găng tay với mấy đôi giày nữa.

    -Trò chơi này chỉ chơi được hai người một lần chơi thôi. Nên bây giờ tôi và Misẽ chơi trước, thua thì tới người khác thay thế, ok!!

    -Sao anh lại được chơi trước?- nó nhăn mặt

    -Tại mấy cái này là của tôi và trò này là do tôi nghĩ ra nên tôi chơi trước-vừa nói tên Long vừa đeo găng tay vào rồi quay sang Mi- Mi cẩn thận nhé, trònày có cảm ứng đấy, bị đánh trúng là hơi bị đau đó.

    -Ok! ^-^ Mà khoan đã…….. đánh trúng bị đau…… vậy nếu bị phóng phi tiêu hay phunlửa gì thì mình có bị cháy không vậy???

    -Không, tê tê thôi- Long nhe răng cười nham nhở

    Mi hơi méo mặt nhưng cũng bắt đầu chơi. Tụi nó ngồi lại tập trung lên màn hình.Trò này vui thật, mình chỉ cần dậm chân tại chỗ là nhân vật sẽ tự động đi tới.Thấy yêu quái thì đứng vung tay múa chân sao cho đập chết nó là được.

    Lâu lâu Mi bị quái vật đánh trúng, cô nàng lại giật lên một cái nhìn mắc cườichết đi được. Tên Long thì cao thủ quá, chắc là luyện cả ngày nên đi hết mấymàn chẳng bị mất một giọt máu.

    -Ê!! Tới màn giết chùm rồi kìa, haha, giờ thì tao ngồi nhìn con Mi giật giậtsướng luôn, haha

    Nó nói với Lam khi thấy con rồng 5 đầu xuất hiện. Biết thế nào Mi cũng sẽ bịdính mấy “chưởng” và giật giật thì nó lại cười ha hả.

    Con rồng gần chết nên chơi chiêu cuối cùng phun lửa phèo phèo mà mạnh ơi làmạnh không có đường nào thoát. Tên Long cứ làm như là đang đóng phim tình cảmkhông bằng vậy là chạy qua đỡ cho Mi rồi đứng giật giật. Thấy cảnh đó nó lạicười như điên dại.

    Xong, hết máu, tên Long die. Còn lại Mi, Mi cũng còn chút xíu máu à, qua vòngđó đi thêm được mấy bước là cũng “ngởm” luôn.

    Vừa xong là nó định vọt lên cướp chỗ thì bị hắn đẩy đầu ngồi xuống. Quay quanhìn hắn với bộ mặt “không mấy” là “đáng yêu” như muốn hỏi “Anh định giành vớitôi sao?”

    -Trò này gây ảnh hưởng tới não, tuy không gây tổn thương nhưng cô đang bị sốtthì chắc chắn là não đang có vấn đề nên ngồi im là tốt nhất.

    -Gì chứ, bị sốt thì liên quan gì đến não!!!- nó cãi bướng

    -Cô hay bị choáng, lại còn nhức đầu, lúc nãy đuổi theo Mi còn không được. Còncãi nữa không?

    -Hứ!!- Cứng họng, “hứ” một cái rồi nó quay đi, tiếc ngùi ngụi. Thật sự là nómuốn chơi lắm, mà hắn nói như vậy thì chắc chắn là sẽ không ai đồng ý cho nóchơi đâu

    Chẳng bù cho Lam, không chịu chơi nhưng cứ bị tên Duy lôi kéo, thế là cuối cùngphải đi lên. Cô nàng đánh như kiểu mấy con nhỏ tiểu thư đi đánh nhau ý, cứ đưatay ra trước mà huơ, làm nó ngồi cười nghiêng ngả. “Thôi không chơi cũng được,ngồi nhìn người ta giật giật là vui rồi ^-^”

    Tên Duy này cũng ghê thật, toàn canh chừng nhào ra “bảo kê” cho Lam nên Lam mấtmáu có chút xíu mà tên Duy còn được khoảng một nửa thôi.

    Trong khi nó ngồi cười không biết trời trăng mây đất thì mọi người lại nhìn nólắc đầu ngao ngán, bạn nó bị “quánh” mà nó lại cười khoái chí như vậy, thiệt làhết chỗ nói.

    Duy vì đỡ cho Lam nhiều quá nên die sớm, còn Lam không có Duy thì mấy chốc cũngđi theo. Bây giờ chỉ còn lại nó, hắn, Quân, chị Hoàng Yến là chưa chơi, mà nóthì không được chơi, chị Hoàng Yến thì không chịu chơi. Còn hắn với Quân.

    -Này, hai người chơi đi

    Hai tên đó lúc đầu không chịu chơi, nhưng vừa nghe nó nói thì cả hai đồng loạtđứng dậy và “đồ nghề” vào

    -Ê, ê, tự dưng hai người đổi qua trò đánh nhau vậy, chơi diệt quái vật tiếp đichứ.

    Nó vội phản bác khi mà cả hai tên nhìn nhau một lúc rồi tiến tới đổi qua tròkhác, nhưng mà cả hai đều xem lời nó như gió thoảng mây bay. Cứ tiếp tục chọnnhân vật và chơi. Nó như điên tiếc khi bị lờ đi liền nhào ngay tới

    -YA…… Hai người không nghe tôi nói gì hả. Tôi nói là chơi diệt quái vật!!!Không chơi đánh nhau!!!!

    -Chơi chút cho vui thôi- hắn nói mà mặt tỉnh bơ

    -Vui cái đầu anh á! Tôi nói không chơi trò này, chơi trò khác!!

    -Chơi tí thôi Nhi- Quân nhìn nó mặt trông rất ư là làm người khác siêu lòng

    Nó nhìn mặt Quân mà lòng trùng xuống nhưng ý chí trỗi dậy, nó hất mặt

    -Được thôi! Chơi đi rồi……. rồi hai người đừng nói chuyện với tôi nữa- nó tựthấy mình thật ngu ngốc khi đem cái chuyện này ra hù dọa.

    Vậy mà không thể tin được, vừa nghe nó dứt câu, cả hai đều tự động đi tới đổisang trò khác. Mà nó cũng thắc mắc lắm, sao đang yên đang lành hai tên đó lạimuốn “bộp” nhau cơ chứ….. không hiểu nổi

    Nó thỏa mãn khi thấy hai tên nghe lời….. Đúng là giỏi thật, hai tên này khôngtên nào cần tên nào đỡ dùm cả, cứ đi liên tục, gặp con nào hạ con đó, lâu lâumới bị ăn một phát và giật một cái. Nó ngồi nhìn mà chán nản. Thèm muốn chếtluôn mà không được chơi, ngồi nhìn hai người này chẳng vui tí nào. Không aichịu…… giật cả.

    Mi, Lam thì lại trầm trồ khen hay, Long Duy thấy vậy cả hai tên lại nổi máughen phản bác rằng “Hay đâu mà hay, Long/Duy đi một mình thì cũng không thuahai tên đó đâu” và nhận lại một câu cùng cái nhéo đầy bạo lực “Ý anh nói tôilàm vướng chân anh chứ gì!!!”

    Ngồi chăm con mắt vô màn hình mãi đầu nó lại bắt đầu choáng nhưng lại cố gắngngồi xem mà không được bao lâu thì nó gục luôn. Làm hắn với Quân đang “chiến”dữ dội thì vội tháo đồ ra rồi chạy tới chỗ nó.

    Hắn đưa tay sờ trán, nó lại sốt nữa rồi. Đưa tay định bế nó lên phòng thì Quânlại nhào tới “dành”. Thế là cả hai lại nhìn nhau bằng ánh mắt tóe lửa. Hắnquyết không nhường lại nhào tới

    -Cậu đi lấy khăn cho cô ta đi, để tôi đưa cô ta lên phòng

    -Cậu đi lấy đi, tôi không biết chỗ, để tôi đưa Nhi lên phòng cũng được.

    Thế là cả hai cứ “cậu đi đi” liên khúc như vậy. Nếu như lúc đó nó không bị ngấtthì chắc chắn sẽ đạp cho mỗi người một cái, cứ tranh nhau như vậy thì đợi tớilúc đưa được nó lên phòng thì chắc cũng là…….. kì tích. Mi, Lam, Duy, Long thìhá hốc mồm nhìn hành động “lạ lẫm” của hai người

    Hoàng Yến thấy vậy lắc đầu ngao ngán liền tiến tới

    -Này, con bé ngất rồi, tha cho nó đi, vì Quân không biết chỗ lấy khăn nên Quânbế con bé lên đi, còn Phong biết thì đi lấy đi, chứ hai người cứ như vậy thìtới bao giờ con bé mới lên được trên phòng

    Nghe Hoàng Yến nói, hắn đánh ngậm ngùi để cho Quân bế nó đi. Còn Quân thì quayqua nháy mắt với Hoàng Yến một cái cười rõ tươi….

    Chap 51: Tranh giành

    Sau khi đưa nó lên phòng Quân cũng ngồi đó luôn. Quân đang lo cho nó, Quânquyết định rồi, Quân sẽ ở đây tới khi nó tỉnh lại.

    Hắn lên cùng với chiếc khăn lạnh trên tay, không quan tâm tới Quân đang làm gì,đặt chiếc khăn lên trán cho nó và đặt luôn cái nhiệt kế vào. Rồi hắn lại đi lấythuốc

    Hắn quên béng mất lúc ăn trưa xong nó chưa uống thuốc cho nên bây giờ mới sốtlại như vậy

    Khẽ nâng nó ngồi dậy, Quân rút nhiệt kế ra, nó lại tăng 1 độ rồi. Hắn đi tớiquăng thuốc cho Quân, nếu Quân thích tranh với hắn thì hắn nhường luôn, khôngthèm nữa.

    Quân ngồi tìm đủ mọi cách để cho số thuốc đó vào người nó, nhưng mãi mà chẳnglàm được gì cả. Hắn ngồi nhìn rồi nhếch môi cười

    -Này, tôi có kêu cậu cho cô ta uống liền đâu, để tối rồi uống

    Quân tự cốc vào đầu mình một cái, bây giờ mới “thấm”, hic, đôi khi trong một sốtrường hợp con người ta trở nên lú lẫn. Khẽ trách cái tên đáng gét bây giờ mới chịunói làm nãy giờ Quân phải khổ sở.

    -Này, cậu xuống với mọi người đi, để tôi trông Nhi cũng được- Quân đuổi khéo

    -Không thích!!

    Vậy là lần nữa, chẳng ai chịu nghe ai, và cả hai cứ ngồi lì ở đó. Quân ngồicạnh nó, hắn ngồi đọc sách. Xem như không có hắn ở đây, Quân nắm lấy tay nó.

    -Cô ta đâu có bị hôn mê mà phải nắm tay cầu nguyện cho cô ta tỉnh lại như vậy!!

    -Thích

    Hai tên này cứ đối đáp với nhau như vậy. Hoàng Yến đi vào cùng đĩa trái câytrên tay. Nhìn cả hai vẫn đang chọc ngoáy nhau, khẽ lắc đầu.

    -Phong, cậu xuống dưới cùng mọi người đi, để Quân ở lại là được rồi

    -Không thích!!

    -Tôi lớn hơn câu đấy nhé đừng có mà cãi

    -Kệ chị

    Hoàng Yến khẽ nhếch môi cười, đi lại nói nhỏ với hắn “Nếu cậu không nghe tôi sẽnói với mọi người rằng cậu thích con bé nên lo cho nó mà không chịu xuống đấy,Quân thì cậu ta nhận là thích con bé rồi nên không dọa được đâu”

    Thoáng đỏ mặt, từ trước đến giờ hắn toàn là hù dọa người khác (đặc biệt là nó).Bây giờ lại bị người khác hù dọa như vậy thật là bực mình (hiểu cảm giác củaNhi chưa!!). Đành phải đứng lên đi xuống. Hắn chưa từng nói ra tình cảm củamình và bây giờ cũng như vậy, hắn không biết tại sao bản thân lại không muốnnói ra chuyện đó. Trước khi đi hắn còn quăng lại cho Quân một câu

    -Đừng có lợi dụng, trong này có camera đấy

    Hắn chỉ nói thế thôi chứ thật ra không hề có camera ở đây, hắn sợ nếu hắn đithì Quân sẽ lợi dụng thời cơ như lén hôn nó chẳng hạn. Nhưng lời nói của hắntrở thành vô nghĩa khi mà Quân nghĩ “Nếu có camera thì tôi sẽ làm cho cậu bỏcuộc”. Rồi Quân định tiến tới hôn nó nhưng khựng lại “Lỡ như cậu ta đưa cáivideo cho Nhi xem thì chắc là Nhi sẽ giận mình mất, thôi thì từ từ rồi tính”,và Quân lại ngồi xuống

    Hắn ngồi ở bên dưới mà cứ bồn chồn không yên, nếu như Quân mà dám lợi dụng thìthật sự là hắn sẽ không ngần ngại mà tặng cho Quân mấy cú đấm đâu. Nhưng làmsao mà biết được Quân có lợi dụng hay không khi mà hắn lại phải ngồi đây. “Haylà kêu cả đám lên phòng cô ta? Nhưng mà bệnh thì cần phải nghỉ ngơi……. Khó chịuquá!!”. Đã vậy mà bà chị Hoàng Yến cứ ngồi nhìn hắn cười cười lại càng làm chohắn muốn nổi điên lên được

    Thời gian cũng dần trôi qua và nó cũng dần hạ sốt. Bắt đầu tỉnh lại và tiếpnhận một tô cháo nóng hổi khác do hắn giựt từ tay của Hoàng Yến. Nó nhìn tôcháo mà nhăn nhó. Hic, bây giờ thì thế nào cũng phải ăn cho bằng hết nếu khôngthì…….

    Rồi lại cầm muỗng lên và cứ vài phút lại cho vào miệng một muỗng. Lần này thìnó ăn không nổi nữa, được chưa tới một nửa thì nó ngưng. Vừa đặt tô cháo xuốngthì…

    -Ăn hết!!

    Hắn mắt dán vào quyển sách nhưng lại có thể biết được nó đang có ý định bỏ đi.Giật mình nó lại cầm tô cháo lên, nhìn Quân với gương mặt bi thảm

    Quân nghe hắn nói như ra lệnh và mặt nó thì như đưa đám, Quân lại đưa tay lấytô cháo đặt lên bàn, và đưa thuốc với nước cho nó

    -Ăn không nổi nữa thì thôi, Nhi uống thuốc đi!!

    -Tôi nói ăn hết!!

    Hắn lại ra lệnh một lần nữa, nó không biết phải làm sao, uống thuốc hay ăn gìnó cũng chẳng muốn. Nhưng…….. nó sợ hắn cho nó nghỉ học

    -Nhi đừng quan tâm tới cậu ta, cứ uống thuốc đi

    Quân vẫn kiên trì đưa nước và thuốc cho nó. Lúc này thì hắn không còn dán mắtvào sách nữa, hắn quay qua nhìn nó, Quân cũng nhìn nó……. làm sao đây!!! Thôithì thà uống thuốc là xong, một “cực hình” thôi, nếu ăn thì sẽ là một “cựchình” khác nữa. Chắc là hắn sẽ không nỡ nhẫn tâm đuổi học nó đâu nhỉ?

    Nghĩ rồi nó đưa tay định đón lấy ly nước thì tin nhắn tới

    “From Tên đáng gét”

    [Cô nghĩ là cái hợp đồng hết hạn rồi sao? Hay là cô quên luôn hợp đồng rồi? Hợpđồng ghi là cô phải nghe lời tôi! Từ trước đến giờ cô chưa từng thực hiện hợpđồng và bắt đầu từ bây giờ nếu cô không nghe lời một lần nữa thì mọi người sẽbiết về sự tồn tại của bản hợp đồng này và đồng thời ngôi nhà của cô cũng đitheo luôn đấy!!]

    Hắn là siêu nhân hay sao vậy chứ? Mới đây mà đã gửi cho một tin nhắn dài ơi làdài kèm theo lời nhắc nhở và…… hăm dọa. Hic, đau khổ triền miên…. Tên này điênlắm, lỡ như nó không nghe lời một lần nữa thì không chừng hắn cho nhà nó baythật. Đặt điện thoại xuống, ráng nặng ra một nụ cười rồi nói với Quân

    -Thôi để Nhi ăn hết rồi uống thuốc, chứ…… sợ ăn ít quá không đủ chất.

    Rồi lại ngậm ngùi ăn tiếp trong đau khổ. Hắn thì chỉ nhìn Quân nhếch môi cườilàm Quân tức điên. Thật ra thì hắn có thần thánh gì đâu, hắn biết trước thế nàonó cũng sẽ ăn không hết và chuyện này có thể sẽ xảy ra nên hắn soạn sẵn một tinnhắn rồi lưu vào nháp sau đó thì send một phát là xong

    Ăn xong tô cháo nó lại nhìn đống thuốc Quân đưa trân trối.

    -Quân ơi, lấy dùm Nhi ly nước đầy hơn đi, nhiêu đây không đủ đâu?- rồi lại kéoQuân đến gần nói nhỏ- Nhi bỏ bớt mấy viên được không???

    Nó lại làm mặt bi thảm, nhưng lần này lại nhận được một cái lắc đầu từ Quân.Chuyện gì cũng được, nhưng uống thuốc mà bỏ bớt thì bao giờ mới hết sốt cho nênQuân không chấp nhận

    Lấy lên một ly nước khác, Quân nhìn nó cứ nín thở rồi lại quăng tọt một lần haiviên và uống hết một đống nước sao mà tội nghiệp quá. Mà thuốc hắn đưa thì lạiđến 7,8 viên. Không biết lấy ở đâu ra, thôi thì uống ít ít lại.

    “Thôi Nhi bỏ đi ^-^”- Quân nói nhỏ

    Nó mừng rỡ, vừa định quăng số thuốc đó vào sọt rác thì một lần nữa hắn lại lêntiếng

    Chap 52: Vẽ tranh

    -Uống hết!!

    Ax, nó lại bắt đầu nóng máu rồi, sao lại ép buộc nó như vậy chứ? Đúng là ác độcmà, nhưng hắn lại nói “một lần không nghe lời nữa……” Đau lòng thật, vậy làkhông uống không được.

    Quân chợt đi đâu đó, nó cũng chẳng để ý nữa, nhìn mấy viên thuốc trên tay. Nóquay qua quát vào mặt hắn

    -Không uống thì có sao đâu chứ!! Cứ bắt uống là sao? Đúng là đáng gét!!!

    -Hợp đồng!!

    Ngắn gọn, chỉ có hai từ nhưng cũng đủ để nó phải nín thở và tiếp tục cho sốthuốc đó vào miệng một lần nữa. Sau một lúc khó khăn thì cuối cùng nó cũng nuốtđược hết và Quân cũng bước vào, chìa ra cho nó một cây kẹo mút.

    Mắt nó sáng rỡ, chộp ngay cây kẹo rồi cho vào miệng. Vị ngọt của cây kẹo làmtan đi vị đắng của thuốc, nó cười tít mắt, hắn ngồi nhìn cái miệng nó chúm chímmút kẹo mà lại thấy gét……. cây kẹo.

    Quân thì bây giờ lại giở chứng, không cho nó ra khỏi giường, Quân nói là khinào hết sốt thì muốn đi đâu cũng được. Hic, sốt thì sao đâu chứ? Chán, nó lại nănnỉ Quân

    -Quân à……. Chán quááááá!!! Xuống dưới chơi đi

    -Hết sốt rồi Nhi thích làm gì cũng được, bây giờ còn sốt, lỡ như Nhi lại ngấtthì…..

    -Nhưng mà chán quá à! Ngồi đây một lúc nữa chắc là Nhi điên mất!!!

    Quân nhăn mặt rồi chợt “A” lên một tiếng và chạy đi đâu đó, vài giây sau Quânquay lại cùng với mấy tờ giấy và hai cây bút chì.

    -Vẽ tranh đỡ chán!!

    -Ax….. hết trò rồi hả trời!! Nhi đâu biết vẽ

    -Vẽ gì cũng được, đốt thời gian mà, Quân cũng vẽ nè!

    Trong khi nó với Quân ngồi nói chuyện rôm rả thì hắn chẳng thèm quan tâm, mắtdán vào sách nhưng tâm trí lại chẳng tập trung được, nhíu mày lén nhìn hai conngười kia đang ngồi “tự kỉ”

    “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn vẽ vời, đúng là rãnh quá không có việc làm chứ gì?”-Nghĩ rồi hắn đứng lên, đi kêu Mi, Lam, Duy, Long lên luôn. Không thèm kêu HoàngYến

    -Hai người đang làm gì vậy?- Mi chạy bắn vào, nhảy ngay lên giường nó, mặt hớnhở

    -Vẽẽẽẽẽ…….- nó kéo một hơi dài chán nản.

    -Ồ, vậy chúng ta cùng vẽ đi- Hoàng Yến vừa đóng cửa vừa cười nói

    Vậy là không hai bảo ai, tới cướp mấy tờ giấy rồi chạy đi tìm mấy cây bút,chẳng mấy chốc cái phòng nó biến thành…… khu nghệ thuật. Ai nấy cắm đầu vẽ, chỉcó hắn ngồi đọc sách nên chẳng quan tâm, nó lén nhìn. Thấy gét quá…… Hoàng Yếnđang vẽ hắn lại khẽ mỉm cười, thật là……….. Bỗng dưng, nó cũng….. muốn vẽ hắn.Nhưng sợ lỡ như mọi người hiểu lầm tưởng nó thích hắn thì chết (thích chứ gìnữa)

    Thế là lại cố gắng không thèm quan tâm, nó lại cắm cúi vẽ……..

    15” sau

    -Xong rồi- nó hí hửng miệng cười tươi rói

    -Đâu, đâu??- nó vừa dứt câu, Lam liền bay tới chiêm ngưỡng “tác phẫm nghệthuật”-Aaaa…… Con kia, sao mày lấy tên tao đặt tên cho khỉ hả????- Lam hét lêntức tưởi khi nhìn vào bức tranh nó vẽ toàn là khỉ và bên cạnh có chú thích Lam,Mi, Duy, Long, Quân và…… Hoàng Yến. Hắn không hề xuất hiện trong đó

    -Đâu có đâu, tao vẽ tụi bây mà!! Khỉ đâu mà khỉ??- mặt tỉnh bơ

    -Mày định bôi nhọ nhan sắc của tao đó hả? Mặt tao “dễ xương” như vầy, mà mày vẽy chang con khỉ à……- Lam bóp cổ nó lắc tới lắc lui.

    -Ááááá….. Quân ơi…… cứu!!!!

    Nó nhìn Quân cầu cứu khi mà hai con nhỏ đang nhào vào “hành hạ” người bệnh. Đứathì bóp cổ, đứa thì lấy gối….. đập đầu. Thấy vậy Quân liền nhào tới, làm hànhđộng “nghĩa hiệp”

    -Ê!!! Quân thấy đẹp mà!! Xấu đâu!!

    -Khụ khụ……. thấy chưa….. khụ…… Quân khen đẹp….. khụ….. mà!!!- nó vừa ho vừanói. Không ngờ hai con bạn nó ác thật, đùa thôi mà bóp cổ nó như muốn giết thậtvậy.

    -Thôi được, bỏ qua!!- Thế là Mi, Lam lại đứng phắt dậy và chạy về chỗ của mìnhvẽ tiếp.

    Một lát sau các “tác phẩm” được trưng bày, mỗi người vẽ mỗi kiểu. Mi thì vẽtoàn là vịt và vịt, còn Lam thì lại vẽ cây quá trời cây, Duy lại vẽ hình ai đó(Lam) nhìn mãi chẳng ra, còn bức tranh mà như con nít cấp một vẽ với hai ngườimột trai, một gái nắm tay nhau thì của tên Long. Chị Hoàng Yến thì vẽ ai thì“ai” cũng biết rồi nên “ai” không thèm chiêm ngưỡng nữa.

    Nó quay qua nhìn Quân, Quân vẫn cặm cụi vẽ, nó lén nhìn……Ặc! Hóa ra nãy giờQuân lừa nó, Quân đâu có “vẽ bậy” như mọi người mà Quân lại “viết bậy”. Nó giậtphắt tờ giấy. Sao chỉ ghi có kí tự đầu? Chã hiểu gì!! Quân viết “Q M N V N L QT N M K B N N N T N?…….” (Quân muốn nói với Nhi là Quân thích Nhi mà không biếtnói như thế nào?...........)

    Và đó là dòng đầu tiên, sau đó là một đống chữ khác nữa, nó nhìn mà choáng. HỏiQuân mấy chữ đó là gì thì Quân chỉ cười rồi nói ngứa tay viết bậy. Thôi thìngứa tay viết bậy, không tra cứu nữa!!

    Ngày hôm đó vậy là cũng hết. Nó cũng cảm thấy khỏe hẳng ra, chắc ngày mai là đihọc được rồi. Nó mừng lắm, thà phải đi học cho dù bị phạt hay bắt chạy vòngvòng thì nó vẫn thích hơn là nằm ì ở nhà một chỗ

    Hoàng Yến trước khi về còn hỏi nó có số điện thoại của hắn không? Thật là khóchịu mà. Gét thật!! Vậy nên nó trả lời không có và nhận lại được một câu “Khôngcó hả? Chị có số đây, lấy không?” Đúng là người bệnh cũng không tha mà. Tứcmuốn sôi máu, nó hét lên một tiếng “Không” rồi đầy chị ta ra ngoài, đóng xầmcửa. Ụp đầu vào gối tức tối. Mà nó cũng chẳng hiểu sao nó lại tức giận nữa.

    Còn hắn thì ngồi ở trong phòng, trong đầu hắn những hình ảnh Quân và nó cườigiỡn lại hiện lên và bay vòng vòng trong đầu hắn. Ax…. Bực mình thật, hắn muốntống hết nó ra ngoài nhưng lại không được.

    Rồi hắn cũng ụp mặt vào gối và cả hai dần “chìm vào quên lãng”.

    6:00 sáng

    Nó vội bật ra khỏi giường, hôm nay nó phải đến trường mới được. Vừa bước rakhỏi phòng đã thấy hắn xuất hiện ở trước phòng hắn. Thấy nó hắn tiến lại, khôngnói không rằng, hắn đưa tay lên sờ trán nó. Vừa định hất tay hắn ra thì hắn lạinói “Đứng im” làm cho nó chẳng dám hó hé gì.

    Hiện tại thì nhiệt độ cơ thể của nó đã trở lại bình thường và hắn sẽ để cho nóđi học.

    Chỉ tại con bạn trời đánh, làm cho nó vướng víu vào cái High School Musical nênbây giờ giờ về là nó phải ở lại để xem người ta diễn, chán chết được. Khôngnhững vậy nó còn bị bắt phải phụ dọn dẹp, làm đồ diễn…… cứ như là đang bị phạtý.

    Đang lúi húi nhặt cái đống dây để trang trí. Gì mà quăng tứ tung mà còn nhùilại một đống, làm cho nó khổ sở. Nếu như bình thường thì chắc giờ này nó đang ởnhà ngồi ăn ngon lành rồi, bây giờ vào đây lại phải làm “osin không công”. Saomà càng nghĩ thì nó lại càng muốn bằm Mi ra cho rồi.

    -Nhi!!! Cẩn thận!!

    Chap 53: Đừng có động vào cô ta một lần nào nữa!!

    Rầm!!

    Một âm thanh chói tai vang lên. Đầu nó choáng váng, từ từ mở mắt ra cảnh tượngtrước mắt thật kinh hoàng.

    Cả dàn đèn treo xụp xuống chỗ nó vỡ tan tành. Đúng rồi, lúc nãy nó nghe thấytiếng ai đó, ai đó gọi tên nó!! Hình như là Quân. Lúc nãy đến giờ nó còn chưađứng lên được chỉ tìm xem cái gì đã gây ra tiếng động thôi, vội quay qua, đúnglà Quân, sao Quân lại nằm im vậy chứ!! Đưa tay lay Quân, nó lo lắng

    -Quân, Quân ơi, Quân có sao không?

    Quân không trả lời nó, không biết Quân bị gì nữa!! Nó càng lo lắng, càng laymạnh Quân

    -Quân!! Quân nói gì đi chứ!! Quân!!!

    Rồi nó nghe tiếng rên nho nhỏ, Quân bắt đầu nhấc người lên (nãy giờ Quân đangnằm kế bên nhưng nữa người đè lên người nó). Khẽ mở mắt, lờ mờ thấy mặt nó,Quân một tay ôm đầu, một tay chống xuống đất để đứng lên. Nó cũng đứng lên theo

    -Nhi có sao không?

    -Hic, không sao!! Sao cái dàn đèn lại rớt xuống như vậy chứ?

    -Không biết, Quân đến tìm Nhi thì chợt thấy nó lung lay vội chạy tới. Cũng mayra tới kịp

    Học trường này thật kinh khủng, nó cứ bị “ám sát” hết lần này đến lần khác. Cứtiếp tục như vậy thì chắc có ngày nó bị ám sát thật quá!! Trời đất! Từ lúc nãyđến giờ mọi người ở đây ai cũng đứng nhìn nó. Thật là, không biết đến hỏi thămxem người ta có sao không? Hoặc là phãi đỡ người ta đứng lên chứ!! Ai đâu lạiđứng nhìn như vậy. Gét thật!!

    -Mà Quân đến tìm Nhi có việc gì không?

    -À, Quân đến báo cho Nhi biết là ngày mai chúng ta sẽ học hóa ở phòng thínghiệm rồi sẵn tiện bây giờ chở Nhi về luôn

    -Ừ, đợi Nhi tí nha, làm “osin không công” sắp xong rồi

    Nghe nó nói Quân lại bật cười, nó cũng nhe răng ra cười. Rồi Quân lại phụ nólàm những việc cần làm

    Lúc này tại một nơi khác trong trường, hắn không về, hắn vẫn đang ngồi chờ nó.Tuấn từ đâu đi tới gập người cúi chào hắn, Tuấn luôn tôn trọng hắn.

    -Thưa hội trưởng, lúc nãy trong kháng phòng lại xảy ra chuyện ạ

    -Chuyện gì?

    -Dạ là Ngọc cùng lớp với hội trưởng cắt dứt dây làm dàn đèn treo rơi xuống

    “Chẳng phải Ngọc là người của Thảo Trang sao? Cả Ly và Tuyết xô ngã kệ sáchnữa. Không lẽ tất cả những chuyện này là do cô sai bọn họ làm sao? Nhưng mụcđích là gì chứ??”

    -Mở lại camera cảnh lúc đó đi

    Hắn vừa dứt lời, Tuấn lôi ra trong cặp một chiếc laptop có kết nối với tất cảcamera trong trường. Mở lại đoạn video lúc nãy, từng cảnh từng cảnh đập vào mắthắn, Quân đã chạy ra cứu nó, nếu không có Quân thì không biết nó sẽ ra sao.Nhìn cảnh đó sao hắn lại đau lòng như vậy? Nó có bị gì đâu. Nhưng bọn ThảoTrang ra tay quá mạnh, nếu như dàn đèn treo thật sự xụp xuống đầu nó thì nhẹlắm là nhập viện vì chấn thương sọ não…. còn nặng thì vào hòm sớm.

    -Mở lại đoạn trong thư viện đi

    Tuấn đưa tay ấn vài nút, đoạn video khác lại được chạy. Sao có thể như vậyđược? Sao Lâm lại nhào ra cứu nó? Lạ thật!! Hay là lúc đó Lâm đang tìm cáchtiếp cận nó. Nhưng việc làm hắn để tâm ở đây đó là hành động của họ mỗi lúc mộtmạnh tay hơn. Lúc đầu là kệ sách, sau đó là dàn đèn treo. Nếu cứ như vậy thìchắc chắn sẽ còn lần sau. Phải giải quyết nhanh chuyện này thôi.

    Đứng lên vắt cặp qua bên vai, hắn không đợi nó nữa, nó đã có Quân rồi. Trướckhi đi hắn để lại cho Tuấn một câu

    -Đuổi học cô ta đi!!

    Vừa đi hắn vừa lôi chiếc điện thoại của mình ra và bấm số gọi.

    -Ra cổng sau trường đi, tôi có chuyện cần gặp

    Nói rồi hắn dập máy.

    Tại cổng sau trường

    -Anh tìm em có việc gì không?- Thảo Trang đi tới mặt cười tươi, hiếm có lúc nàomà được hắn kêu ra gặp mặt riêng như vậy nên cô nàng cứ nghĩ là vớ bở được gìrồi

    -Tốt nhất là cô nên dừng lại những việc mình đang làm đi

    -Anh nói gì vậy? Em không hiểu

    -Đừng giả vờ ngây thơ nữa, Ngọc, Ly, Tuyết đều đã được ra khỏi trường này, cômuốn người tiếp theo là cô chứ?

    Vừa nghe đến những cái tên, mặt Thảo Trang tối xầm lại, nhỏ lắp bắp

    -Em….. em không hiểu

    -Liệu mà tự hiểu đi, một lần nữa thôi. Tôi hứa rằng cô sẽ phải tìm trường khácđấy

    Rồi hắn quay lưng đi, để lại Thảo Trang với nỗi bực tức trong lòng “Mới đây màanh đã điều tra ra được người chủ mưu rồi sao? Tốt đấy! Nhưng vì anh đã phủphàng như vậy thì tôi sẽ không bao giờ dừng lại đâu! Sẽ còn một màn hoành trángdành cho anh và cả cô ta”

    Về tới nhà, hắn đã thấy nó và Quân đang làm gì trong bếp. Gét thật! Hai ngườinày lúc nào cũng đi cùng với nhau, lúc nào cũng cười cười nói nói. Nhìn mà muốnđập cho (Quân) mấy phát. Quyết không bận tâm, hắn bỏ lên phòng

    Hóa ra là Quân đang lấy sách nấu ăn rồi cùng nó tập nấu. Sau một hồi vật vã,cuối cùng nó và Quân đã chế biến xong. Nó mừng rỡ chạy lên phòng kêu Long, Duyvà hắn. Sau một hồi lôi kéo, hắn mới chịu xuống bởi hắn….. sợ đồ nó nấu. CònLong, Duy thì không biết nên nghe có đồ ăn là vọt ngay xuống.

    Trước mặt hắn bây giờ là một bàn ăn thịnh soạn với đủ thứ món và đủ thứ màusắc. Trông rất ngon mắt, nhưng vì nó với Quân làm nên cho dù ngon mắt cỡ nàothì vẫn phải chê cho bỏ gét!!

    -Ăn có chết không?- hắn tuông ra một câu rất ư là “dễ thương”

    -Chết!! Tôi có bỏ thuốc độc, vậy nên anh đừng ăn

    Thật ra mấy món này là do Quân nấu không à. Quân không cho nó làm vì sợ nó lạibị thương. Vậy nên Quân viện cớ “Nhi đứng xem cho biết rồi bữa khác làm cũngđược ^-^” Và việc duy nhất nó làm ở đây đó là lấy chén đũa với “lôi kéo” các“nạn nhân”

    Nó cứ ngồi ngậm đũa, rồi nhìn xem sắc mặt của Duy, Long và hắn. Ồ! Ai cũng ănnhư không có gì xảy ra. Vui thật!! Nó khẽ quay qua nhìn Quân rồi hai đứa lạikhẽ cười vì “thành công”. Nhưng hắn lại thấy được. Bực bội, khó chịu, hạ chénrồi hắn đứng lên

    -Không đói, đồ ăn dở

    Rồi bỏ lên phòng một mạch luôn. Nó ngồi nhìn theo, có chút gì đó buồn buồn.

    Chap 54: Tai nạn hóa học

    Sau khi ăn xong, Quân (giành) rửa chén xong. Quân lại nói là có việc nên phảiđi, chào tạm biệt Quân rồi nó lại vào trong. Nó nghĩ tới hắn, lúc nãy hắn chưaăn gì. Tự hỏi liệu hắn có đói không nhỉ?

    Nghĩ rồi nó đánh liều rót một ly sữa rồi mang lên cho hắn

    Cốc… cốc…..

    -………….- im re

    -Này, anh có ở trong đó không vậy hả?

    -………….- vẫn im re

    -Chết ở trong đó luôn đi, bực mình thật!!

    Nó vừa quay lưng thì nghe tiếng mở cửa, hắn bước ra, mặt lạnh băng

    -Chuyện gì?

    -Sao không chết ở trong đó luôn đi

    Hắn không nói gì, chợt nhìn thấy ly sữa trên tay nó, hắn chợt cười, mặt giankhông tả nổi

    -Hôm nay đầu heo cô sợ tôi đói nên mang sữa cho tôi sao!!!

    Chợt nó nhìn xuống tay mình. Ừ nhỉ! Tại sao nó lại phải mang sữa cho cái tênđáng gét đó chứ? Bất giác nó đưa ly sữa giấu sau lưng.

    -Ai mang cho anh chứ! Tôi chỉ…….. chỉ…… à….. chỉ là……

    -Chỉ gì mà chỉ hoài, đưa ly sữa đây

    Nói cùng với hành động, hắn nhào tới giật ngay ly sữa từ trên tay nó. Mặc dù nóđã giữ chặt thật chặt nhưng hắn vẫn cướp được rồi tu hết một hơi. Nó tức tốinhìn hắn, bực mình thật. Nó dẫm chân rầm rầm xuống đất rồi đóng xầm cửa!! Kèmtheo một câu

    -ĐI CHẾT ĐI!!!!

    Cuối cùng lại hết một ngày nữa trong quãng thời gian ngắn ngủi của đời nó

    Hôm nay học hóa ở phòng thì nghiệm. Trường này có đến những 5 cái phòng thínghiệm cỡ lớn. Học sinh không làm theo nhóm mà mỗi người tự làm riêng và tấtnhiên làm đơn thì khó lấy điểm hơn làm nhóm nhiều. Nhưng chuyện đó đối với nóthì chẳng là gì cả.

    Đang lò mò thận trọng tìm mấy cái thuốc hóa học để trộn lại mà theo hóa học gọilà tác dụng chất này với chất khác tạo ra chất mới thì Hoàng (cái tên ngồi bêncạnh nó) lại hất đổ cả lọ axit clohiđric (HCl). Nó giật mình rụt ngay tay lại.Cũng may là không dính lên tay không thì chết mất.

    Nghe tiếng động bà cô liền chạy ngay xuống. Bả hỏi ai làm chuyện này thì cả lớplại im bặt rồi bỗng Hoàng lên tiếng

    -Thưa cô, Bảo Nhi làm đấy ạ.

    -Sao……. sao…. là bạn làm sao lại nói tôi làm cơ chứ!- nó giật mình, Hoàng đổtội cho nó

    -Rõ ràng là bạn làm mà. Tôi còn thấy bạn huơ tay cố ý hất đổ- Hoàng nói dối mộtcách trắng trợn. Cả lớp cũng hùa theo- Bạn muốn chối hả? Lọ HCl của bạn đâu? Lọcủa tôi vẫn còn đầy đây- Hoàng nói rồi lại đưa một lọ có dán nhãn HCl lên

    Nó vội tìm nhưng không thấy, trong lúc hỗn độn Hoàng đã tráo của nó rồi. Chếttiệt thật, lại gặp bà hóa vốn gét nó vì nó nữa. Lần này thì nó không thoát tộiđược rồi. Ức chết mất thôi, nhưng nó không khóc. Nó nhìn Hoàng đầy tức giận,mặc kệ cho những lời xỉ vã đang vang lên bên tai

    -MỌI NGƯỜI IM HẾT ĐI!!

    Quân chạy tới bên cạnh nó, Quân không thể nào chịu đựng được khi nghe nhựng lờinói nó như vậy, nhưng Quân không thể nào chứng minh được rằng nó vô tội. Quânchỉ có thể làm vậy thôi

    -Tôi cho 5s, ai làm thì mau nhận còn không thì đừng trách- hắn từ đâu bước tới,mặt lạnh băng miệng bắt đầu đếm – 1…..2…..3…..4…..

    Và sau đó những tiếng xì xầm lại vang lên “Prince đang làm gì vậy chứ?”… “Rõràng là con Nhi làm mà”……. “Nó ỷ được Prince bảo vệ nên nãy giờ nhìn cái mặt nóngang ngang thấy phát gét”… “nhà nghèo mà còn không biết thân biết phận”…………Những câu xỉ vã lại tiếp tục vang lên bên tai

    -TÔI ĐÃ NÓI IM HẾT ĐI MÀ- Quân lại quát, từ trước đến giờ, đám học sinh chưa aithấy Quân tức giận như vậy.

    -Được thôi!! Đã làm mà không nhận- hắn nhìn Hoàng với đôi mắt sắc lạnh- ba củacậu làm trong công ti nhà tôi đúng không? Về mừng cho ông ấy là sắp được nghỉhưu sớm và cậu cũng sẽ được học trường mới.

    Nghe hắn nói, Hoàng mắt đầu xanh mặt nhưng vẫn không chịu nhận bởi Hoàng tinrằng không hề có bằng chứng để xác nhận tội mà mình đã làm (do cố ý)

    -Nhưng…… nhưng hội trưởng…… tôi không có làm…. là cô ta làm mà

    -Chắc chứ??

    -Ch…….chắc

    Nói rồi hắn lôi ngay cái điện thoại của mình ra. Nhắn tin cho Tuấn, trongtrường này, bất cứ chỗ nào cũng có camera mật. Chỉ có hội trưởng, hiệu trưởngvà những người quan trọng mới biết được còn thầy cô, các học sinh khác thìkhông ai biết cả.

    [Nối lại đoạn video cách đây 10” ở phòng thí nghiệm 1 vào điện thoại của tôingay]

    Tuấn là một người rất thông suốt về máy móc, chuyện này không hề khó. Chỉ cầncắt đoạn video đó và gửi qua là xong. Sau vài phút đoạn video đã được chuyểnđến máy hắn.

    -Bây giờ thì nhìn cho kĩ đây!!

    Đưa điện thoại ra trước, mọi con mắt chăm chú nhìn vào, từng cảnh đều diễn rarõ ràng và Hoàng không còn gì để nói nữa, cầu xin Phong rằng mình sai nhưng đãmuộn.

    Chắc chắn rằng chuyện này là do Thảo Trang sai khiến, nhưng hắn không có bằngchứng để buộc tội Thảo Trang, vì vậy nên hắn sẽ cho Thảo Trang thấy hậu quả chonhững việc làm ngu ngốc của mình và rõ ràng rằng những hậu quả đó ngày càngtăng.

    Đầu tiên là đuổi học ba ngày (làm theo luật), sau đó là đuổi học luôn và bâygiờ thì gia đình của Hoàng sắp lâm vào tình trạng khủng hoảng kinh tế và đứacon trai bị thất học.

    Như vậy chứng minh được là nó không có tội. Nó vui vì hắn đã giúp nó, khẽ đilại chỗ hắn nó “cảm ơn” nhỏ xíu, không biết hắn có nghe được không. Nhưng chắcchắn là nghe được vì hắn cúi xuống nói nhỏ vào tai nó

    -Để trả ơn thì ra về sau khi “trực” ở kháng phòng xong thì đợi tôi ở cổngtrước. Vậy đi!!

    Chap 55: “Yểu điệu thục nữ hóa”

    Nghe lời hắn, sau khi làm “osin không công” ở kháng phòng xong, nó vội sắp xếpđồ rồi chạy ra cổng chờ. Không hiểu sao trong lòng nó háo hức đến lạ và khôngđể ý rằng hôm nay Quân không đến để chờ chở nó về nữa

    20” sau

    Đang bực bội tức tối vì nghĩ rằng hắn cho nó “làm khỉ” thì từ đằng xa một chiếcBMW loáng bóng chạy tới. Và hắn chính là kẻ đang cầm vôlăng. Không biết hắn tìmở đâu ra mà có đủ loại xe, xe từ siêu xe đến xe thường. Nó chưa từng thấy chiếcnào khác ngoài chiếc môtô của hắn ở trong nhà vậy mà cứ lâu lâu lại thấy hắn“cưỡi” một chiếc mới. Rốt cuộc thì chúng từ đâu ra nhỉ?

    -Này! Nãy giờ làm chuyện gì ác nên bị sét đánh hay sao mà cô đứng như trờitrồng vậy???

    Nghe hắn nói nó chợt ngước lên. Ngơ ngác!! Hôm nay hắn khác mọi ngày, nói đúnghơn là đã đẹp nay càng đẹp hơn khi mà hắn mặc một bộ vét lịch lãm cùng với máitóc được chải chuốt hơn mọi ngày. Đơ 5s (Sandy đơ theo)

    -Tôi biết tôi đẹp trai, nhưng cô có cần phải nhìn như vậy không? Mòn hết “nhansắc” của tôi rồi!!

    Giật mình khi nghe giọng hắn. Chỉ nghe giọng hắn thôi chứ nó cũng không biết làlúc nãy hắn nói gì nên chỉ lặng lẽ mở xe leo vào. Hắn chỉ khẽ cười rồi lên ga.

    Đưa nó đến một cái salong lớn, hắn dừng xe. Nó vẫn chưa hiểu hắn muốn gì, mặtvẫn ngơ ngơ ngáo ngáo

    -Tới đây làm gì?

    -Vào trong đi

    Chần chừ một lúc, nó bước xuống xe, lẵng lặng đi theo sau lưng hắn, Đi mà cứchồm chồm nghiêng nghiêng người tới xem vào trong để làm gì. Chợt hắn đứng lạiđột ngột, làm nó phản ứng không kịp, đâm xầm vào người hắn, tức tối nó quát

    -Bị khùng hả? Tự dưng đang đi mà dừng lại làm gì vậy?

    -Tôi muốn nhắc cô một chuyện. Cái vụ hợp đồng, chỉ một lần không nghe lời tôinữa thôi thì chuyện gì cô cũng biết rồi đấy và nên nhớ là cô đang trả ơn tôiđấy nhé

    Rồi hắn lại rảo bước vào trong. Không biết hắn có ý gì nữa? Tại sao lại nóichuyện đó lúc này chứ. Nó ngửi thấy có mùi gì đó không an toàn ở đây rồi. Khôngvào trong đâu!!

    Vào trong được một lúc mà không thấy nó vào, hắn lại phải đi ra tìm. Nó đangthập thò ngoài cửa với gương mặt hết sức “thận trọng”

    -Vào trong, mau lên!! Và không được lên tiếng đâu đấy!!

    Mệnh lệnh là mệnh lệnh, nó là kẻ yếu thế, không thể cãi lời hắn được. Nó phảibước vào trong nhưng vẫn “thủ thế” dữ lắm.

    -Cô ngồi xuống đó đi

    Mặc dù khó chịu khi bị hắn sai bảo như một con rối nhưng nó không muốn gây sựvới hắn đâu nếu không thì chắc hậu quả sẽ khó lường. Ngồi xuống ghế, một chịmặc áo xanh váy trắng như những người khác trong này vừa nói chuyện gì đó vớihắn thì tiến tới chỗ nó cười rạng rỡ.

    -Em đừng lo, hôm nay chị sẽ biến em thành một nàng công chúa ^-^

    Cái gì?? Công….. công chúa á? Nó có nghe nhầm không? Nó sắp bị “yểu điệu thụcnữ hóa” sao?? Không được!! Không được “hành hạ” nó như vậy!!! Không!!!

    Vừa nghe chị ấy nói dứt lời, nó đứng phắt dậy. Hay tay thủ thế, miệng khôngngừng nói “Chị không được động vào người tôi”

    -Ngồi xuống!! Không có lần thứ hai đâu

    -Không!! Cho dù thế nào cũng không!!- Chỉ cần nghĩ đến cái hình ảnh “yểu điệuthục nữ” của nó thì nó không thể để chuyện này xảy ra. Không bao giờ!!!

    -Aaaa….. Buông ra….. buông ra…….- Hắn nắm tay nó kéo mạnh thật mạnh, vùng vẫyhết sức nhưng vô ích bởi hắn mạnh như superman ý, làm sao cũng không thoát được

    -Này, cô có coi lời tôi ra gì không vậy? Thử đứng lên một lần nữa!! Tôi đảm bảonhững điều tôi đã nói và tôi sẽ thực hiện, tôi không hề nói đùa đâu!! Bực mìnhrồi đấy!!

    Đau lòng thật. Nó không thể làm con bất hiếu được. Không thể để vì nó mà ba mẹnó trở thành “vô gia cư”. Đành nhắm mắt bất lực để cho chị kia “biến hóa”, “yểmbùa”, “làm ảo thuật”……. nói chung là làm mới nó

    Sau 1h nhắm tịt mắt vì nó sợ mở mắt ra thì nó sẽ không kìm được mà “bóp cổ” chịkia mất. Nhìn đứa con gái trong gương, muốn khóc quá!! Trời ơi!! Phải nó không?Một con nhỏ với đôi mắt vốn dĩ đã to nay còn to hơn. Cùng với phấn nền nhẹ vàmột chút má hồng thêm son hồng nhạt tự nhiên. Mái thường ngày cột cao hôm naylại được uốn gợn sóng xõa xuống hai bên vai…. Cũng không tệ nhỉ??

    -Em vào trong đi

    Vào trong một căn phòng với gương và các bộ váy cho các tiểu thư (chứ khôngphải nó) với đủ các kiểu loại khác nhau. Trong đó có một chiếc đầm trắng ngắnkhông dây với một sợi dây ruy băng xanh thắt để tạo theo điểm nhấn. Phần dướiđược may nhiều lớp làm cho hơi phồng lên. Chỉ đơn giản như vậy. Chiếc đầm đượcnằm riêng một mình trên bàn và nó chắc chắn rằng “vật” đó thuộc về nó và nó………GHÉT “cái vật” đó. Quá nữ tính!!!

    Nhưng một sự thật phủ phàng rằng nó phải mặc bộ cánh này. Ngậm ngùi bước vàothay. Nó bước ra với nụ cười hài lòng của chị nhân viên. Gì???? Giày cao gótá??? Cuộc đời nó thù nhất là giày cao gót, nó đâu có lùn đâu chứ!! Dù gì thì nócũng đứng tới vai hắn chứ bộ!! Đôi này cũng phải 5 phân chứ không ít!!

    Mặc cho mấy chị nhân viên nhắc nhở kêu rằng nó phải mang giày vào nếu không“cậu Phong” sẽ không vui nhưng nó vẫn không chịu được đôi giày đó và sách trêntay, đi chân trần.

    Nó bước chân rầm rầm ra, mặt méo xệch. Nó chỉ (ít) khó chịu nhất là gương mặtcòn lại thì….. GHÉT!! Nhìn nó bây giờ hắn hơi ngỡ ngàng, tuy rằng chưa đẹp bằngcác nàng công chúa trong các câu chuyện cổ tích nhưng vẫn xứng đáng để đượcđóng vai công chúa. Không đẹp nhưng dễ thương và mang nét gì đó “trong sáng”,tóm lại một câu là khác hẳn mọi ngày!!

    Nhìn xuống chân nó, hắn nhíu mày

    -Mang vào!!- hắn nói cùng một tay đưa chiếc điện thoại lên.

    Chết tiệt!! Hắn không còn cách hù dọa nào khác sao?? Sao cứ một chiêu mà lấy rasài hoài vậy chứ…… Lườm hắn một cái sắc lẽm. Nó hậm hực ngồi xuống mang vào.Rồi loạng choạng đứng lên.

    Không nói gì, hắn mỉm cười quay ra xe. Mấy chị ngân viên vui lắm vì hắn khôngnói gì như vậy có nghĩa là đã hài lòng. Hắn là một khách tuy không quen nhưngquan trọng.

    Đi theo hắn, mặt nó hằm hằm. Nhìn cái mặt hắn cứ cười cười thấy gét quá. Lạicái màng dậm chân rầm rầm. Nhưng thật không may là đôi giày này cao hơn bìnhthường nên hậu quả là nó chao đảo rồi kéo theo hắn ngã xầm xuống đất.

    Bực mình cái con nhỏ cứ không chịu yên thân như nó, làm cho hắn cứ phải ômđường vô lý. Không biết nó ăn gì mà nặng hơn cả heo. Mặc dù lúc nãy đã đưa tayra đỡ nó nhưng vẫn bị nó kéo ngã theo.

    -Đúng là!! Cô yên 1” không được sao??

    -Cũng tại anh á!! Tự dưng bày ra trò này làm gì!!

    -Đứng lên đi, thích lau nền cho người ta hả!!

    Nghe hắn nói nó vội lồm cồm đứng dậy nhưng lại ngồi thụp xuống. Chân nó đauđiếng, mặt nó nhăn nhó muốn khóc, thật sự là đau đến độ nó không thể đứng được

    -Bị gì vậy??

    -Chân tôi, bị gì rồi…. Đau quá

    -Để tôi xem

    Nói rồi hắn ngồi xuống nhấc chân nó lên chạm nhẹ làm nó la oai oái. Một sự thậtphủ phàng đó là nó bị trật chân rồi. Bế xốc nó lên mặc cho nó luôn tục thụi vàongười hắn, đặt nó lên xe, hắn ngồi nhìn qua nhìn lại cái chân nó, rồi khẽ nânglên

    -Ya, ya…… Anh đừng có nói là định bẻ lại giống trong phi…Ááááá……..

    Nó chưa kịp nói hết câu, hắn đã bẻ một cái rắc, làm nó hét rần trời. Phải cốgắng lắm nước mắt mới không trào ra. Rồi lại không nói không rằng hắn lái xeđi. Sao con người hắn cứ hành động một cách vô cảm như vậy chứ!!

    Chap 56: Dự tiệc

    Đến trước một công ty lớn. “Đây không phải là công ty đá quý của nhà hắn sao?sao lại đưa mình đến đây?” Quăng chiếc chìa khóa xe cho bác bảo vệ xử lí rồihắn tiến về phía nó. Nó đang đứng ngơ ngác nhìn sự hoành tráng của công tyDiamond

    Nhìn nó bây giờ cứ như ngày đầu mới đến nhà hắn, vì vậy

    “Bóc”

    -Aaaaa…….Anh uống thuốc chưa vậy hả??? Sao tự dưng búng tráng tôi chứ!!! Đồđiên!!! Đồ khùng!! đồ trốn viện…….

    -Đúng ra thì tôi không nên biến con vịt như cô thành thiên nga nhỉ!! Vẻ bềngoài thiên nga cũng chẳng thay đổi được cái tính con vịt trong con người cô gìcả!! Cứ như bọn đầu gấu!!

    -Anh nói cái gì???

    Hắn cười lớn một tiếng. Lạ thật!! Lần thứ 2 nó thấy hắn cười, sao lại….. đángyêu đến vậy??? Nó lại một lần nữa…… đơ 5s

    Nhận ra mình đang quá lố, hắn vội ho một cái để lấy lại vẻ mặt lạnh lùng vốn córồi lại lên tiếng

    -Nghe kĩ đây, lát nữa vào trong đó cô hãy cố gắng làm lơ, đừng nói chuyện vớiai hết được chứ, tránh tiếp xúc với người khác. Khi gặp ba mẹ tôi cô chỉ việcgật đầu khi tôi ra hiệu, cần thiết thì mới lên tiếng, phần còn lại thì để tôilo được chứ??

    -Sa…..sao?? Gặ…… gặp ba mẹ anh á?

    -Ừ! Đừng lo, cô không ở một mình đâu!!

    Sao hắn lại dẫn nó đi gặp ba mẹ hắn chứ? Và “cô không ở một mình” là ý gì? Thậttình thì nó không hiểu nổi! Nhưng thôi, bây giờ thì tò mò nhất vẫn là bên trongcó gì và ba mẹ hắn trông như thế nào- người mà nó chưa từng nghe hắn nhắc đến.Vậy nên nó cứ gật đầu cho qua chuyện, chắc là sẽ không có chuyện gì đâu!!

    -Khoát tay tôi, và nhớ những gì tôi nói

    Nó đỏ mặt, sao lại kêu nó khoát tay hắn chứ? Như vậy chẳng khác nào mấy cặptình nhân?? Khoan đã……. Không lẽ hắn muốn……

    -Này! Đừng nói là anh kêu tôi đóng giả làm người yêu của anh đấy nhé

    -Cũng gần như vậy. Sắp trễ rồi, mau đi!!!

    Vội khoát tay hắn, nó và hắn bước vào. Bên trong là một phòng lớn, (kêu làphòng chứ có khi còn to gấp đôi ngôi nhà của ba mẹ nó) với đèn màu vàng mờ mờảo ảo cùng với một sân khấu có mấy nhạc công đang ngồi chơi nhạc. Và nhiềungười khác. Thanh niên có, trung niên cũng có. Tất cả đều mặc những bộ cánhsang trọng.

    Nó nhìn qua nhìn lại mà chẳng quen ai, thế là quyết định làm quen với…… cái bànăn. Nguyên một bàn ăn dài với vô số các mòn ăn ở trên đó và hầu như thì khôngai thèm động vào. “Nhìn mấy em cô đơn quá!! Thôi để chị xử cho (ặc)”

    Và thế là nó bay ngay vào chạy tới chạy lui, mỗi món một miếng và đương nhiênlà vẫn tỏ ra “yểu điệu thục nữ”. Đang cầm cái đùi gà ăn ngon lành (yểu điệuthục nữ á hả?) thì hắn từ đâu bước tới

    -Này, cô làm ơn giữ thể diện dùm tôi một chút. Bỏ xuống và lau đi!!

    -Hứ!!- lườm hắn một cái, nó thẳng tay quăng luôn cái đùi gà vào sọt rác. Địnhđưa tay lên quẹt miệng thì hắn chụp ngay tay nó lại, rút trong túi áo ra mộtchiếc khăn và chùi cho nó. Sao nhìn cảnh này mà nó cứ nghĩ tới mấy bộ phim HànQuốc nhỉ??? Nhưng cảm giác bây giờ thì tim nó đập loạn xạ.

    -Đi với tôi!!

    Rồi nó lại phải khoát tay hắn, hắn dẫn nó đi tới chỗ một đám người trung niêntrạc tuổi ba mẹ nó đang nói chuyện và trên tay cầm một ly rượu không khác nàophim Hàn. Chắc chắn bây giờ sẽ là màn chào hỏi thân thiết giữa ba mẹ chồng vàcon dâu đây!! Nghĩ tới từ “ba mẹ chồng” nó lại đỏ mặt

    Hắn vừa bước đến nói nói gì đó và đám người kia đi hết, chỉ còn lại một ngườiđàn ông với gương mặt đã in dấu trong cuộc đời lăn lộn trên thương trường vàmột người phụ nữ nhìn có vẻ trẻ hơn ông ta. Họ cười với hắn

    -Con trai! Cuối cùng cũng chịu đến sao?- người đàn ông nhếch môi cười

    Hóa ra đây là ba mẹ hắn. Nhưng sao ba hắn…. nhìn mặt ông ấy lạnh lẽo quá, giốngnhư hắn vậy. Nó không dám lên tiếng lại càng không dám ra mặt, nó đứng sau lưnghắn. Vẻ mặt lạnh không hề thay đổi, hắn đáp

    -Tôi có lựa chọn khác sao?

    -Con đừng nói chuyện với ba như vậy??- người phụ nữ chợt lên tiếng, giọng rấtnhỏ nhẹ.

    -Bà đừng có lên tiếng ở đây!!

    -Mày đừng có hỗn với mẹ!! Ba kêu mày tới đây không phải để cho mày giở thói xấcxược ra đâu!! Tới đây một phần là để mở rộng các mối hợp tác làm ăn, một phầnlà ba đã cho mày thời gian và mày đã tìm ra một người bạn gái như mày đã nóichưa? Nếu như chưa có thì hôm nay quyền quyết định sẽ thuộc về ba và mày sẽphải chấp nhận như đã cam kết

    -Tôi đã có rồi- Vừa nói hắn vừa lôi nó ra trước

    Nó hơi sợ khi nhìn vào người đàn ông trước mặt. Nghe cách ông ta nói chuyện vớicon trai mình sao mà có gì đó tàn nhẫn quá. Nó cũng không biết phải nói gì nêncúi gằm mặt. Ông ta nhìn nó rồi lại nhếch môi

    -Cũng được đấy, lần đầu tiên thấy mày chịu tìm một đứa bạn gái nhỉ? À, hay làmày lại vào mấy cái vũ trường tìm một con trong đó để đóng giả

    -Ông……

    -Thưa bác, cháu không phải là loại người như bác nghĩ, cháu tôn trọng bác nêncháu hi vọng bác cũng tôn trọng cháu. Rất vui khi được gặp bác- nó biết là hắntức giận và nó cũng tức giận không kém, nhưng sinh ra trong mình gia đình đượcgiáo dục kĩ lưỡng thì nó có thể kìm nén, vẫn cúi đầu chào theo phép tắt.

    -Xong rồi phải không? Tôi đi đây

    Dứt câu, hắn quay đầu. Không nói gì, nó biết là hắn đang giận nên cứ để cho hắnlôi đi. Đến chỗ bàn ăn hắn dừng lại, nhìn nó và khẽ nói

    -Làm tốt lắm, bây giờ thì chờ tôi một chút, tôi có việc cần xử lí, sẽ quay lạingay

    Nó đâu cần biết là hắn đi bao lâu. Chỉ cần biết trước mặt nó đây là một bàn ănđang “đơn độc” và tiếp tục chén mặc đời ra sao. Sau một lúc, bụng no căng nómới chạy đi tìm nhà vệ sinh để rửa tay

    Vừa quay đầu thì nó va phải một người đang có ý định đi tới. Vì nó bất cẩn làmbẩn chiếc áo của người đó nên vội cúi đầu xin lỗi lia lịa, chỉ nghe tiếng gằngiọng khó chịu phát ra từ bên kia

    -Cô đi đứng cái kiểu gì vậy hả? Làm bẩn hết áo của tôi rồi!! Ax

    -Xin lỗi….. thật sự xin lỗi mà….. tôi….. Ơ….- nó sững sờ, người đứng trước mặtnó là……. là Lâm- tại…… tại sao lại….. ở đây?

    Nghe nó nói, Lâm quay qua, cũng hơi bất ngờ khi nhìn thấy mặt nó, rồi Lâm cườiđểu một cái

    -Cô cũng ở đây sao? Làm sao con người hèn mọn như cô lại được vào đây? À, làđại thiếu gia Phong dẫn cô đến đây phải không? Không khó đoán nhỉ?

    Lâm đang nói gì vậy? Lâm thay đổi nhiều quá!! Cách nói chuyện, cách ăn mặc,cách nở nụ cười (đểu) mọi thứ đều xa lạ với nó. Nó không muốn nói chuyện vớiLâm nữa, nó quay đi tiếp tục cái công việc đang dang dở- tìm nhà vệ sinh

    -Đi đâu vậy? Nhạc lên rồi, nhảy với tôi một bản đi nào- Lâm níu tay nó kéo lại

    Chap 57: “Cô ấy là của tôi!!”

    -Thả ra…. tôi nói thả ra….. nếu không thì đừng trách - cố gắng nói với gươngmặt lạnh nhất, buông ra một câu hù dọa. Chỉ dọa thôi bởi nó đang mang giày caogót và mặt váy thêm việc cần phải “giữ hình tượng” như hắn đã dặn nên nó khôngthể ra tay ở đây được.

    -Sao? Cô làm gì được tôi? Đi thôi!- Lâm lại tiếp tục lôi mạnh tay nó

    -Không!! Buông ra….. buông ra…….

    -Bỏ tay ra!!- một giọng nói khác vang lên, đồng thời nắm lấy tay còn lại của nó

    Ai vậy nhỉ? Ơ…… là Quân?? Sao Quân lại ở đây cơ chứ?? Quân mặc một bộ vét trắngkhác hẳn với hắn. Nó đang sững sờ? Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Đừng có nóilà nó chuẩn bị làm món đồ giật qua giật lại nhé!!

    -Mày là ai? Buông người yêu của tao ra- giật mạnh tay nó, Lâm gọi nó là “ngườiyêu”???

    -Ai nói Nhi là người yêu mày??- Và như thế Quân giật lại một phát

    Ôi thôi rồi, Sao lại ác vậy chứ?? Có gì thì kéo nhau ra chụm đầu nói chuyện!!Cần gì phải hành hạ cái đứa vô tội vạ như nó chứ. Cả hai cứ mày, mày tao, tao,không ai chịu buông tay nó ra cả, nó cũng cố giật ra mà không được. Mọi con mắtở đây đổ dồn về phía tụi nó, dồn về đứa con gái tội nghiệp, dồn về hai conngười đang tuông ra những lời lẽ đầy tức giận

    -Cô ta là người yêu tao!!

    -Nhi không phải là người yêu của mày!!!

    -Cô ấy là của tôi!!

    Một giọng nói thứ ba vang lên, hắn tiến lại phía nó. Nhìn thấy hắn nó mừng ơilà mừng. Vậy là nó thoát rồi, chắc chắn là được yên thân rồi.

    Hắn tới giật nó ra khỏi tay Lâm và Quân, khoát vai nó kéo đi. Để lại Quân đầyngơ ngác và Lâm nhếch môi một cái “Làm tốt lắm anh họ ạ!! Anh đã thật sự yêu côta rồi nhỉ? Điểm yếu lớn nhất. Haha!! Anh không còn hoàn hảo nữa rồi”

    Đi với hắn, lúc nãy hắn nói gì nhỉ? Hắn nói “cô ấy là của tôi sao?” Đỏ mặt, lạiđỏ mặt rồi. Sao hắn lại nói nó là của hắn chứ? Liệu hắn muốn nói nó là…… ngườiyêu hắn hay là…… osin của hắn nhỉ? Nếu thật sự ý hắn nói là người yêu thì thấyvui vui. Nhưng nếu nghĩa là osin thì lại thấy thất vọng. Hay là hỏi thử?

    -Này!! Lúc nãy……. anh nói….. “Cô ấy là của tôi”….. là có ý gì?

    -Ừ thì là của tôi, vậy thôi!!

    -Nhưng là…… người yêu hay là…… - nó ngại quá, chẳng dám nói tiếp

    Hắn chợt đứng lại, nhìn chằm chằm vào nó rồi chợt mặt hắn gian không tả nổi

    -Yêu tôi rồi à??

    -G……gì?? Anh mơ sao?? Ai mà thèm yêu anh chứ!!!!

    -Ừ! Cô là người yêu (giả) của tôi. Được chứ!!

    Nó đỏ mặt, vui thật!! Nhưng sao lại vui???

    Rồi hắn kéo nó tới chỗ có mấy người đang đứng ở đó. Ô!! Hình như Long, Duy, Mi,Lam!!! Càng ở đây lâu nó càng thấy nhiều chuyện rất ư là khó hiểu!! Sao 4 ngườiđó cũng ở đây??? Và giờ này mới có mặt.

    Hôm nay Mi đeo sợi dây chuyền của tên Long tặng cùng với bộ váy xanh, còn Lamthì mặc bộ đầm đen tôn lên nước da trắng, cả hai đều rất duyên dáng. Nó phóngvụt tới đứng ngay chính giữa

    -Ơ……đứa nào vô duyên vậy? Người ta đang nói chuyện mà chen vô chín……..Aaaaa.Con Nhi mày ơi- Mi đang làu bàu thì nhận ra cái kẻ “vô duyên” đó chính là conbạn thích dùng vũ lực của nó

    Lam nghe Mi nói vội nhìn cho thật rõ xem có nhìn nhầm không. Đưa tay dụi mắtmấy lần, nhỏ vẫn chưa tin vào mắt mình. Long, Duy cũng hơi đơ khi nhìn thấyhình ảnh “yểu điệu thục nữ” của nó. Khác quá!!

    -Mày ơi! Không lẽ nó bị xe đụng nên não có vấn đề hả?- Lam nắm tay Mi nhăn mặtnhìn nó

    -Xe đụng cái đầu tụi bây. Bộ tụi bây mặc váy trang điểm được còn tao thì khônghả?

    -Ô! Đúng là con Nhi rồi ^____^!!- Lam nhảy tưng tưng, cái cách nói chuyện nàychỉ có nó mới có thôi

    -Tụi bây tới đây làm gì vậy?

    -Ờ, Phong mời tụi tao tới nói là dự tiệc cho vui, ai ngờ đâu mày cũng tới, hehe

    Rồi lại đứng cười nói rôm rả, quên luôn cái vụ tìm nhà vệ sinh để rửa tay, màthôi lúc nãy chùi vào áo Lâm nên cũng sạch rồi :)). Ba đứa tụi nó nói đủ thứchuyện trên trời dưới đất. Đương nhiên là Mi với Lam có hỏi hắn dẫn nó tới đâylàm gì và nó trả lời tỉnh bơ rằng “tới đây ăn đỡ tốn tiền”

    -Chào mấy đứa, mấy đứa cũng tới đây chơi sao?- Hoàng Yến tiến tới chỗ tụi nócười thật tươi. Hôm nay Hoàng Yến diện một bộ váy hồng nhạt hai dây cùng vớimái tóc dài được xõa xuống.

    -Ơ, sao chị cũng ở đây?? Còn đây là……- phía sau Hoàng Yến một anh chàng đẹptrai trong bộ vét lịch lãm bước đến

    -À…… Đây là Thiên Vũ….. vệ sĩ của chị- nói rồi chị ta quay sang nhìn Thiên Vũ

    -Ờ…… đúng rồi. Tôi là vệ sĩ của tiểu thư Hoàng Yến

    Thì ra là vậy, vệ sĩ mà trông đẹp trai kinh khủng. Nó chỉ cười rồi bắt tay vớianh ta, đúng là đẹp trai thật. Dù dạo gần đây nó toàn là tiếp xúc với “namnhân”, nhưng anh ta là người thứ hai (sau ai đó) làm cho nó phải nhìn khôngchớp mắt.

    Hoàng Yến nhìn vẻ mặt của nó rồi chợt cười một cái

    -Này, nhóc thích anh ta à? Cho nhóc đấy. Chị đi cùng Phong đây

    -Này, tiểu thư…………- chợt Thiên Vũ níu tay Hoàng Yến lại rồi hai người ra kéonhau nói to nhỏ gì đó

    Nhưng cần gì phải to nhỏ như vậy chứ!! Còn lâu nó mới chịu đi theo cái anh vệsĩ đó mà để Phong cho chị ta nhé. Chỉ hơi ngỡ ngàng trước “nhan sắc” đó thôi,có gì đâu!!

    Sau một lúc thảo luận gì đó, Thiên Vũ tiến về chỗ nó rồi cười thật tươi. Chưakịp nghe anh ta nói gì thì nó lại nghe tiếng chí chóe nhau ở bên kia. Quay quathì……. Ặc, Thảo Trang đang làm gì ở đây???

    Thật là càng lúc càng loạn, tất cả đều họp mặt đầy đủ tại đây, và Thảo Trangvới Hoàng Yến đang chí chóe nhau……. vì hắn.

    Ơ, cảnh này nhìn quen quen nhỉ?? Sao giống cái cảnh lúc nãy nó……. Vậy bây giờnó có nên tiến lại nói “Anh ta là của tôi” không nhỉ??? Như vậy thì xấu hổ lắm,nhưng không lẽ để cho hắn đứng và chịu đựng hai người cứ chí chóe nhau cho tớikhi bực bội rồi quát lên “Im hết đi” sao? Như vậy thì sẽ mất thể diện lắm và nóchắc rằng hắn sẽ không chịu đựng được lâu đâu

    Tuy nó vẫn chưa rành về thương trường cho lắm, nhưng nó vẫn biết rằng công tyDiamond, à không phải gọi là tập đoàn Diamond mới đúng là một trong những tậpđoàn lớn nhất kinh doanh đá quý. Vậy nên, nó quyết định đánh liều đi tới.

    Chap 58: Đính ước?????

    -Này, anh ta là người yêu của tôi, hai người làm ơn tránh ra dùm một chút- vừanói nó vừa hất tay Hoàng Yến và Thảo Trang ra, giọng hơi run

    -Ai nói anh Phong là người yêu của mày?- giống cảnh hồi nãy nhỉ

    Rồi chợt hắn hất tay Thảo Trang ra, mỉm cười rồi khoát vai nó, kéo lại gần

    -Nhi là người yêu tôi, bây giờ thì cô nghe rõ rồi phải không!!

    Trang nhìn nó đầy căm phẫn, không ngờ chính miệng hắn cũng thừa nhận rằng nó làngười yêu của hắn, như vậy thì Trang thật sự hết hi vọng rồi. Mà thật ra thì từtrước đến giờ mọi cố gắng của trang cũng chẳng làm hắn thèm đoái hoài gì tớinhỏ. Hy vọng của nhỏ mong manh và nó đã làm vỡ vụn tất cả

    “Cô hãy chờ đấy, sau ngày hôm nay thôi, chỉ sau hôm nay, cô sẽ phải biến mấttrên thế giới này”

    Trang đứng nhìn hắn đang cùng nó đi chỗ khác trong mắt nhỏ lúc này chỉ còn lạinhững mong muốn làm cho nó tan biến. Còn Hoàng Yến thì chỉ khẽ cười.

    -Xin chào mọi người

    Chợt trên phía sân khấu có một người đàn ông bước lên, hình như là MC thì phải.Nhạc cũng tắt, và ông ta bắt đầu nói

    -Thật vui khi các vị khách quý đến đây tham gia lễ mừng 30 năm thành lập côngty Diamond………..

    Và cứ thế ông ta lại thao thao bất tuyệt cái màn lịch sử của công ty và trongđó có màn liệt kê tên các cổ đông của công ty. Ba của Thảo Trang cũng là một cổđông của công ty, tất nhiên là gia đình hắn vẫn giữ số cổ phần lớn nhất. Nhưnglạ nhỉ, Long, Duy, Mi, Lam được mời đến thì có thể không có tên, nhưng cònHoàng Yến, nó không hề nghe nhắc đến vậy thì tại sao Hoàng Yến lại có mặt ởđây???

    -Và sau đây mời ông Trân lên phát biểu

    Ba hắn từ từ bước lên sân khấu vẻ mặt rất nghiêm nghị, có khi nào hắn lạnh lùngnhư vậy là được hưởng gene di chuyền từ ba hắn không nhỉ? Giọng nói trầm củaông vang lên

    -Hoang nghênh mọi người đến dự lễ 30 năm thành lập công ty, qua ngày hôm naytôi hi vọng mối quan hệ làm ăn của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn và bền lâu,cung2voi71 việc đó, hôm nay chúng tôi xin ra mắt con dâu của tập đoàn họ Trần

    “S…….sao…..sao?? Ông ấy……ông ấy vừa….. vừa nói gì vậy chứ??”- nó sửng sốt khinghe ba hắn phát biểu, ông ấy gọi nó là con dâu, không phải là nó bị gán vớihắn như vậy và không có đường lui đó chứ??? Không thể được!!!!

    Sau câu nói của ông Trần, Mi, Lam, Duy, Long và cả Thảo Trang đều sửng sốt.Long, Duy, Mi, Lam có thấy cảnh lúc nãy, nhưng chỉ nghĩ là nó và hắn đang diễnkịch thôi. Còn Thảo Trang thì không ngờ lại gọi nó là “con dâu”. Nó bắt buộc bịkéo lên sân khấu để ra mặt cùng hắn. Tim nó nhảy loạn xạ, nó sợ sứng trước đámđông và bây giờ lại còn trong một hoàn cảnh rất……….. Nhích từng bước chân, nókhoát tay hắn tiến lên.

    Hắn cũng hơi bất ngờ khi ba hắn lại làm như vậy, không hiểu được ý đồ của ôngta là gì? Tại sao lại công khai mối quan hệ của nó với hắn như vậy!! Rốt cuộclà ông ta muốn gì???

    Ngay cạnh cửa ra vào, Quân đang đau nhói, lúc nãy khi nó đi theo hắn, Quân cảmthấy hơi khó chịu nên đã ra ngoài để thoái mái hơn. Nhưng không ngờ, vừa quaytrở lại Quân đã nghe thấy ông Trần nói. Vậy là Quân đã thua rồi sao? Nhi đãđồng ý cưới Phong rồi sao? Quân đã mất đi người con gái mà cậu yêu nhất rồisao? Vừa nghe tin tìm thấy Nhi, Quân đã vội quay về mong sẽ hoàn thiện đượctình yêu nhỏ bé của cậu. Nhưng không ngờ, bây giờ Nhi đã là của người khác. Chỉtrong tích tắc, mọi thứ tan biến.

    Tiến lên sân khấu cùng hắn, nó còn không thể mở lời. Hắn biết điều đó nên hắnchỉ để nó đứng đó và hắn lo liệu phần nói.

    -Đây là Bảo Nhi, cô ấy là vợ chưa cưới của tôi!!- Hắn vừa dứt câu, nó sững sờ

    Thật ra hắn nói như vậy là vì ba hắn đã nói nó là “con dâu” vì vậy hắn khôngthể dùng từ người yêu hay bạn gái được. Câu nói của hắn cứ như lấy dao cứa vàotim Quân vậy. Nếu ở đây lâu thì chắc cậu sẽ không chịu nổi mất, cậu phải đikhỏi đây.

    Nó không biết nói gì cả, nó không thể lên tiếng nói tất cả chỉ là đóng kịch,chỉ biết đứng đó chờ hắn nói thêm vài câu rồi đi xuống. Ông MC lại chạy lên cầmmic rồi lại nói một câu làm nó tức điên “Và bây giờ là bản nhạc dành cho cácđôi tình nhân”. Đấy!! Nó với hắn vừa “chứng nhận” có hôn ước thì chẳng phải làtình nhân thì là gì? Mà bản nhạc dành cho tình nhân thì phải nhảy.

    Hắn đưa tay ra trước mặt nó, nhìn hắn với gương mặt đầy đau khổ

    -Anh có cần phải ác như vậy không? Tôi không quen mang giày cao gót lại càngkhông biết nhảy. Bây giờ anh muốn tôi nhảy như thế nào đây???

    -Tôi sẽ chỉ cho cô!!

    -Chỉ??? Làm sao mà chỉ được??? Bây giờ là nhảy rồi??

    -Cứ ra đi và bước theo tôi là được

    -Nhưng………..

    Chưa kịp để nó nói hết câu hắn đã lôi nó ra, nắm lấy tay nó rồi đặt tay nó lênvai mình, tay còn lại hắn ôm lấy eo nó làm cho nó khẽ rùng mình một cái. Lầnđầu tiên có tên con trai dám động vào chỗ nhạy cảm trên người nó!! Vì tình thếbắt buộc nếu không thì nó sẽ cho hắn không toàn thây trở về. (ghê gớm)

    Từng bước từng bước hắn bước và nó vụng về bước theo, đôi khi vô tình (đôi khicố tình) dẫm vào chân hắn một phát làm hắn nhíu mày và nó lại cười một cái choqua chuyện

    Đang cùng hắn bước, bước, bước thì cặp Hoàng Yến và Thiên Vũ (Lạ nhỉ? Ai lại đinhảy với vệ sĩ của mình??) đến gần nó. Thiên Vũ xoay qua cười một cái rồi nói“Đổi nào” và không chờ cho nó kịp phản ứng, hắn thả Hoàng Yến ra và kéo nó tới.Vậy là bây giờ nó cùng Thiên Vũ và hắn cùng Hoàng Yến.

    -Tôi cảnh cáo anh, mau bỏ cánh tay trái “vô phép” ra khỏi người tôi ngay- nótrợn mắt lên nhìn Thiên Vũ, mặt nó đáng sợ hơn cả Bao Công lúc chuẩn bị xửtrảm.

    Thiên Vũ thoáng rùng mình, con gái mà dữ thấy sợ

    -Nhảy thì bắt buộc phải để tay như vậy thôi cô bé ạ? Đây là “yếu tố bắt buộc”làm sao tôi có thể bỏ tay ra được??

    Cũng phải nhỉ? Thôi thì đành để im vậy. Dù gì thì anh ta cũng là vệ sĩ, chắc gìnó đánh lại anh ta. Nhưng để cho bỏ gét thì lâu lâu nó lại cố ý dẫm lên chânanh ta mấy phát. Khẽ quay qua nhìn hắn với Hoàng Yến, hai người đang nhảy rấtăn ý. Nhìn thấy gét không chịu được. Muốn đá cho chị ta một phát.

    Tuy bề ngoài nhìn ăn ý như vậy nhưng thật ra hắn cũng khó chịu không kém bởiHoàng Yến cứ cười rồi nhìn hắn tuông ra mấy câu khiến cho hắn muốn hất một phátcho ngã nhào

    -Cậu thật sự thích Bảo Nhi à? Nhưng tôi lại thích cậu!! Làm sao đây nhỉ?

    Mặc kệ Hoàng Yến nói hắn xem như không nghe, vẫn cứ nhảy cho xong. Lúc này bênLong- Mi, Duy-Lam cũng đang nhảy. Xấu hổ thật, 3 đứa chơi chung với nhau mà chỉcó nó là không biết nhảy.

    Kết thúc bản nhạc, bữa tiệc cũng gần tàn, nhảy làm tiêu hao năng lượng vậy nên“Bàn ăn thân yêu, chị lại tới đây ^0^”

    Sau ngày hôm đó vừa về tới nhà, à không vừa bước ra xe nó đã tháo phăng đôigiày. Đôi giày làm chân đó đau muốn chết mà vì cái thể diện nên không tháo ra.Tắm rửa sạch sẽ, nó thả mình lên chiếc giường thân yêu

    Chap 59: Chỉ vì sớn xác

    Hôm nay sao ý? Mọi lần nằm xuống đếm 1, 2, 3 là hồn lơ là trên mây rồi vậy màhôm nay đếm tới 5000 rồi mà hai con mắt vẫn mở thao láo. Chán nản, nó đứng dậyra ngoài hít thở không khí. Bây giờ thì cũng hơn 11h rồi. Chắc bọn hắn cũng đãngủ hết rồi. Nó tiến lại phòng hắn, không hiểu sao nó muốn xem hắn còn thức haykhông nhưng rồi nó lại bỏ tay xuống

    Tiến đến phía ban công, từng con gió mát rượi lùa qua tóc nó. Không hiểu nhàhắn có “chế độ” phòng chống trộm cướp gì không mà ban công lại thoáng mát nhưvậy, ăn trộm leo vào chắc dễ như ăn cháo. Nhưng chắc muốn qua được cái cửa lớnthì đã tốn nhiều công sức lắm rồi nhỉ??

    Chợt!! Nó thấy một bóng đen bên dưới cạnh hồ bơi, ngồi thụp xuống cứ như nó sợbị phát hiện “Không lẽ là ma sao??? Bọn hắn ngủ hết rồi, giờ này làm gì còn ainữa? Không lẽ là ăn trộm thật sao???” Nghĩ rồi nó quyết định chạy xuống tìm mộtvật gì đó phòng thủ.

    Quả nhiên là ăn trộm, cửa nhà mở toang. Chộp ngay lấy cây gậy, nó tìm một chỗtrốn. Một bóng đen đang đi tới vừa bước qua cửa nó chạy ngay tới cúi người hấtchân một phát làm tên đó không kịp phản ứng và ngã nhào. Sau đó tung ngay mộtgậy vào đầu.

    -Dừng lại!!! Con heo chết tiệt, cô làm gì vậy hả? Ax…….

    Giọng nói này…… nghe quen quen…….. Thôi rồi, biết ai rồi. Nó ngồi im bất động,lúc gạt chân cho hắn ngã xong là nó cứ nhắm tịt mắt và vung gậy…… Bây giờ mà mởmắt ra, biết nói gì với hắn đây!!!

    Nó nào có biết đâu, nhờ một gậy của nó mà đầu của hắn sưng lên một cục và bâygiờ hắn vẫn còn choáng. Tức giận nhìn cái đứa sớn xác bây giờ còn không dám cửđộng đang ngồi im trước mặt hắn

    -Mở mắt ra!

    Nó vẫn không phản ứng, thật sự là nó rất hối hận khi mà không chịu kiên trì đếmtiếp mà đi ra đây để rồi…… Tại sao chưa nhìn kĩ nhìn kĩ mà đã kết luận là trộmchứ?? Biết làm sao đây

    -Tôi nói cô mở mắt ra và nhìn “thành quả” của mình này!- thấy nó cứ ngồi im,hắn quát

    Mở con mắt bên trái…….. mở con mắt bên phải……….Trời đất!!! Nó mà đánh mạnh mộtchút xíu nữa thôi là toát đầu hắn luôn rồi. Vừa thấy nó đã hoảng hốt nhào ngaytới, tay nó lại “vô tình” chạm ngay vào chỗ đang sưng lên làm hắn giật mộtphát. Miệng nó lại rối rít

    -Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi không cố ý đâu!! Làm ơn đừng có giận!! Đừngcó đánh tôi!! Mắng thôi là được rồi- nó tuông ra một tràn, hai tay chấp lạithành khẩn, đầu thì cúi xuống nhìn đất

    Nhìn bộ dàng của nó, hắn không khỏi bật cười. Thường thì người ta xin tha lỗithôi chứ ai đâu như nó xin mắng thôi chứ đừng đánh. Đúng thật là!! Nhưng hắnđâu bỏ qua dễ dàng như vậy được

    -Này! Vợ à, tưởng đánh xong xin lỗi là được sao??? Ít ra thì cũng phải……..

    Đang nói thì hắn chợt dừng lại, nó vội ngước lên. Mặt hắn bây giờ gian kinhkhủng. Hắn nói phải….. phải……. là gì????? Hắn muốn gì?? Bất giác nó đưa tay lênche trước người như kiểu phòng thủ. Nuốt khan một cái, mặt thật hình sự dù đangrất sợ

    -Anh nói gì vậy chứ??? Ai là vợ anh?? Đừng có mà tự nhận

    -Sao vợ lại nói như vậy?? chẳng phải lúc nãy cách đây vài tiếng vợ cũng nhận làcon dâu tương lai của ông Trần rồi mà. Vậy bây giờ có nên động phòng “sớm”không nhỉ???- vừa nói hắn vừa tiến đến lại gần nó

    -Nè! Anh…..anh tránh xa tôi ra nha, đừng có lại gần tôi. Gì….. gì mà động phòngchứ? Có tin là tôi băm anh ra làm trăm mảnh không??? Gì mà vợ?? Bỏ từ đó ngaycho tôi!!!- vừa nói nó vừa lùi ngược ra sau

    -Đang sợ mà vẫn còn mạnh miệng nhỉ? Đùa cô chút thôi. Bây giờ thì thôi cho cô2” để đi lấy đá chườm và thuốc cho tôi. Trễ 1s thôi!! Động phòng ngay tại đâynhé vợ yêu!!!

    Hắn vừa dứt câu, à, chưa hết câu nó đã vọt ngay đến tủ lạnh tìm một cái túi vàcho đá vào, phóng ngay lên tủ thuốc và lấy tuýp thuốc sức vết bầm mà hồi trướchắn đã sức cho nó. Phải làm thật nhanh!! Đùa với ai cũng được chứ không nên đùavới hắn!! Hắn điên lắm!!

    1”30s nó chạy xuống quăng túi đá và tuýp thuốc cho hắn.

    -Này!! Cô gây ra đấy, vì vậy cô phải sức thuốc cho tôi

    -Anh có tay mà!! Tự làm đi.

    -Cô thích cãi mệnh lệnh sao???

    -Xì, làm thì làm!!- nói rồi nó giật ngay tuýp thuốc

    -Cô mà làm mạnh tay thì đừng trách tôi ác nhé!!

    Thật ra nếu hắn không nói thì nó cũng chẳng dám làm mạnh tay đâu vì một phần lànó sợ hắn và một phần là vì lúc nãy vừa nhìn thấy đầu hắn bị như vậy thì cứ nhưnó cũng đau theo vậy, vậy nên nó cứ nghĩ rằng “làm hắn đau làm gì để mình phảiđau theo!!” mà nó không biết rằng nó đau vì người bị đau là hắn

    Làm thật nhẹ nhàng, nhìn hắn lúc này nó lại nhớ tới lúc trong bữa tiệc, thái độcủa hắn đối với mẹ hắn và cả ba hắn nữa, không lẽ hắn gét họ như vậy sao? Nghĩrồi nó lại hỏi rất nhỏ

    -Anh…… không thương mẹ anh sao??

    -Sao cô lại hỏi như vậy?

    -Lúc nãy…. trong bữa tiệc….. anh…… có vẻ khó chịu khi nhìn bà ấy

    Hơi đột ngột khi nghe nó hỏi, nếu như bình thường thì hắn sẽ đá đểu cho nó vàicâu nhưng hôm nay không biết tại sao nhưng hắn nghĩ, hắn sẽ nói ra, hắn sẽ nóicho nó nghe. Có lẽ là vì như người ta thường nói “nói ra sẽ nhẹ lòng hơn”, hắnnói tuy hơi nhỏ nhưng vẫn đủ để cho nó có thể nghe được

    -Bà ta không phải là mẹ tôi, bà ta là mẹ kế……. Mẹ tôi mất vì bị bệnh nan y…… bàbị ung thư máu, phải ghép tủy để tạo máu mới…. Ông ta, ông ta là người duy nhấtcó tủy thích hợp với bà, điều đó là rất hiếm…. Cứ tưởng bà sẽ được cứu sống,nhưng ông ta là một lão già ham sống sợ chết, ông ta sợ nếu cho bà tủy rồi thìông sẽ không đủ máu……. Vì vậy nên ông ta để cho bà ấy chết và tìm một người đànbà mới

    Nghe hắn nói, nó cảm thấy đau, như nó cảm nhận được nổi đau của hắn, nổi đaumất người thân. Nhưng có lẽ nó may mắn hơn hắn vì nó tìm được một hai ngườikhác thương yêu nó, còn hắn thì lại sống trong sự lạnh nhạt của gia đình. Tựhỏi liệu hắn có buốn không nếu như nó không còn trên đời này nữa?

    -Vậy từ đó anh vẫn sống với họ sao?

    -Không! Từ đó trở đi, tôi chuyển đến sống ở đây. Đây là ngôi nhà mà mẹ tôi đãdành riêng cho tôi

    -Vậy chắc anh cô đơn lắm phải không??

    -Tôi ở cùng với Duy và Long, 3 năm trước tụi nó đi du học nên tôi mới ở mộtmình thôi. Dù gì thì cũng quen rồi, sống một mình vẫn tốt hơn

    -Vậy………

    -Thôi khuya rồi. Đi ngủ đi, ngày mai còn đi học nữa, cô định thức tới sáng luônsao?- hắn ngắt lời nó rồi đứng dậy bỏ lên phòng, thật ra thì hắn không muốnnhắc tới chuyện đó mẹ là người mà hắn thương nhất, nghĩ tới thì hắn đã đau rồi,chứ nói gì đến chuyện nói ra cho người khác biết. Hắn không thể khóc trước mặtnó được vậy nên phải đi ngủ thôi. Ngủ thì sẽ không còn nghĩ tới nữa.

    Nó cũng hiểu, hắn đang đau, đi đến khẽ ôm hắn từ phía sau, nó nói thật khẽ

    -Tôi biết là anh rất buồn, nhưng đừng buồn nữa được không? Mẹ anh có thể bà ấyđã mất. Nhưng ở thế giới bên kia bà chắc chắn là luôn dõi theo anh, nếu thấyanh buồn như vậy, bà sẽ không vui đâu. Vây nên….. hãy vui lên nhé!!

    Nói dứt câu, nó buôn hắn ra rồi trở về phòng mình. Chắc có lẽ vì chịu nhiêu nổiđau nên hắn mới trở nên lạnh nhạt với mọi người như vậy. Nó cảm thấy hắn đangthương hơn là đáng gét nhỉ?

    6:15 Am

    -Này đi xe đi, đừng đi xe bus nữa. Dù sao thì qua hôm nay mọi người sẽ biết làcô đã đính hôn với tôi nên không trốn được đâu.

    Hắn nói chuyện như bình thường, vậy là hắn đã vui trở lại rồi. Dù sao thì cũngkhông biết nên giải thích với mọi người chuyện đó như thế nào nhưng điều nóquan tâm hơn là hắn không buồn, chắc có lẽ là hắn làm theo lời nó nói.

    Tới trường, xuống xe nó đứng trước cổng đợi hắn đi cất xe rồi cả hai cùng vào.Chợt điện thoại nó rung lên liên hồi “Số của ai vậy nhỉ?”

    -Alô, ai vậy?

    -Chị Nhi ơi!! Hức! Cứu em với!!- bên đầu dây bên kia, Nguyệt Mỹ vừa khóc vừanói

    -Nguyệt Mỹ à? Em bị sao vậy?

    -Muốn cứu nó sao? Đến ngôi nhà hoang ở đường X đi

    -Khoan đã……..

    Tín hiệu bị ngắt. Nó phải làm gì đây?? Không được, phải cứu Nguyệt Mỹ. Nghĩ rồinó vội chạy ngay đến ngôi nhà hoang.

    Chap 60: Sập bẫy

    Chạy đến ngôi nhà hoang. Ở đây vắng vẻ quá, làm sao có thế tìm được trợ giúpđây. Đanh liều thôi!! Tìm một cây gậy làm vũ khí. Nó bước vào trong, bên trongtối đen, nó không thấy được gì cả, chỉ có ánh sáng lập lòe từ các khe hở

    -Đến rồi sao?

    Một giọng nói vang lên, đèn bật sáng. Thảo Trang đang cầm dao kề cổ Nguyệt Mỹtrước mặt nó. Hóa ra người làm chuyện này là Thảo Trang.

    -Thả con bé ra!!

    -Muốn tao thả nó ra sao? Chịu trói đi

    -Thả con bé trước rồi muốn gì cũng được- nó đang cố gắng suy nghĩ cách, nếuchịu trói thì sợ nó sẽ không còn đường trở về nữa. Nhưng trong lúc này, để suynghĩ được kế gì đó thì quá khó

    -Mày nên nhớ, tao là người ra điều kiện ở đây chứ không phải là mày. Một làchịu trói và hai…….. tao sẽ cắt cổ nó. Mày có 3s để chọn……1…….2……..- nói dứtcâu Thảo Trang liền đếm

    Trong 3s, nó không thể suy nghĩ được cách gì khác. Chỉ có một lựa chọn duy nhấtmà thôi.

    -Thôi được- Thả cây gậy xuống đất, nó bất lực rồi

    Thảo Trang ra hiệu cho một tên đi đến, tại sao cứ thích trói vào ghế nhỉ? Nhưngdù sao thì ngồi vẫn còn hơn đứng (giờ này con nghĩ mấy cái đó được). “Ax…. Cáitên này, có thù gét gì với mình không mà lại trói chặt vậy chứ……. Cử động cònkhông được thì thoát bằng cách nào đây???”

    -Được rồi, bây giờ thì thả con bé ra như lời nói đi!!

    -Được thôi!

    Thảo Trang hạ dao xuống. Nguyệt Mỹ liền tiến ra phía sau Thảo Trang đứng.Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy??? Không lẽ….???? Chết tiệt!! Mặc dù đã dầnhiểu ra mọi chuyện nhưng nó không muốn tin. Nó không tin Nguyệt Mỹ lại hại nó,cố gắng tìm một lí do chính đáng

    -Nguyệt Mỹ!! Em đang làm gì vậy?? Mau ra khỏi đây đi

    -Tại sao tôi phải ra khỏi đây, khi mà có thể đứng xem người ta tôi căm gét nhấtsắp phải chịu đau đớn chứ??

    -Tại sao chứ?? Tại sao em lại làm như vậy?? Chị đã cứu em mà- nó không muốn nóinữa vì đã hiểu tất cả nhưng nó vẫn muốn biết được tại sao Nguyệt Mỹ lại căm gétnó.

    -Chị còn hỏi tại sao ư? Tất cả là tại chị. Anh Phong, người mà tôi yêu nhất,người mà tôi lúc nào cũng quan tâm tới. Nhưng sao chứ? Tất cả tôi đều dành choanh ấy nhưng anh ấy lại dành những điều đó cho chị. Chị có gì hơn tôi chứ?? Chịcòn không dành tình cảm cho anh ấy nữa mà……Gia đình tôi đã làm (giúp) việc chonhà anh ấy, lúc đó tôi luôn ở bên anh ấy cho tới khi mẹ anh ấy mất thì anh ấychuyển ra ở riêng và gia đình tôi cũng phải chuyển đi từ đó. Trong ngần ấy thờigian, vậy mà ngay cả tên tôi, tôi là ai? Anh ấy cũng không nhớ!! Vậy tại saoanh ấy lại quan tâm tới cái thứ đáng khinh như chị chứ???? Và tôi sẽ làm mọithứ để loại bỏ vật-cản-đường tôi và anh ấy!! Chị cứu được tôi lúc đó chỉ là vìdàn xếp thôi, chị nghĩ một mình chị có thể hạ tụi nó sao? Tất cả chỉ là để tôitiếp cận chị thôi- Nguyệt Mỹ quát lên đầy tức giận, như bao uất ức dồn nén bấylâu đều tuôn ra hết

    Hóa ra mọi thứ chỉ vì con bé quá yêu hắn mà thôi. Tình yêu làm lu mờ lí trínhỉ? Tình yêu cũng hại người như vầy đây. Nó đã hiểu tất cả nhưng có một điềunó vẫn muốn biết

    -Chuyện đổ ly nước….. là em cố ý phải không?

    Nguyệt Mỹ chợt cười lớn một cái rồi tiến lại chỗ nó

    -Chị giả ngốc hay là cố ý không muốn biết vậy?? Đúng vậy, là tôi “chủ ý” đổ lynước lên người chị, còn nữa là tôi “chủ ý” lên chậm vòng xoay để chị không lênđược, và cũng là do tôi “chủ ý” đẩy chị ngã trong ngôi nhà ma. Sao? Bất ngờchứ??

    Hóa ra Mi, Lam nói đúng. Nó hối hận vì đã không nghe lời Mi, Lam. Nhưng giờ thìsao chứ?? Tất cả đã muộn rồi. Nó không muốn nói nữa, dù gì thì nói nhiều cũngchẳng giúp nó thoát khỏi đây. Thà im lặng để giữ sức còn hơn.

    -Dán dóc như vậy là đủ rồi. Bây giờ tới màn mà tao yêu thích đây- Thảo Trangtiến tới trước mặt nó, cười một cái- Mày biết không!! Từ lần đầu mới gặp là taođã không ưa mày rồi, hôm đó muốn tát cho mày một cái nhưng vì chưa được nên taođể hôm nay tặng cho mày một lượt luôn. Sao hả? Thích mấy cái, nói đi tao “tặng”cho?

    Đáp lại câu nói đầy vẻ thích thú của Thảo Trang là sự im lặng của nó. Điều đólàm cho nhỏ càng tức hơn và ngay sau đó

    Chát!!

    -Tao kêu mày nói, nghe không hả??- Thảo Trang dùng một lực mạnh giáng xuống mặtnó

    Mặt nó đau rát hằn 5 dấu tay. Nó vẫn không đáp, chỉ nhìn Thảo Trang bằng ánhmắt giận dữ nhất. Tay nó vẫn cố vùng để thoát ra nhưng sợi dây quá chắc, nókhông làm gì được cả.

    Chát! Chát!!

    Hai cái tát liên tiếp được giáng xuống mặt nó, máu bắt đầu chảy từ khóe môi

    -Dám nhìn tao bằng ánh mắt đó sao? Tao kêu mày nói

    Nó vẫn im lặng.

    -Mày đang làm tao điên tiết lên đó, biết không hả? Biết không hả???- Trang nhàotới bóp cổ nó, mỗi từ “biết không hả” là Trang càng siết chặt hơn

    Nó không thể thở được, vùng vẫy mong thoát ra khỏi tay nhỏ để tìm chút khôngkhí. Nhưng nhỏ gằn mạnh quá, nó sắp chịu hết nổi rồi.

    -Chị thả ra đi- Nguyệt Mỹ chạy tới kéo tay Thảo Trang- Chị làm như vậy thì chịta sẽ chết nhanh thôi, còn gì là vui nữa

    -Ừ nhỉ?

    Thảo Trang nới lỏng tay, nó ho sặc sụa, nhìn nó Nguyệt Mỹ khẽ cười thỏa mãn

    -Tụi bây! Xử đi! Nhớ là làm sao cho nó phải đau đớn từ từ và cảm nhận từng nỗiđau! Đừng làm nó ngất sớm quá, mất vui!-Rồi Trang quay qua nó- Đó là cái giáphải trả cho sự cứng đầu của mày đấy!!

    Dứt lời, Thảo Trang lấy một cái ghế ngồi xuống, nhỏ ngồi hưởng thụ như đang xemmột bộ phim mà mình thích vậy. Trong khi nó đang bắt đầu chịu những cú đánhgiáng xuống người và chỉ biết chịu đựng. Cố gắng không rên lên một tiếng. Mọicú đánh hầu như đều nhắm vào bụng nó mà xả. Đau muốn điên lên được nhưng nếu nókhóc thì Thảo Trang sẽ thỏa mãn. Nó không thể để cho người gét nó thấy vuiđược. Mặc dù biết làm vậy thì người chịu nhiều đau đớn là nó nhưng nó sẽ khôngđể cho Trang đạt được mong muốn của mình. Không bao giờ!!

    -Tụi bây tránh ra, coi tao nè!!- Một tên lên tiếng và cả đám bắt đầu tản quahai bên.

    Nó khẽ nhìn xem tên đó muốn làm gì. Tên điên cứ đứng múa tay múa chân như tậpthể dục khởi động. Rồi lại đếm 1, 2, 3…. nó chỉ biết nhắm mắt lại chịu đựng.

    Vừa đếm dứt tới 5 hắn đưa chân lên và hạ thẳng một cú vào bụng nó. Lực mạnh đếnđộ chiếc ghế bật ra sau. Lần này thì nó không thể chịu được nữa, khẽ rên lênmột tiếng. Cả đám lại đứng cười ha hả. Một tên chạy tới đỡ cho ghế thẳng lên

    -Con nhỏ này lì thật tụi bây. Bình thường là ngất rồi vậy mà nó còn mở mắt nhìntao được. Thảo nào chỉ Trang lại gét nó tới vậy.

    -Để tao thử!! để tao thử!!- Và ngay sau đó mấy đứa khác, trai có, gái có đứanào cũng đòi “thử xem” ai có thể làm cho nó ngất được.

    Vậy là tụi nó xếp hàng và bắt đầu thử. Thảo Trang chỉ cười khoái chí cho lũ đànem đang thực hiện tốt nhiệm vụ. Sức chịu đựng của ai cũng có hạn và chịu đựngthêm 2 cú đạp vào bụng nữa, đạt đến đỉnh điểm, nó ngất.

    Còn hắn, sau khi cất chiếc xe xong, ra không thấy nó đâu. Chạy vào trường tìmcũng không thấy. Điện thoại gọi thì đổ chuông nhưng không bắt máy (nó để chế độrung). Hắn bắt đầu lo lắng và như muốn điên lên được. Chạy đi tìm nó nhưng vôvọng. Chỉ vì hắn quá nôn nóng đi tìm nó, nếu hắn vào lớp và biết Thảo Trangcũng vắng mặt thì có lẽ rằng giờ này hắn đã tìm ra thủ phạm rồi. Nhưng bây giờthì hắn chỉ đang chạy ngoài đường tìm nó.

    Chuyên Mục

    Công cụ tìm kiếm bởi Google
    Theo dõi: Groups Truyện Trên Facebook
    [SMS]: 0975 736 978
    email: WapSinhVien.Net@gmail.com

    XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
    TRÊN DI ĐỘNG

    WAP SINH VIÊN.NET
    C-STAT

    XtGem Forum catalog