XtGem Forum catalog
HomeTop jAVTải Game
Trang chủ » Truyện Tình Yêu

Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh

  • Thể Loại: truyện tình yêu
  • Ngày đăng: 28/12
  • Tình trạng: hoàn thành
  • Người gửi: WapSinhVien.Net
  • Nguồn: sưu tầm

  • Chap 16: Hậu quả

    -Làm gì?

    -Mới…….. BẮT ĐƯỢC CON GIÁN NÀY NÈÈÈ

    -Ááá…..

    Vừa nhìn thấy con gián Duy đưa lên, mắt nó lập tức nhận thông tin và chuyển vềnão “Gián kìa, sợ quá, ngừng hoạt động đi”. Và như vậy, đi sau tiếng hét của nólà não ngừng hoạt động dẫn đến “bất tỉnh nhân sự”

    Và cái hậu quả đó dẫn đến việc Duy và Long bị Quân tức giận quát vào mặt

    -YA, hai đứa tụi bây có biết là Nhi sợ gián lắm không hả???

    -Tụi tao…. chỉ định chọc nhỏ thôi…. không ngờ

    Hắn thì lại nhường lại phần xử tội cho Quân, còn mình thì bế xốc nó lên và đưaxuống phòng y tế trong con mắt ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra của mọi người,đặc biệt là cô giáo

    “Sao tụi nhỏ không xin phép mình mà làm càng nhỉ, Phong ga lăng thật, ước gì đólà…. mình (Cô mơ tưởng quá cô ơi ^.^!)”

    Tại phòng y tế, sau khi chị trực phòng khám cho nó xong, hắn hỏi một câu cụtngủn

    -Cô ta có sao không?

    -Không sao, chỉ là hoảng quá nên ngất thôi, em vào đi, chị có việc đi chút.

    Rồi chị y tá đi mất, để lại hắn với nó trong phòng

    Ngồi kế bên nó, nhìn nó nằm ngủ, hắn khẽ vuốt những lọn tóc rối

    -Đúng là ngốc, có con gián thôi cũng sợ- lẩm bẩm một mình, hắn nhìn nó chăm chú

    -Sợ quá…. sợ quá…..- nó lại tiếp tục nhớ lại cái quá khứ

    Hắn nắm lấy tay nó, hắn chưa bao giờ làm vậy với người con gái nào, phải chănghắn muốn giúp nó cảm thấy an toàn và xua đi sợ hãi.

    -Ba mẹ ơi…. chị ơi….. đừng bỏ con….. đừng bỏ con mà…..- nó bỗng hét lên trongvô vọng và đâu đớn, chợt một giọt nước lăn dài trên khóe mắt.

    Hắn bỗng dưng đau lòng, siết chặt tay nó hơn

    Nó bật dậy, một giọt, hai giọt,…. nước mắt nó rơi, nó vẫn chưa quên được cáiquá khứ đó, khóc trong lặng thầm

    Nó đã tự hứa với lòng mình là phải cứng rắn, phải vui vẻ để ba mẹ nó được vui ởthế giới khác. Nó đưa tay gạt đi dòng nước mắt

    Nhưng…. “tay mình bị kẹt cái gì vậy nhỉ???”

    Quay lại thì thấy hắn đang ngồi thù lù ở đó đang nắm bàn tay “ngọc ngà” củamình, nó giật mình, rút tay lại hét toáng lên

    -Anh làm gì vậy hả? Bỏ tay tôi ra, cái đồ xàm xỡ

    -Ơ….. xin lỗi- hắn nói lí nhí, mặt đỏ lên, vội bỏ ra ngoài

    “Sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại nhìn mình như vậy? không lẽ lúc nãy mình đãnói gì sao???”

    Đi trên hành lang, hàng vạn câu hỏi, thắc mắc vây lấy hắn

    “Tại sao cô ta lại như vậy, mọi chuyện là như thế nào? Ba mẹ cô ta đâu có bỏ côta, chỉ là cô ta chuyển qua nhà mình thôi mà! Có chuyện gì đó rất lạ, phải kêungười điều tra xem”

    Rút điện thoại và gọi

    Tít….. tít

    -Alô- một giọng nói từ đầu dây vang lên

    -Chú điều tra cho tôi về Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, nhà ở…….. được chứ! Hãy báo chotôi nhanh nhất có thể- hắn cúp máy rồi về lớp

    Vừa gặp hắn, Quân đã hỏi tới tập

    -Bảo Nhi đâu rồi? Cô ấy có bị gì không? Đã tỉnh lại chưa? Trả lời đi!

    -Rồi!

    -Thế thì tốt

    Quân vui mừng và hai tên kia cũng vậy, nhưng Quân vui là vì nó đã tỉnh còn Duyvà Long mừng là vì nó đã tỉnh và không bị Quân cho một tràng giáo huấn thứ hainào là “ không biết suy nghĩ…” nào là “ gây chết người” nào là “……..”

    Trong khi Quân ngồi chờ sự xuất hiện của nó trên lớp thì nó lại lợi dụng cơhội, trốn luôn ở dưới.

    Giờ về

    Bốn tên cùng hai con bạn nó xuống tìm xem nó “chết” ở đâu rồi

    -Hai đứa bây gây ra chuyện này nên sách cặp cho Nhi đi!- Quân quăng cái cặp choDuy với Long

    -Ờ…..- thểu não

    -Mỗi đứa sách một bên. OK!- Duy “chia sẻ” với Long

    -OK!

    Đi được một quãng thì hai tên lại chí chóe

    -Ê thằng kia! mày sách hay là cầm cho có vậy hả?- Duy bực mình khi thấy Long đimà cứ khom khom để “nhẹ” bớt (có cái cặp mà cũng làm biếng ~_____~)

    -Tại mày lấy con gián hù nhỏ, làm tao bị vạ lây nên mày sách đi

    -Mày cũng có phần mà, muốn chối hả?

    -Tao đâu có nghĩ là con gián giả mà nhỏ đó cũng sợ!

    -Vậy mày sách đi- Duy quăng qua cho Long

    -Mày xách đi- Long quăng lại cho Duy (=______=)

    Cả hai cứ đẩy qua đẩy lại mà tới nơi rồi cũng không hay

    -E hèm- nó đứng trước phòng y tế, khoanh tay trước ngực

    -Hế lu Nhi dễ thương, hì hì

    -Hai người định cưới giãn hòa à?

    -Ờ…. tụi này xin lỗi vì đã làm vậy, tụi này không biết là “bạn” Nhi sợ gián…..-Long thành thẩn

    -Và……- nó thúc

    -Tụi này thật con nít- Duy thêm vào

    -Và……

    -Tụi này thật quá đáng- Long ráng “tìm từ” để nói

    -Và……

    -Tụi này….. tụi này……

    -Để tôi nói dùm cho. Các anh thật ngu ngốc….. đáng gét….. dở hơi…… mất nhântính……- Mỗi chữ, mỗi câu nó nói ra là kèm theo một cú đánh “khuyến mãi”

    -Ááááá…. tụi tôi biết lỗi rồi…. Đừng đánh nữa…aaaaa

    Nó đuổi Long với Duy chạy vòng vòng quanh sân trường, cả đám đứng ôm bụng cườiha hả, cứ như vậy, cho tới khi hai cô bạn Mi, Lam bắt đầu đau lòng, nhào vô kéonó ra thì mới thôi (^-----^)

    -Quân chở Nhi về nha- Quân đề nghị

    -Ok, ok- mừng rỡ

    “Thoát nạn rồi… ”

    Không chần chừ, nó nhảy lên chiếc Nouvor của Quân

    -Này…. này- hắn í ới gọi theo

    Chap 17: Tôi sẽ theo đuổi cô ấy

    Trên đường

    -Bây giờ Nhi ở đâu đểQuân chở về?

    -Ờ……

    -Sao vậy??

    -Ờ….. khu nhà riêng,biệt thự V…

    -Sao?- ngạc nhiên O.O

    -Ở nhờ thôi, không có gìđâu, hì

    “Sao cái địa chỉ nghequen quen nhỉ?”- Quân đang cố năng óc nhớ ra

    Đến nơi

    “Phải nhanh thôi, hắn vềlà hỏng hết”- nghĩ rồi nó tìm cách để “tiễn” Quân về trước

    -Thôi, Quân về đi, maigặp nha, bye- nó vẫy vẫy tay (đang xua đuổi ý mà!!)

    Quân vừa quay đầu xethì…..

    -Ủa, Quân tới nhà hả?Sao “bạn” Nhi không mời vào nhà?- hắn từ đâu bước ra, mặt gian tà kinh khủng

    -Ax……- nó tức mà máumuốn tuôn trào

    -Ủa? Nhi ở với…..- Quânngạc nhiên

    “Thảo nào mình thấy địachỉ quen quen”

    Nó không biết nói gì, tựdưng thấy có lỗi với Quân quá, nhưng nếu như cái tên Phong đáng gét đó khôngxuất hiện thì đâu có chuyện gì xảy ra, rồi nó quyết định kéo Quân lại tạ lỗi

    -Xin lỗi Quân nha, Nhikhông cố ý giấu Quân đâu, chỉ là không biết nói như thế nào…..- nó cúi mặt

    -Hơi thất vọng, nhưngkhông sao. Vào nhà đi – Quân cười tươi

    Hắn bỏ vào nhà trướcrồi. Vào nhà gì mà nó phải leo lên xe cho Quân chở vào. Nghĩ lại thì thấy hắnbắt nó dọn dẹp nhà cửa là còn “hiền”, chứ hắn mà bắt ra cắt cỏ….. nó không dámnghĩ tới nữa.

    Vào tới nơi thì thấy hắnngồi xem ti vi, hình như cái cuộc đời hắn ngoài xem ti vi với ăn hiếp nó thìkhông biết làm gì khác thì phải. Nó nhào tới

    -Ê! Mở Cartoon Networkcoi đi- nhí nhố

    -Không thích

    -Xí….. đồ ích kỉ, khôngthèm.

    Đứng lên bỏ đi, nhưng nóđâu phải là cái đứa dễ bỏ cuộc như vậy đâu, bỏ cuộc sớm thì đâu còn là nó nữa.Thế là nó vòng ra sau, chộp ngay cái điều khiển từ tay hắn.

    -Đưa đây

    -Không, ai lấy được làcủa người đó, plè plè- nó lè lưỡi

    Được toại nguyện, nó híhửng hưởng thụ thành quả

    “If only you could seethe tears in the world you left behind

    If only you could healmy heart just one more time

    Even when I close myeyes

    There's an image of yourface

    And once again I comeI'll realise

    You're a loss I can'treplace”

    Điện thoại hắn reo rồihắn bỏ ra ngoài. Nó thì con mắt cứ dán vô màn hình, có để ý gì đâu, cứ xem rồihồi hộp, hấp dẫn (~__~!)

    -Nói đi- chính style củahắn, cụt ngũn như vậy

    -Thưa cậu chủ, xong rồi,Nguyễn Hoàng Bảo Nhi là con nuôi của ông bà Trương. Năm 8 tuổi thì gia đình gặphỏa hoạn, sau đó thì được đưa vào trại trẻ mồ côi và ở với ông bà Trương tớibây giờ, trước đó thì không tìm được thông tin gì nữa.

    -Được rồi- cúp máy

    “Cô ta là con nuôi sao?Đúng rồi, ba cô ta họ Trương còn cô ta họ Nguyễn, sao mình không để ý nhỉ?Nhưng đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô ta lại bị chuyển vào trại trẻ mồ côi”

    Hắn quay vào nhà, nhìnnó và Quân cười nói rôm rả, hắn cảm thấy khó chịu. “Sao không về đi chứ, ở đâylàm gì, rắc rối!!”- hắn muốn đuổi Quân đi cho khuất mắt, nhưng sợ nó lại giậnnên thôi

    -À Quên, khách tới nhàmà không mời nước nhỉ, Quân uống gì không?- nó hỏi Quân

    -Hì, cho Quân chai nướcsuối

    -Ok, có liền

    -Lấy tôi li nước cam-“chướng mắt, cho bỏ gét” hành động nói lên tất cả (~.~!)

    -Tự lấy đi, anh mơ hả

    -Hợp đồng, muốn không….-gương mặt đểu giả *tay móc túi tìm gì đó*

    -ĐỢI CHÚT- nó hét vàomặt hắn “hở chút là hợp đồng, bực mình thật”

    Quân ngồi ngơ ngác, mặtngu luôn, không hiểu chuyện gì xảy ra, lần đầu tiên Quân thấy con nhỏ ươngbướng như nó nghe lời người khác.

    -NÈ!- Thả li nước lênbàn cái cạch

    Rồi tới chỗ Quân nó lạiđổi mặt khác (người đa nhân cách)

    -Của Quân nè- ngọt quá^_^

    Rồi lại tiếp tục xem tivi, tiếp tục cười nói vui vẻ, xem như hắn là cục đất, không thèm quan tâm. Làmhắn khó chịu “day dứt” không yên

    -Này đồ ngốc!- gây sự

    -Gì?

    -Ờ…… lấy tôi lon pepsi

    -Anh mới uống li nướccam chưa đủ hay sao mà còn đời uống pepsi? Bộ muốn uống rồi “xả” luôn một lầnhả????

    -Tôi thích, lấy đi

    Hậm hực, nó bước đi màdậm chân rầm rầm xuống đất (tội nghiệp nền gạch, tôi tình chi !!!), đi xuốngbếp

    Cùng lúc đó, tại phòngkhách

    -Cậu đang ghen à?- Quânđang im lặng thì lên tiếng sau một hồi quan sát và đưa ra kết luận

    -Gì?....... nói nhảm gìvậy- hắn giật mình, nhưng rồi lại lấy lại vẻ lạnh lùng của mình

    -Không có gì! Tôi chỉhỏi thôi, chỉ là muốn biết cậu có thích Nhi hay không, nếu không thì tốt quá,từ giờ tôi sẽ THEO ĐUỔI NHI- Quân nhấn mạnh

    Hắn biến sắc, định nóigì đó nhưng thây nó lên nên thôi

    -Nè! Uống cho bể bụnganh đi. Đừng có mà kêu tôi lấy nữa!!- nó cầm lên cả chai pepsi bự để trước mặthắn.

    -Tôi nói là lon pepsichứ có phải là chai pepsi đâu- hắn tức giận, từ lúc nghe Quân nói hắn bắt đầukhó chịu

    -Thì uống chai đi cho nónhiều

    -Không thích

    “Bực mình thật, đúng làâm binh hiện hình”

    Đành lê thân bước đi lầnnữa

    -Thôi, Nhi ngồi đi, đểQuân lấy cho

    -Thiệt hả, ở nhà bếp á,cái tủ lạnh to thiệt to á, xuống là thấy à- nó xổ một tràn

    -Ok, Nhi ngồi đi

    Nó chưa kịp đặt môngxuống ghế, thì cái âm thanh đáng gét đó lại vang lên

    -Tôi muốn cô lấy

    -Ax, anh quá đáng nó vừavừa thôi chứ!........ Haizzz, Quân ngồi đi để Nhi lấy

    -Vậy hai đứa đi lấy!

    -Ok ^-^

    Hắn nhìn theo mà khóchịu lắm, muốn ăn tươi nuốt sống Quân luôn ý, nếu hắn là quỷ thì chắc Quân khósống

    Tại nhà bếp

    -Trứa rồi, Nhi đi ănkhông?

    Mắt nó sáng rỡ

    -Ăn! Ở đâu?

    -Ok, vậy thì đi tới nơirồi biết

    Vừa đưa nước cho hắn, novà Quân kéo nhau đi (trốn trước đây mà)

    -Đi đâu đó?- mặt hằm hằm

    -Đi ăn, đi không?- đáplại khuôn mặt giận dữ của hắn thì nó cười tươi rói làm hắn tự dưng nguôi giậnmất tiêu

    -Được thôi

    Chap 18: Dị ứng

    -Này, cất xe đi, đi xecủa tôi cho thoải mái- hắn đề nghị

    -Ừ, cũng được

    Khoảng 5” sau, một chiếcxe Lamborghini màu bạc láng bóng chạy tới. Chiếc xe dừng lại, người tài xếxuống xe chạy đền trước mặt hắn rồi cúi đầu chào

    -Cậu chủ

    -Ông về đi, tôi sẽ tựlái

    -Vâng

    Bác tài xế tới mở cửacho nó và Quân lên xe, nó ngồi vào xe mà khoái chí “Wow, hắn ta giàu thật, đisiêu xe của thế giới cơ, sướng quá”

    Hắn phóng ga một phát làmnó giật mình thoát khỏi suy nghĩ

    -Này, anh làm cái gì mànhư ăn cướp vậy hả. Đúng là……

    -……….- im re

    “Tôi nói mà anh khôngtrả lời à! Được thôi, tôi sẽ làm cho anh mở miệng mới thôi”- cái suy nghĩ đentối đó cứ nhảy vòng vòng trên đầu nó, thúc ép sự hớn hở và gian tà trong gươngmặt không mấy “ngây thơ”

    -Sao tự dưng anh đuổibác tài về vậy? Bộ thích làm ôsin cho tôi hả- kèm theo câu nói của nó là gươngmặt gian không tả nổi

    -Không! Chỉ là tôi khôngmuốn ông ấy thấy tôi cho con heo như cô lên xe, làm xấu xe thôi- mặt hắn lúcnày có thể nói là gian hơn cả mặt nó mà chẳng ai có thể thấy được bởi vẻ lạnhlùng của mình

    Câu nói của hắn làm nótức mà máu muốn dâng trào

    -Anh mới là con heo á

    -Cô á!

    -Anh á!

    -Cô á!

    -Anh á!

    -THÔI- Quân lên tiếngcắt dứt cái điệp khúc “á” của tụi nó, đồng thời để bảo vệ cái màng nhĩ của mình

    Nó nhìn Quân tìm một sự“đồng minh”, mắt long lanh “lừa tình”

    -Hắn mới là con heo phảikhông Quân?

    Quân nhìn mặt nó mà bỗngchốc đỏ mặt “Sao lại nhìn mình như vậy chứ???”, bối rối Quân quay đi

    -Ờ….. không ai là heohết, tới nơi rồi, Nhi có định ăn hay không? hay muốn ngồi đây cãi nhau??

    -Ăn chớ

    Nó nhanh chóng bướcxuống xe, gì chứ ăn thì không thể bỏ qua được. Cái câu châm ngôn của nó là “cóthực mới vực được đạo”, cho nên ăn là trên hết

    Trước mặt nó hiện giờ làmột cái nhà hàng hải sản với cái bảng hiệu to đùng “Restaurant In The Lake”. Sởdĩ có tên đó là vì cái nhà hàng nằm ngay giữa cái hồ và được nối với đất liềnnhờ một cây cầu với hàng người đang ngồi câu cá

    Nó hớn hở chạy tới chạylui, cứ như đứa con nít lần đầu thấy người ta câu cá vậy

    -Quân ơi, tí ăn xong đicâu cá nha!!- hí hửng

    -Ừ- Quân mỉm cười

    Quân lúc nào cũng vậy,lúc nào cũng vui vẻ mỉm cười với nó trong khi đó thì cái tên Phong đó chỉ thíchchọc nó thì mới vui được

    -Đầu heo sao mà biết câucá!

    -Nè, không chọc tôi thìanh khó chịu trong người hả cái đồ đáng gét

    Cuộc chiến của tụi nó cứnhư vậy, bắt đầu vì những lí do thật là củ chuối và cũng kết thúc bằng cái sựtức giận của nó

    Người quản lí đưa tụi nóđến cái bàn ngay bên cạnh thành hồ. Nó ngồi ngay giữa, hai bên là Quân và hắn(cho tác giả ngồi giữa đi ^.^)không khí mát mẻ, những đợt gió lùa vào làm tócnó bay bay, thưởng thức cuộc sống, yên bình mà hạnh phúc

    Quân kêu thức ăn dọn đầycả bàn

    Vừa thấy thức ăn là mắtnó sáng rỡ, cầm đũa và gắp gắp gắp…… Đang ăn thì Quân gắp thức ăn cho nó

    -Nhi ăn cái này đi

    Là người lịch sự thìngười khác gắp cho mình thì mình phải biết gắp lại, nó cũng là một người lịchsự nên cũng gắp bỏ vào chén Quân

    -Ừ, Quân ăn cái này đi-cười tươi

    “Ăn thì ăn đi, cứ gắpqua gắp lại, con heo như cô mà cũng biết gắp đồ cho người khác sao? Mà đã gắpthì phải gắp cho đều chứ!!”- hắn ngồi nhìn mà sởn gai ốc, khó chịu muốn “bứctóc, móc mắt” (kinh khủng thật)

    -Anh ăn đi, làm gì mànhìn hoài vậy? Bộ anh ăn bằng mắt hả???

    -………- không nói gì “Cầngì cô chứ, tôi tự gắp cũng được” rồi bắt đầu cầm đũa

    Một lúc sau

    -Aaaaa, món gì mà cayquá vậy?- nó lè cưỡi, nhăn mặt

    -Đồ ngốc- trong khi nóđang cay muốn xè khói mà hắn lại phun ra một từ ngắn gọn như vậy

    Nó cứ gắp, món nào cũnggắp, gắp đến nỗi gắp luôn ớt người ta để trang trí mà không biết, và hậu quả lànhư vầy đây, lè lưỡi nước mắt chảy ròng ròng…… (~___~!)

    -Cái đó là ớt, có phảilà đồ ăn đâu- Quân lắc đầu thua luôn với nó rồi đưa cho nó chai nước.

    -Không ăn món đó nữa, ăncái khác.

    Kèm theo lời nói là hànhđộng, nó lại gắp thức ăn lia lịa trừ “món đó”

    Chợt

    Rầm

    Nó đập tay xuống bàn mộtphát

    -Quân à… trong…. mấy mónnày…. có rong biển không vậy?

    -Có, Nhi bị gì vậy

    -Chết rồi…… Nhi bị dịứng, khó thở quá, tí nữa sẽ nổi ngứa đầy người thôi…..

    Từ nhỏ nó đã bị dị ứngvới rong biển, khổ nỗi trong món ăn lại trộn chung một ít nên nó không biết,thành ra hậu quả là dị ứng “hoành hành”

    -Thanh toán đi, tôi đilấy xe, nhanh lên, dị ứng của cô ta thuộc dạng nặng, không nhanh thì không đượcđâu

    Để lại Quân với nó, hắnchạy đi

    “Cô ta cũng bị dị ứngvới rong biển?... triệu chứng cũng giống mình? Sao giống…..?”- hắn không tinvào suy nghĩ của mình. Lấy xe thật nhanh

    Nó được đưa đến mộtphòng mạch gần đó

    -Phải chích thuốc mớigiảm được sao?- Quân hét

    -Sao? Cháu không chíchđâu….. cho cháu uống thuốc đi ạ- nó khó nhọc nói

    -Thuốc không đủ khả nănglàm giảm dị ứng của cháu!- bác sĩ giải thích

    -Không! vậy thôi cháukhông chích đâu

    Nó đứng dậy định bỏ đinhưng hắn lại đẩy nó ngồi xuống

    -Chích thuốc đi

    Quân kéo tay hắn, Quânbiết điều nó sợ sau con gián là chích thuốc vì lúc nhỏ có lần vì đang chíchthuốc mà ống chích lại bị gãy nữa chừng, đã đau càng đau hơn, nó bị bác sĩ bópvào vết thương để ép cái cây kim ra, cho nên nó tởn tới già, cho tiền nó cũngkhông dám cho ông, bà nào chích nữa

    -Không có cách khác sao?

    -Nếu để lâu thì dị ứngsẽ tăng và hại tới tính mạng

    -Thật sao

    “Xin lỗi Nhi, nhưng vìtốt cho Nhi thôi” Quân biết là nói thì không thể nào thành công được nên chạyđến giữ tay nó. Nhưng nó lại dùng hết sức mình mà vùng vẫy, miệng không ngừnghét

    -Không, đừng……

    Bốp

    -Cậu làm gì vậy hả?-Quân gắt

    -Nếu tôi không làm vậythì cho dù mười người cũng không giữ im cô ta để chích cho đúng được

    Nó ngất đi sau khi đượchắn “tặng” cho một cú vào gáy

    Bốn giờ sau, nó tỉnhlại, với cái đầu quay vòng, đến khi trái đất đã ngừng quay và cái đầu nó cũngngừng theo thì nó mới thấy Quân đang ngồi gục mặt cạnh giường, còn hắn thì đangngồi ở góc phòng

    “Đang ăn mà? sao mìnhlại ở đây? Bị gì vậy nhỉ? Ax, sao đau đầu quá, chẳng nhớ được gì (nhưng ăn thìnhớ)”

    (Chắc là bị đánh mạnhquá nên quên luôn òi)

    Nó lay Quân dậy để giảiđáp thắc mắc của mình

    -Nhi tỉnh rồi hả?

    -Sao Nhi lại ở đây? Đangăn mà!!!

    -Nhi không nhớ gì hả?

    -Không nhớ thật sao?

    -Ừ- Nó lắc đầu, thật sựlà chẳng nhớ gì hết chỉ nhớ là ăn trúng miếng ớt thôi (!-!)

    -Không lẽ đánh mạnh nhưvậy sao?

    Quân kể cho nó nghe, từđầu đến cuối, không sót một chi tiết và cái chi tiết cuối cùng cũng là cái làmcho nó bực mình vì cái chi tiết đó mà đầu nó vẫn còn quay vòng vòng. Nó sấn tớichỗ hắn

    -Ya- Đá vào chân hắn

    Hắn mở mắt ra, nhìn nócó thoáng gì đó vui vui nhưng không ai thấy được. Đứng lên và nhìn chằm chằm nó(bị gì vậy nhỉ?)

    -Sao anh dám đánh tôihả?

    -Muốn đánh lại à? Đánhđi

    Nó giơ tay lên, nhưng…..nhìn mắt hắn sợ quá, lại nhớ tới chuyện lần trước, đánh không lại hắn, lần nàythua mà Quân thấy thì tiêu…..

    -Hứ, vì tốt cho tôinên….. tha cho anh đó

    Rời khỏi phòng khám vớisự luyến tiếc của nó (không phải tiếc phòng khám đâu)

    -Không được câu cá rồi=_=

    -Thôi để bữa khác, bâygiờ Quân dẫn Nhi đi hội chợ chịu không? gần đây mới mở cái hội chợ

    -Đi, chắc vui lắm đây,hehe- nó cười khoái chí tại lâu rồi có đi đâu chơi đâu, mà lần đi chơi gần đâynhất là cái lần nó “được” hai con bạn dụ ra gặp hắn và “được” hắn cho tập thểdục

    Chap 19: Hội chợ

    Chiếc xe chạy vào bãi,mọi ánh nhìn đều hướng vào nó, chiếc siêu xe của thế giới, có thể nói hắn làmột trong số ít ỏi những người có được chiếc xe này ở Việt Nam.

    Các anh mắt tò mò lạicàng tăng lên khi cái cửa xe bật ra, ai cũng muốn biết chủ nhân của chiếc xe làai, người có giống xe không (người sao giống xe được trời), và quả nhiên. Hắnvà Quân vừa bước xuống xe là những ánh nhìn hâm mộ trầm trồ của các cô gái.

    Không ít lời bàn tán xônxao, nó nhận được những ánh mắt khác nhau, hâm mộ có, thù gét có, hình viên đạncó,…….Nhưng một đứa lanh chanh lóc chóc như nó thì để ý gì đến mấy điều đó, nóchỉ nhìn mấy gian hàng trò chơi mà nhày tưng tưng

    Chạy tới nắm tay Quânkéo đi mà nó không để ý mặt Quân đang đỏ lên.

    Nó kéo Quân tới một gianhàng có tên là “Monter attack”. Nơi có các tấm bìa mang hình những con quái vậtchạy qua chạy lại. Nó từng chơi trò này trên mạng rồi nên nghĩ “dễ ẹt, mình sẽhạ hết cả đám tụi nó khakha (tự kĩ)”

    -Chơi trò này đi Quân

    -Ok

    5….4….3….2….1…. một loạtquái vật chạy ngang qua

    Đoàng…. đoàng

    Nó cầm súng “nả” liêntục vào mấy con quái vật, mà khổ nổi, có 15 viên đạn thôi mà nó nhắm một conbắn hoài hổng trúng viên nào

    -Ax, trò này chẳng giốngtrên mạng gì cả, chơi ăn gian thật, tụi bây không đứng yên thì sao mà bắn hả-nó bực mình nhìn mấy con quái vật bằng ánh mắt hình viên đạn

    -Cho Nhi nè!- Quân bắntrúng đến 12 phát được ông chủ cho cái túi xách (hình như túi khuyến mãi ổngđem ra làm quà tặng á ~_~ nhưng mà nhìn cũng dễ thương lắm!). Cái túi có dâybắt chéo một bên

    Nó chộp lấy và đeo vào

    -Thanks Quân, hihi

    Rồi chạy qua chạy lại,nó lại phát hiện ra mục tiêu mới….

    -A, chơi cái kia điQuân, cái kia nhìn vui quá

    -Cái nào?…….. Nhi là congái mà thích chơi cái đó hả?- Quân sửng sốt khi thấy nó chỉ vào trò chơi “Thửxem bạn mạnh bao nhiêu?”

    Đúng vậy, đó là cái tròmà người ta cầm cái búa bự khổng lồ đập một phát và phần thưởng tăng lên theotừng cấp độ khác nhau

    -Cái đó vui mà, chơi đi:D

    Nó kéo tay Quân lại rồisắn tay áo lên như kiểu sắp đi đánh nhau vậy. Cầm búa lên dùng hết sức….

    -Hây……. Bụp

    Ting…………Ting………….Ting……………………….

    -Sao? Đập mạnh như vậymà chỉ lên 3 nấc thôi hả? Cái máy kia, đồ lừa đảo, mày có biết chấm điểm khôngvậy hả……..- miệng nói, chân không ngừng đá vào cái máy vì “chấm điểm” cho nó3/15 như vậy làm nó không vừa lòng và hậu quả là cái máy đang chịu tội (+_+)

    Quân phải nhào tới kéonó ra trước khi ông chủ nổi đóa lên vì nó phá hoại tài sản của mình rồi cầm búađập đầu nó (Amen)

    Đáng ra thì nó đượcthưởng mấy…… cục kẹo. Nhưng cái thành tích phá hoại tài sản của công ngườikhác, có cho đồ ăn thì nó cũng không dám quay lại lấy mấy cục kẹo

    -Thôi, chơi phóng phitiêu đi Nhi

    Quân kéo nó tới gianhàng phóng phi tiêu

    -Ok

    Nhưng, cảm thấy thiếuthiếu gì ấy nhỉ? À, thiếu hắn, nó quay qua hỏi hắn tức nhiên là không thể thiếuyếu tố mỉa mai và chọc cho tăng nhiệt độ.

    -Anh chơi không? Sao cứđi vòng vòng không vậy? không chừng người ta tưởng anh ăn trộm đó- mặt gian tà

    -Không thích- ngắn gọn

    Nó bĩu môi, phí lời làmgì với một tên lạnh lùng và đáng gét như hắn. Bắt đầu tiếp niềm vui của riêngmình, nó lấy mấy cái phi tiêu, nhiệm vụ của nó bây giờ là phải phóng trúng vàocác lá bài được đặt thưa thớt trên tường

    “Ax, để cách xa như vậythì làm sao mà trúng được chứ……. A, hay là mình làm giống trên phim nhỉ? (phimMr.Bean ý) Lấy lá bài gắn vô rồi ném là thắng chắc thôi,hehe”

    Nó cười gian xảo nhưnglại được dập tắt nhanh chóng khi phát hiện ra là mình thiếu một yếu tố quantrọng

    -Bài đâu mà gắn???- hétlên tức tối

    -Bài ở kia kìa- Quân chỉ

    -Ờ…..

    Chuẩn bị tinh thần, tạodáng(=_=), tập trung cao độ, vào thế phóng

    Phập…. phập

    Kết quả: HỤT…..

    -Hụt hết rồi, còn mộtcái à, liều ăn nhiều vậy……

    Nó nhắm mắt lại và phóngtheo quán tính

    Tập trung cao độ, cảmgiác bằng tay, tai, não,…… nói chung là gì cũng được ngoại trừ mắt

    Phập

    -Aaaa….. trúng rồi…….Yeah, yeah- nó nắm tay Quân, nhảy tưng tưng mà nào có biết đâu lúc nó nhắm mắtlại Quân đã lấy một cái phi tiêu khác phóng trúng, chứ thiệt ra cái của nó“theo quán tính” đi đâu luôn rồi (~^-^~)

    “Ngốc thật”- hắn chỉbiết lắc đầu vì sự ngu ngơ của nó, nghĩ lại thì cảm thấy, tại sao nó có thể vuitrước gia đình như vậy, còn hắn thì không?

    Và phần thưởng của nó(vì nhắm mắt) là một con vịt nhựa để cho nó chơi lúc đi tắm (~_~)

    -Haizzz…, cái bác nàythật là, làm như mình con nít không bằng….

    -Cô nghĩ là mình lớn lắmsao hả đồ ngốc?- lại móc

    -Hứ, kệ tôi, anh ném…. àquên, anh phi được như tôi không mà nói

    -Rõ ngốc- xúc tích

    “Cái tên đáng gét này,giỏi như tôi đi rồi hãy nói chứ(tưởng bở), không được nên gây sự chứ gì”- nómuốn nhào vô đập vào đầu hắn mà đâu có dám, vì hắn cao hơn nó một cái đầu vàhắn “võ công thâm hậu” hơn nó.

    Phát hiện mục tiêu, nóliền lên tiếng thách đấu. Mục tiêu của nó là trò ném lon. Nơi có 3 cái lonchồng lên nhau làm sao trong 3 lần chơi mà phải đổ được cả 3 và vấn để ở đây làmấy cái lon được chồng thẳng đứng chứ không chồng theo kim tự tháp. Cho nên cóthể thấy, để đổ được thì rất khó

    -Tôi thách anh thắngđược trò đó

    -Được thôi, mở mắt to ramà nhìn

    Hắn tới lấy 3 trái banh,tạo dáng (~_~), tập trung cao độ,…..

    Vụt….. vụt…..vụt…….

    Không gian bỗng im lặngbất thường

    Ào……..ào……..ào

    Nó há hốc mồm, theo sautiếng những cái lon đổ là…..

    -Hú….hú….hú “anh đó giỏiquá”….”Đã đẹp trai mà còn chơi giỏi”….. “người đâu mà hoàn hảo thấy sợ”……..-một thứ tạp âm

    Nó giật mình nhìn lại,trời đất, chỗ này đã bị vây kín lại, mọi người nhào tới để xem hắn ném, hắn cứnhư người nổi tiếng vậy, nhưng câu nó nghe được nhiều nhất đó là “vừa lạnhlùng, manly, hấp dẫn”……

    Đúng vậy, đám con gái bịcuốn hút bởi vẻ bề ngoài của hắn, bởi vẻ lạnh lùng bên ngoài. Còn Quân thì ấmáp quá nên ít cô bám theo.

    Hắn thắng được phầnthưởng “lớn” nhất của trò chơi. Phần thưởng là một……. con thỏ bông “bự” bằnghai gang tay (~^-^~ giải nhất đây ư, keo quá xá). Hắn cầm con thỏ bỏ đi mộtmạch

    Nó chạy theo

    -Oa…. Cho tôi đi…..(thách cho đã rồi xin)

    -Không- hắn thốt lên mộttừ mà nó như vỡ thành từng mảnh

    “Tôi phải có được nó”

    Nó chạy tới nắm lấy tayhắn lay lay

    -Cho tôi đi mà…….đimà…….đi mà……..

    Hắn thoáng đỏ mặt, nhìnmặt nó dễ thương quá

    -Cầm lấy đi và tránh xatôi ra

    -Hehehe, iu quá iuquá……… iu bé thỏ bông ^-^

    Nó cầm con thỏ mà híhửng, vừa đi vừa cười nhưng……mấy cô gái xung quanh cứ nhìn chằm chằm con thỏcủa nó như muốn cướp vậy. Không được, nó liền lấy cất vào cái túi của Quân…..

    Cứ mải chơi mà loay hoaymột lúc, nó biến đâu mất tiêu…..

    -Bảo Nhi đâu rồi?- Quânhỏi hắn

    -Cô ta đi với cậu mà!

    -Nhưng đi đâu mất rồi…..

    Nghĩ rồi Quân lấy điệnthoại ra gọi….

    Tít……. “Thuê bao quikhách vừa gọi hiện……” chưa nói hết câu, Quân tắt máy (chắc thuộc rồi :)))

    -Tôi với cậu chia nhaura tìm đi, cô ta vừa giảm dị ứng nên vẫn còn yếu, tìm mau đi

    Rồi mỗi người chia nhaumột hướng……..

    Chap 20: Đầu gấu

    Còn nó lúc đó

    -Aaaa.. kem- nó thấy xekem và chạy theo(~_~!)

    Mua mấy cây kem với vẻhí ha hí hửng (người ta lo còn bả đi ăn kem), nó thật ra cũng đâu có tham ănlắm đâu, nó mua cho cả hắn và Quân, Chỉ là mỗi người 1 cây còn nó hai cây thôi(!_!). Nhưng cuộc đời mà, đâu có chuyện gì xảy ra mà êm xuôi trót lọt hết đâu,đặc biệt là cái đứa nhí nha nhí nhố nha nó

    Vừa quay lại thì mộtngười va vào nó

    -Ối- rớt hết kem

    -Ya, anh đi đứng cáikiểu gì vậy hả?

    Nó ngước lên, một tênmặt mày bặm trợn, xăm mình tùm lum, gắn khuyên ngay mũi (ngưu ma vương tái xuấtgiang hồ chăng *cười nham nhở*)

    -Này cô em, làm gì căngquá vậy?- Tên đó vừa nói vừa đưa tay vuốt mặt nó

    -Bỏ tay ra

    Nó kiềm nén sự tức giận,hất tay tên đó ra. Nhưng con người mà, có cái tính thích trêu ngươi ngườikhác(như nó với hắn), càng cấm lại càng làm. Tên đó lại tiếp tục vuốt má nó.

    -Sao cưng nóng vậy? Nhìncũng được đó chứ, đi với anh không cưng- mặt đê tiện

    -Đồ chết dẫm, CHẾT ĐI

    Và lên cơn giận lên đếnđỉnh điểm, vừa mất đồ ăn lại vừa bị sàm sỡ, nó dồn hết sức đạp cho tên đó mộtcú trời giáng, và hậu quả là hắn ngồi ôm bụng. Nhưng cái thứ người như vậy thìchắc chắn là không hề hiền lành gì

    -Con kia, mày dám đánhanh hai tao à!- một tên từ đâu chạy tới đỡ thằng kia đứng dậy.

    -Tại hắn ta gây sựtrước, đừng có mà đụng đến tôi!

    -Mày gan nhỉ, để xem màygiỏi tới đâu!!!

    Lời nói thường kèm theoviệc làm, tên đó không nhào vô đánh nó mà đưa tay lên miệng huýt một hơi dài

    Cứ như còi triệu hồivậy, sau tiếng huýt của hắn là cả đám người mặt mày bặm trợn từ đâu xuất hiện,có tên còn cầm gậy

    -Ó, Ồ- “tiêu rồi, làmsao đây?”- nó nuốt nước bọt- “liều thôi”

    Con người thường thì cólợi cho mình thì mới tham gia còn không thì ít ai tự nguyện, trong hoàn cảnhnày cũng vậy, tất cả những người xung quanh thấy “bạn” đầu gấu tới thì ai nấyôm đồ chạy hết, cả bác bán kem cũng vậy “Con mua cho bác mà sao bác nỡ làm vậyT_T”

    Một tên nhào tới, nóchuẩn bị thế để bay lên đá vào đầu thằng đó một phát

    Bốp

    Một lực khác, xuất pháttừ con người khác làm cho tên đó đã nhào, lực rất mạnh. Nó ngơ ngác quay lại,là hắn!

    Tất nhiên là bọn kia khithấy đồng bọn của mình bị đánh thì không thể đứng im được, không thằng nào bảothằng nào, cả đám nhào vô

    -Chạy thôi!- hắn nắm taynó kéo đi

    -Sao phải chạy, tôi xửđược bọn chúng mà (Xạo quá!!!!)

    -Tôi biết cô giỏi rồi,nhưng ở đây là địa bàn của bọn chúng, ở đây lâu bọn chúng kéo đông thêm thì rắcrối.

    Tụi nó chạy, cả đám đuổitheo, nhìn từ xa cứ tưởng thiếu nợ bị người ta đuổi đánh vậy. Chuyện gì tới rồicũng tới, hắn chạy đâu không chạy, lại kéo nó chạy ngay đúng vào hẽm cụt

    -Đối mặt thôi!- hắn nói

    -Tụi bây hết đường chạyrồi nhé!- tên “ngưu ma vương” hét to- TỤI BÂY NHÀO VÔ

    Hắn tiến lên trước rađòn, những đòn đánh điêu luyện, hắn thật sự né và ra đòn rất nhanh. Một chiêuhắn đưa ra là đủ để làm cho mấy thằng kia không đủ sức đứng dậy mà chỉ có thểlăn lộn dưới đất

    “Thào nào hắn lại nhanhnhư vậy, làm mình không đánh trúng cái nào”- nó đứng nhìn mà rùng mình

    Chợt, có tên đánh lénnó, cúi người và đạp một cú ngược ra sau, nó chính thức vô trận, nó ra nhữngđòn đánh nhưng chỉ đủ làm mấy tên kia ngã nhào rồi lại đứng lên.

    Phải ít nhất chừng 4phát nó mới có thể hạ được một tên.

    Một tên bị nó đánh mấyphát, cứ ngã rồi đứng ngã rồi đứng nên tức quá rút ra con dao trong người, nhắmnó mà chém

    -Ya, chơi ăn gian quá,chơi dao hả?

    Nó hơi hoảng nhưng sauđó thì lấy lại bình tĩnh và né, con dao chém ngang qua trúng vào cái giỏ củaQuân và làm văng con thỏ của hắn ra. Tức giận, tức giận quá

    -Ya, đáng gét….- nó huơchân đạp tên đó ngã rồi chạy tới nhặt con thỏ

    Nào ngờ đâu, tên đó nhưcó thù với nó ở kiếp trước nên cứ bị đánh một phát lại đứng lên và lần này cũngvậy, đứng phắt dậy nhào tới chém nó

    Nó quay người lại, hoảngquá, nhìn thấy con dao đang lia xuống từ từ, hoảng! nó đơ người, nhắm mắt,đợi…..

    Phập

    Xuống rồi, con dao đãchạm đích, tiếng cắt vào da nghe rát tai. Nhưng, nó không đau, tại sao khôngđau? nó mở mắt ra

    -Phong!

    Nó không đau vì người bịchém trúng là hắn, không phải nó. Hắn không biết từ đâu nhào ra, chạy đến vàđưa tay đỡ cho nó, tức giận, hắn cho tên kia một phát chí mạng, nằm im bất động

    -Sao cô ngốc quá vậy, cócon thỏ thôi mà, có biết là đang nguy hiểm không?- hắn gắt

    -Tôi….. tôi xim lỗi…..tay anh…..- nó muốn khóc lắm, sao tự nhiên đau lòng quá, tại nó mà hắn mới bịnhư vậy

    Vẫn còn 7 tên nữa.

    -Cô đứng im đi

    -Nhưng, anh bị thươngrồi, để tôi giúp cho

    -TÔI NÓI ĐỨNG IM

    Hắn hét lên rồi nhàotới, đánh, đánh mạnh lắm, hắn như rất tức giận, dồn hết sức mình mà đánh.

    Và không tốn nhiều thờigian, tất cả đều nằm lăn lộn dưới đất.

    -Mau đi thôi- hắn kéotay nó lôi đi

    Nó nhìn vào tay hắn, máuvẫn chảy, chảy liên tục. Kéo hắn lại ngồi xuống ghế đá bên đường, nó chạy đếnhiệu thuốc gần đó, mua bông băng và thuốc

    -Để tôi băng lại.

    -Không cần- hắn đứng dậybỏ đi

    -Ya, dù gì thì cũng dotôi mà anh mới bị như vậy, ít ra anh cũng phải để tôi băng lại thì tôi mới bớtcảm thấy tội lỗi chứ!

    Hắn do dự một lúc rồiquay lại ngồi xuống.

    Lấy bông và thuốc ra sáttrùng

    -Anh chịu đau một chútnha- nó đổ thuốc lên “Đúng là không phải con người mà, đau như vậy mà mặt vẫnkhông biến sắc”

    “If only you could seethe tears in the world you left behind

    If only you could healmy heart just one more time

    Even when I close myeyes

    There's an image of yourface

    And once again I comeI'll realise

    You're a loss I can'treplace”

    Điện thoại hắn vang lên

    -Quân gọi, nghe đi

    -Alô,Quân hả

    -………..

    -Ừ, đợi tí Nhi tới liền

    Cúp máy

    -Quân đang đợi ở nhà xe,đi thôi

    -Mà sao điện thoại côkhông liên lạc được?- hắn hỏi

    -Không biết nữa…….. Ủa,hết pin rồi… haizzzz

    Vừa tới nhà xe gặp nó,Quân đã xổ ra một tràn.

    -Nhi vừa đi đâu vậy hả?Có biết Quân lo lắm không? Chạy lung tung mà không nói ai hết…… @#$%^&*….-một bài thuyết giáo cứ thế bay ra

    -Nhi xin lỗi, định đimua kem thôi, không ngờ gặp bọn du côn gây sự

    -Vậy có bị gì không?

    -Nhi không sao hết, cònanh ta thì bị thương ở tay rồi

    Rồi không nói khôngrằng, hắn chạy tới xe kéo hắn ra sau ngồi, Quân vào lái

    -Để tôi lái cho, tay cậubị thương rồi, ra sau ngồi với Nhi đi

    Chap 21: Từ 1 thành 3. Hic hic

    Trên đường đi

    -Này, sao anh không nóigì hết vậy? Bộ còn giận tôi vụ hồi nãy hả? Tôi xin lỗi mà, đừng giận…….nè….nèèèèè- nó lay hắn nhưng mãi không ăn nhằm gì- con trai gì mà xấu quá,không nói chuyện với anh nữa!!!

    “Lúc nãy ra tay nghĩahiệp, bây giờ thì như vậy??? không hiểu nổi, tí nữa là mính nhày vào khen hắnrồi, cũng may là chưa nói”

    Nó quay đầu ra phía cửasổ, nhìn cảnh vật chạy qua trước mắt. Ngày hôm nay rất vui nhưng cũng xảy ranhiều chuyện xui xẻo, không biết rồi sẽ xảy ra những chuyện gì nữa đây!!

    Nó thiếp đi lúc nàokhông hay cho đến khi Quân thắng một cái mạnh thì theo “quán tính” nó rời khỏichỗ mình và ngã qua vai hắn. Hắn không đẩy nó ra nhưng cũng không chỉnh lại chodễ chịu, cứ để như vậy. Nhìn nó ngủ sao mà vô tư quá, lâu lâu lại còn cười tủmtỉm (chắc đang mơ được ăn)

    “Đồ ngốc này ngủ nhìn dễthương thật………..Mình đang nghĩ gì vậy chứ. Điên rồi”

    Quân ngồi trước, nhìnvào kiếng chiếu hậu và nhìn thấy hết cả những biểu hiện trên mặt hắn, cậu cảmthấy hơi hối hận khi giành chỗ của Phong và cậu biết chắc rằng mình sẽ có mộtđối thủ mạnh.

    Chiếc xe dừng trước cổng

    -Này đầu heo, mau dậyđi, có biết là cái đầu của cô nặng lắm không? Mỏi muốn trẹo cả vai

    -Ờ….ừm……..- nó vươn vaingáp một cái dài

    Nó nhìn hắn, à không….nói đúng ra là nó nhìn chằm chằm vào vai hắn nó thắc mắc, một thắc mắc rất lớnmà không dám nói ra “Không biết lúc mình ngủ có chảy “dòng suối” nào không nhỉ???”(Eo ~_~!)

    -Nhìn gì vậy?

    -Ờ…… Không có gì

    Nó bước xuống xe, chạyvào nhà. Hình như ngôi nhà hôm nay có gì đó khan khác. “Ủa? Sao cửa lại mở?Không lẽ nhà có trộm??”

    Lò mò, rón rén đi vàotrong, cảnh vật đập vào mắt làm nó không khỏi bàng hoàng

    -Ááááá………..

    Nghe tiếng hét thấtthanh của nó, hắn và Phong vội chạy vào

    -Nhi bị gì vậy?????-Người lo lắng cho nó nhất vẫn là Quân

    Đưa tay chỉ vì không nóinên lời. Cảnh vật đập trước mắt nó bây giờ là cảnh Duy và Long đang nằm trênghế salong ngủ ngon lành. Nhưng vấn đề làm nó hét ở đây không phải là hai “ôngtướng” kia mà là vì cái “bãi chiến trường” mà hai tên đó bày ra, những cái lonnước đang nằm lăn lóc, đĩa phim và giấy báo nằm mỗi thứ một nơi

    và người phải dọn cái“bãi” đó xác xuất rơi vào nó là 99.99%

    Lúc này thì máu nóng củanó dồn lên tới não, chạy lại giáng cho mỗi tên một đá

    -YA, HAI CÁI TÊN ĐÁNGGÉT KIA!!!!

    Bốp…. bốp

    Bụp…. bụp

    Một thứ tạp âm gồm“tiếng đạp” của nó và theo sau đó là “tiếng rơi” khỏi cái ghế êm ái của Duy,Long.

    -Má ơi, trời sập- Longhét to (!__!)

    -Sập cái đầu anh á, haingười dậy mau cho tôi!!!!

    “Ủa, trong nhà có mưahả????”- Long nghĩ rồi đưa tay vuốt mặt (tg không dám tưởng tượng tới cảnh tênđó thốt ra thành lời và hậu quả là gì đâu….. khùng khiếp!!)

    -Ủa, Nhi “iu dấu”, saolại ở đây??- Duy hốt hoảng khi nhìn thấy mặt nó như là nhìn thấy bà la sát.“Không lẽ từ lúc sáng mà cô ta còn ám mình trong giấc mơ luôn hả trời?”- RồiDuy đưa tay tự đánh vào mặt mình xem đang tỉnh hay đang mơ rồi hậu quả là tự ômmặt la đau (tg thề, so với ông Duy với ông Long thì bà Nhi còn “tỉnh” chán)

    -Hai anh nghĩ cái gì màlại bày bừa ra như vậy hả? Biết làm như vậy thì ai chịu khổ không???- nó hétvới tầng số mấy tỉ tỉ tỉ tỉ……… Hz

    Long với Duy phải bịttai lại để bào vệ cái màng nhỉ đáng thương của mình. Lòng tự hỏi tại sao connhỏ người nhỏ nhắn thế kia mà hét một cách kinh khủng như vậy. Giọng rất tốt,very good!!!

    -Thì có gì đâu! cứ mỗicuối tuần là có người đến dọn dẹp mà!

    Ầm….ầm

    Lời Long nói như sấmđánh bên tai nó vậy, bực bội, tức tối…..

    -Cứ mỗi cuối tuần là cóngười đến dọn dẹp???

    Hắn thì đứng đó tức tốilắm vì hai thằng bạn nhiều chuyện làm vỡ bí mật của hắn, nhưng hắn vẫn giữ đượcbình tĩnh bằng khuôn mặt lạnh lùng vốn có, và cái đầu đang bắt đầu chạy hếtcông suất để đối mặt với nó, đứa con gái đang tiến tới chỗ hắn với khuôn mặtđắng đằng sát khí.

    -Anh nói đi, họ nói cóđúng không?

    -Đúng vậy, đó là lúcchưa có osin, bây giờ thì có rồi!!

    -Sao?- nóng 70 độ

    -Không hiểu hả? Cô làosin mới đó!

    -SAo?- nóng 90 độ

    -Từ nay Duy và Long sẽ ởnhà tôi như trước kia!

    -NHƯ TRƯỚC KIA!!!- nóng120 độ

    -Đúng vậy, trước đây tụitôi ở cùng với nhau, từ giờ cô phải phục vụ tụi tôi!!!

    -PHỤC VỤ!!!- nóng 1200độ

    Phải! Hắn là một tên rấtgiỏi gây lửa và châm thêm dầu vào lửa. Hắn đưa nó từ 37 độ C lên tới 1200 độC.

    Và Duy, Long đang cảmnhận được sát khí đằng đằng toát ra từ người nó, hừng hực và nóng ……. rất nóng

    “E….e….e….e….. nhiệt độcao…. nhiệt độ cao….. báo động….. báo động…..!!!”- tiếng còi báo động đang vanglên trong người Duy và Long từng hồi, cả hai bắt đầu toát mồ hôi

    -Hai người, lại đây tôinói nghe nè- nói nhẹ nhàng, cười tươi rói..

    Long với Duy nhìn nócười mà sởn hết gai ốc, cả hai rụt rè tiến lại

    -Dạ….. à quên, “bạn” Nhikêu có gì không?

    -HAI NGƯỜI MAU DỌN HẾTĐỐNG BỪA BÃI ĐÓ CHO TÔI!!!!- nó hét với âm lượng đạt cực đại.

    -Aaaa…. dọn lẹ mày ơi-Duy ôm tai cùng với Long thu dọn đống bừa bãi…..



    Rẹt….. rẹt….. rẹt…..chạy qua chạy lại, chạy tới chạy lui, chạy xuôi chạy ngược, chạy…….. (hết ýrồi)

    Trong khi Long với Duybị nó cho tập thể dục thì hắn lại đang cười thầm

    “Hehe, cho đang đời tụibây, dám làm lộ bí mật quốc gia, cho cái con nhóc này xử là hợp lí nhất……”- mộtâm mưu hiểm độc, hóa ra hắn chọc giận nó là có ý đồ…

    Còn Quân thì lại tưởngtượng ra cái cảnh nó cầm dao thọc tiết Duy với Long mà rùng mình (tưởng tượngkinh khủng quá!!!)

    -Xong rồi- Long thở hổnhển (tự bày thì tự chịu)

    -Hai người, khi nào sẽchuyển qua đây?- mặt nó vẫn cứ hằm hằm và chưa có dấu hiệu nào cho thấy lànhiệt độ trong người nó sẽ hạ xuống.

    -T….to…..tối…. nay- Duylắp bắp “Con nhỏ này giống quỉ thật, cái giọng gì mà khỏe thấy ghê”

    -TỐI NAY????

    -Này! cô là osin đó, nóichuyện với chủ như vậy đó hả??- Hắn bắt đầu thấy tôi cho hai thằng bạn nên lêntiếng cứu giúp (xem ra cũng có lòng nhân từ nhỉ?)

    -Ax, tức chết đi được

    Nó vùng vằng bỏ đi lênphòng, ôm cái gối, ụp cái mặt, xả stress….

    -Ááááááá………. tức quáđiiiiiiiiii

    Bây giờ thì Long, Duy,Quân với dấu chấm hỏi to đùng!!! Không kìm được mình, Quân tức giận, nắm lấy cổáo hắn

    -Câu sử dụng chiêu quáigì mà khiến cho Bảo Nhi trở thành……. của cậu như vậy???

    -Chỉ là cô ta thiếu nợtôi nên làm để trả nợ thôi!- hắn vẫn thủng thẳng bỏ tay vào túi quần, để mặccho ai kia đang nắm lấy cổ áo mình.

    -Cô ấy thiếu bao nhiêutôi sẽ trả!!!

    -Tôi không thích, tôimuốn cô ta tự trả

    -Cậu…..

    Quân định đưa tay lênđánh hắn, nhưng Duy với Long đâu thể đứng “làm cảnh” được nên nhào vô kéo Quânra

    -Có gì từ từ nói, đừngcó đánh nhau chứ…

    -Thôi được, cậu hãy lênhỏi cô ta đi, nếu như cô ta đồng ý nhờ cậu giúp thì tôi sẽ để cậu trả!!!- hắnnói chắc nịch

    “Hừ, nói như vậy khôngphải muốn mình làm cho Nhi phải cúi đầu mong mình giúp đỡ sao! Thôi thì thửxem”

    Mặc dù Quân biết rằngkhó có thể mà thuyết phục nó, nhưng ở đời mà, chuyện gì cũng có cái sự…… (nóisao nhỉ)… cái sự lạ lùng của riêng nó, biết đâu cô nàng hứng lên, chịu nhờ Quângiúp thì sao

    Cộc..cộc

    -Quân vào được không?

    Nó đang trùm chăn trongphòng gặm nhắm “cục tức”, nghe tiếng Quân nó bật dậy, mở cửa

    -Có gì không?- cộclốc

    Quân đẩy nó vào ngồi xuốnggiường, dù gì thì ngồi cũng dễ nói chuyện hơn là đứng mà.

    -Nhi nè, thật ra….. Nhithiếu Phong cái gì mà phải làm để trả nợ vậy?

    -Ờ….. thì

    “Phải nói gì với Quânđây? nói là vì mình ăn “hơi” nhiều nên mới mắc nợ, hay nói không nghe lời hắnthì nhà mình sẽ không cánh mà bay??.....Ax, đau đầu thật”- khóc trong lòng

    -Nhi cứ nói đi

    -Ờ……. thật ra thì……Không có gì đâu, Quân đừng để ý…..

    -Nhi nói cho……

    -Quân về đi, Nhi buồnngủ rồi- nó cướp lời rồi nằm xuống chùm chăn kín mít.

    Chap 22: Bắt đầu chuỗi rắc rối trong trường học

    Quân thất thiểu đi xuốngnhà

    Nhìn bộ dạng của Quân,hắn cũng đoán được kết quả, nhếch môi cười đểu. Chỉ có hai anh chàng Duy vàLong thì vẫn ngây thơ, không biết được mà phải chạy tới hỏi hang, vì hai cậumong sao tống khứ con nhỏ đó đi nhanh, chứ người đâu mà dữ như bà la sát, cóngày đứng tim mà chết

    -Sao? Có được không?Được mà phải không? Hãy nói tao nghe đi- cầu mong, cầu mong, gật đầu đi, gậtđầu đi

    Lắc đầu, cái lắc đầuthểu não như mấy người bác sĩ sau khi kết thúc ca phẫu thuật với câu nói “chúngtôi đã cố gắng hết sức”. Quân thở dài một cái

    -Thôi, tao về đây. Maigặp, tụi bây nhớ đừng có mà hành hạ Nhi đó, không thì biết tay tao- Quân trướckhi đi không quên để lại lời hăm dọa

    -Ờ… biết rồi…. có chotiền tao cũng không dám

    Quân dắt xe ra về, Duyvà Long cũng không nói gì thêm, ngồi xem ti vi cùng với hắn, cả 3 nhìn cứ nhưmấy kẻ nghiện ti vi, cứ ngồi dán con mắt xung sướng xem ti vi trong khi có mộtcon người đang ngồi với bộn bề suy nghĩ

    “Ax, bao giờ mình mớithoát khỏi kiếp nạn này đây???? Lúc nãy mình quát hai tên đó như vậy, khôngbiết sau này có còn đường sống không nữa, hic hic. Không được, ngày mai phảigiãn hòa với hai tên đó thôi…….. Axxx, nhức đầu thật…. học bài”

    Đối với nó nhất là ăn,nhì là chơi, tam là học. Không có gì ăn cũng không có gì chơi thì tự khắc nó sẽleo vào bàn học.

    Nhưng sao lạ quá, đêmhôm nay sao mà yên tĩnh đến đáng sợ, ngày thường thì “Bảo Nhi, lấy cho tôi linước cam”… còn không thì “Đầu heo cho tôi li nước lọc”….. vậy mà hôm nay khôngthấy động tĩnh gì. Nhưng nó có biết đâu, có một người đang ngồi cười với ý nghĩđen tối “tha cho cô tối nay, vì ngày mai sẽ là tương lai sáng lạng…. hehe”

    6h30 Am

    Vì gần nhà hắn không cótuyến xe bus nên nó đành phải đi cùng với hắn và hai tên kia. Chiếc Mexidexđứng chờ nó trước cửa nhà, hắn cầm lái còn hai tên choai choai thì ngồi sau vàtất nhiên, bắt đầu ngày mới thì không thể thiếu trận cãi vả của hai đứa tụi nó.Và như thường lệ, người phát hỏa là hắn

    -Này, ai cho osin ngồichung với chủ như vậy

    -Chứ sao? Bộ anh muốntôi đu căm hả? Mới sáng sớm….. bực mình.

    -Cô ra cốp xe ngồi đi(Ặc)

    -Ngồi cái đầu anh í,thích thì đi mà ngồi.

    -Trễ giờ rồi đó hai “ôngbà”- Duy ngăn hai cái miệng đang công kích lại.

    Đến trường

    Việc đầu tiên là nó chạyvào Woasinton City (WC do you know?) một phần là để né tránh mấy ánh mắt soimói, một phần là nó muốn rửa mặt cho tỉnh ngủ vì tối hôm qua tức khuya “dùi màikinh sử”.

    Rửa mặt xong, mát rượi,mặt mày tươi rói đi lên lớp. Vừa đi vừa nhảy, vừa lên đến lầu một thì có nămthằng con trai ngồi trên tay vịn cầu thang, nhưng nó suốt cuộc đời vẫn cứ vô tưnhư vậy, để ý chi mấy thằng dở hơi đó, vẫn hí ha hí hửng đi như không có gì.Nhưng nó đâu biết các chàng đây đang đợi nó. Thấy nó tới cả năm thằng nhảyxuống chặn đường.

    -Làm gì vậy? Tránh ra-nó nói giọng lanh băng, chắc là nó đã ngửi thấy mùi xác khí ở đây rồi.

    -Ồ, làm gì dữ vậy? Bọnnày chữ muốn xem thử bạn gái của hội trưởng hội học sinh là người như thế nàothôi, xem ra cũng được, rất có cá tính- tên cầm đầu lên tiếng

    -Đủ chưa? Có gì thì cứtìm hắn đi, sao ai cũng nhắm vào tôi hết vậy! mà hắn cũng không phải là bạntrai của tôi cho nên đừng có đứng đó mà nói nhăng cuội…. Phiến phức

    Nó quay đầu đi đườngkhác, nó không muốn bắt đấu một ngày mới bằng một trận chiến như vậy, nó muốnngày hôm nay được bình yên. Nhưng hôm nay nó bước chân trái ra khỏi nhà hay saoý, vừa quay đầu thì lại có thêm năm tên nữa chặn đầu cầu thang.

    -Muốn gì đây?- nó bắtđầu cảm thấy bực mình

    -Không có gì! Tụi nàychỉ muốn mời bạn Nhi đây tới chỗ này một chút

    -Không rảnh

    -Không rảnh cũng phải đi

    Một tên nói rồi nhảy tớiđịnh tóm nó từ đằng sau, nó đẩy chân ra sau rồi dốc ngược vào bụng tên đó mộtphát. “Thằng nhỏ” hưởng trọn cú đá bị bật ra sau.

    -Khá lắm- tên đầu đàn“khen nó”

    Rồi cả chín tên đều nhàotới, cả chín thằng nhìn vào thì không phải loại bình thường, nhưng nó lại hạđược rất dễ, hình như nhiệm vụ của bọn chúng là phải bắt cho được nó còn“nguyên vẹn” thì phải, không thằng nào dám ra đòn cả.

    -Không bắt được à? Dùngbiện pháp mạnh đi, nhưng đừng mạnh tay quá!

    -Dạ, em biết rồi

    Sau khi tên cầm đầu nhậnlệnh từ một người nào đó qua cái tay nghe thì hắn ra hiệu cho bọn kia bắt đầura tay. Nó cứ như vậy, đấm đá đến mệt, đang vào thể chuẩn bị cho một tên ăn cúđá 360 độ của nó thì bị một tên chụp tay nó lại bẻ ngược ra sau..

    -Aaa…… Ya…. Buông ra…..buông ra….. – nó mất thế nên không phản công được gì cả, tiếng hét của nó vangầm cả trường.

    Nó “được” đưa đi, haitay nó được trấn giữ bởi hai tên nhỉn vào cứ như là áp đảo phảm nhân. Lạ thật,tại sao hôm nay trường vắng hoe không một bóng người như vậy chứ, ngay cả thầycổ cũng không thấy, không lẽ vào lớp hết rồi sao

    “Chết thật, mình lạiđụng trúng cai tên quái ác nào đây? Không được, phải dùng kế thôi”- nghĩ rồi nódùng sức bình sinh hét lên

    -Aaaa…… Con chuột….. conchuột…..- nó ra sức nhảy rồi hét toáng lên

    -Chuột nào?- một thằngnhíu mày hỏi

    -Ủa? hổng sợ chuột hả-nó ngớ người (Tg thật sự không biết sao bà này học giỏi, con trai mà bả đi hùchuột)

    -Mấy tuổi rồi mà còn sợchuột?

    -Ờ….. tôi giỡn á… hì hì-nó cười giải lải rồi lại chỉ tay về phía sau hét to- A…. Phong… anh đến cứu tôiphải không???

    Cả đám vừa nghe nhắc đếnhắn thì quay đầu lại nhìn, chỉ chờ có vậy, nó đạp cho hai tên đang đứng gầnmình nhất mỗi đứa một phát rồi cùng bỏ chạy…

    -YA, CON NHỎ KIA, ĐỨNGLẠI

    “Chúa ơi, bây giờ chạyđi đâu là tốt nhất đây hả Người???”

    Tất nhiên là cái khảnăng chạy của nó thì không tên nào đuổi kịp nó hết, nó cứ bị đuổi chạy qua chạylại, tìm một bóng người, một tia hy vọng nào đó để cứu giúp. Nhưng vô vọng,càng vô vọng hơn khi cái tên muốn bắt nó thật sự có nhiều đàn em.

    Một lúc sau cứ như làhắn biết được chuyện nó đang cho đám đàn em của hắn tập chạy “Maratông” thì lạicho thêm một đám nữa chặn đầu nó, hết đường chạy.

    Chap 23: Giải cứu

    Reng…..

    Tiếng chuông vào họcvang lên, bây giờ thì nó chính thức đi trễ sau giáo viên

    “Ax, điên thật, vậy làtrễ giờ rồi, cái bọn đáng gét này”

    Máu nóng nó dồn lên tớinão, con ác quỷ trong người nó bắt đầu trỗi dậy, điên tiếc, nó nhào vào đánh,đánh cật lực, đánh hết sức.

    Một tên nhào tới thì bịnó tung ngay cú đá cao ngay mặt ngã nhào ra đất, rồi cứ thế, hai rồi ba thằngnhào tới, nó đá bên trái, đá bên phải, cú nào cũng chứa đựng sự tức giận củanó, mỗi lần tung một đòn đánh thì miệng nó lại lẩm bẩm một câu “Phong nguyềnrủa…….. Phong chết dẫm……. vì anh mà tôi cứ bị như vầy….. chết đi…….”

    Nó cứ coi mặt mấy thằngđó như mặt hắn rồi cứ nhằm vào đó mà tung ra những cú đánh đá, dồn bao uất ứcbấy lâu nay mà xả.

    -Đại ca ơi, con nhỏ ấyđiên lên rồi, tụi em không bắt nó được- một tên báo cáo qua tay nghe

    -Vậy thì dùng biện phápđặc biệt đi- ngọng nói bên kia vang lên có gì đó hứng thú.

    -Dạ

    Nói rồi tên đó móc trongtúi ra một cái khăn (mà khăn có chứa chất pharmacotherapeutics---> cái khănđó tẩm thuốc mê :))), rồi tên đó ra hiệu cho bọn kia đánh lạc hướng nó. Nó cứmải mê đấm đá nhưng không quên phòng thủ phía sau. Nó thấy tên đang cầm cáikhăn chạy tới liền tặng ngay một phát, nhưng nó có ngờ đâu đó chỉ là cái bẫy,bởi tên thật sự cầm cái khăn tẩm thuốc chỉ chờ nó xoay qua xử thằng kia thìchụp ngay khăn vào nó

    1s……..2s…….3s………4s………nóchìm vào giấc ngủ

    -Đưa nó đi

    Tên cầm đầu ra lệnh vànó được một tên nào đó cõng (sướng thế). Chợt! vừa định bước đi thì 3 cái bóngxuất hiện, một giọng nói lạnh lùng vang lên và có chứa gì đó tức giận

    -Thả cô ta ra

    -Chuyện này không liênquan đến anh, xin tránh qua một bên

    -Không liên quan đến tôihay….. tôi là tất cả lí do của việc này? Nhưng dù gì thì là hội trưởng hội họcsinh, tôi không để chuyện này xảy ra được- Đúng, Phong đã xuất hiện.

    “Đại ca, lộ rồi”- mộttên đứng sau cố gắng báo cáo tình hình cho cái kẻ được gọi là đại ca kia

    “Tìm cách đem con nhỏ đótới đây, đánh lạc hướng đi”

    -TỤI BÂY NHÀO LÊN!!- dứtcuộc nói chuyện, tên đó ra lệnh cho đám đàn em nhào tới

    -Hai cậu, vây hai bên,đừng để tên nào chạy thoát- Phong ra lệnh cho hai cái người còn lại đó là Duyvà Long

    Tổng cộng tất cả gồm 12tên, 3 tên bắt đầu tiến lên trước mặt Phong, người run run, xem ra tên nào cũngcó vẻ “dè chừng”, nhưng vì lệnh của “đại ca” đã ban ra nên cả 3 nhìn nhau rồinhào tới, Phong nhếch môi cười, lựa tên gần nhất sút một cú thật mạnh rồi sẵnthế xoay người đá vào gáy tên kế đó và khuyến mãi luôn cho tên cuối một cú 360độ. Khi tiếp “tiếp” xong ba chiêu, cả ba nằm lăn lộn dưới đất mà chưa kịp trởtay

    Con người Phong là vậynếu dùng văn không được thì phải dùng võ, mà đã dùng võ thì không nươngtay

    Cùng lúc đó, tại chỗ Duyvà Long, cả 2 cũng đang “đón nhận” 3 tên khác. Nhưng Duy, Long thì có vẻ còn cólòng nhân từ, vẫn cho bọn chúng một cơ hội

    -Muốn từ bỏ hay chiếnđấu?- Long hỏi một câu cụt ngủn không đầu không đuôi

    Trong đó thì Duy lại đưalà một lời đề nghị rất ư là…….

    -Thả người đi, đánh chimệt

    Nhưng cả hai đều nhận vềsự phản công của các tên kia điều đó cho thấy đàm luận không thành nên bắt đầuthủ thế

    Long cho tên “xí xọn”nhào lên trước một đấm vào mặt rồi “tặng” thêm một cái đạp vào bụng làm cho tênđó phải ôm bụng lăn lộn, rồi tiếp tục xoay người qua chụp tay tên đang có ý đồđánh lén bẻ ngược ra sau làm cho tên đó la oai oái và hạ luôn tên còn lại.

    Duy thì lại không đánhđá mà cứ đứng vờn cho mấy tên đó mệt rồi đứng cười đắc chí, tại cai sự tự caođó của mình mà không chú ý nên bị một tên nên vào lưng phát đau điến

    -Ui da! Bực mình rồi,không giỡn nữa

    Nói rồi nhào tới sút choba tên mỗi cú nằm lăn quay

    Còn lại 3 tên đang giữnó bắt đầu run sợ. Chỉ có cái tên lãnh đạo là mặt vẫn thản nhiên. Đúng vậy!Phải có tài thì mới được lãnh đạo. Có lẽ, trong cả đám, đó là tên giỏi nhất.

    -Tôi với anh sẽ đấu, nếutôi thắng thì anh phải tránh ra, nếu anh thắng thì tôi trả người

    -Được thôi

    Nói rồi tên đó tiến lênphía trước bắt đầu thủ thế. Phong chạy tới đá cao ngang đầu, đưa tay kháng đỡcú đá tên đó xoay người đá lại Phong một cú ngang lưng, Phong cúi người tránhrồi trả lại đòn, cứ đánh rồi né. Tên đó thật sự võ công cũng điêu luyện nhưngcó lẽ hắn cho đạt đủ trình độ để là đối thủ của Phong

    Sau khi ra các đòn, cảhai bắt đầu thấm mệt, Phong đợi lúc tên đó sơ hở, tặng ngay một phát vào bụngrồi đá thẳng vào đầu làm cho tên đó gục hoàn toàn

    Tiến đến chỗ hai tên cònlại, buông ra một câu đầy xác khí

    -Sao! Muốn tiếp tục“trận đấu” không?

    -Không ạ, của anh đây(trao hàng…….hàng là nó đó)

    Bế nó trên tay, Phongdặn dò hai tên còn lại

    -Về nói với “cậu ta” nếumuốn thì cứ tìm tôi và còn nữa, mấy bọn nhóc các cậu ra về gặp tôi để lãnh áncòn nếu như muốn trốn thì sách gặp đi rút hồ sơ đi là tốt nhất.

    Bước đi và một lần nữanó lại “được” gặp chị y tá. Lần đầu là bất tỉnh, lần này thì ngủ. Không biếttương lai nó sẽ còn vô đây mấy lần nữa. Nhưng chắc là nó sẽ được nghỉ mấy tiếtđầu đấy

    -Hai cậu lên lớp đi

    -Ừ, đi đây, chăm sóc cẩnthận nhá- tên Duy cười gian xảo rồi cùng Long trở về phòng học thân yêu

    Chap 24: Hiểu lầm

    Cùng lúc đó, tại một nơikhác của trường học

    -Xin lỗi đại ca, tụi em thấtbại rồi- một tên cúi mặt hối lỗi

    -Tụi bây không phải làđối thủ của Phong. Dù sao thì tao chỉ muốn thử thôi, xem ra thì hắn ta thật sựquan tâm con nhỏ đó, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi!- cười, một nụ cười hiểmđộc.

    Tại phòng y tế

    “Đúng là! may cho côthật, nếu như lúc đó bọn chúng không bắt cô thì hôm nay tôi đã cho cô “tập thểdục buổi sáng” rồi, cứ hưởng thụ đi, sau này sẽ tính lại với cô….” (gian xảoquá)

    2 giờ sau

    -Oáp…… Ủa? sao mình ởđây?- Thuốc hết tác dụng, nó thức dậy, rồi lại chẳng nhớ gì

    “À! Nhớ rồi, mình bị……Nhưng bọn chúng bắt mình tới đây làm gì? Bắt xuống phòng y tế sao???”

    Quay qua quay lại thì nólại thấy hắn, cái con người đang ngồi chễm chệ trên ghế nhìn nó không chớp mắt.

    Tức giận, tự dưng nó cảmthấy tức giận vô cùng. Tại sao hắn lại cho người bắt nó chứ? Không kìm được nữanó hét lên

    -Đồ biến thái, thì raanh là người kêu bọn họ bắt tôi tới đây sao? Anh nghĩ tôi là đồ chơi của anhhay sao hả?

    Im lặng, không gian imlặng, hắn không nói gì cả điều đó làm nó càng thêm tức giận hơn và chắc rằnghắn chính là người bày ra những chuyện này.

    -Anh nói gì đi chứ? Anhkêu người bắt tôi làm gì hả? Anh nghĩ mình là hội trưởng hội học sinh thì muốnlàm gì thì làm sao? Đồ đê tiện…….

    Hắn tức giận, thật sự làrất tức giận, hắn đã cứu nó mà nó lại nghĩ hắn là loại người như vậy! Thật sựđối với nó, hắn xấu xa như vậy ư? Nó nghĩ hắn đê tiện ư? Đứng dậy, hắn bỏ đikhông nói một lời nào. Để lại nó với muôn vàng câu hỏi và sự khó chịu khôngngười. Bức bối!

    -Hắn đã làm gì mình chứ?Tại sao lại làm như vậy? Tại sao không trả lời? Hắn có làm chuyện này không?Chắc là có rồi, có làm nên hắn mới không giải thích được chuyện này………

    Hắn bỏ đi, đi đâu hắncũng không biết, chỉ biết rằng mình cứ đi, đi cho khuất mắt nó. Hắn không vềlớp cũng không về nhà…… đi mãi ra đến sân sau trường, hắn ngồi dựa mình vào ghếđá như muốn xua đi mọi thứ lúc này. Mệt mỏi!

    Nó trở về lớp, hôm quanó đã nghỉ ở phòng y tế rồi, hôm nay phải lên học thôi.

    Vừa lên tới lớp thì đãthấy Duy với Long nhào lên chỗ nó

    -Cô tỉnh rồi à

    -Sao? sao hai anh biết?Không lẽ hai anh…… hai anh đã cùng hắn làm chuyện đó hả?

    -Là sao?- Long ngớngười, không hiểu đang có chuyện gì

    -Hai anh cùng với hắnkêu người bắt tôi phải không?- Nó lại tức giận, tức muốn điên lên được.

    -Cô nói gì vậy? Tụi tôiđã cứu cô mà!!

    -Cứu tôi? Là….. là sao-nó lắp bắp

    -Thì lúc đầu giờ, côbiến đâu mất. Vào lớp hơn 10” lại không thấy cô đâu lại nghe thấy tiếng ai laó(ở lầu 1 mà lầu 3 còn nghe là hiểu cái miệng nó to cỡ nào !!), cứ nghĩ là mấyđứa nào giỡn nên la hét như vậy, nhưng chuông reng mà chưa thấy cô nên tôi Duyvà Phong đi xuống thì thấy cô bị ngấm thuốc rồi.....Vậy đó!- Long kể lại đầuđuôi sự việc, cùng với cái mặt “đã làm ơn mà còn mắc oán” (~_~!)

    -Thật sao?

    Nó hiểu lầm hắn rồi sao?Hắn đã cứu nó, không phải hắn kêu người bắt nó. Sao hắn lại không giải thíchchứ? Nó đã nặng lời với hắn quá chăng. Có lỗi, cảm thấy có lỗi quá, không được!Nó phải tìm hắn để xin lỗi thôi. Nhưng! hắn đâu rồi, hắn không có ở lớp. Quânđâu? Quân cũng biến đâu mất. Đã có chuyện gì?

    Cả ngày hôm nay nó khônghọc được gì, chẳng có chữ nào vô đâu nó cả. Vừa nghe chuông vang lên nó đã cấthết tập vở vào cặp, chạy đi tìm hắn. Nhưng hắn đâu rồi? Tìm khắp trường cũngkhông thấy, gọi điện thì hắn không bắt máy

    -Chắc là về nhà rồi……mình cũng phải về thôi.

    Nó thất thểu đi bộ về,trong lòng cảm thấy nặng trĩu. Nó hối hận quá, tại sao lúc đó nó lại hấp tấp màkết luận như vậy chứ? Nếu như lúc đó nó đừng quá lời như vậy. Haizzz

    -Áááá………

    Đi qua con hẽm nhỏ nónghe thấy tiếng hét. Giật mình chạy lại, một đứa con gái đang bị năm thằng contrai vây lại, máu anh hùng nổi lên. Nó nhặt ngay cây gậy gần đó và chạy tới đạpđá cho mỗi thằng một phát. Nhanh chóng, cả năm thằng đều bị hạ, lạ thật! Nó nắmtay đứa con gái kéo chạy đi càng xa chỗ đó càng tốt

    -Em có sao không?- nó lolắng hỏi

    -Em không sao!- đứa congái mắt ngấn lệ

    -Em cũng học trường BlueStar hả?

    -Dạ. Em học lớp 10A1,cảm ơn chị đã giúp em

    -Không có gì, chị tên làBảo Nhi học lớp 11A1, còn em?

    -Em tên Nguyệt Mỹ

    -Ừ, Nhưng em làm gì màbị bọn chúng chặng đường vậy?

    -Em không biết! Bọn họnói rằng em đụng đến người của bọn họ. Mà em có biết chuyện gì đâu

    -Ừ, lần sau em nhớ kêungười đi cùng, đừng đi về một mình nữa nhé!

    -Em……. đi cùng chị đượckhông ạ?- con bé rụt rè nói.

    -Được thôi, số điệnthoại của chị đây, có gì thì cứ gọi cho chị nhé- nó lấy giấy bút ra và viết.

    -Em biết rồi

    -Thôi, chị đang cóchuyện đi trước nha.

    -------------------

    PROFILE

    Tên: Hạ Nguyệt Mỹ

    Cũng học trường BlueStar, có ngoại hình và gương mặt xinh xắn. Và thân phận của cô bé mọi người sẽbiết khi đọc tiếp

    ------------------

    Kết thúc cuộc đối thoại,nó bắt tuyến xe bus gần đó để về, nó còn phải tìm hắn để xin lỗi nữa!!

    Cùng lúc đó ở trongtrường

    Hắn đang đứng cùng Duyvà Long. Trước mặt hắn là bọn nhóc lúc sáng đã đến bắt nó không sót một tên nào

    -Được rồi. Vì chuyện hômnay không có gì lớn nên các cậu chỉ cần quét dọn trường cho tôi trong vòng 1tuần thôi. (theo như các bạn đã biết thì đây là trường quý tộc và so về độ lớnthì có thể nói là “bự khủng” cho nên cũng có thể hiểu hình phạt này là nhẹ haynặng) Và tôi sẽ cho người giám sát. Nếu ai trốn thì hình phạt sẽ tăng lên gấpđôi. Nhớ đó

    Nói rồi hắn cùng Duy,Long bỏ đi. Để lại bọn nhóc ôm nhau mà đau khổ.

    Nó về nhà. Tìm khắp nhà.Phòng hắn không có, phòng khách cũng không, phòng tắm cũng không nốt. Duy, Longcũng không thấy đâu. Có chuyện gì vậy chứ?

    -Buồn thật, tự dưng cả 4người đều biến đâu mất…….

    Chap 25: “Hôm nay mày sẽ bị xử tội”

    Đang ngồi ôm gối trongphòng thì nó nghe thấy tiếng mở cửa. Nó vội quăng gối chạy ra thì thấy Duy vàLong bước vào và hai tay hai đang vác hắn trên người.

    -Có chuyện gì vậy? Anhta bị gì vậy?- thấy cái cảnh ngay trước mặt nó vội chạy tới đỡ phụ, lo lắnghỏi.

    -Tôi không biết, tự dưnglại dời đi uống rượu, trước giờ có như vậy đâu- Duy nhăn nhó

    Long không nói gì, hìnhnhư cậu ấy biết lí do, chỉ lặng lặng đưa hắn về phòng. Tại sao hắn lại uốngrượu chứ? Không lẽ vì nó sao? Nhìn thấy dáng vẻ hắn lúc đó sao nó thấy khó chịuquá, nó thấy mình càng có lỗi hơn. Rồi nó quyết định đi nước chanh cho hắn uốngrồi sẵn tiện chuộc lỗi với hắn.

    Đem li nước chanh vàophòng hắn, nó lôi hắn dậy, cố tìm đủ mọi cách trút cho được số nước đó vàotrong người hắn để giải rượu, như vậy thì hắn mới tỉnh lại và nó mới có thểchuộc lỗi được

    -Nè….. anh dậy uống đicho tỉnh…….- nó lay hắn liên tục, dùng hết sức đấm đá, lôi kéo

    Cuối cùng thì hắn cũngngồi dậy và uống, nhưng hắn cứ lẩm bẩm cái gì ấy, nhỏ quá, nó không nghe được.Sau một lúc đầu óc quay cuồn, hắn bắt đầu tĩnh lại, nhìn thấy nó hắn nhăn mặt,hơi men rượu vẫn còn trong người, hắn lạnh lùng quát

    -Cô vào đây làm gì?

    -Tôi đem nước chanh choanh uống thôi

    -Tôi uống rồi, giờ thìcô đem ra ngoài đi

    -Nhưng, tôi muốn…….

    -Tôi không muốn nghe

    Rồi hắn nằm xuống lấygồi chùm đầu lại. Thất vọng, nó bỏ về phòng, tự trách mình tại sao lúc đó lạinông nỗi chư vậy chứ. Chán nản nó đi ngủ sớm.

    Sáng hôm sau như thườngngày nó nghe tiếng gõ cửa

    -Bảo Nhi, cô dậy chưavậy

    Nó bật dậy, hắn hết giậnmình rồi sao? Qua kêu mình như vậy là hết giận rồi, vui quá! nó chạy ra mở cửa

    -Anh hế…. Ơ, Duy hả? Đợichút, tôi thay đồ rồi sẽ xuống ngay

    Thất vọng quá, là Duychứ không phải là hắn, hắn vẫn còn giận. Hôm nay hắn không lái xe nữa, hắnkhông ngồi cùng nó, hắn ngồi cùng Duy và Long lái xe. Buồn thật!

    Vào lớp gặp Mi, Lam nóliền chạy xuống, có lẽ Mi, Lam là người duy nhất có thể làm nó vui hơn

    -Nhi, hôm qua mày mấttích đâu vậy? Tiết đầu thì vắng, vào lớp thì không nói không rằng lại biến đâumất!- Mi trách nó

    -Ờ, tại tao bị giang hồđể ý thôi, không có gì đâu!

    -Giang hồ nào? Mà mày cóbị gì không?- Lam nhày tới cầm tay cầm chân nó để tìm xem có bị vết tích nàokhông

    -Tao không bị gì hết, rachơi tao sẽ kể cho tụi bây nghe

    Rồi cứ như thường ngày,lại nằm lên bàn, nó nhìn hắn. Bây giờ hắn cứ như người xa lạ vậy. Khó chịu quá,phải chi hắn cứ gây sự với nó, cứ bắt nó chép bài, đằng này hắn cứ im lặng nhưvậy, thật đáng sợ

    Hai tiết học hôm nay saomà nặng nề quá. Vừa hết giờ hắn lại cùng Duy, Long biến đâu mất. Nó thở dài,thật sự nó đang rất buồn

    Bây giờ chỉ có ăn mới cóthể làm cho nó cảm thấy vui hơn thôi, kéo /mi /lam xuống căng tin.

    Tụi nó chỉ vừa mua đồ,chưa kịp ngồi xuống thì bị một đám người, cả nam lẫn nữ vây lại

    -Mày là Bảo Nhi 11A1đúng không?- một bà chị lớp 12 với mặt mày hung dữ, chắc có lẽ là đàn chị ở đâyđi tới hỏi nó

    -Có chuyện gì?- nó chánnản đáp

    -Tốt, vậy thì hôm naymày gọi về nhà kêu gia đình chuẩn bị nhận xác mày đi!

    -Các người muốn gì đây

    -Xử tội mày

    -Tội gì chứ? Rãnh rỗithật……

    -Tội thứ nhất: dám xíavào chuyện hôm qua của bọn tao (chuyện con bé Nguyệt Mỹ). Tội thứ hai: dám ởcùng nhà với Phong. Hai tội này thì đủ cho mày vào hòm rồi con ạ.

    -Thật vô lí. Tôi ở chungvới Phong thì có gì là sai? Còn đi đường gặp chuyện bất bình thì tôi ra taygiúp thôi

    -Đừng nói nhiều

    Bà chị giang hồ đưa tayhất đổ phần ăn của nó rồi búng tay một cái, cả đám trai có gái có nhào tới. MiLam lập tức bị đẩy ra ngoài như là không được đụng vào trận chiến. Cả hai khôngtài nào chen vào được.

    Nó bắt đầu đánh, đángược, lên gối, xuống trỏ, chiêu nào nó cũng sử dụng. Nhưng đông quá. Có thểnói là gần như nữa trường tụm vào vậy. Nó bắt đầu đuối sức, bị ăn vài cú đá nóvẫn đỡ được cho tới khi bị một thằng con trai đạp ngay vào lưng

    Nó ngã xuống

    Ngay lúc này đây, nó bịđánh tới tấp, bị đá, đạp. Từng cú một, nó cảm nhận rõ từng cơn đau đang lenlỏi. Đau lắm! Không chịu nổi nữa, máu trào ra từ khóe môi. Ngay lúc này đây, nónghĩ đến hắn, hắn ở đâu? Nó sẽ chết hay sống. Nó ngất lịm.

    Chap 26: Là thật hay là mơ

    Trong khoảnh khắc ấy,không gian đang náo loạn. Nhưng sao nó cảm thấy thời gian và không gian nhưdừng lại. Nó đang ở đâu???

    -DỪNG LẠI!!! Đây làtrường học chứ không phải là nơi để đánh nhau. Các người có biết tôi là ngườigiữ trật tự ở đây không? TRÁNH RA.

    Giọng nói vang lên, làai? Người giữ trật tự ở đây chỉ có thể là hắn thôi. Đúng vậy, hắn đã tới rồi.Hắn sẽ cứu nó.

    Thực ra thì hắn đã biếtvụ lùm xùm này lúc tụi kia bắt đầu vây lại gây sự rồi vì hắn là hội trưởng nênhắn luôn có người thông báo nguồn tin cần sử lí. Nhưng vì nó, vì những cây nóicủa nó nên hắn không bận tâm, hắn không muốn dính vào mấy vụ lùm xùm này nữa.

    -Cậu không ngăn lạisao?- Long hỏi

    -Mệt rồi!

    -Nghe nói là vụ này ởcăng tin đó!

    -Ở căng tin sao?

    Hắn bật dậy, “căng tin?không phải là nơi mà cô ta hay đến sao? Không lẽ nào….” Đứng phắt dậy, chạythật nhanh đến tới. Và ngay lúc này đây, khi đám đông dần tản ra. Hắn cầu mong,cầu mong người đó không phải là nó.

    Mọi vật như tối xầm lại.“Là cô ta sao??? Không lí nào, đồ ngốc đáng chết, cô giỏi lắm mà, sao lại đểxảy ra như vậy chứ?” hắn đứng chết trân, hình ảnh người con gái đang nằm imdưới đất ngay lúc này đây như vết dao cứa vào tim hắn, sao nhói quá

    Đám đông tản ra, Mi vàLam như vừa phá được bức tường sắt. Lao vào cạnh nó.

    -Huhu, Nhi ơi, mày cósao không vậy hả? Nói gì với tao đi chứ!!!- Lam khóc, cố tìm cách để lay nó,làm cho nó mở mắt ra…

    Mi không nói gì cả, tứcgiận lắm, nó nhào tới nắm lấy cổ áo bà chị lớp 12 kia mà hét

    -Chị nghĩ chị là ai?Muốn làm gì thì làm sao? Tôi sẽ cho chị biết, sẽ cho chị nếm đủ những gì mà Nhiđã chịu- rồi Mi đưa tay lên định đánh trả thù cho nó nhưng lại bị Long nhào tớikéo ra.

    Bây giờ hắn mới tỉnhlại, tiến tới bế xốc nó lên rồi nhìn đám người kia buông ra một câu đầy xác khí

    -Cuối giờ những ngườitham gia chuyện này đến gặp tôi. Anh không đến sẽ được cấp phép nghĩ học và giađình sẽ có người vào tù thay vì tội hành hung người khác và đừng nghĩ rằng tôikhông thể, tôi sẽ làm bất cứ thứ gì nếu như tôi muốn!

    Phán một câu lạnh lùng,lòng đau thắt, hắn đưa nó vào phòng y tế. Và đây là lần thứ 3 nó vào phòng y tếtrong 3 ngày liên tiếp, như vậy là quá nhiều rối

    Sau khi chị y tá băng bóvà sức thuốc cho nó xong thì đi ra ngoài, vừa bước ra cổng thì đã bị Lam Michặn đầu hỏi tùm lum, chắc là vì hai con bạn lo cho nó quá.

    -Nó có sao không hả chị?Nó có bị gì không? có ảnh hưởng gì tới sức khỏe không?.......

    -Không sao, chỉ là bịtrầy sức ngoài da thôi, nó nhiều chỗ bị đánh mạnh nên gây bầm. Tụi em nhớ kêubạn nghỉ ngơi nhé, hình như sức khỏe con bè rất yếu.

    Sau khi giải thích mộthơi dài, chị y tá bỏ đi một mạch trong khi Mi, Lam chưa kịp “ngấm” (chậm tiêuquá sức)

    Lúc này đối với nó, nóđang cảm nhận từng cơn đau ê ẩm. Nó đang ở đâu? Trước mặt nó đây là một khônggian trắng toát. Nó chết rồi sao? Nó chạy, chạy mãi, nhưng sao không thấy aicả. Sợ hãi quá, cô đơn quá, lạnh lẽo quá, nó gục xuống khóc!

    -Con đừng khóc Bảo Nhi-một giọng nói trầm ấm vang cọng

    Giật mình, giọng nóinày. Là mẹ, giọng nói của mẹ.

    -Mẹ ơi, có phải mẹ đókhông? mẹ đang ở đâu?- nó tìm kiếm, nó không muốn mất bà

    Đây rồi, bà đang đứngđây, người mẹ dịu hiền của nó đang đứng đây, nó chạy lại ôm chầm lấy bà, ngườimẹ yêu dấu của nó. Ấm áp quá, đây là thật hay là mơ?

    -Con nhớ mẹ lắm!- nókhóc, giọt nước mắt hạnh phúc

    -Mẹ luôn ở đây, luôn ởbên con, con đừng buồn nữa, hãy nhớ ba mẹ và chị luôn ở bên con.

    -Mẹ ơi, mẹ đừng đi, đừngđi,……. MẸ!!!

    Nó giật mình dậy, hóa rachỉ là mơ thôi, phải rồi, mẹ luôn ở bên nó, không được buồn nữa, không đượckhóc!

    -Nhi, mày tỉnh rồi- Lamôm chầm lấy nó, con nhỏ lại khóc

    -Tao đâu có sao đâu, màyđừng có khóc nữa, tao có chết đâu mà khóc…..

    Con bạn ngốc của nó,nhìn thấy cái cảnh nó bị bầm dập như vậy mà cứ nước mắt ngắn dài, còn Mi thì cứngồi nhìn hằm hằm vào cái tên Long, cái tên dám cản nó không cho xử ội bà chịkia

    -Này, tôi biết là cômuốn trả thù cho bạn mình, nhưng tôi là người giữ trật tự mà, nên tôi không cóđể cho cô làm như vậy được!

    -Giữ trật tự sao? Anhgiữ trật tự cái kiểu gì mà tụi nó kéo tới cả buổi trời rồi anh mới tới?

    -Ờ….. thì…..

    -Thì sao? Anh nói đichứ? Anh có biết là chỉ cần trễ hơn chút nữa thì có án mạng xảy ra rồi không?-Lam ở đâu nhào tới bức xúc, cô nàng cũng phun trào lửa giận

    -Ơ….. tôi….. “Hic, gìvậy chứ? Sao tự nhiên lại công kích mình như vậy? Mình có làm gì nên tội đâuchứ?.....”

    -Có định cho người bệnhnghĩ ngơi không vậy?

    Câu nói của hắn vang lênvà Long Duy cũng hiểu nhiệm vụ của mình. Hai cậu mỗi người nhào tới kéo mỗi cô,mặc cho hai cô nàng giận giữ, cấu xé…..

    Lúc này chỉ còn nó vàhắn. Không gian căng thẳng quá, nó phải làm sao đây? Hắn lại cứu nó một lầnnữa! nó phải nói gì đây? Sao hắn lại im lặng như vậy?

    -Lúc nãy……. anh……. cứutôi sao?- nó ấp úng nói nhỏ xíu

    -………..

    Không nói, hắn vẫn khôngnói gì, nó chán gét khi hắn cứ như vậy, khó chịu quá…

    -Này, anh vẫn giận tôihả?.... Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi mà…… Chỉ vì tôi quá nóng nảy thôi….. nhưngsao lúc đó anh không giải thích chứ….. Anh nói gì đi, sao cứu im vậy, nè, nè,nè, nè, nè……..- nó xổ ra một tràn, ngồi làu bà làu bàu

    -Đồ ngốc cô im đi! điếccả tai, không biết cứu cô làm gì để rồi giờ ngồi nghe cô lè nhè…..

    Chap 27: Âm mưu kế hoạch

    Nó không để ý đến câutrách móc của hắn. Nó chỉ biết là hắn đã nói chuyện với nó, hắn đã tha thứ chonó rồi!

    -Anh tha lỗi cho tôi rồiphải không,….. vui quá- nó bật dậy, quên luôn là mình đang bị đau để rồi hậuquả là ngồi ôm lưng- Ui da, cái lưng đáng thương của tôi…..- la oai oái, cáilưng đáng thương của nó không biết lúc nãy đã chịu bao nhiêu phát “đạn” nữa…

    -Này! nằm xuống đi,người bị thương mà còn lanh chanh lóc chóc được- nói rồi hắn đỡ nó từ từ nằmxuống.

    -Anh lo cho tôi đó hả?-mặt nó gian gian nhìn hắn

    Đỏ mặt, hắn quay đi, hắnđang lo cho nó thật sao? Không thể nào,hắn không thể thích nó được, hắn vẫnđang chờ một người, người đó….không phải LÀ NÓ!!

    Một ngày nữa lại trôiqua, nó đang cùng với Mi, Lam đứng trước phòng y tế vì mấy tên kia nói là đợimột chút, bọn hắn đi xử lí công việc một tí rồi quay lại về cùng.

    Tại phòng hội trưởng củatrường lúc đó

    -Các người tới đủ cảchứ?- hắn lạnh lùng lên tiếng

    -Dạ…. dạ đủ- một tên runrun

    -Được rồi, tất cả nhữngngười tham gia chuyện này. Nam: hít đất 300 lần, Nữ: thụt dầu 300 lần MỖI NGÀY,và sau khi làm xong thì phải quét dọn trường cho đến cuối năm. Tôi sẽ cho ngườiđến giám sát. Chỉ cần thiếu một lần: rút-hồ-sơ được chứ. Còn cô- nói rồi hắnchỉ tay về phía bà chị lớp 12 cầm đầu mọi chuyện- rút-hồ-sơ ngay lập tức chotôi.

    Hắn vừa dứt câu, bà chịkia đã bù lu bù loa lên, chạy tới nắm tay áo hắn

    -Phong à, em biết lỗirồi (em cơ à), bắt em làm gì cũng được, đừng đuổi học em, hức hức

    Lạnh lùng hất tay bà chịkia ra, hắn để lại một câu

    -Sao trước lúc làm khôngnghĩ đến hậu quả. Tôi làm như vậy là nhẹ tay lắm rồi.

    Cũng cùng lúc đó tại mộtvị trí khác trong trường

    -Sao, con nhỏ đó đượcPhong cứu à?- Thảo Trang hét trong bực tức

    -Dạ, em xin lỗi chị, tạilúc đầu nó phản kháng dữ lắm, nên mãi lúc sau mới bắt đầu dạy cho nó bài họcđược thì anh Phong tới

    -Hừ, có chút chuyện màcũng làm không xong, mà mày nhớ kêu tụi nó đừng có mà khai tao ra. Không thìđừng trách. Bể hết kế hoạch rồi, bây giờ chỉ còn mong chờ vào kế hoạch còn lạisẽ thành công thôi- cười, một ánh nhìn khinh miệt đầy thù hận

    Sử lí xong mọi việc, hắncùng hai tên kia đến trước phòng y tế và cả dám cùng nhau đi về. Hôm nay nóchẳng còn miếng sức lực nào để nhảy nhót nữa, đi còn không nỗi. Mệt thật!!

    Hôm nay có cái gì đó lạlạ ý nhỉ? Lúc nãy Mi còn điên tiếc cấu xé tên Long vì tức giận mà! Sao bây giờlại cười nói vui vẻ như vậy chứ? Đã xảy ra chuyện gì?

    -Này, có chuyện gì vuivậy? Kể tôi nghe với

    Nó chen vào giữa Mi vàLong (kì đà cản mũi) mặt ngơ ngơ ngáo ngáo “Sao hồi nãy cười tươi lắm mà, bâygiờ lại không nói gì? Hai người này mờ ám thật”

    -Hai người có gì giấutôi hả?- nó lườm lườm Mi, mặt làm ra vẻ nhìn thấu tâm can người khác mà thiệtra hổng biết gì hết

    -Làm gì có……- Mi chối,mặt đỏ ửng, rồi cô nàng lại đổi chủ đề cái rụp- À, kể từ thứ 5 là tụi mình sẽbắt đầu có tiết học ngoại khóa buổi chiều đó!

    -Sao? Học cái gì mà buổichiều nữa- vùng vằng

    -Học thể dục!!

    -Thể dục hả? Sướng vậy-mắt nó sáng rỡ, cười tươi rói làm ra vẻ khoái chí. Nó khoái vì thành tích mônthể dục của nó chưa có ai vượt qua được lúc học ở trường cũ. Môn thể dục là mônmà nó yêu nhất í (sao lại thích môn thể dục chứ)

    Cả đám đi mà cứ cười nóivui vẻ, hắn cũng vậy, hôm nay hắn biết cười, biết nói đùa để trêu nó. Nhưng nókhông giận, nó vui, nị cười của hắn thật sự rất đẹp và….. rất hiếm. Khoảnh khắcnhìn thấy hắn cười, tự dưng tim nó đập rộn ràng, nó thích nụ cười của hắn. Cólẽ nhìn thấy mẹ chỉ là mơ, nhưng nụ cười ngay lúc này đây của hắn là thật…..Phải chi hắn cứ cười như vậy nhỉ!

    Đi gần ra đến cổng thìcon bé Nguyệt Mỹ từ đâu chạy theo ý ới

    -Chị Bảo Nhi…… Chị BảoNhi…….

    Nghe thấy tiếng ai thấtthanh gọi mình nó liền quay lại

    -Nguyệt Mỹ?? Em làm gìmà chạy như ma đuổi vậy?? Lại có ai đuổi đánh em hả?

    -Dạ không! Em nghe nóilúc sáng chị bị bọn người kia đánh phải không? Em xin lỗi chị, vì em mà chị mớibị như vậy….. huhuhu- con bé xổ một tràng rồi khóc òa

    -Nè, nè…. đừng khóc mà,đâu phải lỗi tại em đâu, đâu với chị cũng đâu có bị gì đâu, nhìn nè- nó cố gắngquơ tay quơ chân cho con bé yên tâm, mặc dù trong người thì đang đau ê ẩm

    -Ai vậy Nhi?- Lam nhìncon bé cứ như là người ngoài hành tinh rớt xuống vậy. Không biết từ đâu chạytới rồi nói gì gì đó rồi đứng khóc ngon ơ.

    -À, đây là con bé hômqua tao cứu, tên là Nguyệt Mỹ

    “Nguyệt Mỹ sao? Cái tênnày mình nghe ở đâu rồi thì phải? Nhưng nhìn con bé này khả nghi lắm, khôngbiết…….”- hắn nhìn con bé nhíu mày, có lẽ hắn đã nhìn thấy được điều gì đó đằngsau những hành động của con bé

    -Em chào anh- con bé mớikhóc xong bay giờ thì cười tươi ơi là tươi

    Hắn nhìn con bé chẳngnói gì cả, chỉ khẽ gật đầu một cái.

    Và nó quyết định sẽ chocon bé đi cùng một đoạn…… mà thôi, hộ tống về đến nhà luôn!!! Nhưng hắn lại bịlàm sao ấy nhỉ? Từ lúc gặp con bé Nguyệt Mỹ hắn chẳng nói chẳng rằng gì hết,cũng chẳng cười, nhìn còn có vẻ khó chịu nữa chứ. Lạ thật!

    Đến nhà Nguyệt Mỹ, nhàcủa con bé cũng không to lớn gì. Gia đình sống nhờ vào kinh doanh cửa hàng nhỏvà cho người khác thuê một phần căn nhà. Có lẽ con bé vào trường này cũng nhờhọc bỗng như nó.

    Chào tạm biệt con bé, nólại leo lên xe cùng bọn hắn đi về, chợt! “Ọt ọt ọt….” bụng nó kêu réo. Nó quayqua nhìn hắn với đôi mắt long lanh đầy hi vọng

    -Bây giờ mình đi ăn đinha!!!

    Nhìn mặt nó hắn lại cườigian (cái con người gì mà suốt ngày toàn nghĩ tới mấy chuyện gian xảo không à)

    -Không, về nhà nấu cơmăn đi

    Tan nát, câu nói ngắngọn của hắn làm nó hụt hẩng kinh khủng. Rõ ràng hắn biết là nó không biết nấucơm vậy mà còn bắt nó làm. Bây giờ không lẽ lại đi nói ra trước mặt tên Duy vàtên Long kia, xấu hổ chết mất.

    Quay xuống xem hai tênkia đang làm gì. “Trời ạ, anh ông tướng đang cắm đầu vào điện thoại chơi game”.Quay qua quay lại rồi lại nhìn vào cái điện thoại, nó nảy ra ý tưởng, lôi ngaychú dế của mình ra “Tốn tiền quá TT__TT”

    [Anh biết là tôi khôngbiết nấu cơm mà!!]- send to tên âm binh

    Rè…..rè….

    Điện thoại hắn rung lên.Đọc tin nhắn xong lại nụ cười đó, gian hết sức

    [Thì cô nấu mòn sường gìđó đi! tôi sẽ giúp cô! OK?]- send to đầu heo

    “Sao chứ, mình khôngbiết làm món đó mà, lần trước như vậy mà hắn vẫn muốn chọc tức mình sao…… thôithì… đành nói thật vậy”

    [Thật ra….. món đó khôngphải do tôi làm]-send

    [Biết ngay mà, cô muốnqua mặt tôi sao! Nhưng chỉ tại cô tự chuốc lấy thôi, ráng chịu đi!!]- send

    [Nè! Anh có phải là conngười không vậy? Không có lòng nhân từ gì hết!!!]-send

    [Ừ, tôi không có lòngnhân từ]-send

    [Tôi năn nỉ anh đó, giúptôi đi rồi anh muốn gì cũng được!!!]-send, lần này nó gửi kèm theo bộ mặt cúncon quay qua nhìn hắn làm hắn siêu lòng

    [Thôi được, nhớ giữ lời,tôi sẽ lưu tin nhắn này lại, nếu cô mà không giữ lời thì tôi sẽ đưa cho họxem]- send

    Nó mừng rơn, quay quanhìn hắn, đưa tay lên làm kí hiệu ok. Cuồi cùng thì kết thúc sau một hồi traođổi, hắn quay dầu xe, còn nó thì ngồi đếm

    1……..2………3…….

    “Trời đất, gửi đến 4tin, tốn hết 1200 VNĐ của mình rồi, phí thật TT__TT(!__!)”

    Chap 28: Ăn nhà hàng vàcâu cá

    Thấy hắn quay xe, Longthắc mắc

    -Sao quay lại vậy?

    -Đi ăn

    Chiếc xe chạy rồi dừnglại ngay trước một nhà hàng. Từ lúc ở cùng hắn nó toàn được đi ăn nhà hàng.Sướng chết đi được! Nhưng đôi lúc nó cũng thèm mấy món mama nó nấu. Phải sắpxếp thời gian hôm nào về thăm mama thôi.

    Như thói quen bao lần,không cần ai bảo, nó cầm cái menu chỉ lia lịa. Lần này nó gọi nhiều hơn cảnhững lần trước, cứ như là muốn bù lại lúc sáng chưa kịp ăn mà đã bị bà chị kiahất đổ vậy.

    Thức ăn được bày ra đầybàn, nó cầm đũa và ăn ngấu nghiến. Ai kia thì có lẽ đã quen với cảnh này rồi,nhưng hai tên Long và Duy thì ngồi nhìn nó há hốc mồm, nó ăn mà cứ như là bị bỏđói mấy chục năm vậy. Không thể tin được!

    -Chút nữa ai thanh toánvậy?- Long quay qua hỏi nhỏ với Duy, mặt sợ sệt (!_!)

    -Không biết, mày thửhỏi……..

    -Hai đứa bây trả-chưakịp để Duy lên tiếng, hắn đã chen vào cho biết kết quả và cười đểu một cái

    Duy, Long nghe hắn nóidứt câu thì đơ người, câu nói của hắn cứ như quả tạ 1000kg thả lên đầu hai tênđó vậy

    Sau một lúc “ngồi” nhưtrời trồng, cả hai quyết định….. nhào vô ăn cho thỏa, dành ăn với nó. Cả haicậu đều có chung ý nghĩ “Mình đã thanh toán thì phải ăn cho đáng chứ”. Và cứthế gắp gắp

    Nó cũng đâu có vừa, dámdành ăn với nó sao, nó cũng gắp hết sức. Những người xung quanh nhìn 3 đứa vớiánh mắt sợ hãi, không sợ hãi sao được khi mà cả ba người cứ ăn lia lịa. Lâu lâucòn nghe một đứa la lên “trả cái đó cho tôi!!!”. Nó cứ gắp, gắp nhiệt tình.Đang gắp thì bị hắn chặn đũa

    -Đừng ăn món đó!!

    -Why???- nó nhìn hắntrăn trối

    -Muốn dị ứng thìăn

    -Ờ, vậy thôi

    Hai tên kia cứ ăn, ăncho đúng nghĩa “đáng đồng tiền”, ăn đến độ bụng no căng không đụng đũa đượcnữa. Ấy vậy mà nó vẫn ăn tỉnh bơ như không. Duy, Long trơn tròn mắt, nhìn cáicon người không có xu hướng dừng ăn kia mà đau lòng.

    Cuối cùng thì nó cũngdừng. Hí hửng khoái chí vì được ăn đã đời, thật ra lúc hai tên kia dừng là nóđã no rồi, nhưng vì hai tên đáng gét dám dành ăn với nó nên nó mới ăn nhiềuthật nhiều cho bỏ gét, ăn xong bữa mà nó tưởng chừng như là no tới mai luôn.

    Hóa đơn đưa ra, nó ănnhiều đến độ mà tiền mặt của hai tên kia gộp lại cũng không đủ trả, mà cà thẻthì không chia đôi được và thế là hai tên quyết định…….. oẳn tù tì

    -1……2……3 ra cáigì?.....ra cái này!!

    -Kakaka, mày thua rồi!Thanh toán đi con- Long cười mãn nguyện đầy đắc thắng. Cảm thấy sao mà thôngminh quá, ra đúng “cái bao” chụp “cái búa” của Duy.

    Duy ngậm ngủi rút thẻ

    -Con nhỏ này ăn kinhthật, cháy hết cả cái thẻ của tao, hic hic- Duy đau khổ nhìn Long

    Về đến nhà

    -Này! Cô đi làm việc nhàđi- Duy hậm hực

    -Anh muốn chết hả? Ganto nhỉ?- nó trơn mắt, tay lăm le nắm đấm.

    “Nhìn mặt con nhỏ này sợthật, cứ như là quỉ hiện hình vậy”

    -Tôi nói đùa ý, hì hì

    Bây giờ là buổi trưa, mànó thì lại không biết làm cái gì cả. Nếu học thì cũng không thể đốt hết được sốthời gian rãnh rỗi được. Phải làm gì đây nhỉ?

    -A! Biết rồi………… Phongơi, Phong à- nó chạy đến chỗ bọn hắn đang ngồi xem Tivi, miệng không ngừng kêutên hắn

    -Ma nhập cô hả? Đừng cókêu tên tôi như vậy, nổi hết da gà!!!

    -Biết rồi, tí nữa đi câucá đi, dù gì thì cũng không có chuyện gì làm

    -Ai nói không có, rãnhthì lau nhà, quét nhà đi

    -Tôi mới hết bệnh…….ílộn, mới hết bị thương mà sao làm được. Đi câu cá đi…..đi mà…..đi mà…..- nó nắmtay áo hắn lay liên tục

    -Ya, chóng mặt quá……Ừthì đi- Cuối cùng hắn vẫn phải chịu thua cái sự cứng đầu của nó

    -Yeah! Vậy tôi rủ thêmMi và Lam nữa nhé!

    -Tùy cô

    Sau khi thông báo choMi, Lam xong. Nó cùng hắn, Duy, Long lên xe đến đón Mi, Lam đi cùng

    Đợi hắn cất xe xong, tụinó đi vào trong mua dụng cụ, vì đây là lần đầu đi câu nó tụi nó có dụng cụ đâu.Khỏi nói thì cũng biết nó phấn khích cỡ nào.

    Nhưng nói tới câu cá thìnó lại nhớ tới Quân, lần trước nó định câu cá cùng Quân mà lại bị dị ứng, nhưngmà Quân bỗng biến đâu mất, điện thoại thì cũng không liên lác được. Lạ thật! Nócảm thấy lo lo.

    Tiếng gọi của Mi làm nótrở về hiện tại, nhanh chóng quên đi Quân.

    Cả đám tìm một chỗ mátdưới cây cổ thụ to rồi dọn đồ nghề ra trong sự hậm hực của nó. Sáu người mà mua3 cái cần câu vì tên Long phân theo cặp nhưng nó không chịu, dứt quyết đòi muariêng một cái cần khác chỉ vì tên Long sắp xếp Duy-Lam, Mi-Long, và tức nhiênlà hắn cùng với nó.

    Nó lấy cần câu ra vàchộp ngay con trùng để gắn vào móc câu. Nhưng……. nhìn nó nằm nhoi nhoi cứ ghêthế nào ấy! Không dám động vào thì sao mà gắn được chứ. Rồi nó quyết định tìmsự giúp đỡ từ cái tên ngồi gần nó nhất (là hắn)

    -Nè! Anh Phong đẹp trai-giọng nó nhão nhẹt, mắt long lanh.

    -Có gì thì nói, tôi nóicô đừng có kêu tên tôi như vậy, nhột chết đi được.

    -Anh bắt cái “thứ” nhoinhoi đó gắn vào móc câu dùm tôi đi!!

    -Cô thích câu một mìnhmà, vậy thì tự gắn đi

    -Nè! Anh mà không gắndùm tôi là tôi phá cho cá chạy hết là anh khỏi câu luôn á (đúng là ăn khôngđược thì phá cho hôi mà!!!)

    Hắn cũng phải chịu thuanó, giật lấy cái cần câu, chộp con trùng lia lia vào người nó (chọc tức) rồimới chịu gắn vào móc câu. Hắn vừa gắn xong thì nó hí hửng quăng dây câu……..

    Chap 29: Đau đớn

    5’ sau

    -Haizz…… hồ này có cákhông vậy? Ngồi cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy con nào

    -Cô im dùm tôi một chútđi, mới ngồi có 5’ mà đã than rồi.

    Chợt

    -Aaaaa….. Cắn câu rồi-tiếng Mi la hét ỏm tỏi

    Trời đất!! Gì vậy chứ?tên Long đang cầm tay Mi cùng nhau giật cần câu sao? Có điều gì đó bí ẩn ởđây!!! (Ngây thơ quá độ)

    Và sau khi nhìn thấycảnh tượng đó, nón ngồi mà chẳng thèm để ý xem có con cá nào cắn câu không. Haicon mắt của nó cứ dán vào cặp đôi Mi-Long kia. Lúc thì cười nói vui vẻ, lúc thìtên Long lại nắm tay Mi. Mờ ám thật!!! (người ta đang yêu đó bà!!!)

    -Cá cắn câu kìa đồ ngốc-hắn hất mặt về nơi ngước đang rung động

    Vừa nhìn thấy, nó đãnhảy tưng lên, chụp ngay cần câu, giật mạnh thật mạnh, trong đầu không ngừngvang lên “tao phải bắt được mày, tao phải bắt được mày….” và kết quả là …….

    Tèn tén ten: con cá chưakịp ngậm vào cần câu, chỉ mới nhấm nháp thôi đã bị nó giật phát nên con cá bỏchạy mất tiêu.

    Ngồi làu bàu, tức tối,thầm **** rủa con cá dám “lừa tình” nó, làm nó mừng hụt.

    -Aaaaaa……- Lại tiếng laó, lần này là của Lam

    Lam ngồi vỗ tay bôm bốp,cổ vũ cho tên Duy có tinh thần kéo phăng “bé cá” tội nghiệp ra khỏi “ngôi nhànước thân yêu” và bị “dính chưởng”, con cá nằm trên mặt nước nhảy đành đạch….

    Chưa kịp vui mừng hếtthì đến lượt hắn được dính câu. Trời đất!!! Con cá mà hắn câu được là con cá màtừ trước đến giờ nó từng thấy và nó kết luận rằng đó là con “cá cái”. Vì “mê”nhan sắc của hắn “bỏ nhà” đi nên mới bị cắn câu.

    “Ax, tức thật, sao aicũng được mà mình không được chứ. Toàn là mấy con cá hám trai, thấy trai đẹp làcắn liền,…….. mấy con cá ngu ngốccccc”

    -Haizzzz…..- ngồi cảbuổi trời mà chẳng được con nào, nó thở dài rồi tựa mình vào thân cây……. ngủluôn

    “Đúng là đồ ngốc! Khôngbiết câu mà cũng đòi câu!!!”- hắn nhìn nó khẽ lắc đầu rồi mỉm cười

    Đến khi gần tối tụi nómới kết thúc buổi câu cá và kết quả là: Long-Mi 3 con, Duy-Lam 2 con, và hắn……6“cô” cá. Nó cho rằng tất cả những con cá hắn câu được đều là “cá cái” và thầmtrách mấy con “cá đực có mắt không tròng” người đẹp ngồi như vậy mà không chịucắn (~_~!). Phần thưởng của nó đem về là….. mấy con trùng

    Cả buổi ngồi câu mà nóchỉ toàn ngủ. Đến độ mua 6 con trùng thì con 5 con, còn một con thì vẫn còn nằmchỏng trơ trên móc câu

    -Bây giờ tụi mình đinướng cá ăn đi- Lam để nghị

    Chợt, hắn cười gian xảorồi cất tiếng

    -Ok! Phần ăn người đó ăn

    Sao chứ!! Hóa nói vậythì hóa ra là nó phải nhịn sao? Bởi nó có “lừa” được con cá nào đâu. Không lẽtrong lúc mọi người nướng cá thì nó…… nướng mấy con trùng, hic hic. Nó chẳngthèm nói gì, chợt thấy lòng buồn hiu

    -Thôi, đi ăn đi, mấy concá này tính sau. OK!- Mi nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt con bạn của mìnhnên giúp nó. Đúng là chỉ có bạn tốt mới hiểu nhau như vậy thôi!

    Nghe con bạn mình nóixong, nó mừng uýnh lên chạy tới hôn chụt một cái vào má con bạn

    -Tao iu mày quá Mi ơi!!

    -Mọi người đồng ýkhông?- Thấy 3 tên kia chẳng nói gì, Mi lấy làm lạ

    -Đi với cô ta á hả?Ai…..ai thanh toán- tên Long ấp úng hỏi nhỏ (con trai gì mà keo quá trời ~_~)

    -Hôm nay tôi đãi mọingười, được chứ?- Mi nói luôn mà không cần suy nghĩ

    Và quyết định cuối cùnglà cả đám kéo nhau đi ăn. Ba đứa tụi nó nắm tay nhau dung dăng dung dẻ đitrước, để 3 tên kia đi cùng nhau.

    Đang đi thì hắn quay quahai tên kia (cực)thắc mắc

    -Trước kia tao thấy 2đứa tụi bây sài tiền như nước mà, sao bây giờ tính toán từng chút vậy chứ?- hắnhỏi, mặt nhạo báng, cười gian gian,…..

    -Ừ, thật ra tao vớithằng Duy bị ông bà già cấm không cho về Việt Nam bắt học ở bên đó. Mà tụi taokhông chịu, làm dữ đòi về cho bằng được. Không hiểu mấy ông bà bàn nhau ra saomà đưa ra cái quyết định là: “Hai đứa được quyền đi nếu như tự kiếm đượctiền…..”.Nghe câu đó tụi tao ức chế quá nên đi luôn, chứng tỏ cho ổng bả thấytụi tao có thể tự lập- Long nói mà mặt đau khổ

    -Thì ra là vậy, vậy mấycưng có việc làm chưa? Vào làm cho anh…..anh trả lương-hắn nói mà mặt nhan hiểmvô độ

    -Làm gì trong đó?

    -Dọn vệ sinh!!!

    -Mày muốn chết hả thằngkia- Long, Duy nhào tới kẹp cổ hắn

    -Ế ế, tao giỡn, đừngnóng chớ!!- hắn vội giãn hòa, bởi một tên còn đấu lại, chứ hai tên “võ côngthâm hậu” thì hắn chỉ có phân thân ra thôi!!

    Ba đứa tụi nó đi màkhông thấy ba tên kia đâu nên quay lại thì thấy cái cảnh ôm đầu ôm cổ rồi cườiha hả. Ngỡ ngàng đến bàng hoàng, tên Phong giỡn với 2 tên kia sao!!! Hành độngcứ như người……. cõi trên rớt xuống vậy. Nó chạy đến quơ quơ tay trước mặt hắn,để xem hắn có bị ….. nhập không thì bị hắn khó chịu hất tay nó ra. Chẳng nóichẳng rằng đi luôn một mạch

    Đến nhà hàng và việc làmquen thuộc đầu tiên là gọi món, nhưng lần này nó nhường cho Mi. Chắc tại vìtrưa nó ăn nhiều quá, nên bây giờ cái bao tử nó giảm công suất rồi, ăn ít lạimột tí nhưng cũng đủ chết người.

    Bữa ăn kết thúc cũng làlúc Mi rút cái thẻ của mình ra (toàn sài thẻ). Nhưng tên Long là con trai thìcon sao có thể để cho con gài “động tay” được chứ, mà đứa con gái ấy lại là Mi.Thế rồi làm ngay một hành động ga lăng, Long kêu Mi cất thẻ vào rồi lôi ngaycái thẻ của mình ra

    Mặc dù đau lòng khi nhìn“đứa con yêu” của mình bị rút một khoảng “bự” nhưng bù lại thì anh anh ghi đượcđiểm trong mắt nàng, kể ra thì cũng đáng nhỉ!!

    Đưa Mi, Lam về nhà, điểmdừng cuối cùng của nó là chiếc giường thân yêu. Sau khi tắm rửa sạch sẽ thơmtho, nó nằm nghĩ về những chuyện gần đây. Đi cùng với hắn nó toàn gặp rắc rối,vào học mới hơn một tháng mà nó đã thăm phòng y tế liên tục. Trăn trở trằntrọc, rồi nó quyết định sẽ đành phải bỏ 30’ ngàn vàng của mình để dậy sớm bắtxe bus đến trường.

    6h15 Am

    Như dự dịnh nó dậy sớmrồi thay đồ đến trường. Trước khi đi nó không quên dán mảnh giấy trên tủ lạnhvì nó biết rằng hắn luôn tìm nước uống vào mỗi buổi sáng

    [Tôi sẽ bắt xe bus đếntrường, nếu anh dậy thì cứ đi, đừng tìm tôi, kí tên: Bào Nhi cute, lovely……]

    Để lại lời nhắn xong, nóthong thả đi trên đường, hít thở không khí của một ngày mới, thật trong lành.Hôm nay nó cảm thấy khoan khoái đến lạ, có lẽ vì nó đã thoát được hắn.

    Nhưng thoải mái chưađược bao lâu thì một con đau ập đến, nó bị sao thế này? Đau quá, nhỏi kinhkhủng, đau gấp đôi lần trước, nó dựa người vào tường, tay chặn lấy ngực, đauquá, khó thở nữa. Khung cảnh xung quanh mờ dần rồi một màu đen bao trùm.

    Chap 30: Xe bus

    Nó tỉnh dậy trong tìnhtrạng đầu đau như búa bổ, mùi ete tanh nồng sộc vào mũi, nó đang ở đâu? À! chắclà ở bệnh viện

    Thấy nó tĩnh lại, một vịbác sĩ cỡ ngoài 40 đeo kính đi đến trước mặt nó

    -Cháu tỉnh rồi à?

    -Sao cháu lại ở đây vậybác sĩ?

    -Người đi đường thấycháu bị ngất nên đưa cháu vào đây!!

    Thì ra là vậy! Nhưng nóbị bệnh gì vậy chứ? Gần đây nó cứ cảm thấy nhói ở lồng ngực, cứ nghĩ là do chạynhiều nên mới bị như vậy. Nó quay qua chưa kịp mở miệng thì vị bác sĩ hỏi nó

    -Cháu có người thânkhông?

    Khoan đã! Nó coi phimnhiều rồi, những người bác sĩ chỉ chịu nói bệnh tình của bệnh nhân cho ngườinhà biết thôi, còn bệnh nhân thì không cho biết. Không được! Nó muốn biết rốtcuộc là nó đang bị gì

    -Không ạ!

    Nghe câu trả lời của nó,người bác sĩ nhìn nó ái ngại, chẳng nói gì cả, điều đó càng làm cho nó thêm tòmò muốn biết về bệnh tình của mình. Nó nhìn ông bác sĩ cầu xin.

    -Bác sĩ, cháu bị bệnh gìvậy? Ông hãy nói cho cháu biết đi!!

    Vị bác sĩ có vẻ lưỡnglự, nhưng trước sau gì thì nó cũng phải biết thôi, rồi ông rút ra một cái hồ sơbệnh án và đưa cho nó

    -Cháu bị bệnh tim, đếngiai đoạn 2 rồi. Nhưng thường giai đoạn 2 thì rất ít ai đau đến độ ngất xỉu,bệnh của cháu có khả năng phát triển nhanh. Cháu cần phải ở lại đây điều trị.Nếu không điều trị thì mức độ nguy hiểm sẽ càng tăng và khó có thể cứu được.

    Tai nó như ù đặc đi,không còn nghe thấy gì nữa, rồi nó sẽ chết sao? Không, bác sĩ nói rằng nó vẫncó thể sống nếu như điều trị mà! Nhưng chi phí thì sao chứ? Để điều trị thì sẽtốn một khoản lớn, nó làm gì có tiền mà trả chứ! mà bệnh chắc chắn là sẽ khôngdứt hoàn toàn được, rồi sẽ tái diễn thôi! Nó không thể để cho ba mẹ nuôi của nóchi trả được, nó còn nợ họ quá nhiều!!

    Nhìn vào tập hồ sơ bệnhán, sao người ta lại biết nó tên Bào Nhi nhỉ? À, phải rồi, chắc là nhìn vàobảng tên trên áo nó. Ngồi lật tập hồ sơ ra từng trang, xem trong vô thức, nócũng không biết là mình đang làm gì nữa

    Nó trốn khỏi bệnh viện,bước đi như người vô hồn. Tại sao ông trời lại đối xử với nó như vậy? Tại saolại bất công với nó như vậy chứ? Ông đã cướp đi gia đình nó rồi, bây giờ ôngcòn muốn cướp đi sinh mạng của nó nữa sao? Nước mắt trực trào.

    Có lẽ, nó sẽ không điềutrị, nó sẽ không nói với ai hết. Nếu như chết đi thì nó sẽ được gặp lại ba, mẹvà cả chị nó nữa. Như vậy không phải sẽ tốt hơn sao!

    Chắc giờ này hắn cũng vềnhà rồi, lại một ngày nữa nó nghĩ học. Đưa tay lau đi vệt nước mắt, cố gắng làmmặt tươi tỉnh, nó đi vào nhà.

    Vừa thấy nó mở cửa bướcvào, hắn đã xồng xộc tiến tới

    -Sáng nay cô đi đâuvậy?- giọng nói có pha chút tức giận

    -À…. Chỉ là sángnay….À.. xe bus đông quá nên tôi đi muộn, bị bác bảo vệ đuổi ra ngoài

    -Vậy sao không về nhà?

    -À….. tại…… tại tôi chánquá nên đi lòng vòng ý mà- nó nói mà cúi gằm mặt để tránh ánh mắt của hắn

    -Điện thoại cô đâu? Tôigọi sao không bắt máy?

    -Hết pin nên tôi để ởnhà sạc pin rồi. Thôi, tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ.

    Nó lẩn tránh rồi bỏ lênphòng. Hắn nhìn theo, cảm thấy có gì đó rất lạ, nhìn sắc mặt nó nhợt nhạt quá,phải chăng nó đang giấu hắn chuyện gì? Nhưng thôi, nó về là hắn cảm thấy nhẹnhõm rồi.

    Lên phòng, chợt nó nhớtới lời Mi nói, ngày mai sẽ có tiết thể dục ngoại khóa, mai là thứ 5, đúng rồi.Nghĩ rồi nó lục tung tủ đồ, lấy được bộ thể dục nó ủi cho thẳng rồi cất sẵn,mai sẽ đem bỏ vào tủ trường cho tiện thay.

    Tít…..tít…..tít

    Tiếng chuông báo thứclại réo in ỏi, hôm nay sao mà nhức đầu quá. Nhưng nó vẫn giữ cái quyết định củamình, vẫn sẽ đi học bằng xe bus.

    Đứng trước gương, nhìnmặt nó xuống sắc quá. Chắc là vì biết mình bị bệnh cho nên nó mới mất tinh thầnnhư vậy. “Không được, nếu như mình không sống được bao lâu nữa thì mình phảisống cho đáng quãng đời còn lại, phải vui lên!!”

    Tự động viên mình lấytinh thần rồi nó lại tiếp tục lên đường. Không thấy động tĩnh gì, chắc là bọnhắn vẫn còn ngủ, hôm nay nó không để lại giấy nữa vì nó nghĩ là hắn biết rồi.

    Ra đến trạm xe bus, nónhìn vào cái bảng xem tuyến xe của mình rồi ngồi đợi. Khi rồi! Chiếc xe mang số13 (số “hên”) chạy tới, nó vội nhảy lên xe

    Sáng sớm nên xe cũngkhông đông khách, chỉ có lất phất vài người, hầu như ai lên xe vào giờ này cũngngồi ngủ thì phải. Chọn một cái ghế trống ngay cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Nórút cái điện thoại ra, gắn tai nghe vào rồi nghe nhạc, vừa nghe vừa nhìn rangoài cửa sổ

    Một lúc sau, có mộtngười thanh niên bước lên và ngồi cạnh nó. Nó cũng không để ý gì, chỉ ngồi ngắmcảnh.

    Lạ thật! Sao cứ mỗi lầnxe xốc lên một cái thì tên đó lại ép sát nó hơn, khó chịu, nó nghĩ lại là mấytên dê xồm, nó quay qua định kêu tên kia dịch ra một chút thì…..

    Gì vậy chứ? Tên đó đangkề con dao vào hông nó, sợ quá!

    Chưa kịp định hình nênlàm gì thì tên đó nói thầm vào tai nó

    -Đến trạm kế tiếp thìxuống xe, không thì đừng trách

    “Ax, cái xe số 13, đúnglà xui mà, phải làm gì đây chứ???”

    Nó chưa biết phải nênlàm gì thì đã đến trạm kế tiếp và theo lời tên đó, nó phải bước xuống xe. Nó đitrước và tên đó đi sau kề con dao ép chặt vào người nó. Nó không dám nói gì cả.

    Cùng lúc đó, có ba ngườikhác đang nhìn theo “ Cô ta đi đâu vậy chứ? Chưa đến nơi mà? Sao tên đó………DAO!!” ánh sáng khẽ lóe lên từ con dao sáng bóng

    Thật đúng khi hắn quyếtđịnh lôi theo hai thằng bạn lên xe bus cùng nó. Cả ba đều đội mũ xụp xuống nênlúc nó lên cứ tưởng là người ta đang ngủ nên cũng không để ý.

    Lúc đầu thì Duy Long cứlàu bàu, nhưng thấy cảnh đó, không ai bào ai, cả ba bước xuống theo.

    Tên đó đẩy nó đi đến mộtcon hẻm, không biết là đi đâu. Nó sợ quá không biết nên làm gì nữa, nó sợ nếubây giờ nó đánh tên này thì con dao sẽ cắm vào người nó mà né không kịpmất!

    Chuyên Mục

    Công cụ tìm kiếm bởi Google
    Theo dõi: Groups Truyện Trên Facebook
    [SMS]: 0975 736 978
    email: WapSinhVien.Net@gmail.com

    XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
    TRÊN DI ĐỘNG

    WAP SINH VIÊN.NET
    C-STAT