Cam Lộ bị tiếng xe ô tôphía ngoài làm cho giật mình tỉnh giấc, bỗng thấy nhẹ nhõm đi nhiều, cô với taybật đèn đầu giường, ba tiếng trước, Thượng Tu Văn lái xe đi gặp Ngô Úy, lúc đianh có dặn cô đừng đợi. Nhưng lúc chiều cô đã ngủ một giấc ở văn phòng của anh,lại thêm sự yên tĩnh đến đáng sợ ở ngôi biệt thự này khiến cô chẳng tài nàochợp mắt được, cô vào phòng đọc sách tìm “Tư trị thông giám”, ngồi tựa lưng vàogiường đọc, mãi đến khi cơn buồn ngủ ập đến mới gập sách lại nằm xuống, nhưngcứ chập chờn, chẳng thế nào ngủ ngon giấc.
Thượng Tu Văn bước đếnngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô: “Anh làm em tỉnh giấc rồi à?”
“Không, em ngủ khôngngon, bên ngoài yên tĩnh quá, cứ có cảm giác rờn rợn, sợ ma quỷ đột ngột hiệnra.”
Thượng Tu Văn cười: “Nóinhư vậy, anh đã bị ma quỷ bắt mất hồn từ lâu rồi, có cần tìm đạo sĩ làm phéprắc máu chó kiểm chứng không?”
Cam Lộ hứ một tiếng:“Ngày nào cũng ngủ ngon trong căn phòng được bài trí thế này, em không mơ thấyác mộng mới lạ đó.”
Thượng Tu Văn ghé sáttai cô thì thầm: “Sống ở đây anh quả thật từng mơ chuyện ly kỳ, mà không chỉmột lần đâu nhé, mơ đến em.”
Mặt Cam Lộ nóng lên, vùiđầu vào gối cười: “Em không quan tâm, ban ngày thì không sao, nhưng tối mai emnhất quyết không ở một mình ở đây đâu, em không có phúc hưởng thụ cuộc sống ởbiệt thự, sống ở thành phố náo nhiệt thích hơn.”
“Yên tâm, tối mai anhchắc chắn sẽ ở bên em.”
“Anh đi nói chuyện vớianh Ba thế nào rồi?”
Thượng Tu Văn lắc đầu:“Anh đón cậu rồi cùng đến tìm Ngô Úy. Anh ta bật đoạn băng ghi âm lên cho anhvà cậu nghe, quả thực đó là đoạn đối thoại giữa Hạ Tĩnh Nghi và lãnh đạo xưởngluyện thép, đề cập đến việc giao dịch một món tiền lớn, còn liên đới đến hailãnh đạo khác của xưởng.”
“Vậy chắc có thể vạchtrần việc sát nhập của Tỷ Tân đúng không.”
“Trên lý thuyết thì làvậy, nhưng xử lý đoạn ghi âm đó thế nào thì suy nghĩ của mọi người vẫn chưathống nhất. Cậu chủ trương lập tức giao đoạn băng ghi âm cho phó thị trưởngKhổng, lãnh đạo quản lý về công nghiệp của thành phố, đồng thời yêu cầu Tỷ Tânchính thức rút khỏi việc sáp nhập xưởng luyện thép. Ngô Úy không đồng ý. Ngườianh ta thật sự hận thù là Hạ Tĩnh Nghi, anh ta cho rằng ủy ban thành phố sẽ chỉxử lý lãnh đạo xưởng luyện thép, và lấy cớ là để duy trì môi trường đầu tư vàcác dự án đầu tư khác của Tỷ Tân ở thành phố này đã đến lúc nghiệm thu, sẽkhông làm gì cô ta. Anh ta định tiến thêm bước nữa khuấy động chuyện này lêncho tất cả mọi người cùng biết, khiến Hạ Tĩnh Nghi thân bại danh liệt.”
Cam Lộ chẳng hiểu lắmcác toan tính chính trị rắc rối này, cô do dự một lát: “Vậy ý anh thì sao?”
“Cách nghĩ của cậu làđúng, anh cũng chủ trương xử lý nội bộ. Nghe xong đoạn băng ghi âm đó, anh đãtrực tiếp gọi điện cho chủ tịch của Tỷ Tân Trần Hoa rồi, anh ta sẽ lập tức đixử lý việc này. Còn về lãnh đạo bên đó, anh thật sự hy vọng có thể khống chếảnh hưởng đến mức thấp nhất, hạn chế tiếng xấu đồn ra ngoài, nếu không sau nàymuốn tham gia hội nghị thương mại đối ngoại sẽ rất bị động. Húc Thăng muốngđứng vững ở đây thì trong hành xử nhất thiết phải chừa đường lùi, có cái nhìntoàn diện trong tất cả các mối quan hệ, không thể chỉ thấy cái lợi trước mắtđược.”
“Vậy… anh Ba có đồng ýkhông?”
“Anh ta tất nhiên khôngđồng ý. Nhưng cậu sẽ thuyết phục anh ta, còn như cậu sẽ ra điều kiện gi với anhta, đó là việc của cha con họ, anh không xen vào.” Anh cúi đầu chăm chú nhìncô, “Lộ Lộ, em hiểu ý anh không?”
“Em không thể nói là emhoàn toàn hiểu, việc này đối với em quá phức tạp, nhưng,” Cam Lộ mỉm cười, “Emđã hứa là sẽ tin anh, vậy là đủ rồi đúng không?”
Thượng Tu Văn vòng tayôm chặt lấy cô.
Cái ôm thắm thiết nàykhông chỉ là về thể xác, không giống sự cuồng nhiệt nhấn chìm mọi cảm quan, mọicâu nệ, từ bỏ tất cả mọi suy nghĩ chỉ đắm chìm vào nhau mấy tiếng trước.
Cam Lộ nằm trong lònganh, cảm nhận niềm vui sướng bình yên mà tràn đầy. Anh quyết định như thế nàodường như không còn quan trọng nữa, quan trọng là cô không hề cảm thấy cần phảidùng lý trí thuyết phục bản thân mới có thể tin anh.
Ngày hôm sau, Thượng TuVăn đi gặp khách hàng, sau đó sắp xếp để Ngụy Hoa Sinh đón tiếp còn anh quay vềbiệt thự, đón Cam Lộ nói muốn đưa cô đến một nơi.
Xe men theo đường vòngngoài của thành phố J đến đầu bên kia của thành phố. Cam Lộ xuống xe nhìn khôngkhỏi cười khúc khích, đây chính là bảo tàng khoáng sản mà Thượng Tu Văn dẫn côđến ba năm về trước. Tuy đang là cuối tuần nhưng bảo tàng vẫn lạnh lẽo vắngngười. Thượng Tu Văn dắt tay cô đi vào, cô phát hiện bên trong chỉ có lác đácvài đứa bé đến tham quan. Vật trưng bày giống hệt lúc trước Thượng Tu Văn từngnói với cô, có các loại tinh thể khoáng sản, sinh vật cổ hóa thạch, thiết bịluyện kim và công cụ đào vàng qua các thời đại, được bài trí vô cùng sơ sài,nhưng lời giới thiệu treo trên bốn bức tường đều là thủ bút của các nhà thưpháp nổi tiếng, quan trọng hơn là, những lời giới thiệu này không chỉ đơn giảnlà lời giới thiệu khô khan, mà còn đề thêm những câu thơ, diễn biến lịch sử, tíchcũ chuyện xưa, mỗi bài tựa như một tiểu phẩm văn tinh tế. Một người mẹ trẻ đangnhìn lên vừa đọc vừa giải thích cho đứa con trai khoảng 6, 7 tuổi nghe, đứa béđứng nghe vô cùng chăm chú.
“Lúc nhỏ anh cảm thấynơi đây rất rộng lớn, rất kỳ diệu.” Thượng Tu Văn nói nhỏ, “Nhưng sau này khitrở lại đây đã cảm thấy không còn như trong ký ức nữa.”
Cam Lộ cười khúc khích:“Có gì là lạ đâu, lúc nhỏ cha em thường dẫn em lên núi bắt bướm làm tiêu bản,trong ấn tượng của em ngọn núi đó rất cao, sau đó xem tư liệu mới biết, nó chỉlà một ngọn đồi, cách mặt biển chưa tới 200m.” Rồi dường như có chút tiếc nuối,cô nói, “Nhưng bảo tàng này quy mô quả thật rất nhỏ, nếu không sẽ thu hút rấtnhiều người đến tham quan.”
Thượng Tu Văn cũng cười:“Hội đồng quản trị Húc Thăng cũng đã thông qua biểu quyết, quyên góp một khoảntiền hỗ trợ nơi đây trùng tu cải tạo, phương án đã được gửi cho ủy ban thànhphố, sẽ được phê chuẩn nhanh thôi, nhân lúc ở đây còn nguyên trạng, anh muốndẫn em đến xem lại lần nữa, coi như đó là một tâm nguyện của anh.”
Cam Lộ có chút ngạcnhiên: “Bây giờ mà anh còn có thể nhàn rỗi nghĩ ra kế hoạch này đấy.”
“Đây cũng không hẳn làvì sở thích hồi bé, bây giờ anh chỉ là một người kinh doanh thực dụng mà thôi.Chúng ta ra ngoài đi dạo chút đi.”
Thượng Tu Văn dẫn côchầm chậm đi men theo con đường nhỏ dẫn ra sau núi, không giống cảnh tượng ngàyTết lúc chiều tà của ba năm về trước, trước mắt cô cây cối mọc um tùm, nhiềuloại hoa dại không biết tên nở rộ khắp nơi, che đậy phần nào vẻ cô tịch, hoangliêu nơi đây. Họ nhanh chóng trèo lên đỉnh, phóng mắt nhìn ra xa, phía bên kiatập trung các nhà xưởng san sát nhau. Dù nhìn ở góc độ nào thì cũng chẳng cócảnh đẹp gì để ngắm.
Hai người tìm một tảngđá to ngồi xuống, nhàn nhã nhìn ra xa.
“Thời cổ đại thành phố Jđã bắt đầu khai thác khoáng sản, đến thời cận đại, ngành công nghiệp luyện kimđã phát triển trên diện rộng, ngoài khu vực mà cậu xây biệt thự ra, xung quanhđây chẳng có phong cảnh gì nữa, hôm nào anh sẽ đưa em đi xa một chút, đến ngọnnúi chỗ hai tỉnh giao nhau.”
“Nếu giống như chuyến đicùng Dĩ An và Tân Thần lúc trước, phải chuẩn bị đồ leo núi mới đi được thì emphải suy nghĩ đã.”
Thượng Tu Văn cười,“Đúng, lần đó anh cũng dẫn em theo nhỉ, đây là khu khai khoáng đã bị bỏ hoang,căn bản chẳng có người sinh sống ở đây. Khu bên kia là xưởng luyện thép mà HúcThăng muốn sát nhập.”
Cam Lộ không ngờ đượcdưới chân mình lại là xưởng luyện thép mà Húc Thăng và Tỷ Tân tranh chấp baolâu nay, chăm chú nhìn hồi lâu nhưng cô chỉ thấy những cột khói bốc cao ngùnngụt, chẳng nhìn thấy nhà xưởng gì.
“Xưởng luyện thép làdoanh nghiệp quốc doanh lâu đời, vốn đầu tư rất lớn, nhưng do quản lý không tốtnên ngày càng xuống dốc. Công nhân nghĩ đến vận mệnh của núi khoáng sản, đềucảm thấy nỗi lo sợ môi hở răng lạnh. Húc Thăng đã hợp tác với xưởng luyện théptừ rất lâu rồi nên có phương án sáp nhập hợp lý là một chuyện, quan trọng là đểthể hiện thành ý muốn nó tiếp tục phát triển. Trùng tu, mở rộng bảo tàng, quyhoạch lại vùng đất này, thu hút các ngành liên quan khác, đều là một phần kếhoạch của Húc Thăng cho nên công nhân ở đó luôn nghiêng về phương án sáp nhậpcủa bọn anh.”
“Có phải chính bởi vìnhư vậy Hạ Tĩnh Nghi mới không thể lấy được xưởng luyện thép, mới dùng hạ sáchhối lộ lãnh đạo không.”
“Không sai.” Thượng TuVăn cười, “Khả năng suy luận của em luôn rất tốt mà.”
“Là do anh đã kể rấttường tận cho em nghe thôi mà.”
“Anh không muốn lòng emcó bất kỳ nghi hoặc nào Lộ Lộ à.” Thượng Tu Văn nắm chặt tay cô.
Cam Lộ cúi đầu, nhìn bàntay to lớn đang bao bọc lấy tay cô, dịu dàng nói: “Tu Văn, nếu em từng có nghingờ gì thì đó cũng là quá khứ rồi.”
“Nhưng anh không phảiđang giải thích, anh hy vọng em hiểu mọi ngóc ngách trong cuộc sống của anh.”
Cam Lộ đang định nói thìtiếng điện thoại của Thượng Tu Văn vang lên, anh lấy ra nghe máy, chân mày bắtđầu nhíu lại, buông điện thoại xuống anh nói: “Lộ Lộ, cậu gọi điện đến, bây giờcông nhân ở xưởng luyện thép không biết nghe ngóng được điều gì, đang tập trungtrong xưởng, yêu cầu lãnh đạo chủ chốt ra mặt giải thích, tình thế đã được kiểmsoát rồi. Ủy ban thành phố triệu tập anh lập tức đến đó họp.”
“Đoạn ghi âm đó truyềnra ngoài rồi sao?”
“Có lẽ không phải, NgôÚy không ngu ngốc đến vậy, nếu truyền ra ngoài, anh ta chẳng còn cơ hội ra điềukiện với cậu nữa. Thật ra tâm trạng của công nhân cũng là việc đã được địnhliệu trước. Anh đưa em về trước nhé.”
“Không cần đâu, anh thảem xuống trước cửa siêu thị là được rồi, em đang định đi mua thức ăn, nấu bữatối cho anh.”
Thượng Tu Văn dừng xetrước cửa siêu thị, dặn Cam Lộ: “Đừng mua nhiều thứ quá, chút nữa đi taxi vềnhà, anh họp xong sẽ về ngay.”
Cam Lộ mỉm cười gật đầu,nhìn theo xe anh đến khi mất hút mới đi vào trong siêu thị. Cô nhanh chóng muađủ đồ mình cần, xách hai bịch to bước ra đón taxi về biệt thự.
Cô trả tiền taxi, lấychìa khóa điều khiển từ xa mà Thượng Tu Văn đưa cho cô mở cổng sắt, đang địnhbước vào nhà thì chiếc Maserati đỏ lao tới với tốc độ kinh hoàng rồi đỗ xịchtrước mặt cô, Hạ Tĩnh Nghi từ trong xe bước ra.
Cam Lộ phiền muộn nhìncô ta: “Lúc nào cô cũng xuất hiện như vậy, chẳng có gì mới sao.”
Hạ Tĩnh Nghi tay vịn cửaxe, ánh mắt quét qua mặt Cam Lộ, rồi dừng lại ở hai bịch đồ ăn cô xách trêntay: “Nắm giữ dạ dày của đàn ông là có thể nắm giữ trái tim của đàn ông sao?”
Cam Lộ cảm thấy thái độcô ta thấp thoáng không giống với vẻ cao ngạo thường thấy, thầm cảnh giác tronglòng, nhanh chóng suy nghĩ lý do cô ta đến đây nhưng không có câu trả lời.
Cánh cổng sắt từ từ đónglại nhưng lại bị vướng xe của Hạ Tĩnh Nghi, tiếng chuông cảnh báo reo lên đinhtai nhức óc nhưng Hạ Tĩnh Nghi phớt lờ, “Không mời tôi vào nhà ngồi một látsao?”
“Tôi nghĩ tôi chẳng cógì để nói với cô cả.”
Hạ Tĩnh Nghi không hề cóý dịch chuyển xe ra, cứ thờ ơ đứng đó, bốn phía tĩnh mịch, Cam Lộ bị tiếngchuông báo động làm cho đau đầu, cũng không hơi sức đâu thi gan với cô ta nênlại bấm nút điều khiển cho cổng sắt mở ra. Đây là khu vực phía sau khu thắngcảnh của thành phố J, rất ít người, chỉ có vài ngôi biệt thự lại ở cách xanhau, ban quản lý khu vực này cũng chẳng có chế độ bảo an nghiêm ngặt, buổi sáng,người giúp việc và làm vườn đến đây dọn dẹp xong cũng đã về. Vừa xa trạm giaothông công cộng lại chẳng có chiếc taxi nào chạy qua, đi bộ ra ít nhất cũngphải hơn nửa tiếng mới đến đường lớn. Không có phương tiện giao thông, muốn đikhỏi cũng rất khó khăn. Bây giờ cô giương mắt nhìn Hạ Tĩnh Nghi lên xe, rồichạy xe vào trong nhà mà không thể nghĩ ra được cớ gì để từ chối khách, khôngkhỏi dở khóc dở cười.
Đợi Cam Lộ xách hai bịchlớn vào nhà, Hạ Tĩnh Nghi đã ngồi trên chiếc xích đu ngay trước cửa nhà với vẻrất thảnh thơi, nhàn hạ, rõ ràng là đang đợi cô. Cô quyết định không thèm để ýđến cô ta, đi thẳng vào bếp.
Ánh mặt trời dìu dịubuổi chiều chiếu vào từ ô cửa sổ lớn, không khí thoang thoảng mùi hương hoa,nhà bếp được lắp đặt một bộ loa nhỏ, phát ra tiếng nhạc dìu dặt, êm tai, hoàntoàn chẳng giống chút nào với không khí yên ắng đến rợn người vào buổi tối.Trong khung cảnh như thế vốn dĩ có thể làm việc rất vui vẻ, nhưng vị kháchkhông mời mà đến đang ngồi ngoài hành lang kia đem đến cho người ta ít nhiềuphiền toái.
Cam Lộ gọi cho Thượng TuVăn nhưng điện thoại anh lại chuyển ra bàn thư ký. Cô đoán anh đang họp, nhấtthời không thể nghĩ gì nữa, đành định thần lại, lấy thức ăn vừa mua về ra, bắtđầu chuẩn bị bữa tối.
Cô lấy thịt thăn bò ra,dùng sống dao đập cho mềm, sau đó cắt thành từng miếng nhỏ, cho vào chảo xàotái rồi cho gia vị, tương cà và cà chua đã xắt sẵn vào, vặn to lửa đảo đều tấtcả với nhau, rồi để lửa liu riu. Cô đang định xắt khúc cần tây thì Hạ Tĩnh Nghivang lên từ phía sau: “Vừa nãy ngồi đằng kia, tôi phát hiện rất lâu rồi khôngcó thời gian nhàn rỗi ngồi tắm nắng thế này.”
“Nhàn rỗi chắc khôngphải là một cách sống minh triết. Mặt trời sắp xuống núi rồi, tranh thủ tắmtiếp đi.” Cam Lộ không quay đầu lại nói, tay vẫn nhịp nhàng xắt rau.
“Ở đây yên tĩnh hệt như…chốn thế ngoại đào nguyên. Cô có biết xưởng luyện thép bây giờ hỗn loạn đến mứcnào rồi không?” Hạ Tĩnh Nghi không đợi cô trả lời đã nói tiếp, “Dĩ nhiên côkhông cần phải biết, cô có thể yên tâm làm một bà nội trợ vui vẻ, khỏi nghekhông hỏi bất kỳ chuyện gì.”
“Sự hỗn loạn của xưởngluyện thép không phải do tôi gây ra, cũng không phải là chuyện tôi có thể giảiquyết được. Nếu tôi nhớ không lầm, thiên đường ngốc nghếch của tôi đã từng bịcô mỉa mai rồi, không cần hôm nay đến đây cố ý tiếp tục chứ. Cô trực tiếp đigặp Tu Văn mà nói, còn thú vị hơn nhiều ở đây nhìn tôi nấu cơm đúng không?”
“Cô ở mãi đây không đi,anh ấy làm sao dám liên lạc với tôi?”
Cam Lộ nhún vai: “Vậythì tôi cũng hết cách.”
Hạ Tĩnh Nghi cười gằn:“Thượng phu nhân, cô đúng là có chút năng khiếu châm biếm đấy. Hơn nữa cô lạirất biết chọn thời điểm xuất hiện, bỏ bê công việc chạy đến đây, vừa đúng lúcchặn cuộc nói chuyện của tôi và Tu Văn lại, khiến anh ấy không thể trực tiếp ratay giúp đỡ tôi. Nhưng cô nên biết, chúng tôi từng có tình cảm rất sâu sắc vớinhau, anh ấy sẽ không giương mắt nhìn tôi bị Ngô Úy hại đến đi tù đâu. Cứ cholà cô cứ ở lì đây không đi, cũng chắc chắn không nhìn thấy ngày đó đâu.”
“Xin lỗi, tôi chẳng quantâm đến hướng đi của cô như cô tưởng tượng, tôi đến đây chắc chắn không phải đểquan tâm đến chuyện cô ngồi Maserati hay là ngồi tù. Phong cảnh biệt thự nàychắc cô đã ngắm xong rồi, mặt trời cũng lặn rồi, tôi không có chuẩn bị bữa tốicho cô, cho nên, cô nói lời cáo từ ở đây là được rồi.”
“Chúng ta làm một cuộcgiao dịch nhé Thượng phu nhân.”
Cam Lộ bỏ dao xuống, lấykhăn lau tay, quay lại nhìn cô ta, cười nói: “Cô biết tôi là giáo viên mà, bìnhthường giáo viên sợ nhất là gặp phải những học sinh cá biệt, mặc cho mình dạybảo thế nào, nói muốn khô cả cổ họng cũng phí công vô ích. Nhưng, theo lẽthường, tình trạng này sẽ kết thúc cùng với tuổi dậy thì, sớm muộn cũng có mộtngày, các em ấy sẽ biết, thì ra những lời thầy cô giáo nói ít nhiều cũng có lý.Còn những đối tượng như cô Hạ đây, trước giờ tôi chưa từng gặp qua.”
Hạ Tĩnh Nghi dường nhưbị chọc giận, nhưng vẫn cố nén: “Hãy nghe tôi nói hết đã. Xin cô hay dời khỏiđây càng sớm càng tốt đừng can dự vào quyết định của Tu Văn, để cho anh ấy tựmình xử lý vụ này. Sau đó tôi sẽ không xen vào cuộc sống của hai người nữa.”
“E rằng cô không cóquyền để yêu cầu tôi bất cứ điều gì,” Cam Lộ ôn tồn nói, “Hơn nữa, tôi khôngcần lời hứa không xen vào của người khác mới có thể giữ cuộc sống bình thường.”
“Cô chắc chắn về Tu Vănnhư thế sao? Anh ấy chỉ là đã từng trải qua rất nhiều chuyện, mệt rồi, muốn mộtcuộc sống gia đình ổn định mà thôi, cô xuất hiện đúng lúc nên có được anh ấy.Nhưng người đàn ông như anh ấy, cô tốt nhất vĩnh viễn cũng đừng mong có đượcmọi thứ của anh ấy.”
“Tôi đối với thứ đượcgọi là tình cảm, chưa bao giờ chắc chắn được như cô, cô Hạ ạ. Nhưng tôi tinchắc rằng, cho dù có được tình cảm của một người nào đó, cũng không có nghĩa làmột sự chiếm hữu, càng không có nghĩa là từ đây có quyền đòi hỏi, yêu cầu tùytiện, vô độ người ta làm tất cả mọi việc cho mình.”
Hạ Tĩnh Nghi sa sầm mặtnói: “Đừng giảng đạo với tôi, cũng đừng phát tác bệnh nghề nghiệp dạy đời tôi.Cô chưa từng trải qua tình cảm thâm sâu như thế, không thể nào hiểu được quákhứ giữa tôi và Tu Văn, tôi thông cảm với cô. Bây giờ chúng ta trở lại vấn đềchính, cô muốn thế nào mới chịu rời khỏi đây?”
“Cô hình như thích giaodịch lắm nhỉ, cô Hạ. Hôm qua cô mới vừa giao dịch với Ngô Úy, lại không nghĩcho kỹ, số tiền cô có thể bỏ ra có đáng là gì so với số cổ phần mà anh ta đượcthừa kế ở Húc Thăng? Bây giờ lại muốn giao dịch với tôi, nhưng điều kiện cô đưara chẳng khiến tôi rung động, tôi không nghĩ rằng cô có đủ vốn liếng để giaodịch với tôi. Nhưng không sao,” Cam Lộ cười nói, “Cô đừng quá sốt ruột, ngàymốt tôi phải đi làm, ngày mai chắc chắn sẽ về, cô có thể thoải mái giao dịchvới Tu Văn, xem có thể cô có được kết quả như cô mong muốn không.”
Màn đêm dần buông, ánhsáng trong bếp dần tắt, chảo thức ăn đặt trong bếp bắt đầu phát ra tiếng sôiùng ục, ánh lửa khiến mặt Cam Lộ chỗ sáng chỗ tối, Hạ Tĩnh Nghi có thể nhìnthấy rõ, ánh mắt cô bình thản lạ lùng, không hề gợn một chút gì.
Nghe Cam Lộ ngày mai đikhỏi, vốn dĩ Hạ Tĩnh Nghi có thể thở phào, nhưng trong lòng cô ta bỗng thắtlại, từ tối hôm qua cô đã liên tục gọi vào di động của Thượng Tu Văn, mãi chođến vừa rồi, anh cũng không nghe máy. Cô đành đổ lỗi cho sự xuất hiện của CamLộ. Cô tự an ủi mình, Thượng Tu Văn đang có vợ ở bên cạnh, dĩ nhiên không tiệnliên lạc với cô.
Anh chắc chắn không thểngồi yên không quan tâm đến cô - cô cố gắng thuyết phục mình bình tâm trở lại,nhưng nỗi hoảng hốt trong lòng mỗi lúc một lớn, cả đêm cô mất ngủ, cứ đi đi lạilại trong phòng ở khách sạn, dường như lại rơi vào trạng thái mấy năm về trướckhi anh và cha cô bị bắt, mẹ cả ngày khóc lóc than vãn, không ai giúp đỡ.
Cô nghĩ, chỉ cần Cam Lộđi khỏi là tốt rồi.
Thế nhưng, người phụ nữđang đứng trước mặt cô mỉm cười từ chối giao dich, nói một cách thoải mái rằngmình chắc chắn sẽ đi khỏi, rõ ràng rất tự tin vào cuộc sống hiện tại của mình.Cảm giác giá buốt từ từ dâng lên trong lòng, lan tỏa khắp cơ thể Hạ Tĩnh Nghi –có lẽ sự cứu vớt mà cô kỳ vọng chỉ là một sự hư ảo, cô lắc đầu thật mạnh, khôngcho phép mình nghĩ gì thêm nữa.
Cô tự nhiên căm ghét ánhmắt bình thản, thần thái ung dung này của Cam Lộ. Cô muốn giống như lần đầutiên gặp nhau, nói chút gì đó, làm chút gì đó để phá tan sự tự tin của ngườiphụ nữ này, thảy một viên đá vào tâm thái bình lặng như mặt hồ của cô, nhìntừng đợt sóng lòng lan tỏa, nhìn thấy kẽ hở trong vẻ thản nhiên của Cam Lộ, quátrình này từng cho cô một sự thỏa mãn mơ hồ.
Thế nhưng lúc này đây,cô lại không biết phải làm thế nào để đạt được mục đích đó. Toàn thân cô căngthẳng tột độ, trong cơ thể dường như có một luồng kích động đang sôi sục dângtrào, chỉ muốn trút hết ra.
Không khí trong bếp bỗngtrở nên đáng ngờ, Cam Lộ bị cô ta nhìn chằm chằm, ánh mắt điên cuồng phẫn nộ ấykhiến cô giật nảy mình, đúng lúc đó, chiếc di động cô để trên kệ gia vị bỗngreo lên, tiếng chuông lơ lửng trong gian phòng yên tĩnh đang được bao phủ bởisự căng thẳng vô hình khiến tim cô càng thắt lại. Hạ Tĩnh Nghi dường như cũngkinh ngạc, ánh mắt chuyển hướng vào chiếc di động của cô.
Cam Lộ nhìn Hạ TĩnhNghi, âm thầm phòng bị. Cô quay đầu lại, từ từ thò tay ra cầm điện thoại lên:“A lô…”
“Lộ Lộ, là anh đây, vừahọp xong, em gọi cho anh à?”
Cam Lộ đứng đối mặt vớiHạ Tĩnh Nghi, cố gắng giữ giọng nói bình thường: “Gọi điện? Ồ đúng rồi, muốnhỏi anh khi nào về?”
“Bây giờ anh về đây, đãnấu cơm xong chưa?” Giọng Thượng Tu Văn vô cùng thoải mái.
Cam Lộ không chớp mắt,hình như có chút không theo kịp câu hỏi của anh: “Cơm à? Ồ, vẫn chưa.”
“Đừng vội, đợi anh về,anh thích nhất là ngắm em lúc đang nấu cơm.”
“Tu Văn,” cô gọi tênanh, chỉ thấy đồng tử trong mắt Hạ Tĩnh Nghi đột nhiên thu nhỏ lại, cô nhỏ giọng,“Cô Hạ đang ở đây.”
“Cô ta đến làm gì?”Thượng Tu Văn sửng sốt.
“Chắc là có chuyện muốntìm anh,” Cam Lộ cố hết sức để giữ giọng bình tĩnh, “Cô ấy ở đây đợi anh lâurồi.”
Hạ Tĩnh Nghi bước tới,giựt lấy điện thoại, hình như muốn nói gì đó nhưng lại nghe tiếng Thượng Tu Vănvọng ra từ điện thoại: “Lộ Lộ, đừng sợ, anh lập tức về ngay.”
Cô bỗng nổi cơn thịnhnộ, vứt mạnh điện thoại xuống đất, chỉ nghe một tiếng xoảng, chiếc điện thoạinhỏ bé đã vỡ ra thành bốn năm mảnh trên nền nhà. Cam Lộ kinh hãi lùi lại mộtbước, cô ta lại tiến lên áp sát cô, cười khan: “Cô sợ rồi à, Thượng phu nhân?”
Cam Lộ lùi đến kệ bếp,không còn được lui nữa, cô cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng: “Cô Hạ, hãybình tĩnh…”
Hạ Tĩnh Nghi cười gằn:“Giao dịch mới cần bình tĩnh, cô không phải nói tôi thậm chí không có tư cáchđể giao dịch với cô hay sao?”
“Tu Văn sắp về rồi, côcó thể nói chuyện với anh ấy, tôi đã nói rồi, tôi không muốn can dự vào côngviệc của anh ấy, càng không muốn can thiệp vào quyết định của anh ấy.”
Nghe đến Thượng Tu Văn,Hạ Tĩnh Nghi ít nhiều lấy lại lí trí, giọng nói ôn hòa của Cam Lộ cũng phần nàogiúp cơ thể đang căng thẳng của cô thả lỏng ra, dần dần phục hồi lại trạng tháibình thường, tâm trạng kích động vừa rồi dường như làm tất cả sức lực của côđều cạn kiệt, cô với tay vịn vào kệ bếp bên cạnh đứng vững. Lúc này tiếng điệnthoại của cô cũng reo lên, cô cầm lên nghe như cái máy. Cam Lộ căng thẳng nhìncô, chỉ thấy cô đứng thẳng người dậy, chăm chú lắng nghe: “Chủ tịch Trần cũng ởđó sao? Sao không nói sớm cho tôi biết?” Một lát sau, mặt cô biến sắc, “Đượcrồi, tôi biết rồi, tôi đến ngay.”
Cô không quay đầu lại đithẳng ra khỏi bếp, một lúc sau, Cam Lộ nghe tiếng khởi động xe, cô thở hắt ra,nhất thời không còn tâm trạng nấu món khác nữa, cô tắt bếp, ngồi lên chiếc ghếcao gần kệ bếp, tay giữ đầu, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, lòng bàn taytoát mồ hôi lạnh.
Cô chưa kịp định thầnlại thì nghe tiếng kèn xe chát chúa bên ngoài cổng vọng tới phá vỡ không giantĩnh mịch, cô giật nảy mình, nhưng liền sau đó tỉnh lại, vội vàng chạy ra phòngkhách, ấn nút mở cổng, từ màn hình có thể nhìn thấy Hạ Tĩnh Nghi lái xe rờikhỏi, cô vội vàng ấn nút đóng sập cửa lại.
Điện thoại bỗng nhiêntắt ngang, gọi lại thế nào cũng không được, Hạ Tĩnh Nghi bỗng dưng xuất hiện ởbiệt thự, Thượng Tu Văn nhớ lại giọng nói của Cam Lộ trong điện thoại hoàn toànkhông giống với bình thường, anh không thê nào giữ được bình tĩnh, vội vàng láixe phóng như bay về nhà.
Chạy đến con đường rẽvào khu thắng cảnh, anh nhìn thấy từ xa chiếc Maserati màu đỏ đậu ngay giữađường, mặt trời đã khuất hơn nửa sau rặng núi phía xa, ánh hoàng hôn rực rỡ nhưmáu, trời bắt đầu sẩm tối, Hạ Tĩnh Nghi hai tay khoác trước ngực đứng tựa vàoxe. Anh giảm tốc độ, dừng xe ở cách chỗ cô đứng không xa, rồi xuống xe bước tới.
“Vừa nãy đã xảy rachuyện gì?”
“Chẳng chuyện gì.”
“Cô Hạ…”
“Gọi em là Tĩnh Nghi, TuVăn, ở đây chỉ có hai chúng ta, xin hãy gọi em là Tĩnh Nghi, như lúc chúng tavừa mới quen nhau.”
“Chúng ta không phải vừamới quen nhau, Tĩnh Nghi ạ.”
Sắc mặt Hạ Tĩnh Nghĩtrắng bệch, thất thần: “Đúng, cuộc đời đâu chỉ như lần gặp gỡ ban đầu. Chúng tachạy ngược chạy xuôi, bây giờ đứng ở đây, anh đã là chồng của người khác, em làcô người yêu cũ hại mẹ anh thất ý trên đường hoan lộ, cha anh mất sớm, công typhá sản. Em có muốn níu kéo anh thế nào thì cũng đều hoài công.”
“Níu kéo không được đâu,buông tay đi. Đừng làm khổ mình, cũng đừng làm khổ người khác.”
“Nhưng số phận làm khổem, ai có thể khiến số phận buông tha em.” Giọng Hạ Tĩnh Nghi lạc đi.
“Số phận sẽ không cho emmượn tay xen vào cuộc sống của người khác, càng không giúp em dùng thủ đoạn hốilộ để quyết định tương lai cho gần 3.000 nhân công ở xưởng luyện thép. TĩnhNghi, đừng đổ lỗi cho số phận.”
“Vậy thì là em tự tạonghiệp chướng cho mình rồi.”
Thượng Tu Văn bình thảnnói: “Mỗi người trưởng thành đều phải tự chịu trách nhiệm cho hành vi củamình.”
“Em chịu trách nhiệm vớimình rất lâu rồi, Tu Văn, anh không thể tưởng tượng được cuộc sống em từng trảiqua đâu. Quá khứ ấy chỉ có gia đình anh là phải trả giá sao? Cha em mất rồi,anh em ngồi tù đến năm sau mới được thả, mẹ chỉ biết khóc, khóc đến mức mắt sắpmù rồi. Nếu em không muốn phát điên thì chỉ còn cách duy nhất là dứt tình bỏđi. Em thậm chí còn chưa có bằng đại học, đi đến đâu cũng gặp khó khăn, làm tấtcả những việc có thể làm để gửi tiền về nhà, mãi cho đến khi gặp Trần Hoa.”
“Anh chưa bao giờ có sựso sánh này: Ai thảm hơn, ai hy sinh nhiều hơn.”
“Nhưng anh căm hận em,giống hệt như mẹ anh, cậu anh và Thiếu Côn, chữ căm hận viết rất rõ ràng trênmặt, các người chắc hẳn đều nghĩ rằng, nếu không quen em, có lẽ tất cả đã khôngxảy ra.”
“Đừng nói nếu như nữa.Tất cả đã xảy ra rồi, nếu nói hận thì anh cũng hận chính mình. Sự ấu trĩ, phóngtúng, yếu mềm ban đầu của anh đã tạo thành một sai lầm lớn không thể cứu vãn.Anh sẽ không đổ trách nhiệm mà mình phải gánh chịu lên đầu người khác.”
“Anh là vì em mới phạmphải những sai lầm đó, cho nên, anh vẫn hận em, đúng không? Anh hận em cũngđược, Tu Văn ạ, điều duy nhất em không thể chấp nhận là anh lạnh nhạt với em.”
“Anh không lạnh nhạt vớiquá khứ của chính mình, nhưng, anh cũng không có cảm xúc gì nữa với mối tình đãkết thúc từ lâu. Cho nên đừng hoài niệm về anh, không có ý nghĩa gì đâu.”
“Nhưng quá khứ là thứduy nhất mà em thật sự có được, không có quá khứ, cuộc đời em còn lại gì chứ?”
Ánh hoàng hôn từ từ tắtdần, ánh sáng cuối cùng của ngày cũng dần lịm đi. Thế nhưng Thượng Tu Văn vẫncó thể nhìn thấy rõ vẻ tuyệt vọng trên gương mặt Hạ Tĩnh Nghi, anh cảm thấy thêlương và bất lực, nhất thời không biết nói gì.
“Cứ nghe em nói hết đã.Đúng, em từng là nhân tình của Trần Hoa. Anh ta rất phóng khoáng, nhưng embiết, anh ta không hề yêu em. Có một mà vợ anh ta nói đúng, sau khi yêu anh, emchưa từng được ai yêu như thế và cũng chưa yêu ai như thế. Em nghĩ, ít nhất trướckhi anh ta chán ghét em, em có thể học được cách tự mình mưu sinh, không thểmột lần nữa thảm hại như trước khi gặp anh ta. Em cuối cùng cũng làm được, emcó thể tự hào nói rằng, những người phụ nữ của Trần Hoa trước và sau em, chưacó ai làm được như em.”
Bóng tối càng lúc càngđậm đặc, một đàn cò bay qua ngang trời, tiếng kêu của chúng lơ lửng trên đầuhọ. Thượng Tu Văn sực nhớ ra Cam Lộ, cố gắng kìm nén nỗi sốt ruột như lửa đốttrong lòng, giữ giọng nói ôn hòa: “Chủ tịch Trần giao cho em trọng trách quantrọng chứng tỏ ông ấy thừa nhận năng lực của em.”
“Nhưng bây giờ tất cảđều hết rồi, hôm nay anh ta đột ngột đến đây, chắc có liên quan đến em.”
“Đúng, anh đã nói chuyệnđiện thoại với anh ta, anh ta đồng tình với suy nghĩ của anh, cân nhắc lợi hại,chọn cách giảm thiểu tối đa thiệt hại. Anh ta vừa tuyên bố, Tỷ Tân chính thứcrút khỏi việc sáp nhập xưởng luyện thép.”
Hạ Tĩnh Nghi nhìn anhchằm chằm, ánh mắt đột nhiên đầy phẫn nộ và tuyệt vọng: “Em cầu xin anh giúpem, anh giúp em như thế đấy ư? Em đã từng hứa, chỉ cần anh thuyết phục Ngô Úy,em sẽ nộp báo cáo, nghĩ cách rút khỏi việc sát nhập, từ bỏ ý định mua lại HúcThăng. Anh làm thế này, còn độc ác hơn là đưa thẳng em vào tù. Sự nghiệp của emcoi như tan tành rồi.”
“Tĩnh Nghi, anh khôngphải là thần vạn năng, chưa bao giờ làm được chuyện đảo ngược tình thế kinhthiên động địa. Hơn nữa, với lập trường hiện nay của mỗi chúng ta, em nghĩ anhcó thể giúp em một cách thoát nạn một cách vô nguyên tắc sao? Vợ anh, doanhnghiệp anh đang phụ trách, đều là điều anh phải suy nghĩ đến trước tiên. Anhrất tiếc, em chưa bao giờ học được cách đứng trên lập trường của người khác đểsuy nghĩ vấn đề.”
Lời trách móc sắc nhọnchưa từng thấy này khiến Hạ Tĩnh Nghi run cầm cập, cô đột nhiên dịu dàng nói:“Em sai rồi, Tu Văn, người khác có lẽ không nằm trong suy nghĩ của em, nhưnganh luôn là điểm khởi đầu cho tất cả quyết định của em. Sau khi em độc lập phụtrách các dự án đầu tư, đã xin đến miền Trung làm việc, bởi vì đây là nơi chúngta từng sinh sống. Em có chút suy nghĩ cuồng vọng, biết rõ anh không còn có thểvới em, những vẫn không kiểm soát được việc mình muốn gặp lại anh.”
“Thế là em bắt đầu âmmưu mua lại Húc Thăng, cái cách hồi tưởng quá khứ này thật mới lạ.”
“Tu Văn, sau khi gặp lạianh, em phát hiện, em vẫn còn yêu anh, nhưng anh đã kết hôn, đã quyết tâm rờixa em. Em đành dùng cách này mới có thể có mối liên hệ đáng thương với cuộcsống của anh. Nhưng thật sai lầm, số phận vẫn giễu cợt em, em không ngờ HúcThăng lại là sản nghiệp của anh. Vốn dĩ người em hận là cậu anh, nếu không phảiông ta, em có lẽ đã giữ lại đứa con của chúng ta, không đến nỗi tình đoạn nghĩatuyệt với anh như vậy. Em muốn tiếp cận anh, em muốn đả kích ông ta, sau đó lạikhông thể không đối chọi với anh.”
“Em mượn lý do đó đểquyết định cuộc sống và công việc của mình, thì đừng than trách số phận khôngcông bằng với em. Bây giờ em còn có cơ hội bắt đầu lại từ đầu, hy vọng em sẽquên đi quá khứ, quên anh mà sống cho chính mình.”
“Giống như anh chứ gì?Giống như uống canh lú vậy, những chuyện trước kia đều quên hết sạch sẽ,” Côngửa cổ cười lớn, mang theo nỗi tuyệt vọng, “Nói cho em biết, để làm được nhưthế cần phải có bí quyết gì?”
“Tôn trọng cuộc sống củabản thân, cũng tôn trọng cuộc sống của người khác. Tìm thấy người mà em thật sựmuốn chung sống với anh ta cả cuộc đời này, đơn giản vậy thôi.”
Hạ Tĩnh Nghi chụp lấytay anh siết mạnh: “Tu Văn, em từng muốn cùng anh đi hết cuộc đời này, không,không phải từng, mà là luôn muốn.”
“Xin lỗi,” Thượng Tu Vănrụt tay lại, “Đó không phải là ý nguyện của anh, thậm chí cũng không phải củaem. Em chỉ là cho rằng mình vẫn giữ khư khư một cái gì đó, thật ra tất cả đãthay đổi rồi.”
“Anh yêu vợ anh chứ?”
Một sự yên lặng kéo dài,bên tai họ chỉ nghe thấy tiếng chim kêu ầm ĩ trên bầu trời vọng xuống hòa vàomàn đêm yên tĩnh, có gì đó thê thiết. Lúc Hạ Tĩnh Nghi nghĩ rằng anh sẽ khôngtrả lời câu hỏi này thì anh lên tiếng, giọng bình thản: “Đúng vậy, nhưng khôngphải chỉ là tình yêu như em hiểu, anh yêu cô ấy, có thể yên tâm trao cả cuộcđời cho cô ấy. Tĩnh Nghi, xin hãy nhường đường, chúng ta ai đi đường nấy, khôngai phải phiền muộn về ai, mới là sự tôn trọng lớn nhất với tình cảm đã qua.”
Thượng Tu Văn lên xe, HạTĩnh Nghi vẫn đứng ngây ra, một lúc sau, cô cũng lên xe, khởi động xe, điềuchỉnh vô lăng cho xe xoay thẳng lại, hai xe chầm chậm đi lướt qua nhau. ThượngTu Văn tăng tốc chạy về biệt thự, chiếc Maserati mất hút sau kính chiếu hậu.
Chạy đến biệt thự thìtrời đã tối hẳn, đèn trong vườn lần lượt sáng lên nhưng trong nhà lại tối om,Cam Lộ không ở trong nhà. Nhìn chiếc di động bị vỡ tan tành nằm lăn lóc dướiđất, tim Thượng Tu Văn nhói lên, anh vội vàng chạy ra, lúc này mới nhìn thấygian nhà kính trồng hoa sáng đèn.
Anh hấp tấp chạy tới đó,chỉ thấy cửa sổ chung quanh phòng đều mở, tiếng nhạc dìu dặt, Cam Lộ đang nằmthẫn thờ trên chiếc ghế nằm trong nhà hoa. Anh bước đến, ve vuốt bàn tay lạnhngắt của cô, vội vàng cúi người bế cô lên, sau đó ngồi xuống, để cô ngồi lênngười mình.
“Em vẫn chưa nấu cơm.”Cam Lộ vùi đầu vào ngực anh, nhẹ nhàng nói.
“Không sao. Cô ta nói gìvới em?”
Cam Lộ lắc đầu: “Cũngkhông có gì. Chỉ là cô ta… hơi mất kiểm soát.”
“Anh xin lỗi, anh trướcnay đều không thể bảo vệ em trước sự quấy nhiễu của cô ta. Có người nói, từ mốitình cũ, người cũ của một người có thể nhìn ra cách sống của một người trongquá khứ, ở thời điểm này, anh vô cùng thất bại.”
Cam Lộ gượng cười: “Đừngthăm dò em, em chưa từng trải qua mối tình mãnh liệt như thế, nhưng lại muốngiữ sự tôn trọng với nó. Em nghĩ, cô ta chỉ là quá đắm chìm vào đó.”
Cô nhớ lại vẻ mặt gầnnhư điên dại vừa nãy của Hạ Tĩnh Nghi trong nhà bếp, bất giác rùng mình, côtrước nay chỉ lĩnh ngộ tâm lý và hành vi cực đoan trong tiểu thuyết trinh thám,không thể ngờ rằng mình có ngày lại trực tiếp đối diện với nó, trong lòng côkhông khỏi khiếp sợ. Thượng Tu Văn nhận ra nỗi sợ hãi mà cô đang cố gắng kìmnén, ôm cô chặt hơn.
“Cũng tại em, hôm naynhanh miệng quá. Em đột nhiên phát hiện, em hận cô ta hơn mình nghĩ, cũng muốnlàm đau cô ta, muốn trả lại cô ta những đau khổ mà cô ta đã gây ra cho em. Cáiác trong lòng người, thật ra rất dễ bị kích động thành bột phát.” Cô cuối cùngcũng không thể giữ nổi nụ cười, đưa tay lên che mắt, “Nếu em thật sự tin anh vôđiều kiện, cô ta nói gì cũng không thể chọc tức được em, em cũng sẽ không nóinhững lời chọc tức cô ta rồi.”
“Anh thích sự điềm tĩnhcủa em, Lộ Lộ, nhưng anh không hy vọng em đạt tới cảnh giới không biết vuikhông biêt giận.”
“Em tu luyện không đạtđến mức đó được đâu, vừa nãy bị dọa sợ hết hồn, tất cả những cảnh tượng rùngrợn trong tiểu thuyết trinh thám đều chạy ra trước mắt rồi. Haizzz, vẫn phảitrách căn biệt thự này, trời tối là đã thấy rợn người rồi. Chỉ có gian nhà kínhtrồng hoa này, hoa lan, đỗ quyên nở đẹp tuyệt là không dọa dẫm người ta màthôi.”
Họ đồng thời cùng nhìnngắm xung quanh. Một bên là loài lan quý, một bên là hoa đỗ quyên với đủ màusắc rực rỡ, nằm trên chiếc ghế thấp hệt như đắm mình trong tầng tầng lớp lớphoa, trong mắt ngập tràn những bông hoa tươi kiều diễm khoe sắc. Thượng Tu Vănôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô đến khi cơ thể cô dần dần thả lỏngtrong vòng tay anh.
“Lộ Lộ, anh sẽ cố hếtsức tìm một căn nhà thích hợp, để em yên tâm ở sau này.”
“Anh định sống lâu dài ởđây sao?”
“Vừa nãy lãnh đạo ủy banthành phố đã mở cuộc họp điều trần ở ngay tại xưởng luyện thép, chủ tịch Tỷ TânTrần Hoa cũng đến tham dự, anh ta bày tỏ, chính thức rút khỏi dự án sáp nhậpxưởng luyện thép, hội nghị công nhiên viên tiến hành biểu quyết lại, dự kiếnrất nhanh thôi sẽ thông qua phương án sát nhập của Húc Thăng.”
Cam Lộ “ồ” khẽ lên mộttiếng.
“Xin lỗi, Lộ Lộ, anhtừng hứa với em không làm việc ở đây, không muốn mỗi người một nơi. Nhưng hiệntại trong thời gian ngắn, anh e rằng không thể thoát ra được.”
“Em biết.” Cam Lộ vòngtay ôm lấy anh, “Ai cũng muốn tất cả mọi việc đều tuân theo ý mình, nhưng đóchỉ là vọng tưởng.”
“Tiếp theo đây muốn mọichuyện theo ý mình là chuyện còn rất xa vời. Tỷ Tân đã gần như chiếm lĩnh hếtthị trường cung ứng sắt thép ở đây; sau khi sáp nhập xưởng luyện thép, cần phảicử người xuống xây dựng một chế độ quản lý mới, đầu tư một lượng vốn cực lớn đểcải tạo; cậu đồng ý sẽ chuyển nhượng cho Ngô Úy một phần cổ phiếu, để anh tatham gia hội đồng quản trị, anh ta lúc nào cũng thích gây chuyện, cũng không cóchút gì là nghe lời dạy bảo, thị trường của Húc Thăng luôn không thể điều chỉnhđến nơi đến chốn; nhà nước sẽ thêm một bước quản lý nghiêm ngặt hơn sự pháttriển của các doanh nghiệp gang thép dân doanh, những công ty gang thép lớn đềusáp nhập ở khắp nơi… Em xem, sau này còn có đầy những nhân tố không xác định.”
“Anh lần đầu tiên nói vềnhững khó khăn có thể phải đối mặt, trước đây anh hoặc không nói, có nói cũngrất sơ sài, chỉ bảo em đừng lo lắng.” Cam Lộ ngẩng đầu lên mỉm cười.
“Em vẫn cứ đừng lo lắng,Lộ Lộ ạ, anh có thể xử lý được, đem lại cuộc sống tốt nhất cho em, cho nhữngđứa con tương lai của chúng ta.” Thượng Tu Văn chăm chú nhìn cô, “Nhưng anh hyvọng luôn có em ở bên cạnh. Anh có vẻ như hơi ích kỷ khi đề nghị với em đến đâyở cùng anh được không?”
Cam Lộ có chút do dự:“Cứ cho là em có thể từ bỏ công việc, nhưng ở đó còn cha em, mẹ anh, chúng takhông thể để mặc họ không quan tâm được.”
Thượng Tu Văn ngả ngườira ghế, kéo cô lên để cô nằm trên người anh: “Sẽ có cách thôi Lộ Lộ ạ, chỉ cầnem chịu ở bên anh.”
Cam Lộ rúc người vàolòng anh, gật đầu không nói.
Ph ần vĩ thanh: Lời từbiệt hoàn hảo và sự khởi đầu hoàn toàn mới
(1)
Đứng trên ban công củamột căn hộ ở hoa viên Tân Giang đợt 3, gió sông mang hơi thở mùa hè lồng lộng,Cam Lộ cột mái tóc dài, tay vịn lan can, nói với Lục Huệ Ninh: “Chẳng trách có câuslogan quảng cáo ‘Nằm trong bồn tắm có thể ngắm cảnh sông’, đúng là đặc sắc.Nhưng đã có nơi khác mê hoặc con rồi, con không định mua nhà ở đây nữa.”
Lục Huệ Ninh hừ mộttiếng: “Mẹ đã mua rồi, đứng tên con đấy.”
Cam Lộ giật nảy mình,quay lại nhìn căn hộ sang trọng, tinh tế: “Món nợ tình cảm lớn thế này, conkhông dám nhận đâu.”
Lục Huệ Ninh cười mà nhưkhông cười: “Khách sáo quá đấy, còn nói nợ này nợ kia với mẹ nữa. Yên tâm đi,mẹ không phải là không có điều kiện đâu, con chỉ cần nhận căn hộ này, trước đâyđối với mẹ thế nào thì sau này cũng đối với mẹ thế ấy, không cần phải giả vờthân thiết đâu.”
Cam Lộ nghe có chút gìđó ý tại ngôn ngoại, gượng cười nói: “Hôm nay mẹ sao thế, nói toàn những lời kỳlạ.”
“Thì ra con vẫn xem mẹlà mẹ con à. Thuyên chuyển công tác, dọn đến thành khác ở, chuyện lớn như thếmọi người đều biết cả rồi, cuối cùng mới hân hạnh được con gọi báo đấy.”
Cam Lộ cứng họng, côđúng là lo liệu xong xuôi mới báo cho mẹ mình biết. Nhìn Lục Huệ Ninh có vẻ tứcgiận, cô dịu giọng nói: “Mẹ, con đâu phải di dân ra nước ngoài, chỉ là đến sốngở thành phố J, cách đây chỉ 4 tiếng lái xe thôi mà.”
“Con có cần phải tànnhẫn như vậy không, mẹ ly hôn rồi mới kết hôn với người khác, nhưng cha con bâygiờ cũng đã tái hôn rồi, con hà tất phải thương cảm tội nghiệp ông ấy, lại luôncăm ghét mẹ.”
“Mẹ đang sống rất tốt,con cũng mừng cho mẹ. Hai mẹ con mình không thân thiết cho lắm cũng đâu phải từhôm nay đâu, mẹ muốn con ôm mẹ nhõng nhẽo,” Cam Lộ kéo tay bà lắc lắc giả vờnũng nịu, rồi lập tức bỏ ra, “Con sợ mẹ không thích ứng được, hà tất phải nhưvậy?”
Lục Huệ Ninh cũng chỉ làcó vài phần tủi thân mà thôi, bị cô nói như vậy, cũng chẳng thể nào xị mặt ranữa: “Mẹ chồng con, cha con đều đồng ý cho con đi à?”
“Thành phố J là quê củamẹ chồng con, bà nói năm sau về hưu cũng sẽ dọn về đó sống, nên tán thành conđến đó trước. Còn cha, cha nói là không nỡ xa con nhưng lại không muốn con vớiTu Văn mỗi người một nơi, đành bảo con sau này thường xuyên về thăm cha. Con đãchuẩn bị sau khi ổn định ở đó xong, sẽ đón cha và dì Vương đến đó ở một thờigian.”
“Hiếm khi ông ấy nói đạolý như thế,” Lục Huệ Ninh chua chát nói, “Con về thăm ông ấy là điều hiểnnhiên, mẹ cũng không mong con về thăm mẹ rồi. Nhận căn hộ này đi, sau này ítnhiều con cũng nhớ chút gì đó đến mẹ.”
“Mẹ, quá quý giá rồi,không cần phải thế đâu.”
“Lúc con lấy chồng mẹtừng nói với con, lấy không được chồng tốt cũng không phải là ngày tận thế, lúcđó mẹ có gửi tiết kiệm một số tiền đứng tên con. Mẹ không cho con được gì khác,chỉ có thể để con dù sống thế nào ít nhất cũng không đau đầu vì chuyện tiềnnong.”
Cam Lộ sững sờ, cô chưatừng nghĩ mẹ mình lại có suy nghĩ về phương diện này như thế: “Mẹ…”
Lục Huệ Ninh nhìn ra connước đang cuồn cuộn dâng đục ngầu phía trước, không quay đầu lại, “Người khácnhìn mẹ rất sang trọng, xuất thân từ nông thôn, lấy chồng ở thành phố này, lyhôn một lần, đến hơn 30 tuổi lại tái giá với một người đàn ông giàu có. Chỉ cómẹ mới biết, mẹ đã cố gắng giành lấy hạnh phúc cho mình như thế nào, giành đếnmệt lả. Mẹ không hy vọng con gái mình cũng sống như thế, lúc con còn rất nhỏ,mẹ đã nghĩ rằng, chỉ cần mẹ cố gắng, mẹ nhất định sẽ làm cho con sống khôngphải lo lắng bất kỳ điều gì. Tiếc là đến lúc mẹ có điều kiện rồi, con lại khôngchịu nhận tấm lòng mẹ.”
“Mẹ, con sống rất tốt mà,mẹ đừng lo cho con.”
“Con chưa bao giờ cho mẹcơ hội lo lắng cho con. Tính con mẹ biết, đã quyết tâm từ bỏ công việc tốt đếnđó, mẹ nghĩ có lẽ con đã chắc chắn về cuộc sống tương lai của mình rồi. Mẹ muacăn hộ này để khi con trở về có nơi mà trú ngụ, hơn nữa lại rất gần nơi mẹsống, cũng coi như là đến thăm mẹ rồi.”
“Thịnh tình này thậtlà,” Cam Lộ thấy mắt mình cay cay, gượng cười nói, “Mẹ, mẹ đối với con tốt lắmrồi. Con luôn tỏ vẻ hiểu biết trước mặt người khác, chỉ có bướng bỉnh, ngangngạnh với mẹ thôi; mẹ là người có cá tính như vậy, nếu không thương con, đâucần phải nhường nhịn con như thế. Con không đến nỗi vô tâm cho rằng mẹ thật sựnợ gì con. Con…”
Lục Huệ Ninh đặt tay lênbàn tay đang vịn lan can của cô: “Được rồi, đừng nói nữa. Chỉ cần con sống tốtlà mẹ vui rồi.”
Ra khỏi hoa viên TânGiang, Cam Lộ lái xe đến trường. Học kỳ vừa kết thúc, trường học vắng vẻ, chỉcó vài giáo viên đang hoàn tất nốt sổ sách. Cô bàn giao hết công việc, chàođồng nghiệp rồi ra về trước.
Xe chạy đến cổng trườngthì thấy Giang Tiểu Lâm cũng đang đi ra. Giang Tiểu Lâm luôn tuân thủ giờ giấc,phần lớn thời gian thậm chí làm thêm giờ, rất hiếm khi về sớm như lúc này. CamLộ hạ cửa kính xe, thò đầu ra hỏi: “Cô Giang, đi đâu vậy? Có cần tôi đưa chịmột đoạn.”
Giang Tiểu Lâm cười:“Cám ơn, hôm nay là sinh nhật của An An, tôi hứa là sẽ mua bánh kem đem đếntrường mẫu giáo mời bạn bè con bé cùng ăn. Tôi đến tiệm bánh phía trước lấykem, sau đó đến trường mẫu giáo, có tiện không?”
Cam Lộ biết An An là conriêng của chồng Giang Tiểu Lâm, hai nơi cách nhau không xa lắm, “Tôi định đếnđài truyền hình, thuận đường đấy, lên xe đi.”
Cô nhanh chóng lái xeđến tiệm bánh. Giang Tiểu Lâm đi vào lấy bánh đã đặt sẵn rồi quay trở lại xe,cẩn thận đặt ổ bánh lên đùi: “Bây giờ con nít có nhiều trò thật đấy, đòi phảilà bánh mousse dâu mới chịu, đến hình vẽ trên mặt bánh con bé cũng yêu cầu vẽtheo hình hoạt hình mà nó thích.”
Cam Lộ mỉm cười: “Tôivừa ở chỗ mẹ tôi về, coi như có thể lý giải được một chút, làm mẹ thật không dễchút nào.”
“Làm mẹ kế còn khó hơn.”Giang Tiểu Lâm cũng cười, thái độ ôn hòa, rõ ràng không định than vãn, “Hôm naylà ngày đi làm cuối cùng của cô đúng không?”
Cam Lộ gật đầu: “Đúngvậy, đã chào từ biệt đồng nghiệp rồi, đang định tìm gặp chị để chào chị mộttiếng.”
Một tháng trước cô đãnộp đơn xin chuyển công tác cho trường. Biết cô muốn từ một trường trọng điểmcủa tỉnh phải khó khăn lắm mới chen chân vào được cũng phải khó khăn lắm mớiđược vào biên chế chuyển đến một trường vùng xa của tỉnh bên, cả lãnh đạo lẫnđồng nghiệp đều kinh ngạc tột độ.
Dù cô đã giải thích lýdo xin thuyên chuyển nhưng chẳng mấy người tin đó là thật. Những lời xì xào bàntán thì cho rằng mẹ chồng cô đã sắp đến tuổi nghỉ hưu, chỉ còn giữ chức bù nhìncho đến việc công ty nhỏ của Thượng Tu Văn ở đây đóng cửa. Cam Lộ thường ngàyđi làm, thỉnh thoảng vẫn nghe lời ra tiếng vào, cô đều coi như không biết. Khicô được điều về trường này, nghe những lời thị phi từ đồng nghiệp đã không giảithích gì, thì nay trước thái độ nghi hoặc của mọi người, cô cũng không địnhthanh minh. Thái độ bình thản đó dưới con mắt của người khác càng tỏ ra thâmsâu khó lường.
“Còn nhớ không? Lúc tôinói với cô về ý định kết hôn, có nhắc đến một câu nói của người bạn học La m.”
“Tôi có ấn tượng, hìnhnhư chị ấy nói, nếu tình yêu không đủ lớn khiến cho người ta cam tâm tìnhnguyện từ bỏ tất cả, vậy thì tất cả sự lựa chọn cũng chỉ là cân nhắc nặng nhẹmà thôi.”
“Đúng, cô từ bỏ côngviệc ở trường này, chuyển đến một thành phố nhỏ nơi chồng cô làm việc, đây dĩnhiên không phải là một quyết định thực tế dựa trên sự cân nhắc nặng nhẹ, tôichắc hẳn là vì tình yêu đủ lớn. Tôi ngưỡng mộ cô.”
Giang Tiểu Lâm trước nayđều không bình luận chuyện người khác, sau khi biết cô muốn thuyên chuyển, lúcbàn giao công việc với cô không hề hỏi bất kỳ điều gì, bây giờ bỗng đề cập đếnkhiến Cam Lộ xúc động: “Chị không hoài nghi sự lựa chọn của tôi như những đồngnghiệp khác, tôi đã rất vui rồi.”
Xe chạy đến trường mẫugiáo thì dừng lại, Giang Tiểu Lâm mở cửa xe, quay đầu cười: “Tôi là người sốngrất thực tế, nhưng luôn tin vào những điều kỳ diệu xảy ra với những người xungquanh mình. Chúc cô làm việc vui vẻ trong môi trường mới. Năng lực thích nghicủa cô rất mạnh, tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì.”
“Cám ơn.” Cam Lộ chânthành nói. “Chị cũng như vậy nhé, tốt với bản thân mình một chút, đừng làm việcquá sức.”
Tiền Giai Tây rõ ràngkhông tin vào điều kỳ diệu.
Hai người ngồi trongquán cà phê bên cạnh đài truyền hình, bĩu môi nhìn Cam Lộ: “Cái thành phố J ấy,vừa hẻo lánh lại là thành phố công nghiệp nặng, môi trường rất ô nhiễm. Cứ cholà Thượng Tu Văn đến đó làm việc, có thể mỗi tuần lái xe về nhà. Cậu là giáoviên, một năm có hai kỳ nghỉ, cũng có thời gian đến thăm anh ấy. Tớ thật khônghiểu nổi sao cậu lại thích chuyển đến đó.”
“Không thích hai người ởhai nơi chạy tới chạy lui mà.” Cam Lộ mỉm cười.
“Đây là thái độ hy sinhvì hôn nhân sao?”
“Hy sinh là bị động,thái độ là để người khác xem, chẳng liên quan gì đến tớ. Việc làm này của tớchỉ là…” Cô ngẫm nghĩ một lát, “Một sự tin tưởng.”
Tiền Giai Tây chịu thua:“Được rồi, tớ không tài nào lý giải được suy nghĩ của những người đã kết hôn.Cậu vui là được rồi. Đúng rồi, có thể giúp tớ hẹn Nhiếp Khiêm làm một bài phỏngvấn không?”
“Cậu trực tiếp tìm anhấy là được rồi, đâu phải là không quen anh ấy.”
“Bây giờ khác với hồiđó, anh ấy bây giờ là CEO của chi nhánh tập đoàn Tỷ Tân ở đây, nghe nói có khảnăng thay thế vị trí của Hạ Tĩnh Nghi, người vừa đột ngột từ chức ra nước ngoàihọc tập đấy. Bây giờ người ta oai phong lắm, tớ gọi điện thoại đến, anh takhách sáo thì có khách sáo nhưng lại nói không có thời gian.” Tiền Giai Tâycười hi hi, “Tớ đang chủ trì tiết mục Trò chuyện với doanh nhân, gần đây kháchmời đang là vấn đề rất đau đầu, cậu ra mặt, chắc chắn anh ta sẽ không từ chối.”
Cam Lộ rất khó xử, đànhnói thẳng: “Giai Tây, tớ với anh ấy có thể không gặp thì hơn, không ai xen vàocuộc sống của ai là tốt nhất. Những chuyện khác tớ có thể giúp cậu, nhưng tớkhông muốn vì chuyện này mà phải gặp anh ấy, cậu hiểu ý tớ nói không?”
Tiểu Giai Tây lập tứchiểu ngay: “Cũng đúng, tớ hiểu, người yêu cũ thỉnh thoảng gặp nhau hoặc dứtkhoát chỉ nghe tin tức của đối phương từ người khác, giữ chút cảm xúc tronglòng vậy mới có mỹ cảm. Thôi được rồi, tớ sẽ mượn danh cậu tìm anh ta, ha ha,để anh ta lăn tăn một chút, cho đáng đời.”
Tiền Giai Tây gật đầu:“Tớ phát hiện tìm nhà cũng có điểm rất giống với tìm bạn trai. Mãi mãi sẽ cóthứ đẹp hơn, mới hơn xuất hiện, hơn nữa thứ làm trái tim mình rung động thườnglà thứ không thuộc về mình.”
Cam Lộ cười lớn: “Câunói này được đấy, cậu có thể gửi cho La m tham khảo, xem chị ấy bình luận gì vềcao kiến của cậu.”
“Tớ thật sự rất muốn tìmchị ấy đây.”
Cam Lộ bỗng dưng nghẹnlại, thời gian này cô bận rộn với công việc, lại vì chuyện thuyên chuyển, chẳngcó thời gian trò chuyện với Tiền Giai Tây, không ngờ tâm sự của bạn lại phảicầu cứu đến người phụ trách chuyên mục trên một tờ tạp chí, cô cảm thấy có chúthổ thẹn.
Tiền Giai Tây nhìn thấutâm sự của cô, nhún vai cười nói: “Tớ gặp chị ấy trong một hoạt động truyềnthông, thấy chị ấy nói chuyện với người khác xong, đang muốn bước tới mời chịấy uống trà thì bỗng nhiên thấy chị ấy có điện thoại, có lẽ là bạn trai gọiđến, chị ấy hạ giọng rất nhỏ, có chút gì đó nũng nịu, nói người khác cứ xem chịấy là ngọn đèn đường dẫn lối, chị ấy bỗng cảm thấy rất mệt, hơn nữa lòng dạ rốibời, bấn loạn. Cũng không biết người đàn ông đó an ủi chị ấy thế nào, chỉ thấychị ấy cười rất vui vẻ, hẹn anh ta đến đón, rồi cùng đi ăn ở phố ăn đêm. Tớkhông dám lấy tâm sự mơ hồ của mình ra làm phiền chị ấy.”
Cam Lộ vuốt vuốt tay cô:“Có thể nói với tớ, tớ lúc nào cũng lắng nghe.”
“Thật ra cũng chẳng cógì để nói. Lắng lòng lại nghĩ một chút, cũng cảm thấy vô vị, đạo lý thì đềubiết rành, chỉ trở ngại ở tâm trạng, đợi khi nào lòng nhẹ đi,” Tiền Giai Tâyđập bàn, “Thì bổn cô nương đây lại là hảo hán thôi.”
Cam Lộ bị chọc cười haha: “Đây mới giống cậu mà, Giai Tây.”
Tiền Giai Tây còn cótiết mục phải ghi hình, cô nhìn đồng hồ, cũng sắp đến giờ, hai người cùng bướcra ngoài. Cô thở dài: “Tớ ở lại thành phố này, vốn dĩ muốn ít ra cũng có bạnthân bên cạnh, đâu ngờ cậu lại thay đổi, đột nhiên muốn đến sống ở nơi khỉ hocò gáy đó.”
Cam Lộ đành cười cầutài: “Tớ sai rồi, tớ đáng chết, Giai Tây, tớ cũng không nỡ rời xa cậu.”
Tiền Giai Tây mắt đỏhoe, cô giả vờ lấy tay che nắng, quay mặt sang nơi khác nói: “Đi đi, đừng có màdụ dỗ tớ, người ta ai chẳng có tính trọng sắc khinh bạn, lúc buồn rầu không cóđàn ông thì mới thấy bạn bè quan trọng, cậu ít nhớ đến tớ thì tốt hơn.”
Cam Lộ cố sức ôm lấy cô:“Vào làm việc đi, nhớ gọi cho tớ đấy.”
Đến nhà cha ăn tối xongbước ra, vừa ngồi lên xe thì Cam Lộ nhận được điện thoại, là Nhiếp Khiêm gọi,cô nghe máy: “Chào anh.”
“Hôm trước trên đường vềnhà gặp cha em vừa chơi mạt chược ở nhà người ta đi ra, chú nói em sắp chuyểnđến thành phố J.”
“Ừ, ngày mai em đi rồi.”
Đầu dây bên kia im lặngmột lát, “Lộ Lộ, bảo trọng.”
“Anh cũng vậy nhé, NhiếpKhiêm.” Cô dịu dàng nói, rồi lại im lặng, một lúc sau, tiếng khởi động xe từbên kia vọng lại.
“Tạm biệt.”
Không xa phía trướcchiếc Audi màu đen lăn bánh, chẳng mấy chốc, ánh đèn xe mất hút trong màn đêm.
Đây là con đường họ đãđi lại vô số lần thời còn đi học, dù đã trải qua bao lần sửa chữa, diện mạo đãthay đổi hoàn toàn thế nhưng cây ngô đồng Pháp vẫn sừng sững đứng đó, vươnnhững tán lá dài xum xuê che mát cả một vùng, những con hẻm nhỏ ngang dọc đã insâu trong ký ức của họ. Trong màn đêm dày đặc, Cam Lộ dường như nhìn thấy dánghình người con trai cao lớn đeo ba lô mắt luôn nhìn thẳng đang đi trước mắt cô,dáng hình đó từng là vệt màu sáng tô điểm cho tuổi thanh xuân nhạt nhẽo, u ámcủa cô, từng là tình yêu non nớt, bồng bột một thời của cô.
Cô nói vào trong điệnthoại đã cúp máy từ lâu: “Tạm biệt.” Sau đó thắt dây an toàn, lái xe về nhà.
Ngày mai cô sẽ rời xathành phố này nơi cô sinh ra và lớn lên để đến sống ở một thành phố khác cáchđây hơn 200 cây số.
Chạy xuyên qua màn đêmcủa thành phố thân quen, cô không có cảm giác đau khổ vì ly biệt.
Đó là lời từ biệt hoànhảo nhất trong cuộc sống của cô.
(2)
Thành phố J được bao bọcbởi núi, thời khắc chiều tà, không khí dịu đi rất nhiều, mát mẻ, thoáng đãng,mặt trời rề rà không chịu xuống núi ngay, sắc trời nửa sáng nửa tối, ánh sángôn hòa, mang theo những cơn gió hây hẩy, đối lập hoàn toàn với cái nóng bức củathành phố lớn.
Cam Lộ đứng trước cửa sổgọi điện cho cha: “Cha, trời có phải nóng lắm không?”
“Gần 40 độ, dự báo thờitiết nói nhiệt độ cao còn kéo dài một thời gian nữa.”
“Trời đất, thế thì chếtthật. Hay là cha và dì Vương đến chỗ con nghỉ hè đi, chỉ có buổi trưa là nóngthôi còn bây giờ chỉ 23 độ.”
“Cha thì không vấn đề,nhưng con cũng biết, dì Vương con đến hè lại phải chăm cháu nội, đâu có dứt rađi được. Thằng bé nghịch thì có nghịch nhưng cũng rất thú vị, bây giờ cha còndạy nó làm bài tập nữa đấy.”
“Vậy mở máy điều hòa đi,đừng tiếc tiền điện. Cha và dì Vương nhất định không được đi ra ngoài buổi trưanhé, coi chừng bị cảm nắng đó.” Cam Lộ đành dặn dò cha.
Buông điện thoại xuống,Cam Lộ bắt đầu gọt trái cây, xếp vào đĩa rồi bưng ra.
Thượng Tu Văn và CEO củaViễng Vọng, Lộ Phi, đang ngồi ngoài hành lang nói chuyện, hai người đều mặc áosơ mi trắng, không cài nút cổ, tay áo xắn cao, điệu bộ nhàn nhã nhưng lại đangbàn bạc công việc rất nghiêm túc.
“Đàm phán giữa chúng tavà Tỷ Tân đang tiến triển rất thuận lợi, bước đầu đã đạt được sự đồng thuận,hai bên có quan hệ hợp tác chiến lược, đã ký hợp đồng cung ứng quặng sắt dàihạn.”
“Chỉ trong vòng haitháng, việc cải tạo dây chuyền sản xuất của xưởng luyện thép đã có được phươngán hoạt động khả thi, hiệu quả quả thật rất khả quan.”
“Phía chính quyền cũngđặt áp lực rất lớn lên chúng ta. Sự việc ồn ào lần này ở xưởng luyện thép khiếncác ban ngành đều còn rất dè dặt, thường xuyên phát tín hiệu hy vọng chúng tanhanh chóng khôi phục lại quy trình sản xuất, hơn nữa có ý phê chuẩn một khoảnvốn cải tiến kỹ thuật dân doanh cho việc cải tạo dây chuyền sản xuất để độngviên, chỉ là lỗ hổng về vốn còn rất lớn.”
Lộ Phi trầm ngâm: “Hộiđồng quản trị đã xem báo cáo của anh, lần này tôi đến khảo sát, sẽ về báo cáotình hình bên đây đúng với thực tế, cá nhân tôi cho rằng, các số liệu trong mùanày của Húc Thăng rất có sức thuyết phục, khả năng đầu tư vốn tiếp theo củaViễn Vọng là rất lớn.”
“Hy vọng là như vậy.”
Cam Lộ đặt đĩa trái câylên chiếc bàn nhỏ giữa hai người: “Các anh nghỉ ngơi chút đi. Tổng giám đốc Lộkhông quản đường xa đến đây, đã ở xưởng luyện thép nóng như lò lửa cả buổichiều rồi, chắc là mệt lắm.”
Thượng Tu Văn cười lớn,kéo Cam Lộ ngồi xuống bên cạnh mình: “Vợ tôi rất có ý kiến về việc tôi làm việcquá nhiều, đã tuyên bố không cho tôi về trễ, không đem công việc về nhà, nếukhông sẽ cho tôi nhịn đói.”
Lộ Phi mỉm cười: “Chẳngtrách Tu Văn cứ kiên quyết đòi tôi đến đây nói chuyện. Là tôi không tốt, sátgiờ lại thay đổi lịch trình, ngày mai phải đi Áo, nếu không có thể bàn bạc thưthả hơn với Tu Văn rồi.”
“Sức khỏe anh hồi phụcthế nào rồi, bay đường dài không sao chứ?” Thượng Tu Văn quan tâm hỏi.
Lộ Phi trước Tết bị tainạn giao thông, bị gãy xương đùi trái, phải phẫu thuật gắn nẹp vào để cố địnhxương nhưng vừa khỏi bệnh thậm chí còn ngồi xe lăn anh đã lao vào công việc,dần dần sau khi bỏ nạng chống ra, anh lại đi công tác liên tục, tâm huyết củaanh dành cho công việc khiến tất cả đồng nghiệp đều thán phục bội phần. Anh mỉmcười: “Không việc gì. Lần này tôi đi Áo còn có chút chuyện riêng, cho nên hômnay phải hoàn tất những việc cần làm ở đây. Xin lỗi Thượng phu nhân, tôi phảichiếm dụng thời gian của Tu Văn thêm chút nữa.”
Cam Lộ cười: “Đừng ngheTu Văn nói linh tinh, tôi đâu có đành hanh như thế. Các anh ăn trái cây đi rồibàn tiếp.”
Ba người cùng ăn trái cây,ăn xong Cam Lộ mang đĩa vào bếp rửa sạch rồi đem laptop ra gian nhà hoa, chỉnghe tiếng Thượng Tu văn dặn dò sau lưng: “Mặc thêm áo khoác vào, hôm nay gióto lắm.”
“Em biết rồi, em có đểngoài đó rồi.”
Sau khi dọn đến đây,công việc của Thượng Tu Văn vẫn vô cùng bận rộn. Cô đã quen ngồi trong gian nhàhoa những lúc anh về muộn, vừa đợi anh vừa xử lý công việc của mình. Ở đâyhương hoa dìu dịu, cửa sổ bến phía đều mở, gió nhè nhẹ thổi vào, là nơi cô cảmthấy thoải mái nhất trong cả biệt thự.
Cô đã đến làm việc ở đơnvị mới - trường trung học số 1 thành phố J, bước đầu được phân công dạy Lịch sửlớp 8. Sách giáo khoa ở hai nơi không giống nhau, vừa đúng lúc cô muốn nhân dịpnghỉ hè hệ thống lại giáo án, hơn nữa còn định làm giáo án điện tử, áp dụng thửnghiệm vào tiết học để làm tăng thêm hứng thú học cho học sinh.
Trời đã tối dần, ThượngTu Văn dẫn Lộ Phi bước vào: “Lộ Lộ, bọn anh bàn bạc xong rồi, anh tiễn Lộ Phivề khách sạn.”
Cam Lộ đứng dậy: “Àvâng, lái xe cẩn thận.”
Lộ Phi nhìn khắp lượtgian nhà hoa, “Thượng phu nhân, vườn hoa ở đây được cắt tỉa rất đẹp, có nhiềuloại lan rất quý hiếm.”
“Thực ra đều là do cậuTu Văn trồng, thợ làm vườn mỗi ngày đến cắt tỉa, tôi đâu có công trạng gì. Tổnggiám đốc Lộ cũng thích nghệ thuật vườn cảnh sao?”
“Bạn gái tôi rất thíchtrồng hoa, cô ấy luôn muốn có một vườn hoa trong nhà. Bị ảnh hưởng bởi cô ấy,tôi cũng xem không ít sách về nghệ thuật vườn cảnh.” Nói đến bạn gái, nét mặtLộ Phi bỗng trở nên dịu dàng, khác xa với vẻ ngoài nghiêm túc, kiệm lời thườngthấy của anh. “Nếu cô ấy nhìn thấy nơi này, nhất định sẽ rất thích.”
Thần thái Lộ Phi bỗngtrở nên cao hứng, phiêu diêu, mơ màng, dường như đang chạm vào ký ức nào đó.
“Tổng giám đốc Lộ khinào thuận tiện có thể đưa cô ấy đến đây chơi.”
“Lần này tôi đi Áo là đểgặp cô ấy, hy vọng có dịp dẫn cô ấy đến đây, giới thiệu với mọi người.”
Cam Lộ đang định cảmthán thì thấy Thượng Tu Văn nháy mắt với mình, véo nhẹ tay cô một cái, hình nhưmuốn ra hiệu gì đó, khóe miệng vẫn giữ nụ cười nói: “Tiếc là vợ tôi nói ở đâycây cối rậm rạp, sợ có ma nữ quấy rầy tôi, cứ khuyên tôi dọn đi mãi.”
Lộ Phi ngớ người ra,không khỏi bật cười khanh khách. Cam Lộ đành véo nhẹ Thượng Tu Văn: “Nghe anhấy đổ thừa kìa. Đây là nhà của cậu anh ấy, có tốt thế nào, cứ ở nhờ hoài cũngkhông có cảm giác là nhà mình. Hơn nữa tôi là một người phàm tục, không thíchứng với nơi yên tĩnh thế này.”
Lộ Phi mỉm cười: “Ừm,nơi yên tĩnh thế này thích hợp làm không gian riêng tư cho hai người hơn, làmphiền rồi, Thượng phu nhân, tạm biệt.”
“Tạm biệt, đi đường bìnhan.”
Cam Lộ lại ngồi xuống,công việc mà cô muốn làm đã xong. Cô tắt máy tính, ngả người vào lưng ghế, cơnbuồn ngủ ập đến, trong mơ màng, Thượng Tu Văn đã về, bế cô vào trong nhà, thấycô mở mắt, anh thì thầm: “Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, không được ngủ ởngoài đó, cảm lạnh thì mệt lắm.”
“Ai bảo anh cứ về nhàmuộn làm chi?” Cô làu bàu.
“Xin lỗi, sau này anh sẽcố gắng về sớm. Đúng rồi, tuần sau mẹ bắt đầu nghỉ hưu, anh đã mời mẹ đến đây ởmột thời gian.”
“Vâng, ngày mai em sẽdọn dẹp một gian phòng ngủ.”
“Còn chuyện này nữa,Thiếu Côn hôm nay gọi điện cho anh, anh ấy đã giải quyết xong việc kiện tụngbên đó, định về nước nghỉ ngơi một thời gian.”
Cam Lộ không khỏi đắnđo: “Cùng đến một lúc sao, chắc phải để Thiếu Côn ở khách sạn rồi.”
“Thiếu Côn đã trao đổivới anh, bao nhiêu năm đã qua rồi, anh ấy không còn cố chấp như trước nữa, vềlần này là có ý thăm mẹ.”
Cam Lộ cười: “Hây, anhcòn không hiểu mẹ sao? Mẹ đâu cần người khác tha thứ. Thiếu Côn nếu muốn hòagiải, thì phải chịu lép vế một chút mới được.”
Thượng Tu Văn cũng cười:“Cứ từ từ thôi. Đúng rồi, nhà anh đã tìm được rồi. Ngày mai dẫn em đi xem,nhưng môi trường xung quanh không được tốt lắm, anh vẫn chưa hài lòng lắm.”
“Không sao, em khôngkhắt khe như anh.”
Dạo gần đây Cam Lộ đã đixem rất nhiều nhà, nhưng thành phố J dù sao chỉ là thành phố công nghiệp vắngvẻ, thị trường nhà đất tuy cũng sôi nổi không kém, nhưng thiết kế nhà, quyhoạch môi trường đều không được như ý muốn. Thượng Tu Văn kén chọn hơn cônhiều, nhiều khi cô miễn cưỡng thấy được rồi, thì anh chỉ liếc sơ qua đã lắcđầu không chịu. Cô chẳng biết làm thế nào, đành tuyên bố anh tự đi chọn nhà, côkhông có ý kiến gì nữa.
“Ban ngày em đến đó xemmột chút, cách công ty và trường em không xa lắm, mỗi ngày anh đều có thể đưaem đi làm.”
“Chắc chắn không thể đónem về rồi.”
Thượng Tu Văn đặt côxuống giường, cười nói: “Anh có thể giành ra chút thời gian nhưng sự vồn vã nàychẳng bao lâu sẽ làm em chán ngấy, lúc đó lại đòi anh cho em nhiều không gianriêng tư hơn thì khổ.”
“Kiếm cớ…” Cam Lộ chunmũi.
Thượng Tu Văn cười lớn,sau đó thành thực thừa nhận: “Đúng, là kiếm cớ. Trước mắt anh vẫn chưa thể đảmbảo thời gian buổi tối. Lộ Lộ, đợi xưởng luyện thép đi vào quỹ đạo lúc đó mớidễ thở hơn một chút.”
“Công việc anh đã traođổi xong với tổng giám đốc Lộ rồi mà.”
“Có lẽ không vấn đề gìlớn, tình hình tiêu thụ ở chỗ Dĩ An và một công ty chi nhánh tiêu thụ khác đangrất tốt, nếu hội đồng quản trị Viễn Vọng thông qua phương án đầu tư vốn, anh đãcó thể thở phào nhẹ nhõm rồi.”
Cam Lộ tựa người vàothành giường cười một mình, Thượng Tu Văn hỏi: “Cười gì bí hiểm thế?”
“Kết hôn gần 3 năm, tròchuyện như thế này em có cảm giác như đôi vợ chồng già.”
“Đây là lời phê bình anhgần đây biểu hiện không được lãng mạn chứ gì?”
“Không, em bây giờ đangrất thích tận hưởng cảm giác này, lãng mạn để đến lúc thích hợp thì tốt hơn,anh đi tắm đi.” Thượng Tu Văn đang định đứng dậy, cô kéo anh lại, “Đúng rồi,vừa nãy tổng giám đốc Lộ nói về bạn gái, sao anh lại véo tay em, em nói sai gìà?”
Thượng Tu Văn ngồi xuốngtrở lại: “Không phải vậy. Nhưng anh đi họp nghe chủ tịch Vương và chủ tịch Từnói, Lộ Phi vì theo đuổi cô bạn gái này đã chịu nhiều khổ sở, bị tai nạn giaothông ở Quý Châu cũng có liên quan đến cô ta; thương thế mới đỡ được một chútthì đã chạy đến Bắc Kinh; lần này lại đi Áo, cũng là để tìm cô ta. Anh sợ nóinhiều sẽ khiến anh ta xúc động nhiều hơn.”
“Ồ…” Cam Lộ vô cùng ngạcnhiên, “Nhìn tổng giám đốc Lộ đẹp trai, phong độ, lạnh lùng, nghiêm túc nhưthế, không ngờ lại yêu mãnh liệt như vậy.”
Thượng Tu Văn ra vẻ hốihận: “Biết trước đã không nói với em. Phụ nữ vừa nghe người đàn ông nào có hànhđộng lãng mạn là lập tức lấy chồng mình ra so sánh, ngay cả phụ nữ giỏi giangkhông kém gì đàn ông như chủ tịch Từ cũng không ngoại lệ. Nhất là vừa rồi, emcòn chê anh khiến em cảm thấy giống vợ chồng già.”
Cam Lộ bỗng tỏ ra bướngbỉnh, liếc anh một cái, rồi lại nhìn lên đỉnh màn, như thể đang thả hồn đi đâuđó, Thượng Tu Văn cúi người xuống, nhìn vào mắt cô: “Ấy, không phải sau khi sosánh đã cảm thấy oán hận anh chứ.”
Cô nói với giọng hờndỗi: “Em chưa từng trải qua mối tình mãnh liệt, trong lòng có chút ghen tịkhông được sao?”
Thượng Tu Văn đột nhiênim lặng, cô đang buồn bực thì anh nâng mặt cô lên, chăm chú nhìn cô, nét mặttrở nên nghiêm túc, giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: “Lộ Lộ, đó có thể làmối tình mãnh liệt, chưa bị thời gian làm cho phai nhạt; còn tình yêu anh dànhcho em, là mãi mãi.”
Cam Lộ bỗng thấy mắtmình ươn ướt, hai tay vòng qua cổ anh, ôm chặt lấy anh.
“Em xem, anh đã từngnói, lấy một người vợ dễ dỗ dành khó tránh khỏi cảm giác tội lỗi.” Anh ghé sáttai cô thì thầm rồi hôn cô.
Cam Lộ cũng cười: “Emvẫn câu nói đó, cố gắng dỗ dành em đi, để giải thoát cảm giác tội lỗi tronglòng anh.”
“Anh sẽ cố gắng.” Anhhôn cổ cô, “Không cho phép em nói mình chưa từng trải qua mối tình mãnh liệtnữa đấy.”
“Ấy, em không phải có ýđó, em…” Dưới nụ hôn nồng nàn của anh, giọng cô cứ nhỏ dần, nhỏ dần
Đó là sự khởi đầu hoàntoàn mới trong cuộc sống của họ.