Insane
HomeTop jAVTải Game
Trang chủ » Truyện Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

  • Thể Loại: truyện tình yêu
  • Ngày đăng: 26/12
  • Tình trạng: hoàn thành
  • Người gửi: WapSinhVien.Net
  • Nguồn: sưu tầm

  • Chương 11: Vì sao lạihoài nghi như thế?

    Chớp mắt một cáihọc kỳ lại sắp kết thúc, Cam Lộ bận rộn xong với kỳ thi học kỳ,thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay, Thượng Tu Văn bỗng dưng nói có buổi tiếpkhách, muốn dẫn cô theo cùng. Cô có chút bất ngờ, trước đây Thượng TuVăn chưa bao giờ dẫn cô đến các buổi tiếp khách làm ăn cả. Chỉ códịp cuối năm, cô mới đi dự buổi tiệc do công ty An Đạt tổ chức nhânviên và người nhà của họ, mọi người cùng nhau ăn uống, Phùng Dĩ Anđại diện cho công ty phát bao lì xì, coi như là tống cựu nghênh tân,vui say một bữa. Bây giờ An Đạt đã ngừng hoạt động, chẳng lẽ cùngnhau mở tiệc chia tay hay sao.

    Thượng Tu Văn cườilắc đầu: “Việc anh đang làm có tín hiệu tốt, sau tết, anh đến làmviệc tại công ty đầu tư Viễn Vọng, hôm nay đi dùng cơm cùng với cáclãnh đạo và nhân viên cấp cao của Viễn Vọng, muốn để em gặp mặtđồng nghiệp mới của anh.”

    Anh giới thiệu vềcông ty Viễn Vọng vô cùng ngắn gọn: “Công ty đầu tư này thành lập 5năm rồi, rất có thực lực, trước đây cũng đầu tư vào nhà đất, mấytháng trước mời được một tổng giám đốc du học ở nước ngoài về,lĩnh vực đầu tư bắt đầu được mở rộng, anh thấy viễn cảnh pháttriển của nó, sau này sẽ phụ trách vận hành một bộ phận.”

    Cam Lộ chẳng có chútkhái niệm nào đối với mấy từ đầu tư, phát triển, chỉ là cô cócách nhìn truyền thống đối với công việc luôn luôn cho rằng dù làbất cứ ai, tốt nhất cũng nên có một công việc chính thức, nghe tinnày dĩ nhiên rất vui mừng.

    Cô theo lời dặn dòcủa Thượng Tu Văn, trang điểm nhẹ nhàng, thay một bộ váy lịch sự,nhưng đến nơi dùng cơm mới phát hiện mình vẫn chưa đủ trang trọng.

    Mấy ngày liền tuyếtrơi rồi lại dừng, nhưng không hề có ý muốn tạnh hẳn, hôm nay ngoàitrời bông tuyết lại lất phất, Thượng Tu Văn lái xe đi thẳng ra ngoạiô.

    Cam Lộ không ngờ, nơicó vẻ lạnh lẽo, vắng vẻ này lại có một nhà hàng sang trọng nhưthế. Khu vườn đầy phong cách, trước của treo bảng hiệu hội sở TùyDuyên, xe chạy vào trong chỉ thấy đèn lồng giăng khắp nơi, ánh đènmàu đỏ thẫm in lên những bông tuyết bay đầy trời khiến người ta cócảm giác không biết là thực hay mộng.

    Bãi đỗ xe là hànghàng lớp lớp những chiếc xe con sang trọng, chiếc xe BMW của Thượng TuVăn lọt thỏm vào trong. Hai người xuống xe, lập túc có nhân viên phụcvụ cầm ô đi đến. Thượng Tu Văn cầm lấy ô, che cho Cam Lộ, hai ngườicùng đi xuyên qua khu vườn, bước lên cầu thang lát bằng đá Đại Lýtrải thảm đỏ, luồng khí ấm bên trong tỏa ra. Cam Lộ mặc phong phanhbây giờ mới thấy ấm lại.

    Trước mặt là mộthội trường rất lớn được trang trí vô cùng rực rỡ, sau cầu thang haibên là tranh thủy mặc, tiếng nước róc rách chảy phía dưới, ngay dướichân cầu thang là hồ nước hình con sò, bên trong những chú cá KoiNhật Bản tung tăng bơi lội. Phía bên trái hội trường là dàn nhạc dântộc, mô hình phỏng theo chuông nhạc, khánh nhạc đời xưa đặt dưới đất,mấy cô gái trẻ mạc trang phục cổ trang mỗi người chơi một loại nhạccụ: đàn tranh, tỳ bà, thổi sáo, địch, đang cùng hợp tấu bản “Tháivân truy nguyệt”, tiếng nhạc trong vắt, du dương níu chân không ít thựckhách, mãi cho đến khi tiếng nhạc dứt hẳn họ mới lục tục lên lầutrên vào phòng đã được đặt sẵn.

    Trong phòng đã có hơnmười mấy người, nam có nữ có, toàn bộ đều ăn mặc rất trang trọngvà hợp mốt. Thượng Tu Văn trước tiên giới thiệu cô với vợ chồng VươngPhong, chủ tịch hội đồng quản trị của Viễn Vọng. Vương Phong có lẽngoài 40 tuổi, dáng người trung bình, tóc cắt ngắn gọn gàng, hai bênthái dương đã xuất hiện lốm đốm tóc bạc, tướng mạo bình thườngnhưng phong thái lại khá bắt mắt, vợ ông Từ Hoa Anh khoảng hơn 30tuổi, cao ráo lanh lợi, mặc một bộ váy màu đen sang trọng,Thượng TuVăn giới thiệu bà ta là chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn PhongHoa, doanh nghiệp tư nhân lớn nhất ở thành phố này, tiếng tắm cònlớn hơn cả chồng bà, Cam Lộ cũng từng xem một bài báo đưa tin vềdoanh nghiệp này.

    Từ Hoa Anh rất cởimở tự nhiên: “Tu Văn, nhắc đến chức vụ mà làm gì, hôm nay tôi là bàVương được ông Vương dẫn đến dùng cơm thôi.”

    Mọi người đều cười,Vương Phong cũng mỉm cười: “Bà xã ạ, em thật biết giữ thể diện choanh đấy.”

    Những người khác đềulà cổ đông hoặc cán bộ quản lý của Viễn Vọng, mọi người đều dẫnvợ mình theo, chỉ có tổng giám đốc trẻ tuổi Lộ Phi là đi một mình,anh ta chưa đến 30 tuổi, có gương mặt sáng sủa, đẹp trai, thần tháiđiềm đạm và hướng nội, rất nổi bật trong đám đông.

    Buổi tiệc bắt đầu,Vương Phong hỏi Lộ Phi ngồi bên cạnh: “Thời tiết này mà phải đi QuýDương sao?”

    Lộ Phi mỉm cười gậtđầu: “Tôi đã bàn giao công việc mấy ngày hôm nay rồi, mong chủ tịchVương thông cảm cho lần bận việc riêng bỏ việc công này của tôi.”

    Từ Hoa Anh cười: “LộPhi, tôi rất không tán thành đàn ông vì việc tư mà bỏ việc công, nhưngcậu cứ đi đi, tôi trước giời đều không xem vào việc của Viễn Vọng,chủ kiến này có thể thay chủ tịch của các cậu đưa ra đấy.”

    “Bà xã à, tất cảchủ kiến em đều có thể thay anh đưa ra.” Vương Phong cười lớn, quay sangThượng Tu Văn, “Tu Văn sẽ đến tiếp nhận công việc điều hành ở một bộphận nhanh thôi, không sao đâu.”

    “Mấy ngày này tôicòn phải đến Húc Thăng một chuyến nữa.” Thượng Tu Văn cười nói,“Nhưng rất nhanh sẽ quay về, không làm ảnh hưởng đến việc mà Lộ tổngđã giao”

    Lộ Phi bên kia bànnâng ly mời: “Giám đốc Thượng khách sáo rồi, chuyện riêng của tôi ảnhhưởng đến lịch trình của anh, thật có lỗi quá.”

    “Thành phố J bên đónghe nói tuyết rơi rất dày, trận tuyết năm nay thật khủng khiếp.” Mộtvị phó tổng nói, “Phạm vi ảnh hưởng rất lớn.”

    “Đúng vậy,” Từ HoaAnh nói, “Hai người ra ngoài phải chú ý an toàn đấy.”

    Thượng Tu Văn và LộPhi đều cười gật đầu để bà an tâm.

    Tiếp đó cuộc tròchuyện toàn là nội dung làm ăn mà Cam Lộ cảm thấy rất xa lạ, nhưngngoài Từ Hoa Anh nói năng hiểu biết không kém đấng mày râu ra, nhữngphụ nữ khác hiển nhiên đều không thể chen lời vào, cũng vô cùng thậntrọng, chỉ hạ thấp giọng trò chuyện với nhau về những đề tài nhỏnhặt trong cuộc sống như việc học hành cửa con cái, mua sắm… Cam Lộphần lớn là ngồi nghe, nhưng cô không hề có cảm giác không tự nhiên.Lần đầu tiên tham gia vào giới làm ăn của Thượng Tu Văn, nhìn chồngmình tuy nói không nhiều nhưng lại rất thoải mái, cô cảm thấy vui vôcùng.

    Khi ra về Thượng TuVăn đi cùng với Lộ Phi.

    “Sân bay ở Quý Dươngnghe nói phải đóng cửa vì tuyết rơi nhiều, tổng giám đốc Lộ, anhđịnh đến đó bằng cách nào?”

    “Ngày mai tôi sẽ điQuảng Tây, nghe nói đường ở đó đã được khai thông.”

    Thượng Tu Văn gật gù:“Tốt, đợi anh về cùng cùng bàn bạc với Húc Thăng cũng không muộn,từ giờ đến hết năm chắc không có động thái gì nữa.”

    Bọn họ mỗi người lênxe của mình, Cam Lộ hỏi Thượng Tu Văn: “Vì sao anh lại bàn bạc chuyệncủa Húc Thăng với tổng giám đốc Lộ?”

    “Viễn Vọng có ý muamột số cổ phần của Húc Thăng, anh cho rằng đây là chuyện tốt, cóthể giúp Húc Thăng phát triển bước tiếp theo, nên tận lực nắm lấy cơhội này, nhưng cậu khá là bảo thủ, không muốn cổ phần của công tylọt vào tay người ngoài, mối giao dịch này vẫn còn đang trong thờigian thương lượng.” Xe của anh theo sau Audi Q7 của Lộ Phi chạy ra khỏi khuvườn, anh liếc nhìn Cam Lộ, “Buổi tiệc chỉ nói chuyện làm ăn, lạichẳng có ai quen, anh nghĩ em sẽ rất chán, nhưng nhìn em hôm nay có vẻrất vui.”

    “Đúng vậy, ông chủvà đồng nghiệp của anh xem ra rất được, hơn nữa quan hệ giữa em vớibọn họ cũng rất tốt, em dĩ nhiên là vui rồi.”

    Thượng Tu Văn cũngcười, đưa tay vuốt tóc cô: “Em ngốc ạ, nhìn thấy anh sắp đi làm rồichắc là nhẹ nhõm cả người rồi chứ.”

    Cam Lộ thành thậtthừa nhận: “Đúng vậy.”

    “Công việc này phảithường xuyên đi công tác, sau này không có nhiều thời gian ở bên cạnhem như bây giờ nữa.”

    “Không sao, chỉ cầnanh làm việc ở đây là được rồi.” Cam lộ cười típ mắt nói.

    Thượng Tu Văn trêu cô:“Em không hỏi đãi ngộ thế nào à?”

    “Không quan trọng, emluôn cảm thấy tiền đủ dùng là được rồi.”

    “Đến đây làm việc thunhập rất tốt, hơn nữa lại có quyền mua cổ phần. Anh sẽ nỗ lục kiếmtiền, để cho con chúng ta có cuộc sống tốt nhất.”

    Giọng nói của ThượngTu Văn bình thản, chẳng khác gì thường ngày nhưng Cam Lộ đã thấy rưngrưng, đặt tay mình lên tay anh đang để trên vô lăng, phía trước là trậntuyết lớn rơi mấy ngày liền chưa dứt, xe cộ trên đường đều chạychậm, trong lòng cô cảm thấy ấm áp và sung sướng.

    Thế nhưng Cam Lộ rốtcuộc không thể tận hưởng tình yêu như lúc trước được nữa.

    Thượng Tu Văn khôngchỉ cai rượu thuốc mà còn mua vitamin B9, dặn dò Cam Lộ uống đều đặn đúnggiờ. Anh tìm rất nhiều tư liệu trên mạng rồi in ra. Anh tính thời gianrụng trứng, nói với vẻ đăm chiêu: “Theo ý kiến của các chuyên gia,quan hệ dày đặc sẽ dẫn đến chất lượng không cao, tốt nhất anh nêntìm thời gian hợp lý một phát trúng đích ngay, là ý nói anh muốnsinh đôi cũng không thành vấn đề.”

    Cô lại nhớ đến câuchuyện ở khu nghỉ dưỡng ven biển lần đó, bất giác phì cười, nhưngrất nhanh sau đó cô không còn cười nổi nữa.

    Một người trước naykhông để ý đến chuyện nhà như Thượng Tu Văn bắt đầu dặn dò chị giúpviệc nấu ăn thực đơn mỗi ngày, toàn là thực đơn có lợi cho việc mangthai mà anh tìm được trên mạng. Lần đầu tiên nghe anh gọi điện cho chịHồ giúp việc, cô rất lấy làm lạ, nhưng Ngô Lê Quân tỏ ra thản nhiênnhư không, như thể biết tỏng đôi vợ chồng trẻ đang làm trò gì.

    Cô xem tài liệu màanh in ra, từ thức ăn nào tốt cho cả hai vợ chồng đến thời gian và tưthế thụ thai lý tưởng nhất thứ gì cũng có, mặt cô từ từ nóng ran,cô cười khúc khích: “Chẳng lẽ toàn bộ phải chiếu theo đây mà làm ư?”

    “Dĩ nhiên rồi, nếuđã quyết định có con rồi thì phải cho ra một bảo bối khỏe mạnhnhất có thể chứ.”

    Một Thượng Tu Văn tỉmỉ đến vụn vặt như thế cô không quen chú nào, cô chợt cảm thấy bấtan: “Tu Văn, nếu em không có thai, anh sẽ thất vọng phải không?”

    Anh sững lại, rồicười, tâm trạng thoải mái ôm lấy cô: “Không mang thai thì chứng tỏ anhphải tiếp tục cố gắng, có gì đâu mà phải thất vọng.”

    Nói là nói thế nhưngCam Lộ vẫn cảm thấy áp lực tâm lý đè nặng trong lòng, đến lúc cóthể dùng que thử thai, sáng nào cô cũng kiểm tra, nhìn thấy chỉ xuấthiện một vạch trên que, tâm trạng cô bỗng thấy trống trải đến kỳ lạ.

    Cô không thể ngờThượng Tu Văn lại mong mỏi sự ra đời của đứa trẻ đến vậy. Nghĩ đếnviệc có thể làm anh thất vọng, cô không dám nghĩ tiếp nữa.

    Kỳ thi học kỳ cuốicùng cũng kết thúc, học sinh và giáo viên thở phào nhẹ nhõm. Tuycông viêc của giáo viên vẫn phải tiếp tục, kỳ nghỉ đông vẫn chưachính thức đến nhưng nhẽ nhõm hơn rất nhiều so với thường ngày lênlớp.

    Cam Lộ đến ngày thứba của chu kỳ kinh nguyệt, một mình đến bệnh viện lớn nhất củatỉnh, bệnh viện trung tâm thành phố, lấy số của một chuyên gia trongvấn đề hiếm muộn, người đến khám ở khoa này đông đến mức khiến côkinh ngạc, cô không ngờ rằng thành phố này lại có nhiều cặp vợchồng bị vấn đề hiếm muộn vây khốn đến thế.

    Vất vả đợi đến lượtmình, cô bước vào phòng khám, bên trong có hai bác sĩ, ở giữa ngăncách bởi một bức bình phong màu trắng toát. Tuy không chen chúc chậtchội nhưng rất rõ ràng, cuộc đối thoại giữa bác sĩ và bệnh nhânchẳng còn gì là riêng tư, cô có thể nghe rõ mồn một thanh niên trẻphía bên kia đang ấp a ấp úng trả lời câu hỏi của bác sĩ về vấn đềsinh lý riêng tư, còn vợ cậu ta là người bổ sung.

    Cô đành dẹp bỏ nỗixấu hổ sang một bên, cố gắng tập trung tinh thần, hạ thấp giọngtrình bày tình trạng của mình. Tiếp cô là một bác sĩ nữ ngoài 40tuổi, đeo kính gọng đen, gương mặt nghiêm nghị, thái độ không niềm nở,nói chuyện cứng nhắc: “Tôi thấy cô cũng là phụ nữ trẻ có học thức,nên có một chút kiến thức chứ, loại kiểm tra này phải có hai vợ chồngđến khám mới được.”

    “Anh ấy không có vấnđề gì.” Cam Lộ kiên nhẫn nói.

    Vị bác sĩ nọ trừngmắt nhìn cô, hình như đang suy nghĩ ý nghĩa của câu trả lời khôngđược bình thường này.

    Cam Lộ lấy lại bìnhtĩnh: “Bác sĩ cứ theo các xét nghiệm thông thường khám cho tôi đi ạ,tôi cũng tìm đọc tài liệu được biết thời gian mới ngừng sử dụngcác biện pháp tránh thai, chưa thụ thai thì cũng không thể xem là bấtthường, nhưng tôi hiện nay thật sự rất cần một đứa con, làm các xétnghiệm xong, nếu không có vấn đề gì, ít ra cũng có thể giảm bớtphần nào áp lực tâm lý.”

    “Bệnh nhân bây giờđến khám bác sĩ đều chuẩn bị kiến thức trước rồi, chỉ thiếu điềuchỉ huy bác sĩ phải làm xét nghiệm nào kê thuốc nào nữa thôi. Nếucô thực sự đã tìm đọc tài liệu thì nên biết nguyên nhân hiếm muộnrất phức tạp, tôi có thể cho cô làm các xét nghiệm, cũng chỉ lànhững xét nghiệm thông thường. Hơn nữa, tôi thấy áp lực tâm lý của côcũng nặng lắm rồi, tất cả các cặp vợ chồng bình thường nếu thiếttha mong con thì áp lực tâm lý đều rất nặng nề, đều có khẳ năng tạothành nguyên nhân phi sinh lý của việc khó thụ thai.”

    Cam Lộ biết bác sĩnói hoàn toàn chính xác, nhưng cô vẫn đánh liều: “Cứ làm các xétnghiệm trước đi ạ.”

    Từ chối chuyên giacủa mẹ chồng giới thiệu, lại lừa lúc Thượng Tu Văn đi công tác âmthầm một mình đi đến bệnh viện để kiểm tra, chính Cam Lộ cũng cảmthấy mỉa mai thay, lại còn nỗi xấu hổ khó nói nên lời.

    Các bước xét nghiệmrườm rà, hơn nữa lại khiến người ta không thể thích ứng. Cô cầm hóađơn, nhìn một hàng dài phụ nữ đang chờ đến lượt mình, đa số nhiềutuổi hơn cô, đều có chồng cùng đi. Mọi người ai ai cũng lộ vẻ căngthẳng, ít nói cười. Cô không biết cái quá trình thụ thai vốn đầymật ngọt ấy chẳng hiểu từ lúc nào đã biến thành một gánh nặng tâmlý.

    Làm xét nghiệm ấy,cô chỉ nghĩ đến mình có thể yên lòng hơn một chút, nhưng nằm trênbàn xét nghiệm, nghe lời bác sĩ, dang rộng hai chân ra, hồi hộp chờđợi đầu dò được đưa vào cở thể, cô chỉ cảm thấy tâm trạng vô cùngnặng nề.

    Cam Lộ đột nhiên nhậnra, cô thật ra không mong mỏi và yêu thương trẻ con cho lắm, lớn lênkhông có tình yêu thương của mẹ, cũng nghĩ rằng mình không có thiêntính làm mẹ, trước đây thậm chí cô còn không muốn có con sớm. Bâygiờ sốt ruột mang thai như vậy, không thể không nói là ý muốn làm vuilòng chồng, báo đáp lại tình cảm dịu dàng mà anh đã cho cô gần đây.

    Nhưng cô lại không thểthư thái tận hưởng sự dịu dàng mà Thượng Tu Văn mang lại nữa rồi,đây có thể xem là điều bình thường giữa hai vợ chồng không?

    Lúc anh lạnh lùngkiềm chế mình, cô chưa từng bấn loạn tinh thần, có thể trấn tĩnhứng phó với sự cao thâm khó đoán của anh. Thế nhưng bây giờ anh cơ hồtỏ ra hoàn toàn là người đàn ông không có bất cứ tâm địa gì, cô lạicó nỗi bất an lo lắng và suy tính thiệt hơn mà chính cô cũng khôngmuốn nhìn nhận.

    Anh đối với cô khônggiống như lúc trước, tình cảm cô dành cho anh cũng bất giác nhiềuthêm từ lúc nào không biết. Nhận thức này theo đầu dò đi vào trong cơthể cô khiến cô sợ hãi, bàn tay bất giác nắm chặt lấy vạt áo củamình.

    Sau khi lấy tất cảkết quả xét nghiệm, vị bác sĩ này nói với cô: “Theo kết quả xétnghiệm, hệ thống sinh sản của cô và chức năng sinh lý không có gìbất thường, cá nhân tôi cho rằng không cần thiết phải làm xét nghiệmxem vòi trứng có thông hay không, đo nồng độ nội tiết tố, kiếm tramiên dịch và nhiễm sắc thể. Dĩ nhiên, nếu cô kiên quyết muốn làm, tôicũng không có ý kiến.”

    Cam Lộ chán chườnglắc đầu, cô biết đề nghị của bác sĩ hoàn toàn hợp lý, gương mặtvị bác sĩ nọ bỗng dịu lại: “Cô gái trẻ, thư giãn một chút đi, phụnữ được làm mẹ thì cuộc đời mới gọi là hoàn hảo, nhưng không đượclàm mẹ thì cũng không có nghĩa là cuộc sống bị khiếm khuyết.”

    “Cám ơn bác sĩ.”

    Cam Lộ bước ra khỏibệnh viện, bên ngoài trận tuyết dầm dề mấy ngày trời đã dứt hẳn,nhưng mây vẫn xám xịt che khuất cả bầu trời, chẳng có vẻ gì là cóánh nắng mặt trời, lớp tuyết dày tích tụ trên đường khiến cho việcđi lại vô cùng vấy vả.

    Cô lấy điện thoại ra,gọi cho Thượng Tu Văn, chuông đổ một lúc lâu anh mới nghe máy: “Lộ Lộ,có chuyện gì vậy?”

    “Tu Văn, anh đang làmgì đó?”

    “Anh đang ở Ủy banKinh tế và truyền thông của thành phố J cùng với cậu, đang thươngthảo về việc sát nhập xưởng luyện thép.”

    Hai vợ chồng cô bìnhthường buổi tối mới nói chuyện điện thoại với nhau, cô rất ít khigọi cho anh vào giờ làm việc, tức khắc cảm thấy có lỗi: “Ồ, anhvào làm việc tiếp đi.”

    “Đợi một chút, LộLộ. Đàm phán với họ thật mệt, còn phải miễn cưỡng hút thuốc, anhmuốn ra đây đổi không khí một chút. Em đang ở đâu thế?”

    Cô buồn bực nói:“Đang trên đường.”

    “Dạo phố trong thờitiết này sao?” Thượng Tu Văn nhẹ nhàng hỏi, “Sao vậy Lộ Lộ, cóchuyện gì không vui à?”

    Can lộ cứng họng,ngừng một lát, cô nhõng nhẽo: “Lần này anh đi một lèo năm ngày rồiđấy.”

    “Nhớ anh rồi à?”

    Cam Lộ “ừm” mộttiếng.

    “Anh cũng nhớ em.”Giọng nói của Thượng Tu Văn mang theo nụ cười vọng đến, “Anh phải lưulại đây hai ngày nữa mới về, đúng lúc em nghỉ đông, anh có thể ởnhà với em, đến lúc đó không được cằn nhằn là anh cả ngày lượn lờtrước mặt em đấy.”

    Cam Lộ mặt nóng bừngthì thầm: “Anh mau vào đi, bên ngoài trời lạnh lắm, cẩn thận kẻo bịcảm đấy.”

    “Được rồi, em cũngđừng đi dạo lung tung nữa, thấy bức bối thì gọi Tiền Giai Tây đếnchơi với em.”

    Nói chuyện xong, CamLộ thở hắt ra, như thế đã xả ra hết tất cả buồn bực trong lòng,không khí lạnh tràn vào phổi, khiến tinh thần cô bỗng thấy sảngkhoái. Cô tự nhắc nhở mình, mình có một cuộc hôn nhân đáng mơ ướcnhư thế, mình chắc chăn sẽ thay đổi hành động hiện tại, điều chỉnhtâm thái nhẹ nhàng, thư thái, không thử thai mỗi sáng nữa, tất cảđều thuận theo tự nhiên, tận hưởng ngày tháng tươi đẹp trước mắt.

    Hai ngày sau, ThượngTu Văn lại một lần nữa vượt qua cái rét căm căm của một mùa đông từthành phố J trở về, nét mặt căng thẳng, ăn cơm xong, anh trò chuyệnvới mẹ một lát, sau đó lên lầu, thả mình xuống chiếc ghế sô pha ởphòng làm việc, mệt mỏi nhắm mắt lại. Thời gian gần đây, anh khônggiống như lúc trước, trước mặt cô luôn cố tỏ ra bình thản, không đểlộ chút gì vượt qua tầm kiểm soát của mình. Anh vẫn trấn tĩnh,nhưng không cố gắng giấu nỗi lo âu.

    Cam Lộ bưng cốc sữado tự tay cô pha lên lầu, nhìn gương mặt có vẻ xanh xao, mệt mỏi củaanh, không biết nên buồn hay nên vui. Bọn cô đúng là thân mật hơn lúctrước rất nhiều, anh càng ngày càng không giữ kẽ trước mặt cô, nhưngmặt khác, cũng chứng tỏ trách nhiệm mà anh đang gánh nặng hơn lúctrước nhiều.

    Cô đặt cốc sữaxuống, bước đến ngồi lên đùi anh, giúp anh xoa bóp vai: “Mệt lắm phảikhông?”

    “Một chút.”

    “Bên cậu lại có rắcrối gì à?”

    “Việc đàm phấn sápnhập xưởng luyện thép đang rơi vào bế tắc, Tỷ Tân cũng nhảy vàocuộc, còn tỏ ý quyết phải giành cho bằng được, họ là do đích thânchủ tịch tỉnh đến nghiệp đoàn Bắc Kinh mời về đầu tư, trong mắtchính quyền địa phương, đây chính là mức đầu tư mà họ cần phải giữđể ghế của họ trong bộ máy chính quyền, một số ban ngành vốn đứngvề phía Húc Thăng bây giờ đều thay đổi cách nhìn, hiện tại chỉ cònủy ban kinh tế là thực sự đứng về phía chúng ta. Nếu không lấy đượcxưởng luyện thép, kế hoạch điều chỉnh cơ cấu sản xuất của Húc Thăngsẽ cần rất nhiều vốn, thậm chí không thể thực thi được. Thêm vàođó, cơ quan kiểm định chất lượng lại chậm tễ trong việc ra kết quảkiểm tra phân định chất lượng cốt thép, tình hình tiêu thụ vẫn cứtụt dốc thảm hại. Những sự việc xảy ra cùng một lúc này gây bấtlợi rất lớn cho sự phát triển của Húc Thăng.”

    Anh lắc đầu, như muốnvứt những việc này ra khỏi đầu mình, nhưng khóe miệng anh lại nởmột nụ cười khổ sở: “Lại thêm anh ba, gần đây càng ngày càng chẳngra làm sao, thường ở lì ở đấy không về, anh ta quản lý tiêu thụ, côngviệc chờ anh ta giải quyết chất cao như núi, chị dâu đã nghe được phongthanh, tìm anh hỏi có phải anh ta có nhân tình ở đây không, anh có thểnói gì được chứ?”

    “Anh chỉ được cáinói đúng.”

    Hôm đó làm xétnghiệm ở bệnh viện xong, sau khi nói chuyện điện thoại với Thượng TuVăn, Cam Lộ về nhà thăm cha cô, lúc ra về tâm trạng vẫn rất muộnphiền bè gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây, vốn dĩ muốn hẹn cô đi dạobuổi tối, nhưng Tiền Giai Tây nói buổi tối có hẹn rồi.

    “Mới đây mà đã cóngười mới rồi à?”

    “Khẩu khí của ngườiphụ nữ đã có chồng chua thật đây, ngưỡng mộ tớ tự do rồi chứ gì.”Tiền Giai Tây cười trêu cô, “Tuy tớ cũng học lịch sử giống cậu, nhưngtớ cực lực phản đối, những người cứ thích bị dằn vặt bởi quá khứđã qua, con người là phải nhìn về phía trước.”

    “Thôi đươc rồi, lầnnày đừng có mà lôi giá trị quan gì gì đó vào nữa nhé.”

    “Không hề, ít ra đếnhiện giờ, tớ thấy giá trị quan của anh ấy rất thống nhất với tớ.”Tiền Giai Tây ngọt ngào, lại không muốn tiếp tục nói về vấn đề này,“́y, tớ nói cho cậu biết, gần đây tớ có hẹn với Hạ Tĩnh Nghi làmmột tiết mục phỏng vấn, cậu nói xem tớ có cần phải thiết kế câuhỏi, giúp cậu nghe ngóng cuộc sống tình cảm của người phụ nữ thànhđạt như cô ta không?”

    Cam Lộ không vui nói:“Cậu thích hỏi gì tùy cậu, chẳng liên quan gì đến tớ, dù sao nghềcủa bọn cậu ai cũng rất có tiềm chất paparazi.”

    Tiền Giai Tây cười hahả: “Cậu nói câu này đả kích trên diện rộng đấy, nhưng cũng rất sátvới thực tế. Đài tớ có mấy người có thế mạnh tạo xì căng đan,khiến người khác sôi máu. Chuyện tình của Lý Tư Bích lần này nhưrồng giấu đuôi, chẳng giống với phong cách ngày thường của cô ta,nhưng đài tớ đã có rất nhiều người nhìn thấy chiếc Porsche 911 đưarước cô ta, có mấy kẻ nhiều chuyện còn đi tìm hiểu biển số xe cơđấy, cậu đoán xem thế nào?”

    Cái này cần phảiđoán sao? Cam Lộ nghĩ. Cô hững hờ hỏi: “Phát hiện được cái gì?”

    “Chủ nhân của chiếcxe đó là thái tử của ông chủ của một công ty kinh doanh sắt thép tưnhân, rất có quyền thế. Chỉ có điều,” Tiền Giai Tây dừng lại hệt nhưđang diễn một vở kịch, đang đến đoạn cao trào thì tạm ngưng để khángiả chờ đợi trong hồi hộp, “Người ta đã có vợ con rồi.”

    Cam Lộ “Ồ” lên mộttiếng khô khốc, Tiền Giai Tây không hài lòng với phản ứng bình thảncủa cô, “́y, chẳng lẽ cậu đã sớm đoán được rồi à?”

    “Câu được một con rùavàng đâu cần thiết phải giấu giấu diếm diếm như vậy, theo suy luậnbình thường, cô ta cũng chẳng phải là ngôi sao đang lên, cũng chẳng cópaparizi nào cả ngày ngồi chóc ngóc dưới bóng cây ở cửa sau đàitruyền hình, rình rập để lén chụp hình cô ta, nếu thận trọng nhưvậy, không phải là vì không hài lòng với người đàn ông này thì cũnglà mối quan hệ này không thể đưa ra ánh sáng.”

    Tiền Giai Tây cườilớn: “Cậu suốt ngày đọc truyện trinh thám thật không uổng phí mà.”

    “Đài của cậu thấythế nào về chuyện này?” Cam Lộ bỗng nổi lòng hiếu kỳ.

    “Yêu thế nào, dù cóminh bạch hay không thì trong con mắt của một số người này cũng chỉlà tin giật gân mà thôi. Nhưng Lý Tư Bích ngày thường không có quan hệgì tốt với mọi người, những người chờ cô ta xấu mặt tớ tin là khôngít.”

    Cam Lộ kể cho ThượngTu Văn nghe về tin giật gân nghe được từ Tiền Giai Tây, anh chỉ cườigượng: “Nói như vậy là đã bị lộ rồi? Anh đã nói chuyện với anh ta,anh ta nói trong lòng đã có tính toán. Cứ cho là cậu không quản nổianh ta, thì cũng có chị dâu đi xử lý anh ta, anh chẳng hơi đâu màquản. Bây giờ anh chỉ yêu cầu anh ta đừng có gây chuyện ở bên ngoàilàm ảnh hưởng đến Húc Thăng là được rồi, may mà đối phương chỉ làmột cô dẫn chương trình không mấy tiếng tăm.”

    “Đúng vậy, bây giờnhiều nhất cũng chỉ là tin đồn lan truyền trong đài truyền hình.Nhưng nghe khẩu khí của anh, thấy anh giống như anh cả của anh ta vậy.”

    Thượng Tu Văn hình nhưcũng thấy buồn cười: “Anh ta lớn hơn anh hai tuổi, từ nhỏ đã rấtnghịch ngợm, đại khái anh đúng là không nghiêm túc xem anh ta là anhcủa mình. Nói thật, cậu cũng hết cách với anh ta rồi, anh ta chỉ cóchút kính sợ với mẹ mình mà thôi, anh cũng chẳng thể quản anh ta.”

    Cam Lộ đứng dậy, lấycốc trà sữa âm ấm để trên bàn đưa cho anh: “Vậy thì đừng lo lắng choanh ta nữa, nói thế nào thì anh ta cũng hơn 30 tuổi đầu rồi, có làmhoang đàng thế nào cũng không thể lấy sự nghiệp mà mình thừa kế rađể làm trò đùa.”

    Thượng Tu Văn cười,uống một ngụm trà sữa: “Trà thơm thật đấy. Đúng rồi Lộ Lộ, e rằnganh không thể giữ đúng lời hữa nghỉ đông dẫn em đi Anh chơi rồi, việccủa Húc Thăng vẫn chưa xử lý xong, anh quả thật không thể yên tâm màđi.”

    “Không sao đâu, kỳnghỉ đông này em cũng không phải được nghỉ liền mà, còn phải tham gialớp học do thành phố tổ chức, phải tiến hành cải tổ giáo trìnhngay, tất cả giáo viên đều phải lần lượt đi học lớp dạy theo giáo trìnhmới, phải viết ra ý kiến của mình về bản sự thảo giáo trình mới,còn quy định cả số chữ, đúng là mệt chết được, e rằng trước tếtmấy ngày mới có thể chính thức được nghỉ lễ.”

    “Chúng ta tranh thủkỳ nghỉ hè vậy nhé. Thời tiết mùa hè ở Anh rất tuyệt, không u ámcũng không nóng nực, nhưng có lẽ không nhìn thấy hiệu quả hiệntrường các vụ án mà em muốn.”

    Cam Lộ thuận miệnghỏi: “Anh đi Anh lần nào chưa?” Nhưng hỏi xong cô lại thấy ân hận, nếukhông lén coi hộ chiếu của Thượng Tu Văn, có lẽ cô đã có thể hỏimột cách thản nhiên. Bây giờ câu hỏi rất đỗi bình thường lại bấtgiác trở thành một câu hỏi thăm dò, cô rất không thích mình có cáicảm giác xấu hổ này.

    Mặt Thượng Tu Vănkhông có chút gì khác thường, cũng thuận miệng trả lời: “Mấy nămtrước có đi rồi, Thiếu Côn rất thích Anh quốc, anh ấy không mua nhà ởnước khác để định cư, chỉ duy nhất mua can hộ chung cư ở Luân Đôn.”

    Trong lúc nói, máyfax trên bàn kêu “tít” một tiếng, rồi chậm rãi truyền fax đến, anhbước tới, câm lấy tờ fax xem kỹ, rất lâu không nói gì.

    Cam Lộ không muốn làmphiền anh, lấy váy ngủ đi tắm. Tuy nói còn chưa chính thức nghỉ lễ,nhưng trước mắt tạm thời chưa có công việc nào cần phải làm ngay, côgội đầu, chăm sóc mặt và cơ thể, xong cũng mất hơn một tiếng đồnghồ.

    Cô vừa dùng khăn tắmlau khô tóc vừa bước ra ngoài, bỗng nhiên dừng bước, Thượng Tu Văn đangnói chuyện ngoài phòng làm việc: “ … Không cần đâu, Tĩnh Nghi, anhnghĩ em rất hiểu anh mới phải chứ, anh không thể chịu sự uy hiếp củangười khác.”

    Lại một lần nữa cônghe nhắc đén cái tên này trong cuộc điện thoại của anh, cô tiếnthoái lưỡng nan. Sau một lúc im lặng, Thượng Tu Văn lại lên tiếng:“Cám ơn em. Nhưng anh nghĩ chúng ta không thể nói rõ ràng qua điệnthoại được.” Dừng lại một lúc, anh cười nói: “Đúng vậy, thời giannày anh đang ở nhà nghỉ ngơi, bên cạnh vợ.”

    Đầu dây bên kia hìnhnhư cúp điện thoại, Thượng Tu Văn chậm rãi quay người lại, đồng thờinhìn chăm chú vào màn hình di động vừa nhấc khỏi tai, khóe miệng bênphải nhẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh lùng, đây vốn là biểu hiệnCam Lộ đã rất quen thuộc, lúc này nhìn thấy, tim cô như nghẹt thở.

    Thượng Tu Văn ngẩngđầu lên nhìn thấy cô, thần thái trở lại bình thường: “Tóc vẫn cònướt kìa, có cần anh giúp em sấy khô không?”

    Cô máy móc gật đầu,Thượng Tu Văn vào phòng tắm lấy máy sấy tóc, cô vô tình chạm vàochiếc di động để trên bàn của anh, máy vẫn còn hơi nóng, rõ ràngcuộc nói chuyện này diễn ra rất lâu. Cô đột ngột thu tay lại, vộivàng bước vào phòng ngủ.

    Thượng Tu Văn cũnglập tức đi vào, bảo cô đến ngồi ở bàn trang điểm: “Tận hưởng sựphục vụ tận tình chu đáo của anh nhé.”

    Cô nguýt anh một cái:“Đột nhiên nhớ đến lời anh từng nói, không nên nịnh vợ nhiều, nịnhnhiều chứng tỏ lòng mình có gì mờ ám.”

    Anh cười lớn, mở máysấy tóc, nói trong tiếng máy ù ù: “Đây không phải là nịnh mà làchiều, chiều vợ thì không bao giờ là nhiều.”

    Cô cười lấy lệ, sựấm áp này, cô dĩ nhiên mãi mãi chẳng bao giờ thấy đủ, cô chỉ cóchút cảm giác không thực. Người đàn ông đang đứng áp sát vào người côlúc này chính là người chồng càng lúc càng thân mật của cô, nhưng đồngthời anh lại nói với người yêu cũ trong điện thoại rằng: “Anh nghĩ emrất hiểu anh mới phải.”

    Lòng cô trào dâng mộtcảm xúc khó tả, dường như cũng không phải là ghen với câu nói ấy,mà bỗng dưng dậy nên một nỗi hoài nghi: Trong mắt anh ấy, mình cóhiểu anh ấy hay không? Còn trong lòng mình, mình hiểu anh ấy được baonhiêu?

    Một tay anh dẫy tóccô, một tay cầm máy sấy tóc, cách vừa đủ để cô không cảm thấy quánóng. Cô nhìn vào trong gương, thần thái anh vô cũng chăm chú, nhữngngón tay thon dài luồn qua tóc cô. Cô trước nay không quen vô duyên vô cớdậy lên niềm thương cảm, nhưng đột nhiên cảm thấy mắt mình ươn ướt.

    “Có phải do gió nóngquá phải không?” Thượng Tu Văn hầu như lần nào cũng đều nhanh chóngnhận ra sự thay đổi vô cùng nhỏ trong tâm trạng cô, liền dừng tay hỏi.

    Cam Lộ lắc đầu, cụpmắt xuống. Anh đặt máy sấy tóc xuống, để tay lên vai cô, cũng nhìn côqua tấm gương trước mặt: “Đây không phải lần đầu tiên anh sấy tóc choem, sao đột nhiên lại có nhiều cảm xúc như vậy?” Anh khẽ nhếch khóemiệng lên thành một nụ cười trêu chọc, “Không phải thấy anh tự dưng âncần nên nảy sinh nghi ngờ đấy chứ.”

    “Em không đến nỗinhạt nhẽo như thế chứ. Chỉ là em cảm thấy,” Cổ ngửa đầu lên tựavào người anh, “Tu Văn, anh có chút gì đó không giống lúc trước.”

    Không biết có phảivì anh cúi đầu ngược với ánh đèn hay không mà lúc anh mắt hai ngườichạm vào nhau, cô chỉ cảm thấy trong đáy mắt Thượng Tu Văn là mộtmàn u tối, dường như có gì đó phức tạp khó nói thành lời, khóemiệng vẫn mang nụ cười: “Đàn ông trong hôn nhân luôn phải thay đổi bảnthân.”

    Cam Lộ nghĩ, mìnhkhông nên nhạt nhẽo thì cũng là quá đa nghi, mình rõ ràng là đã hạquyết tâm đặt niềm tin vào anh, vậy mà không ngăn được mình suy đoánvẩn vơ. Hơn nữa mình chẳng phải là không thay đổi và thích nghi vớicuộc hôn nhân này. Cho dù từng yêu như thế nào, có lẽ cũng chỉ cótrong hôn nhân mới có hiểu biết thật sự về nhau.

    Cô thư thả quay ngườilại, ôm lấy Thượng Tu Văn, mặt áp vào chiếc áo sơ mi anh đang mặc trênngười: “Tu Văn, mẹ gọi điện đến, bảo chúng ta nhất định cuối tuầnphải đến tham dự tiệc sinh nhật của chủ tịch Tần, anh nói xem chúngta có nên đi hay không?”

    Lục Huệ Ninh hômtrước gọi điện thoại đến, bảo Tần Vạn Phong sắp tổ chức sinh nhật,phản ứng bản năng tức thì của cô là: “Giúp con gửi lời chúc mừngsinh nhật đến chú Tần nhé.”

    “Con và Tu Văn cùngđến đi.” Lục Huệ Ninh nói thẳng. Cam Lộ do dự, mẹ cô kiền cười: “Conương ngạnh bao năm như vậy, cũng đủ rồi đấy, cứ coi như không nể mặtmẹ thì cũng phải nghĩ chú Tần của con đối xử với con tốt thế nào.Ông ấy hiếm hoi lắm mới tổ chúc tiệc sinh nhật lần thứ 55, đến chúcmừng mới phải chứ.”

    Tần Vạn Phong rấtquan tâm đến chuyện của Thượng Tu Văn, còn đích thân gọi điện thoạicho Cam Lộ, báo cho cô tin tức ông nắm được và một chút tình hìnhnhà đất hiện thời.

    Thẩm Gia Hưng nămngoái lấy được miếng đất ở một khu khai thác gần ngoại thành, chuẩnbị xây một khu công nghiệp may mặc, nhưng dự án lại đụng đến mộtdoanh nghiệp lớn thực lực hùng hậu, nên toàn bộ kế hoạch gần nhưchết từ trong trứng nước, trở nên rất bị động, lại thêm ngân hàngthắt chặt vốn cho vạy, dự án nhà trong thành phố đứng bên bờ vựcthẳm, tình hình tiêu thụ nhà đất ở nột số nơi của ông ta không đượclý tưởng cho lắm, nên đã đặc biệt đến Thâm Quyến mời Nhiếp Khiêm vềlàm việc, hình như trời gian này sẽ có động thái kinh doanh với quymô lớn. Nhưng điều bất ngờ nhất nằm ngoài dự đoán là, mấy ngàytrước trong một cuộc đấu giá đất, Thẩm Gia Hưng bỗng dưng giơ bảng muamột khu đất đang lên cơn sốt giá, tuy cái giá mà ông ta đưa ra không khiếnngười ta chú ý nhưng hành động này đã đánh tan tin đồn về nguồn vốnđang eo hẹp của Tín Hòa, khiến những người ngoài giới không khỏi lóamắt trước thực lực của ông ta.

    Tuy Tần Vạn Phong vẫnchưa rõ vì sao Thẩm Gia Hưng lại có xung đột với Húc Thăng hay An Đạt,nhưng Cam Lộ vẫn rất cảm kích lòng tốt của ông, cũng nói lại choThượng Tu Văn biết tình hình.

    Thượng Tu Văn khôngkhỏi ngạc nhiên làm thế nào cô lại nghe ngóng được tin túc này, côđành nói cho anh biết quan hệ giữa mẹ cô và Tần Vạn Phong, nhưng khônghề đả động đến ẩn ý trong câu nói qua điện thoại của Tần Vạn Phong:Nếu An Đạt phải đóng của, ông mong muốn sắp sếp công việc cho ThượngTu Văn.

    Thượng Tu Văn khôngmấy ngạc nhiên, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ ra chiều đăm chiêu nói: “Emkín miệng thật đấy, chưa bao giờ thổ lộ chút gì về chuyện này.”

    “Em không có ý muốngiấu anh, anh cũng biết, em trước giờ không thân thiết lắm với mẹ,lại cũng chẳng phải chuyện đáng để khoe khoang. Ngoài lần gặp trước,em và nhà họ Tần cũng chẳng có qua lại gì với nhau.”

    Chỉ vì lần gặp đó,bây giờ sinh nhật Tần Vạn Phong bọn cô không đến chúc mừng hình nhưcó chút không phải cho lắm. Cô không thể từ chối mẹ mình, đành phảihỏi ý Thượng Tu Văn.

    “Cuối tuần anh cũngkhông có việc gì, có thể đi cùng với em.”

    “Chỉ cần chuẩn bịmột món quà gửi sang đó, mình không đi có được không?” Cô ít nhiềucó ý không muốn, nhỏ giọng làu bàu, chính cô cũng cảm thấy buồncười.

    Thượng Tu Văn cũngcười: “Như thế thì có hơi thất lễ, nên đi em ạ, nếu không mẹ em cũngrất khó xử và cũng không vui nữa.”

    Chương 12: Quà tặngcông bằng của Thượng đế

    Tiệc sinh nhật TầnVạn Phong được tổ chức vào buổi chiều tại sảnh tiệc của một kháchsạn 5 sao, hôm đó tuyết đã có vẻ ngừng rơi, thời tiết vẫn u ám lạnhlẽo. Cam Lộ cùng Thượng Tu Văn đến rất đúng giờ, mới phát hiện quymô buổi tiệc không lớn lắm, nhưng độ khoa trương thì không hề nhỏ,người đến dự ngoài bạn bè thân thiết ra, còn lại toàn là giới làmăn và nhân vật có máu mặt trong thành phố.

    Lục Huệ Ninh đang tấttả ngược xuôi tiếp khách, nhìn thấy con gái và con rể sánh vai nhauđến vô cùng mừng rỡ, vội vàng dẫn hai người đến gặp Tần Vạn Phong.

    Chỉ nhìn thấy mộtcặp vợ chồng chừng khoảng 50 tuổi đang đứng trò chuyện cùng Tần VạnPhong, người vợ thì Cam Lộ có quen, đó là mẹ của Thẩm Tư Duệ – LưuNgọc Bình, bà ta nhìn thấy Cam Lộ tỏ ra ngạc nhiên, còn người đànông đứng bên cạnh bà ta nhìn thấy Thượng Tu Văn cũng ngạc nhiên khôngkém.

    Thẩm Tư Duệ cuốicùng cũng bị trường trừ 40 điểm hạnh kiểm, ghi vào học bạ, theocách nghĩ của một giáo viên bình thường, nghiêm khắc làm theo quyđịnh của trường, thì chỉ một tội hút thuốc lá đã đủ phạt cảnhcáo, nếu thêm tội đánh giáo viên thì đuổi học cũng chẳng có gì quáđáng. Xử lý như thế đã được xem là nhẹ nhàng.

    Quyết định xử phạtcần phòng giáo vụ, giáo viên chủ nhiệm và phụ huynh cùng ký tên,thủ tục này chẳng liên quan gì đến Cam Lộ, nhưng lúc cô vừa hết tiếtbước ra,vừa đúng lúc gặp Lưu Ngọc Bình vừa đến ký tên ra về, đangđịnh bước lên chiếc xe Mercedes Benz 600 có tài xế riêng đang chờ sẵn.Lưu Ngọc Bình niềm nở chào Cam Lộ, nhất quyết đòi đưa cô về nhà, côvội vàng nói đang đợi bạn, lúc đó mới từ chối được bà ta. Bây giờgặp mặt bà ta ở đây, Cam Lộ dễ dàng nhận ra người đàn ông đứng cạnhbà ta chắc chắn là ông chủ Tín Hòa, Thẩm Gia Hưng.

    Quả nhiên Thượng TuVăn điềm nhiên gật đầu chào ông ta: “Chào chủ tịch Thẩm.”

    Thẩm Gia Hưng hờ hữnggật đầu đáp lại Thượng Tu Văn, Lưu Ngọc Bình vừa chào Cam Lộ vừanghi hoặc nhìn Thượng Tu Văn, nhưng không nói gì, Thẩm Gia Hưng nói đôicâu với Tần Vạn Phong rồi vội vã tránh đi chỗ khác.

    Tần Trạm đến nhắcLục Huệ Ninh đi chào mấy vị phu nhân vừa đến, Camlộ giới thiệu với Tần Vạn Phong: “Chú Tần, đây là chồng con ThượngTu Văn.”

    Tần Vạn Phong bắt tayThượng Tu Văn, Thượng Tu Văn tặng quà cho ông: “Chủ tịch Tần, chúcmừng sinh nhật, thọ tỉ Nam Sơn.”

    Tần Vạn Phong niềmnở nhân quà: “Khách sáo quá, ta gọi cháu là Tu Văn không phiền chứ.”

    Lúc này sau lưng họmột giọng nói có phần sắc sảo vọng đến: “Chủ tịch Tần, sinh nhậtvui vẻ. Tôi đại diện cho chủ tịch Trần xin kính tặng ông một mónquà, xem như tôi mượn hoa dâng phật vậy.”

    Họ quay đầu lạinhìn, người vừa nói chính là Hạ Tĩnh Nghi, cô mặc bộ đầm màu xámsang trọng, để lộ vòng eo thon gọn, nhỏ nhắn, hai chân dài miên man,tóc vẫn búi cao như thường thấy, vầng trán trơn nhẵn, vô cùng thanhlịch, gọn gàng. Theo sau cô ta là một chàng trai có vẻ như là trợlý, hai tay cung kính bê một bức tượng Phật ngọc được điêu khắc tinhxảo ngồi trên tòa sen được làm bằng gỗ tử đàn. Tần Vạn Phong vộibước đến tiếp đón, Hạ Tĩnh Nghi thuận tay cầm lấy món quà màThượng Tu Văn vừa tặng trên tay ông: “Để tôi cầm giúp ông.”

    Tần Vạn phong ngắmnghía tượng Phật ngọc bóng loáng trong tay: “Chủ tịch Trần thật cólòng. Cô Hạ cho tôi gửi lời cảm ơn ông ấy, lần trước đến Bắc Kinhchưa có cơ hội gặp ông, không biết hiện nay ông đang bận rộn gì.”

    Hạ Tĩnh Nghi mỉmcười: “Chủ tịch cuối năm có thể đến đây một chuyến, chủ trì lễ kýkết mấy dự án quan trọng, đến lúc đó chắc chắn sẽ đến thăm ông.” Cônhìn món quà trên tay mình, lấy ngón tay vuốt nhè nhẹ, vẻ mặt bỗngnhiên u ám, “Bút Mont Blanc số lượng sản xuất có hạn, thật sànhsỏi.” Cô tiện tay đưa bút cho Tần Trạm đang chạy tới, lúc này mới đưamắt nhìn Thượng Tu Văn, kéo dài giọng chua thêm một câu, “Quả thậtrất sảnh sỏi.”

    Tim Cam Lộ bỗng đậpnhanh hơn.

    Hôm trước lúc ThượngTu Văn đến trường đón Cam Lộ, cô nói chuẩn bị đi chọn quà cho TầnVạn Phong, đồng thời lại chau mày cười nói: “Haizzz, tặng quà chongười giàu là phiền phúc nhất, có gì mà chú ấy không có đâu. Emcắn răng bỏ tiền túi ra mua tặng, không biết chú ấy có tiện tay vứtvào xó xỉnh nào đó, chẳng bao giờ cho nó thấy mặt trời không.”

    Thượng Tu Văn cũngcười: “Vậy không cần phải đi mua đâu, nói đến chẳng thấy mặt trờitrong ngăn bàn làm việc của anh có một chiếc bút hiệu Mont Blanc,người ta tặng anh, chưa dùng bao giờ, bây giờ đem đi tặng được đấy.”

    Cam Lộ không ngờ anhlại tùy tiện nhắc đến chiếc bút đó như vậy, bất giác xấu hổ vìnhững suy đoán lung tung của mình khi lục ngăn kéo bàn của anh, mừngthầm vì mình chưa hỏi gì, lập tức đồng tình với sự sắp đặt củaanh.

    Nhưng lúc này cô thấyrõ mồn một anh mắt Hạ Tĩnh Nghi lóe lên tia tức giận và hờn trách,cô lập tức đoán ra chiếc bút này chắc chắn có can hệ gì với cô ta.Nếu cô biết trước điều này, hơn nữa biết Hạ Tĩnh Nghi cũng có mặtở đây, sao có thể đồng ý để Thượng Tu Văn lấy chiếc bút làm quàtặng cho Tần Vạn Phong, hành đồng này không làm cho cô tức giận, chỉthấy vô duyên vô cớ tìm phiền phúc đến cho mình.

    Thế nhưng Thượng TuVăn sau phút ngỡ ngàng khi thấy Hạ Tĩnh Nghi, lúc này tinh thần đã trấntĩnh trở lại, khóe miệng vẫn cười nhàn nhạt ấy, chẳng hề để ýđến ánh mắt sắc lạnh của Hạ Tĩnh Nghi, khách sáo chào cô: “Cô Hạ,chào cô.”

    “Chào buổi tối,Thượng tiên sinh và phu nhân.” Hạ Tịnh Nghi đã lấy lại được vẻ bìnhthản, “Tôi xin phép vào trước.”

    Cô ta đi theo Tần Trạmvào chỗ ngồi. Cam Lộ và Thượng Tu Văn cũng định đi vào thì thấy TầnNghiên Chi và Nhiếp Khiêm vừa trò chuyện vừa đi tới. Hai người xuấthiện cùng một lúc khiến Cam Lộ vô cùng bất ngờ.

    Tần Nghiên Chi vừathấy Cam Lộ bèn đi thẳng đến, cười rạng rỡ nói: “Lộ Lộ, vị nàychắc là em rể rồi, giới thiệu chúng tôi với nhau đi chứ.”

    “Thượng Tu Văn, chồngtôi; Tần Nghiên Chi, thiên kim của chủ tịch Tần.”

    Thượng Tu Văn gật đầuvới cô: “Xin chào Tần tiểu thư.”

    “Xa cách quá đấy haivợ chồng ạ, gọi tôi là Tần tiểu thư, cha tôi nghe được thế nào cũnghỏi tôi có phải là chọc giận gì đại tiểu thư không, không biết dìsẽ nói gì nữa.”

    Cam Lộ cũng cườirạng rỡ nói: “Chi Chi, chủ tịch Tần nói gì tôi không biết chứ mẹ tôichắc không đến nỗi phê phán chị.”

    “Tôi suýt nữa thìquên, cô từ nhỏ miệng mồm đã rất lợi hại.” Tần Nghiên Chi nở nụcười đầy ngụ ý, “Nhưng gần đây hay thấy cô xuất hiện ở nhà tôi, tôirất vui. Nghe nói ông xã gần đây thất nghiệp, cần cha tôi lưu tâm xemcó công việc nào thích hợp không, để sắp xếp cho anh ấy một chỗđúng không?”

    Không đợi Cam Lộ mởmiệng, Thượng Tu Văn đã choàng tay qua eo cô, ấn nhẹ mấy ngón tay rahiệu, sau đó mới lên tiếng, giọng nói hào sảng: “Cám ơn Tần tiên sinhcó lòng.” Anh nhìn Tần Nghiên Chi, nét mặt tỏ ra lễ độ nhưng thoángmang chút trêu chọc, chứ không hề tỏ ra khó chịu, “Nhưng trước mắt tôichưa có ý định tìm việc làm.”

    Nhiếp Khiêm từ phíasau đi tới, nén cười nói: “Tần tiểu thư gần đây đang cầu người hiềnnhư trời hạn mong mưa, rất muốn chủ tịch Tần chiêu hiền đãi sĩ, cònhỏi tôi có muốn đến Vạn Phong làm việc không nữa đấy.”

    Anh nói nửa đùa nửathật, bầu không khí cũng nhẹ nhàng hơn. Tần Trạm cũng vừa bước ra,chau mày nhìn Tần Nghiên Chi: “Chi Chi, hôm nay em cũng là chủ nhà, maugiúp anh tiếp khách đi.”

    Tần Nghiên Chi cườitíp mắt nhìn anh họ: “A Trạm, sao anh không dẫn bạn gái mới đế? Dùsao cô ấy cũng rất thân quen với Lộ Lộ mà.”

    Cam Lộ không khỏi nghihoặc, nhìn về phía Tần Trạm, anh nhất thời hình như có chút ngượngngùng, nhún vai nhưng không nói gì.

    Tần Nghiên Chi bĩu môitrêu chọc: “Lộ Lộ, cô xem cô thật có liên quan đến nhà tôi đấy, mẹ côgả cho cha tôi, bạn thân cô lại đang quen với anh họ tôi, hơn nữa cònthừa cơ hội nhảy vào ngay từ khi anh ấy và Tiểu Phán chưa chính thứcchia tay cơ đấy.”

    “Chi Chi…” Tần Trạmngắt lời cô ta, rõ ràng là có chút tức giận.

    Nhưng Tần Nghiên Chinghịch ngợm khoác vai anh, làm ra vẻ thân mật nói: “A Trạm, da mặt anhvẫn còn mỏng quá đấy, có gì đâu chứ, chỉ là thay người yêu thôimà.” Cô cười như thể mình vừa kể một câu chuyện cười vô thưởng vôphạt, Tần Trạm đành đứng yên chịu trận, lắc đầu ngao ngán.

    Nhiếp Khiêm nãy giờđứng bên cạnh quan sát bằng ánh mắt lạnh lùng giờ mới lên tiếng:“Chúng ta vào đi, khách khứa hình như cũng đến đông đủ cả rồi.”

    Tần Trạm nhớ ranhiệm vụ của mình, vội vàng mời họ vào sảnh ngồi, Tần Nghiên Chivà Nhiếp Khiêm đi phía trước, Cam Lộ rớt lại phía sau, thở dài thìthầm với Thượng Tu Văn: “Em đúng là không nên qua lại với họ.”

    Thượng Tu Văn điềmnhiên nói: “Lộ Lộ, thượng đế phân chia giàu nghèo thật không công bằng,nhưng lúc cho những người em không thân thích trở thành người thân củaem thì rất công bằng đấy, đừng để tâm quá làm gì.”

    Tần Trạm đưa thuốcthơm mời Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn lịch sự từ chối: “Cám ơn, gầnđây cai thuốc rồi.”

    Tần Trạm tiện tay đểbao thuốc lá trước mặt Nhiếp Khiêm, cười nói: “Lộ Lộ, anh muốn nóichuyện với em một chút, ông xã em không phiền gì chứ.”

    Cam Lộ không biết anhđịnh làm gì, đứng dậy đi theo anh đến bên cửa sổ ngoài sảnh tiệc:“Gì thế, sao phải bí mật thế.”

    Tần Trạm hạ thấpgiọng nói: “Lộ Lộ, mấy hôm nay anh đều muốn tìm em để hỏi, cái tayNhiếp Khiêm này có lai lịch thế nào?”

    Cam Lộ không khỏithấy buồn cười: “Các anh không biết lai lịch nguời ta thế nào, saolại mời người ta đến dự tiệc chứ?”

    “Đừng hiểu lầm,” TầnTrạm cười nói: “Anh không phải muốn điều tra chuyện riêng của anh ta.Chỉ là … con bé Chi Chi này, đột nhiên gây chuyện với Steven, hai ngườicãi nhau một trận tưng bừng, Steven trong lúc tức giận, một mình trởvề Mỹ trước. Con bé ấy không biết thế nào lại trở nên thân thiếtvới Nhiếp Khiêm.”

    Cam Lộ trố mắt trướcsự phát triển ngoài sức tưởng tượng này, liền sau đó bất giác đưamắt nhìn về phía Nhiếp Khiêm, Tần Nghiên Chi ngồi bên cạnh anh, đangthì thầm gì đó với anh, anh dựa người vào lưng ghế, vẫn với cái vẻlạnh lùng ấy, nhưng Tần Nghiên Chi xem ra vô cùng phấn khích, cười nóikhông ngớt.

    Cam Lộ theo bản năngthấy cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ, đồng thời nhớ lại lời khiêukhích của Tần Nghiên Chi lúc nãy, trong lòng nghĩ, nếu Tần Nghiên Chibiết Nhiếp Khiêm từng là người yêu của mình, không biết sẽ có tháiđộ như thế nào, sẽ nói những lời khích bác gì nữa. Nghĩ đến đây,cô đúng là dở khóc dở cười, nhưng dĩ nhiên cô không định chủ độngnói ra bất kỳ điều gì.

    “Chú rất kín tiếngvới anh, anh chỉ biết Nhiếp Khiêm là tổng giám đốc điều hành mà chủtịch Thẩm trả lương rất cao mời về, thành tích và năng lực kinh doanhcủa anh ta rất nổi tiếng trong giới, ngoài ra anh không biết gì thêm.Chi Chi điên thì cũng có một chút, nhưng tâm tư thật rất đơn giản, anhsợ con bé…”

    “Anh sợ cô ấy bị lừađúng không, nghe nói kẻ lắm tiền không tránh khỏi nỗi phiền muộn sợngười khác tiếp cận mình có mục đích khác đúng không, Tần Trạm,hiếm có ai có tư tưởng “thân dân” như anh.” Cam Lộ cười châm chọc.

    Tần Trạm gượng gạo:“Không nghiêm trọng như em nói đâu, thật ra chú cho rằng Nhiếp Khiêm làmột nhân tài hiếm có, năng lực xuất chúng, làm việc cho lão Thẩmquả thật rất thiệt thòi.”

    “Tôi e rằng không cónhiều tin túc để cung cấp cho anh rồi. Tôi chỉ có thể nói với anh,Nhiếp Khiêm là lớp trưởng đàn anh hồi cấp 2 của tôi, thành tích họctập xuất sắc, là học sinh tài năng của khoa xây dựng một trường đạihọc danh tiếng, còn những chuyện khác anh tự mình tìm hiều vậy.”

    Tần Trạm cười trừ:“Anh biết em không thích Chi Chi, con bé có lúc đúng là hơi quá đángmột chút, nhưng con bé không có ý đồ xấu, cũng chỉ là cảm tính thíchgì làm đó mà thôi.”

    Cam Lộ không chútkhách khí nói: “Cô ấy cảm tính, muốn nhõng nhẽo với cha cô ấy hayvới anh đó là quyền của cô ấy. Cho dù cô ấy muốn chống đối mẹ tôi,tôi cũng chẳng quản được. Mẹ tôi lấy người đàn ông đã có con gáiriêng thì cũng nên biết phải đối mặt với những vấn đề gì, không đếnlượt tôi phải lo lắng cho bà. Nhưng tôi cũng không có lý do gì đểnhẫn nhịn sự khiêu khích, châm chọc của kẻ khác.”

    “Được rồi, đượcrồi.” Tần Trạm cười xòa, “Tùy em vậy, anh cũng không nhúng mũi vàochuyện người khác nữa.”

    “Được, vậy bây giờđến lượt tôi hỏi anh, Tần Nghiên Chi nói người yêu mới của anh là nhưthế nào?”

    Tần Trạm không mảymay bối rối nói: “Anh và Giai Tây đúng là đang quen nhau, nhưng chưa đếnmức đó đâu.”

    Cam Lộ không thể tinđược trợn mắt nhìn anh, nhớ lại mấy ngày trước nói chuyện điệnthoại với Tiền Giai Tây, cô không hề đá động đến, giấu nhẹm chuyệnnày với bạn thân của mình quả thật có chút kỳ lạ: “Tần Trạm, anhđừng có mà chưa chia tay với bạn gái đã đi đùa giỡn với Giai Tây.”

    “Anh và Tiểu Phán đãchia tay rồi.” Tần Trạm xua tay, “Em đừng nghe Chi Chi nói bậy. Thúc ănđã bắt đầu dọn lên rồi kìa, chúng ta vào thôi.”

    “Đợi một chút, côngty mà Hạ Tĩnh Nghi làm việc có quan hệ làm ăn nào với Vạn Phongkhông?”

    “Em cũng biết HạTĩnh Nghi à? Chú và ông chủ Tỷ Tân Trần Hoa mấy năm nay có qua lạivới nhau, có thể nói là có chút giao tình. Tỷ Tân hiện nay đang tiếnquân vào thành phố này, phạm vi đầu tư nhà đất của họ chủ yếu tậptrung ở lĩnh vực thương mại và công nghiệp, nghe đâu sẽ vung tay đầu tưmột khoản không nhỏ vào một dự án đất đai ở thành phố này, HạTĩnh Nghi đại diện cho Tỷ Tân gặp gỡ chú một lần, cụ thể hợp tácthế nào hiện giờ vẫn chưa thể nói ra được.”

    Cam Lộ gật gù: “Ừmchúng ta vào thôi.”

    Nhưng vừa bước và,Cam Lộ chợt sững người lại, Hạ Tĩnh Nghi không biết từ lúc nào đãngồi vào chỗ của cô bên trái Thượng Tu Văn, hai người đang trò chuyệngì đó. Nhìn thấy Cam Lộ, cô ta không hề có ý muốn đứng dậy: “Bànbên đó toàn ông bà lão, thật chẳng thú vị gì, tôi ngồi đây, Thượngphu nhân không phiền gì chứ.”

    Cam Lộ thấy rấtphiền nhưng không thể nói gì, đành mỉm cười: “Cứ tự nhiên.”

    Thượng Tu Văn đã đứngdậy, kéo chiếc ghế bên phải anh cho cô: “Lộ Lộ, ngồi xuống đi.”

    Chỗ ngồi này lạingay bên cạnh Nhiếp Khiêm, còn Tần Nghiên Chi nhìn cô với vẻ mặt đầyvẻ chờ đợi được xem một vở kịch. Cô thản nhiên ngồi xuống, không đểý đến bất cứ điều gì khác.

    Tần Vạn Phong bướclên bục sân khấu nhỏ trong sảnh tiệc, nâng ly cảm ơn bạn bè bớt chútthời gian đến dự tiệc, mọi người cùng đứng lên, nâng ly chúc mừng.Sau khi ngồi xuống, Tần Nghiên Chi chú ý đến Thượng Tu Văn và Cam Lộkhông hề cầm ly rượu trước mặt mà một người uống trà một ngườiuống nước ép trái cây, cô mỉm cười nói: “Hai vị không có thành ýrồi, nâng ly chúc cha tôi sinh nhật vui vẻ ít nhiều cũng phải uốngmột chút rượu chứ.”

    Nhiếp Khiêm vẫy taygọi nhân viên phục vụ đến rót thêm nước ép trái cây vào ly của CamLộ: “Anh nhớ Cam Lộ dị ứng với rượu, chưa uống bao giờ.”

    Tần Nghiên Chi liếcanh một cái: “Còn Thượng tiên sinh thì sao?”

    Thượng Tu Văn tỏ ýbảo nhân viên phục vụ rót thêm trà cho anh: “Tôi cũng không uống rượu,đợi chút nữa sẽ dùng trà thay rượu kính chủ tịch Tần một ly làđược rồi.”

    “Tu Văn, hai thángtrước lúc chúng ta cùng ăn cơm anh có uống rượu mà, không biết tạisao lại cai rượu thế.” Hạ Tĩnh Nghi ngồi thẳng, ra chiều nghĩ ngợihỏi.

    Giọng nói Thượng TuVăn vô cùng bình thản: “Dạo này tôi cai thuốc lá và rượu rồi.”

    “Chẳng lẽ có kếhoạch gia đình với phu nhân đây?”

    Câu hỏi đường độtnày khiến cho Cam Lộ hơi cau mày, nhưng Thượng Tu Văn lại mỉm cười quaysang Cam Lộ, ánh mắt dịu dàng, như thể hai người đã ngầm hiểu ýnhau. Dưới ánh mắt chăm chú của anh, Cam Lộ cũng nhoẻn miệng cười,Thượng Tu Văn lúc này mới quay lại nhìn Hạ Tĩnh Nghi với anh mắtnghiêm khắc: “Đã là kế hoạch gia đình, hình như không nhất thiết phảinói với mọi người ở đây rồi.”

    Mới dọn lên được vàimón, điện thoại Thượng Tu Văn bỗng vang lên, anh nhìn số hiển thị trênmàn hình, nói “xin lỗi” rồi đi ra ngoài nghe máy.

    Hạ Tĩnh Nghi vờ khôngđể tâm nhìn Cam Lộ: “Thượng phu nhân, nếu tôi nhớ không lầm thì cô làgiáo viên, bây giờ ở trường đang nghỉ đông đúng không?”

    Cam Lộ hờ hững gậtđầu.

    “Nghỉ lễ có kếhoạch gì không?”

    “Nghỉ lễ tôi cònphải đi học nâng cao.”

    “Ồ thì ra là vậy.Thời gian nay tôi thường gặp Tu Văn ở thành phố J, tôi đoán gần đây anhấy e rằng phải thường xuyên ở đó, cô không đi cùng anh ấy, thật tiếcquá.”

    Cam Lộ thấy buồncười nhìn Hạ Tĩnh Nghi: “Cô Hạ, cảm ơn cô quan tâm…” Thượng Tu Văn độtngột quay lại, đặt tay lên vai vợ, nhẹ nhàng nói: “Lộ Lộ, có lẽ anhphải đi trước đây.”

    “Sao thế?”

    “Anh phải đi Brazilgấp.”

    Cam Lộ chưa kịp mởmiệng, Hạ Tĩnh Nghi đã cướp lời: “Tu Văn, có phải Thiếu Côn xảy rachuyện rồi không?”

    Thượng Tu Văn dườngnhư hơi sững người lại, sau đó ném ánh mắt nhìn sắc lạnh về phíaHạ Tĩnh Nghi rồi lập tức lắc đầu: “Anh ấy vẫn khỏe. Xin lỗi cácvị, tôi đi trước đây.”

    Cam lộ ngước mắt lên,bắt gặp ánh mắt của Hạ Tĩnh Nghi đang nhìn họ trừng trừng khôngchút e ngại. Cô đầy bụng nghi hoặc nhưng vẫn điềm nhiên gật đâu, rồicũng đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Em về giúp anh chuẩn bị hành lý,”sau đó cất cao giọng nói với Tần Trạm, “Tần Trạm, cho tôi gửi lờixin lỗi đến chú Tần, chúng tôi có việc gấp phải đi trước.”

    Ra khỏi khách sạn,Thượng Tu Văn vừa cho xe chạy ra đường lớn vừa nói: “Thiếu Côn xảy rachuyện ở Brazil rồi, anh ấy bị cáo buộc tham gia rửa tiền, đã bịcảnh sát bắt giữ để phục vụ điều tra án, anh phải đi ngay sang đómột chuyến.”

    Cam Lộ giật nảymình, rửa tiền là từ nghe rất xa lạ và nguy hiểm, vượt quá phạm vihiểu biết của cô: “Có nghiêm trong lắm không?”

    “Bây giờ chưa thể nóiđược, công ty anh ấy chuyên về xuất nhập khẩu, một phần nhỏ nguyênliệu thép của Húc Thăng là do anh ấy làm đại lý, dính vào nhữngchuyện cáo buộc thế này rất phiền phức.”

    Cam Lộ ngần ngừ mộtlúc: “Cô Hạ quen biết Thiếu Côn?”

    “Họ quen biết nhautrước.” Thượng Tu Văn thờ ở nói, “Nhưng rất lâu rồi hình như không cóliên lạc với nhau.”

    “Vậy tại sao cố ấynghe đến Brazil liền nghĩ đến Thiếu Côn?”

    Thần thái Thượng TuVăn nhìn chẳng khác gì so với vừa rồi, nhưng Cam Lộ đã rất quenthuộc với từng biểu hiện nhỏ nhặt nhất của anh, cơ má dưới của anhkhẽ động đậy, chứng tỏ anh đang cắn chặt răng. Một lúc lâu sau, anhmới mở miệng nói, giọng ôn hòa: “Chuyện này anh cũng rất lấy làmkỳ lạ, cứ cho là Thiếu Côn có liên lạc với cô ấy cũng không thể xảyra chuyện là báo tin cho cô ấy biết ngay, e rằng anh hiện giờ cũngkhông thể giải thích chính xác cô ấy cho ý gì.”

    Cam Lộ im lặng khôngnói nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ngoài trời tuyết lại rơi, hìnhnhư có xu hướng rơi nhiều thành một trận tuyết dày. Một mùa đôngkhắc nghiệt, tuyết rơi nhiều như năm nay trong trí nhớ của cô hình nhưrất hiếm gặp ở thành phố này.

    Thượng Tu Văn chuyêntâm lái xe, không lâu sau đã về đến nơi họ ở, anh cho xe chạy chầmchậm vào hầm xe, đậu xe vào vị trí xong mới quay sang nhìn Cam Lộ,thái độ vô cùng nghiêm túc: “Anh nghĩ cô ấy sẽ còn nói với em nhiềuđiều khác nữa, Lộ Lộ ạ, có khi là tình cờ gặp cô ấy; có khi là côấy sẽ cố tình đến tìm em. Cô ấy còn nói gì nữa, anh cũng không rõ.Anh chỉ có thể nói với em, nếu em có bất kỳ nghi vấn gì, nhớ nóicho anh biết trước, đừng phán đoán theo lời cô ấy.”

    Cam Lộ theo anh xuốngxe, đi đến thang máy, cuối cùng cũng nhịn không được, buồn buồn nói:“Tu Văn, cô ấy là người phụ nữ có sự nghiệp, có địa vị cao, lẽ rabận rộn mới phải. Theo anh nói, chuyện của hai người đã thành quákhứ, cô ấy có lý do gì mà cứ bám riết lấy em không buông?”

    Thượng Tu Văn nhấnnút mở cửa thang máy, chăm chú nhìn số tầng hiển thị trên màn hìnhnhỏ phía trên: “Về chuyện này, e rằng anh không thể cho em một lờigiải thích rõ ràng. Chuyện cô ấy và anh đúng là đã thành chuyện cũ,cũng có thể cô ấy có cách nhìn về chuyện cũ khác anh.” Anh không hềquay sang nhìn cô, vươn tay kéo cô nép vào mình, “Nhưng anh hiểu rấtrõ, đối với anh, bây giờ chung sống với em mới là điều quan trọngnhất.”

    Thang máy dừng lạitrước mặt họ không một tiếng động, Cam Lộ cùng anh bước vào, ôm chặtlấy một cánh tay anh, mặt vùi vào vai anh.

    Ngô Lệ Quân ngheThượng Tu Văn kể xong, lập tức nhíu mày căng thẳng: “Nó sao lại gây rachuyện này chứ. Chẳng lẽ nó không mời được luật sư sao? Con đi thìcó ích gì?”

    Thượng Tu Văn vừadùng di động lên mạng tìm chuyến bay vừa hờ hững đáp: “Luật phátBrazil vẫn chưa kiện toàn, hơn nữa chuyện này không phải chỉ có luậtsư là được.”

    “Nhưng bây giờ việcsát nhập Húc Thăng đang ở giai đoạn then chốt, con đi ra nước ngoài,lỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào?”

    Cam Lộ cảm thấy lạlùng với suy nghĩ của mẹ chồng, Thượng Thiếu Côn nói gì cũng làcháu trai của nhà họ Thượng, sau khi được nhận nuôi cũng có thể coilà cháu đích tôn, từng sống trong nhà họ Thượng đến khi lên đại học,không thể nói là không có thân tình, nhưng Ngô Lệ Quân rõ ràng khônghề lo lắng cho sự an nguy của anh ta nơi dị quốc tha hương, lại quan tâmđến việc sáp nhập Húc Thăng phải đình lại một thời gian dai, sựthiên vị quá rõ.

    Cô không muốn xem vàocuộc đối thoại giữa hai người, vội vàng lên lầu thu dọn hành lý,chỉ đứng trên đầu cầu thang hỏi vọng xuống: “Tu Văn, có cần mang theođồ vest không?”

    Dưới lầu hai ngườivẫn đang tranh luận, âm thanh không lớn lắm, Ngô Lệ Quân tốc độ nói hơinhanah, Thượng Tu Văn thì vẫn từ tốn như mọi khi, nhưng rõ ràng làchẳng ai chịu nhường ai. Chỉ nghe Thượng Tu Văn kết luận: “Mẹ, chúngta đừng thảo luận chuyện này nữa.” Sau đó nói với lên: “Chỉ cần mộtbộ là đủ.”

    Không biết bắt đầutừ lúc nào, Thượng Tu Văn đi công tác đều nói lịch trình cho cô biếtđể cô chuẩn bị hành lý. Cô đoán mò thời tiết ở đất nước ở Nam báncầu Brazil như thế nào, rồi xếp vào một bộ đồ vest mỏng màu xámcùng áo sơ mi và cà vạt đồng bộ, rồi chuẩn bị vài bộ quần áo đơngiản, thoải mái khác. Động tác vô cùng thuần thục, nhanh lẹ, lúcThượng Tu Văn nói chuyện với mẹ xong lên đến nơi, cô đã thu dọn gầnxong rồi.

    Thượng Tu Văn mở ngănkéo lấy hộ chiếu, rồi đưa chìa khóa xe xe cho vợ: “Thời tiết khôngtốt, đừng chen chúc trong xe buýt, sau này cứ lái xe đi làm nhé, cẩnthận một chút là được rồi.”

    Cam Lộ gật đầu, côcó bằng lái xe hơn một năm nay, Thượng Tu Văn thi thoảng cũng đưa chìakhóa xe cho cô, động viên cô lái xe nhiều một chút, kỹ thuật lái xecủa cô không tệ: “Em đưa anh ra sân bay.”

    Hai người xuống lầu,Ngô Lệ Quân đã về phòng, Thượng Tu Văn chỉ đứng ngoài của phòng chàobà một tiếng rồi cùng Cam Lộ đến sân bay.

    Thượng Tu Văn đặtchuyến bay sớm nhất đi Bắc Kinh, làm thủ tục check in vào gửi hànhlý xong, còn một chút thời gian, hai người đến sảnh chờ ngồi mộtlát.

    Cam Lộ hỏi: “Sao mẹlại không muốn anh đi Brazil?”

    “Mẹ chủ yếu là loviệc sáp nhập xưởng luyện thép của Húc Thăng, sợ một mình cậu ứngphó không nổi. Anh đã nói rõ ràng với mẹ rồi, trước Tết không thểnào có kết luận rõ ràng, anh giải quết việc bên đó xong sẽ quay vềngay, không để trì hoãn việc gì cả.” Thượng Tu Văn hình như hơi do dựmột lát, sau đó cười buồn: “Còn Thiếu Côn, anh ấy và mẹ không nóichuyện với nhau mấy năm nay rồi.”

    Cam Lộ ngớ người ra,nhưng không định hỏi rõ nguồn cơn, chỉ im lặng dặt tay mình lên tayanh, anh nắm chặt lấy: “Lúc nhỏ tính cách Thiếu Côn đã rất bất kham,lại thêm cha mẹ anh ấy lần lượt qua đời, khó tránh khỏi có chút tựcô lập mình, nhưng đó là chuyện trước đây. Tình cảm giữa anh ấy vàcha anh rất tốt, anh ấy luôn đau xót trước sự ra đi đột ngột của ông,cho rằng mẹ anh không chăm sóc tốt cho ông ấy.”

    Đây là lần thứ haianh kể cho Cam Lộ nghe về người cha đã mất của mình, nụ cười buồnnơi khóe miệng càng thê lương hơn: “Thật ra, nếu truy cứu đến cùng, cólẽ Thiếu Côn có lý do để trách anh.”

    “Sinh lão bệnh tử, aicũng không thể tránh khỏi, anh ấy không nên trách anh và mẹ mớiphải.”

    “Không, có nhữngchuyện lẽ ra không nên xảy ra.” Thượng Tu Văn lắc đầu, tâm trạng u ám.

    “Thật ra em cảm thấytình cảm giữa anh và Thiếu Côn rất tốt, giống nhưu anh em ruột vậy.”

    Cam Lộ nhớ rất rõkhi tuần trăng mật ở Maldives sắp kết thúc, Thượng Thiếu Côn có lòngbay từ Mỹ đến để gặp họ. Sau một hồi hàn huyên, cô một mình đi SPAthư gian, lúc quay lại thấy anh em họ đang ngồi uống rượu ở ban cônglộ thiên nhìn ra biển, ánh mặt trời gay gắt đằng Tây khiến bóng họngả dài cả vào trong phòng, họ không hề chuyện trò với nhau nhiều,nhưng giữa hai người toát ra sự thân thiết và ăn ý mà người ngoàikhông khó nhận ra.

    “Đúng vậy, tình cảmgiữa bọn anh rất luôn tốt nên anh ấy không trách gì anh, chỉ phẫn nộvới mẹ anh.” Thượng Tu Văn thẫn thờ nhìn dòng người tất bật qua lại,“Sau này có thời gian sẽ kể cho em nghe. Sắp đến tết rồi, anh khôngbiết phải lưu lại bên đó bao lâu, nếu anh không về kịp, em thay anh ởbên cạnh mẹ nhiều một chút, mẹ cũng rất cô đơn.”

    Cam Lộ tiễn Thượng TuVăn đến khu vực hải quan, rồi tự mình lái xe về nhà. Bầu trời u ámảm đạm, tuyết rơi lúc nhỏ lúc to, gần như chẳng có lúc nào dừng,tâm trạng của cô gống như thời tiết lúc này vậy, có chút nặng nề mơhồ, nhưng cũng có chút an ủi.

    Cô không hề cảm thấyxấu hổ vì mẹ mình đi bước nữa, nhưng trước giờ đều không muốn dínhdáng đến những người trong gia đình ấy. Thượng Tu Văn rất ít khi nhắcđến cuộc sống trước đây của anh, gia đình của anh và người cha mấtsớm của anh.

    Bây giờ cô và anh ởvào giai đoạn mà trước đây cả hai đều không mở lòng với nhau, lầnđầu tiên cô nhận ra, đi sâu vào cuộc sống cảu đối phương, đối với hônnhân mà nói đó là việc hết sức bình thường. Cô nghĩ, rốt cuộc bọncô cũng đang có một sự khởi đầu tốt đẹp.

    Thượng Tu Văn xin visaở Bắc Kinh, thuận lợi chuyển tiếp máy bay đến lò lửa Rio de Janeirocủa Brazil. Đến nơi anh gọi điện thoại về báo bình an. Cam Lộ bắtđầu tham gia vào lớp học nâng cao của trường, tuy mỗi ngày đều đi vềđúng giờ nhưng thấy nhẹ nhõm hơn là đi làm. Trận tuyết gây bao tổnthất trong cả nước cuối cùng đã ngừng hẳn, trời vẫn xám xịt, nhưnglái xe đã thuận tiện hơn rất nhiều.

    Đến khi lớp học nângcao kết thúc, chính thức bước và kỳ nghỉ, Thượng Tu Văn vẫn chưa về,anh gọi điện thoại chỉ nói việc Thượng Thiếu Côn không hẳn nghiêmtrọng lắm, chủ yếu là bị liên lụy, nhưng tình hình phúc tạp hơn dựđoán, e rằng phải bỏ lỡ cái Tết quê nhà. Nghe tin này, Ngô Lệ Quânchẳng hề tỏ ra lo lắng chỉ thờ ơ nói: “Con nghĩ kỹ là được.”

    Cam Lộ lên mạng tracứu tình hình Brazil, chỉ dặn đi dặn lại anh nhất định phải chú ýtình hình an ninh không tốt bên đó, Thượng Tu Văn gật đầu, trấn an cô,ở đây tình hình không hỗn loạn như trên mạng đưa tin.

    Đến trước giao thừamột ngày, Cam Lộ lần đầu tiên không hẹn đồng hồ báo thức, cô ngủnướng mãi đến khi di động trên tủ đầu gường réo vang không ngừng mớimiễn cưỡng với tay cầm lấy, mơ mơ màng màng nhất nút nghe: “A lô?”

    Là Thượng Tu Văn gọivề từ Brazil, anh có chút ngạc nhiên: “Lộ Lộ, em vẫn còn đang ngủà?”

    “Ngủ nướng ngày đônglà sự hưởng thụ tuyệt vời của cuộc sống, hơn nữa,” Cam Lộ cuộnmình vào trong chăn nói: “Em sống ở đây lâu rồi, ngủ nướng một hômkhông quá đáng chứ.”

    Thượng Tu Văn ngớngười, biết cô đang nói thật. Sau khi dọn về đây ở, dù là cuối tuầnhay nghỉ lễ, Ngô Lệ Quân đều thức dậy đúng giờ, Cam Lộ cũng ngạingủ nướng, phải thức dậy như lúc đi làm. Anh từng nói có thể thươnglượng với mẹ, cuối tuần hoặc ngày nghỉ để cô ngủ thêm một chút, côliền ngăn lại, nói không cần thiết.

    “Mẹ không có ở nhàà?”

    “Hôm qua mẹ đi họp ởtỉnh lị rồi, tối nay mới về.”

    “Xin lỗi, Lộ Lộ.”

    Cam Lộ cười: “́y, saolại bỗng dưng xin lỗi em. Nghe nói các cô gái ở Nam Mỹ vừa phóngkhoáng vừa gợi cảm. Anh thành thật khai báo đi, anh đi xem múa thoát yhay đi quán bar tán tỉnh mấy cô gái rồi?”

    Thượng Tu Văn lại ngớra, một hồi lâu mới cố nén cười: “Ừm, các cô gái ở đây quả thậtrất bốc lửa, anh bây giờ rất thông cảm cho Thiếu Côn cứ than phiền anninh ở đây kém nhưng một năm ít nhất phải ở đây đến bốn, năm tháng.”

    “Nói trọng điểm, rốtcuộc là có hay không?”

    “Anh đâu có tâm trạngđể làm mấy chuyện đó.” Thượng Tu Văn thở dài, “Ngốc ạ, lấy anh rồiem chẳng thể ngủ nướng thỏa thích được ngày nào, anh cảm thấy cólỗi.”

    “Ồ, ra vậy. Không sao,ngày nào cũng ngủ nướng cũng chẳng có gì thú vị, thi thoảng ngủmột lần thật tuyệt, rất thoải mái.” Cô vươn vai trong chiếc chăn ấm,“Mấy giờ rồi?”

    “Bên này sắp 11 giờđêm rồi.”

    Cam Lộ dạo này haynói điện thoại với anh nên đã nắm được chênh lệch múi giờ giữa hai nước:“Em ngủ đến 10 giờ sáng cơ đấy, thật ra trước đây chưa từng có. Haizz,mấy hôm nay hình như rất dễ mệt mỏi, lát nữa chị Hồ đến làm tổngvệ sinh.”

    “Nằm thêm chút nữađi.”

    Cô vốn chớm ngồiđậy, nghe lời anh nói lại nằm xuống, thư thái vùi đầu vào gối: “TuVăn, muộn rồi sao anh còn chưa đi ngủ, có phải Thiếu Côn gặp phiềnphức gì rồi không?”

    “Vẫn tốt, công ty anhấy chỉ bị liên đới, hơn nữa anh ấy là công dân Anh, luật sư cho rằngcơ hội thoát khỏi cáo buộc của anh ấy rất lớn.”

    “Vậy thì tốt rồi,”ấn tượng của Cam Lộ về Thượng Thiếu Côn rất tốt, nghe tin này, côcũng mừng cho anh, “Vậy sao anh còn chưa ngủ, có phải lo lắng cho HúcThăng không?”

    “Anh chỉ là rất nhớem, Lộ Lộ ạ, nhớ đến không ngủ được, nếu bây giờ có em nằm bên cạnhanh thì tốt biết mấy.”

    Giọng nói có vẻkhàn khàn của Thượng Tu Văn vọng đến, khoảng cách xa côi như vậy hìnhnhư khiến cho giọng nói này tăng thêm sức ấm áp khó diễn tả thànhlời, Cam Lộ từ đầu ngón tay cầm điện thoại đến tận tim óc đều runlên vì hạnh phúc, cổ họng như nghẹn lại, một lát sau mới thì thào:“Em cũng rất nhớ anh.”

    Hai người đều imlặng, xa xa vẳng lại tiếng kêu rè rè nhỏ xíu của đường truyền điệnthoại, lúc này chiếc điện thoại để bàn ở tủ đầu giường bỗng renglên, cô ghét sự chen ngang làm cụt hứng này nhưng cũng đành nhổm dậynghe. Là Ngô Lệ Quân gọi về, bà đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Cam, conliên lạc với chị dâu họ ngay, tìm nó, bảo nó lập tức quay về nhà.”

    Cam Lộ chẳng hiểuđầu cua tai nheo: “Mẹ, chị dâu sao thế ạ, con phải đi đâu tìm chị ấy?”

    Giọng nói Ngô lệ Quânrõ ràng đang rất bực bội, nhưng miễn cưỡng hạ thấp giọng: “Mẹ vừamới nhận được điện của cậu con, nghe nói không biết nó nghe lời đồnđại gì, từ thành phố J chạy đến chỗ chúng ta tìm nhân tình của NgôÚy nói phải quấy, vậy còn ra thể thống gì nữa? Mẹ đang bận họp,con đi tìm nó, khuyên lơn nó.”

    Cam Lộ đành vâng vângdạ dạ, đặt điện thoại xuống, cô vừa đứng dậy vừa nói vào di động:“Anh đều nghe thấy rồi chứ. Trời ạ, thành phố này lớn thế này, embiết đi đâu tìm chị ấy bây giờ?”

    Thượng Tu Văn vừa tứcgiận vừa không biết phải làm thế nào: “Em gọi điện thoại cho Ngô Úytrước, chuyện này đáng lẽ phải để anh ta ra mặt giải quyết.”

    “Ừm, được rồi, khôngnói với anh nữa, em đi thay quần áo đây.”

    “Lái xe cẩn thận, cóchuyện gì, phải gọi cho anh ngay đấy.”

    Cam Lộ vội vàng đánhrăng rửa mặt, thay quần áo, sau đó gọi vào di động Ngô Úy: “Anh Ba,vui lòng chỉ cho em biết, em phải đi đâu để tìm chị dâu.”

    Ngô Úy đang rất thêthảm, anh ta vừa bị cha và cô gọi đến mắng cho một trận, vợ nhậnđiện thoại của anh ta, nghe anh ta hù dọa chỉ cười gằn: “Ngô Úy, anhnên biết rõ, bây giờ là anh quỳ xuống cầu xin tôi, còn phải xem tâmtrạng tôi thế nào đã.” Sau đó cúp điện thoại chẳng thèm đoái hoàiđến anh ta. Hiện giờ anh ta đang ở đây, hoàn toàn không phải là thànhphố J có thể hô phong hoán vũ, lại càng không thể ngạo mạn như bìnhthường được nữa, đành xuống nước nói: “Lộ Lộ, chị dâu em không biếtnghe ai nói xằng nói bậy đã đến đài truyền hình, anh quả thật khôngtiện đến đó lôi cô ta về, đành phiền em vậy.”

    Cam Lộ không khỏi cảmthấy buồn cười: “Được rồi, em đến đó xem sao.”

    Cô vừa lái xe đếnđài truyền hình vừa đeo tai nghe gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây:“Giai Tây, bây giờ cậu có đi làm không?”

    Giọng Tiền Giai Tâyhạ đến mức thấp nhất nhưng lại rất phấn khích: “Đang đi làm, tớ đangở hiện trường xì căng đan, rất phấn khích, rất đã, bây giờ khôngtiện kể cho cậu nghe, để tớ phát lại sau vậy.”

    “́y, đợi đã, cái côLý Tư Bích hôm nay có đi làm không?”

    “Cậu tìm cô ta làmgì? Chẳng lẽ có người truyền hình vở kịch đang đến hồi gay cấn vớicậu rồi à, tin tức truyền đi nhanh như tên bắn ấy.”

    Cam Lộ nghe mà đầucứ quay mòng mòng: “Cái gì mà vở kịch đang đến hồi gây cấn?”

    “Tớ nói cậu nghenhé, tớ vừa nãy đang quay hình chương trình trò chuyện với ngườiquản lý của Lý Tư Bích, thì một bà dẫn theo mấy tay bặm trợn khôngbiết làm cách nào lọt vô được trường quay, bước lên nhìn mặt rồitặng cho Lý Tư Bích một cái tát trời giáng, bây giờ ở đây đang vôcùng hỗn loạn, chấn động cả đài truyền hình.”

    Cam Lộ trợn mắt đớlưỡi. Cô và chị dâu Trần Vũ Phi giao thiệp không nhiều, trong ấn tượngcủa cô, đó là người phụ nữ dung mạo xinh đẹp, nói năng cởi mở,tuycó gia thế nhưng cử chỉ không hề hống hách,kiêu căng, ngược lại cònrất thân thiện khéo léo, thật không ngờ lại có thể hành động nhưvậy, chạy đến đây không chút do dự ra tay đánh người.

    “Họ vẫn còn ở đóchứ?”

    “Dĩ nhiên, cô ta đangngồi chễm chệ trên sân khấu, yêu cầu lãnh đạo đài ra mặt nói chuyệnnên xử lý thế nào đối với cô dẫn chương trình đạo đức bại hoạinày.”

    “Tớ lập tức đến đóngay, cậu ra cổng đài đón tớ nhé.”

    Tiền Giai Tây kinh ngạc:“Cậu cũng có hứng thú xem xì căng đan này à?”

    Cam Lộ chạy đến đàitruyền hình, chỉ thấy trước trường quay có rất nhiều nhân viên bảovệ đang đứng đó, ngăn không cho tùy tiện vào hiện trường, Tiền GiaiTây đứng đợi ở ngoài không biết từ đâu kiếm được chiếc thẻ nhân viênchoàng vào cổ cô, hai người bước vào trong, Cam Lộ vừa nói cho TiềnGiai Tây biết người phụ nữ đang làm loạn đó là chị dâu của Thượng TuVăn.

    “Á, thật không?” TiềnGiai Tây vô cùng kinh ngạc, “Vậy anh họ Thượng Tu Văn thật có thực lựccũng rất có gia thế đấy nhỉ, sao cậu chưa bao giờ nói có họ hànglợi hại như vậy.”

    “Lợi hại gì, xấumặt thì có.” Cam Lộ đành cười trừ.

    “Cậu thật là, lầntrước ở cổng sau đài tụi mình thấy nhân tình của Lý Tư Bích, cậuchẳng hề nói cho tớ biết đó là họ hàng nhà cậu.”

    “Cho tớ xin đi, anh tachỉ là anh họ của Tu Văn, tớ cũng chẳng qua lại gì nhiều với anh ta.Hơn nữa cảnh tượng lúc đó tớ hét toáng lên là anh họ thì có gì hayho?”

    Tiền Giai Tây cườilớn, sau đó tấm tắc khen: “Chị dâu cậu thật dũng cảm, rõ ràng làđã chuẩn bị kỹ càng mới đến đây, mấy gã đẹp trai to con mặc đồ đenngăn không cho người không phận sự vào, chị ta vừa đến đã tặng chongười ta một cái tát, tát xong còn không cho Lý Tư Bích đi. May mà hômnay chỉ thu hình chứ không phát trực tiếp, nếu không xảy ra chuyệnlớn rồi. Bên đài nói sẽ báo cảnh sát, chị ta không hề tỏ ra naonúng, nói thật đúng lúc, chị ta cũng lập túc gọi đường dây nóng chocác báo lớn, mời phóng viên đến đây viết bài. Trong đài sợ làm quátruyền ra ngoài sẽ thành tiếng xấu, phó giám đốc đài vừa mới quađó, đang khuyên chị ta đổi địa điểm để nói chuyện.”

    Hai người bước vào,chỉ thấy trong trường quay đã yên tĩnh trở lại, bảo vệ đã mời tấtcả những người không liên quan ra ngoài, chỉ còn một vài nhân viên đàiở lại, trên sân khấu có đặt hai chiếc ghế sô pha màu đỏ, bên trái làLý Tư Bích mặt mày thất sắc, đầu óc rối bời, cô ta quay mặt vàotrong ngồi bên cạnh là người đàn ông trung niên có vẻ là lãnh đạođài, còn chị dâu xinh đẹp Trần Vũ Phi ngồi chiếc ghế bên phải, chịmặc một chiếc áo khoác da màu xám đậm, rất sang trọng, quý phái,phía sau là một gã đàn ông cao lớn vận vest đen đứng bất động, mặtmày dữ dằn, bặm trợn.

    Tiền Giai Tây thìthào nói: “Cậu xem, có giống cảnh trong phim không?”

    Nhưng Cam Lộ thì lạithấy người phụ nữ kiều diễm đang ngồi hàng ghế khán giả, mặc bộđồ màu xanh nước biển vô cùng tinh tế, không ai khác chính là HạTĩnh Nghi, cô ta đang ngồi nghiêng, hai chân vắt chéo lên nhau, đang nhìnlên sân khấu với vẻ mặt thích thú.

    “Sao cô ta cũng cómặt ở đây?” Cam Lộ nhíu mày hỏi nhỏ, hất mặt về phía Hạ Tĩnh Nghi.

    “Hạ Tĩnh Nghi ấy à?Hôm nay làm chương trình phỏng vấn cô ta mà, cô ta xem ra cũng rấtnhiều chuyện đấy, còn một vị khách mời nữa là một nhà kinh tế họcrất nổi tiếng, người ta rất tự trọng, nhìn thấy cảnh này lập tứcbỏ đi. Không ngờ cô ta lại không đi, còn ngồi đó xem náo nhiệt, cô tadù sao cũng là khách mời, bảo vệ cũng không tiện thẳng thừng mời côta ra ngoài.”

    Cam Lộ thầm cảm thấycó gì không đúng, cô thấy Hạ Tĩnh Nghi chẳng hơi đâu mà ngồi xem trònáo nhiệt này nhưng bây giờ cô không thể nghĩ nhiều, bèn bước lên cấttiếng gọi: “Chị Vũ Phi.”

    Trần Vũ Phi nhìnthấy cô, có chút bất ngờ, cười lạnh lùng nói: “Đúng là bà cô mìnhkhông tiện ra mặt, lại đẩy em đến đây. Lộ Lộ, chị khuyên em đừng nên xenvào chuyện không phải của mình.”

    “Sao lại không phảichuyện của em?” Cam Lộ cũng cười, “Chị Vũ Phi, có gì từ từ nói, ởđây cũng là chỗ làm việc của người ta, chi bằng hẹn ở một nơi khácrồi gọi anh Ba đến, mọi người gặp mặt nói cho rõ ràng có phải tốthơn không.”

    Trần Vũ Phi bĩu môi:“Lộ Lộ, em không hiểu anh Ba của em rồi, anh ta trước nay làm cái gìcũng không dám làm, chứ đừng nói là dám nhận, đến mới là lạ đó.”Chị ta quay sang Lý Tư Bích, “Chi bằng cô gọi cho anh ta, bình thườngkhông phải chỉ cần cô gọi một tiếng, anh ta phóng xe hơn trăm cây sốtừ thành phố J đến đây để gặp cô sao? Để xem hôm nay anh ta có đếncứu cô không.”

    Lý Tư Bích dường nhưđã lấy lại bình tĩnh, lạnh lùng nói: “Tôi hoàn toàn không biết chịđang nói gì. Tôn đài trưởng, báo cảnh sát đi, đài truyền hình khôngphải cái chợ, có thể tùy tiện ra vào, có chuyện gì, mời cảnh sátđến giải quyết.”

    Tôn đài trường khôngđể ý đến cô ta, chỉ nói với Cam Lộ: “Tiểu thư, cô khuyên chị nàygiúp, đài truyền hình có đơn vị trực ban của cảnh sát vũ trang đứnggác, xông vào trường quay là chuyện nhỏ nhưng không nhỏ, nếu đã làchuyện riêng, các vị tự giải quyết lấy, đừng làm ảnh hưởng đếntrình tự công việc.”

    Không đợi Cam Lộ mởmiệng, Trần Vũ Phi nói không chút nhượng bộ: “Tôn đài trưởng, chuyệnnày đúng thực là chuyện cá nhân, nhưng Lý tiểu thư đây là người củacông chúng. Người của công chúng thì phải có trách nhiệm với xã hộiđúng không, không thể vừa mới lên truyền hình đạo mạo đường hoàng,vừa làm chuyện khuất tất phá hoại gia đình nhà người ta được.”

    Lý Tư Bích cười gằn:“Phàm chuyện gì cũng phải có chứng cứ, nếu nhà chị xảy ra chuyệnthì chị nên tìm chồng chị để thương lượng giả quyết, vô duyên vô cớtìm đến tôi thế này thật quá nực cười.”

    “Cái sừng này là dohai người các cô cắm lên đầu tôi, xin hãy yên tâm, tôi luôn công bằng, aicũng không bỏ qua.” Trần Vũ Phi nhướng mày, mặt đầy vẻ mỉa mai, “Áichà, Lý tiểu thư, cô tỏ ra vội vàng như vậy, khiến tôi cũng có chúthoang mang. Hẳn là căn biệt thự sang trọng gần 3 triệu ở Đông PhươngĐế Viên là do cô mua, chiếc Range Rover hơn 1 triệu cô mới mua cũng làdo cô nhìn ăn nhịn mặc tích góp mà có đúng không? Xem ra lương ở đàitruyền hình cao hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.”

    Nhân viên đài đứngphía dưới bỗng chốc ghé tai xì xầm với nhau. Trần Vũ Phi rất đắc ýkhi nhìn thấy Lý Tư Bích mặt mày biến sắc, mới quay sang Tôn đàitrưởng, nói vô cùng thành khẩn: “Đến đây, Tôn đài trưởng, chúng tôicó vài tấm hình rất thú vị, chồng tôi thì tôi nhận ra, còn cô gáiở cùng anh ấy đó mà, chi bằng ông gọi thêm vài đồng nghiệp nữa đếngiúp tôi nhận diện một chút, rốt cuộc có phải Lý tiểu thư đây không,nói oan cho người tốt thật không phải chút nào.”

    Trần Vũ Phi làm độngtác mở chiếc túi Hermes trong tay mình, Lý Tư Bích lớn tiếng nói:“Đủ rồi, chị cứ nói thẳng ra đi, hôm nay đến đây muốn làm gì?”

    Trần Vũ Phi cười hahả: “Cô nghĩ xem, Lý tiểu thư? Cô chắc cảm thấy mình có sức hút màđàn ông không thể cưỡng lại, có thể khiến họ cung phụng, quỳ rạpdưới chân cô đúng không? Đừng có nằm mơ, loại phụ nữ như cô, ra ngoàiquơ một cái là ra cả nắm, cô chẳng qua là lấy mác người dẫn chươngtrình thỏa mãn lòng hư vinh của một số gã đàn ông mà thôi. Tôi nóithật cho cô biết, tôi bỏ công sức đến đây, thứ nhất không muốn thươnglượng gì với cô, thứ hai không yêu cầu cô trả gã đàn ông đó lại chotôi. Tôi chẳng qua là muốn làm cho cô xấu mặt, cho cô biết tùy tiệnđộng đến chồng người khác thì phải lãnh hậu quả như thế nào.”

    Tôn đài trưởng ho mộttiếng: “Thưa bà, tình hình mà bà phản ánh chứng tôi đã nắm đượcđược. Nói gì đi nữa, sau khi chúng tôi điều tra, sẽ mở cuộc họp đểlấy ý kiến xử lý việc này, hôm nay cứ giằng co qua lại thế nàycũng không phải là cách.”

    Trần Vũ Phi vô cùngsung sướng, không chút dây dưa liền đứng dậy: “Có câu nói này củalãnh đạo là được rồi, tôi cũng không định ăn vạ ở đài truyền hình.Nhưng muốn lớn chuyện này hay không phải còn phải xem chuyện này tiếntriển thế nào.” Chị ta nhìn Cam Lộ từ nãy giờ không lên tiếng, “Chịđi trước đây, Lộ Lộ.”

    Cam Lộ cùng đi vớichị ta ra ngoài: “Chị Vũ Phi, hay là đến nhà em ngồi một chút, mẹmuốn nói chuyện với chị.”

    “Không cần đâu, đứanhỏ đang ở nhà đợi chị về. Hơn nữa cô nói gì thì chị cũng biếtrồi, chắc chắn là mắng mỏ Ngô Úy một trận, khuyên chị chịu đựngđấy mà. Phiền em nói với cô, trước mắt chị vẫn chưa muốn làm lớnchuyện, nhưng sau này thì không thể nói trước được.”

    “Chị Vũ Phi, đừngmanh động, hay là ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với anh Ba trướcđã.”

    Mặt Trần Vũ Phi bỗnghiện lên vẻ thê lương, dung mạo xinh đẹp không giấu nỏi vẻ mệt mỏi:“Em cho rằng chị thích đến đây bắt gian lắm sao? Chị có làm con đànbà đó thể thảm đến mức nào thì cũng chẳng vui lên được. Chị và NgôÚy, e rằng chẳng còn gì để nói nữa rồi. Anh ta sỉ nhục chị nhưvậy, chẳng lẽ còn muốn chị nhịn nhục tiếp nữa sao? Cuộc hôn nhânnày chị còn muốn giữ hay không khoan hẵng nói đến, nhưng hai kẻ gianphu dâm phụ đó nghĩ rằng có thể xoay chị thế nào cũng được, hiếpđáp lên đầu lên cổ thì họ đã quá lầm rồi đấy.”

    Cam Lộ không biếtphải nói gì, đành im lặng. Bước ra khỏi đài truyền hình, mấy gãđàn ông mặc đồ đen đã lại chiếc Merce des Benz và Toyota Alphard Hybridđến, mở của xe đợi sẵn Trần Vũ Phi định bước lên xe thì bỗng dừnglại, nhìn Cam Lộ nói: “Lộ Lộ, Tu Văn không giống như Ngô Úy, điềukiện cậu ấy tốt như vậy nhưng chưa bao giờ trông thấy cậu ấy lăngnhăng, em sẽ không gặp phải chuyện xui xẻo như chị, chị rất ngưỡng mộem.”

    Chương 13: Nghi vấntrùng trùng

    Cam Lộ nhìn theo Trần VũPhi lên xe đi khuất, đang định đi lấy xe thì sau lưng vang lên giọng nói của HạTĩnh Nghi: “Vở kịch hôm nay thật thú vị.”

    Nghe cô ta bình phẩmchuyện này bằng giọng điệu giễu cợt như thế, Cam Lộ không thể không tức giận,cô quay lại, chỉ nhìn thấy Hạ Tĩnh Nghi đang đứng cách cô không xa, vận chiếcáo khoác dài qua gối màu đen ôm sát người, tay cầm di động và chìa khóa xe,thần thái vô cùng thong dong.

    “Luôn tìm thấy niềm vuicho mình trong hoàn cảnh chẳng lấy gì làm vui vẻ, thật đáng để người ta ngưỡngmộ.”

    “Nếu cô nếm trải nhữnggì không vui tôi từng trải qua, thì sẽ biết đây chỉ là điều vặt vãnh.”

    “Nói thật, cái khẩu khínếm trải cuộc đời dâu bể của cô tôi nghe mà cũng cảm thấy hứng thú, nhưng giaotình của chúng ta không đến mức có thể nói: ‘Cô có chuyện gì không vui à? Nóira để tôi vui chút đi.’ Cho nên,” Cam Lộ mỉm cười, “Chúc cô vui vẻ, tạm biệt.”

    “Đừng vội đi như thếThượng phu nhân, tôi có chút hiếu kỳ về tâm lý của những người phụ nữ đã kếthôn. Nếu đổi lại là cô ở vào tình thế vừa nãy, cô sẽ làm thế nào?”

    “Thứ nhất tôi không cónăng lực đó, thứ hai tìm không ra bảo kê, nếu gặp phải chuyện thế này, chắckhông làm thỏa mãn được những người hiếu kỳ muốn xem cảnh tượng thú vị.” Cam Lộvẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng giọng nói thì lạnh lùng: “Cô Hạ, tôi đoán đàitruyền hình sẽ tìm thời gian khác để thu lại buổi phỏng vấn, cô rất có thể cócơ hội để tìm hiểu diễn biến tâm lý của LýTư Bích hôm nay, nên không cần phảihỏi tôi ngọn nguồn như thế.”

    Cô quay người định bỏ đithì Hạ Tĩnh Nghi lại cười: “Xem ra dù là người phụ nữ thế nào, bị người đàn ôngthân thiết nhất với mình lừa đều có những hành vi vượt ngoài sức tưởng tượng.Tôi hy vọng cô mãi mãi không có cơ hội đối diện với cảnh này, Thượng phu nhânạ.” Cô ta đột ngột chuyển đề tài, “Húc Thăng bây giờ đang ở tình thế không tốtđẹp gì cho lắm, đang phải chịu sự điều tra liên miên, hàng loạt hợp đồng cungcấp hàng hóa bị hủy bỏ, đơn đặt hàng giảm sút, cán cân sáp nhập xưởng luyệnthép đang nghiêng hẳn về phía Tỷ Tân, phó tổng giám đốc phụ trách kinh doanhlại đang bị dính vào xì căng đan ở đây, tình hình này chắc Tu Văn phải lo lắngnhiều đây.”

    “Màn kịch hôm nay ítnhiều chắc có liên quan đến cô đúng chứ.”

    Hạ Tình Nghi nhún vai:“Cơm có thể ăn linh tinh, lời không thể nói linh tinh. Là một người vừa khéo cómặt tại hiện trường, tôi vẫn nói cảnh tượng hôm nay rất thú vị. Đúng rồi,Thượng phu nhân, bây giờ cô hiểu về công việc của Tu Văn nhiều hơn lúc trướcrồi chứ?”

    “Cô Hạ, từ rất lâu tôiluôn có một câu hỏi, thậm chí Tu Văn cũng không thể giải đáp cho tôi, có lẽ côcó thể giúp tôi hiểu rõ không biết chừng.” Cam Lộ nhìn thẳng cô ta, “Nghe nóiTỷ Tân là tập đoàn có quy mô rất lớn, cô tuổi còn trẻ như thế mà đã leo lênđược vị trí ấy, nên chắc rất bận rộn mới đúng chứ, sao lại có tâm trạng quantâm đến chuyện chung sống của vợ chồng người khác thế nhỉ?”

    Hạ Tĩnh Nghi cười ha hả:“Tôi không định giải thích, cô cứ việc nghĩ tôi có ý đồ nào đó với người tìnhcũ là được rồi. Đúng vậy, tôi thật sự không ngăn được mình quan tâm đến cuộcsống của Tu Văn. Đây không phải là chuyện rất tự nhiên hay sao?”

    Đối phương mặt dày nhưthế, Cam Lộ đành chào thua: “Xem ra, cô đúng là rảnh rỗi hơn tôi tưởng, tùy côvậy.”

    “Đúng rồi, Thượng phunhân, tôi nghiêm túc cho cô một lời khuyên. Cô đã là kế nữ của Tần Vạn Phongthì có cơ hội giúp Tu Văn được đấy, với sức ảnh hưởng của chủ tịch Tần đối vớithị trường nhà đất, chỉ cần ông ta công khai tỏ thái độ, tiếp tục mua sản phẩmcủa Húc Thăng, tin rằng chí ít Húc Thăng sẽ lấy lại được cục diện ở thành phốnày, An Đạt cũng có thể tiếp tục kinh doanh.”

    Cam Lộ thấy buồn cườinhìn cô ta: “Đúng là một lời khuyên có tính xây dựng. Tôi sẽ suy nghĩ nghiêmtúc.”

    “Với khẩu khí qua quýt,kẻ cả như vậy rõ ràng cô đang cảm thấy tôi muốn đưa cô vào tròng, nhưng độngnão một chút đi, tôi lừa cô thì được gì chứ? Nói trắng ra Húc Thăng khó khăncũng có lợi cho tôi mà.”

    “Tôi vừa không định nghelời khuyên của người lạ cũng không định suy đoán động cơ của người lạ.”

    “Cô thật không suy đoánư? Người phụ nữ không có tâm hiếu kỳ rõ ràng là một sinh vật quý hiếm. Đượcthôi, tôi liệt kê các đáp án có khả năng cho cô nghe là được rồi chứ gì: Có lẽtôi chưa nguôi tình đầu, không muốn nhìn thấy Tu Văn đi đến nơi sơn cùng thúytận;” Hạ Tĩnh Nghi lười nhác nói, “Có lẽ sở thích xấu xa của một gái già đã bộclộ, muốn nhìn thấy cô làm được gì để cứu vãn sự nghiệp của Tu Văn, cũng muốnxem một Tu Văn ngạo mạn trước đây trong tay chỉ có một công ty bé cỏn con, cónhận sự giúp đỡ của vợ mình lúc sự nghiệp đang bên bờ vực thẳm hay không. Ngoàira, tưởng tượng cảnh tượng cô vì lời khuyên này là do tôi nói ra, nên đoạntuyệt không làm theo, sau này hối hận, hổ thẹn, thật thú vị quá đi chứ.”

    “Lòng hiếu kỳ của côthật vô cùng vô tận, nhưng tôi cũng cho cô một lời khuyên nghiêm túc nhé, quátò mò cuộc sống của người khác sẽ chỉ làm cho cuộc sống của mình thêm rối loạnmà thôi.”

    “Có lý, nhưng con ngườikhông thể lúc nào cũng tự quyết định được cuộc sống của mình phải đi theo trìnhtự nào.” Hạ Tĩnh Nghi lắc đầu cười, sải bước đi ngang qua Cam Lộ, “Tu Văn sắptừ Brazil về rồi chứ, nếu không về, e rằng còn rất nhiều điều đáng kinh ngạcđang chờ anh ấy, không chừng, cũng có chút kinh ngạc cho cô đấy.”

    Không đợi Cam Lộ nói gì,cô ta đã lên chiếc Maserati đỏ của mình, nghênh ngang phóng đi.

    Tiền Giai Tây bước raliền sau đó, tặc lưỡi: “Người phụ nữ này ghê gớm thật đấy. Haizzz, uổng công tớbỏ ra bao tâm huyết lên kế hoạch cho buổi phỏng vấn này, không biết sau này còncó thể hẹn được cô ta không nữa.”

    Cam Lộ bực dọc nói: “Cậuvừa nãy xem tuồng rất đã mà, một buổi phóng vấn thì có là gì.”

    “Nói cũng phải.” TiềnGiai Tây không hề giấu giếm niềm vui trên sự đau khổ của người khác, cười cườithừa nhận, “Hôm nay thật quá đã, đi, tụi mình vào quán cà phê ngồi một lát, cậukế cho tớ nghe ngọn nguồn của xì căng đan này xem nào.”

    Cam Lộ bất giác cảm thấymệt mỏi, đờ đẫn nói: “Giai Tây, nếu không có can hệ gì, tớ chắc cũng có thể xemđã mắt nói cho đã miệng, nhưng dính líu đến người nhà, tớ thật sự không muốnnói thêm gì nữa.”

    Tiền Giai Tây ngớ ra:“Xin lỗi, tớ không nghĩ tới điều này, tớ thấy sắc mặt của cậu không được tốtcho lắm, mau về sớm nghỉ ngơi đi.”

    Cam Lộ gật đầu: “Có gìgọi điện sau nhé.” Cô đang định đi thì bỗng nhớ ra chuyện gì, “Đúng rồi GiaiTây, cậu đang qua lại với Tần Trạm?”

    Tiền Giai Tây lần đầutiên có chút thẹn thùng, do dự một lát mới nói: “Bọn tớ chỉ có thể nói là hợpcạ nhau.”

    “Cậu đừng chen ngang vàotình cảm của người ta, nhất định phải đợi anh ta và Tiểu Phán chấm dứt hoàntoàn rồi hẵng tính.”

    “Cậu nghĩ tớ ngốc lắm à,yên tâm đi, tớ không làm chuyện đó đâu.” Tiền Giai Tây có vẻ hơi lúng túng,“Lạnh quá, tớ vào trước đây nhé.”

    Cam Lộ về nhà, gọi choNgô Lệ Quân kể vắn tắt chuyện vừa xảy ra, nói với bà Trần Vũ Phi đã về thànhphố J, Ngô Lệ Quân chỉ nói: “Được, biết rồi.” Ngừng một lát, bà nói: “Tiểu Cam,cậu con đã cho xe đến đón mẹ, hôm nay sau khi tan sở mẹ sẽ đến thẳng thành phốJ ăn Tết ở đó, ngày mai con đến chỗ cha con đón giao thừa đi nhé.”

    Cam Lộ trong lòng vuimừng khôn xiết, vội vàng đồng ý, dặn mẹ chồng đi đường cẩn thận. Đặt điện thoạixuống, cô gọi điện cho cha ngay, ông Cam dĩ nhiên rất vui, luôn miệng nói tốtquá rồi, tốt quá rồi.

    Tết hai năm nay, cô đềuđón giao thừa với mẹ chồng và chồng, dì Vương dĩ nhiên cũng về nhà con trai đểđón năm mới. Nghĩ đến người cha sợ cô đơn của mình phải đón giao thừa một mìnhở nhà, cô luôn cảm thấy rất xót xa, dù rằng sáng sớm ngày hôm sau cô và ThượngTu Văn sang nhà chúc Tết, cùng ăn bữa cơm với cha, nhưng cũng chẳng thể nào bùđắp được cái cảm giác cô đơn ấy. Bây giờ có cơ hội cùng cha đón giao thừa, côtất nhiên là vui hơn đi hội.

    Buối tối Cam Lộ gọi choThượng Tu Văn, kể khá tường tận, Thượng Tu Văn đột ngột cắt ngang lời cô: “Lúcchị dâu nói căn nhà hơn 3 triệu và Range Rover, cô dẫn chương trình đó khôngphú nhận à ?”

    Cam Lộ nhớ lại thái độcủa Lý Tư Bích lúc đó: “Lúc đó chị Vũ Phi nói rất chắc chắn, cô ta không phủnhận, còn tỏ ra căng thẳng nữa.”

    Thượng Tu Văn trầm ngâmhồi lâu, giọng nói chán chường: “Chuyện này có gì đó không bình thường. Cậu đãthu hồi qưyền phê duyệt tài chính của anh Ba từ lâu rồi, anh ta trước nay luônvung tay quá trán, số tiền có thể dùng trong tầm tay chắc chắn có giới hạn, độtnhiên dùng một số tiền lớn như vậy, nhất định là có uẩn khúc. Lộ Lộ, anh sẽ gọilại cho em sau.”

    Cam Lộ đặt điện thoạixuống, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, toàn thân rã rời, muốn lên giường nghỉngơi sớm, nhưng chuyện buổi sáng cứ lởn vởn trong đầu cô. Tuy cô không hề quantâm đến Ngô Úy, cũng chẳng có giao tình sâu nặng với Trần Vũ Phi nhưng lạikhông thể giống như Tiền Giai Tây, xem toàn bộ chuyện này như một vở tấu hàichẳng chút liên quan đến mình.

    Hôn nhân đến bước đườngnày, khiến cho người ta không khỏi xót xa. Nghĩ đến vẻ mặt bi thương của TrầnVũ Phi lúc sắp rời khỏi, lòng cô dậy lên một niềm thương cảm khó tả.

    Ngày hôm sau, Cam Lộ láixe đến siêu thị mua sắm rất nhiều đồ đạc, sau đó lái thẳng đến nhà cha, nhìnthấy căn nhà hai phòng nho nhỏ đã được dọn đẹp sạch sẽ, gọn gàng như li nhưlau, không còn một hạt bụi, ông Cam mười mấy năm nay chẳng đế ý đến chuyện nhàcửa, có thể thấy dì Vương thường ngày ở đây đã phải rất vất vả. Cô vào bếp bậnrộn chuẩn bị đồ ăn, ông Cam lấy ghế ngồi trước cửa bếp, nói chuyện với cô, haicha con đều rất vui.

    “Lộ Lộ, lúc con hơn mườituổi một chút đã bắc ghế trèo lên tập tành nấu ăn, cứ nghĩ đến là cha thấy mìnhthật vô dụng.”

    Ông Cam từ trước đến nayđều không làm việc nhà, Lục Huệ Ninh cũng chẳng để hồn ở nhà. Cam Lộ từ khihiểu chuyện đã phụ trách lau dọn nhà cửa, sau khi ăn chán cơm canh nguội lạnhmà ông Cam ngày ba bữa mua ở căn tin xưởng may đem về, đành tự mình học nấu ăn.Cô không muốn cha mình lại tự than thân trách phận nên vừa cầm dao thuần thụcxắt thịt bò vừa cười nói: “Vậy cũng tốt mà, bây giờ con gái cha giỏi giắn, đảmđang, từ ngoài vào trong gì cũng có thể ứng phó được.”

    “Haizzz, cha thật khôngxứng làm cha mà, may mà con gả vào nhà giàu có. Bây giờ chỉ mong con và Tu Vănchung sống hòa thuận là cha mãn nguyện lắm rồi.”

    “Cha, cha đừng nói nhữnglời như thế nữa, cha còn chưa đến 60 tuổi mà, bây giờ không còn phải lo lắng gìnữa, đợi thời tiết ấm hơn, cha dẫn dì Vương đi đu lịch, tận hưởng cuộc sống.”

    Ông Cam lắc đầu cười:“Cha chẳng có tâm trí để đi đâu, giống như hiện giờ lâu lâu đánh bài, uống chútrượu là được rồi.”

    Cam Lộ kinh ngạc, daođang cầm trên tay trượt xuống, cắt ngay vào ngón giữa, hoảng loạn rịt chặt taylại, quay sang trừng mắt nhìn ông Cam: “Cha, cha vẫn uống rượu sao?”

    Ông Cam vội vàng nói:“Cha không có uống, con đừng có chuyện bé xé ra to như thế, cha chỉ là thuậnmiệng nói thôi.”

    “Cha đừng có dọa con,”Cam Lộ buồn bực nói, tiếp tục thái rau, “Lời bác sĩ dặn cha không phải là khôngbiết. Gần đây sức khỏe của cha thế nào, có chỗ nào khó chịu không?”

    “Thì vẫn vậy thôi, giàrồi, đâu thể so với thời còn trai trẻ. Dạo này cha mập ra một chút, dì Vươngcon giúp cha nới rộng lưng quần rồi. À, đúng rồi, Tu Văn chừng nào mới về?”

    “Anh ấy chưa nói cụ thể,chắc phải mấy ngày nữa.”

    “Các con kết hôn cũng đãhai năm rồi, nên nghĩ đến con cái là vừa rồi đấy.”

    “Cha, sao bỗng dưng chanhắc đến chuyện này?”

    “Nhân tuổi còn trẻ sinhcon, sức vóc mới nhanh hồi phục. Lúc mẹ con sanh con chỉ mới 21 tuổi, mới đầytháng bà ấy đã ra khỏi nhà, làng xóm cứ nói không nhận ra bà ấy vừa sinh con.”

    Cam Lộ lại một lần nữangạc nhiên, đây dường như là lần đầu tiên cha cô nhớ về Lục Huệ Ninh ngày xưa,hơn nữa giọng nói ôn hòa, không mang chút tâm trạng nào, cô quay đầu lại nhìn, chỉthấy ông Cam ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt hơi mờ đục nhìn bức tường phíatrước mặt, nét mặt thẫn thờ, rõ ràng nỗi buồn chất chứa bấy lâu trong lòng đãngời lên tia ấm áp.

    Người phụ nữ ông hận lạicũng đồng thời khiến ông hoài niệm nhiều như thế, Cam Lộ nhất thời ngẩn ra. ÔngCam nhận thấy ánh mắt chăm chú của con gái đang nhìn mình, lắc lắc đầu, như thểmuốn xua đi nỗi lòng thi thoảng trào dâng trong ông.

    “Lộ Lộ, cha biết bây giờáp lực xã hội rất nặng nề, người trẻ tuổi phải bận rộn với sự nghiệp, mẹ chồngcon cũng rất bận, chắc không thể giúp tụi con trông cháu, cha và dì Vương cóthể giúp một tay, mấy hôm trước dì Vương có nói chuyện này với cha.”

    Cam Lộ không ngờ dìVương lại có lòng như vậy, rất cảm động: “Dì Vương thật tốt cha à, cha phải đốixứ tốt với dì ấy đấy nhé. Còn chuyện con cái, con và Tu Văn đã có kế hoạch,đừng lo.”

    Cam Lộ nấu xong bữa tốithịnh soạn, hai cha con cùng ngồi ăn với nhau, ăn xong, cô thu dọn đồ ăn, dọndẹp bát đĩa đâu ra đó, rồi cùng cha vừa ngồi cắn hạt dưa vừa ngắm đêm xuân, đếnlúc ông Cam mắt lờ đờ buồn ngủ, cô mới lái xe về nhà. Mấy hôm sau, Ngô Lệ Quânvẫn ở lại thành phố J, Cam Lộ ngày ngày đến thăm cha, nếu không phải Thượng TuVăn không có ở nhà, cô đã cảm thấy cái Tết này hoàn hảo đến không mong gì hơnrồi.

    Tết này Tiền Giai Tâytúc trực ở đài truyền hình để làm chương trình, không về nhà ăn Tết, Cam Lộ hẹncô đến nhà cha mình cùng ăn cơm. Lúc ăn cơm ông Cam hỏi chuyện chung thân đạisự của Tiền Giai Tây, cô vui vẻ nói: “Chú à, con sẽ không giống như Lộ Lộ sớmđeo gông vào cổ thế đâu.”

    Ông Cam sau khi hiểuđược ý nghĩa của từ đeo gông vào cổ, cười ha hả: “Lộ Lộ không như cháu, nó phùhợp với cuộc sống gia đình ổn định. Haizzz, đúng là phải trách chú…”

    “Cha à, cha lại đi xaquá rồi đấy.” Cam Lộ sợ ông Cam lại bắt đầu tự trách mình, vội vàng ngắt lời,“Đến đây, ăn sủi cảo đi, nhân hẹ đấy, Giai Tây cậu rất thích đúng không.”

    Ăn cơm xong Tiền GiaiTây nói có hẹn, Cam Lộ tiễn cô xuống lầu: “Tớ lái xe chở cậu đi nhé.”

    Tiền Giai Tây lắc đầu:“Không cần đâu, tớ đón taxi được rồi, rất thuận tiện mà, cậu chạy tới chạy luichi cho khổ.” Cô vấp phải chiếc xe đạp để ngay lối đi, suýt chút là ngã nhoài,may mà Cam Lộ giữ lại kịp: “Ái chà, ở đây chẳng thay đổi chút nào cả.”

    Cam Lộ quay đầu nhìnkhắp lượt tòa nhà này, bề ngoài trông đã rất cũ kỹ: “Lần trước cậu đến nhà tớlà lúc đại học năm ba đúng không.”

    “Ừ, chú cũng chẳng thayđổi tẹo nào, vừa nói đến cậu là mặt đầy vẻ hổ thẹn.”

    Cam Lộ cười buồn: “Chatớ quen vậy rồi, thật ra người mà cha có lỗi nhất đời này đó là chính ông.”

    Họ đứng bên đường chờtaxi, Cam Lộ chợt hỏi đài truyền hình xử lý vụ Lý Tư Bích thế nào, Tiền GiaiTây cười nói: “Tớ còn cho rằng cậu không muốn nói về đề tài này cơ đấy. Nói chocậu biết, đối với Lý Tư Bích mà nói, bây giờ không còn là chuyện đài xử lý thếnào rồi, chuyện này đang là đề tài nóng hổi trên mạng đấy.”

    Cam Lộ ngẩn ra: “Sao lạithế?”

    “Có người dùng điệnthoại quay lại đoạn Lý Tư Bích bị tát rồi tung lên mạng, hình ảnh trong clipkhông rõ ràng, cũng không chỉ đích danh mà chỉ nói một nữ MC truyền hình bị vợngười tát ngay tại trường quay, vốn dĩ chẳng thu hút được chú ý. Đâu ai ngờ mấyhôm nay clip này được đăng lại trên một diễn đàn nổi tiếng, có người còn tựnhận là có mặt ở hiện trường, thêm mắm dặm muối vào, nói khoác rằng đã nhờ cáctay thạo tin trên các trang môi giới moi ra danh sách tất cả tên các MC củamình. Bây giờ thì tốt rồi, có người kêu oan, có người phơi chuyện nội bộ ra, đãthành một đống rác to đùng không thể nào thu dọn được nữa rồi.”

    “Sao lại thành ra thếnày chứ?”

    “Không biết có phải làchị dâu của cậu cố tình làm cho Lý Tư Bích bẽ mặt không?”

    Cam Lộ không dám xácnhận điều gì, nghi hoặc hỏi: “Theo lý mà nói, tát người ta cũng đã hả giận rồi,còn quay clip đăng lên mạng, chẳng khác nào chó cùng rứt giậu. Dù chị ấy muốnly hôn, cũng nên nắm gì đó trong tay mới dễ ra điều kiện, hình như không cầnthiết phải là như thế.”

    “Trang tìm kiếm môi giớinày thật lợi hại, ngoài một bộ phận khoa trương bốc phét ra, thì câu chuyện đãrất gần sự thật rồi. Hiện tại Lý Tư Bích cáo bệnh không đi làm, không biết côta sẽ thế nào nữa.” Tiền Giai Tây cười bí hiểm, “Lộ Lộ, đừng trách tớ không cảmthông, tớ thật sự rất muốn biết, trong chiếc giỏ Hermes của chị dâu cậu rốtcuộc có những tấm hình gì. Nếu là hình gợi cảm, đăng lên mạng thì sẽ thành xìcăng đan ảnh sex rồi, hi hi…”

    Cam Lộ cũng không nhịnnổi cười: “Cậu thì chỉ mong thiên hạ đại loạn thôi, đừng có mà mơ tớ sẽ giúpcậu đi hỏi vấn đề này.”

    Cô tiễn Tiền Giai Tâylên xe, đang định trở lên nhà thì điện thoại reo, là Nhiếp Khiêm gọi đến: “Emvẫn thân với cô bạn lắm mưu nhiều kế đấy à?”

    Cô không khỏi ngạcnhiên, cũng như Tiền Giai Tây không đánh giá cao Nhiếp Khiêm, Nhiếp Khiêm saukhi gặp Tiền Giai Tây lần đó, ấn tượng đối với cô ấy cũng không mấy tốt đẹp,từng nói thẳng với cô rằng, anh cảm thấy cô bạn học này của cô nhìn bề ngoàithì phóng khoáng nhưng tâm địa khó lường. Nhưng cô cũng có cách nhìn người củariêng mình, nên không hề để tâm đến lời đánh giá về nhau của hai người họ.

    Cô dáo dác nhìn quanh,nhưng chẳng thấy gì: “Anh đang ở đâu?”

    “Đi về phía trước 50mét, anh đang ở ngay ngã rẽ đường.”

    “Làm gì mà bí mật nhưvậy? Em phải về nhà rồi.”

    “Em không muốn nghe tintức sốt dẻo sao?”

    Cam Lộ cứng họng, cóchút tức giận, nhưng rốt cuộc cũng không thể nói cứng là không muốn nghe, đànhnghe theo lời anh đi thẳng về phía trước, rẽ vào khúc ngoặt, quả nhiên chiếcAudi màu đen của anh đang đậu ở ven đường, cô mở cửa xe bên ghế phụ bước lênxe: “Vòng vo như thế này chẳng có gì thú vị cả.”

    Nhiếp Khiêm cười: “Anhlà nghĩ đến thanh danh em, ngay gần nhà em mà để người khác nhìn thấy em gặpngười yêu cũ thì không tốt cho lắm.”

    “Nghĩ chu đáo thật đấy.”Cam Lộ dở khóc dở cười, “Được rồi, tin gì thế?”

    “Sau Tết, tập đoàn TỷTân sẽ công bố kế hoạch đầu tư gần 1 tỉ, dự án khu công nghiệp đang sống dởchết dở của Thẩm Gia Hưng được Tỷ Tân tiếp tay, trở thành một phần trong kếhoạch.”

    Cam lộ hấp tấp động não,hồi lâu không nói.

    “Kế hoạch khu côngnghiệp từ mùa hè năm ngoài đã ngưng trệ đến bây giờ, chiếm dụng không ít vốnlưu động của Thẩm Gia Hưng, mấy tòa cao ốc của ông ta vì vậy mà không thểnghiệm thu, phải lấy vốn từ công ty may mặc của vợ ông ta cứu nguy, đã ảnhhưởng đến sự vận hành của bên đó, hai vợ chồng gần đây thường rất hay hục hặcvới nhau vì chuyện này. Anh định vị lại việc kinh doanh tiêu thụ cao ốc cho ôngta, đã thu được thành quả, nhưng vẫn còn cần thời gian. Từ một mức độ nào đó,kế hoạch của Tỷ Tân đã cứu mạng Thẩm Gia Hưng. Anh đoán, Thẩm Gia Hưng chắcchắn vì việc này mà phải đánh đổi không ít. Bây giờ anh hỏi em: Hạ Tĩnh Nghi vàThượng Tu Văn chồng em có quan hệ gì với nhau?”

    Dưới ánh mắt sắc sảo củaNhiếp Khiêm, Cam Lộ mỉm cười gượng gạo: “Cô ta là người yêu cũ của anh ấy.”

    Nhiếp Khiêm hình nhưkhông hề tỏ ra ngạc nhiên: “Chỉ có vậy thôi sao?”

    “Hai người từng yêunhau, mấy năm trước đã chia tay rồi, em chỉ biết có vậy thôi.”

    “Điều này không thể giảithích được tất cả những việc đã xảy ra.”

    “Anh còn muốn tìm lý doướt át cho chuyện này thì mới được ư?”

    Nhiếp Khiêm không để ýđến lời châm chọc của cô: “Anh đã điều tra rồi, phạm vi đầu tư của Tỷ Tân rấtrộng, đang tranh giành dự án sáp nhập xưởng luyện thép với Húc Thăng, nên dùngthủ đoạn đối với Húc Thăng cũng chẳng có gì là lạ, nhưng khi vừa bắt đầu đã tốnbao công sức lôi một công ty đại lý quy mô nhỏ như An Đạt vào cuộc, hình nhưkhông chỉ muốn che mắt bịt tai người khác.”

    “Ý anh là, giữa Hạ TĩnhNghi và Tu Văn có ân oán mà em chưa được biết, cô ta đang đối chọi với Tu Văn?”

    Nhiếp Khiêm nhìn cô,cười không chút khách khí: “Chẳng lẽ các cô gái sau khi kết hôn lại trở nênngốc hết rồi sao? Chủ tịch Tỷ Tân là Trần Hoa, lĩnh vực đầu tư của ông ta baogồm nhà đất, theo những gì anh biết, ông ấy luôn rất thần bí trong giới, thủđoạn cũng rất lợi hại. Hạ Tĩnh Nghi chỉ là giám đốc điều hành, cứ cho là muốnlấy việc công để đạt được mục đích cá nhân, cũng không thể làm công khai nhưvậy, nếu không làm sao ăn nói với ông chủ.”

    Cam Lộ thấy mặt mìnhnóng lên, nhưng không thể không thừa nhận anh nói có lý: “Được rồi, em nghĩkhông ra lý do, có lẽ anh có thể giải thích cho em nghe.”

    “Lộ Lộ, anh hiện thờivẫn chưa nghĩ ra lời giải thích hợp lý, chắc phải đợi sự việc phát triển xemthế nào. Hơn nữa, em không cảm thấy em nên hỏi chồng em cho rõ sao, giữa haingười họ rốt cuộc đã xảy chuyện gì?

    Cam Lộ muộn phiền nói:“Nếu anh cũng đã kết hôn, sẽ biết cho dù gần gũi như vợ chồng cũng không phảichuyện gì cũng có thể hỏi rõ nguồn cơn. Huống hồ em đã từng hỏi Tu Văn, anh ấynói anh ấy cũng không biết động cơ của Hạ Tĩnh Nghi là gì.”

    Nhiếp Khiêm ra chiều đămchiêu, hồi lâu không nói. Ngay lúc đó điện thoại của anh reo lên, anh cầm lênnghe: “Chào Tần tiểu thư.”

    Đầu dây bên kia khôngbiết nói gì, chỉ nghe Nhiếp Khiêm khách khí nói: “Xin lỗi Tần tiểu thư, hôm naytôi không có thời gian, để hôm khác vậy.” Ngừng một lát, anh nói, “Được rồi,tạm biệt.”

    Cam Lộ nhớ lại lời TầnTrạm từng nói với cô nhưng cô nghĩ mình không có tư cách để hỏi về chuyện này:“Cám ơn anh đã báo cho em biết chuyện này, Nhiếp Khiêm, em về trước đây.”

    Nhiếp Khiêm nhìn cô, thởdài: “Em chẳng thay đổi chút nào cả, Lộ Lộ, vẫn không bao giờ hỏi bất kỳ thứ gìmà em thấy không nên hỏi, không hỏi anh thì thôi, nhưng em là vợ của Thượng TuVăn, biết được điểm nghi ngờ, hỏi thẳng anh ấy nguyên nhân, lý do và lời giảithích, đó là điều hiển nhiên, giữa vợ chồng với nhau mà còn dè dặt như thế, thìcòn chuyện gì thú vị nữa.”

    Cam Lộ có thể nghe ra sựlo lắng trong lời nói của anh nhưng cô tự hỏi mình, chí ít dạo gần đây chungsống với Thượng Tu Văn, không thể nói là dè dặt được. Cô không cách nào biệngiải, đành cười đánh trống lảng: “Đừng lo cho em, anh cảm thấy em bây giờ ngốcđến nỗi bị người ta bán rồi còn giúp người ta đếm tiền sao?”

    “Tốt nhất em nên linhđộng một chút.” Nhiếp Khiêm giọng đều đều, “Anh vẫn câu nói đó, anh không mongem xảy ra chuyện.”

    Buối tối về nhà Cam Lộlên mạng, tìm diễn đàn mà Tiền Giai Tây nói, vừa xem qua cô vừa kinh ngạc vừamở rộng tầm mắt. Bài viết đó được đặt cái tít rất bắt mắt: “Mọi người đến đâynghía thử xem cô MC bị vợ người tát là ai”, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi chủ đềnày đã dài đến mười mấy trang, người vào tham gia ý kiến, tranh luận sôi nổi.

    Clip đó bắt đầu từ lúcLý Tư Bích đang giới thiệu các vị khách mời, tiếp đến Trần Vũ Phi dẫn theo mấygã đàn ông xông lên sân khấu, phần trọng yếu nhất là vùng tát bị những cái đầucủa các khán giả ở đó che hết, chỉ lờ mờ thấy Lý Tư Bích bị nghiêng về một bêntrên ghế sô pha, sau đó người quay phim hình như đứng dậy, điều chỉnh góc quay,có thể thấy một gã đàn ông vận đồ đen ngăn không cho Lý Tư Bích bỏ ra ngoài, bangười còn lại đứng chặn bảo vệ đài và nhân viên đài không cho lên sân khấu,hiện trường hỗn loạn, những âm thanh bình luận nghe được loáng thoáng trongclip đa phần là kinh ngạc, Trần Vũ Phi hình như đang nói gì đó nhưng chẳng ngheđược từ nào. Toàn bộ chỉ nghe rõ được duy nhất một câu của một gã áo đen giọngsang sảng nói: “Mọi người yên lặng, chúng tôi đến đây để dạy dỗ kẻ thứ ba.”

    Tiếp theo đó bảo vệ đếngiữ trật tự hiện trường, yêu cầu khán giả ở đó phải rời khỏi, mọi người đều tỏthái độ bất mãn, lên tiếng chống đối, rõ ràng là không muốn bỏ lỡ vở tuồng haytrước mắt, nhưng cũng đành hậm hực lục tục rời khỏi hiện trường, clip dừng lạitại đó.

    Clip này có thể thấy rõlà được quay bằng điện thoại di động, khoảng cách khá xa nên hình ảnh khôngđược rõ cho lắm. Cam Lộ nếu không phải đích thân đến chứng kiến nửa sau của câuchuyện, thật sự rất khó xác định hình ảnh của nhân vật chính trong clip là ai.

    Người khơi mào chủ đềnày đăng hàng loạt các bức ảnh chụp từ clip, từ cái gọi là góc độ kỹ thuật phântích hiện trường trong đó rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì. Những ý kiến tiếpsau đó đều kích động hệt như cắt tiết gà, thứ gì cũng có thể nói được. Có ngườiđoán người đánh, người bị đánh rốt cuộc là ai, có người nghi ngờ bà thím dẫnngười xông vào được trường quay trong đài truyền hình có thể là một chiêu PR rẻtiền nào đó cho cô MC vô danh; có người vỗ tay đôm đốp, nói trong cái xã hội màđạo đức ngày càng bị xuống dốc này, những kẻ thứ ba phá hoại gia đình ngườikhác phải bị trừng trị thích đáng như vậy, tốt nhất là theo phong tục cổ, tróiđôi cẩu nam nữ kia lại nhốt vào lồng heo dìm xuống sông mới hả dạ; cũng cóngười than rằng phụ nữ chẳng thể nào thoát ra khỏi xã hội trọng nam khinh nữ vàcái vòng tâm lý luẩn quấn, xảy ra chuyện là chỉ trừng phạt người cùng giới vớimình; còn có người tiết lộ, cô MC này dựa hơi đại gia làm trong ngành sắt thép,lái Porche 911, còn đưa cả mấy số đuôi của biển số xe lên

    Đúng như lời Tiền GiaiTây nói, trang mạng tìm kiếm môi giới này thật không có gì ngăn nổi, những lờiđồn đoán về thân phận của cô MC nhanh chóng tập trung vào đài truyền hình củaLý Tư Bích, còn giới hạn trong mấy cô MC trẻ của đài, trong đó bao gồm cả Lý TưBích. Hình ảnh, lý lịch, các chương trình họ từng dẫn đều lần lượt được đănglên, làm sự so sánh với hình ảnh lờ mờ được cắt ra từ trong clip.

    Mỉa mai là kênh truyềnhình của tỉnh này chẳng có tiết mục nào được đánh giá cao ở trong nước, sức ảnhhưởng của các cô MC này chỉ gói gọn trong phạm vi tỉnh thành, bây giờ bỗng dưngnổi tiếng như cồn.

    Thượng Tu Văn nghe CamLộ tường thuật qua điện thoại, một lúc lâu không nói gì. Cam Lộ biết anh chắcchắn đang lo âu, chỉ nói: “Bài đăng trên diễn đàn đó đã tiết lộ bí mật cá nhân,nên có thể tìm trang chủ để yêu cầu gỡ xuống.”

    “Luật sư của công ty HúcThăng đã gửi công văn đi, gỡ xuống chỉ là việc sớm muộn, nhưng nếu gỡ bài đóxuống bây giờ thì cũng chẳng còn ý nghĩ gì nữa.” Thượng Tu Văn thở dài, “Nếuchỉ là chuyện vụng trộm bị vỡ lở thì đó cũng là đáng đời anh Ba tự bôi nhọmình. Nhưng anh và cậu đã kiểm tra, số tiền anh ta bỏ ra cho cô MC đó mới làvấn đề lớn; chị dâu được một người bí ẩn gửi cho các bức ảnh nhạy cảm đó mớibiết tường tận sự việc, chị ấy chạy đến đài truyền hình, cũng là người đó gọiđiện cho chị ấy báo tin, trước cửa còn có người sắp xếp cho họ giấy mời dựkhán, đưa họ vào trong. Nực cười nhất là, chị ấy đến bây giờ ngay cả tên họ, lailịch của người đó đều không biết. Em xem, chuyện này chắc chắn không đơn giảnnhư bề nổi của nó.”

    Cam Lộ do dự một lát, côthật không muốn chủ động nhắc về cô người yêu cũ với Thượng Tu Văn, nhưng lạikhông thể không nói: “Hạ Tĩnh Nghi lúc đó cũng có mặt tại hiện trường, thái độrất kỳ lạ, hình như tất cả những chuyện này đều không nằm ngoài dự đoán của côấy.” Thượng Tu Văn ở đầu dây bên kia rất lâu không nói gì, cô hết kiên nhẫnnói: “Em không có ý nói cô ấy có can dự vào chuyện này, nhưng…”

    “Anh hiểu, Lộ Lộ, may màchuyện của Thiếu Côn ở đây đã có manh mối, phần còn lại anh chỉ cần phó tháccho luật sư là xong, anh phải trở về ngay, mong sao vẫn còn cứu vãn kịp.”

    Đặt điện thoại xuống,lòng Cam Lộ bỗng dưng rất nặng nề. Nếu Hạ Tĩnh Nghi quả nhiên nhúng tay vàoviệc này như những gì cô suy đoán, mục đích của cô ta là gì? Chẳng lẽ đúng nhưlời cô ta vừa cười ngạo nghễ vừa tự bạch về mình là không quên được tình cũ vớiThượng Tu Văn sao? Những lời cô ta nói hôm đó có ý mỉa mai rất rõ ràng, hơn nữavừa mượn chuyện sáp nhập doanh nghiệp gây áp lực cho Thượng Tu Văn, vừa lôichuyện riêng tư của người thân anh ra trước bàn dân thiên hạ, đây đâu phải làhành động cứu vãn tình cũ.

    Thượng Tu Văn nói “mongvẫn còn cứu vãn kịp” dĩ nhiên là ý nói muốn cứu vãn cục diện không có lợi màHúc Thăng đang phải đối mặt. Cô không thể hiểu sự xem trọng và mức độ can dựcủa Thượng Tu Văn đối với Húc Thăng, nhưng lòng cô không yên, luôn cảm thấytoàn bộ chuyện này có quá nhiều chỗ bất minh, hệt như một quyển truyện trinhthám dày đặc nghi vấn đang giở ra trước mắt, nhưng kết quả thì chỉ đến một thờiđiểm nhất định nào đó mới có thể xuất hiện, cứ cho là cô muốn suy đoán, vớinhững gì cô biết được cũng tìm không ra phương hướng.

    Tâm trạng cô rối rắm,quyết định lấy dây ra ban công nhảy như mọi khi, bên ngoài trời rét căm căm, côchỉ nhảy được 5 phút là cảm thấy khí lạnh xộc vào mũi và phổi gây tê buốt, thởkhông ra hơi, đành dừng lại, trong lòng nghĩ, không biết có phải do đang có tâmsự hay là vì thời gian này trời lạnh không kiên trì tập luyện mà thể lực giảmsút thấy rõ.

    Cô vịn tay vào lan canngoài ban công nhìn bầu trời đen kịt, sau khi giữ nhịp thở đều trở lại, mớibước vào trong đi tắm thay áo ngủ rồi lên giường, xem một lúc quyển “Sự kiện ởFranchise”, đây cũng là tác phẩm của nhà văn Anh mà cô hâm mộ Josephine Tey, sosánh với quyển “Con gái của thời gian” mà cô mất rất nhiều thời gian mới đọcxong, quyển này càng không giống tiểu thuyết trinh thám truyền thống, không cóthám tử lừng danh xuất hiện, không có vụ án giết người, thậm chí cũng chẳng cóai chết, nhưng bố cục chặt chẽ cùng với mạch truyện căng thẳng và kỳ bí, thậmchí trong đó có đề cập đến sát nhân dư luận, gần giống với những gì trên mạngmà cô vừa nhìn thấy, cô bất giác thở dài. Mãi đến khi cơn buồn ngủ kéo đến, côcũng không thể ngủ một giấc ngon lành.

    Hôm sau, Cam Lộ lại lêndiễn đàn đó, bài viết quả nhiên đã bị gỡ xuống, nhưng sự háo hức, hiếu kỳ củacư dân mạng vẫn không vì thế mà chấm dứt. Họ cải biên lại lý lịch và tên gọicủa các cô MC bị nghi ngờ và người liên quan thành trò cười rồi lại đăng lênvới chủ đề khác, tiếp tục bàn tán không ngớt.

    Nguyên cái Tết này, NgôLệ Quân đều ở thành phố J, Cam Lộ ngoài sang nhà cha cô ra thì đều ở nhà, nhưnglại không thể tận hưởng cảm giác được ở một mình như lúc trước. Bất luận là xemsách, xem ti vi hay làm việc gì khác đều chẳng thể yên lòng. Cô nghĩ có lẽ cuộcsống hôn nhân hai năm đã thay đổi bản thân cô.

    Cô quả thật suy nghĩnghiêm túc về lời đề nghị không rõ động cơ của Hạ Tĩnh Nghi.

    Nếu thật sự đi cầu xinTần Vạn Phong giúp đỡ Húc Thăng, thì có thể giúp Thượng Tu Văn được mấy phần,cô hoàn toàn không xác định được. Vả lại cô trước nay luôn giữ khoảng cách vớiTần Vạn Phong, cho dù là Tết cũng chỉ gọi điện cho mẹ, tiện thể hỏi thăm ông ấymột chút, lúc này lại đi hâm nóng mối quan hệ này, không chỉ là quá muộn mà bảnthân cô cũng chẳng thể làm được điều đó.

    Nhưng nếu chỉ nghĩ đếnlòng tự trọng của mình mà khoanh tay ngồi nhìn chồng gặp khó khăn không giúpthì cũng không được.

    Lúc này Thượng Tu Vănđang trên đường trở về, cô không thể liên lạc với anh, vả lại cứ cho là liênlạc được, cô cũng không muốn kể cho anh nghe về đề nghị của Hạ Tĩnh Nghi.

    Cam Lộ không thể hiểunổi mình muốn gì, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng gọi điện cho Nhiếp Khiêm: “NhiếpKhiêm, em có chút việc muốn hỏi anh, bây giờ tiện nói chuyện không?”

    Đầu dây bên kia vọng tớitiếng người nói cười và tiếng banh billard chạm lách cách vào nhau, anh nói:“Em đợi một chút.” Sau đó nói “xin lỗi” với người bên cạnh rồi bước ra ngoài.

    Anh lắng nghe Cam Lộgiải thích về mối quan hệ giữa mẹ cô và Tần Vạn Phong, đợi cô nói xong, anhcười: “Anh đã biết rồi.”

    Cam Lộ không khỏi ngượngngùng: “Biết rồi mà còn để em nói một tràng thế.”

    “Em hiếm khi giải thíchvới anh điều gì, tiếp tục tiếp tục đi.”

    Sau khi nghe cô nói vềnhững nghi ngờ của mình, anh trầm ngâm hồi lâu: “Lộ Lộ, em không cảm thấy mốiquan hệ giữa Thượng Tu Văn và Hạ Tĩnh Nghi rất kỳ lạ sao?”

    Cam Lộ càng ngượng hơn:“Em là hỏi anh, đứng trên lập trường của người trong nghề, anh nghĩ đề nghị củacô ta có hợp lý, có khả thi không, chứ không phải muốn thảo luận với anh về mốiquan hệ giữa chồng em và cô ta.”

    “Nếu có một xuất phátđiểm không bình thường, thì có đề nghị tốt hơn nữa cũng không thể hợp lý.”Nhiếp Khiêm nói rất dứt khoát, “Động não chút đi Lộ Lộ, dù mối quan hệ giữa họđã biến thành thù hận, đôi người đôi ngả hay tình đầu chưa nguôi thì cô ta cũngchẳng có lý do gì để đề nghị thế này với em.”

    Cam Lộ sao lại khôngnghĩ đến điều này, cô đành nhè nhẹ thở ra: “Có lẽ cô ta có ý đồ xấu xa, vứt choem một câu hỏi khó, muốn xem em làm thế nào.”

    “Lộ Lộ, nếu anh cóchuyện gì, cần em giúp đỡ, em sẽ làm thế nào?”

    Cam Lộ ngạc nhiên rồicười ngượng: “Đây chỉ là giả định của anh mà thôi, nếu thật sự anh xảy rachuyện, căn bản là sẽ chẳng mở lời với em, đâu đến lúc cần em phải làm gì.”

    Nhiếp Khiêm cũng cười:“Em xem, nhắc đến anh là em vô cùng tỉnh táo, dù là như lúc này, một chút suynghĩ về anh chắc cũng chẳng có.

    Còn đối với chồng, emlại quan tâm đến hồ đồ rồi, hy vọng chồng em sẽ hiểu được sự quan tâm này củaem.”

    Lòng Cam Lộ bỗng dậy lênnhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn, cô trầm ngâm: “Xin lỗi Nhiếp Khiêm, có lẽ em cóchút mặt dày, ỷ được anh quan tâm, cứ đến làm phiền anh mãi.”

    “Anh rất hiểu, nếu emkhông phải thật sự cảm thấy sợ hãi, không quyết đoán được thì sẽ không gọi điệnthoại tìm anh.” Nhiếp Khiêm bình tĩnh nói, “Anh vẫn cứ câu nói đó, anh rất vuivì lúc em lo lắng, sợ hãi có thể tìm đến anh.”

    Cam Lộ không thể một lầnnữa tố anh tự đại, đúng lúc cô không biết nói gì thì đầu đây bên kia vọng đếnmột giọng nữ: “Nhiếp Khiêm…” Cô sững người, chỉ nghe giọng nói lanh lảnh hệtnhư tiếng chuông ngân, còn mang chút nũng nịu: “Đến lượt anh đánh rồi đấy.”Nhiếp Khiêm dịch điện thoại ra xa một chút, hơi cao giọng nói: “Đợi chút, tôivào ngay.”

    Cam Lộ có thể chắc chắngiọng nói đó là của Tần Nghiên Chi, cô nói: “Làm phiền anh rồi, anh vào đi.”

    “Đợi chút, anh trả lờicâu hỏi của em trước đã. Tiếng nói của Tần Vạn Phong trên thị trường nhà đất làđiều chắc chắn không cần phải nghi ngờ, có mối quan hệ như thế với mẹ em, em mởmiệng xin ông ấy ra mặt, chắc ông ấy cũng sẽ không làm khó em đâu. Nhưng bâygiờ em căn bản là chưa làm rõ chuyện gì đang xảy ra, mạo hiểm hành động e rằngkhông sáng suốt cho lắm.”

    “Ừm, em hiểu rồi, cảm ơnanh.”

    “Đừng khách sáo như thế.Vẫn không định hỏi anh, Tần Nghiên Chi vì sao lại đang ở cùng với anh à?”

    Cam Lộ cười khe khẽ: “Emđâu có quyền hỏi chuyện đó, tuy rằng em quả thật có chút tò mò. Nếu

    anh chủ động nói với em,em sẽ không ngại lắng nghe.”

    Nhiếp Khiêm cười lớn:“Không, trừ phi em thật sự quan tâm đến anh, nếu không anh sẽ không chủ độngthỏa mãn sự tò mò của em đâu. Bây giờ anh phải vào đây, tạm biệt.”

    Nói xong điện thoại, CamLộ bình tâm lại một chút. Cô nghĩ, đúng như những gì Nhiếp Khiêm nói, cô chưahiểu rõ sự việc, tự chuốc lấy phiền phức cho mình cũng chẳng ích gì, chi bằngcứ chờ xem sự việc tiến triển thế nào.

    Cô liên tục mất ngủ mấyđêm liền nên bây giờ đã thấy thấm mệt, tối nay đã bình tĩnh hơn một chút, cóthể ngủ ngon rồi. Lúc hai cánh tay vươn ra ôm lấy cô, cô cứ tưởng mình đang nằmmơ, nhưng lập tức giật mình tỉnh giấc, đang định kêu thất thanh thì giọng nóicủa Thượng Tu Văn đã nhẹ nhàng vang lên bên tai cô: “Xuỵt, đừng sợ, là anhđây.”

    Cô cảm thấy nhẹ nhõm trởlại, ôm chặt lấy anh, cơn ngái ngủ vẫn còn, nhưng trong thoáng chốc ngực côtrào dâng niềm phấn khích khôn tả. Thượng Tu Văn thường xuyên đi công tác, lầnđi này không quá dài nhưng trong khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện,bây giờ lại được ôm anh, cô chỉ cảm thấy dường như cô và anh chưa bao giờ xanhau lâu như thế, lần đầu tiên cảm nhận cảm giác trùng phùng.

    “Em tưởng mai anh mớivề.”

    “Bây giờ đã rạng sángrồi, đã là ngày mai rồi.” Thượng Tu Văn vừa nói vừa hôn cô: “Anh quá cảnh ởHồng Kông, đây là chuyến bay sớm nhất, vốn dĩ không muốn gọi em dậy, định xuốngphòng khách ngủ, nhưng không nỡ về nhà rồi mà không ôm em.”

    “Thiếu Côn bên đó…”

    Anh khóa môi cô bằng nụhôn, mơ màng nói: “Anh ấy không sao.”

    Dù có rất nhiều câu hỏimuốn hỏi anh, nhưng nhất thời cô hoàn toàn không nhớ gì nữa. Trong lúc gần gũinhư thế này, lời nói đã trở nên dư thừa, anh thong thả, thuần thục cởi áo ngủcủa cô, ngón tay lành lạnh của anh chạm vào làn da được ủ trong chiếc chăn bôngấm áp của cô, kích thích cô đến tột độ, người cô run lên. Nụ hôn của anh từ từđi chuyển xuống dưới, bờ môi nóng ấm, cuồng nhiệt theo ngón tay anh ve vuốtkhắp người cô.

    Trong bóng tối họ traonhau nụ hôn sâu khó dứt, động tác nhanh chóng trở nên gấp gáp, cuồng say. Sựkết hợp chặt chẽ này, sự dâng hiến trọn vẹn thế xác khiến họ trở thành một bộphận của nhau, hai người hòa hợp vào nhau triệt để, có lúc tưởng chừng như mấttrọng tâm, cảm giác như đang rơi vào nơi sâu hun hút. Cao trào đến mãnh liệt màlạ lẫm, trong hơi thở hổn hển, hai người ôm chặt lấy nhau, dường như chỉ có nhưthế mới không bị lạc mất phương hướng hệt như đang trôi đi giữa biển cả mênhmông.

    Cam Lộ lần đầu tiên ngủmột giấc say nồng như thế trong khoảng thời gian này, lúc Thượng Tu Văn nhẹnhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, cô mơ màng nhận ra anh đã thức dậy, đang ngồibên mép giường. Cô cảm thấy sau một đêm cuồng nhiệt chưa từng có, toàn thânchẳng còn chút sức lực nào, lười biếng đến nỗi không muốn mở mắt ra, chỉ cốvươn tay ra, nắm lấy ngón tay anh: “Sao anh dậy sớm thế, không cần thích nghichênh lệch múi giờ ư? Để em ngủ thêm chút nữa, mẹ hôm nay có lẽ sẽ về đấy, ngàymai không được ngủ nướng nữa rồi.”

    Thượng Tu Văn cúi đầuhôn lên má cô, thì thầm vào tai cô: “Xin lỗi, Lộ Lộ, anh phải đi thành phố Jngay.”

    Cam Lộ bỗng chốc tỉnhhẳn: “Gấp thế ư?”

    Thượng Tu Văn đã vệ sinhcá nhân xong đâu đó, ăn mặc chỉnh tề, vì phải ngồi máy bay đường dài, tinh thầnanh hơi có chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhìn cô lại rất ấm áp: “Chẳng thể khácđược, anh phải đến đó làm rõ phiền phức mà anh Ba gây ra lớn đến mức nào mới cóthể yên tâm được.”

    “Tu Văn, mức độ quan tâmcủa anh tới Húc Thăng nhiều hơn hẳn với công ty của anh.”

    Anh hơi sững lại, Cam Lộcó chút hối hận vì lỡ thốt ra lời này hình như là đang nghi ngờ sự coi trọngcủa anh đối với tình thân: “Ý em là, anh giúp cậu dĩ nhiên là rất tốt nhưng HúcThăng là công ty gia đình của cậu, có những chuyện suy cho cùng là chuyện nhàcủa cậu, anh không tiện nhúng tay vào quá nhiều đúng không.”

    Thượng Tu Văn vươn bàntay với những ngón tay thon dài vuốt ve mặt cô, sau đó luồn qua gối chải máitóc dày mượt của cô: “Lộ Lộ, anh biết em có rất nhiều nghi vấn, đợi anh trở về,anh sẽ giải thích cặn kẽ cho em biết sau, anh hứa sẽ nói rõ toàn bộ với em. Bâygiờ anh phải lập tức đi ngay, xin lỗi, vừa về nhà đã phải đi rồi.”

    “Không sao”, Cam Lộ nhổmngười dậy, “Em đi làm bữa sáng cho anh.”

    Thượng Tu Văn ấn cô nằmxuống: “Không cần đâu, anh ra ngoài ăn, em ngủ thêm chút nữa đi.” Thân thể anhphủ lên thân thể cô, mặt hai người ở rất gần nhau, cảm nhận được hơi thở củanhau, anh chăm chú nhìn cô, “Anh hy vọng có thể mau chóng giải quyết xong chuyệnnày, sau này có thể ở bên em mỗi ngày.”

    Cam Lộ chỉ cảm thấy niềmvui thích ấm áp lan tỏa trong tim, cô vươn hai tay ôm lấy cổ anh níu xuống, đểmặt anh gần sát mặt cô, ngón tay vuốt nhè nhẹ chiếc áo sơ mi sọc đang mặc trênngười anh, hai người yên lặng trong vòng tay nhau một lúc lâu Thượng Tu Văn mớinhẹ nhàng gỡ tay cô ra, nhổm người dậy nhìn cô: “Đợi anh về nhé.”

    Tối hôm đó, Ngô Lệ Quântrở về nhà, thái độ của bà chẳng khác gì so với mọi ngày, cũng không đề cập đếnchuyện cháu trai và cháu dâu tranh cãi nảy lửa đòi ly hôn, Cam Lộ dĩ nhiên cũngkhông mở miệng hỏi gì.

    Cô đi làm muộn hơn NgôLệ Quân một ngày, đến trường chuẩn bị công việc cho học kỳ mới, đang lúc bận sổsách thì chợt nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn: “Em có thời gian thì xembáo hôm nay nhé, chắc có tin tức về Húc Thăng đấy, nhưng xem rồi cũng đừnghoảng hốt, không sao đâu, anh sẽ liên lạc với em sau.”

    Cam Lộ bần thần, tìm tờbáo đọc, vừa nhìn đã thấy tin tức làm cô chấn động, kỳ phát hành đầu tiên sauTết ở mục tin tức kinh tế của tờ báo đã có bài viết về tiến triển mới trong vụviệc chất lượng sản phẩm của công ty sắt thép Húc Thăng, cục kiểm tra chấtlượng của tỉnh bên qua điều tra đã phát hiện, Húc Thăng câu kết với một xưởngluyện thép nhỏ, thu mua nguyên liệu thép và cốt thép chất lượng kém với giá rẻ,sản phẩm của Húc Thăng làm giả giấy kiểm định chất lượng tung ra thị trường xâydựng, số cốt thép này một khi được đưa vào sử dụng sẽ gây thiệt hại rất lớntrong an toàn xây dựng, xét thấy Húc Thăng chiếm thị phần rất lớn trong thịtrường gang thép trong xây dựng, trước mắt, cơ quan chức năng đã áp dụng biệnpháp có hiệu quả, cho niêm phong toàn bộ sản phẩm của Húc Thăng, chủ tịch côngty và các cán bộ quản lý cấp cao đang bị điều tra.

    Cam Lộ xem lại bài báomột lần nữa, nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng ra khỏi văn phònggọi điện cho Thượng Tu Văn, hình như anh đang họp nên chỉ vội vã trả lời: “Anhđang họp, hôm nay có lẽ sẽ rất bận. Chỉ sợ em đột nhiên xem được bài báo đó sẽlo lắng nên mới gọi điện thoại cho em. Nếu không yên tâm em có thể hỏi Dĩ Antrước, cậu ấy cũng nắm được tình hình.”

    Cam Lộ gọi điện choPhùng Dĩ An hẹn gặp, hết giờ làm cô đi thẳng đến văn phòng anh. Chi nhánh tiêuthụ mới thành lập của Húc Thăng nằm trong một tòa nhà văn phòng ngay trung tâmthành phố, quy mô lớn hơn An Đạt, trước mắt vẫn đang trong giai đoạn trù bị,chưa chính thức đi vào hoạt động. Nhân viên đều đã về, chỉ còn một mình PhùngDĩ An đứng bên cửa sổ thẫn thờ nhìn ra xa. Anh thấy Cam Lộ đến, bèn mời côngồi: “Uống trà hay cà phê?”

    “Không cần đâu Dĩ An,rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

    Dĩ An cười buồn: “Chuyệntốt mà Ngô Úy làm đấy. Về cơ bản, nội dung bài báo đó rất toàn diện, chỉ khôngnhắc đến tên của anh ta mà thôi. Anh ta âm thầm câu kết với một xưởng luyệnthép nhỏ đã bị đình chỉ hoạt động, lén lút khôi phục sản xuất, mua sản phẩm củahọ với giá rẻ mạt, rồi thông qua các kênh phân phối của Húc Thăng giả mạo làsản phẩm của Húc Thăng đưa vào thị trường.”

    Cam Lộ hoàn toàn khôngthể hiểu nổi: “Anh ta tại sao lại làm như vậy, Húc Thăng là công ty của giađình anh ta, đó không phải là bôi nhọ uy tín của chính gia đình anh ta haysao?”

    “Hám lợi mất khôn.”Phùng Dĩ An tỏ ra tức giận, gằn giọng nhấn mạnh từng chữ một, rõ ràng rất phẫnnộ với hành động của Ngô Úy, “Anh ta là phó tổng giám đốc điều hành của HúcThăng, đã để lộ rất nhiều sơ hở, sai sót, chủ tịch Ngô cũng hết cách với anhta, tuy không miễn nhiệm nhưng nửa năm trước đã thu lại quyền phê duyệt tàichính của anh ta. Anh ta có thể hấp tấp muốn kiếm được nhiều tiền xài nên đãlàm chuyện hạ sách này.”

    “Vậy là lần trước An Đạtcũng vì nguyên nhân này mà bị điều tra ?”

    “Không phải, anh takhông dám công khai làm trò trước mặt Tu Văn, lô hàng có vấn đề về chất lượngđó đa số tiêu thụ ở tỉnh bên do anh ấy đích thân điều hành. Tôi và Tu Văn đãtừng bàn bạc, chuyện này từ lúc bắt đầu đã có người cố tình đứng đằng sau giậtdây, từng bước từng bước đưa vấn đề của Húc Thăng ra ánh sáng, đến bây giờ cóthể nói là đòn cuối cùng, nếu ứng phó không tốt, Húc Thăng coi như tiêu rồi.”

    Sự việc còn trầm trọnghơn nhiều so với những gì Cam Lộ nghĩ, cô cố gắng tiêu hóa tình hình vừa phứctạp vừa lạ lẫm đối với cô, nhất thời không biết nói gì, Phùng Dĩ An dịu giọng:“Lộ Lộ, cô cũng đừng căng thẳng quá, may mà Tu Văn đã về kịp, anh ấy có thểgiải quyết việc này.”

    “Anh ấy chẳng có chứcquyền gì ở Húc Thăng, đâu có tiện nhúng tay giải quyết việc này?”

    “Tôi nghĩ chủ tịch Ngôhiện giờ đang bị điều tra, ít ra tạm thời sẽ trao quyền cho anh ấy, anh ấy phảibận rộn một thời gian dài đấy. Sắc mặt của cô không được tốt lắm, sao thế?”

    Cam Lộ cảm thấy chóngmặt, mắt mờ đi, tay chân toát mồ hôi lạnh. Cô cũng thầm thấy khó hiểu, cô đúnglà rất buồn phiền khi nghe tin này nhưng hình như không đến nỗi có phản ứngmạnh như vậy, chỉ miễn cưỡng cười: “Không sao, vừa Tết xong, đồng hồ sinh họclộn xộn, mấy hôm nay chẳng biết sao cảm thấy mệt, hôm nay là ngày đầu tiên đilàm lại, hình như có chút không thích ứng. Thôi, không làm mất thời gian củaanh nữa, tôi về đây.”

    Phùng Dĩ An cầm lấy chìakhóa: “Tôi đưa chị về.”

    Chương 14: Chân tướng

    Cam Lộ dậy sớm, lúc nhìnđôi mắt u ám thất thần của mình trong gương, không khỏi có chút khó hiểu. Ngoàikhông nỡ để Thượng Tu Văn vừa từ nước ngoài trở về đã chạy đến thành phố J laotâm khổ trí ra, cô không hề lo lắng, sốt ruột bởi những chuyện xảy ra ở HúcThăng. Nhưng tối hôm đầu tiên sau khi nghe tin, cô không thể nào ngủ yên giấc,lúc chuông báo thức gọi dậy, cô chẳng muốn ra khỏi giường chút nào, nằm thêmchừng vài phút, cô bắt mình phải dậy, chân chạm vào tấm thám lông cừu ở cuốigiường thì đầu óc quay cuồng, toàn thân bải hoải không chút sức lực, một cảmgiác lười biếng kỳ lạ.

    Cô lo lắng đưa tay lênsờ trán, không nóng lắm. Mấy ngày nữa là đến ngày học sinh đến báo danh rồi,học kỳ mới lại sắp bắt đầu, chẳng lẽ chứng bệnh lười biếng của học sinh sau kỳnghỉ dài đã lây sang mình rồi?

    Cô cố gắng tươi tỉnhxuống lầu làm bữa sáng, cảm giác nặng nề trong ngực chẳng thể nào cất đi được,miễn cưỡng cùng Ngô Lệ Quân ăn xong bữa sáng rồi xách giỏ đi làm.

    Bầu trời đã trong xanhđược một chút, vừa Tết xong, thời tiết vẫn lạnh lẽo, cơn gió buổi sáng mang hơilạnh quất vào mặt, xem ra mùa đông vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

    Cam Lộ lên xe buýt, chọnmột chỗ ngồi sát cứa sổ, lấy sổ tay ghi chép ra xem, nhắc nhở bản thân mấy ngàynày phải đi đóng phí công ích, tiền điện, nước và gửi sinh hoạt phí cho dìVương.

    Bỗng dưng cô thần ngườira, tờ lịch trong quyển sổ tay nhắc cô một sự thật, những ngày sắp đến khôngphải chỉ là sắp khai giảng hay cần phải đi đóng các loại chi phí, kỳ nghỉ dàilàm cho cô chẳng còn khái niệm về thời gian, cô đã bỏ sót một thứ vô cùng quantrọng, chu kỳ sinh lý của cô không đều như lúc trước, cô bạn thân thiết này saochẳng đến hẹn lại lên, đáng lẽ phải đến thăm cô rồi mới phải.

    Cô giật mình ngẩng đầulên, vội vàng tính nhẩm ngày tháng trong đầu, nhưng lòng cô rối bời, một lúcsau vẫn chưa tính ra được. Đến trường, cô cùng với đồng nghiệp nghiên cứu giáoán, chuẩn bị dụng cụ dạy học, họp với chủ nhiệm lớp, cố tươi tỉnh bận rộn cảngày đến tối lúc nghe điện thoại của Thượng Tu Văn, cô do dự một lát rồi quyếtđịnh đợi đến ngày mai xin nghỉ phép đến bệnh viện kiểm tra xem sao.

    Cuộc điện thoại củaThượng Tu Văn vô cùng ngắn gọn, anh rõ ràng là đang bận bù đầu bù cổ, hai ngườichỉ nói với nhau vài câu rồi cúp máy. Cam Lộ nghĩ, nếu có thai lúc này, rõ rànglà có chút cảm giác thêm phiền phức, còn nếu đây chỉ là sợ chuyện không đâu thìchỉ cần một mình mình sợ là được rồi.

    Cam Lộ xin phép trưởngbộ môn cho nghỉ nửa ngày, sáng sớm ngày hôm sau cô thử que thử thai, nhìn haivạch đỏ mà một dạo mình ngày nào mong được nhìn thấy mà không được hiện ra trênque, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, cô xem kỹ lại một lần nữa, ra chỗ ánh sáng đểnhìn rõ hơn, màu sắc trên que rất nhạt, rõ ràng là thao tác không chuẩn. Côthần trí rối loạn chạy đến bệnh viện, xét nghiệm đâu đó xong, cô cầm tờ giấyxét nghiệm có ghi tên mình, nhìn kết quả dương tính, cô bần thần hồi lâu.

    Bác sĩ hỏi cô với giọnglạnh lùng: “Có cần không?”

    Cô ngạc nhiên, vội vàngnói trong vô thức: “Cần.”

    Bác sĩ ghi ngày dự sanh,dặn dò những điều cần chú ý, ví dụ như cảnh giác thai ngoài tử cung, đến lúcnào thì phải đến khám định kỳ, cụ thể phải kiểm tra những gì, … Cô nghe màchẳng để tâm, tinh thần có chút hoảng loạn.

    Rời khỏi phòng khám, côđến ngồi bên chiếc ghế dài ngoài hành lang, người đi qua đi lại không ngớt,khoa sản và phụ khoa ở cùng một tầng, thỉnh thoảng lại có vài người phụ nữ vácbụng bầu nặng nề đến kiểm tra, cô bất giác đưa tay lên bụng mình, nhận ra bêntrong đang chứa đựng một sinh linh nhỏ nhoi.

    Đây là đứa con mà cô vàThượng Tu Văn đang mong chờ, tuy đến có chút đột ngột nhưng cũng chẳng hề gì.

    Nghĩ đến đây, trái timđang rối bời của cô bỗng bình tĩnh trở lại, khóe miệng bất giác nhướng lên trênthành một nụ cười. Cô lấy điện thoại gọi cho Thượng Tu Văn nhưng điện thoại củaanh lại chuyển đến bàn thư ký. Cô nhìn đồng hồ, đoán có lẽ anh đang họp, hơnnữa báo tin này trong điện thoại sẽ bỏ lỡ được nhìn thấy anh vui như thế nào,nếu tìm một cái cớ nào đó để anh về nhà thì tốt.

    Cô lại tính ngày tháng,muốn xác định xem đứa con này âm thầm trú ngụ trong cơ thể cô vào ngày nào,nhưng chỉ nhớ những cái ôm siết chặt ấm áp. Nghĩ đến lần gần đây nhất, cô khôngkhói đỏ mặt, thầm hy vọng sự cuồng nhiệt vô tình đó không làm tổn thương đếncon yêu.

    Điện thoại réo vang, CamLộ đưa lên nhìn, là số điện thoại lạ: “Xin chào, ai vậy ạ?”

    “Thượng phu nhân, chàocô, tôi là Hạ Tĩnh Nghi.”

    Cô vẫn đang chìm đắmtrong niềm vui đang lan tỏa khắp người, đứng dậy, vừa đi ra ngoài vừa thờ ơnói: “Chào cô, có chuyện gì vậy?”

    “Cô đang ở đâu, tôi cóchuyện muốn gặp cô ngay.”

    Cam Lộ không muốn phá vỡtâm trạng đang vui vẻ của mình, mỉm cười: “Tôi không nghĩ rằng chúng ta cầnphải gặp nhau.”

    “Tin tôi đi, không gặpthì người sau này hối hận chắc chắn là cô chứ không phải tôi.” Giọng nói Hạ TĩnhNghi mỉa mai, “Tôi chẳng có thời gian đâu mà quấy rầy cô, tôi chỉ hỏi cô mộtcâu: Cô có can đảm đối diện với một Thượng Tu Văn thật sự không?”

    “Chúng ta hình như khôngcần phải tiếp tục cái đề tài chẳng lấy gì làm thú vị này.”

    “Đúng là sự ngây thơ đếnđáng yêu đấy Thượng phu nhân ạ, chẳng trách có người nói không biết là hạnhphúc, cũng chẳng trách có rất nhiều bà vợ thà không nghe không hỏi, làm một conđà điểu vùi đầu trong cát là có thể tự đánh lừa bán thân mình, cho rằng cái thếgiới nhỏ bé của mình là hoàn hảo rồi.”

    “Cô Hạ, xin hỏi cô vívon đủ thứ như thế rốt cuộc là muốn nói gì? Thế giới của tôi và Tu Văn như thếnào, không cần người ngoài như cô quan tâm.”

    “Cô hiểu chồng mình đượcbao nhiêu? Nếu có quyết tâm làm một con đà điểu giấu đầu mình trong cát thì bâygiờ chúng ta có thể nói tạm biệt rồi.”

    “Cô có ý gì?”

    “Tôi định cho cô một cơhội, để cô thật sự hiểu về người đàn ông mà cô lấy làm chồng, không mất nhiềuthời gian của cô đâu.” Hạ Tĩnh Nghi cười lạnh lùng, giọng nói nghiêm nghị lạnhbăng, tựa như băng giá rớt bên tai cô, cô bất giác run lập cập một hồi. “Quyềnlựa chọn hoàn toàn là ở cô, cô cũng có thể không cần cơ hội này. Nhưng, tôiphải nhắc nhở cô, chân tướng thật sự rất xấu xa, rất đáng ghét, không phải côđẩy nó ra khỏi cửa là nó vĩnh viễn không tìm đến cuộc sống của cô.”

    Cam Lộ buông điện thoạixuống, trong lòng vô cùng phiền muộn, tâm trạng vui vẻ lúc nãy đã tan biến hết.Cô không hề muốn gặp Hạ Tĩnh Nghi, nhưng cô lại không thể dứt khoát cự tuyệt côta. Cô không thể không thừa nhận, câu nói đó của đối phương đánh động rất lớnđến cô.

    Bởi vì Thượng Tu Văn lúcnào cũng tỏ ra chu đáo, dịu dàng, lại thêm gần đây hai người lại tìm được tiếngnói chung, cô đã thuyết phục mình đừng tự làm khổ mình, nghĩ ngợi lung tung vềchuyện này nữa nhưng nỗi hoài nghi không vì thế mà hoàn toàn biến mất, nhất làbây giờ đã có con, cô càng không muốn có một vệt u tối trong cuộc sống hạnhphúc của mình.

    Cô bước ra khỏi bệnhviện, đi chầm chậm khoảng 10 phút, đến quán nước mà Hạ Tĩnh Nghi hẹn cô, gọimột ly trà việt quất, chẳng lâu sau, Hạ Tĩnh Nghi cũng đẩy cửa bước vào, đithẳng đến chỗ cô, nhưng không ngồi xuống, dùng ánh mắt kẻ cả nhìn cô: “Cô cómang chứng minh thư không?”

    “Có.” Dù không hiểuchuyện gì, nhưng cô vẫn trả lời ngay “Vậy chúng ta đi.” Hạ Tĩnh Nghi vẫy taygọi nhân viên phục vụ đến tính tiền.

    Cam Lộ đưa một tờ tiềnra: “Đi đâu?”

    “Sân bay, chuyến bay đếnthành phố W khoảng 1 tiếng nữa thì cất cánh, chúng ta nhanh lên mới kịp.”

    Thành phố W là tỉnh lỵcủa tỉnh bên, Cam Lộ mơ hồ không hiểu: “Xin lỗi, tôi không định đến đó với cô,có chuyện gì, cô nói với tôi ở đây đi.”

    “Lời tôi nói cô sẽ tinchứ?” Hạ Tĩnh Nghi cười nhạt.

    “Cô đã đến tìm tôi bằngđược như vậy, nói hay không là chuyện của cô, tin hay không là chuyện của tôi.”

    Hai người nhìn nhauchẳng ai chịu nhường ai, một lúc sao, khóe miệng Hạ Tĩnh Nghi trễ xuống: “Xinhỏi cô biết Tu Văn hiện giờ ở đâu không?”

    “Thành phố J.”

    “Tôi có thể nói cho côrõ, anh ấy đang ở thành phố W. Nhìn bề ngoài cô không phải là kẻ ngốc, bây giờcô tự quyết định, hoặc là lập tức đi theo tôi, cùng đi xem chân tướng, hoặc làngồi ở đây, tiếp tục uống trà của cô, giữ cái thiên đường nhỏ bé của cô.” Cô tavừa nghiêng đầu, nụ cười mỉa mai trên khóe miệng càng hiện rõ, “Nhưng tôi khôngthể không nói, đó chỉ là thiên đường của kẻ ngốc.”

    Hạ Tĩnh Nghi nói năngkhông giữ lễ, nhưng Cam Lộ lại không hề tức giận, cô dĩ nhiên biết cách đáp trảlợi hại nhất là thờ ơ không thèm để tâm. Nhưng rốt cuộc cô không thể làm ra vẻkhông quan tâm đó, một lúc sau, cô lặng lẽ xách giỏ đứng dậy: “Đi thôi.”

    Chiếc Maserati đỏ chóichang đỗ ngay trước cửa quán, không đợi Cam Lộ yên vị, Hạ Tĩnh Nghi đã khởiđộng xe phóng vọt đi, đồng thời cười khanh khách, nhìn thẳng phía trước: “Thắtdây an toàn vào đi Thượng phu nhân, tôi đảm bảo, đây là một chuyến đi rất thúvị đấy.”

    Cam Lộ không để ý đến côta chỉ gọi điện cho trưởng bộ môn tiếp tục xin nghỉ nửa ngày nữa, nói bị cảmsốt, cần phải nghỉ ngơi. Trường học vẫn chưa chính thức khai giảng, hơn nữa từtrước đến nay cô đi làm rất chuyên cần nên trưởng bộ môn vui vẻ đồng ý, còn dặncô phải giữ gìn sức khỏe.

    Hạ Tĩnh Nghi chạy rấtnhanh, chẳng mấy chốc đã đến sân bay, ở đó đã có thuộc hạ của cô ta đợi sẵn,lấy chứng minh thư của hai người rồi dẫn họ đến quầy làm thủ tục dành cho lãnhđạo tỉnh rồi đi vào lối đi dành cho VIP.

    Hai người chỉ mang túixách khoác vai nên thuận lợi lên máy bay, ngồi khoang thương gia. Cam Lộ cảmthấy mình chắc chắn điên rồi, lại theo Hạ Tĩnh Nghi ngồi cùng một chuyến bay,bay đến nơi không xác định, chỉ vì vài câu nói của đối phương.

    Chồng mình sẽ nghĩ gìvới hành động này của mình? Nếu sự thực chứng minh, Hạ Tĩnh Nghi cố tình gâychuyện, vậy mình phải đối điện với anh ấy thế nào đây? Nghĩ đến đó, cô khôngkhỏi thở dài.

    Nhưng chẳng còn đườnglùi, có trốn tránh cũng chẳng có ý nghĩ gì, đi xem xem, dù cho có thế nào, saukhi đối diện rồi, cũng chẳng có gì là nghiêm trọng lắm. Cô tự nói với mình.

    Cô không có ý định tròchuyện với Hạ Tĩnh Nghi, Hạ Tĩnh Nghi cũng giữ vẻ trầm mặc. Máy bay cất cánhchẳng bao lâu, cô cảm thấy mũi mình nóng nóng, một chất dịch ấm ấm chảy ra, côvội vàng lấy khăn giấy trong giỏ ra lau. Chỉ thấy khăn có vệt đỏ, sao lại bịchảy máu cam thế nhỉ? Đây là lần đầu tiên ngồi máy bay cô bị như vậy, khôngkhỏi ngạc nhiên, đành ngước đầu lên bịt chặt mũi lại.

    Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìncô một cái, nhấn đèn gọi tiếp viên, đồng thời đưa tay cầm lấy tờ giấy mà lúc cômở túi rơi ra, đang định đưa lại cô thì tay đột ngột dừng lại, ánh mắt chăm chúnhìn tờ giấy.

    Tiếp viên được gọi đến,vội vàng lấy khăn ướt đưa cho Cam Lộ, bảo cô cúi đầu về phía trước, đắp khănlên mũi, quả nhiên cách của cô ta hiệu nghiệm, máu cam dừng hẳn không chảy ranữa. Cam Lộ đứng dậy, lúc đó mới phát hiện Hạ Tĩnh Nghi đang cầm tờ giấy ghikết quả xét nghiệm ở bệnh viện của cô, vội vàng đưa tay giựt lại, cho vào túi xáchcủa mình.

    Cam Lộ từ nhà vệ sinhtrở về chỗ ngồi, uống ly sữa nóng mà cô tiếp viên vừa đem đến cho cô, Hạ TĩnhNghi đang nhìn màn hình tinh thể lỏng treo trước mặt, lúc cô ta mở miệng nóivới cô bằng giọng chua chát, Cam Lộ rất ngạc nhiên.

    “Có thai 40 ngày rồi hômnay mới đi kiểm tra à. Tu Văn chắc vẫn chưa biết đúng không.”

    “Không liên quan đếncô.”

    “Cô định sinh đứa bé nàykhông?”

    Cam Lộ có chút tức giận,gằn giọng nói: “Xin lỗi, tôi và Tu Văn dự định thế nào, chẳng có chút quan hệgì đến cô.”

    Hạ Tĩnh Nghi quay sang,nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, hồi lâu mới mỉm cười, nụ cười cũng vô cùng khóhiểu: “Mới có kế hoạch gia đình liền đón ngay một đứa con, cô chắc nghĩ rằnghạnh phúc đến với hai người thật quá viên mãn đúng chứ.”

    Cam Lộ căm ghét cái cáchcô ta nói về đứa con đang trong bụng mình, cô thở ra, cố gắng giữ giọng bìnhtĩnh: “Chuyện này cũng chẳng liên

    quan gì đến cô. Nếu côsớm chấp nhận cuộc sống của Tu Văn hiện tại chẳng liên quan gì đến cô thì đềutốt cho tất cả chúng ta.”

    Hạ Tĩnh Nghi cười gằn mộttiếng: “Thượng phu nhân, nếu không phải xảy ra những chuyện

    không thể cứu vãn được,cô nghĩ mình có thể chen chân vào cuộc sống của Tu Văn sao?”

    “Nếu không xảy ra nhữngchuyện như cô nói, vậy chúng ta cơ bản là chẳng có cơ hội đối diện với nhau đểcó cuộc nói chuyện vô cùng tẻ nhạt này. Hà tất phải đưa ra cái giả thiết buồncười như vây? Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi.”

    “Cô muốn nói với tôi, côkhông quan tâm đến những chuyện đó đúng không? Nếu cô thật sự có thể bỏ ngoàitai như vậy, hôm nay đã không cần phải đi theo tôi.”

    “Đúng vậy, tôi vẫn khôngthể nào hoàn toàn xem như không có gì, nhưng tôi trước sau cho rằng con ngườiphải sống vì hiện tại, cô Hạ ạ. Tu Văn từng nói với tôi, anh ấy và cô đã khôngcòn có thể, điều đó với tôi là đủ rồi.”

    “Không còn có thể, haha.” Hạ Tĩnh Nghi lặp đi lặp lại bốn chữ này rồi cười gằn một tiếng, “Anh ấynói không sai, chúng tôi quả thật đã không còn có thể. Tôi chỉ lấy làm lạ, côlại bằng lòng làm sự lựa chọn thứ hai của người đàn ông đó.”

    “Cô Hạ, cô thật vô lễquá đấy. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể không để tâm đến cô, nhưng đã ngồi trêncùng chuyến bay, tôi muốn hỏi trước khi trở về, cô đã không gặp Tu Văn bao lâurồi?”

    Hạ Tĩnh Nghi trầm tư mộtlát, vẻ mặt thương cảm: “Chúng tôi đã gần 7 năm không gặp nhau.”

    “Thời gian bảy năm khôngthể nói là ngắn, cô vẫn giữ được tâm thái trẻ trung, luôn tràn đầy tự tin làmột điều tốt, nhưng xin đừng lấy cái xuất phát điểm đó để suy đoán về sự lựachọn của người khác. Hơn nữa nói cho cùng, Tu Văn và tôi có lựa chọn như thếnào, sống như thế nào thì có can hệ gì đến cô?”

    “Cô chấp nhận thực tạimạnh mẽ hơn tôi tưởng đấy. Như thế rất rõ ràng, cô chẳng chút hứng thú muốnbiết tôi và Tu Văn vì sao lại chia tay.”

    Cam Lộ đặt chiếc ly giấyđang cầm trên tay xuống, nghiêm mặt nói: “Tôi đoán đó chẳng phải là ký ức vuivẻ gì, cô muốn nói tôi nghe cũng chẳng hề gì, giết thời gian vô vị ngồi trênmáy bay mà. Nhưng tôi quyết định, tôi khoan dung một chút thì tốt hơn. Xin đừngnói với tôi chuyện cũ, cô Hạ ạ, tôi trước nay chưa từng ban phát lòng thông cảmtràn lan. Tôi vẫn một câu nói đó, những chuyện không vui nếu mình tiêu hóakhông nổi, thì có thể tâm sự cho bạn bè nghe, không nên kể với người không liênquan.”

    “Tuyệt vời thay cái tháiđộ bỏ ngoài tai mọi sự của cô. Nói như vậy, cô thật không chút quan tâm đến quákhứ của Tu Văn sao?”

    “Đúng như những gì cônói, tôi không tuyệt vời đến như thế. Nếu không tôi đã không đi theo cô. Nhưngmỗi người đều có quá khứ, cứ bới móc một phần cuộc sống của người khác mà mìnhchưa kịp tham dự vào thì thật buồn cười. Huống hồ gì lại là từ miệng cô nói ra.Tôi quan tâm đến những gì thuộc về tôi và Tu Văn trong hiện tại và tương laihơn.”

    “Hiện tại và tương lai?Nếu tôi không sai thì cô là giáo viên lịch sử đúng chứ. Cô cho rằng quá khứ củamột người không ảnh hưởng nhiều đến hành vi hiện tại của người đó ư?”

    “Cô Hạ, cô hà tất phảihỏi tôi vấn đề này?” Cam Lộ ôn hòa nói, “Cô tự xem lại mình đi, chức cao quyềntrọng, tiền đồ tươi sáng, nhưng cứ luôn quấy rầy tôi và Tu Văn, không phải thấycuộc sống của tôi khổ sở bi thảm nên đến cứu vớt tôi đấy chứ. Chẳng lẽ đâykhông phải là minh chứng hùng hồn cho cái gọi là quá khứ ảnh hưởng đến hiện tạisao?”

    Hạ Tĩnh Nghi không nóithêm gì nữa, Cam Lộ quay đầu nhìn ra cửa sổ, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, đểlòng bình tâm trở lại.

    Máy bay bay một tiếnghai mươi phút thì đến nơi, hạ cánh an toàn ở sân bay tỉnh bên, một người đànông vận đồ đen đến đón, một chiếc Mercedes đen bóng đã chờ sẵn ở phía ngoài, HạTĩnh Nghi lên xe, lấy điện thoại ra gọi: “Sắp bắt đầu chưa? Được, chúng tôi lậptức đến ngay.”

    Thành phố W thời tiếtmát mẻ, trong lành, ánh mặt trời mùa đông không chói chang mà vô cùng ấm áp.Cam Lộ trước giờ chưa từng đến đây, người đàn ông đến đón không nói lời nào,lái xe nhanh như tên bắn trên con đường rộng lớn, xe nhanh chóng chạy ra đườngcao tốc, đi vào thành phố.

    Hạ Tĩnh Nghi chỉ bênđường: “Đây là trường học của tôi và Tu Văn.”

    Cam Lộ dĩ nhiên biếtThượng Tu Văn tốt nghiệp trường đại học nào, cô nhìn cánh cổng bề thế củatrường, không nén nổi tưởng tượng ra thời trai trẻ của Thượng Tu Văn, cô khônghề có chút khái niệm gì về khoảng thời gian đó, nhưng cô không định hỏi gì, chỉthờ ơ nói: “Cám ơn sự hướng dẫn du lịch chu đáo của cô.”

    Đi trong thành phố lạlẫm này, dự cảm không tốt càng lúc càng mãnh liệt trong lòng Cam Lộ. Thế nhưng,cô hiểu rất rõ, cho dù cô bị động cuốn vào cuộc chơi này thì cũng chẳng thểdừng lại nữa rồi.

    Xe dừng trước một kháchsạn sang trọng, lễ tân giữ cửa của khách sạn đến mở cửa xe.

    “Tôi không tiện lên đónhưng có người sẽ tường thuật trực tiếp cho tôi, tôi không bỏ lỡ bất cứ chuyệnnáo nhiệt nào đâu.” Tài xế đưa vật gì đó ra, Hạ Tĩnh Nghi đón lấy đưa cho CamLộ, đó là một tấm danh thiếp và thẻ hành nghề, “Cô dùng cái này để vào, tôi cólòng tốt khuyên cô hãy giữ bình tĩnh, nghe được gì thì cũng đừng kinh ngạc nếukhông ảnh hướng không tốt đến thai nhi.”

    Vẻ mặt cô ta cười mà nhưkhông cười, gương mặt xinh đẹp hình như có chút gì đó ác ý, Cam Lộ không nóilời nào, nhận hai thứ đó bước vào khách sạn, bên trái sánh chính có tấm biểnchỉ dẫn: Họp báo của tập đoàn Húc Thăng diễn ra tại sảnh Ngưng Thúy tầng hai.

    Cam Lộ đi thang cuốnlên, rồi đi dọc theo hành lang rải thảm dày, thì thấy hội trường Ngưng Thúyngay trước mặt, bên ngoài hội trường có bàn ký tên, hai người có vẻ giống nhàbáo đang đứng xếp hàng ký tên. Cô đưa hai thứ cầm trên tay lên xem, đều ghi tênmột tờ báo kinh tế có tiếng, phía dưới đề tên Hồ Văn Thanh. Cô bước tới, đưathẻ nhà báo ra ký tên, sau đó đặt danh thiếp vào rổ, nhân viên ở đó đưa cho cômột túi tài liệu, dẫn cô vào trong.

    Hội trường không lớnlắm, buổi họp báo đã bắt đầu, phía trong đông nghẹt người, Cam Lộ vừa vào đãnhìn thấy Thượng Tu Văn ngồi ở hàng ghế chủ trì, cô tìm được một chỗ ngồi phíasau ngồi xuống, nhìn lên sân khấu, bên trên có 6 người ngồi thì 4 người trongsố đó cô đều biết.

    Trên bàn chủ tịch ngoàiThượng Tu Văn ra còn có Ngô Xương Trí và người con rể thứ hai của ông Ngụy HoaSinh, ngoài ra còn có một người đàn ông tầm 40 tuổi là Vương Phong, chủ tịchcông ty đầu tư Viễn Vọng mà trước Tết cô từng gặp qua buổi tiệc tất niên, tấtcả họ đều mặc đồ vest sẫm màu, thắt cà vạt, vẻ mặt nghiêm trang, nhất là NgôXương Trí, vẫn giữ được vẻ nho nhã trên nét mặt, hai nếp nhăn hằn nơi cánh mũihiện ra rất rõ, mang nỗi buồn rất sâu sắc, có vẻ như đột nhiên già hẳn đi.

    Người phụ nữ trung niênvận bộ váy đen đang đứng ở bục phát biểu đọc những lời viết sẵn trong giấy: “

    Chúng tôi nhân cơ hộinày, công bố với giới truyền thông quyết định mới nhất của chủ tịch công ty sắtthép Húc Thăng

    Cam Lộ mở túi tài liệuvừa được phát ra xem, bên trong đựng một vài tập giấy tuyên truyền của công tyHúc Thăng, ngoài ra còn có một lá thư và một thông cáo báo chí in trên giấy A4.Cô đọc lướt qua, phát hiện chính là nội dung mà người đó đang đọc, đại ý làcông ty trách nhiệm hữu hạn Viễn Vọng và công ty Húc Thăng đã đạt được thỏathuận, mua lại 24% cổ phần của Húc Thăng, trở thành cổ đông lớn nhất của HúcThăng. Sau khi họp hội đồng quản trị, thông qua biểu quyết, kể từ ngày hôm nay,dựa theo thỉnh cầu của ông Ngô Xương Trí, thôi giữ chức chủ tịch Húc Thăng, ôngThượng Tu Văn sẽ thay ông trở thành chủ tịch mới của công ty.

    Cam Lộ bị chấn độngmạnh, Thượng Tu Văn không hề bàn bạc trước với cô, đã cao giọng tuyên bố nhậmchức ở Húc Thăng, việc này nằm ngoài sức tưởng tượng của cô, hơn nữa lại làchức chủ tịch hội đồng quản trị. Cô chẳng có chút khái niệm nào với sự điềuhành của doanh nghiệp, nhưng cũng hiểu chức chủ tịch khác với chức quản lýthông thường.

    Nghĩ đến lời dặn dò đầyvẻ mỉa mai của Hạ Tĩnh Nghi, cô chỉ cảm thấy đến hít thở cũng khó khăn, tim đậpnhư muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khó chịu đến buồn nôn, cô cố gắng hít thở thậtsâu, nắm chặt lấy chiếc áo khoác đang để trên đùi, ra lệnh cho mình bình tĩnhlại, sau đó xem lại thông cáo một lần nữa, muốn hiểu cho bằng được hàm ý đằngsau những con chữ kia.

    Người phụ nữ trung niênphụ trách chủ trì cuộc họp báo tuyên bố, tiếp theo xin mời chủ tịch công ty đầutư Viễn Vọng Vương Phong phát biểu.

    Vương Phong đứng lên điđến trước bục phát biểu, ông nói rất ngắn gọn, súc tích. Ông bày tỏ sự tintưởng vào năng lực cá nhân của Thượng Tu Văn, nhìn thấy tiền đồ phát triển củadoanh nghiệp dân doanh sắt thép, nên đã đầu tư một khoản tiền lớn, tiến hànhcải tiến trên diện rộng, mở rộng dây chuyền sản xuất, đồng thời vẫn tích cựctham gia vào công việc trùng tu sáp nhập xưởng luyện thép quốc doanh ở thànhphố J.

    Tiếp theo một vị phó chủnhiệm ủy ban Kinh tế thành phố J nắm giữ 19% cổ phần của Húc Thăng lên phátbiểu. Ông dùng từ thận trọng, tỏ ý hoan nghênh việc đầu tư, đem lại sức sốngmới cho Húc Thăng.

    Cuối cùng, Thượng Tu Vănbước lên bục phát biểu, anh đứng thẳng, dưới ánh sáng đèn trông anh thật rắnrỏi, mắt nhìn xuống phía dưới, vẻ mặt vô cùng bình thản. Cam Lộ gần như tưởngrằng anh nhìn thấy cô, nhưng ánh mắt anh chỉ quét qua, cô lập tức nhận ra,trong một rừng nhà báo và nhân viên ngồi lố nhố phía dưới, khả năng anh nhìnthấy mình ở hàng ghế sau cùng là rất thấp.

    Phát ngôn của Thượng TuVăn càng ngắn gọn hơn, anh thay mặt hội đồng quản trị, cảm ơn những cống hiếnxuất sắc cho sự phát triển Húc Thăng của chủ tịch tiền nhiệm Ngô Xương Trí, sauđó bày tỏ anh biết trách nhiệm mới rất nặng nề, bản thân sẽ dốc toàn lực đểkhông phụ sự tín nhiệm của các vị cổ đông Húc Thăng, dẫn đầu đội ngũ quản lýHúc Thăng, thực hiện mục tiêu phát triển mà hội đồng quản trị đã vạch ra.

    Giọng nói của anh trầmấm như ngày thường, thần thái luôn bình thản tự tin, thế nhưng Cam Lộ lại cảmthấy lạ lẫm và khó chịu, không cách nào liên hệ người đàn ông đang nói rất đĩnhđạc trên kia với người đầu ấp tay gối với mình. Lòng cô như tê dại, thẫn thờnhìn lên bục phía trên.

    Tiếp đến là phần đặt câuhỏi của các nhà báo, một nhà báo ngồi ở hàng ghế trên rõ ràng đã có sự chuẩn bịtừ trước, lập tức giơ tay, nhân viên làm nhiệm vụ đưa micro cho anh ta, anh tahỏi tin xấu về chất lượng cốt thép của Húc Thăng bị lộ ra ngoài sẽ do ai gánhtrách nhiệm, có liên quan đến sự chuyển giao ghế chủ tịch hay không.

    Vẻ mặt Ngô Xương Trínghiêm túc và đanh lại, đang định nói gì thì Thượng Tu Văn đã cầm lấy micro,giọng nói sang sảng: “Trước mắt Húc Thăng sẽ tích cực phối hợp với việc điềutra của cơ quan chức năng, là trách nhiệm của một cá nhân hay của cả công ty,Húc Thăng cũng sẽ không né tránh, mong mọi người kiên nhẫn chờ đợi kết quả điềutra.”

    Một nhà báo nữ giơ tayhỏi: “Tôi là nhà báo phụ trách mục kinh tế của tờ báo ngày thành phố W, tôi xinhỏi, chủ tịch tiền nhiệm Ngô Xương Trí rời khỏi chức vụ có phải là tự nguyệnkhông? Ngoài ra, ông Thượng Tu Văn trước đây chưa từng xuất hiện trong hàng ngũlãnh đạo của Húc Thăng, lần này đột nhiên nhậm chức chủ tịch hội đồng quản trị,xin hỏi phải lý giải thế nào đây.”

    Ngô Xương Trí trầm ngâm:“Về vụ việc chất lượng cốt thép lần này, tuy chưa có kết luận cuối cùng, nhưnglà chủ tịch hội đồng quản trị tôi có trách nhiệm không thể thoái thác, xuấtphát từ trách nhiệm đối với xã hội, với doanh nghiệp, với các cổ đông, tôi đãđệ đơn xin từ chức với hội đồng quản trị, hoàn toàn là do tự nguyện, sắp tớitôi sẽ dốc toàn lực phối hợp với cơ quan điều tra, hơn nữa là một cổ đông củaHúc Thăng, tôi vẫn sẽ tiếp tục quan tâm, ủng hộ sự phát triển của Húc Thăng.Ông Thượng Tu Văn vì lý do cá nhân đã ủy thác toàn quyền cổ phần dưới tên tôi.Trước mắt ông ấy vẫn nắm 20% cổ phiếu của Húc Thăng, hội đồng quản trị đã xétduyệt thông qua, là hoàn toàn hợp pháp.”

    Có nhà báo hỏi về bốicảnh và sự vận hành của ông ty đầu tư Viễn Vọng, Vương Phong lại một lần nữalên tiếng: “Công ty đầu tư Viễn Vọng thành lập từ 6 năm trước, đầu tư tronglĩnh vực nhà đất, gần một năm nay chuyển sang mua lại những công ty có tiềmnăng trên thị trường. Qua nhiều năm vận hành tiêu chuẩn hóa, trọng điểm đầu tưnăm nay của công ty là ngành sắt thép, khoáng sản và năng lượng. Chúng tôi nhìnthấy thực lực và kế hoạch phát triển của Húc Thăng, hy vọng thông qua sự đầu tưnày sẽ mang lại sự vận hành tiêu chuẩn hóa, phá vỡ khó khăn trong sự phát triểncủa doanh nghiệp sắt thép dân doanh.”

    Một nhà báo tiếp tụchỏi: “Cuộc họp báo lần trước của Húc Thăng hoàn toàn vẫn chưa có kế hoạch báncổ phiếu cho công ty đầu tư, xin hỏi sự tham gia của Viễn Vọng lần này là hợptác thật sự hay chỉ là hành động công khai để đối phó với khó khăn lần này.”

    Vương Phong mỉm cười:“Ông Thượng Tu Văn đồng thời cũng là một cổ đông của công ty đầu tư Viễn Vọng,ông ấy đã có kế hoạch cụ thể phát triển công ty sắt thép Húc Thăng từ lâu, hơnnữa còn cung cấp luận chứng về những đánh giá lặp đi lặp lại cho cấp quản lýcủa Viễn Vọng, chúng tôi hợp tác là quyết định dựa trên quá trình nghiên cứutrong một thời gian dài, không phải sự bồng bột nhất thời của bất cứ cá nhânnào.”

    Những cuộc họp báo kiểunày đều do bộ phận đối ngoại của doanh nghiệp tổ chức để công bố tin tức vớigiới truyền thông, dù có nhiều câu hỏi sắc bén được đặt ra cũng sẽ được khốngchế trong phạm vi nhất định nào đó, hơn nữa những nhà báo mảng kinh tế suy chocùng cũng khác với paparazzi, họ đa phần đều có mối quan hệ dây mơ rễ má vớidoanh nghiệp và ngành nghề, trừ phi là những tin tức chấn động dư luận, cònthường sẽ không nhiệt tình trong việc bới móc chuyện nội bộ. Tiếp sau đó câuhỏi của nhà báo xoay quanh phương châm kinh doanh kế tiếp của công ty, khôngnóng không lạnh, đa số đều do Ngụy Hoa Sinh ngồi bên cạnh Ngô Xương Trí và mộtvị lãnh đạo nữa trả lời, đều thống nhất trả lời là bước kế tiếp của Húc Thănglà tăng cường quản lý, đưa hoạt động kinh doanh vào nề nếp, nghiêm khắc trongcác chế độ của doanh nghiệp, duy trì uy tín doanh nghiệp sắt thép dân doanh.

    Không còn nhà báo nàogiơ tay nữa, người chủ trì hỏi có nhà báo nào còn muốn hỏi nữa không theo đúngthủ tục, đang chuẩn bị tuyên bố kết thúc buổi họp báo tại đây, cảm ơn giới truyềnthông đã đến tham dự thì một cô gái ở hàng ghế sau bỗng đứng lên: “Tôi có mộtcâu hỏi muốn thỉnh giáo chủ tịch Thượng.”

    Dưới ánh đèn sángchoang, chỉ thấy cô mặc một chiếc áo khoác ngắn màu xám đậm, khăn choàng cổ màuđỏ vắt hờ hững trên vai, khiến cho gương mặt càng trắng bệch nhưng thần tháithì vô cùng trấn tĩnh, dáng đứng thẳng tự tin. Thượng Tu Văn và Ngô Xương Tríđều kinh ngạc tột độ, đồng thời nhận ra đó là Cam Lộ.

    MC nhìn tờ giấy sắp xềptrình tự trên tay, có chút ngạc nhiên khách khí hỏi: “Tiểu thư, xin hỏi cô làký giả của cơ quan nào?”

    Cam Lộ không để ý đến côta, chỉ chăm chăm nhìn Thượng Tu Văn, chậm rãi lên tiếng. Dù cô không cầmmicro, giọng nói hơi khàn đi nhưng lại có sức hút đến kỳ lạ, cả hội trường đềunghe rõ: “Tôi muốn hỏi ông Thượng Tu Văn, chiếu theo cách nói của chủ tịch Ngôvà tập tài liệu tôi đang cầm trên tay, ước tính theo quy mô tài sản và kết cấucổ phiếu của Húc Thăng, trước đây ông đã nắm trong tay 20% cổ phần của HúcThăng, là một trong những cổ đông lớn nhất của Húc Thăng, tài sản dưới danhnghĩa cá nhân có lẽ là một con số chấn động, lựa chọn cách giấu thân đứng sauhậu trường như thế có lý do đặc biệt nào không?”

    Câu hỏi này nhìn bềngoài tưởng chừng vô hại, lại vô cùng thẳng thắn sắc sảo, cũng là vấn đề mà cácnhà báo bên dưới sẽ dùng mối quan hệ riêng của mình để tìm hiểu, họ không ngờcó người lại công nhiên hỏi như vậy, không khỏi phấn khích, xì xầm bàn tánkhông ngớt, đồng thời ngoái đầu nhìn Cam Lộ, hỏi nhau xem đây là nhà báo của cơquan nào, nhưng không ai đưa ra được đáp án.

    MC dưới sự ra hiệu củaNgô Xương Trí, đằng hắng một tiếng: “Tiểu thư, hình như cô không phải là nhàbáo, có vấn đề gì chúng ta sẽ nói sau được không?”

    Cam Lộ vẫn không thèm đểý, chỉ nhìn chằm chằm Thượng Tu Văn, cách nhau bởi mấy hàng ghế ký giá đangphấn khích theo dõi hai người, dưới cái nhìn của Cam Lộ, ánh mắt Thượng Tu Văntrở nên phức tạp, đôi môi mím lại từ nãy giờ cuối cùng cũng mở ra: “Lý do củatôi thuần túy thuộc về cá nhân, không liên quan gì đến việc kinh doanh của côngty.”

    Khóe miệng Cam Lộ từ từnhếch lên cười nhạt, nói từng chữ một: “Tốt, tôi rất hài lòng với câu trả lờinày, không còn câu hỏi nào nữa.”

    Dưới hàng trăm con mắtđang theo dõi cô, cô quay người ngạo nghễ bỏ đi.

    Ngoài dự đoán của tất cảmọi người, Thượng Tu Văn đột ngột đứng dậy, bước nhanh xuống đuổi theo rangoài.

    Cam Lộ đi như chạy,Thượng Tu Văn đuổi đến chỗ thang cuốn mới kéo cô lại: “Lộ Lộ, sao em lại đếnđây?”

    Cam Lộ không nhìn anh,chỉ nhìn sảnh khách sạn hiện ra mỗi lúc một gần phía trước mặt: “Em không đến,chẳng lẽ lại đợi anh gọi điện, xem báo ngày mai ư? Hiệu quả lúc đó chắc khôngchấn động như tự thân đến hiện trường.”

    “Sự việc quá gấp gáp,hội đồng quản trị họp từ chiều hôm qua đến rạng sáng nay mới đưa ra quyết định.Anh cũng đã mua sẵn vé máy bay, định buổi họp báo này kết thúc sẽ bay về giảithích với em.”

    “Anh định giải thích gìvới em?” Xuống đến tầng trệt, Cam Lộ mới quay lại nhìn Thượng Tu Văn, bình tĩnhhỏi.

    Thượng Tu Văn nhất thờicứng họng, một lát sau mới nói: “Có rất nhiều chuyện anh định nói rõ ràng vớiem, mong được em thông cảm.”

    “Anh có gì mà phải mongem thông cảm?”

    Thần thái cô bình tĩnh,giọng nói ôn hòa, nhưng đều khiến Thượng Tu Văn không biết trả lời thế nào.

    “Anh xem, anh cũng nóikhông ra, đúng không? Hơn nữa nền tảng của sự cảm thông hình như là thông hiểuđúng chứ, một người vợ cái gì cũng không biết, đâu có tư cách để thông cảm điềugì.”

    “Việc này anh khôngđúng, nhưng em nghe anh giải thích đã.” Một Thượng Tu Văn luôn trấn tĩnh lầnđầu tiên tỏ ra luống cuống, giọng nói cầu khẩn.

    Cam Lộ quay đầu sang, nụcười lạnh lùng vẫn cố định trên khóe miệng cô, sự mỉa mai của cô đột ngột trởnên đanh thép và trực diện: “Giải thích, giải thích thế nào? Anh định đưa sốngân hàng và giấy tờ chứng minh tài sản cho em xem ư? Không cần đâu. Chồng mìnhvốn chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, còn đang đối mặt với nguy cơ phá sản thất nghiệp,bây giờ bỗng dưng được chứng thực đang sở hữu một khối tài sản kếch xù, con sốmà em không thể nào tưởng tượng nổi, có chút giống như không đi mua vé số nhưnglại trúng giải độc đắc vậy, thật ra em nên thấy vui mừng mới phải.”

    “Anh không hề có ý muốngiấu em, chuyện này nói ra rất phức tạp.”

    “Chúng ta từ lúc quennhau cho đến khi kết hôn, thời gian không thể nói là ngắn, chuyện có phức tạpđến đâu đều có thể nói rõ được. Nhưng anh đã lựa chọn không nói thì cũng đừngnên nói làm gì nữa.”

    Cam Lộ hất tay Thượng TuVăn ra, đi thẳng ra ngoài cửa. Nhưng Thượng Tu Văn lập tức kéo cô: “Lộ Lộ,chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi

    Chỉ nghe một tiếng “bốp”vang lên, Cam Lộ vung tay cật lực tặng cho Thượng Tu Văn một bạt tai, cô đánhrất mạnh, lòng bàn tay cô cũng trở nên tê dại, nhưng Thượng Tu Văn hình nhưđứng im hứng chịu cái tát này, gương mặt trắng trẻo hằn dấu vân tay đỏ tấy,nhưng anh không hề buông cô ra.

    Tất cả mọi người ở sảnhchăm chú nhìn cảnh tượng bất thường đang diễn ra, ánh mắt kinh ngạc từ bốn phíadồn về chỗ hai người. Cam Lộ lúc 14 tuổi từng đánh nhau với Tần Nghiên Chi, từđó đến nay, chưa một lần động thủ với người khác. Nhưng giờ phút này, cô khôngchút ray rứt hối hận, lại hiểu được rất rõ cái cảm giác thời niên thiếu khi máunóng dồn lên kích động cô ra tay ấy.

    Cô cố gắng hít thở sâu,cố gắng kìm chế bản thân, nói nhỏ nhẹ: “Anh dùng buổi họp báo này cho em mộtcái tát, bây giờ em trả lại anh, chúng ta coi như hết nợ.”

    Cô một lần nữa dùng sứchất tay Thượng Tu Văn ra, bước nhanh ra khỏi sảnh khách sạn.

    Thượng Tu Văn chỉ chậmmột bước cô đã lên chiếc Mercedes màu đen đang đợi sẵn ở cửa, một người đàn ôngvận bộ vest sẫm màu đóng cửa xe lại, sau đó ngồi vào ghế lái của chiếc xe đậuđằng sau, không đợi anh đuổi kịp, hai chiếc xe nhanh chóng khởi động, nẹt gamất hút.

    “Hài lòng với những gìcô nhìn thấy không?” Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, cười ha hả.

    Cam Lộ vừa bước ra khỏisảnh lớn, đã bị người đàn ông đó ép lên xe, cô chưa kịp yên vị thì chiếc xe đãlao đi. Cô nặng nề tựa người vào lưng ghế, sửa lại tư thế ngồi, quay sang nhìnHạ Tĩnh Nghi đang lái xe nhìn đến khi cô ta ngừng cười, mới mở miệng nói: “Thếthì cô đã thỏa mãn những gì cô nhìn thấy chưa?”

    Hạ Tĩnh Nghi mím môinhìn phía trước mặt, không trả lời Cam Lộ lạnh lùng nói: “Tôi đoán chắc là rấtthỏa mãn đúng không, hơn nữa chắc chắn rất hứng thú, dù sao cô có sở trường tìmniềm vui trong hoàn cảnh không lấy gì làm vui mà.”

    “Nhân sinh khổ đoản, ưuphiền rất nhiều, không tự tìm niềm vui cho mình sao được?”

    “Đúng là cách nói củagiới nghệ sĩ. Vậy thì, cái cô muốn xem thì đều xem rồi, đừng quấy rầy tôi nữa.Dừng xe, tôi muốn xuống đây.”

    Lúc đang nói chuyện thìchuông điện thoại của Hạ Tĩnh Nghi vang lên, cô ta một tay giữ vô lăng, một taycầm lên xem, cười rồi hờ hững ấn nút nghe: “Chào anh, Tu Văn.”

    Cái tên lọt vào tai CamLộ, phảng phất như có tiếng ong ong hồi đáp lại, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài,không biết đầu dây bên kia nói gì chỉ nghe thấy Hạ Tĩnh Nghi cười cười nói:“Thượng phu nhân ấy à, hiện đang ngồi trên xe em. Đợi em hỏi cô ấy xem có muốnnghe điện thoại của anh không.”

    Cô ta đưa di động đếntrước mặt Cam Lộ, Cam Lộ thờ ơ không đếm xỉa, điện thoại của cô đã tắt máy từlúc lên máy bay, lúc này dĩ nhiên càng không muốn nghe cuộc điện thoại này.

    Hạ Tĩnh Nghi không hềngạc nhiên nhún vai, thu tay lại, nói với giọng tiếc nuối: “Xin lỗi, Tu Văn, emnghĩ vợ anh hiện tâm trạng không được tốt cho lắm, hình như không muốn nóichuyện.” Dừng một lát, cô ta nói, “Em là công dân tuân thủ pháp luật, không đilàm những chuyện như thế. Thượng phu nhân là do em mời đến, em dĩ nhiên cótrách nhiệm tiễn cô ấy về. Đúng, em đang đưa cô ấy ra sân bay, chẳng lẽ anhkhông thể tin em sao?”

    Không biết Thượng Tu Vănnói gì, cô ta cười lớn một lần nữa: “Không không không, Tu Văn, em không nói gìvới cô ấy nữa, niềm vui đến quá nhiều e không tốt. Em đoán chuyện hôm nay đã đủcho cô ấy tiêu hóa rất lâu rồi, người vợ bé bỏng tội nghiệp, bị anh giấu kínnhư vậy. Nhưng nói đi thì phải nói lại, nhìn anh trong cái văn phòng rách nátcủa công ty An Đạt, em cũng suýt chút nữa bị lừa rồi, cứ nghĩ anh thất thế, anhdiễn tài quá đi chứ.”

    Hạ Tĩnh Nghi buông điệnthoại xuống, nhìn về phía trước, nhẹ nhàng nói với Cam Lộ: “Tôi đưa cô ra sânbay nhé, chồng cô chắc cũng đuổi đến đó chờ cô đấy.”

    “Xin cô dừng xe ở đây,để tôi xuống.”

    “Để cô một mình ở đâysao được, tôi đã hứa với Tu Văn rồi

    “Cô còn muốn xem thêmtuồng hay à, cô Hạ,” Cam Lộ ngắt lời cô ta, “Cô đâu cần phải gấp gáp, bày binhbố trận, tốn kém đưa tôi đến đây, thật ra chỉ cần ngồi yên quan sát, tin rằngsắp tới cũng có thể thỏa mãn đam mê thích xen vào chuyện người khác của cô.Nhưng cô lại bày tỏ cái ý đồ này quá lộ liễu, nên không ngờ đến tôi có thểkhông thỏa mãn cái thứ vui xấu xa của cô đúng không?”

    “Cái này không do côquyết định, tôi đoán cho dù cô có muốn hay không thì tôi vẫn có thể xem đượcrất nhiều tiến triển thú vị.”

    “Người và chuyện kháctôi không thể khống chế, nhưng nếu tôi đến ngay bản thân mình cũng khống chếkhông nổi thì bị người khác lấy ra làm trò cười cũng thật đáng đời.”

    “Trước đây tôi cũng tựtin giống cô bây giờ vậy, nhưng sau đó phát hiện ra con người không thắng nổisố mệnh, có lúc, chúng ta cũng chỉ đành cúi đầu trước số phận.”

    “Cô tự cho mình là hóathân của số mệnh ư?” Cam Lộ nhướng mày cười nhạt, “Tôi mà có chút tâm trạng, cólẽ cũng cần phải nói với cô: Cám ơn cô cô Hạ, cô đã giúp tôi nhìn thấy mộtngười chồng ngoài sức tưởng tượng của mình, anh ấy có lẽ có chút sở thích kỳquái, thích giấu tài sản của mình, nhưng không hề gì, bây giờ tôi đã biết rõ,sau này tôi sẽ giữ anh ấy chặt hơn.”

    Cô nhìn thấy thái độ khócoi của Hạ Tĩnh Nghi, cũng buông tiếng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắptrong xe. Nhưng tinh thần cô đang bị kích động, tiếng cười hơi khàn đục, cô chỉcó thể cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình.

    Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìncô một cái, đăm chiêu: “Nếu cô làm được như vậy thì cần phải thuyết phục mìnhthỏa hiệp, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, thỏa hiệp là một quá trình khônghề dễ dàng, hơn nữa thỏa hiệp chưa chắc đã đem lại kết quả như cô mong muốn.”

    Cam Lộ đành thừa nhận,đối phương nói không sai chút nào, cô đã không thể thỏa hiệp nữa rồi. “Tôi mệtrồi, không muốn chơi trò chơi thiểu năng này nữa. Dù cô có ý định gì với ThượngTu Văn, đó là chuyện của hai người, chẳng liên quan gì đến tôi. Vui lòng dừngxe lại ngay lập tức.”

    Hạ Tĩnh Nghi cho xe tấpvào bên đường, Cam Lộ định mở cửa xuống xe thì Hạ Tĩnh Nghi nói: “Nói thực, saukhi tôi và Tu Văn không còn có thể nữa, anh ấy chung sống với ai tôi cũng chẳngcần quan tâm. Hai người các người nếu đi đến đường cùng, tôi nghĩ đối với anhấy mà nói cũng chẳng thể coi là tiếc nuối gì; cô quyết định ngậm bồ hòn làmngọt, vẫn tiếp tục chung sống với anh ấy, tôi cũng không buồn cho cô.” Cô tahất cằm, căn bản là không nhìn Cam Lộ, “Dù sao bây giờ cuộc sống của mọi ngườicũng đã thương tích đầy mình, vậy là đủ rồi.”

    Cạm Lộ chẳng để ý đến côta, mở cửa bước xuống xe, gần như không suy nghĩ gì đi xuyên qua màn xe dày đặcqua đường, vẫy một chiếc taxi.

    Tài xế taxi hỏi cô điđâu, cô do dự một lát, vốn dĩ định nói sân bay nhưng nhớ ra Thượng Tu Văn chắcchắn đã đuổi kịp đến đó, hiện giờ cô quả thực không muốn gặp anh, lại cũngkhông biết đi đâu ở thành phố này: “Đi loanh quanh thành phố.”

    Yêu cầu dị thường nàykhiến người tài xế trung niên bối rối, nhưng ông vẫn cho xe chạy, theo yêu cầucủa cô đi lòng vòng hơn nửa giờ đồng hồ, thi thoảng nhìn gương mặt trắng bệch,xụi lơ của vị khách ngồi ghế phía sau qua kính chiếu hậu, cuối cùng không thểnén được nữa bèn nói: “Tiểu thư, nếu cô không khỏe, tôi có thể đưa cô đến bệnhviện.”

    “Tôi không sao.”

    “Nếu có tâm sự, thì tìmbạn bè trò chuyện, cứ như thế này không phải là cách.”

    Sự quan tâm đến từ mộtngười xa lạ khiến cô càng chua chát, cô miễn cưỡng cười: “Cám ơn chú, dừng xe ởđây được rồi.”

    Thành phố xa lạ, đườngphố xa lạ, Cam Lộ hoàn toàn không biết đi đâu về đâu, cô lê bước chân vô định,ở mỗi ngã tư đều có biển chỉ dẫn, tên đường, cô phát hiện thì ra đường sá ởthành phố lớn trong nước đều được đặt tên giống nhau, thành phố W cũng giốngthành phố nơi cô sống, cũng có đường Thượng Hải, đường Nam Kinh, đường ThiênTân, đường Trung Sơn

    Không chỉ tên đường, cảmgiác thành phố cũng có bộ mặt huyên náo, phồn hoa giống như vậy, hai bên đườngcác biển quảng cáo san sát nhau, nhà cửa mới cũ, cao thấp đan xen, hình như vẫnchưa được quy hoạch kỹ càng, trên đường xe cộ qua lại như mắc cửi, xe đạp điện,xe máy chen vào giữa các làn xe ô tô vô cùng nguy hiểm, người đi bộ tất bật,vội vã.

    Lần đầu tiên cô pháthiện, cô thà mất phương hướng như thế này cũng không muốn quay trở về nơi côsinh sống, đối diện với cục diện phức tạp và khó xử.

    Đi mệt rồi, hai chân cônặng như đeo chì, đúng lúc đó cô nhìn thấy bên đường có một công viên mới mở,bèn rẽ vào. Công viên không lớn lắm, buổi chiều mùa đông tiết trời trong xanh,bên trong không quá nhiều người, đâu đó vọng lại tiếng hát í a, một nhóm ngườitập trung trong một cái đình nhân tạo bên bờ hồ, hồ cầm, nhị hồ, thanh gỗ,thanh gõ, chiêng đều đủ cả, đang biểu diễn, múa hát tự vui với nhau.

    Cam Lộ ngồi xuống mộtchiếc ghế đá bên hồ nhỏ, duỗi đôi chân tê nhức, gió thổi làm những chiếc lávàng còn sót lại trên ngọn cây xào xạc, vài chiếc chao lượn rồi rơi xuống mặthồ, khiến mặt hồ xanh sẫm tĩnh lặng gợn lên vô số vòng tròn nước đồng tâm, cứthế lan ra, tiếng hát kinh kịch rõ ràng, cao vút vọng đến tai cô.

    Cô chưa bao giờ yêuthích môn nghệ thuật quốc hồn quốc túy này, chưa bao giờ nghe toàn bộ một vởkinh kịch nào, dĩ nhiên không biết đây là trích đoạn của vở nào. Cô nghe mà nhưkhông nghe, đột nhiên nhận ra mình dường như bị thế lực kỳ lạ bên ngoài điềukhiển, không tự chủ được mình rơi vào một nơi xa lạ, trong phút chốc đoạn tuyệthẳn với cuộc sống cũ.

    Cả người cô dường như đãkhông còn chút sức lực, ánh tịch dương chiều xuống mang theo chút hơi ấm yếuớt, nhưng tận sâu thẳm trái tim cô chỉ toàn là băng giá.

    Chương 15: Em luônthành thật hơn anh

    Cam Lộ đi chuyến baycuối cùng trong ngày, bây giờ đã là đêm khuya, hành khách đi cùngchuyến này không nhiều, ai cũng mệt mỏi, đờ đẫn.

    Cô xuống máy bay rangoài đón taxi, tài xế hỏi cô về đâu, cô lại một lần nữa cảm thấykhông có nơi nào để về, đành bảo ông ta cứ chạy đi, sau đó lấy điệnthoại ra mở máy, không để tâm đến tín hiệu không ngừng báo có tinnhắn, gọi cho Tiền Giai Tây.

    Tiền Giai Tây kêutoáng lên: “Cậu ở đâu đấy? Cậu làm tớ sốt ruột chết được. Điệnthoại thì không mở, hồi chiều chồng cậu gọi điện cho tớ, hỏi tớ cógặp cậu không.”

    “Tối nay tớ muốn tìmmột nơi để ở, chỗ cậu có tiện không? Nếu không tớ ở khách sạn cũngđược.”

    “Giữa chúng ta cònphải hỏi điều này sao? Cậu đến ngay đi.”

    Cam Lộ thở phảo: “Anhấy có hỏi nữa thì cậu cứ nói không gặp tớ là được rồi.” Cô nóivới tài xế taxi địa chỉ nhà của Tiền Giai Tây, tiện tay xóa tất cảcác tin nhắn chưa đọc rồi tắt nguồn.

    Tiền Giai Tây sống ởmột chung cư cao tầng cách đài truyền hình không xa, một phòng ngủmột phòng khách, chỗ ở quả thật không lớn lắm, lại thêm cô bìnhthường lười dọn dẹp, nên trông rất lộn xộn. Cam Lộ vào nhà, dẹpđống quần áo trên ghế sô pha sang một bên ngồi xuống, mệt mỏi nói:“Đừng hỏi gì hết, Giai Tây ạ, tớ mệt lắm rồi.”

    Tiền Giai Tây dù cómột bụng nghi vấn cũng đành nén lại, lấy áo ngủ đưa cho cô: “Vậycậu đi tắm rồi đi ngủ đi, nhìn mặt cậu kìa, thật chẳng còn thầnsắc gì nữa.”

    “Tớ ngủ ở sô pha làđược rồi.” Cam Lộ biết giường của Tiền Giai Tây nhỏ, càng biết tốinay mình sẽ trằn trọc không ngủ yên nên không muốn làm ảnh hưởng đếngiấc ngủ của bạn.

    “Cậu vào giường ngủgiùm tớ cái, tớ còn việc phải làm, chưa biết lúc nào mới ngủ.”

    Phòng khách nhà TiềnGiai Tây kiêm luôn cả phòng ăn và phòng làm việc, lúc này ở một gócmáy tính đang mở, Cam Lộ cũng chẳng cần khách khí với cô, ngồi thêmmột lát mới cố vực dậy tinh thần đứng lên đi tắm.

    Lúc cô bước ra, TiềnGiai Tây đã ngồi trước màn hình máy tính, quay sang nói: “Chồng cậuhình như có linh cảm, vừa mới gọi đến, tớ không hề nói gì, nhưng anhấy thì dặn tớ để cậu nghỉ ngơi.”

    Cô cười buồn lắcđầu, dĩ nhiên biết năng lực phán đoán mạnh mẽ của Thượng Tu Văn từtrước đến nay: “Cậu làm việc đi, tớ đi ngủ trước đây.”

    Tiền Giai Tây rấtthường thức khuya, ngủ muộn dậy muộn đã thành thói quen, đến khi đènngoài phòng khách tắt hẳn thì đã là nửa đêm rồi.

    Bóng tối và cô đơnchẳng giúp được gì cho Cam Lộ, cô nằm bất động, thân thể mệt mỏiđến mức chuyển mình cũng không có sức lực, mắt thì muốn díp lạinhưng đầu óc cô lại chẳng chịu hợp tác, rất nhiều suy nghĩ cứ lầnlượt xuất hiện trong đầu cô, lởn vởn như những bóng ma lượn lờ khôngthành hình thành dáng nhưng chẳng thể xua tan.

    Đến gần sáng, cô mớichìm vào giấc ngủ mộng mị, mơ mơ màng màng, nửa mê nửa tỉnh, tiếngchuông báo thức từ điện thoại vừa vang lên, cô liền mở mắt ngồi dậy,mặc quần áo xong nhón chân nhẹ nhàng đi đánh răng súc miệng, sau đómở cửa đi làm.

    Hôm nay là ngày họcsinh đến báo danh, trường trung học trực thuộc đại học sư phạm làtrường nội trú nên học sinh cần mang theo hành lý đến ký túc xá,rất nhiều phụ huynh đưa con đến, những gia đình lắm tiền nhiều củathì khỏi phải nói. Rất nhiều loại xe dàn hàng đậu trước cổngtrường, giao thông cứ đến hẹn lại lên mỗi năm hai lần báo danh đều ùntắc nghiêm trọng, các bác tài mất kiên nhẫn nhấn còn liên hồi, làmcho đoạn đường vốn dĩ yên tĩnh mới sáng sớm đã huyên náo chưa từngcó.

    Cam Lộ xuống xe buýt đibộ vào trường, chốc chốc có học trò cũ chào cô: “Chào buổi sáng cô Cam” hoặclà “Chúc cô Cam năm mới tốt lành”, cô hồn để tận đẩu đâu, cũng gật đầu theothói quen đáp lại.

    Đang định bước vào cổngtrường thì một cánh tay đột nhiên vươn tới, nắm chặt lấy cánh tay cô, bước châncô vốn nhẹ tênh không chút sức lực, hơi khựng lại một chút nhưng chưa kịp quayđầu lại thì trong khoảnh khắc, một vòng tay rắn chắc ôm choàng lấy cô.

    Đó là cái ôm mà cô vôcùng quen thuộc, từ cách xiết chặt cho đến mùi cơ thể, mặt cô áp vào tay áovest màu xám đậm trước mặt, thậm chí chất vải cô cũng không xa lạ, cô vừa nuốttiếng kêu khẽ vào trong thì nghe xung quanh vọng đến tiếng xì xào của học sinh,không chỉ một, mà râm ran không ngớt, bất giác cảm thấy lúng túng, hoang mangmà dùng sức vùng ra.

    Nhưng Thượng Tu Văn chỉhơi thả lỏng ra một chút, sửa thành một cánh tay ôm lấy vai cô, cô vùng thoátra thì bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình của phó hiệu trưởng Vạn và trưởng bộ mônđang đứng trước cổng trường đón học sinh đến báo danh, vẻ mặt hai người khôngchút tán thành; cô quét mắt nhìn quanh, người xung quanh đang nhìn cô quả khôngít, học sinh nam nữ phấn khích chỉ trỏ, phụ huynh đi theo dĩ nhiên cũng rất lấylàm ngạc nhiên.

    Trước giờ cô chưa gây rađiều tiếng gì ở nơi làm việc, dù trấn tĩnh thế nào mặt cô cũng từ từ đỏ lên,lúng túng như gà mắc tóc. May mà trưởng bộ môn đằng hắng một tiếng, giải vâygiúp cô: “Cô Cam, bệnh cảm đã đỡ chưa.”

    Cam Lộ miễn cưỡng nặn ramột nụ cười, đang định nói thì Thượng Tu Văn đã mở miệng trước: “Cô ấy vẫn cònmệt nặng, không ăn sáng, lại không muốn xin nghỉ phép, nói hôm nay công việc ởtrường rất nhiều, tôi thật không yên tâm, nên đến đây xem sao.”

    Giọng nói của Thượng TuVăn thành khẩn mà thận trọng, cùng với cử chỉ ân cần của anh lúc nãy, phó hiệutrưởng Vạn nhìn gương mặt tiều tụy, nhợt nhạt của Cam Lộ, bèn cười khoan dung:“Vợ chồng trẻ yêu thương nhau mà, cậu dẫn cô Lộ đi ăn chút gì đi, hôm nay căntin trường chưa mở cửa.”

    Cam Lộ không muốn đứngtrước cổng trường tiếp tục làm trò cười, đành đi theo Thượng Tu Văn đến quánđậu nành Vĩnh Hòa ngay ngã tư trước mặt.

    Họ đi ngược với dòngngười đang ùn ùn kéo vào trường, bước đi không nhanh lắm, Thượng Tu Văn nhìncô: “Sắc mặt em không được tốt lắm, hay là xin nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi đi.”

    Cam Lộ lắc đầu đến khúcrẽ bỗng khựng lại: “Ở buổi họp báo em hỏi anh trước, sau đó lại ra tay tát anh,làm bẽ mặt anh; hôm nay anh chạy đến trường diễn tuồng tình cảm, coi như phụcthù rồi. Có thể về được chưa?”

    Thượng Tu Văn sa sầmmặt: “Em cho rằng anh đến đây để đem em ra làm trò cười cho thiên hạ sao? Emlại không chút nghĩ đến từ hôm qua đến hôm nay anh lo lắng đến mức độ nào. Anhchạy đến sân bay, vừa kịp chuyến bay, gọi em không được, đành về trước rồi tìmem sau. Hôm nay đến trường nếu không gặp được em, anh đã chuẩn bị tối nay đếntrước cửa nhà Tiền Giai Tây đợi rồi.”

    “Đừng khoa trương sự lolắng của anh như vậy, không phải anh đã sớm đoán được em đang ở chỗ Tiền GiaiTây sao? Với mức độ lý trí của anh, anh chắc nghĩ buổi sáng chạy đến dỗ dành emmột chút là được rồi chứ gì. Huống hồ” Cam Lộ cười buồn, “Em hình như trước nayluôn tỏ ra rất dễ dỗ dành, chỉ cần một cái ôm một cái hôn là em sẽ tự động giảithích thay anh tất cả, thậm chí không cần anh phải phí sức tốn lời đúng không?”

    “Không, anh đã chuẩn bịđể giải thích tường tận với em, cầu mong em tha thứ.”

    “Em có thể tha thứ gìcho anh chứ? Anh chẳng lừa em, quá lắm cũng chỉ là không kể hết toàn bộ sự thậtmà thôi. Thật ra không cần anh phải đến đây thế này, em cũng sẽ không đìnhcông, càng không chơi trò mất tích, dù rằng hôm qua em thật sự muốn mình cứ thếbiến mất như vậy cũng tốt, không cần phải đối diện với những việc em không muốnđối diện.” Cam Lộ chán nản nói, hai người im lặng hồi lâu.

    Một lúc sau, Thượng TuVăn nắm lấy tay Cam Lộ: “Em không thể để bụng đói đi làm, vào ăn gì đó rồinói.”

    Ở đây vẫn không ngớt họcsinh đi qua, Cam Lộ đành theo Thượng Tu Văn vào Vĩnh Hòa. Anh chọn chỗ ngồi gầncửa sổ bảo cô ngồi xuống rồi đi chọn bữa sáng, vừa quay về chỗ ngồi thì Cam Lộbỗng đứng phắt dậy, từ hôm qua cô chưa ăn gì, nhưng không hề có cảm giác đói,chỉ định vào đây rồi tìm cách đuổi khéo Thượng Tu về, nhưng mùi quẩy trên bànbên cạnh bay tới, cô chợt có cảm giác buồn nôn, bụm miệng chạy vào nhà vệ sinhchật chội trong quán, nôn mật xanh mật vàng, đầu óc váng vất, mắt hoa đi, khókhăn lắm mới dừng nôn, cúi xuống hớp nước súc miệng.

    Trong hàng loạt suy nghĩrối rắm trong đầu, vấn đề mà cô luôn trốn tránh cuối cùng cũng bày ra trướcmắt. Cô nghĩ, cảm giác buồn nôn này xảy ra không phải nhất thời vì mùi vị củamón ăn nào đó, nhớ đến tờ giấy xét nghiệm có thai trong giỏ xách, lại nghĩ đếnngười đàn ông đang ngồi ngoài kia, cô cắn chặt răng lại.

    Một nhân viên phục vụ mởcửa bước vào: “Tiểu thư, cô không sao chứ, chồng cô bảo tôi vào xem sao.”

    Cô lắc đầu không chútsức lực: “Không sao, cám ơn.”

    Cam Lộ cẩn thận chỉnhlại tóc tai, trang phục, cố gắng chịu đựng bước ra ngoài, Thượng Tu Văn đangđợi ở bên ngoài nhà vệ sinh, mặt đầy vẻ lo lắng: “Sao thế Lộ Lộ, không khỏe ư?”

    “Không sao.”

    Anh dìu cô về chỗ ngồi,nhân viên phục vụ bê một bát hoành thánh rau thịt lên, đây là món cô rất thíchăn, nhưng lúc này vừa nhìn thấy, cô lại chẳng muốn ăn chút nào. Cô miễn cưỡngkìm nén, cầm thìa múc một ít, từng miếng từng miếng nhỏ vào miệng, ép mình phảiăn.

    “Khó chịu lắm à Lộ Lộ?”

    “Ừm.”

    “Hay là em xin nghỉ phépmột hôm về nghỉ ngơi cho khỏe.”

    Cam Lộ ngẩng đầu lên,cười thê thiết: “Về đâu ?”

    “Đừng vì ngày hôm qua màphủ định hết tất cả những gì thuộc về chúng ta.” Thượng Tu Văn đưa tay nắm lấytay cô : “Cho anh cơ hội giải thích nhé Lộ Lộ, đừng vội phán đoán.”

    “Tất cả phán đoán của embây giờ dường như chỉ là trò cười, có gì phải vội vàng chứ.” Cam Lộ hờ hữngnói, rụt tay về, cố gắng khắc chế cảm giác buồn nôn, cúi đầu tiếptục ăn hoành thánh, ăn được vài miếng cuối cùng không cố gắng đượcnữa, cô đặt muỗng xuống, xách giỏ đứng lên, Thượng Tu Văn ấn cô ngồixuống.

    “Chúng ta ngồi xuốngnói chuyện.”

    Cam Lộ nhìn xungquanh, lắc đầu : “Tối về nhà rồi nói, em phải đi làm rồi.” Cô nhìnThượng Tu Văn do dự một lát, nụ cười thoáng qua trên nét mặt trôngcàng thảm hại, “Dĩ nhiên em biết anh mới nhậm chức, chắc chắn làrất bận rộn. Nếu không có thời gian, em có thể hiểu mà, nói haykhông thực ra cũng không có gì quan trọng.”

    Anh bị chặn họng đếnnỗi không còn gì để nói, đành chịu thua : “Hết giờ làm anh đến đónem.”

    Anh tiễn Cam Lộ đếncổng trường, nhìn cô hai tay giữ chặt chiếc áo khoác ngắn màu xám,cúi đầu vội vã bước vào cổng trường, hòa vào dòng học sinh đôngđúc mới quay đi. Anh đến từ rất sớm, đỗ xe bên đường rồi ngồi trongxe đợi cô, lúc này xe anh nằm lọt thỏm trong hàng xe rồng rắn trướccổng trường, tạm thời không thể lấy ra được, nhưng anh cũng không hềsốt ruột.

    Chiều hôm đó, ThượngTu Văn đang dõi mắt theo chiếc Mercedes chở Cam Lộ đang lao nhanh đi,định gọi tài xế đến thì Ngô Xương Trí đuổi theo phía sau gọi anh lại: “Tu Văn, chúng ta phải đến cục quản lý tài sản quốc hữu ngay bâygiờ.”

    Lịch trình của anhđúng là sau buổi họp báo sẽ cùng với Vương Phong, Ngô Xương Trí đếngặp lãnh đạo của Ủy ban Kinh tế và Cục Quản lý tài sản quốc hữucủa tỉnh, thương thảo về việc sáp nhập xưởng luyện thép, sau đó mớira sân bay, đang lúc nói chuyện, chiếc Mercedes đã mất hút khỏi tầmmắt của anh.

    Ký giả vây xung quanhmặt đầy vẻ hiếu kỳ nhìn anh, anh biết rõ cái tát của Cam Lộ lúc nàykhiến nhiều người đoán già đoán non, nhưng không chút bận tâm, lấyđiện thoại gọi cho vợ, di động của cô đã tắt nguồn. Anh suy nghĩ mộtlát rồi gọi cho Hạ Tĩnh Nghi.

    Hạ Tĩnh Nghi khôngchút né tránh thừa nhận có liên quan đến chuyện này, anh hiểu rấtrõ tính cách của cô ta, sau khi cô ta hứa sẽ đưa Cam Lộ ra sân bay, anhkhông nói thêm gì nữa.

    Vương Phong cũng bướcra, tổng giám đốc công ty đầu tư Viễn Vọng Lộ Phi bị tai nạn giaothông ở Quý Dương, hiện đang được điều trị, đa số sự vụ của công tyđều do ông đích thân giải quyết, lịch trình của ông cũng vô cùng kínkẽ, buổi chiều cũng phải đi công cẩn ở một địa phương khác, ThượngTu Văn đành cùng họ lên xe đi đến Cục Quản lý tài sản quốc hữutỉnh.

    Khó khăn lắm mới đàmphán xong, tài xế lái xe chở anh ra sân bay, anh tìm lịch trình bay,chuyến bay giữa hai thành phố một ngày có đến mấy chuyến, gọi điệncho Cam Lộ, máy cô vẫn tắt nguồn. Anh không thể nghĩ gì hơn, đànhbước vào cửa hải quan, Hạ Tĩnh Nghi đột nhiên xuất hiện từ phía sau,gọi tên anh.

    Anh đứng lại, ánhmắt sắc sảo nhìn cô : “Vợ tôi đâu ?”

    Hạ Tĩnh Nghi xua taykèm theo nụ cười: “Xin lỗi, Tu Văn, cô ấy nằng nặc đòi xuống xe, emkhông thể làm trái ý cô ấy, em đoán cô ấy đã về trước rồi.”

    Anh hơi gật gù: “ Cámơn em đã dụng tâm sắp xếp màn kịch ngày hôm nay.”

    “Đừng khách sáo.Nhưng em ngay từ đầu đã không định đối chọi với anh. Lẽ ra có thểtránh được những chuyện này, nếu anh sớm nói cho em biết vai tròthật sự của anh ở Húc Thăng.”

    “Tĩnh Nghi, anh trướcnay chưa hề có ý định hỏi em về thời gian ở Tỷ Tân.”

    Mặt Hạ Tĩnh Nghi độtnhiên trắng bệch: “Anh muốn ám chỉ điều gì ?”

    “Anh không cần phảiám chỉ gì cả. Sau khi đường ai nấy đi, kết cục tốt nhất vẫn là đểcho quá khứ ngủ yên.”

    Hạ Tĩnh Nghi lấy lạibình tĩnh: “Bây giờ chúng ta đều đã trèo lên lưng cọp rồi. Anh đãcông khai tiếp quản Húc Thăng như vậy, e rằng chúng ta không thể nàođể cho quá khứ ngủ yên được rồi.”

    “Tĩnh Nghi, anh cóthể khẳng định, việc sáp nhập này không thuận lợi như là em tưởng,sách lược của anh đối với Húc Thăng cũng không dễ nhúng tay vào nhưem tưởng.”

    “Cái xưởng luyệnthép bé tí ấy trước giờ chỉ là một trong những mục tiêu của em màthôi, nhưng anh sao có thể nghĩ được Tỷ Tân có hứng thú với Húc Thăngthế.”

    “Thiếu Côn nói anh ấykhông hề liên lạc với em, em vừa nghe đến Brazil đã nghĩ ngay đến anhấy. Vậy thì ít nhất em cũng hiểu rất rõ khâu thu mua nguyên liệu củaHúc Thăng, chỉ muốn sáp nhập xưởng luyện thép thì không cần mấtnhiều công sức như vậy.”

    Hạ Tĩnh Nghi cười:“Xem ra cuộc sống gia đình tầm thường mấy năm nay vẫn không làm anhđần độn hoàn toàn. Sau này cơ hội gặp mặt của chúng ta còn rấtnhiều, tiện thể nói cho anh biết, chủ tịch Trần, ông chủ em, tuần sausẽ đến thành phố J, gặp mặt thị trưởng Khổng, tin rằng chuyện sápnhập xưởng luyện thép sẽ có kết quả nhanh thôi. Còn tiếp sau đó thếnào, mọi người cứ chống mắt chờ xem.”

    Thượng Tu Văn cũngcười, một nụ cười lạnh lùng: “Thì ra hàng loạt sự sắp đặt của emđều rất kín kẽ, anh còn nghĩ rằng, em ngồi vào được vị trí ấy,thật sự đã thích nghi với các nguyên tắc trên thương trường, có thểlàm bất cứ việc gì mà mặt cũng không biến sắc. Nhưng em vẫn hấptấp như xưa, không thể đợi cờ đến tay mình mới phất khiến cho ngườikhác kinh ngạc, trước đây hành động này có thể noi là có chút trẻcon, rất thú vị. Bây giờ vẫn như thế, chẳng có lợi gì cho em cả.”

    Hạ Tĩnh nghiêng đầunghĩ ngợi: “Đúng vậy, anh luôn là người hiểu tính của em nhất, hơnnữa bây giờ còn lấy một người tính cách hoàn toàn trái ngược emlàm vợ, xem ra anh cũng rất phản cảm đấy.”

    “Tĩnh Nghi, đây cũnglà sự cố chấp mà anh không thể hiểu nổi của em. Hình như em trướcsau đều cho rằng anh làm gì cũng là vì để xóa đi sự tồn tại củaem. Thực ra, chúng ta đã chấm hết từ lau rồi, cũng hoàn toàn thoátra khỏi cuộc sống của nhau. Chẳng lẽ em chưa từng nghĩ, anh lấy LộLộ chỉ vì anh yêu cô ấy ư ?”

    Cô ta trừng mắt nhìnThượng Tu Văn, rất lâu, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng: “Đi mà làm thánh với vợ anh ấy, thử xem qua ngày hôm nay, còn cóthể thuyết phục cô ta: Anh thật ra dùng một cách đặc biệt để yêu emnữa không. Theo em thấy, đầu óc cô ta không đơn giản, không dễ dỗ dànhđâu.”

    “Anh hoàn toàn tinvào năng lực phán đoán của cô ấy. Chúng ta gặp sau vậy.”

    Hệ thống loa phátthanh báo đến giờ lên máy bay. Hai người họ một trước một sau bướcvào, ngồi ở vị trí cách xa nhau, không nói với nhau thêm câu nào nữa.

    Máy bay hạ cánh, ThượngTu Văn lại gọi cho Cam Lộ, máy vẫn tắt.

    Anh bắt đầu suy nghĩnhững nơi cô có thể đến. Với sự chăm sóc và bảo vệ từ tinh thần đến vật chấtcủa cô đối với cha mình, cô không thể giống như những người phụ nữ bình thườngkhác, giận dỗi là quay về nhà cha mẹ để khóc lóc than thở rồi ở đó luôn. Nhưnganh vẫn gọi cho ông Cam trước, hỏi thăm cha vợ, chỉ nói mình mới đi công tácvề, Tết không đến chúc Tết ông được thành thật xin lỗi, quả nhiên ông Cam luônmiệng nói không sao, công việc quan trọng mà, bảo anh hôm nào rảnh rỗi cùng CamLộ đến ăn cơm.

    Anh biết bạn thân nhấtcủa Cam Lộ là Tiền Giai Tây, nhưng khi gọi cho cô, Tiền Giai Tây kinh ngạc, nóikhông gặp Cam Lộ, còn chất vấn ngược lại anh : “Anh làm gì cô ấy rồi, cô ấykhông phải người hễ giận dỗi là làm nũng tắt máy chơi trò mất tích như vậy.”

    Thượng Tu Văn đành nói :“Hai chúng tôi có chút hiểu nhầm, mong cô nếu gặp cô ấy, lập tức gọi điện chotôi ngay được không.”

    Tiền Giai Tây bán tínbán nghi, chỉ ậm ừ rồi cúp máy.

    Đúng như Tiền Giai Tâytừng nói, Cam Lộ không phải hay hờn dỗi. Trước đó, cô chỉ quay người bỏ đi khibị Ngô Lệ Quân ép vào tình huống thế đã rồi phải chuyển công tác đến trườngmới. Khi hết giận về nhà, Thượng Tu Văn nhìn thấy quần áo mà cô vừa dạo phố về,từ áo khoác cho đến nội y đều vô cùng gợi cảm chịu chơi, còn có một chiếc quầnngắn cũn cỡn in hoa, không nén nổi bật cười. Cam Lộ bị anh cười chọc quê, đỏmặt giằng lại, anh nắm chặt không buông : “Mặc cho anh xem nào.”

    “Không mặc.”

    “Mua rồi sao lại khôngmặc, mặc không cho anh ngắm thì cho ai ngắm ?” Anh áng chừng chiếc áo ngực màuda báo cười cười.

    “Hứ, anh mà không quađây dỗ dành em, em quét hết tiền không thẻ anh thỏa sức mua sắm, nếu không chắcem tức chết mất.”

    Anh kéo cô vào lòng ômchặt lại : “Ai nói anh không dỗ dành em, nhưng anh phải thừa nhận, anh rất hoannghênh em mua loại nội y gợi cảm thế này, coi như đó là phúc lợi của anh đi.”

    Cô quả thật rất có khảnăng tự giải tỏa, không vì một việc không thể giải quyết được mà oán trời tráchngười. Nhưng Thượng Tu Văn cũng hiểu rất rõ, cô có giới hạn của mình, còn anhthì hình như đã chạm phải mức giới hạn thấp nhất đó của cô, sự phẫn nộ này cólẽ chẳng thể nhờ vào mua sắm để giải tỏa được.

    Nhưng anh vẫn lái xe đếnkhu mua sắm lớn nhất trong thành phố, sau cơn bão mua sắm bùng nổ vào dịp Tết,không khí nơi đây có chút đìu hiu.

    Anh dạo tới dạo luinhững nơi cô có thể đến nhưng chẳng thu hoạch được kết quả gì, đành quay vềnhà.

    Anh ước đoán tất cả phảnứng có thể của cô, nhưng từ câu hỏi trong buổi họp báo đến cái tát trước sảnhkhách sạn, hành động của cô đã hoàn toàn vượt ngoài tầm phán đoán và kiểm soátcủa anh.

    Đợi đến khuya, cô vẫnkhông nghe điện thoại, anh càng lúc càng đứng ngồi không yên, lại gọi điệnthoại cho Tiền Giai Tây, nhưng không đợi anh mở miệng, Tiền Giai Tây đãtuôn một tràng: “Tu Văn, tôi phải hỏi anh trước, rốt cuộc là anh đãlàm gì, khiến Cam Lộ lang thang ngoài đường trong thời tiết giá rét,không muốn về nhà chứ ?”

    Lần đầu tiên anh thấymình thật thảm hại, nhưng lại lập tức đoán chắc vợ anh đang ở chỗcô ta, một lát sau anh mới nói: “Xin lỗi, xin hãy để cô ấy nghỉ ngơi,ngày mai tôi sẽ đón cô ấy.”

    Đặt điện thoạixuống, nỗi bồn chồn trong anh không thế nào tan biến đi được, sángsớm ngày hôm sau, anh liền lái xe đến trước cổng trường đợi, hơn mộtgiờ đồng hồ sau Cam Lộ mới xuất hiện trong tầm mắt, anh gần như khôngkịp suy nghĩ bước xuống xe, đi xuyên qua dòng người ôm lấy cô.

    Thế nhưng Cam Lộ rõràng không hề tỏ ra yếu mềm trước cái ôm siết chặt trước con mắtcủa bao nhiêu người đó.

    Buổi chiều, Thượng TuVăn lại đến cổng trường sớm hơn giờ tan sở, lúc Cam Lộ bước ra, anhđang nghe điện thoại gọi từ thành phố J. Cam Lộ nhìn quanh, thấy xeanh, mỉm cười chào đồng nghiệp rồi đi tới bước lên xe, thần thái vôcùng điềm tĩnh. Anh vội vàng kết thúc cuộc điện thoại: “Lộ Lộ,chúng ta đi ăn ở ngoài nhé, tìm chỗ nào đó để nói chuyện.”

    “Không cần đâu, emthấy nhạt miệng, về nhà ăn cũng được.”

    Anh không muốn tráilời cô, vừa gọi điện thoại cho chị giúp việc vừa lái xe về nhà.

    Lúc họ về đến nhà,Ngô Lệ Quân đã về trước rồi, ngày hôm đó nói chuyện điện thoại vớiNgô Xương Trí, bà đã đại khái biết được tình hình, rất lấy làmngạc nhiên. Thượng Tu Văn nửa đêm trở về, mặt mày phờ phạc, từ chốithảo luận với bà. Cam Lộ vẫn như ngày thường, vừa bước vào đã gọi“mẹ”, bà lặng lẽ thở ra, vờ như không có chuyện gì nói: “Ăn cơm thôi.”

    Ba người cùng ngồi ăncơm, Cam Lộ ngoài việc thấy nhạt miệng ra, không khác gì so với bìnhthường. Bữa cơm ăn trong yên tĩnh như thường lệ, ăn xong, Cam Lộ dọndẹp bát đĩa, rồi lên lầu.

    Thượng Tu Văn lạinhận được điện thoại của Ngô Xương Trí, đến khi nói xong, đi lên lầuthì thấy Cam Lộ đang quỳ trước tủ quần áo, thu dọn đồ đạc, quần áocho vào va li.

    Anh đứng sững lại:“Em đang làm gì vậy ?”

    “Em định dọn ra ngoàiở một thời gian.” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, bình tĩnh trả lời.

    Thượng Tu Văn sảibước tới, gần như thô lỗ kéo Cam Lộ đứng dậy.

    “Chúng ta cần phảingồi xuống nói rõ ràng.”

    Cam Lộ bị anh kéomạnh mất thăng bằng, nhíu mày kêu khẽ: “Anh làm đau em.”

    Thượng Tu Văn thảlỏng ra: “Xin lỗi.”

    “Nếu anh nhất địnhmuốn nói chuyện, chúng ta có thể nói. Nhưng chúng ta từ lúc quen nhaucho đến lúc kết hôn thời gian dài như vậy, Tu Văn, lúc anh có thể nóirõ nhất thì lại không nói, kéo đến bây giờ e rằng có nói trời nóiđất như thế nào cũng chẳng thể lấy được lòng tin của em, khiến emthay đổi quyết định.”

    Thượng Tu Văn nắm lấytay cô, dẫn cô đến ngồi bên chiếc ghế nhỏ cuối giường, chăm chú nhìncô : “Lộ Lộ, anh biết anh đã không giữ được lời hứa không đến HúcThăng làm việc với em. Nhưng tình thế Húc Thăng hiện tại rất nguycấp, Ngô Úy đã làm ra chuyện tày đình này, tình hình còn nghiêmtrọng hơn là trong bài đăng trên báo. Nếu anh ta chỉ là lãnh đạo cấpcao và nắm giữ 10% cổ phần của Húc Thăng, thì nếu truy cứu đếncùng, anh ta phải ngồi tù. Chỉ vì cậu với anh ta phụ tử tình thâm,cho dù có giận đến mức nào cũng không thể để anh ta tự làm tựchịu. Nhưng nếu tha cho anh ta, để Húc Thăng phải gánh trách nhiệmnày, thì đối với một doanh nghiệp đang đương đầu với phong ba bão tápmà nói, thì đã đến bờ tận diệt.”

    “Anh muốn em hiểu cậuanh phải làm động tác nhận trách nhiệm và xin từ chức để đánh lừamọi người, sau đó anh tiếp nhận chức vụ đó là chuyện chẳng đặngđừng đúng không ? Được ,điểm này theo em thấy thì không được quang minhlỗi lạc cho lắm, nhưng cũng không đến nỗi phức tạp. Nhưng nói thật,em không quan tâm đến Húc Thăng, tương lai của nó có liên quan gì đếnem?” Cam Lộ lạnh lùng nói.

    “Lộ Lộ, tiếp theo anhgiải thích về cổ phần của anh trong Húc Thăng một chút.” Thượng TuVăn chần chừ một lát, “Trước đây anh không nói không phải là có ýmuốn giấu em. Chuyện này liên quan đến một vài chuyện trong quá khứ,anh chưa từng nói với em, thật ra là bởi vì anh có quá nhiều nỗiđau.”

    “Anh vẫn có thể khôngnói mà Tu Văn, em chưa bao giờ truy hỏi anh bất kỳ chuyện gì, bây giờem cũng không hiếu kỳ cho lắm, anh không cần phải khoét sâu vết thươngcũ để đổi lấy sự thông hiểu của em.”

    “Anh không thẳng thắnvới em lần này, e rằng mãi mãi không bao giờ có được lòng tin của emnữa, kiên nhẫn nghe anh nói được không ?”

    Cam Lộ cụp mắtxuống, yên lặng lắng nghe.

    “Anh rất ít khi nhắcđến cha mình với em. Thật ra so với mẹ, anh và cha thân thiết hơnnhiều, cha nhìn xa trông rộng, nhạy bén, đối đãi nồng hậu với tấtcả mọi người lại uyên bác, gần như có thể nói là thập toàn thậpmỹ, anh từ nhỏ đã sùng bái ông. Cha trước kia là quan chức thành phốJ, sau đó vì ủng hộ mẹ theo đuổi con đường chính trị đã từ chứcđổi nghề, bắt đầu làm kinh doanh, công ty vận hành rất tốt, năm anh 24tuổi, có thể nói gián tiếp nguyên nhân do anh, công ty cha bị lôi vàomột vụ án kinh tế phức tạp chấn động lúc bấy giờ, vụ án đó liênđới rất rộng, liên quan đến rất nhiều người trong giới doanh nghiệp,giới chính khách của cả hai tỉnh. Hôm qua, em nhìn thấy chủ tịch côngty đầu tư Viễn Vọng, Vương Phong, cũng có liên đới trong đó, vì chuyệnnày ông ta bị hai năm tù treo.”

    Giọng nói của ThượngTu Văn có phần khàn và nhỏ, ngừng một lúc, dường như anh đang chìmtrong quá khứ. Cam Lộ đột nhiên thấy kích động, muốn đứng dậy đithẳng không quay đầu lại. Cô đã sức cùng lực kiệt, đã không gánh nổinỗi đau của người khác nữa rồi, nhưng cô chỉ có thể nắm chặt lấyvạt áo, ép mình ngồi yên không nhúc nhích.

    “Lúc đó, mẹ anh đanglà phó thị trưởng của thành phố lớn thứ hai ở tỉnh bên, đường hoanlộ rộng thênh thang, bà trước nay coi trọng sự nghiệp, giữ mình trongsạch, chuyên tâm vào công việc, nhưng không thể không bị liên đới.” Nóiđến đây, nét mặt anh vô cùng bình tĩnh, chỉ có nơi sâu thẳm trong ánhmắt là một màn u tối, nỗi thống khổ hiện lên trong đáy mắt, “Lúcviệc điều tra đang tiến hành được một nửa thì cha anh đột ngột quađời.”

    Cố giấu cảm xúc củamình như thế nào thì đến đây Cam Lộ cũng bộc lộ sự kinh ngạc tột độ.

    Thượng Tu Văn cố gắngkiềm chế cảm xúc, tiếp tục nói : “Cha bị giữ điều tra liên tiếpnhiều ngày liền, hôm đó mới được thả về nhà. Cha một mình trong thưphòng, anh… nửa đêm về nhà mới thấy cha đã ngã bất tỉnh trên sàn từlúc nào, không còn thở nữa. Sau khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nóiông ấy chết vì bệnh tim đột ngột phát tác.”

    Cam Lộ nhận ra, sự rađi đột ngột của cha anh e rằng không chỉ đơn giản do bệnh tật. Côngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Thượng Tu Văn đang cắn chặt răng, chặtđến nỗi xương hai bên gò má hóp lại. Lòng cô chợt mềm nhũn, đưa tayra nắm lấy tay anh : “Chuyện đã qua rồi Tu Văn, đừng tự trách mình.”

    “Cha đúng là có bệnhtim, nhưng mỗi năm đều kiểm tra định kỳ, không hề nghiêm trọng đến mứcđó, thuốc cấp cứu trong tay ông, ông cũng không động đến. Mẹ thì bậnbáo cáo, giải thích với tổ chức, anh thì bận thu dọn mớ hỗn loạncủa mình. Anh và mẹ đều không hề lưu tâm đến áp lực mà cha phảichịu từ gia đình và công ty quá lớn, tâm trạng vô cùng thất thường.”

    Thượng Tu Văn bấtgiác ngoẹo đầu sang một bên, vẫn cắn chặt răng. Cam Lộ chỉ lặng lẽnắm lấy tay anh, hai người ngồi cạnh nhau không nói, đợi bình tâm trởlại.

    Thượng Tu Văn tiếptục nói, giọng hơi lạc đi : “Anh không thể không tự trách mình, baonhiêu năm rồi, anh chưa từng tha thứ cho mình. Sau khi cha mất, một phầnđiều tra liên quan đến ông coi như là kết thúc, mẹ cũng không có saiphạm nào liên quan đến pháp luật. Nhưng bà chịu một cú sốc quá lớnnên đã đề đạt nguyện vọng xin chuyển công tác với cấp trên, đến Sở Ytế ở đây đảm nhận chức vụ nhàn hạ, gần như đoạn tuyệt với côngdanh. Thiệt hại của công ty mà cha để lại lớn đến nỗi không thểlường hết được, anh cũng chẳng còn tâm trí tiếp tục vận hành nó,đành đem phát mãi, vội vàng kết thúc tất cả mọi sự có liên quanđến công ty. Lúc đó cậu đang làm ở một công ty sắt thép, ông nhìnthấy sự phát triển của ngành gang thép trong nước, nên quyết địnhthành lập công ty riêng, sau đó đến đây.” Anh lật ngược tay nắm lấy tayCam Lộ, “Bây giờ em đã có thể lý giải vì sao anh lại tránh nói vềchuyện này rồi chứ ?”

    “Tu Văn, anh kể ra câuchuyện quá khứ khiến anh đau lòng như thế, em nói em không hiểu, thìquá thật máu lạnh rồi. Mỗi người ít nhiều đều có tâm sự không thểkể cho người khác, anh không muốn nhắc đến nhưng chuyện đau lòng đóvới vợ mình, có lẽ em cũng không nên quá khắt khe. Nhưng đừng nóiđến những thứ khác, anh nghĩ rằng tình hình kinh tế của anh là bímật của anh và gia đình anh, cái thái độ đó làm tổn thương em.”

    Thượng Tu Văn nắmchặt lấy tay cô, ánh mắt thâm sâu chăm chú nhìn cô: “Đó không hề làbí mật, chỉ là chuyện mà anh và mẹ không muốn nhắc đến mà thôi. Anhtừng có quá khứ tuổi trẻ bồng bột, hơn nữa phải trả một cái giáquá đắt, quá thê lương. Lộ Lộ, sau khi cha mất, anh đã cảnh tỉnh bảnthân, không thể sống mãi cuộc sống như trước. Húc Thăng đối với anhmà nói, chỉ là một vụ đầu tư thành công, trong tay cậu nó pháttriển rất nhanh. Nhưng nó khởi nguồn từ một doanh nghiệp quốc doanhbị phá sản, nên Ủy ban Kinh tế thành phố J cũng nắm một số lượngcổ phần không nhỏ, quyền lực phân tán. Để ngăn chặn việc kinh doanhcủa cậu bị chi phối, anh mới để cậu đứng tên phần cổ phiếu củamình, để dưới danh nghĩa là cổ đông lớn nhất, nắm quyền cổ phiếutuyệt đối. Anh thừa nhận anh có tham dự một phần vào việc kinh doanh,nhưng trước giờ chưa hề có hứng thú với nó. Mấy năm nay anh dần dầnbán bớt cổ phần trong tay mình, để cậu trở thành cổ đông lớn nhất.Anh không thể vừa mới quen em đã đề cập đến chuyện này. Lần lữa đếnsau này, anh nghĩ, nếu không có gì ngoài ý muốn, anh sớm muộn cũngsẽ rút hoàn toàn khỏi Húc Thăng, nên không cần phải nói đến nữa.”

    “Vậy là anh đã códự tính xuất hiện trước mặt em với diện mạo là một người làm ănnhỏ rồi.”

    Thượng Tu Văn nghe raý mỉa mai trong lời nói của cô, cười buồn: “Không, trước Tết anh códẫn em đến dự tiệc của công ty Viễn Vọng, còn nhớ không? Gần một nămtrước anh đã từng bước chuyển nhượng cổ phiếu và đầu tư một phầnlợi nhuận vào Viễn Vọng, giao tình giữa Vương Phong và cha anh là mộtchuyện, anh rất tán thành con đường và quan niệm kinh doanh của ôngấy, hơn nữa, đầu tư và điều hành vốn là chuyên môn của anh, nên anhtự tin sẽ làm tốt. An Đạt ngừng kinh doanh cố nhiên cũng có nhân tốbảo toàn cho Húc Thăng ở trong đó, nhưng cũng là việc nằm trong kếhoạch của anh. Anh vốn dĩ đã có kế hoạch, chuyển nhượng toàn bộ cổphiếu còn lại trong tay mình cho Viễn Vọng, Viễn Vọng sẽ tham gia vàoquyết sách của hội đồng quản trị của Húc Thăng, hạn chế hành vicủa cậu, đưa công ty trở về với quỹ đạo, sau Tết anh sẽ về ViễnVọng làm việc, sau đó từ từ nói cho em biết về cổ phần của anhtrong Viễn Vọng, không để em cảm thấy đột ngột.”

    “Em chỉ có thể nói,anh sắp đặt rất chu đáo.”

    “Nếu không phảỉThiếu Côn xảy ra chuyện ở Brazil, Ngô Úy không xảy ra chuyện ở đây, anhđã không để em tiếp nhận tin này trong tình huống đột ngột như vậy.Tha thứ cho anh Lộ Lộ, đừng tính toán chuyện này nữa được không ?”

    Sau một hồi yên lặng,Cam Lộ ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch nhìn anh: “Thượng Tu Văn,anh bảo em đừng tính toán. Anh xem em là gì chứ? Là một con ngốc từđầu đến cuối đúng không?”

    “Đừng nói như vậy…”

    “Vậy em phải nói thếnào? Đúng rồi, cứ coi như em không là con ngốc đi, thì cũng chỉ làcon cờ trong tay anh. Anh quyết định vào thời gian nào, với tư cách gìxuất hiện trước mặt em; đến lúc nào, anh cảm thấy thích hợp, lâu lâulại tặng một chút chân tướng cho em. Anh sắp đặt chu đáo như vậy, emkhông vỗ tay tán thưởng, rõ ràng là có lỗi với sự nhọc lòng củaanh. Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, em hoàn toàn nằm tronglòng bàn tay anh, giống như Hạ Tĩnh Nghi nói, cuộc sống trong thiênđường của kẻ ngốc mà anh cho em, còn cảm thấy hạnh phúc của mìnhchẳng có chút thiếu sót nào, thật mỉa mai.”

    “Chúng ta cơ bản khôngcần để ý đến những lời cô ấy nói, cô ấy hiện tại chỉ là người quađường chẳng có chút liên quan gì đến cuộc sống của chúng ta màthôi.”

    “Đối với anh, cô ấythật sự đã trở thành thói quen rồi, thậm chí không thành thật vớichính bản thân anh. Chúng ta là vợ chồng, em giúp anh đối diện làđược rồi. Cái quá khứ bồng bột, bốc đồng của anh phần lớn bao gồmcả Hạ Tĩnh Nghi nữa đúng chứ.” Cô nhìn Thượng Tu Văn đang mím chặtmôi, nhưng không chút lưu tình tiếp tục nó , “Lái xe thể thao BMW,thường xuyên ra nước ngoài và Hồng Kông mua sắm, để bạn gái quẹt thẻmua hàng hiệu thỏa sức mà không hề chớp mắt…”

    Thượng Tu Văn sa sầmmặt: “Là cô ấy nói với em đúng không ?”

    “Không sai, em ngốcvẫn hoàn ngốc, nhưng không phải sống trong môi trường chân không, hoàntoàn không hề biết một thứ gì, vả lại em đã nghe chuyện này từ rấtlâu rồi, chứ không phải là ngày hôm qua. Thật đáng thương, lúc đó emcòn tự nói với mình, chồng mình vừa mới thất bại trong kinh doanh,mình đã không quan tâm đến hưởng thụ vật chất, vậy thì tốt nhất nênhiểu đại cuộc, nghĩ đến lòng tự trọng của anh ấy, đừng nhắc đếnchuyện cũ trước mặt anh ấy.” Cam Lộ cười ha ha, đầy vẻ tự giễumình, “Tu Văn, anh phải thừa nhận, em tỏ ra rất đức hạnh đúng chứ.”

    “Xin lỗi, Lộ Lộ, côấy không có quyền khích bác em như vậy.”

    “Chúng ta đừng vộiphê phán cô ấy, anh cũng đừng vội xin lỗi thay cô ấy, có lẽ cô ấynghĩ mình quả thật có cái quyền mà cả em và anh không biết cũngkhông chừng.” Cam Lộ cười nhạt, “Khoảng thời gian hai người chia taynhau, lại rất trùng hợp với việc cha anh qua đời. Xem ra, quả đúng nhưlời anh nói, liên đới đến cả hai gia đình, là một sự chia tay không aimuốn. Chẳng trách anh luôn tự trách mình, tinh thần suy sụp còn cô ấythì vẫn thương nhớ không nguôi đến tận bây giờ, sau khi gặp lại vẫnbám riết không buông tha cho anh, cũng không ngừng quấy rầy em.”

    “Không phải như emnghĩ đâu, Lộ Lộ, đừng suy đoán lung tung.”

    “Vậy thì phải thếnào đây? Anh đã biến cuộc sống của em thành một bộ tiểu thuyết trinhthám, cố tình diễn vở kịch phức tạp trước mặt em, em bỗng dưng bịkéo vào mà không hiểu vì sao, nhưng cũng không thể không chuẩn bị tâmlý tham gia. Nếu không các người diễn đặc sắc như thế, lại không cóai vỗ tay hoan hô thì thật mất hứng.”

    “Đừng suy đoán vềquá khứ như vậy Lộ Lộ à.” Giọng nói Thượng Tu Văn có chút gì đónghiêm khắc lạnh lùng, “Anh đã cố hết sức thẳng thắn, những gì kểvới em đều là những chuyện không bao giờ anh đi nói với bất kỳ ngườinào khác.”

    “Vậy em nên cảm kíchsao? Có lẽ vậy, suy cho cùng không biết những chuyện đó em cũng sốngvới anh một thời gian khá dài rồi, em phải thừa nhận, phần lớn thơigian em cứ nghĩ rằng mình sống cũng rất tuyệt đấy chứ, không biếtgì đôi khi lại là một thứ hạnh phúc.”

    “Lộ Lộ, chung sốngvới em, anh rất hài lòng, từ lúc cầu hôn em cho đến khi chuẩn bị cócon…”

    Thượng Tu Văn lúc nàybỗng dưng nhắc tới con cái, Cam Lộ như bị điện giật đứng phắt dậy,lùi lại một bước, đủ khoảng cách để nhìn rõ mặt anh, vẻ hoảngloạn trên gương mặt cô khiến anh kinh ngạc : “Sao thế, Lộ Lộ ?”

    Cam Lộ hất tay anh ra:“Xin lỗi, anh cho rằng mình đã thẳng thắn, một sự thẳng thắn chưatừng có rồi đúng không, nhưng đối với em, sự thẳng thắn như nặn kemđánh răng này chẳng có ý nghĩa gì hết.”

    “Chúng ta hà tấtphải dằn vặt vì những chuyện đã qua từ rất lâu.”

    “Em không để bụng anhcó quá khứ như thế nào với ai, Tu Văn ạ, em luôn cho rằng anh làngười có thể kiểm soát cảm xúc và cuộc sống của mình. Nhưng bâygiờ xem ra, anh có lẽ cũng hiểu rõ như em, nếu tất cả đã sớm kếtthúc, hơn nữa không để lại bất kỳ ảnh hưởng nào, anh sẽ không từlúc quen nhau cho đến khi kết hôn luôn tránh nói về tài sản của mìnhvới em; Hạ Tĩnh Nghi cũng sẽ không bám riết lấy anh, từ chuyện côngcho đến chuyện riêng tư. Hai người đã có với nhau một quá khứ rấtdài, cứ cho rằng em có thể thuyết phục mình cho qua điểm này, nhưnghành động của hai người bây giờ theo em thấy, rõ ràng là vẫn sa vàođó dù bằng những cách không giống nhau, hơn thế có thể gọi là yêu khôngbiết mệt mỏi đấy nhỉ.”

    “Cáo buộc này thậtkhông công bằng với anh, Lộ Lộ. Anh biết bây giờ anh có giải thíchthế nào em đều không lọt tai. Nhưng có một điều xin em tin anh, đốivới anh, quá khứ đã là quá khứ, người anh yêu là em, anh vì lý donày mà kết hôn với em, đây mới là điều quan trọng nhất.”

    “Thật ư? Nhưng xinlỗi, em không tài nào liên hệ người đàn ông mà em lấy với anh. Anhkhiến em cảm thấy thất bại, từ hoài nghi trí khôn của mình, mắtmình, đến hoài nghi sự lựa chọn của mình, hôn nhân của mình.” Cam Lộcười thảm hại, “Em không thích anh đưa em vào tình thế đã rồi. Em cầnyên tĩnh để suy nghĩ càng nên làm thế nào.”

    “Thế cũng không cầndọn ra ngoài, Lộ Lộ.” Thượng Tu Văn đứng dậy, bước tới trước mặt cô,dang tay ôm lấy cô, “Ở lại đi em, trước khi em nghĩ thông, anh sẽ khôngquấy rầy em.”

    Cánh tay rắn chắccủa anh vòng qua eo cô, cô lại một lần nữa nhận ra, cô từ lâu đã quenđược anh ôm, giống như cái ôm bất ngờ trước cổng trường vào ban sáng,cơ thể cô đã phản ứng trước cả trái tim cô, tự động nép vào vòngtay anh, thân thể mệt nhoài nhiều ngày qua phó mặc trong tay anh, cònanh thì giữ chặt lấy cô.

    Cô hơi ngả đầu vềphía sau để nhìn khôn mặt đối diện mình, ánh mắt anh sâu thẳm, đồngtử đen láy, cô có thể nhìn thấy rất rõ hình bóng mình trong đáymắt anh. Họ từng vô số lần nhìn nhau như thế này, ánh mắt của anhvẫn vậy, kiên định, không chút mập mờ.

    Cô từng cho rằng,người đàn ông có ánh mắt như vậy có thể đủ để làm cho cô yên tâmđặt niềm tin. Bây giờ cô chỉ có thể cười chua chát, đưa tay lên vuốtve mặt anh: “ Em luôn thành thật hơn anh Tu Văn ạ, có hai việc em cần phảinói với anh: “Thứ nhất, sáng hôm qua em vừa đi xét nghiệm, em đã có thai rồi.”

    Thượng Tu Văn như khôngtin vào tai mình nhìn cô, sau đó niềm vui sướng tột độ lập tức hiện trên nétmặt.

    Thế nhưng, cô bình tĩnhđáp: “Thứ hai, em không chắc mình có nên giữ đứa bé này không.”

    “Lộ Lộ…” Thượng Tu Vănbị chấn động mạnh, ngón tay bấu chặt vào eo cô, dùng lực mạnh đến nõi cô bấtchợt co rúm người lại trong ánh mắt và trong tay anh.

    “Đây là con của haichúng ta, em sẽ không một mình quyết định bất cứ điều gì. Nhưng em cần phải rakhỏi đây, suy nghĩ kỹ càng về một số chuyện.”

    Cô gỡ tay anh ra khỏi eomình, lùi ra khỏi vòng tay anh, nhưng tay anh lại nắm chặt lấy tay cô: “Lộ Lộ,đừng lấy con ra để trừng phạt anh.”

    Giọng của anh sốt ruộtvà cầu khẩn, cô cụp mắt xuống, nhìn những ngón tay thon dài của anh, nước mắtcuối cùng cũng dâng đầy khóe mắt, từng giọt từng giọt tuôn ra: “Em quả thậttừng có ý định này, Tu Văn, em rất muốn trừng phạt anh, nhưng… ”

    Hôm qua, cô ngồi trongcông viên ở thành phố J đến khi mặt trời xuống núi, nhóm người hátkinh kịch cũng đã thu dọn đồ đạc, hai ba người bắt cặp vừa tròchuyện vừa đi ngang qua chỗ cô ngồi, đột nhiên có vài người dừng lạibên cô, một ông lão nói : “Cô gái, cô cũng thích kinh kịch chứ, ngồiđây nghe lâu như vậy mà.”

    Cam Lộ ngừng suy nghĩvẩn vơ, miễn cưỡng nở nụ cười, “dạ” một tiếng: “Nghe rất thú vị.”

    Một bà lão trong đócười: “Đừng ngồi đây lâu quá, cô gái ạ, bên hồ khí ẩm nhiều, cẩnthận coi chừng bị cảm đấy. Chỉ cần thời tiết tốt, chúng tôi mỗitối thứ ba, năm, bảy đều đến đây, nếu cháu thích, cũng có thể thamgia học theo từ từ, thật hiếm có người trẻ nào thích môn nghệ thuậtquốc túy của chúng ta.”

    Nhóm nghệ sĩ nghiệpdư đi ra khỏi công viên, Cam Lộ ngồi thêm chút nữa, rồi cũng đứng lênra về. Nhưng trong buổi chiều tà nhập nhoạng thế này, rảo mắt nhìnthành phố xa lạ, cô vẫn không biết nên đi đâu.

    Trước mặt không xa cómột bến xe buýt, cô theo phản xạ đi đến đó, nhìn bảng hướng dẫntrạm và tuyến, từng tên địa danh lạ lẫm, từng tuyến đường chẳngbiết đi đến đâu, hoàn toàn chẳng cho cô chút khái niệm gì về phươnghướng.

    Bảng quảng cáo phíasau bến xe đột nhiên sáng đèn, ở đây cũng giống thành phố nơi côsống, đâu đâu cũng có quảng cáo về bệnh viện tư nhân, một bác sĩ đeokính và một cô y tá xinh đẹp mĩ miều cùng mỉm cười nói với mọingười chỉ cần đến chỗ họ thì từ các loại bệnh nan y phức tạp, sảnphu khoa đến những điều thầm kín khó nói, đều có thể giải quyếtmột cách nhanh chóng chuyên nghiệp.

    Ánh mắt cô dừng lạiở mục ba tháng đầu thai kỳ, dòng chữ phẫu thuật nạo hút thai nhanhchóng, không đau, không để lại di chứng nhảy nhót trước mặt cô, cô bấtgiác rùng mình, không biết là do khí lạnh lúc sẩm tối nhiễm vào cơthể hay là dòng chữ đó làm tim cô nhói đau.

    Tay cô bất giác đưalên sờ bụng mình, ở đó vẫn bằng phẳng như thường, lúc nhận kết quảxét nghiệm vào buổi sáng, cô cũng từng sờ qua, lúc đó là niềm vuisướng xen lẫn bối rối, vậy mà chỉ mới qua nửa ngày, tâm trạng củacô lại nặng nề tựa như rơi xuống vực thẳm.

    Đây là đứa con màngười đàn ông chung sống cùng cô đêm ngày mong ngóng, cô cũng nghĩrằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý làm mẹ đứa con của anh. Nhưngbỗng chốc, cô lại không rõ bộ mặt thật của người đàn ông này rồi.

    Ánh mắt cô dừng ởhộp đèn quảng cáo, bác sĩ mặc áo blouse trắng cười khoe hàm răngtiêu chuẩn 8 cái, vô cùng hòa nhã vui vẻ, dường như cái mà anh ta đốimặt hằng ngày không phải bệnh tật, nỗi hoảng sợ, bi thương và ưu sầuvậy, phía dưới là dòng chữ nhỏ: Chuyên gia khoa phụ sản khám bệnhđến 9 giờ tối hằng ngày, giải trừ phiền muộn cho bạn.

    Một ý nghĩ lạnh nhưbăng xẹt ngang qua đầu cô, cô bị chính ý nghĩ của mình làm cho giậtmình, tay bấu chặt vạt áo khoác ngoài. Cô hoảng loạn chạy đi, vẫytay đón một chiếc taxi : “Đến sân bay, cảm ơn.”

    “… Nhưng một ngườisống bằng đạo lý đã thành thói quen, đã không còn biết hờn giận,đối xử cảm tình với bất kỳ ai, chỉ cần mới nghĩ qua đã cảm thấytội lỗi rồi. Em chỉ muốn, em đối xử hợp tình với người khác, vậythì người khác cũng sẽ đối xử hợp tình với em…” Cam Lộ không ngănnổi tiếng nấc, nước mắt từng giọt lã chã rơi xuống tay Thượng TuVăn.

    Thượng Tu Văn lại mộtlần nữa ôm cô vào lòng.

    “Xin lỗi…” Anh khôngthể nói gì thêm nữa, chỉ ôm chặt lấy cô.

    Cam Lộ khóc như chưabao giờ được khóc.

    Thật ra, cô không phảilà người dễ khóc, bạn thân của cô Tiền Giai Tây còn có một tật buồncười lạ lùng hơn, có thể cười khanh khách khi xem những đoạn phimsướt mướt, cái sự hài hước vô duyên này trong cả cái ký túc xá chỉmình cô là chịu được. Bình thường, cô cũng chẳng thấy buồn cườitrước những cảnh đó nhưng cũng không thể giống như những cô gái kháccảm động đến sụt sùi.

    Chung sống với ThượngTu Văn, anh chưa từng chọc giận cô đến mức phải khóc. Chỉ khi cùng anhxem bộ phi “Trí tuệ nhân tạo” của đạo diễn lừng danh Steven Spielberg,đến đoạn người mẹ Monica đem cậu con trai nuôi người máy David bỏ vàorừng sâu, nước mắt của cô cứ lặng lẽ lăn dài trên má. Lúc đó,Thượng Tu Văn ngồi bên cạnh cô, ánh mắt nhìn màn hình, không hề nhìncô nhưng một tay anh vòng qua ôm lấy vai cô, một tay đưa khăn giấy cho cô.

    Cô cẩn thận quẹtnước mắt, tự nhạo mình : “Em hình như đang thổi phồng tình mẫu tử.”

    “Ai cũng có lúc yếumềm. Lúc muốn khóc thì cứ khóc cho thỏa thích, như vậy rất có lợicho tâm lý mà.”

    “Vậy điểm yếu củaanh là gì ?”

    Thượng Tu Văn hình nhưbị câu hỏi làm cho ngẩn ra, im lặng một lát rồi nhẹ nhàng nở nụcười: “Điểm yếu của anh, có lẽ là em đấy.”

    Câu trả lời này rõràng chỉ là để làm vui lòng cô, nhưng lúc nói câu này, anh nở nụcười từng khiến cô mê mệt, giọng nói trầm ấm, nghe vô cùng ngọt ngàokhiến niềm thương cảm những nhân vật trong phim tan hết.

    Cô nghĩ, người đànông biết lựa lúc thích hợp nhất để thỏa mãn tâm lý thích nghe nhữnglời ngon ngọt dỗ dành của bạn gái thật tuyệt, rõ ràng chẳng cómột lời hứa hẹn thực tế nào nhưng khiến cô ngây ngất vì sung sướng.Cô rúc mình trong vòng tay anh, tiếp tục xem phim, không hỏi gì thêmnữa.

    Vẫn cái ôm đó, nhưngtất cả đã không còn như trước. Cho dù có đau đớn thế nào thì nướcmắt cũng có lúc cạn kiệt.

    Cam Lộ quyết liệtthoát ra khỏi vòng tay anh, vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó bước ra:“Xin đừng ngăn cản em. Em vẫn câu nói này, con là của hai chúng ta, emsẽ không tự mình quyết định bất cứ điều gì liên quan đến con màkhông nói với anh. Nhưng em thật sự cần không gian để nghĩ thông mọiviệc.”

    “Em định sống ở đâu ?Đến chỗ Giai Tây ư ?”

    “Không, chỗ Giai Tâychật chội, em không thể làm phiền cô ấy mãi. Tối nay em định ra ởkhách sạn, lúc chiều em đã lên mạng xem được một vài căn hộ cho thuê,cách trường không xa lắm. Em đã hẹn trước với chủ nhà rồi, ngày maisẽ đi xem nhà.”

    Thượng Tu Văn nhíumày: “Lộ Lộ, em định sống ly thân với anh phải không ?”

    Cam Lộ mệt mỏi nói:“Em không biết, nhưng bây giờ em không thể ở cùng anh.”

    “Anh có thể ngủ ởphòng khách.”

    “Anh đang giả ngốcđấy à ? Được, em nói rõ hơn một chút nhé, em không thể chung sốngvới anh dưới một mái nhà.”

    “Lộ Lộ…”

    “Anh cứ cho là em cảmtính đi. Đúng, em đúng là muốn mình trở nên cảm tính một chút. Emchưa bao giờ thích sống ở đây, trước đây vì hôn nhân của chúng ta, emphải chấp nhận, phải chịu đựng. Bây giờ em thấy không còn lý do gìđể tiếp tục chịu đựng nữa, em không có tâm trạng để miễn cưỡng sốngvới bất kỳ người nào, chỉ hy vọng có một chỗ nào đó để sống mộtmình một thời gian, phòng ốc lộn xộn cũng không cần phải miễn cưỡngdọn dẹp; muốn không gặp ai cũng có thể khóa cửa không tiếp; muốnngủ thì ngủ, muốn dậy lúc nào thì dậy, không cần phải tìm bất kỳlý do gì.”

    Cô lại ngồi xổmxuống, thu dọn hành lý. Động tác của cô lúc nào cũng nhanh lẹ,thuần thục, lúc này cũng không ngoại lệ, quần áo nhanh chóng đượcthu xếp gọn gàng vào va li, lúc đứng dậy, chỉ thấy Thượng Tu Văn vẫnđứng ngây người ở chỗ cũ nhìn cô.

    “Em đang có thai, anhsao có thể để em sống một mình ở ngoài được.” Giọng nói Thượng TuVăn lạc đi, “Vả lại nhà thuê cái gì cũng không thuận tiện, cũng chưachắc đã an toàn.”

    “Thế anh còn có tàisản nhà đất gì mà em chưa biết sao ? Nghe nói kẻ lắm tiền thích muanhà, không sao, bây giờ anh có đưa thêm ra thì em cũng chẳng lấy gìlàm ngạc nhiên nữa.”

    Thượng Tu Văn nhìnthẳng vào mắt cô: “Lộ Lộ, đừng phủ nhận tất cả như vậy. Nếu khôngphải vì nguyên nhân hoàn toàn cá nhân đó, anh sẽ không giấu em điềugì, chứ đừng nói là tài sản. Chọn kết hôn với em, anh đã chuẩn bịchia sẻ cùng em tất cả nhưng gì mà mình có rồi.”

    “Đây là cách chia sẻvô cùng kỳ lạ, anh khiến em phải chấp nhận trong khi không biết mộttý gì, bao gồm cả quá khứ của anh, tình cảm của anh đúng không ?”Cam Lộ cũng nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng hỏi, “Hai người cácanh cũng thật kỳ lạ. Chúng ta yêu nhau hơn một năm, chung sống hai năm,thân mật đến mức độ nào nhưng anh chưa bao giờ mở miệng nói với emvề quá khứ của anh; Hạ Tĩnh Nghi chỉ là người xa lạ, nhưng mỗi lầngặp em, cô ta như không thể chờ đợi hơn được nữa hồi tưởng lại từngchi tiết về quá khứ của hai người. Em rất mơ hồ, không biết người màcô ta từng yêu với người mà mình lấy có phải là một hay không? Rốtcuộc anh là ai, Tu Văn? Em có thật sự quen với anh không?”

    “Nếu em muốn biết,bây giờ anh sẽ kể cho em nghe chuyện giữa anh và cô ấy từ lúc bắtđầu đến khi kết thúc. Anh nhất định sẽ không giấu giếm bất kỳ điềugì.” Thượng Tu Văn nói chậm rãi, “Có một điều em đoán không sai, HạTĩnh Nghi quả thực có liên quan đến cái chết của cha anh.”

    Anh đột ngột dừnglại, trong phòng lại một lần nữa xuất hiện sự im lặng khiến ngườita cơ hồ không thể chịu đựng nổi. Cam Lộ đang định nói gì thì anhlại nói tiếp.

    “Khi anh vừa vào đạihoc đã đến công ty cha làm thêm. Anh quen biết Hạ Tĩnh Nghi là do ThiếuCôn giới thiệu, họ trước đây là hàng xóm của nhau. Lúc đó cô ấy vừathi đậu đại học không lâu, là đàn em của anh. Gia cảnh của cô ấy bìnhthường, sau khi bọn anh quen nhau, anh thừa nhận, anh quả thật nuôngchiều cô ấy. Những chuyện hoang đường mà cô ấy nói với em, anh đềuđã từng làm, thậm chí nhiều hơn thế.”

    Cam Lộ quyết liệtcắt ngang anh: “Đừng đừng đừng, đừng nói nữa Hoàng tử gặp cô bé LọLem mang giày thủy tinh, rất thơ mộng, rất thú vị hệt trong cổ tích…Nhưng thôi, xin tha thứ cho sự yếu đuối này của em, em không thể chấpnhận chồng mình là hoàng tử của người khác, em không muốn nghe nữa,càng không muốn bắt ép anh phải nói. Từ giờ trở đi, em không địnhhỏi bất cứ điều gì liên quan đến quá khứ của anh nữa, anh giữ nhữngký ức đẹp đó cho riêng anh là được rồi.”

    “Những chuyện tiếpsau đó không phải là cổ tích cũng chẳng đẹp đẽ nữa, anh không thíchnhắc đến phần cuộc sống này của mình với người khác, nhưng anh khôngmuốn em suy đoán lung tung rồi tự giày vò mình, hôm nay chúng ta sẽnói hết với nhau.”

    Trong giọng nói củaThượng Tu Văn có gì đó sắc lạnh hệt như một tảng băng, Cam Lộ đànhmím môi im lặng.

    “Khi yêu nhau, ban đầuanh chỉ chăm sóc cho cuộc sống của cô ấy, sau này là chăm lo cho cảgia đình cô ấy. Mẹ cô ấy ở nhà làm nội trợ, cha và anh trai buôn bánnhỏ, miễn cưỡng sống qua ngày. Lúc đầu, anh sắp xếp cho họ mở mộtcông ty nhỏ, kinh doanh ngành nghề giống cha, thu nhập ổn định, đủ đểgia đình họ có một cuộc sống đầy đủ, nhưng không thể giàu sụ chỉsau một đêm, dần dần họ không thỏa mãn với nó nữa. Đợi đến khi anhnhận ra họ lợi dụng danh nghĩa công ty của cha ra ngoài hợp tác làmăn với người ta, thậm chí còn khoe khoang chức vụ của mẹ anh, nhậnquà biếu của người khác, nói là có thể lo được những việc nhạycảm, sắp xếp đấu thầu các công trình, sự việc phát triển đến mứcgần như không thể thu dọn.”

    Giọng Thượng Tu Vănđã trở lại bình tĩnh như mọi khi, như thể đang thật lại câu chuyệnchẳng liên quan đến mình.

    “Mẹ anh là người rấtcoi trọng thanh danh cũng như sự nghiệp của mình, sau khi nghe được lờiong tiếng ve đã vô cùng tức giận, gọi anh và cô ấy đến mắng cho mộttrận tơi tả; cha anh trở nên thận trọng, cắt đứt hết mọi hợp đồnglàm ăn với nhà họ. Bọn anh vì chuyện này mà xảy ra tranh cãi khôngchỉ một lần, sau khi trở về, cô ấy cũng cãi vã với gia đình, nhưngcũng chẳng có hiệu quả gì mấy. Dục vọng ấy mà, giống hệt một conthú hoang, một khi đã sổng ra, muốn nhốt lại vào lồng thật sự rấtkhó. Cô ấy và gia đình đều không thể trở lại cuộc sống bình dị,đạm bạc ngày xưa nữa.”

    “Cha mẹ anh hy vọnganh chia tay với cô ấy, anh thừa nhận anh cũng bị lung lay, nhưng cô ấykhông muốn buông tay, dùng mọi cách… rất quyết liệt. Suy cho cùng mọichuyện là do gia đình cô ấy gây ra, cô ấy vẫn còn là sinh viên, lạikhông can dự vào, hơn nữa, nói cho cùng, anh cũng có trách nhiệm, tạisao có thể bỏ cô ấy như vậy. Cứ kéo dài như thế cho đến lúc xảy ramột chuyện động trời không thể cứu vãn được nữa.”

    “Cha và anh cô ấycàng ngày càng khoe mẽ, tham gia vào một vụ tranh chấp kinh tế. Côngbằng mà nói, bọn họ chỉ là con chốt nhỏ, sự việc cũng chẳng phảido họ gây nên, tiến triển của nó về sau họ cũng chẳng thể khốngchế. Nhưng lòng tham đã khiến họ dần dần lún sâu vào trong đó, khôngthể thoát ra được, đồng thời cũng làm liên lụy đến công ty của chaanh.”

    “Vụ án này ngàycàng nghiêm trọng, liên quan đến cả sự thay đổi chính sách nhà nước,nguồn vốn ngân hàng bị thu hẹp, vì chuyện này gây ra hàng loạt cácphản ứng liên hoàn không khác gì hiệu ứng domino, cuối cùng vượt rakhỏi dự đoán cũng như tầm kiểm soát của tất cả mọi người. Nhiềuquan chức cấp cao của hai tỉnh vì việc này mà bị kiểm điểm, bãinhiệm, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm hình sự, mấy công ty bị niêmphong để phục vụ cho công tác điều tra, mọi ngư

    Chuyên Mục

    Công cụ tìm kiếm bởi Google
    Theo dõi: Groups Truyện Trên Facebook
    [SMS]: 0975 736 978
    email: WapSinhVien.Net@gmail.com

    XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
    TRÊN DI ĐỘNG

    WAP SINH VIÊN.NET
    C-STAT