Ánh sáng nhẹ nhàng và thuần khiết, một ngày mới bắt đầu.
- T.Anh, hôm nay em biết chúng ta sẽ đi đâu ko - Hoàng hỏi, câu hỏi có phần bí ẩn làm cho T.A cảm thấy tò mò
- Đi đâu ạ?
- Em ko nhớ hôm qua anh nói j sao? Em có biết c.ty bố em ở đâu ko?
- À em biết, đây là danh thiếp của bố em , trước khi đi ông có để lại cho em giữ - T.A lấy trong túi xách danh thiếp ra rồi đưa cho Hoàng xem
- Bố em làm bất động sản sao?
- Dạ vâng, chắc thế, em cũng ko rõ
- Ừ, anh thấy ghi trong đây, giờ gọi mọi người lại mình cùng đi - Hoàng cười
- Vâng
- Ê, thuê taxi đến địa điểm này nhé - Hoàng vứt danh thiếp cho K.Anh xem, anh gật đầu.
Nam có nhiệm vụ gọi 4 taxi đến...
...
- Ô, người ở đâu mà đẹp trai vậy đây, anh....có bạn gái chưa vậy??? - 1 cô gái người Mỹ xinh đẹp với mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh và nước da trắng, cô bị thích Hoàng từ cái nhìn đầu tiên, anh có sức thu hút thật công phá
- À, người yêu anh đây - Hoàng kéo T.A lại gần, thấy ánh mắt của cô gái kia T.A cũng đoán được cô gái đó thích Hoàng và Hoàng đang cố né tránh, dù sao cô cũng từng đóng giả bạn gái anh 1 lần lên lần này cô cũng ko muốn từ chối để anh rắc rối với cô gái kia
- Ồ, vậy hả, tôi đi đây, làm phiền anh quá - cô gái kia bước đi trong sự nuối tiếc, tuột mất trai đẹp còn j nuối tiếc bằng đây =.=
- Hai người kia còn đứng đó làm j, mau lên xe đến rồi này - Minh gọi
- Yêu đương để lúc khác đi - Yun
- Thiên Anh, em ăn nói cho hẳn hoi - Hoàng quát Yun nhưng lại làm T.Anh giật mình, Hoàng quay sang chỉ vào T.Anh
- Anh ko nói Thiên Anh này
- Em nói đúng thì thôi, chẳng phải vừa rồi anh ôm T.Anh đó sao? - Yun cãi
- Thôi lên xe đi - Tuyết ngăn
Tử Tuyết thoáng nhìn thái độ của K.Anh nhưng chả có j là cho thấy anh đang quan tâm đến lời nói đó, anh vẫn bình thản ngồi lên xe trước...
- Lên xe đi - Hoàng nói
...
C.ty của cha T.Anh đã xuất hiện ngay trước mặt họ, c.ty bất động sản nhà đất mang thên Welsa
- T.Anh, kia phải cha mày ko?, sau nhiều năm vậy mà ông ấy vẫn ko thay đổi cho lắm - Vy chỉ vào 1 người đàn ông đang bước từ xe ô tô xuống và định đi vào bên trong
- Phải rồi, đến đó đi - T.Anh mừng. cô cảm thấy rất vui khi được gặp cha, ko biết ông còn nhớ cô ko nữa?
Tất cả cũng xuống xe và đi sau T.Anh, nhìn cô nàng háo hức như trẻ con khiến ai đó cảm thấy ấm lòng hơn
Nhưng....đến gần cha cô thì thấy ông đang ôm hôn 1 nguời đàn bà nào đó, trông vẫn còn trẻ và đẹp lắm
- Cái gì thế kia, đừng bảo cha mày... - Vy ko tin nổi vào mắt mình
- Ko đâu - T.Anh khẳng định và chạy đến gần đó
..
- Cha, cha ôm ai thế này ?
- Con...con gái...Thiên Anh, sao con lại đến được đây? - ông lắp bắp
- Cha trẻ lời con đi...- T.Anh quát, vì thương ba nên cô mới có thái độ đó
- Ai thế anh yêu - người phụ nữ kia nói bằng tiếng Mỹ nên T.Anh và Vy ko hiểu j chỉ ông hiểu được và.. nhóm K.Anh cũng hiểu
Ông ko trả lời câu hỏi của người phụ nữ đó mà trả lời câu hỏi của T.Anh
- À đây là bạn đồng nghiệp của cha, ở đây gặp nhau thường chào hỏi bằng cách đó - ông cười
Thiên Anh chưa kịp nói câu nào thì K.Anh chen vào, anh nói bằng tiếng Mỹ 1 là ko muốn T.Anh hiểu 1 là muốn người phụ nữ kia hiểu được và cuộc đối thoại bằng tiếng Mỹ bắt đầu
- Tôi cho ông nói lại với cô gái đó
- Thằng ranh này chui ở đâu ra mà dám nói với tao bằng cái giọng đó - ông lườm
- Tôi nhớ ông từng là đàn em của Hạo Khánh Đường mà, thế ông từng nghe qua cái tên Kevin chưa? - K.A lạnh lùng
- Hạo...gì chứ...??? chẳng lẽ...cậu là....con trai ông chủ sao??? - ông sợ
- Cũng thông minh
- Tôi...tôi xin lỗi, tôi ko biết...tôi - ông định quỳ xuống thì ánh mắt của K.A ra hiệu lên ông ko quỳ, hai người đối thoại bằng tiếng Mỹ làm T.A cứ ngẩn người ra tò mò
- Tôi cho ông 2 lựa chọn, 1 là bỏ bà ta và về VN với T.A, hai là ăn mày ở đây
- Tôi....
- Sao nào?
- Tôi sẽ bỏ bà ấy nhưng cậu hãy cho tôi ở lại đây, tôi phải quản lý công ty, tôi hứa sẽ ko bao giờ phản bội mẹ con nhà T.A đâu - ông thành khẩn
- thích thế sao?
- Vâng, mong cậu hiểu cho, c.ty này là cả tâm huyết 1 đời của tôi, tôi ko thể bỏ được
- Được rồi, như lời ông nói đi, nếu tôi biết ông nói dối thì...ông biết hậu quả rồi đó
- Dạ vâng
- Này, anh dám bỏ tôi sao? - người phụ nữ kia lên tiếng
- Bỏ, về nhà đi, kí giấy ly hôn - ông lạnh lùng....
...
- T.A con đi chơi cùng các bạn trước đi, giờ bố có việc bận lắm - ông cười với T.A
- Nhưng..
- T.A, đi thôi - K.A lên tiếng
- chúng ta lên rừng chơi đi - Yun ra đề nghị
- Ấy các cháu đừng lên rừng, nguy hiểm lắm - ông cản
- nguy hiểm j chứ? ông nghĩ bọn tôi là ai? có anh K.A ở đây rồi thì sợ j chứ? - Yun kênh mặt lên
- Nhưng...
Ông chưa nói hết thì Yun đã kéo mọi người đi, ông đuổi theo nhưng taxi đã đi, ông định lên xe đuổi theo nhưng bị mụ đàn bà kia ngăn lại
...
- Nhiều đường thế này biết đi lối nào, ko khéo lạc mất - Vy than
- Ừ, trong đây bị là ngoài vùng phủ sóng, ko gọi cứu được đâu - Minh nói
Có tiếng thở hồng hộc đâu đó, tiếng gió vi vu, tiếng cười ẩn ý
- Mọi người mệt thế sao mà thở kinh vậy? - tuyết hỏi
- Ai thở đâu, tôi cũng định hỏi bà này - Hoàng trả lời
- AAAAAAAAAA - tử Tuyết kêu lên , 1 bóng đen vụt đến đánh ngất cô và lôi đi 1 cách nhanh chóng, tên đó chạy nhanh như bay thoắt ẩn thoắt hiện khiến mọi người ko thể nào đuổi theo được
- AAAAAAAAAAAAA - đến Vy kêu...và...lần lượt tất cả đều bị những bóng người bí ẩn đó bắt đi
...
Tỉnh dậy trong 1 ko gian ẩm thấp và nồng nặc mùi máu tanh khiến khứu giác của mọi người đều như ngạt thở.
- THỔ DÂN - tất cả đồng thanh trừ K.Anh
- Ôi mẹ ơi - Vy phát sợ
Tất cả đều bàng hoàng trước lũ người trước mắt, đúng là đám thổ dân thật, đám ấy nói j mà tất cả ko thể hiểu nhưng theo kinh nghiệm lâu năm của K.A sống ở khắp mọi nơi, anh có thể hiểu được
Đám thổ dân cứ nhao nhao lên, chúng đang bàn bạc vấn đề j đó
Những tên thổ dân mặt dài, hầu như chỉ có đàn ông, chúng mặc trần, móng tay chúng như móng vuốt trông rất đáng sợ, là thổ dân có khác mặt toàn lông lá như vượn
- Đám này có đáng sợ ko ? - Hoàng hỏi K.A
- Có, chúng là thổ dân chuyên ăn thịt người - K.A trả lời tỉnh bơ, gương mặt anh chẳng có biểu hiện j là nói dối nhưng tất cả muốn xác minh điều anh nói là...giả...
- Sao..sao anh biết - Vy hỏi
- Nhìn xung quanh đi, ở đâu cũng toàn máu và xương người - K.Anh đảo mắt nhìn xung quanh và mọi người cũng nhìn theo, tất cả đều đổ mồ hôi 1 cách nghiêm trọng
Yun thất bàng hoàng trước những việc đang diễn ra, cô có chút hối tiếc khi ra ý kiến là lên rừng chơi
...
Trời bắt đầu sẩm tối....và cũng là lúc đám thổ dân kia cần bữa tối
- Chúng làm j kia - Tuyết hỏi
Đám thổ dân đang lao nhao bên cạnh đống lửa cháy to, mấy tên đi vào khiêng vài cái cột gỗ to tướng
....
- Đừng nói là chúng định buộc chúng ta lên thân gỗ đó rồi nướng như nướng thịt vịt nha - Vy
- Ko đâu, chúng ko ăn thịt chín - K.A
- Đáng sợ quá , em còn chưa lấy chồng mà - Vy đùa, thật sự bây giờ cô cũng đang rất lo lắng nhưng cô muốn giảm bớt căng thẳng trong m.ng
- Anh là chồng đây - Minh cười
- Nhẫn đâu, hoa đâu
- Lại còn làm giá á?
Hai người đang chảnh choẹ với nhau thì nguyên cây gỗ thả tự do xuống gần chỗ Vy, Minh vội lê người sang đỡ cuối cùng anh bị khúc gỗ rơi vào chân
- Anh Minh, anh có sao ko? - Vy hốt hoảng
- Anh ko sao, em sao ko?
- Em ko sao, anh...- Vy khóc
- Em yên tâm đi anh chưa chết đâu, lúc này đừng nên khóc - Minh dùng ánh mắt của mình an ủi Vy, anh đau lắm, bị cả khúc gỗ to đè vào chân ko đau mới lạ
...
Đám thổ dân lao nhao lên như đang nói cái j đó , may có K.A hiểu được nên anh dễ dàng đề phòng bất chắc hơn
- Lên ăn tên nào trước đây - thổ dân 1
Đám thổ dân nhìn tất cả với ánh mắt thèm thuồng như bị bỏ đói nhiều năm.
- Tên đó - 1 tên thổ dân khác chỉ tay vào K.A ( trời ơi trai đẹp đó )
- Được đấy, vậy đi, khiêng hắn ta ra ngoài. Đến lúc trăng ở khu rừng này lên cao sẽ làm thịt - 1 tên khác nói, có vẻ tên này là bộ trưởng đám thổ dân này
K.A biết mình sẽ ra sao nhưng anh vẫn ko tỏ thái độ sợ, anh vẫn bình thản dựa lưng vào tường
Những khúc gỗ xung quanh dùng để chói họ lại, mỗi người bị buộc chung với 1 khúc gỗ, tay chân đều bị thắt nút lần này có trốn cũng khó.
- K.A, mày hiểu chúng nói j đúng ko? chúng vừa nói j mà chỉ vào mày vậy? - Nam hỏi
- Đêm nay, trăng lên cao cũng là lúc tao... - K.A bỏ lửng câu và tất nhiên những người kia ko dốt đến nỗi ko biết vế sau câu đó như thế nào, tất cả đều trợn tròn mắt lên nhìn K.A, 1 phần vì lo lắng và sợ hãi phần còn lại thì thấy ngạc nhiên với thái độ dửng dưng của K.A, anh ko sợ sao????
Trong bóng tối, mùi máu xung quanh căn phòng càng trở lên nồng nặc và tanh nồng hơn, có ánh sáng bên ngoài soi vào....
- Trăng lên rồi - Tuyết lạnh lùng, cô cũng đang rất mệt mỏi và đau đớn vì bị chói, tất cả chỉ thở dài lo lắng
- Chúng kìa - Hoàng nhìn ra phía đám thổ dân đang đi về phía K.A
- Thiên Anh, em hát cho anh nghe - K.A nhìn T.Anh, thấy ánh mắt của anh ko phải nhìn mình lên Yun đành ngậm ngùi lắng nghe, đây ko phải lúc ghen tuông mù quáng, ko phải lúc tranh giành đàn ông
- Em...sao... - T.A hỏi với giọng run run, cô đang rất lo cho anh nhưng thái độ của anh khiến cô lầm tưởng rằng anh đang cố vui
- Ừ
- Em hát dở lắm - T.A cau mày cũng là lúc K.A bị hai tên thổ dân cởi chói cho...
- Em hát đi - Hoàng lên tiếng.
K.A bị đưa đi và T.A cất tiếng hát, tiếng hát nhẹ trong như phá tan bầu ko khí nặng nề và nguy hiểm, tất cả như ngưng đọng lại...
...Xin đừng bỏ em ở lại , xin đừng dập tắt đi
Nỗi nhớ không tên theo em theo em đến cuối cuộc đời
Yêu là chẳng nghe điều gì , yêu là chẳng tiếc chi
Dù mai nắng sau cơn mơ kia em sẽ đớn đau thật nhiều
Nhưng không hề hối tiếc và chẳng cần lo au
Vì trái tim em không anh chắc sẽ ngừng đập...
Lời bài hát cũng giống như tiếng lòng của T.A, cô ko dám khóc khi hát vì biết anh đang nhìn cô, cô đang rất sợ...
Hai thổ dân bỗng buông K.A ra, tất cả như đắm trong lời bài hát, tiếng hát của T.A như làm rung động lòng người và 2 thổ dân đó cũng bị tiếng hát đó làm rung động cho dù ko hiểu nó có ý nghĩa j ( thổ dân mỹ thì làm sao hiểu được tiếng việt )
Thấy lâu quá hai tên thổ dân kia ko ra lên đám bên ngoài chạy vào xem, cuối cùng thời gian như ngưng đọng lại....
- Bắt cô gái đó đi - tên bộ trưởng chỉ vào T.A
Đám thổ dân xông vào cởi chói cho T.A rồi đưa cô đi, tất cả ko hiểu chuyện j xảy ra vì ko hiểu tiếng thổ dân.
- Đừng mà, đừng - Vy gào lên, giãy rụa khi đám đó lôi T.A đi, K.A cũng ko làm j được
- Thiên Anh - Hoàng ngấn lệ nhìn theo bóng T.A
K.A bị hai tên kia chói lại và ném vào chỗ T.A
- Ở trên đó nhiều thổ dân ăn thịt người lắm, Thiên Anh và cậu Khánh Anh sẽ gặp nguy hiểm - cha Thiên Anh gọi điện cho cha K.Anh
- Sao ông ko ngăn bọn trẻ lại - ông Đường tức giận
- Tôi...- cha T.A chưa nói xong thì ông Đường chặn hong - thôi được rồi giờ ko cần giải thích, để tôi điều người đến đó cứu chúng, cho tôi địa chỉ đi
...
Ông Đường đang rất lo lắng cho cậu con trai quý tử của mình, dù K.A có hận và ko coi ông như 1 người cha đúng nghĩa nhưng ông vẫn luôn yêu thương cậu và cả cái tên Thiên Anh nữa, ông Đường nghĩ đó là Yun chứ ko phải Vĩnh T.A, Yun là 1 cô gái mà ông rất có cảm tình và muốn kết đôi cho K.A cho nên ông đang rất lo lắng cho cả hai người
...
T.A vẫn hát, nước mắt cô chảy ra trong đau khổ và sợ hãi, đám thổ dân như say mê giọng hát ấy và ko cho cô đi bất kì đâu, cô ko muốn bị giam cầm
Tối đến, T.A lại được trả về chỗ cũ, cô là người duy nhất ko bị chói, đám thổ dân còn lương tâm lên đưa cô về chỗ nhóm K.A bị nhốt là để gặp mặt m.ng lần cuối
- T.A, em có sao ko? em có bị chúng làm j ko? - Hoàng lo lắng đến toát mồ hôi, cái giá lạnh của mùa đông như lan toả khắp cơ thể của m.ng, ở đây rất lạnh, tối đến ko có chăn đắp, ko có lò sưởi nhưng trong lòng m.ng đang nóng như có lửa đốt
- Em ko sao - T.A vừa nói vừa lắc đầu, có lẽ vì quá mệt lên cô gục xuống
- Thiên Em - Nam
- T.A - Tuyết / Hoàng / Minh / Vy đồng thanh
- Em ấy mệt, để em ấy nghỉ - K.A nhẹ giọng nhìn T.A, ánh mắt anh có j đó xót xa ẩn chứa trong cái nhìn băng giá
- Có chắc là chỉ nghỉ ko thôi - Hoàng hỏi, anh lo T.A ngất
- Chắc - K.A khẳng định và lời nói của anh luôn đúng và m.ng luôn tin tưởng
Đám thổ dân lại đi vào, Vy sợ quá xích người gần đến chỗ Minh, vì chân tay đều bị chói nên Minh ko thể ôm lấy người anh yêu và che chở cho cô được, điều này khiến anh cảm thấy mình bất cần
- Nếu m.ng muốn bị thả thì hãy để lại cô gái này - tên bộ trưởng nói và chỉ vào T.A
- Tên đó nói j vậy? - Hoàng hỏi K.A
- Nếu muốn được thả thì để lại T.A - K.A nhắc lại lời nói ấy, anh ko muốn giữ cho riêng mình hiểu, anh muốn tất cả cùng hiểu để cùng nhau giải quyết
- Ko thể thế được - Hoàng thốt lên
- Đúng, sao có thể để mình T.A lại được - Nam chen vào
- Kệ đi các anh, chỉ để T.A ở lại thì tất cả sẽ được cứu - Yun
- Em im mồm, chính em muốn lên đây chơi đó, em mới là người phải ở lại - Hoàng quát
- Em...- Yun cứng họng,m.ng nhìn Yun bằng ánh mắt khó hiểu, Tuyết ko tin là Yun có thể nói như vậy, Nam là người rất vui vẻ và có quý Yun nhưng qua lời nói này anh thấy Yun có j đó mà m.ng ko thích, Minh nhìn Yun với ánh mắt xoi xét, qua nhiều lời kể của Vy anh cũng nhận thấy Yun ko tốt cho lắm , Vy thì đương nhiên ánh mắt của Vy toàn lửa nhìn Yun, còn Hoàng và K.A thậm chí còn ko nhìn
- Tối nay, trăng lên cao là lúc tất cả ra ý kiến, nếu ko tất cả sẽ phải chết - tên bộ trưởng đó cho m.ng nốt 1 cơ hội và bỏ ra ngoài
Căn phòng âm u trở về trạng thái im lặng và bắt đầu có tiếng bàn bạc của m.ng
- Tên đó nói j nữa đấy - Nam hỏi
- Tối nay trăng lên cao là phải ra quyết định ko thì tất cả đều chết - K.A thuật lại
- Nhưng ko thể để T.A ở lại 1 mình được, em ấy sẽ chết mất - Hoàng nói bằng giọng đau khổ
- 1 người chết còn hơn tất cả mà - Yun lên tiếng
- Đã bảo im mồm cơ mà - Hoàng trừng mắt quát Yun
- Thiên Anh, em ko nói nữa - Tuyết lạnh lùng nhìn Yun, ánh mắt của Tuyết làm Yun rùng mình
- Nếu đi thì tất cả sẽ cùng đi - Minh nói cương quyết
- Em nghe theo anh Minh - Vy
Tất cả cứ ngỡ T.A ngủ, trông cô có vẻ mệt mỏi lắm lên ko nghe thấy j vì m.ng nói rất bé nhưng tất cả cô đã nghe thấy hết
- Ko, m.ng đi hết đi, để em lại 1 mình, em sẽ ko sao đâu - T.A lên tiếng làm tất cả giật mình. Căn phòng đã có ánh sáng mờ nhạt bên ngoài hắt vào chiếu lên gương mặt từng người, mỗi gương mặt có 1 nỗi niềm khác nhau
- Ko được, T.A , sao bọn anh có thể để em lại 1 mình chứ - Hoàng hét lên
- Em ko biết tiếng của chúng em sống sao nổi, và cũng ko thể biết chúng sẽ làm j em mà - Nam
- Hình như chúng thích giọng hát của em, chúng muốn em ở lại hát cho chúng nghe, điều đó sẽ cứu được tất cả m.ng, em muốn lập công - T.A cười rạng rỡ, thật ra cô cũng đang rất lo sợ, ko biết nếu cô phải ở lại đây 1 mình cùng đám thổ dân thì cô sẽ ntn.
- Ko được - K.A lạnh lùng nói to
T.A ko bị chói nên cô có thể đi lại dễ dàng
- trăng lên rồi. m.ng hãy quên T.A đi, em đi đây, m.ng bảo trọng - T.A đi ra phía cửa, cánh cửa hé ra là nước mắt của m.ng tuôn rơi. Vy nấc lên gọi tên T.A, K.A cũng rất đau lòng và bất mãn, anh cảm thấy anh đang dần tuột khỏi tay 1 món quà vô giá mà có nghìn năm sau anh cũng ko mua nổi, còn Hoàng, Hoàng như chết lặng theo
bóng dáng nhỏ nhắn và cương quyết ấy, ko biết T.A nghĩ j mà cô lại mạnh dạn như vậy. Minh / Tuyết / Nam có cùng 1 suy nghĩ và tất cả cùng đồng thanh
- T.A, em đứng lại đó, ko được đi
T.A ko quay đầu lại, cô chỉ khựng chân lại và đôi môi bất chợt nở nụ cười, nụ cười ấy mang nhiều tầng ý nghĩa : nụ cười hạnh phúc khi nhìn họ được cứu, nụ cười tự hào khi mình cứu được họ, nụ cười đau đớn khi phải tạm biệt họ, nụ cười xin lỗi dành cho người anh trai luôn yêu thương cô và nụ cười xót xa khi cô chưa thể hiện được trọn vẹn tình yêu của mình cho 1 người.
Cô ko muốn ngoảnh mặt lại để rồi mang 1 nỗi buồn nữa, cô muốn đôi chân mình bước tiếp chứ ko bước lùi, cô ko muốn phải lưỡng lự thêm 1 giây nào nữa
Trăng lên cao rồi, ánh trăng dõi soi bước chân của cô, ánh trăng bàng bạc gợi lên 1 nỗi buồn vô hạn cho người ở lại và kẻ ra đi
Đám thổ dân vui mừng khi thấy T.A bước ra, cả đám xúm lại tỏ ý muốn nghe cô hát và vài tên khác cùng bộ trưởng vào lôi tất cả những người còn lại ra ngoài và tuyên bố
- Cô gái này ở lại, tất cả đi đi trước khi bộ trưởng đổi ý - 1 tên thổ dân con con hò hét
- Ko đi đâu hết, muốn đi thì tất cả đi - K.A nói tiếng thổ dân làm lũ thổ dân giận tím mặt
- Được lắm, bây giờ ăn thịt tên đó đầu tiên - tên bộ trưởng ra lệnh cho bọn đàn em
Mấy tên xông vào bắt K.A, T.A hiểu ra chuyện nên hét to
- Anh K.A, anh đừng cố chấp, nếu m.ng ko đi bây giờ thì đừng trách em, em chết ở đây đấy, m.ng ko được cứu mà em cũng sẽ chết, anh chọn đi
- Khánh Anh - Hoàng gọi
- Ko được - K.A nhìn T.A
- Nhưng em được - T.A khóc
Đám thổ dân ko hiểu họ nói j nhưng chúng thấy T.A đang nói lên im lặng nghe cô nói
- Thiên Anh, mày ở lại đây khác j chết - Vy quát
- Còn hơn tất cả chết - T.A
- Nhưng...
- Được rồi, bọn anh sẽ quay lại - K.A nhìn T.A, ánh mắt chứa chan bao yêu thương và có chút nuối tiếc
- Em sẽ ko sao - T.A cười
- Đừng làm hại cô gái này đấy - K.A nói với đám thổ dân
- Cô ấy sẽ là người hát cho chúng ta, trước khi trăng tàn tất cả ko rời khỏi khu rừng này thì sẽ phải chết - bộ trưởng
- Sao cái j cũng trăng thế nhở - Vy bực mình
- Đi thôi - K.A
Tất cả biết chỉ riêng 8 người họ sẽ ko làm j nổi đám thổ dân này bởi vì chúng quá mạnh, 1 tên đá hạ được trăm người dân bình thường rồi
..........
...........
............
Ánh trăng đã tàn, vạn vật trở lên yên tĩnh lạ thường, nhóm K.A đã rời khỏi khu rừng
Nước mắt của T.A lại rơi xuống, đám thổ dân lại nhao nhao lên nói j đó mà T.A ko thể hiểu
- Ko để cô gái khóc - đám thổ dân cùng nhau nói từ này nhưng T.A nào hiểu được, cô càng khóc to hơn...
__________
- T.A, em ấy sẽ ko sao thật chứ, tao muốn quay lại - Hoàng đứng ko được mà ngồi cũng ko xong, trong lòng anh như đang có ngọn lửa tiêu diệt mọi bộ phận, vừa nóng vừa đau
- Hay chúng ta quay lại đi - Vy
- K.A, anh nói j đi - Vy nhìn K.A, vì cô tin những lời nói của anh đều đúng và chính xác nhận, m.ng đều đặt hết niềm tin vào anh
- Yên tâm đi - K.A lạnh lùng, anh ngồi xuống ghế, m.ng đứng nhìn anh với ánh mắt dò xét
- Sao có thể yên tâm được chứ? khi T.A đang gặp nguy hiểm kìa - Hoàng nóng vội
- Chúng ăn thịt người đó anh - Vy
- M.ng phải nghe K.A - Minh lên tiếng
...
1 ngày sau...
Tiếng hát của T.A vang vọng trong rừng, tiếng hát ấy đã cảm hoá được đám thổ dân bên cạnh đống lửa, lúc này đây cô ko hề khóc mà cô đang cười rất tươi. Ko hẳn đám thổ dân này chỉ ăn thịt người mà chúng còn mang về rất nhiều hoa quả nữa.
Cuộc sống của chúng như bị đảo lộn khi nghe thấy tiếng hát của T.A, lúc đầu T.A có sợ hãi nhưng bây giờ, khi ngồi cạnh đám thổ dân, hát cho chúng nghe cô còn được vài tên đấm lưng và đưa hoa quả tận nơi cho cô ăn
Tuy nhìn mặt chúng rất đáng sợ nhưng T.A đã cảm thấy an lòng. Những bài hát cô cất lên đều nói lên tình cảm của cô đối với 1 người, nó da diết và thật mãnh liệt. đám thổ dân cũng ko đến lỗi quá lạc hậu, chúng biết bóc vỏ những loại quả như cam quýt theo sự chỉ dẫn của T.A, tuy cô ko nói được để cho chúng hiểu nhưng cô dùng tay và ánh mắt miêu tả, may chúng hiểu được
T.A cảm thấy rất vui vì điều đó, cô ngờ ở đây cô như bà hoàng, muốn j chỉ cần ra hiệu là đám thổ dân lấy về cho cô, ngày cô được chúng cho ăn uống và chơi đều đặn, tối đến thì cô hát cho chúng nghe đến khi trăng tàn, càng lúc cô càng thêm thân thiết với chúng...
..Pằng...pằng...pằng................................................( x100)
Hàng loạt tiếng súng nổ lên chói tay, T.A hoảng sợ nhìn đám thổ dân cứ thế la liệt ra đất, mùi thuốc súng bốc lên nồng nặc đến ngạt thở.
Lần lượt, đám thổ dân đã hoàn toàn bị bắn hết, chúng như những con cá thiếu nước nằm quằn quại dưới đất
Bât giác T.A khóc nhìn chúng, sống cạnh chúng hơn 1 ngày cô thấy rất vui và an toàn, chúng ko hề làm hại cô mà còn đối xử tốt với cô, cô xem chúng như những người bạn thế nhưng...
AA - T.A hét lên khi 1 tên thổ dân vịn vào người cô, móng vuốt của hắn quá nhọn làm tay cô chảy máu, hắn nhìn cô với ánh mắt chứa chan cảm phục và như muốn nghe cô hát nhưng cô chưa kịp hiểu ánh mắt đó muốn j thì hắn đã lăn ra chết
Quá nhanh, tất cả đám thổ dân đã chết hết...
- Thiên Anh, Thiên Anh , Thiên Anh - Vy hò hét xung sướng chạy đến bên T.A
- Thiên Em/ Anh , em có sao ko - Nam / Tuyết đồng thanh
- Thiên Anh, chúng có làm j em ko, 1 ngày qua anh lo lắng lắm em biết ko? - Hoàng ôm chầm lấy T.A nhưng cô đã đẩy ra, cô huớng ánh mắt thương cảm về đám thổ dân
- Tay em chảy máu rồi, về viện đi - Hoàng nâng tay T.A lên
- Ko, em ko - T.A lắc đầu
- Vết thương sâu quá, nó sẽ thành sẹo - Hoàng
- em muốn thành sẹo, em muốn để lại vết sẹo này - T.A khóc oà lên, qua 1 ngày \\\" gắn bó \\\" với đám thổ dân, cô như được thêm tình yêu thương kì diệu, 1 ngày quá ngắn ngủi.
- Em nghĩ sao vậy?, đây phải vết thương do bọn thổ dân gây ra ko? - Hoàng cuống quýt
- dạ phải, thế nên em muốn giữ lại, thật ra chúng đối xử với em rất tốt, em thật ko ngờ đấy, giờ nhìn chúng vậy em cũng cảm thấy mình có lỗi - T.A buồn bã
- Vậy nên em mới giữ lại vết sẹo để làm kỉ niệm sao? - Nam chen vào
- vâng, họ là những người bạn mới của em rồi
- Hay quá, T.A có bạn là thổ dân, em tài thật đấy đến thổ dân cũng phải mê em - Minh cười
Tất cả cùng cười...
- Vậy ra cô gái này là Thiên Anh con của Thiên Trí sao? ( Thiên Trí là tên của cha T.A ) - ông Đường lên tiếng
Giờ T.A mới để ý đến sự xuất hiện của ông Đường và đám người áo đen tay cầm súng còn lại, chắc là đàn em của ông Đường phái đến khi nhận được điện thoại của ông Nhất
- Dạ vâng, là cháu
- Thôi, các cháu về VN sớm đi, ở đây nguy hiểm lắm - ông nói rồi cho quân rút, Yun cười tươi vẫy tay cái người mà cô ao ước được gọi là \\\" bố chồng \\\"
- Ơ tớ chưa đi tham quan hết nước Mỹ mà - nam cười
- Ơ tớ chưa được ăn hết đặc sản ở đây - hoàng
- Ơ tớ chưa được ngắm hết gái đẹp ở đây...aaaaaaaaaaaaa - minh nói và kêu luôn 1 điệp khúc, quay sang thì thấy Vy đang cắn tay mình
............
Tại 1 căn biệt thự ngay ngoại ô thành phố nước Mỹ, ko gian se lạnh vào buổi sáng, mùi hương cỏ cây thoảng qua dễ chịu. Đó chính là biệt thự mà cha của Thiên Anh đang sống ở bên này
- Bố ko về nước cùng con sao ạ? - T.Anh nói giọng buồn
- Ko, bố còn nhiều việc bên này lắm, cuối tháng sau bố sẽ về - ông vuốt tóc con gái
- Nhưng....
- Thiên Em ơi, nhanh lên sắp trễ chuyến bay sáng nay rồi đấy - tiếng Nam từ bên ngoài vọng vào
- Vâng em ra liền - T.Anh nhìn ra phía cửa và hét to - thôi con đi đây, cuối tháng bố nhớ về VN nhé, bố ở lại giữ gìn sức khoẻ - ns rồi T.Anh cúi người chào bố rồi nhanh chóng ra ngoài
Bóng T.Anh vừa khuất sau cánh cửa là giọng nói của 1 người phụ nữ cất lên đi kèm với ánh mắt đáng sợ
- Anh yêu tốt lắm,.nhưng có chắc chắn là anh chọn em thay vì con bé đó ko? Em thấy con anh có thằng Ke...j đó đỡ lưng cho mà?
- Nếu anh ko chọn em thì em còn cơ hội đứng đây mà nói sao? cứ để con bé thân với thằng Kevin đó thì càng tốt sẽ dễ đạp lên đầu c.ty của Hạo Khánh Đường hơn và hơn nữa thằng Thiên Kì cũng có thể trả thù được vết sẹo của nó - ông nói và cười nắc nẻ
Trái tim yêu thương con cái ngày nào giờ đã nhạt dần và thay vào đó là những tham vọng, bất chấp, mù quáng. Nguời phụ nữ kia chính là nguyên nhân biến nhân cách của ông ra nông nỗi này
- Anh ko quan tâm đến con bé đó sao? - bà ta hỏi với ánh mắt nghi ngờ
- Đến lúc c.ty này đạp đổ được c.ty của Hạo Khánh Đường rồi quan tâm vẫn chưa muộn , nhưng....- ông ngắt quãng bằng ánh mắt ngập ngừng nhìn người phụ nữ có thể nói là mẹ kế của T.Anh
- Nhưng sao...- bà ta tò mò
- Con trai hắn ta rất uy quyền trong thế giới ngầm, anh chỉ sợ..
- Sợ j chứ, thế giới ngầm khác thế giới kinh doanh, à mà tháng sau anh về VN 1 chuyến thật sao?
- Ừ, anh có hợp đồng quan trọng với c.ty Anh Vương bên đó
- C.ty Anh Vương...sao???
- Ừ, em muốn giao tiếp dễ hơn thì học tiếng Việt ngay bây giờ đi, chắc ko khó đối với em đâu nhỉ?
........
Sau vài giờ đồng hồ ngồi li bì trên máy bay cuối cùng tất cả đã đặt trên xuống mảnh đất VN thân yêu sau những trải nghiệm ở nước bạn
Trước mặt họ là nhà K.Anh
- Wow, về Việt Nam mới thấy ko khí ở đây thật dễ chịu - Vy hưng phấn
- Vì em ko quen ở bên đó thôi - Minh chen vào, anh luôn là người đập tan cảm giác thăng hoa của Vy
- Nhớ nơi này ghê ấy - Tuyết chen vào, giọng Tuyết lạnh lùng nhưng ko giấu khỏi sự ấm áp lạ kì
- Chị Tuyết trở lại rồi, anh Nam cũng phải đưa chị ấy đi đâu chứ, sao cứ nhìn chị ấy hoài vậy? - Thiên Anh đùa, cô nàng hồn nhiên vô tư khiến tim ai đó đập lỗi nhịp. T.Anh đã mất đi cái hồn nhiên ấy từ bao giờ rồi mà ko ai hay biết nhưng giờ cái tính cách thật sự của cô nàng đã dần trở lại. Điều đó khiến Vy ngạc nhiên và vui mừng nhất
- À ờ, Thiên Em nói đúng nhưng anh chị sợ có người ko muốn đi thôi - Nam nói và liếc xéo Tuyết
- Ờ, chị chỉ sợ có người tiếc tiền ko dám rủ chị đi chơi thôi - Tuyết đá đểu
- Hai ông bà cứ ờ mãi, tôi với Vy xin phép next trước đây, haha - Minh cười phá lên rồi kéo tay Vy chạy vào gara để xe nhà K.Anh và lấy chiếc mui trần trắng của mình ra rồi phóng vượt qua đám Khánh Anh để lại làn khói mịt mờ
- Thằng chết tiệt kia...ax.ax...- Nam lả giã nói, ko chỉ anh đưa tay lên bịt mặt mũi mà tất cả đều có động tác giống anh ( quả này Minh hết cửa về nhà rồi )
- Thế thôi tao với Tuyết xin phép next nốt nhá, tụi tao đi rình đôi kia đây - Nam cười và cũng chạy vào gara lấy xe của mình
Còn lại 4 còn người, 4 vẻ mặt khác nhau - hồn nhiên - nham hiểm - lạnh lùng - ấm áp
- Anh hai chắc phải đưa bạn Thiên Anh này về rồi nhỉ, em có chuyện muốn nói với anh Khánh Anh nên cần ko gian riêng - Yun lên tiếng sau khi lướt web trên điện thoại 1 hồi
- Ko cần em nhắc - Hoàng lạnh lùng rồi đi vào trong lấy xe ra. Thiên Anh đứng đó chờ , nhìn Yun vui vẻ bên Khánh Anh mà cô cảm thấy mình lạc lõng, thật ra Yun với anh rất đẹp đôi, cô khẳng định lại rằng rất đẹp đôi...
..
- Thiên Anh, đi chơi nhé - Hoàng lái xe đến cạnh chỗ T.Anh và cười tươi
- Em đi cùng anh sợ lắm - T.Anh cười chêu anh
- Sợ j chứ? - anh ko hiểu, đôi mắt nhìn trằm trằm cô
- Em sợ bị đánh ghen á !
- Em nói vậy anh mới là người sợ bị mấy chàng trai ngoài kia đánh ghen ấy - anh cười, nụ cười ko có chút phiền toái mệt mỏi nào, sau những căng thẳng vừa trải qua, anh cảm thấy người con gái này thật đáng để anh trân trọng và muốn bảo vệ, anh muốn thấy nụ cười ấy lúc nào cũng hồn nhiên trong sáng, anh muốn nụ cười ấy luôn hướng về nơi trái tim anh...
.......
- Anh Khánh Anh, anh đi đâu đấy, em đi với - Tiếng Yun gọi với theo khi anh lấy xe và phóng ra ngoài cửa
- Ở nhà đi - anh lạnh lùng rồi hất mắt về phía vệ sĩ đóng cổng lại. Cánh cổng đóng vào 1 cách vô tình
Sau nhiều ngày ko ở VN, anh muốn biết tổ chức Hắc Long như thế nào rồi. Và địa điểm anh đang lái xe đến là tổ chức Hắc Long
- Chào đại ca, anh đã về rồi sao? - 1 tên gác cổng cúi đầu trước xe của K.Anh
Anh bước xuống xe như thay đổi ko gian nơi đây, nhìn gương mặt của anh đáng sợ và lạnh lùng hơn bao giờ hết,. ko trách anh được vì đây mới là con người thật sự của anh.
Cánh cổng của tổ chức hé mở và tất cả đều có mặt đông đủ để chào đón sự xuất hiện của người đứng đầu thế giới ngầm.
Vừa bước vào, đôi mắt anh có j đó ánh lên 1 tia tức giận, tất cả ko như anh nghĩ, ko còn nguyên vẹn như mấy tuần trước. Anh đưa ánh mắt quét mọi ngóc ngách trong gian chính của tổ chức, có những chỗ hỏng hóc vẫn chưa sửa xong, có những chỗ vẫn đang có thi công lau chùi và đâu đó vẫn còn mùi tanh của máu phảng phất
- Chuyện này là sao? - anh lạnh lùng hỏi, ánh mắt anh toé lên những tia đáng sợ. ko ngờ anh chỉ đi vài ngày mà đã có \" anh hùng\" lộ diện muốn phá tổ chức của anh rồi
- Chuyện là...mấy ngày nay có bang phái nào ko rõ tên tuổi luôn kéo theo đông đàn em đến đây đập phá, em có gọi điện cho anh nhiều lần nhưng ko có tín hiệu - 1 tên trả lời
- Ko tên tuổi? - anh cau mày
- Dạ, bọn chúng đeo mặt nạ, tụi em chưa thấy bang nào đánh nhau lại chuyên đeo mặt nạ cả - 1 tên khác chen vào
- Có điều tra chưa? - anh nghiêm giọng
- Dạ có..nhưng vẫn chưa biết đó là bang nào
Anh hơi gật đầu và lôi điện thoại trong túi mình ra, anh gọi cho Nhất Nam và chỉ nói 1 câu vẻn vẹn 2 từ \" Mãnh Long \"
Nhất Nam cũng hiểu anh đang nói điều j nên cũng \" ừ \" rồi cúp máy
- Có chuyện j sao? - Tuyết hỏi Nam
- Mãnh Long gây sự với Hắc Long - Nam trả lời
- Được quá , đến bang Thiên Long đi
- Đến đó làm j giờ này?
- Có chuyện rồi
- Ừ...
Nam quay đầu xe và phóng nhanh với vận tốc kinh hoàng để đến Thiên Long trong thời gian sớm nhất
...
Bang Thiên Long đang đóng cửa, ko cả có vệ sĩ canh ở bên ngoài, thấy hơi lạ và theo linh tính của Tuyết mách bảo bang đang xảy ra chuyện j đó, cô tự mở cửa chính để vào bên trong
Bên ngoài tưởng im hơi lặng tiếng lắm vào bên trong thì mới thấy đàn em của Thiên Long đang la liệt hết dưới sàn, 1 vài tên thì bị chói lại trông đến khổ sở, đây chỉ là 1 số ít còn 1 số khác thì ở chỗ khác, cũng như tổ chức Hắc Long, biệt thự chính của bang chỉ để cho những người có võ cao và trung thành nhất trông coi
- Thấy bọn mình ko ở đây ra trò đây mà - Tuyết tức tối đập mạnh bàn
Nam ra tay cởi chói cho lũ đàn em
- Thiên Long làm j đến nỗi thiếu người mà lại thành ra như thế này? - Tuyết lạnh lùng hỏi 1 vài tên còn thở được
- Em ko biết, tại bọn chúng đến ko báo trước nên bọn em ko chuẩn bị kịp - 1 tên lý nhí
- J chứ? Trong giang hồ mà còn nhắc đến từ \" chuẩn bị\" sao? toàn lũ vô dụng thế sao?, thế thì chết quách đi cho vừa, lúc ý còn mải ăn chơi đúng ko? - Tuyết quát lên lạnh lùng, gương mặt cô chỉ còn lại sự tức giận ko kìm nén
- Tuyết, ra khỏi đây đi - Nam nhanh chóng kéo tay cô khi hàng loạt mái nhà và cột chống xung quanh đổ rầm rập xuống 1 cách vô tình. Tất cả chỉ còn nghe thấy tiếng la hét mệt nhoài bên trong
- Mãnh Long chơi lần này hơi đau rồi đấy - Nam bực tức nhìn những bức tưởng của bang dần đổ xuống ko thương tiếc
- Có chắc chắn là Mãnh Long ko?
- Ko sai đâu, ngoài Mãnh Long thì ko bang nào muốn đối đầu với Thiên Long và Hắc Long
- Cả bang Bạch Long thì sao? Tên Thiên Bảo đó cũng có thù với Khánh Anh mà
- Vì vết sẹo đó sao?
- Đúng
- Vậy thì thêm 1 kẻ thù nữa cũng ko sao? Về quay lại biệt thự của Khánh Anh đi
- Có cần gọi cả nhóm Minh với Hoàng nữa ko?
- Thôi kệ đi, chắc hai tụi nó đang đi chơi rồi, mà hai người đó ko ở trong tổ chức nào mà
- Ừ...
............
Những chiếc xe hạng vip nhất lần lượt phóng vào trong trường với tiếng hò hét cao cả của hàng nghìn học sinh
Hôm nay xuất hiện thêm 3 chiếc xe nữa. 1 chiếc của Hoàng, 1 của Minh và 1 của Yun
3 người này vào nhập học 1 thời gian để đỡ nhàn chán.
Minh và Hoàng bước xuống xe làm sân trường rung đến nỗi cây to vĩ đại cũng suýt bật rễ, đối với Nam và K.Anh chuyện này là điều bình thường nhất khi đến trường rồi nhưng Minh và Hoàng hơi ngạc nhiên, mặc dù hai người đi đâu cũng được gái xếp hàng theo và lượng fan đông đến đáo để nhưng lại chưa nghĩ đến 1 lần nào khi đến trường nhập học mà lại bị con gái vây như thế này.
Vì Hoàng và Minh đều học qua bên nước ngoài và hầu như toàn học với con trai rất hiếm con gái nên chưa thấy fan nữ đông như ở cái trường này
- Wow, thêm hai hotboy nào nữa kia, lần đầu tiên tao được gặp đấy, đẹp quá
- Đẹp thật nhưng có bằng anh Khánh Anh với anh Nam ko nhỉ?
- Bằng đấy, đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế kia
- Đẹp quá....
Quay sang Vương Thiên Anh thì toàn boy bao vây, xinh quá mà
...
- Anh Nam kìa, tưởng anh ấy du học 3 năm cơ mà đã về rồi, OMG
- Cả chị Tuyết nữa, hnay là ngày j mà những nhân vật nổi tiếng hội tụ hết 1 chỗ thế này
- Mấy con này hét ít thôi để tao ngắm anh Khánh Anh của tao
- Ơ con này, anh Khánh ANh mà của mày à, nhận vơ tý nữa lại ăn đủ...
Bla...bla...
....
- Anh Minh đẹp trai....- Vy hét lên chạy đến ôm Minh như kiểu trẻ con khiến toàn trường phải ngỡ ngàng trước hành động ấy. Đám girl trong trường tức nổ mắt cứ ngỡ Vy bị thần kinh hoặc trả vờ thần kinh để được tiếp cận trai đẹp nhưng...
- Vợ YÊUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU - Minh ôm lấy Vy như 10 năm ko gặp khiến toàn trường sock nặng trước hai người và cái từ \" Vợ Yêu \" của Minh thốt ra đã làm tổn thương trái tim hàng trăm cô gái đang mơ mộng
Thì ra họ là 1 cặp sẵn rồi, bao hy vọng của các nàng giờ thành bọt biển hết.
Ko chỉ để ý đến Minh mà Hoàng cũng đang bị mấy em nhõng nhẽo chạy theo ráo riết. Anh cảm thấy buồn cười nên cứ cười nhiệt tình làm mấy em hưng phấn lạ thường. ( Anh ơi làm ơn đừng cười nữa ko mấy em tưởng có thằng điên nào đóng giả anh đấy @_@ )
- Mọi người lên lớp đi, tao ghé qua phòng hiệu trưởng lúc rồi vào lớp - Minh cười và đưa mắt nhìn anh em Hoàng - Yun
- À ừ, nhập học phải lên hỏi thăm hiệu trưởng lúc chứ nhỉ? - Nam cười tỏ vẻ thích thú
Thế là nhóm Nam đi về phía cầu thang còn nhóm Minh thì đi về phía phòng hiệu trưởng ở bên phải.
Yun nhanh nhất là người mở cánh cửa phòng hiệu trưởng đó ra, 1 người trung niên tóc ngắn và đã có vài sợi bạc. Ông thấy cánh cửa mở ra cũng nheo mắt lại nhìn về phía đó. 1 cô gái và 2 chàng trai
- Hôm nay sao? - ông tươi cười hỏi. Ông biết 3 người này sẽ đến đây nhập học và ông cũng biết bọn này chỉ nhập học chủ yếu là chơi thôi chứ cả 3 đều học qua chương trình cấp 3 rồi
- Vâng, hôm nay ạ, bác dạo này vẫn khoẻ chứ ạ? - Yun chạy đến y như 1 đứa con nít ngồi bên cạnh hiệu trưởng
Ông mỉm cười gật đầu và nghiêng đầu nhìn Minh và Hoàng
- Lần này 3 cô cậu nhập học ở đây chắc loạn trường tôi rồi - ông đùa
Minh vẫn ko quen hiệu trưởng cho lắm nên anh ko có hứng thú đùa cợt còn Yun và Hoàng quá quen thuộc rồi bởi vì ông chính là bác ruột của hai người
- Con ngoan mà bác - Hoàng cười
- Vâng, cậu ngoan nhưng còn cô này thì sao? Năm xưa đi học mà trường nào cũng ko dám nhận cô may sang nước ngoài còn có trường nhận đó, giờ thôi cũng sắp vào lớp rồi, đây là thẻ học sinh của ba đứa nhà trường mới làm xong, Hoàng và Minh học lớp 12a1 còn Thiên Anh nhà bác thì học lớp 11a1
- Trời ơi lớp chọn luôn hả? Thế thì học mệt lắm - Yun than thở
- Mệt j hay là học lớp chót vậy? - ông cau mày
- Dạ ko, lớp chót thì học làm j, thôi xin phép bác tụi con lên lớp đây - Yun cười
- Ừ, khối 12 ở tầng 3 còn khối 11 ở tầng 2, lên đến đó có giáo viên chủ nhiệm đón 3 đứa nhé - ông nói vọng theo bước chân của 3 người kia
- Dạ con biết rồi mà - Yun nói nhưng ko quay đầu lại
Cánh cửa phòng hiệu trường khẽ khép lại. 3 con người thật sự thu hút đi giữa sân trường vắng cũng đủ làm mấy lớp xung quanh ngó nghiêng ra hết, sướng nhất là bọn ngồi gần cửa sổ ko phải nghiêng ngả chạy đi đâu để xem. Đến giáo viên cũng thầm nể phục trường Light này toàn nhân vật khiến dân chúng điên đảo
Hoàng và Minh đi bằng cầu thang máy lên tầng 3, lớp chọn ở cuối dãy nên hai anh khá than thầm
- Hai em là học sinh mới đúng chứ? - 1 cô giáo trẻ tuổi nhìn hai người bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn chút mộng mơ tuổi học trò, nhìn thấy mấy học sinh như này cô chỉ muốn quay lại thời học sinh thôi
- Dạ đúng ! - Minh hơi nhếch mép nhưng cũng nói 1 cách lễ phép
- Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp 12a1 - cô mở lời
- Vậy em chào cô - Minh cười
- Chào cô - Hoàng kiệm lời
- Vậy hai em vào lớp đi - cô mỉm cười
- Giới thiệu với cả lớp hôm nay có hai bạn nam mới chuyển đến - cô chưa nói xong câu cả lớp đã nhốn nháo lên và cô nói xong thì cả lớp bắt đầu hơn trại điên vì biết được rằng hai bạn nam đó chính là hai chàng trai đã làm biết bao cô gái xịch máu mũi ở sân trường vừa rồi
- Lý Hải Minh - Minh cười với mọi người, anh thân thiện thế này các cô gái làm sao ko xiêu lòng được đây
- Vương Minh Hoàng - anh cuời nhẹ rồi cùng Minh đi xuống cuối lớp. Xuống cuối mới kịp nhận ra là lớp đã hết bàn trống. Chỉ còn trống duy nhất 1 chỗ của Khánh Anh nhưng bàn này ko ngồi 3 được
- hết chỗ rồi sao? - Minh nhíu mày
- Anh Minh, anh ngồi chỗ em này, vẫn còn rộng lắm ạ - 1 girl í ới hy vọng
- Hoàng ơi ngồi chỗ tớ cùng được này - girl 2
Lớp rầm rộ lên vì vấn đề chỗ ngồi mà ko thấy cô giáo ý kiến j, cô chỉ cười và chưa đầy 1 phút sau bảo vệ khiêng hai cái bàn khác lên và đặt ở cuối lớp, 1 bàn ở dưới Khánh Anh và 1 bàn ở dưới Nam và Tuyết
- Hai em có thể ngồi riêng hoặc ngồi chung cũng được - cô giáo
Hoàng và Minh ko ai bảo ai cùng nhìn nhau rồi hai người quay mặt về hướng khác tỏ ý là ngồi riêng. Song, Minh ngồi dưới Nam và Tuyết, Hoàng ngồi Khánh Anh.
Cả buổi học hôm ấy của lớp 12a1 đều xôn xáo và náo nhiệt ko tài nào vào bài học nổi, đến mấy cô giáo bộ môn cũng phải bó tứ chi ngồi nghe lũ học trò của mình bàn bạc và ngắm \" trai đẹp \"
Cùng lúc lớp 12a1 giới thiệu có hai học sinh mới thì lớp 11a1 cũng vậy nhưng có vẻ lớp này thì giọng của con trai to hơn giọng của con gái còn lớp 12a1 thì hầu như toàn giọng của con gái
- Chào, mình là Vương Thiên Anh học sinh mới của lớp và hơn hết mình là bạn gái của Hạo Khánh Anh lớp 12a1 khối trên lên mình muốn cảnh cáo các bạn nữ trước là...tự hiểu nhé ! - Yun kiêu ngạo
- HẢ??????? - Vy hét lên
- Sao...sao lại cho cái thể loại này vào lớp mình được chứ, 1 Hữu Tuệ đã chướng mắt rồi giờ thêm Hữu Tuệ nữa có mà - Vy lẩm bẩm
Thiên Anh chỉ cười với cái suy nghĩ hài hước đó của Vy
Nghe Yun giới thiệu như vậy làm đám con gái như muốn ăn tươi nuốt sống cô nàng vậy?
- Có thật bạn là bạn gái của anh Khánh Anh ko? - 1 girl tiếc nuối hỏi
- Chính xác - Yun kênh mặt lên nói
- Sai bét - Vy phủ định
- Đường Vy....- Yun nhìn Vy
- Thôi, bây giờ ko phải lúc để các em nói mấy thứ linh tinh này, đây là việc cá nhân chứ ko phải việc học hành, Thiên Anh em về chỗ đi - cô giáo tức tối đập bàn
- Em ngồi đâu? - Yun hỏi
- Em thích ngồi đâu cũng được
- Vậy...- Yun ko nói hết câu mà đi xuống chỗ Hữu Tuệ. Cả lớp đều phải ngoái nhìn xuống và đi cùng lời bàn tán
- Thiên Anh mới xinh quá, thế này Hữu Tuệ có đối thủ rồi - nam 1
- Trường mình ko khéo tuần sau lại tổ chức thi chọn hotgirl lần 2 trong năm mất - nam 2 cười, cả lớp cùng reo lên bàn tán 1 chủ đề mới
- Ê, Tuệ, sao im lặng vậy? - Yun huých tay Hữu Tuệ
Hữu Tuệ ko nói j mà chỉ tay vào cổ họng
- A, đau họng hả? Dạo này đi bar nhiều thế cơ đấy, mà mày có nghe bọn nó nói j ko? Nói gặp tao là mày có đối thủ rồi đấy, công nhận rằng tao xinh thật đấy, chức hotgirl của trường này mày đang nắm hả? - Yun tự sướng, Vy và T.Anh ngồi trên nghe thấy mà bò ra bàn cười
Hữu Tuệ khản tiếng lên hôm nay nhỏ ko muốn nói nhiều, nhỏ chỉ trừng mắt lên nhìn Yun
- Các em vào bài mới....- tiếng cô giáo vang lên trấn an lại cả lớp
...
Giờ ra chơi
Căn-tin luôn là địa điểm đông nguời nhất vào nhưng giờ giải lao của trường và nơi đây luôn xảy ra nhiều thảm hoạ như động đất, lũ lụt và học sinh đánh nhau có thể liệt vào danh sách \" bạo lực học đường\"
Dưới căn-tin, 1 cái bàn rộng và sang trọng nhất thì nhóm Khánh Anh đang chiếm lĩnh. Họ là những người nổi bật nhất trong mọi hình thức
Vy và Thiên Anh cất sách vở xong cũng lon ton chạy xuống căn-tin để chuộc lỗi với cái bao tử rỗng tuyếch, hai người họ ko hề biết nhóm Khánh Anh đang ở dưới đó
Còn Yun và Hữu Tuệ thì ở lại lớp có chuyện j đó mà hai người cứ bàn với nhau mãi, tiếng Hữu Tuệ đã khàn khàn rồi nay nói thêm mấy câu nữa lại càng tồi hơn
- Mày học ở đây có thấy ghét hai con này ko? - Yun hỏi
- Cũng ghét nhưng con Thiên Anh này lại là em của anh Bảo, chán thật - Hữu Tuệ lắc đầu dựa vào tường, hai tay lướt điện thoại liên tục
- Anh Bảo nào cơ?? - Yun thắc mắc
- Anh Thiên Bảo ấy, mới đó đã quên rồi
- À, ừ, nó là em gái ảnh sao? Thế còn nhỏ Đường Vy thì sao? - Yun hỏi tiếp
- Nhỏ đó thì nhiều lời hơn con kia nhưng mà tao với nó cũng chẳng hận thù j nên tao cũng ko ghét cho lắm - Hữu Tuệ thành thật, từ lâu nhỏ đã có những suy nghĩ chệch lạc đi về Thiên Anh hoặc Vy, hai người đó thật sự rất tốt nên được bọn bạn trong lớp cũng như bọn ngoài lớp cũng ưa thích ( ưa thích vì chưa biết Vy là bạn gái của Minh và Thiên Anh....và sau này sẽ còn gặp nhiều phiền phức đây, bị đánh ghen là cái chắc )
- Thế tao tưởng lần trước gọi điện cho tao mày tức hai nhỏ đó lắm mà, bảo phải giết bằng được ko đội trời chung giờ lại...
- Tại vì....
- Sao??? Hay là con Thiên Anh đó là em của Thiên Bảo người mày yêu chứ j? Tao là tao đang căm thù con nhỏ đó, nó sẽ là mối hoạ của tao nếu tao ko trừ được nó - Yun đưa ánh mắt độc đoán nhìn lên bàn của Thiên Anh
- Hoạ j? - Hữu Tuệ nghiêng đầu hỏi
- Tao sợ nó cướp mất Khánh Anh lắm, anh Khánh Anh mà yêu nó thì tao sẽ ko tha cho cả hai đâu - Yun nghiêm giọng
- Ừ, tao luôn ủng hộ mày mà, có j thì cứ nhờ tao tao sẽ giúp - Hữu Tuệ nở nụ cười gian hiểm, mọi suy nghĩ tốt tốt 1 chút xíu về T.Anh và Vy bao ngày qua đã bị ánh mắt của Yun đập tan hết
- Chán quá mày ơi, có trò j làm loạn cái lớp này lên đi - Yun than
- Mày nghĩ ra đi, mày nhiều trò hơn tao đấy - Hữu Tuệ thích thú
- Tạm thời chưa có trò j mới lắm tại chưa chuẩn bị được, hay là....- Yun ghé sát tai Hữu Tuệ và nói thầm
- Giáo án sao? - Hữu Tuệ hơi trợn mắt lên nhìn Yun, Yun chỉ cười và gật đầu
Hữu Tuệ thích thú nhìn Yun.....
...
...
- Cả lớp đứng nghiêm - lớp trưởng hô to, rõng rạc, cả lớp đứng dậy chào cô giáo chủ nhiệm bước vào
Cô chỉ gật đầu và phẩy tay ra hiệu cho lớp ngồi xuống. Cô lục đục tìm kiếm j đó trên mặt bàn, trong ngăn bàn...mà ko thấy, cô bắt đầu đỏ mặt và lấm tấm mồ hôi. Cô lên tiếng
- Có ai lấy quyển giáo án của tôi trên đây ko? Rõ ràng tôi đễ trên mặt bàn giờ ko thấy là sao?
- Dạ thưa cô, cô tìm kỹ chưa ạ? - Yun lên tiếng vẻ quan tâm ảo, trong lòng thì ko ngừng cười thầm
- Tôi tìm khắp bàn rồi,.rõ ràng tôi để ở đây, quyển giáo án bìa xanh, quyển đó rất quan trọng, tôi phải soạn hơn 1 tháng để chuẩn bị cho cuộc thi giáo viên dạy giỏi đấy - cô nói với giọng hơi bức xúc
- Cả lớp xem lại có ai cầm nhầm của cô ko đi - Yun ra giọng \" anh hùng\"
- Các em thử kiểm tra lại cặp sách cho cô coi - cô lo lắng
- Dạ thưa cô, có phải quyển giáo án màu xanh viền trắng ko ạ? - Hữu tuệ đứng lên nói
- Đúng rồi, em cầm nó sao? - cô vui mừng
- Dạ ko, em thấy trong cặp sách bạn Thiên Anh có quyển vở đó giống màu giáo án của cô, ko biết có phải ko? - Hữu Tuệ chỉ vào Thiên Anh, bất giác cả T.A và Vy đều giật mình, nghe Hữu Tuệ nói chắc nịch như vậy hẳn là có chuyện xảy ra thật
Cô giáo tự mình đi xuống chỗ của T.A và Vy để tự tay kiểm tra
- T.A, cô mượn cặp sách - cô chìa tay ra
- Dạ đây - T.A đưa cặp cho cô nhưng có j đó rơi ra từ cặp sách làm cả lớp trợn tròn mắt lên nhìn
- Thế này là sao? - mắt cô long sòng sọc nhìn quyển giáo án rách tươm và nhìn T.A với ánh mắt toé lửa
- Dạ, thưa cô em ko biết j hết - T.A giật mình
- Sao nó lại ở chỗ em, ở trong cặp của em và bị rách thế nào, cô cần lời giải thích từ em - cô quát
- Em...- T.A chưa kịp nói thì Yun chen vào
- Chắc bạn ấy làm rách xong sợ cô phạt nên mới giấu đi vậy đó ạ - Yun liếc nhìn cô giáo và nhìn T.A
- Cái j chứ, cả giờ ra chơi tôi với Thiên Anh ở dưới căn-tin làm j có thời gian rành lên phá giáo án của cô chứ - Vy chen vào
- Tôi nhớ là cô giáo để giáo án ở trên mặt bàn từ đầu giờ cơ mà, có phải vừa để đâu - Hữu Tuệ thấy Yun bí lời nên chen vào
- Đúng vậy, làm rách xong giấu đi là chuyện thường tình của những kẻ dối trên lừa dưới mà - Yun đắc ý
- Sao bạn hay quá vậy. Hay chính bạn là người đó - Vy nói khinh khỉnh, Hữu Tuệ và Yun bị nói trúng tim đen nên hơi lúng túng
- Đây ko rảnh nhá -Yun lườm Vy
- Các cô có im đi ko? - Cô giáo quát - Cô, Thiên Anh tý nữa ở lại gặp tôi giải thích, giờ thì vào bài học mới - cô chỉ thẳng tay vào mặt T.A ko thương tiếc. hữu tuệ và Yun cười đắc ý
- Thưa cô, trong các lớp chọn của trường hình như được gắn camera quan sát cho nên cô hãy kiểm tra lại để xác minh bạn Thiên Anh ko có làm chuyện đó - Vy nói tiếp
Nghe Vy nói vậy Hữu Tuệ và Yun mặt biến sắc, từ đắc ý chuyển thành lo lắng sợ sệt
- Camera - cô giáo nhắc lại
- Dạ vâng, sau nghỉ lễ là nhà trường lắp camera rồi, lần này nếu Thiên Anh có làm thì cô phạt bạn ấy thế nào cũng được nhưng nếu Thiên Anh ko làm thì cô...- Vy ko nói nữa
- Thì sao???
- Thì tuỳ cô thôi ạ, nhưng em tin chắc cô sẽ có hình phạt thích đáng với bạn đã gây ra chuyện này và đã đổi lỗi cho bạn khác - Vy nói chắc nịch và hơi liếc thái độ của Yun và H.Tuệ
- Đuợc, vậy thôi vào học bài mới
Cả lớp nhốn nháo lên dù cô có nói bao nhiêu lần \" cả lớp trật tự, học bài mới \" nhưng cũng ko ăn thua, tụi này ác quá
\" thật lắp camera ko? \" - thiên Anh viết thư cho Vy
\" Ko đâu, tao bốc phét tẹo, tý nữa hết giờ tao sẽ gặp riêng cô, tao sẽ thanh minh cho mày, mày yên tâm \"
\" Mày thanh minh kiểu j?\"
\" tao có cách mà, mày nghĩ tao là ai? tao là Nguyễn Đường Vy thông minh tuy ko xinh đẹp nhưng giỏi giang...hahaa\"\"
\'\' Mày xinh mà?\"
\" Tao đùa thôi, ai chẳng biết tao xinh \" ( tự sướng level max )
\" Ko, ý tao là xinh kiểu chưa tiến hoá hết ý, như đúc\"
\" Con này ngon đấy, về mày biết tay tao \"
\" Tao đợi mày, gọi cả chồng mày ra tao cũng ko sợ nhé !\"
\" Hơ hơ, ngon lắm, cứ chờ đi \"
..........
Mệt quá - Nam ném mình xuống ghế sofa thở dốc
- Có chuyện j sao? - Hoàng ngối kế bên, chân này gác lên chân kia và cầm cái ipal lướt qua lướt lại
- Ko có chuyện j cả? Mày vào bếp làm tao mấy món cái, ôi đói quá ! - Nam xoa bụng cảm thán
- Ừ đợi ( kiếp sau ) nha - Hoàng nói to ba từ \" Ừ- Đợi - Nha\" và nói nhỏ từ \" Kiếp-sau\" và anh đi về phía bếp
Nam hưng phấn khi tưởng Hoàng ra tay nội trợ thật, anh nằm ra và bật tivi xem 1 cách sảng khoái mà đâu biết Hoàng đã lên phòng nằm chơi game từ lúc nào
Vì Khánh Anh ko thích trong nhà có hơi của đàn bà nhiều nên anh ko thuê người giúp việc nữ, anh chỉ có người giúp việc nam nhưng gọi chung là vệ sĩ, nam thì ko rành trong việc nội trợ lắm, hầu như anh toàn gọi món ở khách sạn mang đến tận nhà
- Nam ơi, Nam à, mệt quá - Tuyết đến nơi chưa kịp cởi giày ra đã nằm bệt xuống ghế sofa bên cạnh Nam rồi
- Chuyện đó giải quyết xong rồi chứ? - Nam vừa nằm vừa lên tiếng hỏi như đàn anh
- Chưa xong, vẫn chưa thấy Bạch Long với Mãnh Long lên tiếng j cả, Thiên Bảo và Vương Khang cũng ko thấy đâu mấy ngày nay - Tuyết thở hắt ra
- Chắc đi nghí mát rồi - Nam cười
- Chắc vậy, cũng may bang mình với tổ chức Hắc long ko thiệt là bao , à mà Khánh Anh đâu rồi
- Ko biết nữa, mà thằng Hoàng này nấu món j mà chả thấy mùi nhỉ? Đã thế lại còn lâu nữa chứ - Nam co mình ngồi dậy
- Hoàng đâu?
- Dưới bếp ý - Nam tỉnh bơ
- J chứ, nhìn kỹ đi dưới bếp làm j có ai? - Tuyết ngồi dậy xoay đầu Nam nhìn ra hướng bếp. Trống trơn
- AAAAAAAAA, thằng o-sin của mình dám trốn việc - Nam hét lên
- Đói mà sung sức thế, nhìn kìa - Hoàng đi xuống từ cầu thang và hất mặt ra cửa nơi mấy nhân viên của khách sạn nào đó mang đồ ăn đến
Mắt Tuyết còn sáng hơn mắt Nam, cả hai người chạy đến tíu tít cầm lấy đồ ăn
- À mày vừa nói tao là cái j của mày ý nhỉ? - Hoàng giật lại đồ ăn của Nam còn cứ để Tuyết ăn
- Nói j đâu, à...mày là ô-s....à nhầm, là bạn thân của tao, thôi trả tao tao ăn cái đã - Nam nịnh bợ
Hoàng định đưa lại cho Nam nhưng có tiếng gọi của Thiên Anh lẫn Đuờg Vy, anh mừng quá lên đưa nhầm cho Tuyết thế là Nam \" tay trắng\" . Đã đưa cho Tuyết là mất chứ ko còn. Nam méo xệch nhìn Tuyết và Hoàng
- Thiên EM...Vy Vy ơi cứu anh với....- Nam than
- Sao vậy anh Nam - T.A cười nhìn nét mặt baby dễ sợ của Nam
- Anh đóiiii....- Nam kéo dài từ \"đói\"
- À...em với Vy có mua bò bít tết cho m.ng đây, anh....- T.A chưa kịp nói xong thì Hoàng nhảy vào cướp lấy đồ ăn
- Anh thích cái này nè? Thằng Nam ko biết ăn cái này đâu
- J chứ??? - nam bặm môi định lên tiếng tiếp thì...
- Anh Nam ko ăn được bò bít tết hả. thế thôi vậy - T.A cười
- Khổ thân anh Nam ghê ấy - Vy chen vào
Nam đành ngậm ngùi giữ thể diện mà nhịn đói. Anh bèn bỏ đt ra nhắn tin cho Minh là khi nào đến thì nhớ mua mấy hộp cơm đến nhưng...
- Tao đến rồi - Minh vừa đọc xong tn thì cũng ló mặt ra làm Nam suýt té ngửa. Mặt Nam méo xệch
- Đợi Khánh Anh về là đi được rồi - Minh cười lớn
- Hello cả nhà...em đến rồi đây, đi chơi đừng bỏ mặc em chứ - Yun cười và cầm 1 đống đồ ăn trên tay, cô tíu tít chạy vào
\" Mặt dày thế nhỉ? Nghiệp chướng ! Nghiệp chướng\" - Vy lẩm bẩm
- Anh Nam, em mua cho anh đây - Yun đưa cả đống đồ ăn cho Nam, Nam vui vẻ nhận lấy
- Của chị đâu - Tuyết lên tiếng
- Dạ em mua nhiều lắm đây - Yun đưa cho Tuyết vài hộp bánh mà Tuyết thích ăn nhất...
- Đi dạo cái đi, ở đây em khó chịu quá - Vy giả vờ phẩy tay xua đi cái khó chịu trong người. Minh hiểu ý cô nên cũng đưa cho đi dạo
- Anh cũng đang định rủ em đi đây - Minh cười
- Thế thì đi thôi - Vy nhanh chóng kéo tay Minh đi ra ngoài
...
Buổi chiều đi dạo cạnh công viên còn j bằng. Minh và Vy bước song song nhau nói chuyện luyến thoắng ( cho đôi này vào top những đôi lắm chuyện nhất được đấy )
- À quên, anh có thứ này tặng vợ - Minh nói ngọt sớt
- Eo nghe ghê quá - Vy cau mày, nghe Minh nói mà buồn cười
Minh bĩu môi rồi đưa cho Vy 1 sợi dây chuyền rất đẹp. Mặt là hình chữ nhật khoảng 2x4cm tựa 1 lá bài nhưng khắc tên Minh - Vy ở giữa
- Đẹp quá - Vy trầm trồ khen ngợi, Minh chỉ vào cổ mình, anh cũng đeo 1 cái. Vy xúc động choàng lên ôm Minh, cô cảm thấy thật hạnh phúc.
- Nhìn này - Minh cầm nhẹ chiếc dây chuyền mà Vy đang giữ, anh nhẹ bấm nút ở dưới chứ Minh - Vy và mặt trước của sợi dây chuyền bật lên và hiện lên là hình của hai người chụp chung
- Có hai lớp á, đẹp quá đi - Vy reo lên nhìn hình của cô và Minh
- Haha, thấy chồng lựa thế nào, quá đẹp, ôi mình khâm phục mình quá - Minh tự sướng
- Thôi đi, đeo cho em - Vy chìa chiếc vòng ra. Minh nhận lấy và đeo lên cổ cho Vy. Hai người lại nắm tay nhau đi về phía công viên
- Em đi mua nước nhé, anh ngồi im ở đây, cấm động đậy - Vy dặn dò Minh
- Ok, anh biết rồi - Minh chịu thua cái tính trẻ con của Vy
Ngồi trên ghế đá, anh bỏ đt ra lướt web, cái dáng người của anh nổi bật cả khi ngồi làm mất girl trong công viên lao lên lao xuống vì độ quyến rũ của anh...
- Này anh...anh có n.y chưa? Mình hẹn hò nha - 1 cô gái ăn mặc se..xy. Chỗ cần che ko che, chỗ cần hở ko hở, nhìn mặt cũng xinh nhưng tại phấn phủ gần hết cả mặt, chân đi guốc cao 10 phân cầm 1 túi xách nhỏ hàng hiệu đến trước mặt Minh ve vãn
- A...hả??? - Minh ngẩng mặt lên bắt gặp ngay ánh mắt đưa tình của nhỏ cộng thêm độ ăn mặc quá sexy của nhỏ đã thế nhỏ còn cúi sát mặt anh làm anh hơi bất ngờ
- Mình hẹn hò nha - nhỏ nhắc lại
Minh chưa kịp nói j chỉ cười thì 1 cô gái mặc quần jean bạc, áo thun from rộng thùng thìnhcó mũ , giày bánh mì cao, mái tóc nâu dài, ánh mắt to tròn đáng yêu tay cầm mấy chai nước hét lên
- Cô kia, anh ấy có vợ và 5 con rồi đấy, tránh raaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Vy chạy đến cạnh Minh và đẩy nhỏ kia ra, cô rất chướng mắt ai ve vãn làm tình với bạn trai cô, cô đặt mấy chai nước ra và dang tay ra như đang bảo vệ thân chủ của mình khỏi bị xâm phạm khiến Minh phải bật cười
Cô gái kia lắp bắp chỉ vào Vy và nhìn Minh
- Cô ấy nói đúng, cô ấy là vợ tôi và chúng tôi có 5 con rồi - Minh nói, anh vừa nói vừa cười mặc dù anh cố nghiêm giọng hết sức, cũng may cô gái kia tin lên đành rút lui
Nhỏ vừa đi xa được 1 quãng thì Minh cười sặc sụa lên. Nhìn gương mặt đỏ bừng ko giấu nổi sự ghen tuông của Vy mà Minh thấy lạnh người
- 5 con...có nhiều quá ko? - Minh chêu. Vy thấy hơi ngại khi nói quá nên cô ko muốn đôi co nhiều với anh
- Chỉ là...em buột miệng thôi - Vy lúng túng
- Đáng lẽ vợ phải nói 10 con mới đủ chứ, à đâu 11 con, 5 thì quá ít ko thể chấp nhận được - Minh cười lớn
- Anh nói bé thôi - Vy bịt mồm Minh lại tại cô thấy mọi ánh mắt đang tập trung về phía mình
Minh cứ cười vì thái độ ấy của Vy, Vy tức quá liền quát lớn
- Này tên kia, anh nghe em nói đây, từ bây giờ có cô gái nào ve vãn...sexy...xinh đẹp...tỏ tình với anh thì anh hãy tránh xaaaaaaaaaaaa ra nếu ko thì hình phạt sẽ là...- Vy ngắt quãng tại chưa nghĩ ra
- Là j? - Minh thích thú
- Là....là ko được gặp mặt em 1 tuần....à đâu 1 tháng và phải gọi em là CHỊ hoặc BÁC cũng được - Vy nghiêm nghị
- Ơ...kìa...- Minh suýt hâm vì hình phạt này
- Ko nói nhiều, giờ về chắc anh Khánh ANh về rồi đấy - Vy chuyển chủ đề. Mặt Minh méo xệch vác nước cho Vy
Về đến biệt thự, Minh và Vy chạm mặt ngay Khánh Anh ở bên ngoài. Mặt anh có vài vết sước, tưởng chừng sẽ giảm đi độ đẹp trai quyến rũ của anh nhưng ko hẳn, nó vẫn quyến rũ như ngày nào
- Khánh ANh, mày sao thế? - Minh hỏi
- Ko sao? M.ng đến hết chưa? - Anh trả lời
- rồi, chỉ chờ mày thôi, nhưng mà mày vác gương mặt này vào m.người sẽ lo cho mày đấy
- Anh Khánh Anh đánh nhau hả? - Vy hỏi
- Anh ko - K.A trả lời
- Em biết j mà nói - Minh đùa
- Anh biết j mà nói - Vy chêu lại
K.Anh vào trong trước, anh đi thẳng lên phòng mặc ánh mắt của m.ng nhìn anh đăm đăm
- K.Anh bị sao thế - Hoàng và Nam đồng thanh hỏi Minh
- Sao bọn mày lại hỏi tao? - Minh hỏi lại làm hai người kia long sòng sọc mắt ra lườm Minh
- Chồng em bị điên, hai anh thông cảm - Vy chêm vào
- Hử?? - Minh liếc Vy
- Dù sao anh cứ nhớ cái hình phạt đó cho em - Vy bí lời ko biết nói j, Minh chỉ cười và lắc đầu
______________
- Kevin và bọn thằng Nhất Nam đã về nước rồi, tính sao, chúng biết bang mình làm việc đó rồi anh - Vương Khang hỏi Thiên Kỳ
- Chuyện đó tính sau, tối nay ở bar Vinzy có chương trình đặc biệt , đi ko? - Thiên Kỳ lạnh lùng
- Tất nhiên phải đi rồi
- Nhưng chắc chắn sẽ chạm mặt bọn hắn !
- Bọn thằng Kevin sao?
- Ừ
- Kệ đi, mà bọn hắn về thì em gái anh cũng về rồi chứ hả? - Vương Khang có j đó quan tâm đến Thiên Anh hơn
- Ừ
- Vậy nhé, em cúp máy đây
- Ừ...
Cuộc đối thoại ngắn ngủi. Thiên Kỳ mệt mỏi vào nhà tắm, anh xả nước xuống và bắt đầu nghĩ ngợi đến em gái của mình. Anh phải trả thù? tất nhiên là vậy? và anh sẽ làm mọi cách để ngăn cản tình yêu của Thiên Anh và Khánh Anh