- Chuẩn bị xuất phát thôi. - Hoàng lên tiếng - Thiên Anh, em chuẩn bị xong chưa? - Hoàng quay sang hỏi Thiên Anh, cô chưa kịp trả lời thì Yun nhảy vào
- Xong rồi
- Anh ko hỏi Vương Thiên Anh - Hoàng nói thẳng làm Yun quê độ giữa tất cả mọi người ở đây
- em xong rồi - T.Anh lên tiếng, cô chạy ra cùng Vy, hai cô cứ như trẻ con ấy, Hải Minh có trọng trách nặng nề là xách đồ cho Vy còn đồ của T.Anh thì Hoàng tự muốn xách hộ mà ko cần cô nhờ
- Lần này đi sẽ lâu đấy, ai mà nhớ nhà thì nên rút lui trước nhé - Nam lên tiếng, anh cũng đã chuẩn bị 1 số đồ đạc cho anh, tất cả ai cũng xong xuôi hết, nghe Nam nói vậy, ai cũng cười, chỉ riêng K.Anh vẫn đang bận rộn 1 vài việc khác, xong, K.Anh lên tiếng
- Đi thôi
...
Điểm đến của họ là thủ đô của Mỹ - Washington
T.Anh có chút thất vọng vì cô mong đến Mexico hơn là WST, đến Mexico cô có thể nhờ mọi người đưa đến chỗ c.ty bố cô dễ dàng hơn. Nhưng thôi, dù sao đến được WST cũng tốt rồi
Sau mấy tiếng dài ngồi lỳ trên máy bay, được đặt chân xuống đất, hình như ai cũng cảm thấy thoải mái và tự do hơn
- Giờ đi thuê khách sạn đã - Minh ra ý kiến.Tất nhiên là tất cả đều đồng ý. Vì đi du lịch ko thể ở nhờ nhà dân được, vả lại ko thể mua nguyên căn nhà để sống trong 1 thời gian ngắn rồi bỏ.
Mọi người theo chân K.Anh đến 1 khách sạn rất sang trọng
- Ở đây có 7 người thì thuê 7 phòng - K.Anh lên tiếng, mức độ lãng phí của anh quả là cao, vừa nghe K.Anh nói xong lập tức mấy người kia phản lại ngay
- Thế thì sao tao với Vy ở chung phòng được - Minh cười đểu
- Gì chứ? - Vy nhăn nhó định đấm Minh nhưng bị anh chặn lại
- Em muốn ở cùng phòng anh K.Anh, ở 1 mình sợ lắm - Yun
- Thôi trai gái sao ở chung phòng được, như vậy đi, tao, K.Anh ở chung 1 phòng, Minh với Hoàng còn ba nguời - chỉ tay vào Vy , T.Anh xong đến Yun ở chung 1 phòng đi - Nam ra ý kiến
- Vậy được đấy, 3 phòng sát nhau vẫn bảo vệ nhau được mà, phải ko Minh - Hoàng chọc Minh và nhìn Vy cười
- thế vẫn chưa an toàn tuyệt đối - Minh hùa theo định chêu Vy nhưng bị K.Anh lên tiếng phá đám
- Nhận chìa khoá phòng đi. Phòng 500-501-603
- Sao ko chọn phòng 502 cho sát nhau luôn - Minh thắc mắc
- Em nghĩ phòng 501 đối diện với phòng 603 nên gần với cả hai phòng 500 với 501 hơn là 603 sát phòng 501 nhưng lại xa phòng 500 - T.Anh lên tiếng, ko ngờ cô lại nói đúng như suy nghĩ của K.Anh
Tất cả nghe T.Anh giảng giải rồi ko ai bảo ai quay phắt ra nhìn K.Anh
- Em ấy nói đúng đấy - K.Anh lên tiếng nhưng hình như câu nói của anh có vẫn đề hay sao mà cả đám há hốc mồm nhìn nhau
- Em ấy...phải nói là vợ tao nói đúng đấy chứ - Nam chêu
K.Anh ko nói j chỉ nhếch mép cười. T.Anh thì hơi ngượng nhưng có niềm vui nào đó nhen nhói trong tim. Yun thì tức lên mặt, Hoàng thì hơi khó chịu.,còn riêng couple nhà Vy - Minh thì cười toe toét hưởng ứng
- Thôi vào phòng cất đồ rồi đi chơi đi - Minh cười đã rồi mới lên tiếng, tất cả cùng nhau vào phòng mình cất đồ
Trong lòng Yun thì vẫn bực tức và khó chịu với câu nói đó của Nam, Hoàng có khó chịu nhưng anh ko hề bực tức.
Yun vốn ko có cảm tình j với T.Anh và cũng ko thích Vy cho lắm, giờ phải ở chung phòng cùng hai người họ những tuần thì ko biết có chuyện j xảy ra ko nữa.
- Hey......ya............
Vào đến phòng, ko cần cất đồ vào trong tủ mà Minh và Hoàng đã ném đồ sang 1 bên rồi nhảy lên giường la hét rồi. Hai tên cứ như con nít được chia kẹo hay sao ý, vì cả 2 cùng đang mỏi nên nhìn thấy giường là chỉ muốn ném mình vào trong đó làm 1 giấc thôi, 2 phòng nam thì thật sự rất ổn định và thoải mái còn 1 phòng nữ thì như có chiến tranh xảy ra, tuy ko nói trực tiếp bằng lời nhưng qua ánh mắt và cử chỉ của Yun đã khiến hai người kia thật sự tức tối rồi, nghe thông báo từ K.Anh là chiều 3h mới đi chơi thế nên tất cả đều ngủ hoặc làm 1 vài thứ j đó, Vy với T.Anh rất mệt rồi mà Yun lại ko muốn cho hai người họ ngủ chung cùng mình
- Hai người thích thì thuê phòng khác đi, tôi ko quen ngủ chung cùng ai hết - Yun nằm ngả ngốn, duỗi hai tay hai chân ra nhằm mục đích chiếm hết giường, nhưng tội nhỏ là giường to quá, dù dang rộng thế nào vẫn đủ cho 5 người nữa ngủ
- Cậu hơi quá rồi đấy, thuê phòng khác thì thuê - Vy tức tối
- Thôi Vy, giờ còn phòng nào trống cạnh mấy phòng này nữa đâu, giờ muốn thuê thì chỉ còn phòng xa thôi, như thế thì sợ lắm - T.Anh chậm rãi nói
- Sao mày biết?
- À...tao có xem qua máy tính của mấy chị nhân viên dưới kia
- Nhưng tụi mình ngủ ở đâu? - Vy khó chịu nhìn Yun
- Ghế sofa cũng rộng mà, ở đây có hai cái, tao với mày đủ chỗ - T.Anh cười
- Mày còn thánh thiện đến bao giờ nữa đây? - Vy bực mình
- Chứ ko làm to cũng chẳng ích j?
Phòng nữ ở dãy bên phải đi vào thì chỉ có 1 giường mà họ ko biết 2 phòng nam kia ở dãy bên trái lại có hai giường.
Cạch
Minh mở cửa phòng mình ra và tiến lại phòng của ba người kia, lúc này là 3h kém, theo K.Anh nói thì 3h bắt đầu đi đâu đó nên anh muốn tự mình đánh thức Vy dậy.
- Vy ơi, dậy đi
Nghe thấy tiếng gọi của Minh, Vy choàng tỉnh dậy, nhìn xung quanh thì thấy Yun đang ngủ ngon lành trên giường ấm áp còn T.Anh đang chịu lạnh nằm ở sofa, Vy nhận ra trên thân mình có 1 tấm chăn mỏng thảm nào khi ngủ cô ko thấy lạnh lắm còn T.Anh ko có j. Cô nhớ lúc cô đi ngủ thì làm j đắp chăn đâu, Yun thì ko tốt đến nỗi cho cô chăn rồi, chỉ có T.Anh
Vy nhìn T.Anh mà thầm thương cho cô bạn, giang sơn dễ đổi bản tính khó rời, ko ngờ sau bao nhiêu chịu đựng, T.Anh vẫn tốt bụng hơn ai hết. Vy lại gần chỗ T.Anh ngủ rồi đắp chăn cho cô rồi mới ra ngoài xem Minh gọi có việc j
Vy khẽ mở cửa
- Anh Minh, anh gọi em có việc j?
- Sắp 3h rồi, dậy còn đi chơi chứ , ko nghe K.Anh nói j sáng nay à?
- Em quên mất, để em vào gọi hai người kia dậy - Vy hơi cuống quýt. Minh có hơi nhòm vào trong thì thấy T.Anh đang ngủ ở ghế sofa
- Sao T.Anh lại ngủ ở kia, chết lạnh, ở phòng này ko có giường à?
- Có
- thế sao ngủ ở đấy?
- Tại nhỏ Thiên Anh kia ko cho ngủ - Vy nói ra sự thật
- Sao lại thế, hay hai em chuyển phòng đi, cho cô ta ở phòng này 1 mình, hai em sang phòng anh hoặc phòng K.Anh, vẫn còn thừa 1 giường cơ mà
- Con trai với con gái ở chung phòng ko hay cho lắm
- Ko xảy ra chuyện j nghiêm trọng là được chứ j?
- Để em hỏi ý kiến T.anh xem sao
- Ừ, giờ anh ra ngoài chờ, mấy em nhanh lên nhé - Minh cười rồi bất ngờ kiss vào má Vy, cô nàng hơi bất ngờ, khi nhận ra mình bị lợi dụng thì Minh đã chạy về phòng từ lúc nào rồi.
...
- Đây là đâu? - Tất cả đồng thanh hỏi K.Anh
Xuất hiện trước mặt mọi người là 1 căn biệt thự thiết kế theo kiểu hình xoắn ốc, ko ai là ko ngỡ ngàng trước sự sang trọng kiểu cách của ngôi biệt thự này, nó có j đó thật yên bình
- Vào đi - K.Anh lên tiếng, tất cả đều hơi ngạc nhiên rồi cũng lủi thủi bước theo sau K.Anh
Vào đến bên trong mới thấy căn biệt thự này đã tuyệt còn tuyệt hơn, đá ngọc dải từ ngoài cổng vào đến tận trong sân nhà, hai bên cạnh là vườn hoa được tỉa thành hình rất đẹp, muốn vào đến trong nhà phải đi qua 1 cây cầu treo làm bằng gỗ sịn, phía dưới là bể bơi rộng hình tròn khoét ở giữa xung quanh lắp đèn leg, trước cửa nhà đặt hai con sư tử to và cao hơn 2m và phun nước ra từ miệng chảy xuống bể bơi.
- Đẹp quá ! - T.Anh và Vy bỗng thốt lên trước vẻ đẹp của biệt thự này, tất cả khẽ cười
- K.Anh, sao quen người ta à?
Nhất Nam nhận thấy chỗ này rất quen thuộc, hình như lúc anh ở đây anh có thường xuyên đi học qua chỗ này, vả lại chỗ này rất gần chỗ anh ở.
- Tất cả quen - K.Anh hơi nhếch mép cười khiến tất cả khó hiểu nhưng ko ai hỏi thêm vì biết nếu K.Anh muốn giải thích thì chẳng cần phải hỏi làm j
Mọi người bước qua cây cầu ấy rồi đi thẳng vào khu nhà chính, riêng có T.Anh mải mê ngắm cảnh đẹp nơi đây mà quên mất mọi người đã vào trong từ bao giờ
Cô vội chạy theo nhưng bất ngờ thấy 1 dáng người rất quen thuộc đi qua, cái dáng người vừa đẹp vừa thanh cao toát lên 1 vẻ lạnh lùng ấy, cô ko bao giờ quên được, tuy ko nhìn rõ lắm nhưng T.Anh chắc chắn linh cảm của mình ko lầm, người con gái đó từ từ bước về phía T.Anh, T.Anh rưng rưng nước mắt khi nhìn thấy rõ khuôn mặt ấy,. cô ngỡ ngàng đến bàng hoàng, chẳng phải chị đã đi rồi sao? chẳng phải chị đã bỏ lại tất cả rồi sao? giờ chị xuất hiện trước mặt, có phải đang mơ ko?
- Thiên Anh
Cái giọng lạnh lùng vốn có của người con gái ấy cất lên, nhưng bên trong cái lạnh lùng đó là 1 nỗi nhớ nhung đến mãnh liệt, 1 thứ j đó ấm áp lạ thường
Nghe tiếng chị gọi, T.Anh mới chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Là chị..là chị thật rồi !
Cô vội chạy đến ôm lấy chị như 1 đứa con nít, cô khóc to khi thấy chị cười với cô, nụ cười ấy sao mà đẹp đến vậy?
- Chị Tuyết, chị vẫn còn...chị còn sống, chị biết..mọi người lo cho chị lắm ko? - Cô nói như khóc, cô đang rất vui, vui đến nỗi cô phải khóc
- Chị xin lỗi, K.Anh đưa mọi người đến đây sao? - Chị vừa nói vừa lau nước mắt cho T.Anh
- Vâng, thế thật ra anh K.Anh biết chị còn sống đúng ko ạ?
- Chắc thế, dạo này mọi người sống tốt chứ?
- Em ko biết chắc chắn họ sẽ sống tốt đâu, à chị, anh Nam....
- Anh Nam vẫn du học chưa về chứ? thôi mình vào trong đi
Nhắc đến Nam, Tử Tuyết có hơi buồn và nhớ nhung, tận sâu trong đáy lòng, cô luôn mong sớm khỏi bệnh để được trở lại với mọi người, dứt ra được khỏi chiếc xe lăn, cô như sống trở lại và niềm tin và niềm hy vọng của cô lại đong đầy, cô chưa từng mơ ước j ngoài mong cho Nam hạnh phúc nhưng giờ đây cô mơ ước muốn gặp anh biết chừng nào?
- Ko, anh Nam đang ở bên trong cùng mọi người
- Gì, sao lại thế?
Tử Tuyết có vẻ bàng hoàng lắm, T.Anh nghĩ chị ko có ý định muốn gặp Nam lên cô nói
- Chắc chị cũng biết anh Nam yêu chị lắm, khi biết tin chị mất anh ấy đã về ngay VN kiếm chị nhưng vô vọng, thường ngày anh ấy vẫn cố vui đùa nhưng thật sự anh ấy như phát điên lên, em mong hai người sớm trở lại như trước
Nghe T.Anh nói, sống mũi Tuyết đỏ hoe, khoé mắt cay cay, thật sự cô cũng nhớ Nam nhiều lắm, chỉ là cô sợ sẽ là gánh nặng cho anh nên cô đã từ bỏ anh để anh ko muộn phiền, nhưng bây giờ có lẽ tất cả phải trở về như cũ thôi, dù sao cũng đã mấy tháng trôi qua, cả 2 người đều sống trong đau khổ có, nhớ nhung có và hận thù cũng có.
Bước chân của Tuyết như nhanh hơn, cô chạy nhanh về phía chiếc cầu, T.Anh cũng chạy theo, trong lòng có j đó nhẹ nhõm và vui sướng, tất cả đã trở lên thanh thản, dễ chịu hơn.
...
- K.Anh, mày đưa bọn tao đến đây ngắm nhà người ta à? - Nam khó chịu vì ngồi nãy giờ ko thấy chủ nhà ra
- Về trước đi - K.Anh hất mặt, anh chỉ có ý định chọc Nam nhưng nào ngờ Nam bực tức đứng dậy và định ra về thật.
Thật ko may, vừa bước ra đến cửa thì đâm sầm vào 1 cô gái, cô gái ấy chỉ mất đã lùi lại phía sau mấy bước còn anh thì ngã suýt đập đầu vào thành cửa
- Này cô kia, đi đứng kiểu đấy hả? xin lỗi tôi đi - Nam lồm cồm bò dậy rồi lớn tiếng nói cô gái kia, cùng lúc đó T.Anh chạy đến cầu, cô ko chạy lại gần mà chỉ đứng đó nhìn xem phản ứng của Nam như thế nào khi biết cô gái anh đang to tiếng là Tử Tuyết
Cô gái đó ko nói j mà quay mặt đi cười, cô thử xem anh có những trò j
- Này, bộ xấu lắm hay sao mà phải quay mặt đi, à cô là osin của nhà này hả?, chủ nhà của cô đâu rồi gọi ra đây cho tôi gặp - Nam hét lên đầy phẫn nộ, tiếng hét cao cả của anh đã đánh động tất cả những người bên trong kia và cũng chính vì thế mà họ đều chạy ra ngoài xem có việc j
Tất cả ko nhận ra cô gái quay lưng đứng trước mặt là ai nhưng lại thấy dáng người ấy rất giống...
Chỉ tại mái tóc của cô cắt ngắn nhuộm lại đen và chỉ lớt phớt vài sợi màu đỏ trông sltye hơn lên mọi người nhìn từ phía sau lên ko nhận ra
- T.Anh, em đứng đấy có thấy cô ta xinh ko? - Hải Minh ham hố. anh cười toe toét nhưng suýt chút nữa thì reo mình xuống hồ bởi cái đẩy của Vy
- Á...Vy - Minh nhăn nhó
Ko phải mình chờ câu trả lời của T.Anh mà hình như tất cả cùng chờ.
- Xinh ạ, phải nói là rất xinh - T.Anh cười
- Thế á , em j ơi quay mặt lại xem nào, để tán cái coi - Đến lượt Hoàng ham hố
- Tán cái con khỉ ý,.con gái j đâu mà hâm hâm giở giở - Nam bĩu môi, độ nóng trong người của anh tăng lên ngùn ngụt lộ cả ra ngoài khiến khuôn mặt anh trở lên cực kì baby - Thiên Em, em cười cái j nữa? - Nam thấy T.Anh cứ cười làm anh khó hiểu
Tất cả cùng phải bật cười, K.Anh chỉ hơi gượng cười rồi anh ho lấy 1 tiếng và lên giọng
- Thôi,.ko đùa nữa, quay mặt lại đi
Sau câu nói ấy của K.Anh, cô gái kia mới quay mặt ra trước sự ngỡ ngàng tột cùng của tất cả...
*Ùm...ùm*
Hải Minh loạng choạng kéo cả K.Anh ngã xuống hồ. Cái lan can bám cao thế mà hai anh ngã xuống được cũng thấy tài
- Anh Minh ơi - Vy cười sằng sặc nhìn xuống hồ
- Anh K.Anh - Cả 2 Thiên Anh cùng đồng thanh, Yun quay sang lườm T.Anh, dù có buồn cười thật nhưng cũng thấy lo lắng cho hai người kia, đang lạnh cóng người mà hai người đó ngã xuống đấy, chắc lên được bờ cũng đóng băng nữa
Giờ mới để ý là đang cuối năm lên tiết trời rất lạnh, mà gần là mùa đông luôn rồi, chắc 2 người kia chết mất
Thấy mọi người hốt hoảng, Tử Tuyết lên tiếng
- Yên tâm đi, đây là hồ nước nóng, tắm giữa mùa tuyết rơi cũng ko lạnh đâu
Nghe Tuyết nói vậy, 3 cô gái kia liền an tâm hẳn.
- Thế à? - Vy hơi ngớ người rồi sực nhớ ra, trước mặt mình là người chị yêu quí ấy, cô ko khỏi mừng mà quên luôn cả bạn trai đang nặng nề bơi vào bờ, cho chết cái tội ko cẩn thận à
- Chị Tuyết, chị haha...chị vẫn sống....chị làm bọn em lo chết đi được,lần này chị chết với mọi người luôn rồi - Vy nhảy cẫng lên rồi ôm chầm lấy chị và bất ngờ
người chịu thiệt là Nam, anh bị Vy đẩy ra suýt chút nữa cũng xuống kia bơi cùng hai người kia luôn, nhìn mặt Vy giờ còn biểu cảm hơn cả T.Anh vừa nãy
- Vy, tránh xa bạn gái của anh Nam ra - Nam lên tiếng
- Trời. anh Nam sợ mọi người nói là bạn gái của ai đó lên lôi cả tên mình vào cơ đâý - Vy chọc, tưởng anh đỏ mặt xấu hổ nào ngờ anh còn câng mặt lên nhìn trông rất oai
- Chứ còn j nữa - Nam nói với Vy xong rồi quay sang Tử Tuyết - lần này em chết rồi
- Anh Nam thay đổi cách xưng hô rồi kìa, tình cảm ghê - Vy lại chêu, Nam vẫn ko hề ngại mà người ngại lại là Tuyết, yêu nhau đã lâu nhưng họ toàn xưng hô theo cách trẻ trâu, giờ xưng hô " anh - em " cũng hơi ngang
- Đáng lẽ phải " lần này chị chết rồi " chứ nhỉ? - Tử Tuyết đùa rồi chạy đi, Nam cũng rượt đuổi theo, và tình yêu của họ đã đẹp trở lại
Và đây chính là bất ngờ mà K.Anh đã nói với Nam
...
Trở về khách sạn
Hải Minh tắm xong nhờ Vy lau tóc hộ chứ anh ko muốn dùng máy sấy, dù sao máy tay tốt hơn máy cắm điện mà
- Bố ngã đẹp quá làm còn thèm ngã quá , haha - Vy vừa lau vừa cười tươi như hoa, nói là lau nhưng thật ra cô đang vò đầu anh ra, mặt anh biểu cảm suốt từ nãy nhưng cô vẫn vò mạnh
- Muốn ngã thì ra bố đẩy con xuống chứ con đừng thèm đến nỗi hành hạ da đầu bố như thế này
- Á...được
Nghe Minh nói như vậy cô càng vò mạnh hơn, và...
- Thôi ko lau nữa
- Nhưng đã khô hẳn đâu
- Ha...mệt quá...ngủ thôi - Minh bỏ ngoài lời nói của Vy, anh cười nham nhở rồi kéo theo cô nằm xuống , bị anh kéo mạnh đến chao đảo nên cô nằm luôn lên người anh...
Cùng lúc đó, bạn cùng phòng của Minh là Hoàng bước vào
- Thôi chết rồi...tôi ko nhìn thấy j đâu nha, cứ tiếp tục đi, haha
Hoàng nói rồi vội đóng cửa lại, mặt Vy thì nóng ran xấu hổ đến bức xúc, còn Minh có hơi giật mình vì Hoàng vào bất ngờ nhưng rồi lại cười toe toét
- Tại anh đấy - Vy trách
- Tại em đè lên người anh làm j?
- Ơ...anh...anh chết đi - cô bò dậy lấy chăn gối đè lên người anh, 2 người chiến tranh bùm nổ giữa chăn và gối
...
Tại phòng K.Anh
Nam với Tuyết đi chơi mảnh suốt từ lúc gặp lại nhau đến giờ vẫn chưa thấy tung tích của Nam đâu, 1 mình K.Anh ở trong phòng
Anh vừa tắm xong và bước ra với quần cộc và áo thun ba lỗ rộng,.vì trong phòng anh cho nhiệt độ cao nên ko lấy làm lạnh.
*cạch*
Cánh cửa phòng của anh mở ra, bước vào là cô gái mặc váy, tóc xoã, gương mặt cực xinh đẹp nhưng ko tìm được chỗ hiền cô ấy để ở đâu
- Anh có sao ko? Anh ngã làm em lo quá, anh lau tóc đi - Yun cười và đưa cho anh 1 chiếc khăn
- Ừ - Anh đáp gọn rồi nhận lấy chiếc khăn và lau
...
Bên ngoài
T.Anh định gõ cửa vào hỏi thăm anh nhưng chợt nghe thấy tiếng của Yun bên trong, cô lẳng lặng bước ra ngoài
- T.Anh - Từ phía sau, 1 chàng trai với chiếc quần jean kiểu cách, áo thun và 1
chiếc áo khoác da bên ngoài vẫy gọi cô
- Anh Hoàng - cô cười khi thấy sự xuất hiện của anh
- Đi dạo với anh đi, ở dưới kia có chỗ đẹp lắm - anh cười
- Vâng, em rất sẵn lòng - T.Anh cười, nụ cười của cô khiến con tim anh như lỗi nhịp
Cô và anh bước song song nhau đi xuống tầng 1 của khách sạn. Anh đưa cô đến 1 nơi nào đó, ko khí trong lành và rất đẹp, đó là 1 công viên.
- Chỗ này đẹp quá anh nhỉ? - T.Anh cười rồi nhìn anh, tay cô vẫn ve van 1 bông hoa mới ngắt được
- Em thích chứ?
- vâng, em thích, à anh này, mình chỉ đến Washington thôi đúng ko, có đến Mexico ko ạ? - T.anh buộc miệng hỏi những câu mà cô đang nghĩ trong đầu
- Mexico, em thích đến đó sao? - anh hơi ngạc nhiên
- À...dạ ko..em chỉ buộc miệng hỏi thôi - cô hơi lúng túng vì câu hỏi quá đà của mình
- Chắc em thích đến đó rồi, nếu em thích thì chơi ở đây xong rồi đến đó 1 chuyến
- Vậy cũng được hả anh - cô mừng
- Được chứ, miễn là T.Anh thích - anh cười, cô hơi bối rối trước nụ cười anh trao cô, nó đẹp đến nỗi cô ko thể hình dung được nữa, nó làm cô hơi xao xuyến, sao anh luôn quan tâm cô đặc biệt như vậy? Nó làm cô khá khó hiểu.
...
Sáng chớm lạnh, T.Anh dậy từ sớm, cả tối hôm qua cô ko thể ngủ ngon giấc được, có chút j đó mệt mỏi nhưng cô lại muốn đi dạo vào sáng sớm, ngắm cái cảnh bình minh ở đất Mỹ.
T.Anh khẽ mở cửa bước ra để tránh làm 2 người kia thức giấc.
- Anh...
- Ừ !
T.Anh vừa bước ra thì K.Anh cũng bước ra, ko hẹn mà gặp, cả hai nguời đều dậy rất sớm và cùng lúc bước ra ngoài
- Anh dậy sớm vậy? - cô hỏi, ánh mắt hơi ngưỡng mộ nhìn anh, lạnh thế này mà anh chỉ mặc 1 áo thun dài tay trong khi cô phải mặc cả áo khoác bên ngoài và đội mũ len
- Ừ !
Anh lại trả lời ngắn gọn, cô thấy hơi hụt hẫng, sao anh lạnh lùng quá vậy, cô thở dài và cúi chào anh
- Em đi ra ngoài
- Ừ... đi cùng tôi - anh hơi lưỡng lự 1 lúc rồi mới nói ra câu ấy, trong anh có 1 cảm giác lạ nhen nhóm như ngọn lửa muốn bùng cháy
Cô hơi bất ngờ vì lời yêu cầu của anh nhưng rồi cùng gật đầu, cô muốn sánh bước bên ai đó để cảm nhận được sự ấm áp của mùa đông này.
Anh đi trước, cô bước theo sau, cô có phần rụt rè khi đi cùng cái dáng cao lớn ấy. Bỗng anh chậm chân lại, như đang đứng chờ cô
- Em có thể đi nhanh lên ko? - Anh lạnh lùng đút tay vào túi quần nhưng trái với vẻ lạnh lùng toát ra từ lời nói đó, anh lại nhìn cô bằng ánh mắt dấu sự ấm áp
- Vâng - Cô hơi xấu hổ, cô đi nhanh được nhưng cô ko dám đi ngang hàng anh, giờ anh lại nghĩ cô đi chậm, xấu hổ chết mất.
T.Anh đi nhanh bằng anh, quả thật nói cô đi chậm cũng ko sai, 1 bước chân của anh đã bằng 2 bước dài của cô rồi
Anh dẫn cô đi rất nhiều chỗ bằng đôi chân, ko có phương tiện giao thông nào hỗ trợ, cô đi nhiều cũng thầm thương cho đôi chân của mình, nó nhềm nhũn, mệt lử như ko bước tiếp được, cô đành lên tiếng, giọng có chút thều thào
- Anh mệt ko?
- Ko, em mệt sao? - anh hỏi lại, đúng thật là cô đang rất mệt, anh đưa cô đi bộ phải hơn mấy cây số mất, anh khoẻ thật đấy
- Vâng, đi lâu quá rồi - cô nhăn mặt
- Mới thế mà đã mệt, ngày nào em cũng đi bộ đến trường anh tưởng em quen
- Tại nó gần lên ko mệt, đây...xa quá
Cô nói có vẻ hơi ngại, cô ko biết là mình có làm phiền bước chân của anh ko nữa. đúng là đi cùng anh cô ko thể đuổi kịp được mọi thứ mà
- Hay anh cõng em đi - cô buột miệng nói, nói xong cô mới thấy mình thật sự vô duyên, cô cứ ngỡ lại hồi xưa, đi dạo bộ cùng anh Kỳ nếu cô mệt là cô lại bảo anh cõng, bây giờ cô bất giác nghĩ về anh lên buột miệng nói luôn câu nói ấy
- À ko, em nói nhầm, mình đi tiếp đi, cảnh ở đây đẹp quá anh nhỉ? - cô nói lệch chủ đề mong anh quên đi lời cô nói, thật sự cô đang rất rối bời và ngượng chín người, trong tâm cô luôn tự trách cứ mình sao lại nói ra câu ấy, ngại quá đi mất!
Mới đầu nghe cô nói vậy, anh cũng hơi ngạc nhiên vì độ vô tư của cô gái này nhưng rồi anh cũng bất giác cười, nụ cười đẹp nhất trong ngày, chính nụ cười ấy làm cô càng ngại hơn, cô cứ ngỡ anh cười giễu cợt mình, cô chợt thấy tủi thân và đi lên trước anh mấy bước
- Lên đi
Anh ngồi xuống với tư thế chuẩn bị đưa tay lên đỡ người cô vậy, cô ngạc nhiên khi cô chỉ buột miệng nói mà anh cũng làm thật, sao tim cô lại đập nhanh đến thế này, nó ko nghe theo lý trí nữa rồi, cảm giác j đây? hạnh phúc chăng?
- Em chỉ nói đùa thôi mà...anh ko... - Cô hơi nhíu mày và lưỡng lự, chưa kịp nói xong câu thì anh bắt đầu đếm...
- 1....
Cô trèo lên lưng anh để anh cõng, áp sát người anh, tim cô đập thình thịch, cô sợ là anh cảm nhận được, thế thì lại xấu hộ tập \\\\\\\" n \\\\\\\" nữa
Ở trên lưng anh, cô ko còn thấy lạnh, cái băng giá của mùa đông như tan ngay trong phút chốc, mùi hương từ người anh thoang thoảng làm cô như mê man cảm nhận nó, cô ko tin là anh lại cõng mình như thế này.
Hai người họ cứ im lặng suốt 1 quãng đường dài, có j đó hạnh phúc như đang chạy xẹt trong tim hai người, suốt dọc đường ko ít người qua lại nhìn vào cặp đôi trẻ này với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tỵ, ghen tỵ với cô gái trên lưng chàng trai, những lời bàn tán bằng tiếng Mỹ rộn lên ko khác j khi anh ở Việt Nam, và anh cũng hiểu được những người đó đang nói j, họ nói anh đẹp, ko phải đẹp mà là quá đẹp luôn vậy,. lần đầu tiên họ thấy người đẹp như vậy, cả cái dáng người dong dỏng cao hơn mét 8 của anh cũng làm họ phải ngước nhìn và trầm trồ khen ngợi. Chỉ anh hiểu tiếng họ nói mà T.Anh ko hề hiểu 1 chút j, cô bị mù tiếng Mỹ
- Họ nói gì vậy anh? - T.Anh cảm thấy tò mò vì những người gốc Mỹ nói mà cứ nhìn vào cô và anh, cô cũng đoán được phần nào là họ đang nói về ai
- Họ nói em nặng thế này mà bắt 1 người gầy như anh cõng - Anh chêu, anh ko biết nói sao cho hài hước, anh chưa từng mở lời chêu hoặc nói xoáy ai bao giờ nhưng lần này lại khác, anh thay đổi thật rồi. Nghe anh nói cô hơi cựa người ngượng ngịu, cô lúng túng đến suýt ngã
- Thế thôi...anh..anh cho em xuống đi,. em đâu có mệt nữa, em làm phiền anh quá
- Họ nói ta đẹp đôi đấy - Anh lại chêu, môi anh cong lên thành 1 nụ cười hoàn hảo, ko phải những nụ cười kiểu nhếch mép hay nửa miệng j đó, họ có nói anh và cô quả thật đẹp đôi, ko ai phủ định điều đó nhưng anh nói ra có làm cho cô chết trong hạnh phúc ko?
Cô bất giác đưa con mắt khó hiểu nhìn anh, nghe giọng điệu của anh nửa thật nửa đùa làm cô phân vân, nếu thật thì chẳng phải cô rất hạnh phúc sao? nhưng nếu đùa...
- Có phải mình đi quá xa rồi ko? về đi anh - cô đổi chủ đề
- Mình - anh hơi quay đầu lại nhìn cô gái trên lưng mình
- À đâu, ý em nói là em và anh đi xa rồi - cô thanh minh cho cái từ \\\\\\\" mình \\\\\\\", cô biết anh đang nghĩ j mà, sao hôm nay cô lại bị anh nói đểu thế này cơ chứ?
\\\\\\\" hình như sáng nay anh ấy uống nhầm thuốc j đấy? \\\\\\\" - cô tự nghĩ, cô ko dám tin anh lại nói nhiều như hôm nay mà nói toàn lời khiến cô dễ hiểu lầm và khó tin
Nghe cô nói vậy mà bước chân anh chẳng dừng hoặc quay lại,.anh vẫn đi thẳng, 1 lúc sau, 1 công viên đẹp tráng lệ khiến cô ko khỏi cảm thán
- Wow, ở đây nhiều chỗ đẹp quá vậy, sao anh biết chỗ này? - cô cười
- Đẹp là biết
- Anh từng sống ở đây rồi à, em thấy đường ở đây khó nhớ lắm mà anh lại thành thạo hết
Anh định nói j đó thì cô lại hét toáng lên....
-Yaaaa. Đẹp thật đó, em đến đó nha - cô reo lên vui mừng khi thấy ở trước cổng là mấy người mặc quần áo con vật hoạt hình và đứng vẫy chào quý khách
Cô cứ nói liến thoắng mà cô quên mất đây là Mỹ, mấy người Mỹ này có hiểu được tiếng Việt đâu
Nhìn mặt mấy người đó cứ đờ ra như vịt nghe sấm, K.Anh mới đến cạnh T.Anh. Anh nhìn mấy người Mỹ kia và đưa tay chỉ vào đầu T.Anh và nói
- Chỗ này có vấn đề.
Anh nói bằng tiếng Mỹ nên T.Anh ko hề hay biết j, chỉ những người Mỹ kia hiểu và họ trầm trồ lên cười, T.Anh đứng im như trời trồng, giá mà cô biết tiếng Mỹ thì hay
- Đi thôi, đứng đây làm j nữa - K.Anh lôi tọt cô ra khỏi dòng hoang tưởng, nhìn gương mặt ngờ nghệch đến ngơ ngác của cô mà buồn cười.
- Chỗ này là khu vui chơi sao? nếu muốn chơi thì phải có tiền, mà tiền phải là tiền nước Mỹ, mà tiền Mỹ là đôla hả anh? Mà anh và em làm j sài tiền đó - cô nói 1 thôi 1 hồi 1 cách hơi vô duyên
- Em ko biết nghĩ à, ko dùng tiền mỹ làm sao thuê khách sạn được?
- Em quên, em xin lỗi - cô cười trừ, sao cô bất cẩn quá vậy? lần sau nói j phải nghĩ kỹ thôi chứ đừng nói rồi mới nghĩ, cô tự nhủ lòng vậy
Cô được anh dẫn đi chơi biết bao nhiêu trò, vì sáng trưa ăn j nên cô có hơi kiệt sức vì mấy trò chơi khủng như đua xe, đu quay dây văng, lượn tàu trên không, đu quay vòm...
Ở Việt Nam mấy trò này đã khủng và nguy hiểm rồi mà ở đây nó còn khủng và nguy hiểm hơn nhiều, cũng may là anh luôn bên cạnh cô ko thì cô ngất lúc nào ko hay.
Thời tiết lạnh nhưng chơi nhiều đến nỗi cô phải bỏ mũ len và áo khoác ra vì nóng, hiện giờ cô cũng như anh vậy, cô chỉ mặc áo thun dài tay, của anh màu đen còn của cô lại mày trắng, hai người đi cạnh nhau trông khác 1 trời 1 vực. Hai màu đối lập nhau như thiên thần với ác quỷ.
Tại 1 hồ cá vàng...
T.Anh ngồi cạnh bờ hồ và thả thức ăn xuống cho cá, K.Anh ngồi trên thảm cỏ ngay cạnh đó, cả hai cùng đang trong tình trạng rất mệt, T.Anh vui vẻ nhìn hàng trăm chú cá ngoi lên rồi lặn xuống ăn thức ăn cô ném xuống
- Cảm ơn anh, hôm nay em vui lắm - Cô lên tiếng, dù có hơi mệt nhưng cô vẫn rất vui, cô muốn như vậy mãi...
- Anh mệt - anh trả lời sai chủ đề, cô hơi ngỡ trước câu trả lời đó và câu trả lời có j đó thật đặc biệt. Đúng rồi, anh xưng \\\\\\\" anh \\\\\\\" với cô, mọi khi anh chỉ xưng \\\\\\\" tôi \\\\\\\" mà giờ anh lại xưng hô thế, có hợp với con người lạnh lùng buông thả của anh thế ko?
- Em ko cõng được anh đâu, giờ thuê taxi về vậy ạ? - Cô cười
- Anh ngủ đây - anh nằm xuống thảm cỏ, 1 tay anh đưa lên che mắt còn 1 tay anh để lên bụng. Lúc anh ngủ trông anh cũng thật thu hút, cái dáng vẻ mạnh mẽ, kiêu ngạo , vô cảm nhưng trông anh như 1 thiên sứ vậy? anh làm cô xao xuyến...
Có vẻ anh mệt thật, cô hơi khó xử trước hành động của anh, cô đang muốn về lại khách sạn, cô quên ko mang điện thoại đi, cô sợ mọi người tưởng cô lạc đi đâu lại lo lắng.
Có chút ánh nắng nhẹ chiếu xuống mặt hồ long lanh, cô cũng thật sự rất mệt nhưng ngồi 1 lúc cũng cảm thấy đỡ mệt hơn, cô nhìn anh ngủ, cô ko nỡ đánh thức anh dậy.
Ở phía bên hồ có đội phát thức ăn tình nguyện, đến lúc cô phải ra giúp rồi. T.Anh đứng dậy rồi khoác chiếc áo vào rồi nhanh chóng đến chỗ phát cơm tình nguyện đó, chắc anh tỉnh dậy cũng nhìn thấy cô lên cô ko sợ anh tưởng cô đi lạc.
Tuy ko hiểu tiếng họ nói j nhưng cô vẫn giúp được phần nào, thỉnh thoảng có những tiếng gọi và tiếng hỏi han, cô lại lúng túng ko biết nói sao? mà cô còn ko hiểu người ta hỏi j mình cơ
- Em là người Việt Nam sao? - có 1 cô gái cao hơn T.Anh khoảng cái đầu nói bằng tiếng Việt, cuối cùng cũng có từ khiến T.Anh hiểu được
- Dạ vâng, em là người Việt Nam, chị cũng là người Việt sao? - cô vui vẻ đáp lại
- Ừ, nhưng chị sống ở đây từ bé, em cũng muốn làm mấy việc này sao?
- Em muốn giúp mọi người chút thôi, em cũng sắp phải về rồi
- Thế thì em giúp chị mang đồ ăn và mấy hộp cơm này ra chỗ người già bên kia nha, mấy cụ già rồi lên phải mang đến tận nơi
- Dạ vâng. - cô cười nhiệt tình
T.Anh đi sau cô gái đó, may có cô ấy làm người dịch tiếng cho cô nên T.Anh thấy thoải mái hơn
- Bà ăn ngon miệng ạ
- Ông ăn ngon miệng ạ
....
Cô gái đó nói tiếng Mỹ rất rõ ràng, T.Anh chỉ mang đồ ăn giúp cô đưa cho mấy cụ ở đó chứ cô ko hề nói j chỉ cười còn việc nói thì phải nhờ đến cô gái kia
- Ở đây thường xuyên làm hoạt động tình nguyện này sao chị? - T.Anh hỏi
- Cuối tuần là làm, em mệt chưa thì nghỉ đi, trời cũng lạnh lắm - cô gái đó ân cần
- Em ko mệt lắm, giờ em đang rảnh nên em có thể giúp đỡ mọi người 1 chút - cô cười hồn nhiên
- Em tốt quá, em biết rửa bát ko?
- Em biết, chị để em rửa cho, chị làm j thì làm đi - T.Anh nhanh chóng thế chỗ cô gái đó, cô rửa bát rất nhanh và sạch, cô gái kia chạy đi chạy lại mang đồ ăn cho mọi người, thỉnh thoảng lại nhìn T.Anh cười hiền, quả thật hoạt động tình nguyện này rất đáng khen.
Ở phía thảm cỏ, K.Anh đang quan sát từng hành động của T.Anh bằng ánh mắt hết sức dịu dàng, trái tim anh đang hướng về nơi đó...
Hoàng hôn buông xuống nhuốm 1 màu tâm trạng nhưng yên bình, mọi người ở hội từ thiện ra về, T.Anh cũng chào tạm biệt mọi người bằng cái cúi đầu,cô cảm thấy tiếc khi ko nói được tiếng họ. Cô quay trở lại thảm cỏ ấy đợi người con trai ấy nhưng đâu biết anh mới chính là người đợi cô
- Anh dậy rồi sao? - vừa đến gần, thấy anh đang ngồi, cô hỏi
- Em nghĩ anh là j mà ngủ nhiều vậy?
Anh nói làm gương mặt cô thoáng biến sắc, cô cười
- Vậy giờ về ạ?
- Ừ !
Anh nói ngắn gọn rồi đứng dậy, đến cả động tác đứng dậy của anh cũng thu hút những đôi mắt xung quanh nữa chứ!
Hai người ko đi bộ nữa mà bắt taxi về theo ý của anh, nhìn cô có vẻ ko có sức sống hơn là buổi sáng, anh hỏi
- Đói sao?
- Vâng - cô thành thật trả lời, vì từ sáng đến giờ đã ăn j đâu., cô chỉ định đi dạo ngắm bình minh 1 lúc thôi mà bây giờ ngắm luôn cả hoàng hôn rồi
- Đi ăn ko? - anh hỏi
Sao hôm nay anh lại mở lời nhiều thế nhỉ???? - cô thầm nghĩ
- Dạ thôi, muộn rồi về khách sạn chắc mọi người cũng đang chờ - cô từ chối
- Ừ
Anh nói gọn lỏn làm cả hai rơi vào tình trạng im lặng, cô và anh ngồi cạnh nhau nhưng lại nhìn ra phía khác nhau, mỗi người mang trong mình 1 dòng suy nghĩ khác nhau. Từ khi người con gái này bước chân vào cuộc sống đời thường của anh cũng là lúc anh bắt đầu nghĩ ngợi nhiều hơn về những chuyện lằng nhằng, vốn dĩ anh chỉ nghĩ về những chuyện trong tổ chức và trong gia đình nhưng giờ...
Có lẽ 1 ngày nào đó ko xa, anh phải thành thật với bản thân thôi, anh phải chấp nhận rằng mình đã dần thay đổi, vì 1 ai đó, nói chính xác hơn là vì 1 cô gái
Đến khách sạn, anh trả tiền taxi rồi cả hai xuống xe, cô đi cùng anh. Vào trong cầu thang máy để lên tầng 5, suốt quãng đường ko ai nói 1 câu nào, có j đó khó chịu nhưng cô lại cảm thấy ấm áp khi đi bên anh giữa mùa đông thế này
Lên đến tầng 5
Đâp vào mắt họ là tất cả mọi người. Nhất Nam - Tử Tuyết - Thiên Anh (Yun) - Minh Hoàng - Đường Vy - Hải Minh đứng cạnh bên nhau ( chờ giặc tới )
- Tao cứ tưởng tao với Tuyết đi về muộn nhất mà có đôi còn đi về muộn hơn - Nam cười và chêu hai người kia, mọi người nhìn anh và cô với ánh mắt long lanh trìu
mến riêng có Yun thì nhìn cô bằng ánh mắt hình khẩu súng đã nạp đạn và Hoàng thì nhìn cô với ánh mắt dò xét nhưng chứa đựng đầy tình cảm
- Ko phải như mọi người nghĩ đâu...chỉ là...
- Đi ăn thôi - K.Anh lên tiếng cắt quãng lời nói của cô, tất cả mọi người đều hiểu ý anh, anh ko muốn nhắc đến chuyện là y rằng anh lạc sang chủ đề khác.
- Mọi người xuống dưới sảnh trước nha em thay quần áo xong em xuống - T.Anh cất tiếng, mọi người gật đầu rồi đi xuống trước riêng có Yun thì đứng lại
Đợi mọi người vào cầu thang máy xuống tầng 1 hết. Yun mới vào phòng cùng T.Anh
- Hôm nay bạn đi đâu cùng anh Khánh Anh vậy? - Yun lên tiếng khó chịu hỏi T.Anh
- Bọn mình chỉ đi dạo thôi - T.Anh cười
- Bọn mình? Bạn nghĩ sao mà nói như vậy? Đúng là trơ trẽn, bám theo anh ấy hoài ko biết xấu hổ sao? - Yun bực mình lên tiếng, ánh mắt chứa đầy sự ghen ghét ghẻ lạnh
- Mình...
- Bạn cũng biết anh Khánh Anh là của tôi rồi mà, tôi với anh ấy chưa chia tay, bạn nên hiểu điều đó, nếu bạn còn thân thiết với anh ấy như hôm nay thì bạn là người thứ 3 muốn cướp đi hạnh phúc của người khác, bạn nghĩ làm như thế tốt sao? Bây giờ tôi xuống ăn đây, bạn đừng xuống ở trên đây suy nghĩ đi,tôi xin bạn đấy. tôi sẽ bảo với mọi người là bạn mệt ko xuống được. - Yun nói 1 tràng rồi nhìn T.Anh bằng ánh mắt khinh khỉnh.
\" Mày mà cướp anh K.Anh của tao, đừng trách tao ác, tý nữa chỉ là khởi đầu thôi, tao xin lỗi nhé, trong tình yêu tao hơi bị ích kỷ \" - Yun nghiến răng nói rồi đi nhanh
T.Anh nhìn theo dáng người của Yun, lòng nặng trĩu, ko lẽ thân thiết với 1 người là sai sao?
...
Ở dưới nhà ăn riêng mà K.Anh đặt phòng, mọi người đã có mặt đông đủ chỉ thiếu mỗi T.Anh, thức ăn cũng đã được bày lên trông rất bắt mắt, mùi thức ăn bay lên hoà vào không trung làm mấy cái bụng đói phải réo lên tục
- Mọi người ăn đi, T.Anh bạn ấy bảo là mệt ko xuống được - Yun nở nụ cười thân thiện nhưng bên trong lại chứa toàn sự gian xảo, ghen tỵ
- Mệt j chứ? Chắc cả ngày hôm nay nó chưa ăn j đâu? - Vy lên tiếng và đứng dậy khỏi ghế - Để em lên gọi T.Anh
Vy đứng dậy liếc qua xem thái độ của Yun, Yun nhìn lại cô cười nhếch mép, chỉ thoáng qua lên mọi người ko thấy cái nhếch mép khinh bỉ ấy của Yun, Yun đang rất bực mình Vy
- Bạn ấy mệt phải để bạn ấy nghỉ chứ ! Bạn ấy có nói thế rồi thì Vy ngồi xuống đi - Yun nói với giọng ngọt ngào quan tâm \" ảo\"
- Thôi Vy em ngồi xuống đi, chắc T.Anh mệt thật ko thì nó đã xuống đây rồi - Tử Tuyết cất tiếng, ngoài Vy và T.Anh ra thì ko ai biết được cái tính ẩn bên trong của Yun nó đáng sợ như thế nào? Nhưng chưa có bằng chứng xác minh điều đó và có lẽ vì ghen lên Yun mới có thái độ đó với T.Anh nên T.Anh và Vy cũng ko chấp nhặt j, dù sao cũng đang sống chung 1 phòng nên hai người ko muốn xảy ra bất hoà
- Vâng - Vy đặt mình xuống ghế
Mọi người bắt đầu ăn
Tất cả vui vẻ trò chuyện với nhau, ko gian riêng chỉ có mấy người nên họ tha hồ cười đùa
- Chị Tuyết, chị về khách sạn ở chung với bọn em được ko? - Vy
- Còn biệt thự đó, chẳng lẽ chị ấy bỏ chắc ? - Yun khó chịu nhưng cũng cười thật tươi để che giấu cái tính đểu cáng trong mình
- Đằng nào chị ấy chẳng về VN chứ ! - Vy cãi lại
- Thôi nào, chị ko muốn làm đề tài để hai em cãi nhau thế đâu, tạm thời chị vẫn ở lại biệt thự của chị, đến lúc mọi người về VN thì chị mới về chung - Tuyết lên tiếng giảm độ nóng trong hai cô gái kia
- Lần này đi luôn cả Francisco nha mọi người - Hoàng lên tiếng, ánh mắt anh có j đó khẩn cầu lắm
- Sao lại đi cả Francisco, tao ko thích đến đó - Hải Minh hơi khó chịu khi nhắc đến Mexico
- Ko đi - K.Anh lên tiếng, anh cũng hơi khó chịu, cả Minh và Anh đều ko thích nơi này ko vì 1 lý do j hết
- Đến cũng được mà, tao cũng chưa đến đó lần nào - Nhất Nam hứng thú
- Nhưng sao lại thích đến đó - Tuyết hỏi Hoàng
- Ko...chỉ là...- Hoàng ấp úng
- Sao? - Tuyết nhìn thái độ của Hoàng mà ko khỏi thắc mắc
- Thiên Anh, em ấy có nguyện vọng đến đó - Hoàng thành thật
- Thiên Anh? - Tất cả đồng thanh trừ Khánh Anh
- Ko phải em - Hoàng nhìn Yun
- À....- Vy bất chợt nhớ ra điều j đó, làm bạn thân trí cốt của T.Anh nên Vy cũng biết cha của T.Anh hiện đang sống và làm việc ở Mexico, chắc vì muốn được gặp cha nên T.Anh mới có nguyện vọng đến đó
- Sao? - Minh nhìn Vy
- Chắc nó nhớ bố đó mà. Hêhe - Vy cười và từ từ nói cho mọi người biết về người bố tuyệt vời đó của T.Anh
T.Anh đã từng rất giận bố khi để lại mình cô và anh trai để ông sang nước ngoài tiếp tục công việc khi mẹ cô mất nhưng rồi hiểu được mọi chuyện bố phải vất vả nam nũng để hai anh em cô sống tốt như bây giờ, cô yêu bố nhiều lắm !
- Thế tóm lại là có đi ko? - Hoàng lên tiếng
- Tôi ko đi - K.Anh lạnh lùng
- Mọi nguời đi đi, chắc tôi với K.Anh về nước trước - Minh
- Anh Minh... - Vy hơi cáu
- Đừng khuyên anh - Minh nhìn Vy
- Em...- Vy tức tối đứng dậy rồi lại bị Minh kéo ngồi xuống
- Em cũng về nước trước cùng hai người - Yun vui vẻ, mục đích cô đi cũng chỉ là được ở bên cạnh K.Anh chứ cô ko có ý định du lịch, đơn giản vì Mỹ là nơi cô từng đến nhiều lần rồi
- Vậy 3 người ko đi chứ j? - Hoàng cau mày
- Ừ - K.Anh và Minh đồng thanh, Yun gật đầu hưởng ứng
- Ừ, thôi mọi người ăn tiếp đi, tôi lo rồi, tôi lên phòng trước đây - Hoàng kéo ghế đứng dậy
- Ơ chưa ăn j mà - Nam và Tuyết cùng đồng thanh, công nhận cặp đôi này hợp nhau lắm luôn
Hoàng ko trả lời, chỉ lắc đầu rồi đi 1 mạch ra khỏi phòng để lại đằng sau mọi coi mắt khó hiểu, K.Anh thấy có điều j đó hơi khuất mắc ở đây
...
- Buông tôi ra, anh tha cho tôi đi, tôi xin anh đấy - T.Anh giãy giụa trong đau đớn, nước mắt cô ko ngừng rơi, tuyệt vọng, mỏi mệt, khó chịu, tất cả thứ đó hoà quyện lại rồi gặm nhấm thân xác cô
- Em gái, ngoan nào - 1 tên cười ranh mãnh, nụ cười thâm hiểm và thèm thuồng, anh ta đã ngoài 25 tuổi j đó, trông mặt vẫn còn trẻ, hắn ta nói bằng tiếng Mỹ nên T.Anh ko thể hiểu và ngược lại Thiên Anh nói bằng tiếng Việt nên hắn ta cũng ko thể hiểu
T.Anh ngồi đó, co rõ 1 chỗ, nước mắt giàn giụa thấm vào chăn gối, người cô run lên từng hồi, cô ko thể nhìn rõ mặt người con trai đứng trước mình vì mắt cô giờ đã bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc, cô chỉ biết mình đang phải hứng chịu 1 việc ko thể nào chấp nhận được? Cô làm j sai? Sao cô phải chịu những việc đồi bại như thế này?
Người con trai kia thật ra ko ham muốn j cô chỉ là hắn ta được thuê đến, mục đích của hắn chỉ là tiền.
Hắn ta cởi áo khoác ra và xông lên về phía T.Anh như 1 con thú dữ, T.Anh điên cuồng trong hỗn loạn, người cô ko ngừng run lên
Chống lại ư?
Cô ko thể vì hắn ta quá mạnh so với cô, hắn ta đè lên người cô làm cô ngạt thở, cô ko ngừng la hét, cố tìm 1 hy vọng nhỏ nhoi trước khi hắn ta đi và xoá tất cả dấu vết.
Đang là giờ ăn tối. Mọi người xuống phòng ăn hết, cô tự nghĩ mình ngu xuẩn khi nghe theo lời khẩn cầu ấy của Yun mà ở lại.
Cái áo khoác và áo thun lần lượt bị tên đó xé toạc và ném vào không trung, nỗi lòng của T.Anh càng dâng cao đến nghẹn thở, cô sợ...
Cô ko ngừng khóc và la lên đau đớn, tiếng khóc như tiếng than thân vang vọng khắp phòng, tiếng la hét như tiếng cõi lòng đang hứng chịu đau khổ. Cô đang rất đau, đau cả tinh thần lẫn thể xác, cô chỉ mới 17 tuổi thôi, cô sợ, cô đau lắm
Tiếng kêu la ngày càng bé đi và khàn đục, nỗi nhục trong cô lại tăng..
Nghe thấy tiếng kêu đau đớn thoang thoảng từ phòng của T.Anh, Hoàng vội xông vào, may cửa ko khoá nên anh có thể vào 1 cách dễ dàng, tên kia thật bất cẩn khi ko khoá trái cửa lại
Cảnh tượng trước mặt khiến Hoàng đau đớn, anh đau hơn cả T.Anh bây giờ, anh chỉ muốn xông lên giết chết tên kia
Anh nghiến răng rồi xông vào đạp tên kia bay khỏi giường với 1 lực mạnh, thế mạnh của anh là ở chân, thường thì đánh nhau anh toàn dùng chân đá là chủ yếu, tên kia bị anh đá ngã lăn xuống giường
Ánh mắt anh hằn sâu sự tức giận, nếu ánh mắt anh mà giết được người thì người đầu tiên anh giết chính là tên kia, anh tạm thời ko nhìn người con gái đang khóc kia mà tập trung đánh cho tên kia tơi bời hoa lá, cuối cùng tên đó bị anh đánh cho suýt ko thở được
- Cút đi - anh nói bằng tiếng Mỹ 1 cách rõ ràng, anh ko muốn bàn tay mình nhuốm máu của 1 tên đồi bại và anh đã tha cho hắn
Tên kia lê đôi chân chạy bạt mạng ra khỏi phòng, quần áo rách tả tơi.
Bấy giờ, anh mới nhìn cô, gương mặt cô ướt đẫm, ánh mắt tội nghiệp đến vô hồn, quần áo xộc xệch, đôi môi trắng bệch ko còn 1 chút sức sống, bả vai của cô đỏ tấy lên vì lực của tên kia.
Cô vẫn khóc ko dám ngẩng mặt lên nhìn anh, anh đau đến thắt lòng, nhìn người con gái trước mặt khóc, anh chỉ muốn đập nát ko gian, anh nhìn cô đau, anh còn đau gấp trăm lần
- Thiên Anh - giọng nói anh khản đục vang lên, gương mặt anh ko giấu được sự đau đớn và lo lắng,. anh nhìn cô với ánh mắt xót xa đau khổ
Nếu anh ko đến kịp thì ko biết cô sẽ ra sao?
Cô vẫn cúi gằm mặt xuống khóc, cô cắn môi đến bật máu, cô ko dám nhìn anh, đầu óc cô đang rối bời, tủi nhục, đau đớn đang dần hành hạ cô
- KHÔNG.... - cô hét lên, cô ko nghĩ có 1 ngày mình bị thế này, thật ghê tởm, cô lắc đầu mãi, cô ko thể chịu đựng được, cô muốn khóc thật to nhưng tại tiếng nấc làm cô nghẹn lại
- Thiên Anh...ko sao rồi mà, có anh ở đây - Hoàng vụng về an ủi cô, anh ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô, nỗi đau đớn sợ hãi từ cô truyền sang anh, cả hai đều đang rất đau
Cô choàng lên ôm lấy anh khóc rối rít
- Thôi, em đừng khóc nữa, anh ko thích - Hoàng buồn bã nói, anh ko chịu nổi khi nhìn thấy người con gái này khóc đau đớn thế này
Cô cứ ôm chặt lấy anh, cô sợ...thật sự cô đang rất đau khổ, thân xác cô như đang dã dời. Anh cứ thế ôm lấy cô, làm chỗ dựa cho cô, giây phút ấy...con tim anh bỗng nhói lên...
- Anh...Khánh...Anh....
T.Anh bất giác gọi tên người con trai ấy trước mặt Hoàng, anh chỉ biết đau đớn vì nhận ra tiếng gọi ấy...
Tại sao? Tại sao? Sao ko phải gọi anh mặc cho anh mới là người đến cứu cô, sao cô vô tình vậy?
Cô đã vô tình bóp nát trái tim của anh chỉ bằng 1 câu nói.
Lúc đó...
Khánh Anh đang đứng ngoài cửa. Anh ko hiểu chuyện j đã xảy ra, anh chỉ biết hai người đó đang ôm nhau...rất thân thiết,.trong anh có j đó đang xáo trộn, 1 cảm giác đau đớn mà chỉ anh cảm nhận được. Anh cười nhẹ rồi quay lưng đi...
Yun đi phía sau K.Anh, thấy anh nhìn vào trong phòng đó và lẳng lặng quay đi, cô cũng thử nhìn vào xem lý do mà anh lại có thái độ như vậy? Yun nhìn vào trong thì cũng thấy cảnh giống y như K.Anh đã nhìn thấy vậy. Yun bất giác nở nụ cười đắc ý nhưng cô lại có cảm giác...hình như K.Anh đã thích T.Anh kia thật rồi,. Nếu ko thích thì tại sao anh lại có thái độ đó khi nhìn thấy họ ôm nhau chứ?
Tối.
Tất cả như chìm trong màn đêm giá lạnh, gió rít qua từng kẽ lá mang lại 1 ko gian u ám lạ thường, bầu trời hằn lên vệt sáng của mây mù
Trong bóng đêm lạnh lẽo, giấc ngủ chưa được sâu thì cơn mê bắt đầu ập đến.
Tất cả như 1 đoạn phim quay chậm khiến T.Anh đau thắt lòng, người cô run lên từng hồi, mồ hôi chảy ra nhễ nhại
- Không...
T.Anh giật mình tỉnh dậy, cô nhớ lại tất cả, thật ghê tởm làm sao?, T.Anh khóc nhẹ, nước mắt dần chảy xuống, ướt đẫm
Ko thể nào ngủ được, cô chọn cách tỉnh dậy và đi ra ngoài, cô muốn vơi bớt phần nào sự sợ hãi, cô ghê tởm căn phòng này
Phía cuối dãy nhà, chỉ có 1 lan can nhỏ nhưng trải dài như vô tận. T.Anh đứng đó, gió lùa vào khe tóc, tấm áo mỏng lạnh buốt, cô muốn xoá tan cái chuyện đó đi ko muốn nhớ đến, cô đứng đây, nhờ gió cuốn trôi đi, nhờ cái lạnh đóng băng đi...
Ko thể chịu đựng được khi mỗi lần nhớ về chuyện đó, cô lại sợ, cô ko làm j sai nhưng sao cô luôn phải chịu hình phạt nặng nề như vậy
Ánh trăng cũng đã dần tàn thay vào đó là 1 màu đen bao phủ, cái âm u cứ quấn quýt lấy cô, tâm hồn lạnh lẽo,.trống trải...
- T.Anh
Một giọng trầm trầm từ phía sau gọi cô, giọng nói sao mà ấm áp vậy?, trong cái màu đen ấy, cô ko nhận ra đó là ai, cô nghĩ chỉ có Hoàng mới nói giọng ấm áp như vậy.
- Anh Hoàng hả? - giọng cô run run, cô hơi quay đầu lại, cái bóng đen ấy như lạc lõng và dần dần đến cạnh cô
- Ko. là Khánh Anh - anh nhẹ nói
- Anh...
Cô hơi ngạc nhiên, cô ko bao giờ thấy anh nói giọng nhẹ nhàng và ấm áp như vậy. Thế nên cô mới tưởng là Hoàng, cô lại vô tình làm anh nhói trong tim, có tiếng gọi cô chỉ nghĩ luôn là Hoàng, tại sao ko phải là anh chứ?, anh nghĩ mà khó chịu
- Sao anh ra đây tầm này - sau 1 lúc im lặng, cô lên tiếng hỏi
- Ko ngủ được
Giọng nói của anh bắt đầu về là nguyên bản, lạnh lùng và vô cảm, đó mới chính là anh
- Vâng...
Hai người lại im lặng, cảm giác ngột ngạt đến khó chịu
- Thôi, em vào đây - T.Anh muốn trốn tránh cảm giác khó chịu này, cô gượng cười rồi định bước đi nhưng có thứ cản cô lại.
Bàn tay cô như bị siết chặt, có cảm giác đau hoà quện với cảm giác bình yên
Là anh!
Anh đã kéo tay cô lại, tuy bóng tối bao phủ, ánh sáng ko đủ để cô nhìn thấy gương mặt anh lúc này nhưng cô có cảm nhận được rằng anh có j đó lúng túng lắm
- Ở lại...với anh
Cô cảm thấy ấm lòng thật, những lời nói ấm áp lạ thường ấy, anh biết diễn tả ra từ khi nào. Thật quá lạ, ko giống với tính cách của anh tẹo nào
- Anh...
T.Anh chưa nói dứt câu, thì anh đưa tay lên miệng cô ra hiệu im lặng. Cô cũng im lặng theo anh
Hai con người đứng cạnh nhau, cái giá lạnh của mùa đông như vụt tắt. Họ ko còn cô đơn, cả hai đang theo đuổi suy nghĩ riêng của mình mặc kệ cho màn đêm nuốt chửng hai cái bóng nhỏ bé ấy
..
Sáng hôm sau...
Cái lạnh của tối hôm qua vẫn chưa dứt, vẫn còn se se lạnh, trên hàng cây vẫn đọng lại sương mai mù mịt
Cuối dãy nhà, bên cạnh lan can....
- Hai...hai người...sao...sao...???? - Yun ấp úng....- Sao hai người lại ngủ ở đây - Yun hét lên bức xúc
Cảnh tượng trước mắt Yun thật khiến cô phải ghen tỵ đến căm thù, một chàng trai và 1 cô gái ngồi bệt dưới đất bên cạnh nhau, cô gái dựa đầu vào vai chàng trai, họ nắm tay nhau 1 cách thân thiết nhất
Máu ghen của Yun nổi lên tràn cả ra ngoài
- dậy mau - Yun tách T.Anh ra khỏi K.Anh
Hai người bị tiếng hét của Yun làm tỉnh giấc
- Bạn...có chuyện j sao? - T.Anh vẫn chưa tỉnh lắm, cô ko để ý người bên cạnh
- Chuyện này là sao? Vĩnh Thiên Anh - Yun nghiến răng đầy cay nghiệt, từng chữ từng chữ Yun nhả ra đều mang 1 mối hoạ lớn
- Sao cơ....
T.Anh vẫn chưa hiểu chuyện, khi cô chợt nhìn sang người con trai bên cạnh mình thì cô mới chợt nhận ra...
\'\' Tao đã bảo đừng thân thiết với anh K.Anh cơ mà, mày đừng thử thách lòng kiên nhẫn của Vương Thiên Anh này \" - T.Anh nghiến răng cay đắng với dòng suy nghĩ hiểm ác.
.........
Tại Việt Nam
Cũng cái se lạnh đến thắt lòng ấy, tất cả trở lên dềnh dàng hơn.
Thế giới bóng đêm. Một thế giới huyền bí đầy nguy hiểm và cạm bẫy nhưng đã rây vào nó là ko dứt ra được.
Tổ chức Hắc Long
Khu biệt thự được thiết kế theo hình chữ M kiểu cách với hai gam màu chủ đạo là màu đen trắng, trước cổng vào là một bảng lớn in hình con bọ cạp cũng màu đen trắng nốt. Những bức tranh nổi gắn đá và ngọc trai đen trên tường tạo ra 1 khung cảnh ảo lạ thường, những cành cây bị tước lá như những bộ xương người, đi đến đâu cũng có mùi lạnh lùng và bí ẩn toát lên, nơi này ko lãng mạn, ko rực rỡ màu mè như cung điện nhưng nó lại rất thu hút bởi kiểu dáng thiết kế có 1 ko 2.
Mấy ngày nay, tổ chức HL thường gặp phải rắc rối khi K.Anh ko có mặt tại nước, cũng có thể nói là như rắn mất đều nếu HL ko có K.Anh dẫn dắt
- Đại ca chúng mày chắc chết rồi mới lâu về thế, hôm nay tao cho HL tan tành luôn, xông lên - 1 tên đeo mặt nạ lớn tiếng
Tất cả cùng xông lên như tránh bão, ai cũng sắm cho mình 1 chiếc mặt nạ mang phần bí ẩn nhưng mục đích là để người của HL ko nhận ra
- Lại là bọn này, ko có đại ca ở đây chúng tao cũng có thể chấp tất cả bọn mày được - 1 người thuộc tổ chức HL lên tiếng, tất cả người của K.Anh có 1 quyết tâm đồng lòng lớn, họ nhất định ko chịu khuất phục, họ phải bảo vệ tổ chức, bảo vệ cả ghế ngồi cho chủ nhân của họ
Cuộc ẩu đả liên tiếp xảy ra, ko bên nào chịu khuất phục
Người của tổ chức HL rất đông nhưng cũng phân bố khắp mọi nơi trong nước và quốc tế, hiện tại chỉ có hơn 200 người sống ở biệt thự chính của HL - biệt thự Silver - đây cũng là nơi họp bang của HL, thế nên người của bọn đeo mặt nạ kia mang đến đông hơn người của K.Anh đang chiến đấu bây giờ
Những chiếc mặt nạ dần bị tước ra khỏi từng khuôn mặt với những vũng máu loang nổ, ghê sợ kèm theo cả mùi tanh nồng, ko gian như náo loạn bởi tiếng rên rỉ trong đau đớn và tiếng gió thổi vi vu phả vào trong cái se lạnh của mùa đông
Đau ! Rát ! Lạnh !
3 cảm giác nói lên trận chiến bây giờ, tất cả những con người đeo mặt nạ kia có vẻ như đắc ý khi đang chiếm lợi thế hơn.
Người của K.Anh cũng ko phải dễ đánh, họ toàn là những người được huấn luyện đặc biệt và có võ công giỏi nên mới được ở tại biệt thự chính của HL thế này nhưng hôm nay có vẻ họ chưa phát huy được những j tiềm ẩn trong họ...Giống như 1 bàn cờ nếu ko có quân tướng thì sẽ phải chịu thua thôi
- Gọi cho anh K.Anh đi, gọi cho cả những bang nhỏ của HL nữa - 1 tên thấy tình hình ko ổn liền lên tiếng
- Ko liên lạc được với đại ca, tạm thời gọi cứu viện trước thôi - tên khác vừa cầm điện thoại vừa vội vã nói trong khi cuộc chiến giữa người với người đang xảy ra ngày càng quyết liệt
- các người đừng gọi cho đại ca, có biệt thự chính ko bảo vệ được thì ko đáng ở đây, chúng ta cố lên đi - tên khác chen vào, có vẻ lời tên này nói rất có lý nên mấy chục người còn chưa ngã khuỵ đã gật đầu ủng hộ.
- chuẩn bị vũ khí, chúng ta tiếp tục
........
Tại phòng ăn riêng của nhóm K.Anh
Những món ăn được bày lên bàn trông thật bắt mắt, cái bàn tròn xoay rộng thênh thang, thức ăn dành của họ đến hơn trăm người ăn ko hết
Trong bữa ăn chỉ có tiếng nói cười của Hải Minh và Nhất Nam là nhiều nhất, hai người tám chuyện với nhau đến nỗi K.Anh lạnh lùng thờ ơ cũng thỉnh thoảng phải nhếch môi cười
- Ăn xong đến nhà Tử Tuyết đi - Sau cuộc trò chuyện dài với Hải Minh,Nhất Nam cũng đổi chủ đề
- Mới sáng ko gặp đã nhớ đến vậy sao? - Hoàng chêu
- Phải nhớ - Nam cười, cười đến nhiệt tình
- Rồi đi chơi luôn, được đấy, cũng sắp phải về rồi - Minh góp ý
- 5 ngày nữa lấy đâu mà sắp - Vy lên tiếng
- em thì 5 ngày nhưng anh ko, ngày kia anh với K.Anh về nước trước, em ko nhớ sao?
- Mai anh về luôn đi cũng được, đến Francisco làm sao chứ mà anh ko đi, em thật ko hiểu anh với anh K.Anh nghĩ j nữa - Vy có chút khó chịu trong lòng, cô hơi lớn giọng bủa trách anh. Chẳng lẽ họ đi lại để mấy thành viên khác về trước, thế thì mất vui vả lại Vy cũng muốn đi khắp nơi bên cạnh Minh thôi
Điều Vy nói làm T.Anh bỗng thấy áy náy. Vy với Minh lớn tiếng với nhau khiến cô cảm thấy có lỗi, cô làm phiền mọi người chăng?
- Anh đã bảo ko thích đến đó rồi còn ko hiểu cái j nữa - Minh cũng lớn tiếng ko kém
- Thôi, hai người đừng như vậy nữa, ngày kia chúng ta về chung luôn, em ko cần đến Mexico đâu mà - T.Anh lên tiếng giảng hoà cho hai người kia
- Sao lại ko đến nữa, đó là nguyện vọng của mày mà - Vy cau mày
- Thôi...- T.Anh nhẹ giọng
- Mọi người ko đi thì tao với mày đi, tao cũng muốn gặp bác - Vy nói
- Em cứ đi đi - Hoàng trầm giọng, anh im lặng mãi cuối cùng mới lên tiếng
- Cả anh cũng đi chứ sao lại có mỗi \" tao với mày \" được - Nam chen vào, mọi người ai cũng có thể phủ nhận được rằng nơi nào đông vui náo nhiệt, nơi nào có trò hay và nơi nào mà bạn bè anh muốn đến cũng đều có mặt anh...!!!
- Thôi ko cần đâu, em ko muốn Vy với anh Minh khó chịu nhau - T.Anh buồn bã
- Muốn đi quá thì nói ra - Yun lẩm bẩm
- Bạn nói to lên - Vy nghe tiếng liền quắc mắt về phía Yun nói với giọng mỉa mai khiến cô nàng giật bắn mình
- Vy, hôm nay em có quá đáng lắm ko? - Minh bực bội
- Em làm j mà quá đáng?
- Thái độ này là sao?
- Em làm j thái độ j
- Em đi mexico thì tự trả vé máy bay với lại những thứ linh tinh đi
- Anh nghĩ em ko có tiền trả chứ j, coi thường nhau là ko hay đâu - Vy nói như khắp bật khóc nếu cô ko cố mím chặt môi
- Vy...anh Minh...hai người đừng thế nữa - T.Anh áy náy vô cùng
Hải Minh thấy Vy có j đó ích kỉ lắm, muốn j cũng phải làm bằng được nhưng anh đâu nghĩ rằng cô chỉ muốn đi khắp mọi nơi cùng anh...
- Mọi người ăn tiếp đi - Vy kéo ghế và chạy đi, T.Anh cũng cúi chào mọi người 1 cái nhẹ rồi chạy theo Vy
Vy ko khóc, nước mắt cô kìm nén mãi, rất lâu rồi cô với Minh mới cãi nhau, thậm chí còn mỉa mai nhau.,chưa bao giờ cô thấy cay đắng tủi nhục thế này...
...
- Minh, sao cậu lại vô lý vậy? - Hoàng
- Vô lý j chứ? Cái tính đó...tôi ko thích - Minh đập tay xuống bàn, mắt nhìn ra xa xăm
- Ko khí ở đây có vẻ ngột ngạt, anh K.Anh đi dạo cùng em lúc đi, em mong anh ko từ chối - Yun nở nụ cười tươi thành khẩn nhìn K.Anh
K.Anh cũng đang khó chịu nên anh cũng gật đầu đại. Cái gật đầu đó làm Yun sướng như mở cờ trong bụng
Hoàng ko thích cãi nhau nên anh đứng dậy bỏ đi, Nam cũng đứng dậy và lượn...
Bàn ăn sang trọng hầu như chưa ai đụng đến giờ trống người, đến người duy nhất là Minh cũng đạp ghế mà đứng dậy
...
Dưới 1 gốc cây, tán lá như đông cứng bởi cái lạnh giá, vì lạnh quá có lẽ đường xá cũng vắng vẻ người qua lại hơn...
Có 2 cô gái...1 người đội mũ len lồi, áo da màu bạc và quấn khăn len, quần jean hồng đi giầy đen cao đến mắt cá chân. 1 cô gái mặc áo len , váy ngắn có kèm theo tất da chân và vđi giày nâu đến mắt cá chân nốt
- Về mặc áo vào đi, trời lạnh quá rồi - T.Anh nhìn Vy nhưng Vy ko nhìn lại, Vy cúi mặt xuống hai đầu gối mặc cho cái lạnh như muốn xé nát người cô
- Vy, mày giận tao sao? Sao mày ko nói chuyện với tao
- Ko, tao muốn yên tĩnh - Vy ko ngẩng mặt lên, có vẻ cô đang rất buồn phiền
- Mày như vậy tao cảm thấy có lỗi kinh khủng đấy, việc j mày phải cãi nhau với anh Minh vì cái chuyện cỏn con ấy
- Kệ tao đi, anh ấy đâu hiểu cho cảm giác của tao, tao chỉ muốn đi Mexico cũng có mặt anh ấy thôi chứ nhưng anh ấy lại ko thích, ko bằng lòng - Vy nói như khóc...
- Nhưng...
- tao biết anh Minh ko thích nhưng tao cũng có ép buộc j đâu, nơi nào anh ấy cũng đi được sao lại ngoại trừ Francisco chứ?, tao biết anh ấy đang nghĩ j...anh ấy nghĩ tao ích kỉ...anh ấy cói hiểu được tao đâu, anh ấy còn khinh thường tao như tao ko có tiền trả vé ấy, tao đi như này anh ấy coi tao là ăn bám sao? hay là có ý j... - Vy bật khóc thật rồi, giọt nước mắt mặn chát chảy xuống da mặt...rát...
Cuộc đối thoại ngắn của hai người đã được 1 người nghe thấy hết.
Minh đứng sau 1 gốc cây khác gần chỗ T.Anh và Vy ngồi, anh cảm thấy mình thật có lỗi, anh muốn chạy đến bên Vy để xin lỗi nhưng....
- Về đã - T.Anh đứng dậy lôi Vy đứng lên bằng được, bằng mọi giá ko thể để Vy ngoài trời lạnh như này mà khóc được
- Mày nên xin lỗi Vy đi - Nam đứng từ đằng sau Minh tự bao giờ, Nam vỗ nhẹ lên vai Minh nhưng cũng đủ để anh phải giật mình
- Ừ - Minh nửa cười nửa ko...
..........
- Anh K.Anh, em lạnh quá, anh có thể đi gần được ko? - Yun
- Lạnh thì về - K.Anh lạnh lùng rồi định quay đầu lại nhưng bị Yun kéo lại
- Thôi mà, em hết lạnh rồi, em nhớ ngày xưa anh luôn đứng gần em, bên cạnh em
để em ấm lòng mà....- Yun nhắc lại chuyện cũ nhưng bị anh chặn họng
- Xưa khác nay
- Nhưng tình cảm của em chưa khác, em vẫn vậy, vẫn yêu anh, sao anh lại thay đổi chứ?
- Cô tham vọng mới đánh mất tình yêu này - Anh điềm tĩnh nói
- Em....
- Về - anh quay về thật, Yun đứng lại nhìn anh lúc nhanh rồi cũng lẽo đẽo chạy theo anh...
P.s...
------♥------ T/g viết tạm đến đây thôi khi nào có thời gian nhiều thì t/g viết thêm nhiều, mọi người thông cảm nha!! Dạo này t/g bận ôn thi quá ------♥------
- Vy à, em có trong phòng ko? - Minh gõ cửa phòng của Vy và 2 người tên Thiên Anh
- Gì đấy? - Vy vẫn chưa nguôi giận chuyện vừa nãy, nghe giọng của Minh bây giờ chỉ làm cho cô càng thêm giận
- Anh có chuyện muốn nói
- Em ko muốn nghe
- Ra đây
- Ko ra
- Em ăn nói hẳn hoi đi, giờ muốn sao? - Minh bực tức
- Em nói vậy sao mà ko hẳn hoi ?
- Đầu đuôi em để đâu hết rồi?
- Em ko muốn nghe thuyết minh, em ko có khiếu học văn, anh về phòng đi đừng phiền em hôm nay
- Anh bảo em ra đây cơ mà, em học được cái tính kì quặc này ở đâu ra thế?
- Em bảo ko rồi cơ mà
- Chi.a....t..ay......chia tay đấy
- Ok....o..k... nếu điều đó làm anh vui - Vy hơi lưỡng lự rồi cùng mạnh dạn nói, trong lời nói có j đó tiếc nuối và xót xa
- Anh Minh, sao anh lại đứng ngoài cửa thế này? - T.Anh
- Ừm...anh...anh với Vy sẽ chia tay
- Sao...sao...cơ...ko...ko được, đừng bảo là vì chuyện đi Mexico đấy, em sẽ ko đi đâu mà, anh với Vy làm hoà đi - T.Anh cuống quýt
- Chắc ko được - anh lắc đầu rồi bỏ đi
T.Anh lập tức chạy vào trong...
- Vy Vy...anh Minh...mày với ảnh chia tay à, anh ấy buồn quá nhảy lầu rồi kìa - T.Anh nói dóc để Vy nghĩ kĩ lại nhưng cô nàng chưa kịp nghĩ đã xông ra khỏi phòng như tên lửa rồi, T.Anh cũng chạy theo
- Anh Minh...anh ở đâu rồi, em có muốn chia tay đâu, em xin lỗi mà mình hoà đi, anh Minh ơi - Vy chạy dọc theo dãy nhà để đến phía hành lang phía cuối dãy
- Anh ở đây - Minh từ phía sau đi đến cạnh Vy, Vy oà khóc nức nở khiến Minh chạnh lòng và day dứt
- Anh chưa chết à? - Vy hỏi 1 câu rất ư là ngây thơ, chỉ T.Anh hiểu được câu hỏi ấy còn Minh thì ngơ ngác
- em rủa anh chết à? - Minh cau mày
- Chuyện là....$%^&$@&@...- T.Anh ghé sát tai Minh nói thầm cho anh biết về việc cô lừa Vy là anh nhảy lầu,. Anh hiểu ý cô liền gợi chuyện chêu Vy
- Anh nhảy xuống nhưng bị mắc lên ko sao, lần sau em mà đồng ý chia tay là anh...
- Anh đừng nói nữa, em ko bao giờ chia tay anh đâu, thật đấy, đừng làm em sợ nữa - Vy khóc
- Ừ - Minh ôm chặt lấy Vy, cảm giác ấm áp vào mùa đông là đây !!
T.Anh ko muốn làm phiền hai người họ nữa nên cô cũng rút lui về phòng
...
Tất cả có mặt đông đủ tại nhà Tử Tuyết
- Chiều nay, chúng ta đến điện Capitol - Hoàng cười khi nhìn vào lịch trình du lịch ở tờ giấy mà K.Anh viết
- Gì cơ...điện Capitol á....ôi...nghe nói ở đó đẹp và quyền lực
lắm....AAAAAAAAAAAAAAAA AAAAAAAAA- Vy và T.Anh hét lên sung sướng hét lên 1 tràng dài
- Thật hả anh - Yun cũng mừng
- Ừ!! - Hoàng gật đầu
- Giờ ăn trưa ở đây rồi 2h đi - Minh lên tiếng
- Vâng anh - T.Anh và Vy đồng thanh
Tất cả ngồi nhìn nhau 1 lúc...
- Vâng lâu thế rồi mà ko đi chuẩn bị bữa trưa đi - Minh muốn gây sự với hai người kia
- Ko, người giúp việc chuẩn bị gần xong rồi, Vy với T.Anh ko cần đi chuẩn bị đâu - Tử Tuyết lên tiếng làm đại ca Minh tụt hứng, anh chỉ biết vò đầu nhìn Vy bĩu môi chêu tức...
...
Bữa ăn trôi qua trong tiếng cười đùa vui vẻ...
1h30\\\'
- Mọi người nghỉ ngơi lúc đi rồi đi - Hoàng lên tiếng
- Ừ - Nam / Tuyết / Minh đồng thanh
...
Tuyết đứng dậy và định đi đâu đó
- Này ! - Nam cũng đứng dậy và chạy theo cô
- Sao?
- Đi dạo đi - Nam cười, có j đó khiến anh ái ngại trong lời nói
- Thì đi - Cô cũng cười
Hai người đi song song bên cạnh nhau, ko ai nói là họ ko đẹp đôi, công nhận rất đẹp là đằng khác, 1 chàng trai phong cách năng động có chút trẻ con nhưng đầy cá tính, 1 cô gái ấm lòng bên trong nhưng lạnh bên ngoài, gương mặt dù có cười thế nào vẫn toát ra 1 vẻ lạnh lùng bí ẩn
Khuôn viên vào buổi trưa thật đẹp, dù ko có nắng nhưng những bông hoa trong vườn vẫn luôn toả nắng, mùi hoa ngát thơm dìu dịu hoà vào trong gió đông lạnh
Trước 1 hồ bơi rộng ngay cạnh khuôn viên phía sau biệt thự nhà Tử Tuyết
- Bơi đi - Tuyết chêu
- Đi - Nam cười và định đẩy cô xuống hồ thật nhưng cô đã bỏ chạy
Thời tiết như thế này mà bơi để cóng người à? Hồ bơi nước nóng còn lạnh huống chi là hồ bơi nước lạnh
Hai người như trẻ con dí nhau xung quanh hồ bơi? ( ngã phát thì đẹp )
- Mệt - sau 1 hồi chạy cuối cùng cũng tìm được chỗ dừng chân là 1 cái xích đu màu bạc
Cô ngồi xuống và Nam cũng ngồi xuống.
Tất cả trở lên yên tĩnh lạ thường, Nam trầm giọng
- Anh xin lỗi
Nghe thấy lờxin lỗi đó của anh, cô thấy hơi nhói lòng 1 tẹo nhưng cũng bật cười thành tiếng
- Sao xin lỗi?
- Thời gian hiểu lầm em và nói những lời làm tổn thương em - Nam hối hận về những việc mình đã làm. nhưng có ai trách anh đâu? ko phải anh muốn mà.
- Thì vì em trước mà, giờ ko sao rồi, em ko muốn nhắc lại chuyện đó nữa - cô cười nhưng bỗng nhiên cô ôm bụng gập người xuống
- Em sao vậy? - anh lo lắng đến giật mình
- À ko, chắc tại lần phẫu thuật thôi, mà tại anh nói chuyện ko vui lên đến bụng em còn thấy buồn đấy- cô an ủi nỗi lo lắng của anh
- Anh...
Nam định nói j đó nhưng bị tiếng của Minh cản lại
- Này đôi bạn trẻ, hú hí j ở đó thế, có biết hơn 2h rồi ko? Nhanh lên ko ở nhà đấy
- Biết rồi - đồng thanh tập 1
- Thì nhanh lên còn ngồi đó, sập xích đu giờ.
- Muốn ăn hành à? - đồng thanh tập 2
- Nhanh lên đi trước đây - Minh nói rồi chạy vụt đi trước sự truy lùng của hai người kia
....
Tất cả tập trung trước cổng biệt thự, có hai chiếc ô tô đậu cạnh đó đang chờ chủ nhân lên xe
K.Anh / Nam / Tuyết / Yun đi chung 1 xe
Hoàng / Minh / Vy / T.Anh đi chung 1 xe
Đây là do Yun sắp đặt
Tất cả đều đồng ý nhưng có ai đó vẫn cảm thấy chạnh nhớ...
Tài xế là K.Anh và Hoàng
- Xuất phát - Nam đứng lên nói, vì đây là xe mui trần lên đứng lên ko sao, như xe bình thường thì có mà vỡ đầu rồi @@
Xe chạy, luồng gió thổi vào xe lạnh nhưng nhất quyết mấy người con trai ko cho kéo nóc xe lên làm mấy người con gái rét như được mùa. Với đẳng cấp lái xe nhanh như tên lửa của cả K.Anh và Hoàng thì chỉ sau 5 phút họ đã có mặt tại cổng chính của điện Capitol rồi
- Woww...nơi này đẹp quá, ngưỡng mộ thật - Vy nhảy xuống xe reo lên sung sướng, tất cả con mắt đều nhìn chủ yếu vào mái vòm của điện, nó quả thật là đẹp và đồ sộ. Từ bên trong, đèn sáng lên lung linh huyền ảo kể cả ban ngày, họ thì say sưa trong cảnh đẹp nơi đây mà ko để ý rằng người qua lại lại say sưa trong vẻ đẹp của họ. Đặc biệt là các cô gái da trắng tóc vàng thì ko thể nào rời mắt khỏi 4 chàng trai nhà ta được, ai cũng phải trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp như 1 thiên sứ của họ
K.Anh dẫn đầu vào trong, khung cảnh trong đây còn đẹp hơn cả đứng bên ngoài nhìn vào rất nhiều, những cột Capitol cao lên nghênh dựng thẳng nhau được đặt trên 1 nền tảng rất đẹp cạnh 1 hồ nước lộng lẫy
- Đẹp quá anh ơi - Vy thốt lên và víu tay áo Minh
- Đẹp bằng anh ko? - Minh chêu kiểu tự sướng
- Anh đẹp bằng con kia kìa - Vy chỉ về phía bên phải, Minh nhìn theo hướng tay cô chỉ thì nhăn mặt lại vì phát hiện ra được sự thật đau lòng đó là cô chỉ vào 1 con cún đang được đứa trẻ bế trên tay
- Em thích.....gì...??? - Minh gằn giọng đe doạ
- Em thích anh - Vy cười nhẹ xoa dịu cái gương mặt đùng đùng sát khí của Minh, tưởng anh sẽ trừng phạt cô thích đáng ai ngờ anh bật cười nhiệt tình khiến cô suýt ngã ngửa
...
Đi dọc hồ bơi phản ánh được nuôi bằng một lạch nước nhỏ chạy xuống một kênh trong các bước phản ánh các cột và cung cấp âm thanh và chuyển động. con đường cong nhẹ nhàng đẩy họ đến gần các cột đó hơn, phải ngạc nhiên đến ko tả nổi vẻ đẹp nơi đây, nhưng hoa văn hoạ tiết được khắc tạc 1 cách nghệ thuật. Phải mất hơn nửa tiếng thì họ mới khám phá xong các cột ở đây.
Hiện lên trước mắt họ là 1 ngôi nhà to có thể nói, ít người nhận ra được nó rộng đến mức nào, 1 ngôi nhà màu trắng nhiều cửa sổ
Họ đang đứng ở phía Bắc của nhà và nhìn thấy ngay cửa chính của nhà
- Đây phải nhà Trắng ko mọi người, em nghe nói nơi đây rất rộng - T.Anh hỏi
- Đúng rồi đó, rộng lắm - theo vốn hiểu biết của mình thì Minh cũng phải khẳng địng rằng ngôi nhà này rất rộng
- Ở đây có cả đường băng bowling nữa này - Vy
- Chơi đi - Nam có hứng
- Mày đi lung tung cẩn thận lạc đấy, ko ai rảnh đi tìm đâu - Hoàng chêu khi thấy Nam lon ton chạy đến cạnh đường băng chơi bowling
- Gì chứ? tao với mày làm ván đi, ai thua thì phải gọi người kia là bố, chơi ko?
- Hả, đùa nhau à?
- Sợ à?
- Chơi thì chơi, đi vào - Hoàng kéo Nam vào đường băng, hai người cầm trên tay quả bóng hai lỗ và bắt đầu cuộc chiến
....
- AAAAAAAAAAA hahaaa, thua chưa, thực hiện nhiệm vụ đi chứ hả? - Hoàng reo lên khi thắng, Nam thì nhăn mặt đau đớn và tỏ ý muốn chơi lại
- Đừng xin xỏ, gọi bố đi...nào...con ngoan - hoàng xoa đầu Nam chêu tức khiến tất cả cười rầm rộ lên
- Gọi đi, chơi phải chịu chứ anh Hoàng nhể.? - Tuyết hùa vào
- Ko đỡ cho người ta thì thôi lại còn...- Nam nhìn Tuyết bĩu môi chêu rồi quay sang Hoàng - bố...Hoàng
Mặc dù tiếng \\\" bố \\\" bé tẹo nhưng cũng đủ để tất cả nghe và cảm nhận được
- Sướng quá - Hoàng cười và nhảy lên như siêu nhân gao ( klq nhưng t/g thích xem siêu nhân gao lắm đấy )
- Xong chưa, giờ ra rạp chiếu phim đi, ở đây chắc nhiều phim hay lắm đấy - Minh
- Thời gian đâu mà còn ngồi lại xem phim - Nam cằn nhằn
...
- K.Anh, cậu đến đây từ bao giờ thế, mời cậu và mọi người vào chơi bowling - 1 người đàn ông quốc tịch Mỹ cúi đầu lễ phép trước K.Anh ( nói bằng tiếng Mỹ nha )
- Bận rồi - K.Anh cũng trả lời bằng tiếng Mỹ
Như tất cả mọi người trừ Vy và T.Anh ra đều biết K.Anh có cả đàn em ở Mỹ, rất nhiều là đằng khác mà giờ lại đụng luôn ở đây
- Ai vậy anh - T.Anh hỏi Hoàng, rất nhỏ
- Đàn em của bố K.Anh đã nghỉ hưu rồi - Hoàng cười nhẹ và nhìn về phía K.Anh
- Lại đàn em...- T.Anh lẩm bẩm
- Sao vậy em?
- À...ko ạ...
Đường Vy cũng hỏi Minh với câu hỏi giống y hệt T.Anh hỏi Hoàng
- Lạnh quá - T.Anh biểu cảm
- Vậy à? À hình như ở đây có lò sưởi nhỉ? - Hoàng nói
- Giờ đi ra ngoài đi, ở trong đây mãi làm j có j đâu, ra ngoài ăn đi em đói rồi - Yun chợt kêu lên khi nghe thấy Hoàng nhắc đến lò sưởi, cô nghĩ ngay rằng anh sẽ đề nghị mọi người vào sưởi nên đã né tránh để phục thù T.Anh
- T.Anh lạnh, vào bên trong có lò sưởi ko phải thích à? - Hoàng nhăn mặt nhìn Yun
- Thôi, nếu mọi người đói thì ra ngoài đi, em cũng hết lạnh rồi mà - T.Anh
- Vừa ăn trưa xong đói j nữa - Hoàng
- Anh ko đói nhưng em đói , đi ăn đi - Yun kêu ca và nhìn Nam, Tuyết, K.Anh cùng 1 lúc tỏ ý muốn ra khỏi đây
K.Anh thì ko nói j, Nam cũng vậy còn Tuyết cũng đồng ý với Yun vì thấy cô nàng đang kêu ca chắc hẳn đói
- Ra ngoài quán cũng có lò sưởi, T.Anh em chịu lạnh chút nhé
- Dạ vâng, em cũng đâu lạnh lắm ạ - T.Anh
- em mặc vào đi - Hoàng cởi áo khoác ngoài của mình ra khoác vào vai T.Anh khiến cô vô cùng ngại ngùng
- Thôi, anh sẽ lạnh - T.Anh trả lại anh áo
- Mặc đi - anh hơi lớn giọng, T.Anh đành mặc vào theo ý anh
Mọi người cùng nhau ra quán ăn gần đó, Vy và T.Anh đi sau cùng nói chuyện với nhau
- nhỏ Thiên Anh đó như muốn đối đầu với mày á, tao thấy nhỏ kiểu j ý, chả tốt tý nào, mày nghĩ sao? - Vy hằn học
- Ừ ! - T.Anh cười và ko muốn trả lời câu hỏi ấy
- Mày ko biết đường mà đào bới lại thì có ngày nhỏ hại chết ý, thôi tao lên đi cùng anh Minh đây, mày lên đi cùng anh K.Anh đi, haha - Vy cười lớn rồi chạy đến bên Minh, 1 lần nữa cô lại gán ghép T.Anh với K.Anh, nó làm trong lòng T.Anh cảm thấy nôn nao lạ thường
Tại nhà hàng C.R ( viết tắt của Chesapeake Room )
- Ai ăn j thì gọi đi, tôi ăn humburger bò - Tuyết mở màn
- em cũng ăn HBG bò - Yun
- Bia marylan thôi - Nam
- Ở đây có cua Old bay ko nhỉ? - Minh chống tay suy nghĩ
- Xem ở menu này - tuyết ném quyển menu cho Minh
Sau 1 hồi lướt tay dò tìm, cuối cùng Minh cũng hài lòng
- Có, thế thì tao với Vy ăn cua old bay nhé - Minh cười nhìn Vy, thật sự vy có muốn ăn j đâu nhưng dù sao cũng là Minh gọi nên chơi luôn
- Mày quên tao rồi đấy, tao cũng ăn cua - Nam nhảy vào đòi hỏi
- Gì chứ? ai cho mày ăn, mày bảo uống bia thôi mà - Minh càu nhàu
- Của mày à mà cấm tao - Nam vênh mặt lên cãi
- Im hết coi - Hoàng - Bánh kẹp thịt với Rickey
- Bia Heavy Seas Marze - K.Anh lên tiếng
- À đấy, tao cũng uống bia HSM nữa - Nam
Nghe Nam nói xong thất cả đều có thái độ như nhau đó là đơ mặt nhìn Nam rồi toát cả mồ hôi ( chắc như này )
- T.Anh, sao em ko ăn j à? - Hoàng nhìn T.Anh
- Em ko biết ăn j - T.Anh cười, nghe mọi người nói mấy cái món sang trọng ấy cô nào dám ăn đâu vả lại nhìn vào menu toàn tiếng Mỹ lên khó mà có thể chọn món vừa ý được
- Thế em ăn bánh mì bơ kem được đấy, ở đây ăn ngon lắm, thử đi - Hoàng
- Dạ vâng
....
- Mai chúng ta đến Francisco nhé, cả tôi với K.Anh cũng sẽ đi - Minh cười và đặc biệt anh nhìn Vy, trong Vy có j đó rất vui và hài lòng
- Thật vậy sao? Oh yeahhhhhhhh - Vy reo lên
- Thế em cũng đi - Yun cười
- Mặt dày thế nhỉ - Vy lẩm bẩm, Yun có nhìn thấy Vy lẩm bẩm nhưng ko muốn đấu đá trước mặt mọi người thế này và đặc biệt lại có cả Minh và K.Anh ở đây nữa...
........... ◕‿◕..........
- Thiên Bảo, anh nghĩ sao về kế hoạch lần này?
- Cũng ổn
- Trước khi thằng Kevin về phải cho hắn thấy 1 tổ chức Hắc Long tan nát dưới những kẻ dấu mặt. lúc đó hắn ko biết bang nào làm thì ko thể gây phiền cho bang Bạch Long của anh và Mãnh Long của em được
- Cậu nói câu tương tự thế này bao lần rồi? Giờ tôi có chuyện, tôi ra ngoài trước - Thiên Bảo đứng dậy ra ngoài, anh đeo lên mặt 1 chiếc mặt nạ để che đi vết sẹo hành hạ khuôn mặt mỹ nam ngày nào của anh. Anh ko có ý định phẫu thuật lại khuôn mặt đến khi trả thù xong thì thôi.
- Hữu Tuệ, Thiên Bảo của em vừa ra ngoài đấy - Khang gọi điện cho Hữu Tuệ
- Em biết rồi
- Ai nói mà em biết rồi
- Em đang ở ngoài cửa đây làm j cần ai nói, anh ra đây đi
Nghe vậy V.Khang tắt máy rồi ra ngoài, đúng là Hữu Tuệ đang đứng đó thật, khuôn mặt đứa em gái đanh chua ngày nào giờ tồi tệ thật, nước mắt ngắn nước mắt dài thi nhau chảy xuống
- Em sao vậy?
- Thiên Bảo ko bao giờ chấp nhận em đâu anh nhỉ? - Hữu Tuệ nói cợt nhạo mình
- Tưởng chuyện j, bỏ tên đó đi đi, trên đời này hết trai rồi sao? Lần này anh giết được thằng Kevin xong thì tên Thiên Bảo đó cũng ko sống nổi với anh đâu
- Sao anh lại nói vậy? Anh định làm j anh Bảo nữa đây?
- Ko làm j cả, hết giá trị lợi dụng phải vứt đi, em ko nghe mẹ nói à?, giờ thì đi về đi, em là con gái ko nên đến bang của anh nhiều
- em cũng là cô chủ của bang này đấy
- em xem bọn trong bang nể ai hơn, về đi
- hức..về thì về...
Những này cuối năm ở Việt Nam, ko có những con người đó hình như trầm lặng và buồn bã hơn, dòng người bon chen sắm đồ, Thiên Kỳ lái xe 1 mình đi qua dòng người tấp nập đến cạnh 1 bờ suối nhỏ
Ko gian yên lặng để anh nghĩ về mọi chuyện đã và đang diễn ra, anh ko biết nói ra tâm trạng bây giờ của mình như thế nào? Anh nhớ cô em gái của mình chăng? Vì anh cô đã khổ nhiều rồi, là anh trai mà ko giúp j được em gái anh cũng cảm thấy day dứt trong lòng lắm, là anh trai lại đi phá hỏng tình yêu chớm nở của em gái anh cũng thấy áy náy và thương em lắm nhưng biết làm sao bây giờ?
Sao lại trùng hợp đến như vậy? Người cô yêu lại là kẻ thù mà anh hận nhất. Làm sao có thể hoà hợp để sống chung được đây
Dòng nước dưới suối cứ róc rách chảy như 1 vòng tuần hoàn, gió se lạnh thoảng qua mang 1 nỗi buồn vô hạn.
Ở Mỹ...
T.Anh cũng đang có 1 tâm trạng bồn chồn khó tả, cô cũng nhớ anh trai của mình sau mấy ngày xa cách và nỗi mong mỏi khi sắp được đến Francisco gặp cha
- Em chuẩn bị đi tối nay lên máy bay mai đến Francisco luôn - Hoàng đứng từ phía sau T.Anh khẽ đặt tay lên vai cô
- Dạ...em cảm ơn anh nhiều lắm
- Anh ko thích nghe từ này lên lần sau em ko cần cảm ơn đâu, vào chuẩn bị luôn đi cho kịp giờ
- Vâng...
T.Anh cúi nhẹ người rồi vào phòng của mình, Hoàng đứng lại, lặng người 1 chút, suy nghĩ 1 chút, anh thấy người con gái ấy rất đáng yêu, đáng để anh mong nhớ, anh yêu cô là sự thật nhưng sự thật là cô có yêu anh ko?? Anh luôn tự hỏi mình và anh lại cảm thấy lo lắng khi hình ảnh cô và K.Anh như đang quen nhau hiện về làm khuấy động tâm trí anh.
Nếu hai người họ có yêu nhau thật thì anh sẽ ko bao giờ chia rẽ họ. anh biết mình là người đến sau lên phải nhường bước cho kẻ đến trước chứ biết làm sao bây giờ? Hơn nữa K.Anh lại là bạn thân của anh nên anh càng ko thể dành giật 1 người con gái với bạn được nhưng nếu K.Anh làm người con gái đó tổn thương anh nhất định sẽ can thiệp vào
- Nghĩ j mà say sưa vậy - Minh đứng cạnh Hoàng từ bao giờ mà Hoàng ko hay biết
- Ko có j, chuẩn bị xong hết rồi à? thằng Nam đón Tử Tuyết chưa? - Hoàng cô ý lảng sang truyện khác
- Đến rồi, giờ vào ăn tối rồi đi luôn
- Ừ !
Trong t.gian qua t.g có nhầm Mexico với Francisico, giờ t.giả đổi địa điểm đến tiếp theo của nhóm K.Anh là Francisico nhé, vì F mới thuộc Mỹ còn M là nước khác rồi.hichic. t.g đổi hết các chương trước thành F nhé nên m.ng ko thắc mắc ( Kiến thức cạn quá )
_______ Klq đến truyện nhưng t/g là girl 99 nhé, nhiều người hiểu lầm t/g là boy lắm đó, cơ mà là boy cũng sướng nhỉ ? ___________
Sau vài giờ đồng hồ ngồi trên máy bay, tất cả đã có mặt tại San Francisico vào sáng sớm
Thành phố đông đúc náo nhiệt như đang chờ đợi sự xuất hiện của những người này. Ra khỏi sân bay, mọi ánh mắt muôn hướng đều đổ dồn vào họ đặc biệt là 4 người con trai, sự xuất hiện của họ nhưng tia nắng ấm áp giữa mùa đông làm cho tim của bao cô gái ở đây loạn nhịp
Sao họ đẹp quá vậy?
- Giờ thuê khách sạn xong nghỉ 1 lúc đã, mỏi quá - Nam vươn vai thở dài, anh cố tình ngả vào người Tử Tuyết nhưng ko may cô biết ý nên tránh ra làm anh ngã gập người
- Chàng trai trẻ, anh có sao ko, để em đỡ anh dậy nha - 1 cô gái người Mỹ chạy đến sau khi Nam bị ngã, trông có vẻ là kết anh Nam rồi, Nam cười hiền rồi định đưa tay lên để cô gái kia kéo dậy thì bị Tuyết đạp 1 phát ngã hoàn toàn, 1 cú ngã mạo hiểm trên mong đợi
- Cô kia, tránh xa người yêu tôi ra, nhanh - Tuyết nói bằng tiếng Mỹ 1 cách rõ rệt, giọng nói lạnh lùng vốn có làm cô gái kia phải rùng mình gật đầu lia lịa rồi quay đi. Làm j mà phũ thế chứ??? Hixhix ^^!
- Vui quá - Minh vỗ tay và bị cái quắc mắt của Tuyết làm cho dựng tóc ngáy, nhìn mặt Minh bây giờ mọi người chỉ còn nước cười thầm, cười thầm nhiệt tình quá đến nỗi đỏ hết cả mặt
- Thôi, vào khách sạn đi - K.Anh lên tiếng, có lẽ anh ko thích hợp xem phim hài
...
Khánh Anh vs Minh
Hoàng vs Nam
Thiên Anh vs Vy
Yun vs Tuyết
Họ thuê tất cả là 4 phòng
Sắp xếp đồ đạc xong, tất cả nghỉ ngơi đến bữa trưa mới dậy.
Tất cả tập trung tại phòng ăn
- Hình như lần này ở đây dễ chịu hơn hẳn - Vy nói và chứa 1 hàm ý sâu xa chỉ T.Anh hiểu được
- Khách sạn lần trước ko dễ chịu à? - Minh hỏi
- Nhưng ở đây còn được nằm trên giường nên ấm hơn - Vy liếc nhìn Yun, bây giờ Yun mới hiểu được câu nói của Vy, cô cũng lườm lại Vy
- Này Thiên Anh...em - Minh nhìn Yun và định nói nhưng Vy ngăn lại
- Thôi uống đi - Vy đưa cốc bia lên tận miệng Minh
- Ở ngoài kia có j mà đông vậy nhỉ? - Nam nhìn ra ngoài. Vì xung quanh chỗ phòng ăn này toàn là cửa kính cao cấp nên có thể nhìn ra ngoài 1 cách dễ dàng
- Ra xem đi, tò mò rồi đấy - Minh uống xong cốc bia cũng hứng lên
- Chưa ăn xong mà, ăn đi rồi ra - Tuyết nói
- Thôi ra luôn đi, nhỡ may ăn xong lại hết - Hoàng chen vào, anh cũng muốn ra xem y như hai người kia
- Đi thôi - Nam kéo tay Tuyết và chạy đầu tiên, mấy người phía sau cũng bỏ dao dĩa xuống và chạy theo
- Anh có đi ko? - Yun nhìn K.Anh
Anh chỉ gật đầu chứ ko nói bất kì 1 câu nào, nhưng dù sao điều đó cũng làm Yun cảm thấy vui
...
- Trời ơi, thì ra là 1 trò chơi, trò này phổ biến cả bên Mỹ sao??? - Nam thốt lên
Mô tả trò chơi : 1 nam 1 nữ phải bịt mắt và ăn xong quả tao trong thời gian nhanh nhất, ai xong trước thời gian là 1 phút thì được tặng 1 vé xem phim dành cho 2 người, vì đây là vé xem phim đặc biệt ko có bán nên rất nhiều người đến dự để mong nhận được sở hữu những chiếc vé đó. Quả táo được treo lơ lửng trên 1 sợi dây cao chừng 1 mét rưỡi và ko được dùng tay để chỉnh quả táo, nói chung là ko dùng j ngoài mồm để ăn, nếu vi phạm thì coi như thua...@_@
- Chơi nhé - Hoàng nhìn T.Anh rồi bất ngờ nắm tay cô chạy vào trong khi cô chưa kịp từ chối
Hoàng nói tiếng Mỹ rất giỏi và cộng thêm vẻ đẹp trai của anh nên đã được chơi luôn, T.Anh thì ko biết từ chối như thế nào bởi vì cô chưa chơi trò này bao giờ, cô rất ngại, và quả táo bé thế kia nhỡ may cắn táo lại cắn trúng môi nhau thì sao???... ( thì đẹp )
Hoàng và T.Anh được người dẫn chương trình ( MC ) bịt mắt cho rồi vào vị trí.
- Anh trai em và bạn Thiên Anh ấy đẹp đôi anh nhỉ? - Yun hỏi K.Anh. anh ko hề có ý định trả lời nhưng anh lại gật đầu, cái gật đầu của anh làm Yun như phát điên, anh thấy họ đẹp đôi sao? Vậy là Yun càng có cơ hội rồi, phải ko?
- Cố lên, hai bạn sắp làm được rồi - Mc hô to và mọi người cùng vỗ tay
- Thế kia kiss nhau cũng nên - Minh cười và khoanh tay đứng xem
T.Anh mặc dù rất xấu hổ nhưng cũng muốn làm hoàn thành xuất sắc của chơi, bị bịt mắt lên xác định phương hướng rất khó, hai tay thì bị thả tự do trong ko trung nên coi như vô ích, chỉ còn thính giác để cảm nhận mà thôi
Đầu của hai người nghiêng sang bên này nghiêng sang bên kia y hệt đang hôn nhau, điều đó khiến ai đó thật khó chịu và ai đó thấy rất đắc ý.
- Công nhận trò này vui thật đấy, vợ chồng mình thử ván đi - Minh nhìn Vy ko chớp mắt
- Trước mặt đông người thế này á, oh no - Vy từ chối
- Nhìn Thiên Anh mà phát huy chứ - Minh kêu ca, Minh có biết được T.Anh phải miễn cưỡng vì ko thể từ chối đâu, thật ra T.Anh cũng như Vy vậy, ngại đám đông lắm
56s....
- Hai bạn đã là cặp đôi dành chiến thắng, đây là 2 vé xem phim đặc biệt cho 2 bạn, hai bạn rất đẹp đôi và ăn ý nhau, chúc hai bạn hạnh phúc - Mc đưa cho T.Anh và Hoàng mỗi người 1 vé và cười thật tươi, mọi người xung quanh cũng phải ngưỡng mộ cặp đôi này vì chưa cặp nào dành được nửa vé cả.
- MC nói j vậy anh ? - T.Anh hỏi Hoàng
- Anh cũng ko biết - Hoàng cười, thật ra là anh biết rõ Mc nói j là đằng khác, trong lòng anh cũng mong lời nói đó sẽ thành sự thật
- Mc nói j họ đấy anh - Vy cũng ko hiểu lên quay sang hỏi Minh
- Họ đẹp đôi này, ăn ý này và chúc họ hạnh phúc nữa - Minh giơ tay ra đếm ngón và cười như trẻ con
- Trời - Vy suýt ngã vì cái tính trẻ con quái dị của Minh nhưng chính vì cái tính đó mới đẩy họ đến với nhau được
- Mc, tôi có thể tham gia chứ? - Yun chạy đến phía chính giữa trò chơi và cười nói, vì cô rất xinh nên đã làm mấy tên đàn ông nghiêng ngả, Yun cũng khá thành thạo tiếng Mỹ nên có thể phát âm chuẩn như nhóm K.Anh vậy
- Được, tất nhiên, bạn chơi cùng của bạn là ai? - mc hỏi
Sau câu hỏi của Mc mấy tên đàn ông đứng dưới cứ nhao nhao đòi chơi nhưng ánh mắt Yun lại hướng về phía người kia...người có ánh mắt vô cảm, gương mặt lạnh lùng đến vô cùng
- Anh K.Anh, đó là bạn chơi cùng tôi - Yun nói với Mc và cười với tất cả
- Chàng trai đó sao?, đẹp thật đó, hai người là người yêu của nhau hả? - cô mc nhìn thấy K.Anh đã say nắng ngay từ cái nhìn đầu tiên, phải? anh rất đẹp, ko ai có thể phủ định điều đó, và trong lòng của mc cũng như các cô gái này đều mong 1 câu trả lời " ko " từ Yun bởi vì họ ko muốn anh đẹp trai ấy có người yêu @_@
- Đúng vậy - Yun trả lời tỉnh bơ khiến những cô gái kia như mất hy vọng, mọi người đặc biệt là Vy đều ngạc nhiên trước câu trả lời ấy, sao câu trả lời ấy lại nói ra 1
cách dễ dàng như vậy. T.Anh cũng thấy họ thật đẹp đôi nhưng tất cả những j đã và đang diễn ra, cô thấy rối bời lắm
- Đúng là...- Vy cắn môi nhìn Yun, giá mà cô thạo tiếng Mỹ thì cô có thể phủ định lời nói ấy trước mặt tất cả để cho Yun bẽ mặt rồi.
Sao K.Anh ko nói j? Anh ko gật đầu cũng chẳng lắc đầu, anh ko hề có thái độ j? Là sao vậy? Khó hiểu quá !
- Vậy hả? Thế thì mời chàng trai ra cạnh bạn gái của mình, trò chơi sẽ bắt đầu - mc lên tiếng
- lên đi, cố lên - mọi người xung quanh hò reo và cổ vũ, tất cả như náo loạn nên , mấy cô gái đã chết đứng trước vẻ đẹp của Hoàng rồi giờ lại được chết lâm sàng trước vẻ đẹp của K.Anh nữa ( Minh với Nam ơi, trốn đi cái ko mấy cô gái lại chết 2 lần nữa thì ko hay đâu )
Hôm nay là ngày j mà lắm trai đẹp xuất hiện thế này???
Tiếng hò reo cổ vũ nhiều quá K.Anh lâm vào tình trạng bị ép buộc, anh rất lấy làm ko vui, dù thế nào đi chăng nữa anh cũng ko thích chơi cái trò mạo phạm môi nguời khác như này, bịt mắt ư? Anh ghét điều đó!. Riêng anh, chỉ người anh yêu lên tiếng thì anh mới chấp nhận còn đâu....còn lâu nhé !!
- Ko vui, về - K.Anh thờ ơ trước tất cả khiến Yun tụt hứng, cô cứ ngỡ trước đám đông anh sẽ ko từ chối nhưng bây giờ điều cô nghĩ lại hoàn toàn sai sự thật.
Anh lạnh lùng bước đi trả lại ko gian im lặng cho mọi người, tất cả im lặng nhìn theo bóng dáng của anh, nó cao và đẹp lắm!
- Ko vui, haha, về - Vy cười chêu tức Yun
...
Tối...
Bầu trời ko hẳn là đen mà đâu đó vẫn còn hằn dấu chân mây, mùa đông nên rất lạnh
- Đây là phim bom tấn , em ko thích xem sao? - Hoàng hỏi T.Anh khi cô lưỡng lự ko muốn đi xem phim
- Vâng - cô trả lời thằng thừng, cô ko muốn nói dối nhưng cô cảm thấy lời nói của mình khiến Hoàng ko vui, cô muốn trả lời lại
- À, đi chứ
- Nếu em ko thích thì thôi, em miễn cưỡng anh vui được chắc - Hoàng cười hiền, anh tốt với cô thật, anh ko thấy giận, ko thấy buồn, anh biết nếu cô thích đi cô sẽ ko lưỡng lự
- Hay mình mua vé phim khác
- Thật ra anh cũng ko thích xem phim lắm đâu, chỉ là...- Hoàng ấp úng
- Chỉ là sao ạ? - cô tò mò
- Ko có j, hay giờ đi dạo đi, em cũng cần biết cuộc sống về đêm ở F mà
- Dạ được đấy
- Đi thôi...
...
Bóng tối bao trùm lên vạn vật, bao trùm lên cả bóng hình cao lớn của người con trai băng giá ấy, anh chịu được lạnh, anh ko hề sợ lạnh có lẽ vì trong con người anh nó cũng quá lạnh rồi, dù lạnh thêm nữa đối với anh đó là điều bình thường
- K.Anh, làm j mà giờ này đứng đây? - Tuyết hỏi
Khách sạn này đẹp thật, sân sau của khách sạn có 1 khuôn viên rất đẹp và nhiều xích đu, như 1 công viên vậy
Tuyết ngồi trên xích đu còn K.Anh ngồi cạnh bờ hồ
- Cảnh ở đây đẹp - câu trả lời ko đúng chủ đề của K.Anh khiến Tuyết có j đó nghi ngờ, chưa bao giờ anh khen nơi đâu đẹp mà giờ lại...
Ừ thì chỗ này đẹp thật nhưng chưa đẹp bằng chỗ anh đang sống.
- K.Anh, nói thật nhé, mày thích Thiên Anh ko? - cô đến cạnh bờ hồ ngồi cạnh anh
- Có hai người, mày muốn nói Thiên Anh nào? - K.Anh hỏi, giọng anh vẫn lạnh lùng nhưng ngồi cạnh người cũng lạnh lùng như Tử Tuyết, phần lạnh lùng của anh cũng được cô đón nhận 1 cách bình thường bởi vì cô quá quen với tính cách này của anh rồi, đối với cô và Minh-Hoàng-Nam thì anh ko hề lạnh 1 tẹo nào.
- Vĩnh...- cô chưa kịp nói xong thì anh đã trả lời
- Ko biết
- Thế còn...
- Ko
- Tao thấy Vương Thiên Anh yêu mày thật đấy, mày tính sao với tình cảm của em ấy
- Kệ chứ?
- Nếu còn Vĩnh T.A yêu mày thì sao?
- Chưa biết
Theo cách trả lời của K.Anh, Tuyết đã đoán ra được phần nào suy nghĩ của K.Anh, cô chỉ cười nhẹ...
- Có 1 chuyện muốn nghe ko?
- Chuyện j?
- Vĩnh Thiên Anh, em ấy yêu mày đấy, nghe Vy nói vậy, chắc em ấy ngại nên ko dám thể hiện tình yêu của mình, nếu mày có cảm giác j với em ấy thì nên nói ko hối hận đó, dù sao mày cũng ko yêu Vương T.A kia cơ mà
- Gì? - K.A có hơi bất ngờ trước câu hỏi đó, thật ra trong lòng anh cũng....
- Ko nói lại lần 2 - cô học cách trả lời của K.A khi ai hỏi lại anh
- Ừ
..........